Y nhân hạo nguyệt - chương 26 - 27

Chương 26: Sẽ gặp mặt ( hai )

Sở Hạo không hiểu nhìn cô bé trước mắt.
Trên mặt của nàng có một tia kinh ngạc, một chút rối ren. Sở Hạo không khỏi có
chút thất bại. Sớm biết rằng nàng là 1 cô gái không giống người thường, phảu ứng
của nàng lúc này là ngoài dự liệu của hắn.

“Thất Tần?” Sở Hạo khẽ cúi người.

Hơi thở ấm áp xẹt qua gò má Mạch Dao phục hồi
lại tinh thần, đối diện lại cặp mắt nghi hoặc kia. Khoảng cách gần như vậy làm
cho trên mặt nàng đã nóng lên, Mạch Dao không tự chủ cúi đầu.

“Ách… Học trưởng chào, em tên Đồng Mạch
Dao.”

Học trưởng? Đồng Mạch Dao

Sở Hạo trên mặt hiện ra quẹt một cái biết
rõ vui vẻ: “Thì ra là em chính là người nói câu ‘ nếu như không thể đuổi đi
bóng tối vậy thì hãy đi về hướng có ánh sáng’ kia sao?”

“Hả !” Mạch Dao kinh ngạc ngẩng đầu

“Làm sao anh lại biết?”

Sở Hạo cười khẽ: “Đến đây, ngồi xuống nói
chuyện.” Mạch Dao cùng hắn ngồi xuống, trong mắt là tràn đầy hiếu kỳ, lúng túng
cùng mất tự nhiên vừa nãy bị quét sạch.

“Anh còn biết ‘ muốn biết bão cát làm sao
có thể đi qua thì phải gặp người đã từng đi qua nó ’.” Sở Hạo đáy mắt vui vẻ dần
dần lan tràn.

“A!” Mạch Dao cảm thấy có chút bị kinh hãi,
lại chứng kiến cặp hắc mâu kia chớp động điểm điểm tinh mang.

“Ha ha, vị chủ nhiệm cao trung lớp em không
khéo là đại bá của anh.” Hắn còn nhớ rõ vị lão sư ngữ văn kia ở trên bàn cơm
luôn ít nói kiệm lời thế nhưng cười lớn nói: “Quá thú vị, bác chưa từng thấy
qua 1 học sinh thú vị như vậy!”

Làm sao sẽ trùng hợp như vậy? Mạch Dao sắc
mặt trở nên hồng.

Nhớ tới lúc học lớp mười có một lần lớp giờ
tự học buổi tối, cả trường đột nhiên bị tắt điện, qua hơn mười phút cũng không
thấy đèn sáng trong phòng học hỗn loạn.

Mạch Dao đợi đến chịu không nổi, cầm lên cặp
sách liền đi ra ngoài. Lúc ấy lão sư trực ban ngăn cản lại hỏi: “Học sinh Đồng
Mạch Dao, em đi đâu vậy ?”

Vì vậy nàng bật thốt ra: “Nếu như không thể
đuổi đi bóng tối như vậy thì hãy đi về hướng có ảnh sáng. Em phải về nhà , mọi
người cứ tiếp tục.”

Lão sư trực ban đại khái là không nghĩ tới
Mạch Dao lại đột nhiên lại nói một câu như vậy, sững sờ tại chỗ một hồi lâu
không có ngăn trở.

Mặc dù về sau Mạch Dao bởi vì tự tiện về bị
chủ nhiệm lớp phê bình giáo dục nửa ngày, câu “Nếu như không thể đuổi đi bóng tối
như vậy thì hãy đi về hướng có ánh sáng” cũng bị bạn học cùng lão sư trong trường
truyền rộng khắp ra. Chỉ là không nghĩ tới, lời này lại sẽ truyền tới lỗ tai của
hắn.

“Em biết không? ” Sở Hạo nhẹ nhàng cười.

“Tấm thiệp kia của em cho tới bây giờ vẫn
còn ở tại trên bààm việc của đại bá anh. Anh cho tới bây giờ chưa thấy qua 1 tấm
tiệp lại có đãi ngộ như này .”

Nhớ rõ ngày đó hắn tại thư phòng đại bá
trong lúc vô tình chứng kiến tấm thiệp này, tò mò hỏi thăm lai lịch, mới biết
được đó là đại bá nhận được quà khi lên thành giáo sư. Bác ấy nói đây là món
quà đặc biệt nhất mà bác ấy nhận được.

Kỳ thật đây chẳng qua là 1 tấm thiệp bình
thường không có gì lạ, đặc biệt là thiệp bằng chữ. Cả tấm thiệp không có bất kỳ
câu chúc nào chỉ là dùng bút viết một hàng chữ như vậy: ‘ muốn biết bão cát làm
sao có thể đi qua thì phải gặp người đã từng đi qua nó ’.” Cũng là khi đó Sở Hạo
nhớ kỹ góc phải phía dưới thiệp ký tên – - Đồng Mạch Dao.

Thần kỳ sao? Sở Hạo nghĩ thầm: có lẽ có vài
người nhất định là phải gặp được.

“Này, lão Đại cậu quá không hiền hậu đi, Thất
Tần vừa mới đến mười phút đã bị cậu chiếm đoạt, không nên như vậy!” Nhiếp Vũ Trạch
bất mãn hét lên.

“Sao?” Sở Hạo nheo lại ánh mắt, tự tiếu phi
tiếu liếc

Nhiếp Vũ Trạch giống như là đột nhiên cảm
giác được một hồi gió lạnh, không khỏi rụt cổ một cái: “Cái kia… Như thế nào
cũng phải… tự giới thiệu mình 1 chút đi?”

Sở Hạo tựa hồ hài lòng cười cười, nhàn nhã
dựa về ghế sofa.

Tạ Trăn bất đắc dĩ liếc mắt: tên này không
có tiền đồ, dựa vào hắn giỡn người mới 1 chút đây!

Kha Mộng Lăng trực tiếp khinh bỉ hắn: “Ai
nha, hài tử bị kinh sợ!”

Nhiếp Vũ Trạch oán thầm: Dẹp, cô có bản
lĩnh thì giỡn đi! Có lão Đại mạnh mẽ khí tràng bao phủ như vậy xem cô còn chịu
nổi sao!

Mạch Dao có chút thẹn thùng nhún nhún vai,
cười với tất cả mọi người chính thức chào hỏi:

“Chào mọi người em là Mặc Thất Tần, tên em
là Đồng Mạch Dao.

Tạ Trăn bất mãn chu môi: “Như vậy đã xong?
Không có tính, báo thân chiều cao, cân nặng, số đo ba vòng!”

Mạch Dao cười nói: “Chịkhông phải mới vừa
ôm qua sao?”

ạ Trăn nhất thời bị nghẹn nói không ra lời.

“Anh còn không có ôm! Anh cũng muốn ôm!”
Nhiếp Vũ Trạch vọt từ trên ghế nhảy dựng lên, một đôi mắt lóe sáng lóe lục
quang.

Kha Mộng Lăng vui mừng thở phào một cái – -
đứa bé này rốt cục có tiền đồ!

“Khụ khụ…” Sở Hạo tay trái hơi nắm, che miệng
ho nhẹ.

Nhiếp Vũ Trạch hơi cảm thấy hai đạo mắt như
dao âm trầm hướng hắn bắn thẳng đến mà đến. Hắn không tự giác run rẩy, ngoan
ngoãn ngồi trở về.

Tạ Trăn cùng Kha Mộng Lăng nhìn nhau, phảng
phất yên lặng truyền đạt cùng 1 tin tức: bang chủ luôn là bị….không đáng tin cậy!

Đùa giỡn vô vọng, mọi người bắt đầu mỗi người
một lời về phía Mạch Dao giới thiệu chính mình.

Ngồi ở bên trái Kha Mộng Lăng 1 nam sinh
cao gầy mở miệng: “Mạch Dao chào, anh là vai phụ, tên Lâm Dương.”

“Lâm Dương” cái tên này mặc dù rất tầm thường,
nhưng vóc người là phi thường đẹp mắt, nhất là con mắt dài nhỏ kia, tuyệt đối
phóng tới đều là “nhân vật chính” !

Mạch Dao cười hướng hắn vuốt cằm.

Bên cạnh một vị nam sinh khác nói: “Mạch
Dao chào, anh gọi Đào Chí Viễn, mọi người gọi là buôn người, trò chơi là tiểu
Hoả bán gái.”

Mạch Dao 囧. Người này mặc áo sơ mi trắng, ngũ quan bộ dạng cũng không xuất chúng,
tóm lại hết sức hài hòa. Trên sống mũi một bộ kính đen càng khiến cho hắn có vẻ
tương đối nhã nhặn. Đào Chí Viễn… Tên chủ nghĩa xã hội khoa học cỡ nào!

Bất quá nói trở lại, làm một “buôn người ”
ưu tú, anh chàng Đào Chí Viễn này tướng mạo không thể nghi ngờ là phi thường có
tính mê hoặc. Nếu là đổi lại một bỉ ổi đại thúc trung niên thì sẽ giống như là ở
bên cạnh dựng lên một khối bài viết “Ta là người xấu “, đây chẳng phải là không
có người mắc câu sao?

Mạch Dao cố nén cười, nghiêm túc nói: “Nhĩ
hảo, anh buôn người.”

“Tỷ tỷ xin chào, em là cá chép, tên em là…
Lý Du” một chàng trai nhỏ gầy hơi ngượng ngùng mở miệng.

Mạch Dao nghe được
có vẻ phát mộng, Sở Hạo cười nhẹ vì nàng giải thích nghi hoặc: “Là Lý trong mộc
tử, ‘ du ’trong Chu Du.”

“Thì ra là như vậy ” Mạch Dao đ với cậu nam
sinh kia mỉm cười.

“Chào Mạch Dao, anh là Chăn dê tinh tinh,
tên Phạm Thành.” Nói chuyện nam sinh có vẻ hơi mập.

“Xin chào ~

“Xin chào, anh là Lý Bân, tên ID Thiên
Đăng.”

“Thiên Đăng? Anh thế nhưng ở trong bang
phái của chúng ta!” Mạch Dao có chút giật mình. Vị “thiên đăng đại nhân” này
cũng là cao thủ xuất quỷ nhập thần trên bảng xếp hạng tiếng tăm lừng lẫy, Mạch
Dao chưa thấy qua hắn ở trong bang phái nói chuyện.

Người nọ cười một
tiếng: “Anh vốn là định liên tục lặn xuống nước, bất quá là nghĩ bang phái gặp
mặt sẽ có phải hay không như vị đứng đầu các quốc gia hay không.”

Sở Hạo khó được
khi chủ động mở miệng: “Thực tiếc nuối, cho cậu thất vọng rồi.”

“Ha ha, thật ra khiến ta đây mở rộng tầm mắt
.”

Rốt cục lần lượt
đến tay cô gái ôm thú nhồi bông điềm đạm nho nhã, Mạch Dao thật tò mò cô nương
này rốt cuộc là ai. Nàng tựa hồ biểu hiện được mình cũng rất quen thuộc, Mạch
Dao nhưng vẫn đoán không ra nàng là ai.

“Mạch Dao ~ mình gọi Nghiêm Tranh Tranh,
trò chơi ID là Túy Vô Miên!”

Túy Vô Miên lại
là nữ hài tử? Mạch Dao tại chỗ hóa đá.

“Ha ha ha!” Cô gái cởi mở cười to. “Ta đây
thành công hù đến một người!”

Mạch Dao tức giận
lườm nàng một cái: “Được lắm, hai ta biết lâu như vậy, cậu rõ ràng giấu diếm
mình cơ mật trọng đại như vậy! Quá đáng ghét!”

Nghiêm Tranh
Tranh dí dỏm le lưỡi: “Sớm nói cho cậu biết không phải không dễ chơi ư?”

Mạch Dao ôm đệm ở
sau lưng làm bộ ném hướng Nghiêm Tranh Tranh, hù dọa nàng vội vàng ôm đầu.

“Hắc. ” lúc này đến phiên Mạch Dao nở nụ cười.

“Ai kêu cậu làm mình sợ!”

“Mạch Dao cậu cũng hù đến mình!” Ngồi ở bên
cạnh Nghiêm Tranh Tranh cô gái tóc ngắn vô tội lên án đạ

“Mình là không có yêu ~ tên Lưu Tuyết.” có
yêu ~ cậu cũng tới! Đã lâu không gặp cậu lên trò chơi rồi sao!” Mạch Dao có
chút ít hưng phấn, hai người này đều là lão bằng hữu của nàng .

“Đúng vậy” Nghiêm Tranh Tranh cười nói.
“Lưu Tuyết cùng một ký túc xá với mình , nghe nói cậu tới nên đặc biệt cùng
mình đi đến đây!”

“Lưu Tuyến tốt!” Mạch Dao rất vui vẻ. “Trước
mình còn nghĩ đến 2 người là tình nhân đây.”

Trong phòng người
đã toàn bộ tự giới thiệu mình xong, mọi người rất nhanh liền chơi thành một mảnh,
đánh bài đánh bài, ca hát ca hát, còn có chơi trò chơi giết người .

Chương 27: Sẽ gặp
mặt ( ba )

Mạch Dao cảm thấy
thế giới này rất kỳ diệu. Giờ phút này nàng lại cùng thần tượng khi còn bé của
mình sóng vai ngồi, tán gẫu cực kỳ sung sướng.

Biết được mình ở
trường học cũ thanh danh hiển hách, Sở Hạo nhiều hứng thú đặt câu hỏi: “Phải
không? Bọn họ nói những gì về anh

“Vâng… Nói cái gì đều có. Nhiều nhất là nói
anh thành tích tốt, thành tích cao hơn hết thảy. Đúng rồi…” Mạch Dao suy nghĩ một
chút nói.

“Còn có nói anh chữ rất đẹp .”

“Hả? Vậy em cảm thấy thế nào?”

“A… ? Em chưa từng thấy qua, đều là nghe
người khác nói .”

Sở Hạo nhếch một
cái khóe môi từ trong túi lấy ra một cây bút tại một tờ giấy nhỏ viết gì đó,
sau đó đưa tờ giấy kia cho Mạch Dao.

“Thỏa mãn một chút lòng hiếu kỳ của em đi.
Em xem, kỳ thật cũng không có đẹp như trong tưởng tượng phải không?”

Mạch Dao ánh mắt
rơi tới tờ giấy màu trắng trong tay, màu mực màu xanh tiêu sái mà không lực độ.

“Thật sự rất đẹp!” Mạch Dao tự đáy lòng tán
thưởng.

“Chữ của em cũng rất đẹp mắt.” Sở Hạo cười
khẽ.

Trông thấy trang
giấy là một hàng con số, Mạch Dao do dự đặt câu hỏi: “Đây là…”

“Phương thức liên lạc với anh. Về sau có việc
cthì hãy gọi cho anh.” Nhìặp mắt sâu và đen kia Mạch Dao có trong nháy mắt hoảng
hốt.

Mạch Dao yên lặng
cất tờ giấy kia: “Đúng rồi khi em học sơ trung Phùng Hạc lão sư thường thường
nhắc tới anh, thầy ấy trước kia là chủ nhiệm lớp anh phải không?”

“Ừ” Nhớ lại vị lão sư thú vị đó Sở Hạo trên
mặt mang theo sung sướng vui vẻ.

“Khi đó bọn anh đặt cho thầy 1 cái tước hiệu
là ‘vương tử ếch’. Cái kính kia sau một năm càng dày hơn, nên bọn anh nói giỡn
là thầy mắt kính dầy hơn một chút nữa sẽ ngay cả con mắt đều không nhìn thấy .”

“Ha ha, bọn em trước kia gọi thầy là ‘ chuột
chũi’!”

“Bởi vì Đại Môn Nha độc hành sao?”

“Đúng vậy. Trình độ ngữ văn của thầy thì…có
thể khỏi bàn, em nhớ được có một lần thầy đem ‘ thân kiêm đếm chức ’ nói thành
‘ gương cho binh sĩ ’.”

Sở Hạo giống như
bất đắc dĩ khua tay: “Đây là cũng có đạo lý . ‘ thân kiêm đếm chức ’ thời gian
dài, khả năng sẽ phải ‘ gương cho binh sĩ ’ .”

“Ha ha!” Mạch Dao ôm bụng cười đến không thở
nổi.

“Em còn nhớ đứa con trai của thầy Phùng
không?”

“A! Nhớ rõ nhớ rõ… Tiểu quỷ đó bộ dạng cùng
lão Phùng quả thực giống nhau như đúc!” Nhớ lại năm đó thằng bé ngày ngày đi
theo sau lưng lão Phùng, Mạch Dao không khỏi cảm thấy buồn cười.

“Em nhớ có một lần học số học nói đến ‘
tương tự ’, lão sư đại số nêu ví dụ đã nói: ‘ E hèm, cũng ví như nói chủ nhiệm
lớp em Phùng lão sư cùng con trai, ngoại trừ lớn nhỏ bên ngoài không có khác
khác nên gọi là tương tự ’.

Sở Hạo cười nói tiếp: “Bọn anh khi đó học
môn sinh vật nói ‘ clone ’, nói đến trình độ tương tự lão sư cũng lấy cái ví dụ
ấy…”

Tạ Trăn thỉnh thoảng nghiêng mắt nhìn bên
trái góc 1 cái, lấy cùi chỏ đụng bên cạnh Kha Mộng Lăng: “Nhìn xem, chị có hay
không ngửi được hương vị JQ?”

Kha Mộng Lăng không đếm xỉa tới theo ánh mắt
của nàng nhìn thoáng qua, sau đó một bộ dáng tình ngay lý thẳng trả lời một
câu:

“Trì độn.

“Hả? Chẳng lẽ…”

“Ngốc, hai người này hơn 1 tháng nay đều
như hình với bóng có thể không lửa gần rơm sao? Em xem trước kia lúc nào thì gặp
lão Đại ngày ngày online ?” Kha Mộng Lăng một bộ giọng điệu người lớn nói với
trẻ

“Có gì Hot? !” Ở giữa đột nhiên xuất hiện một
cái đầu làm Tạ Trăn và Kha Mộng Lăng giật nảy mình.

Tạ Trăn đưa tay hướng đầu người kia đập:

“Muốn chết người à! Ban ngày hù dọa ai!”

u Yết ủy khuất xoa xoa đầu: “Ngô, em đây lại
không phải cố ý… Rốt cuộc bát quái gì?” Trên đầu đau đớn hoàn toàn không có thấy
người này nhiệt tình hóng chuyện.

“Kia.” Kha Mộng Lăng hướng hai người kia
bĩu bĩu môi.

Vì vậy, Sở Hạo cùng Mạch Dao hoàn toàn
không biết khi bọn họ đang nói thì hai người đã trở thành tiêu điểm của ba người
khác chú ý…

“Nói đến Phùng lão sư, hình như đã 1 thời
gian thật dài chưa gặp lại thầy.” Mạch Dao cười đến đau bụng.” Mói như vậy anh
cũng thật lâu không có liên lạc với thầy. Không bằng hôm nào cùng đi gặp thầy
đi.”

“Ok.” Mạch Dao bày tỏ rất đồng ý.

“Em không qua kia chơi sao?” Sở Hạo nhìn về
phía mọi người tụ cùng một chỗ 1 đám chơi trò chơi giết người.

“Em sẽ không.” Mạch Dao có chút ngượng
ngùng, nàng đối với trò chơi giết người từ trước đến nay không ưa.

“Lão Đại, Mạch Dao….2 người ai hát đi, em một
người hát đã lâu.” Lý Du đứng dậy nhượng vị trí ca sĩ. Sau đó không biết là ai
hô một câu:

“Mạch Dao cùng lão đại song ca đi!”

Vì vậy mọi người rối rít ồn ào: “Mong chờ
song ca, mong chờ song ca!”

Vừa gặp phải chuyện như vậy,bạn Kha Mộng Lăng
lại đặc biệt tích cực: “Hát đi, tôi muốn nghe …. ‘truyền thuyết’ đi!”

Một mảnh tiếng huyên náo giữa, Sở Hạo
nghiêng người đến gần Mạch Dao tại bên tai nàng thấp giọng hỏi thăm: ” ‘truyền
thuyết’ em hát

Mạch Dao theo thói quen cắn cắn xuống môi,
nhẹ nhàng gõ đầu.

Sở Hạo đáy mắt xẹt qua vui vẻ: cô bé này
thoạt nhìn tự nhiên hào phóng, kỳ thật rất dễ dàng thẹn thùng, khi khẩn trương
luôn không tự chủ cắn đôi môi. So với trong tưởng tượng của hắn, còn đáng yêu
hơn rất nhiều…

“Mic Ok ~” Kha Mộng Lăng hiển nhiên là phái
hành động không đợi hai người gật đầu liền trực tiếp chọn nhạc không chút nào
cho người ta cơ hội từ chối. Tạ Trăn đã chạy tới đưa cho hai người mỗi người một
cái Microphone, còn cố ý giảo hoạt len lén hướng Sở Hạo nháy mắt mấy cái.

Sở Hạo cười yếu ớt, trong mắt mang theo
thâm ý. Thì ra là tâm tư của hắn đã rõ như vậy sao? Nhưng cô gái bên tựa hồ
không có chút nào phát giác đây… Đây gọi là người trong cuộc u mê sao?

m nhạc êm dịu vang lên, vốn là mọi người
đang cười đùa tất cả mong đợi an tĩ

Vốn chỉ là hát mà thôi không biết sao lại
cùng đại thần hợp ca lại bị vây xem như vậy, Mạch Dao chưa phát giác ra nên có
chút khẩn trương mang theo một tia không xác định mở miệng hát : ” Khi vũ trụ
này còn trong thưở mông muội. Thì ai là người đầu tiếng thốt ra tiếng yêu . Thử
hình dung lúc họ thổ lộ tình cảm. Liệu đối phương có hiểu hay chăng ~ “

Mạch Dao vui mừng cảm giác là vô cùng tốt,
mặc dù lúc này có chút khẩn trương, thanh âm vẫn rất êm tai, mọi người rối rít
vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Mạch Dao mím môi cười một tiếng, khẽ thở phào nhẹ
nhõm.

” Sau khi khai thiên lập địa. Không biết kết
quả cuộc tình của cặp tình nhân đầu tiên ra sao. Khi trên núi, lúc dưới hồ. từ
khi mặt trời ló rạng đến lúc mặt trăng tàn bóng. Họ đã yêu nhau trong bao lâu
~” Sở Hạo giọng hát thanh tuyến ôn nhuận mà có từ tính, phối hợp tiết tấu chậm
rãi làm cho người ta cảm thấy đây là một vị nam tử thâm tình đang thổ lộ. Mà
ngay cả người danh hiệu ” vương tử tình ca” u Yết cũng không khỏi phải tán thưởng.

Vương Nhất không khỏi bật thốt ra: “Chậc, cậu
thấy buồn đi!” Mọi người khinh bỉ nhìn hắn.

” Nếu gặp nhau vào những ngày ban đầy ấy liệu
chúng ta có thể yêu nhau ~

“Có lẽ chia lìa sẽ không là khoảng cách, nó
hành hạ tình yêu…” Có đại thần ở bên cạnh, Mạch Dao dần dần trầm tĩnh lại thanh
âm cũng so với trước tự nhiên lưu loát hơn nhiều

” Nếu được quay lại 1000 lần thì sẽ không
thể bỏ lỡ ~ “

” Nếu cách xa vạn dặm mà vẫn vô tình lướt
qua nhau thì sẽ không bao giờ buông tay.”

” Chỉ cần mỗi lần gặp nhau mở mắt thật to sẽ
nhận ra nhau

” Quay lại 1000 lần liệu có đủ không “

” Phiêu bạt vạn dặm thì có nề hà gì!”

“Bởi tình yêu luôn bị trôi đi trong biển
người rộng lớn này nên những chuyện tình cần được ghi lại thành tiểu thuyết ~ “

Mạch Dao dần dần bị âm nhạc làm lây cảm
xúc, thanh âm càng thanh linh lên. Trong lúc vô tình quay đầu, hai tầm mắt của
2 người chạm nhau, Mạch Dao tựa hồ trông thấy trong đôi mắt kia lưu động một loại
cảm xúc “thâm tình”, tim đập không khỏi nhanh nửa nhịp. Mạch Dao có điểm hoảng
loạn tầm mắt dời đi chỗ khác, nghĩ thầm: đại thần ca hát hay đến làm mình nhập
hồn.

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3