Nụ Hôn Của Sói - Chương 28
Chương 28
Ôn lại chuyện cũ
Đúng năm giờ, Tư Đồ Thuần trong chiếc váy ngắn màu đen bước
vào quán, màu đen làm cô trông gầy hơn, lại thêm chiếc túi xách rất to trên
vai, trông cô càng yếu đuối đến đáng thương.
An Dĩ Phong nhanh chóng chạy đến bên cô, nắm lấy đôi tay
đang băng bó của cô nhìn rồi nhẹ nhàng buông ra.
Cô nhìn vết thương trên mặt hắn, khi bắt gặp ánh mắt hắn, cô
liền né tránh.
Hắn đỡ chiếc túi của cô, nhấc nhấc áng chừng: “Nặng thế này
à? Cái gì vậy?”
“Thư!”
“Nhiều thế này sao? Không phải là thư tình viết cho anh đấy
chứ?”
Cô nhìn hắn, tính phóng túng, cợt nhả lúc nào cũng như khắc
trên mặt, không bao giờ mất đi, cho dù vết thương trong lòng có đau đớn thế
nào, hắn vẫn xuất hiện với nụ cười cợt nhả rất An Dĩ Phong. Hình như hắn muốn
cho mọi người biết rằng: “Tôi, An Dĩ Phong này là tên lưu manh, côn đồ không có
tim gan, ai làm được gì nào?”
Tư Đồ Thuần nhoẻn miệng cười, vẫn nụ cười rạng rỡ đó, nói ba
từ: “Anh mơ à?”
Hắn vỗ vỗ ngực vờ như trút được gánh nặng: “Vậy anh yên tâm
rồi, từ bé đến giờ anh không thích học, cứ nhìn thấy chữ là đau hết cả đầu. Nếu
bắt anh đọc nhiều thư tình thế này thì thà giết anh còn hơn!”
“Vậy sao?”
Cô trầm tư một lúc rồi cười nói: “Vậy anh mang về nhà đọc từng
chữ từng chữ một, học thuộc cho bằng hết, không thuộc thì đừng để tôi nhìn thấy
mặt anh.”
“Không phải chứ! Trước kia anh cứ nghĩ rằng cô giáo tiểu học
của anh là người phụ nữ ác độc nhất trên thế giới...” Thấy Tư Đồ Thuần liếc ánh
mắt dễ thương nhìn mình, hắn bỗng hồn bay phách lạc, nghiêm túc nói: “Bây giờ vẫn
nghĩ thế!”
“Vậy sao? Thế còn tôi?”
“Em là người phụ nữ lương thiện nhất, anh yêu em đến chết mất!”
Trên thế gian này, có mấy ai trong khổ đau vẫn tìm được niềm
vui, trong lòng An Dĩ Phong chất chứa bao nhiêu cay đắng, ngoài hắn ra thì
không ai có thể hiểu được.
Nhưng hắn biết rằng, hắn và Tư Đồ Thuần, từ khi quen biết đã
được định sẵn, bên nhau thì ít mà xa cách thì nhiều, xa cách không biết bao lâu
mới có thể gặp lại, vì vậy hắn hiểu sâu sắc một điều: Nỗi sầu khổ chỉ cần giữ
cho riêng mình, còn sự đùa vui thì phải nắm lấy thời cơ.
Hoa nở phải bẻ liền tay, chớ để lâu ngày lại bẻ cành khô!
An Dĩ Phong và Tư Đồ Thuần cùng nói cười đi đến trước bàn rồi
ngồi xuống, làm cho đôi vợ chồng ngồi phía đối diện hiểu thế nào là vợ chồng đầu
giường cãi nhau, cuối giường làm hòa.
Hàn Trạc Thần dựa lưng vào ghế, quan sát họ với ánh mắt sâu
thẳm.
“Thoắt cái đã mười lăm năm, không ngờ hai người họ vẫn có thể
ngồi với nhau uống cà phê, ôn lại chuyện cũ.”
“Thật là sự đời khó đoán.” Tư Đồ Thuần mỉm cười nhìn Thiên
Thiên phía đối diện, rồi lại nhìn Hàn Trạc Thần. Họ không quá thân mật, không
ôm ấp, cũng không tay trong tay quấn quýt. Họ, một tay cầm cốc trên mặt bàn,
người tay trái người tay phải, tay còn lại có lẽ để phòng những khi cần.
Sự ăn ý đó tuyệt đối không phải là thói quen một sớm một chiều
mà thành...
Thấy bệnh nghề nghiệp của mình lại tái phát, cô thu ánh mắt
không mấy lịch sự của mình.
“Nghe Amy nói, anh muốn gặp tôi nói chuyện?”
“Ừ!” Giọng hắn hơi lạnh.
“Có chuyện gì thì nói đi.”
An Dĩ Phong cảm thấy hai người họ đang căng thẳng như “sẵn
sàng chiến đấu” nên xoa dịu một chút: “Chỉ ôn lại chuyện cũ thôi mà, hai người
có thể đừng như kiểu đang đàm phán được không, tôi không mang theo huynh đệ
đâu.”
“Đó là anh ta có thành kiến với tôi”, Tư Đồ Thuần nói.
“Không phải là tôi có thành kiến với cô, mà là tôi có thành
kiến với cảnh sát”, Hàn Trạc Thần dửng dưng nói.
“Tôi hiểu, lúc hơn mười tuổi, tôi cũng nghĩ rằng cảnh sát là
chính nghĩa, là vĩ đại. Nhưng mười hai năm làm cảnh sát, vất vả, mệt nhọc... có
thể bắt được mấy tên đáng bắt, cứu được mấy người đáng cứu?” Tư Đồ Thuần mỉm cười,
nhìn những hoa văn trên tường. “Cảnh sát tốt không phải là không có, ngồi rình
mấy ngày mấy đêm, liều mạng bắt được tội phạm, đến lúc tòa phán một câu: “Vô tội,
thả!”, chúng tôi ngoài việc nhìn nhau cười đau khổ thì còn làm được gì? Lâu dần,
chúng tôi cũng thấy vô cảm, cứ nghĩ đến câu: “Vô tội, thả” lại thấy thà ở nhà
chăm sóc gia đình, chăm sóc con cái còn tốt hơn!”
Bầu không khí dịu xuống một chút, câu nói ấy giống như viên đá
ném xuống một hồ nước phẳng lặng làm cho nước bị vẩn đục, không còn trong nữa...
Hàn Trạc Thần cũng bớt lạnh lùng: “Nói như thế, làm cảnh sát
cũng không dễ dàng gì.”
“Đúng vậy! Tính ra tội phạm mà tôi bắt được không nhiều bằng
số tội phạm mà An Dĩ Phong giết.” Cô nhíu mày, liếc nhìn An Dĩ Phong một cái.
“Có lúc nhìn thấy những tên tội phạm làm rất nhiều việc ác mà vẫn nhởn nhơ
ngoài vòng pháp luật, trong lòng lại nghĩ, bao giờ An Dĩ Phong mới có thể giết
hết bọn chúng, chúng tôi cũng đỡ tốn công mất sức điều tra đêm ngày!”
An Dĩ Phong cầm lấy tay cô, tỏ vẻ sẵn sàng hy sinh thân
mình: “Em liệt kê cho anh danh sách, anh đảm bảo sẽ không bỏ sót tên nào!”
Cô nhìn hắn nói: “Tên đầu tiên trong danh sách nếu không phải
là anh thì tôi thấy có lỗi với đời!”
“Thật tốt!” Hàn Trạc Thần chớp lấy thời cơ. “Tôi tìm cô
chính là muốn nói chuyện này. An Dĩ Phong không đành lòng ép cô nên tôi gợi ý
cho cô hai cách. Cách thứ nhất, cô ly hôn, lấy An Dĩ Phong. Cách thứ hai, tôi
ném An Dĩ Phong xuống biển, để nó không phải mang bộ dạng sống dở chết dở, tôi
nhìn cũng thấy phiền lòng, mà cô nhìn cũng sẽ thấy vậy.”
Tư Đồ Thuần không chút do dự trả lời: “Lúc anh ném anh ta xuống
biển thì nhớ bảo tôi một câu, tôi không tận mắt nhìn anh ta chết thì không cam
lòng.”
Hàn Trạc Thần gật gật đầu, nói với An Dĩ Phong đang thất thần
nhìn cốc rượu: “Anh ngại phải phí sức, chú xem làm thế nào đi.”
Nói xong, Hàn Trạc Thần đưa tay ôm Thiên Thiên đang chống cằm
cười tủm tỉm bên cạnh: “Chúng ta đi thôi.”
“Vâng!” Thiên Thiên không hỏi thêm câu nào nữa, chớp chớp mắt
nhìn Tư Đồ Thuần. “Anh chị cứ nói chuyện nhé, khi nào rảnh thì gọi điện cho
em.”
Sương xuống, thành phố đã lên đèn.
Hàn Trạc Thần đỡ Thiên Thiên ngồi lên xe. Hắn không cho xe
chạy ngay mà dựa vào ghế thở phào nhẹ nhõm.
Thiên Thiên hỏi Hàn Trạc Thần: “Sao em không thấy Chris đau
khổ và khó xử nhỉ?”
“Ừ! Trả lời rất quyết đoán.”
“Vậy anh có phát hiện thấy Anthony và An Dĩ Phong giống nhau
không? Đặc biệt là lúc họ nói chuyện, nét mặt và cách thể hiện rất giống nhau.”
Hàn Trạc Thần nhìn xa xăm: “Giống y như đúc! Lúc mười bảy tuổi
An Dĩ Phong cũng có ánh mắt như vậy, lương thiện, thẳng thắn... như Anthony, nụ
cười cũng bao dung, quảng đại như thế... Tiếc là xã hội đen lại chọn nó.”
“Ý anh là...”
“Nếu anh đoán không nhầm, Anthony chính là con trai nó.”
“Vậy tại sao vừa rồi anh không nói cho anh ấy biết?”
“Việc này Tư Đồ Thuần mới là người có quyền.” Hàn Trạc Thần
lắc đầu, giọng thông cảm. “Mười lăm năm tủi hận, chờ đợi, không thay đổi, cô ấy
không tận mắt nhìn thấy An Dĩ Phong bị giày vò thì khó mà trút được nỗi hận
trong lòng, sao có thể cam tâm được?”
Thiên Thiên cười, dựa vào vai hắn, nghịch nghịch mấy sợi tóc
bên tai hắn.
“Anh không sợ tối nay An Dĩ Phong sẽ nhảy xuống biển à?”
“Nhảy cũng không oan!” Hắn cười nhẹ nhõm, nụ cười duy nhất
trong mấy ngày qua. “Anh vẫn nghĩ rằng mọi việc còn khó hơn nhiều... Người ta
đang dùng tình cảm để giày vò nó, nó vẫn chưa nhận ra thôi...”
“Trong chuyện tình cảm, người ngoài cuộc thì tỉnh táo, còn
người trong cuộc lại u mê...”
U mê cũng không sao, vấn đề là An Dĩ Phong là loại người cố
chấp không chịu tỉnh ngộ! Biết rõ là chính mình bị tình cảm làm cho đầu óc mê
muội, nhưng vẫn khinh thường người khác, cho là họ không hiểu gì, nói rằng họ
nghĩ không trong sáng!
Hàn Trạc Thần nói bóng gió nhiều lần với An Dĩ Phong rằng
không cần phải nhiều lời, cứ bế lên giường là xong, An Dĩ Phong lại không tin!
Thu ánh mắt lại rồi nhìn xa xăm, Hàn Trạc Thần cúi nhìn
Thiên Thiên đang ngả đầu lên vai mình, ngón tay vuốt ve khiêu khích bờ môi
cô...
Cô muốn né tránh, hắn nhanh tay ấn người cô, ghé mặt xuống
khẽ liếm nhẹ vành tai cô.
Mắt cô trở nên hoang mang, đôi môi khẽ mở, hơi thở dồn dập.
“Đừng như vậy!”
“Đêm nay, em có thể cho anh thấy... cái gọi là “thà chết
cũng không chịu” của em...’’
Phía chân trời vang lên giọng than thở: Đàn ông, có thù phải
báo cũng không hẳn là điều tốt!

