Y nữ xuân thu - Chương 65

Chương 65: Tư Thừa đại nhân

Khi dễ hai đầu heo đủ rồi,
không cần thiết phải tiếp tục ở lại, Liên Kiều khoác cánh tay Mục Sa Tu Hạ bước
khỏi quán rượu.

"Đi dạo một lát nữa có được
không? Đi dạo một canh giờ nữa rồi chúng ta sẽ ngồi xe ngựa!" Liên Kiều
giành mở miệng trước Mục Sa Tu Hạ, nàng biết hắn đã nhịn nàng lâu rồi.

Thấy đường cong trên mặt hắn vẫn
nguội lạnh như cũ, nàng khai triển vẻ mê hoặc, lắc lắc cánh tay của hắn, dịu
dàng nói: "Người ta có một yêu cầu nho nhỏ như vậy không tính là quá đáng
mà..., có được không vậy! Người ta bảo đảm không gây chuyện, không chỉnh người,
an phận, ngươi nói cái gì chính là cái đó, cho ta chơi thêm một canh giờ đi!
Ha?"

Nàng cười lên giống như con hồ
ly, hơn nữa còn rất giỏi cái chủng loại đó..., Mục Sa Tu Hạ liên tục nhắc nhở
mình không nên mềm lòng với nàng, nhưng thấy đáy mắt nàng cầu xin cùng mong đợi,
hắn vẫn mềm lòng. Có thể đoán được, số phận tương lai của Mục Sa Tu Hạ sẽ rất
khổ, bị chính lão bà của mình ăn gắt gao, mặc hắn anh hùng khí phách thế nào cũng
thành lượn lờ quanh ngón tay mềm, vả lại trọn đời cũng không thoát thân được.
Aizzz, nam tử si tình giống như Mục Sa Tu Hạ chính là điển hình cho chủng
loại bên ngoài là con rồng, ở nhà là con trùng....

Trong tiếng hoan hô của Liên
Kiều, Mục Sa Tu Hạ bi thảm phát hiện mình không ý thức mà gật đầu.

"Góc phố kia thật náo nhiệt,
chúng ta đi xem một chút đi!" Nói xong Liên Kiều liền hất cánh tay Mục Sa
Tu Hạ ra chạy về phía trước.

Dịu dàng trên cánh tay đột
nhiên biến mất, Mục Sa Tu Hạ lại cảm thấy có chút mất mát, có chút trống rỗng,
rất muốn bắt tiểu nữ nhân đó trở lại tiếp tục khoác lên trên cánh tay của mình.
Sau đó, hắn phát hiện một sự thực đáng sợ, hắn quả thật đã trúng độc rồi, trúng
độc của tiểu nữ nhân này, truyền thống trọng nam khinh nữ trăm ngàn năm qua ở
Cách Tát dùng trên người nàng quả thật chính là chó má, một chút hắn cũng không
thích nàng rời khỏi hắn nửa bước, thật muốn nàng tuân thủ truyền thống xa xa đi
phía sau hắn, sợ là lúc đó ngay cả đường hắn cũng không đi được, liên tiếp quay
đầu lại chăm sóc còn không kịp! Hoặc là dứt khoát để nàng ở phía trước, hắn
phía sau, vẫn tương đối yên tâm hơn. Vì vậy, hắn nhận mệnh, nhận mệnh với nàng.

Nhìn Liên Kiều vui vẻ lần lượt
dạo qua các gian hàng, Mục Sa Tu Hạ không biết tươi cười của mình chứa bao nhiêu
cưng chiều, có thể chảy ra thành nước luôn rồi .

Chợt dừng lại trước một gian
hàng đồ trang sức, ánh mắt Liên Kiều bị một chiếc nhẫn hấp dẫn, đó là một chiếc
nhẫn bạc, màu bạc trắng trên mặt nhẫn có khắc một cái đầu sói, mắt sói lạnh
lùng khắc nghiệt tràn đầy khí phách, đó là sói sa mạc, là kẻ săn mồi độc ác dứt
khoát nhất trong sa mạc, khôn khéo, bền bỉ, giảo hoạt, tàn nhẫn, thừa cơ hành động,
loại cảm giác đó lại quen thuộc khó nói nên lời, giống như vây lượn quanh mình.

"Nhìn gì vậy?" Mục
Sa Tu Hạ im hơi lặng tiếng đứng sau lưng Liên Kiều, cúi người xuống, phát hiện
nàng nhìn về phía chiếc nhẫn cầm trên tay mà mất hồn, cũng không có gì đặc biệt,
không đáng giá bao nhiêu tiền.

Tim lo sợ, Liên Kiều bỗng
nhiên xoay người lại nhìn hắn, loại cảm giác đó chính là hắn nè! Sói, hắn giống
như một con sói sa mạc, vua chúa trong sa mạc, toàn thân tràn đầy khí phách,
chói mắt đến khiến Nhật Nguyệt cũng phải ảm đạm.

"Ông chủ, chiếc nhẫn này
bao nhiêu tiền?" Liên Kiều quyết định mua.

Mặc dù không đáng bao nhiêu tiền,
nhưng Mục Sa Tu Hạ cũng không can thiệp yêu thích của nàng, chỉ cần nàng thích
là tốt rồi.

"Đưa tay ra!" Liên
Kiều mỉm cười ra lệnh cho hắn.

Mục Sa Tu Hạ nghi ngờ nhìn,
tay phải trong tay áo từ từ đưa ra.

"Không đúng, muốn tay
trái!" Liên Kiều sửa chữa.

Dừng một chút, Mục Sa Tu Hạ
tâm không cam tình không nguyện duỗi tay trái ra cho nàng.

Khi Liên Kiều chậm rãi đeo nhẫn
bạc trong tay vào ngón áp út của hắn, hắn có chút sững sờ, sau đó hắn nghe thấy
thê tử ghé vào lỗ tai hắn nhẹ nhàng nói: "Hạ, ta cảm thấy chiếc nhẫn này
thật xứng với ngươi, ngươi là vương giả trời sanh, thống lĩnh quần hùng, tranh
giành thiên hạ, bất luận sau này ngươi đi đâu, ta đều sẽ làm bạn với ngươi, đi
theo ngươi, một bước cũng không rời! Tựa như chiếc nhẫn này, vĩnh viễn bắt nhốt
ngươi. Có được không?"

Hắn ngơ ngẩn, bị lời của nàng
rung động thật sâu, mất hồn thật lâu, trong đôi mắt lại có chút ẩm ướt. Ánh mắt
quấn quýt si mê hung hăng nhìn chăm chú vào nàng, vì giờ khắc này, hắn đợi đã
quá lâu, chưa bao giờ kích vì vật gì, chưa bao giờ biết tình như thế nào, hình
như tánh mạng của hắn chính là vì chờ đợi sự xuất hiện của nàng.

"Ừ, thật là đẹp! Rất xứng
với ngươi!" Liên Kiều vẫn đắc chí, lỗ mãng, cổ quái hô lên nhẫn bạc thật
phù hợp với phong cách của Mục Sa Tu Hạ.

"Đây chính là dùng của bổng
lộc chính ta mua cho ngươi đó, ta rất tốt với ngươi!" Nụ cười quyến rũ
phóng đại trước mặt hắn, Liên Kiều nhón gót chân, thật nhanh ấn lên má hắn một
nụ hôn, cười vui chạy ra.

Trong đám người, nàng cười như
ánh Nhật Nguyệt rực rỡ của lúc sáng sớm lẫn chiều tà. Hôm nay, nụ cười tốt đẹp
như vậy chính là nở vì hắn, chỉ vì một mình hắn, trời cao vẫn rất ưu đãi hắn.
Kiên định thong dong ung dung thả bước, hắn nguyện ý đi sau lưng nàng cả đời.

Nâng tay trái lên, hôn, nhẹ
nhàng rơi vào nhẫn bạc trên ngón áp út.

"Đứng lại!" Đang lúc
Mục Sa Tu Hạ phân tâm, hai trường kiếm đặt lên cổ họng Liên Kiều. Hai nam nhân
thân hình cao lớn như thị vệ, hung thần ác sát quát lớn một tiếng.

Liên Kiều đứng yên, lập tức
đoán được nhất định là người do công tử Tư Thừa vừa mới bị bọn họ khi dễ kia
phái tới. Tuy bị mũi kiếm chỉa vào, nhưng cũng không sợ, bởi vì biết hắn tuyệt
đối không để mình bị tổn thương.

Nhìn ngó xung quanh, nâng khóe
môi lên, phong thái ung dung lộ rõ cao quý, khiến hai thị vệ trong khoảnh khắc
thấy tim đập mạnh và loạn nhịp.

"Hai vị huynh đài nhìn thật
lạ! Tiểu nữ tử tự hỏi đã có thù oán gì với hai vị, sao lại làm khó ta như vậy?"

Hai người bị Liên Kiều quyến rũ
mất đi hơn phân nửa tâm thần, lại có chút do dự, một người trong đó mềm xuống
nói: "Ai bảo ngươi đắc tội với Đức Công tử của Tư Thừa đại nhân, chúng ta
cũng không có cách, chỉ có thể mời người theo chúng ta đến Tư Thừa phủ một chuyến!"

Thừa dịp hai người do dự, Liên
Kiều không biến sắc thoáng kéo ra chút khoảng cách với hai mũi kiếm, sau đó hài
lòng nghe được hai tiếng kêu thảm thiết, cùng âm thanh trong trẻo của trường kiếm
rơi xuống đất.

Hai đại nam nhân vốn đang cầm
kiếm chỉ vào cổ họng nàng, đột nhiên rũ cánh tay xuống, kêu rên không ngừng. Mục
Sa Tu Hạ đã quỷ mị đi tới bên cạnh Liên Kiều, một tay ôm eo nhỏ của nàng, một
tay thưởng thức cục đá trong tay.

Đám người chung quanh tự động
tách ra, núp ở bên cạnh ngắm nhìn, lúc này khi trước mặt bọn hắn đột nhiên tuôn
vào một đội quan binh. Ngồi trên ngựa chính là một nam nhân râu quai nón hơn
năm mươi, vóc người béo tốt. Ngồi trên một con ngựa khác là người cao gầy vừa rồi
ở trong quán rượu bị Mục Sa Tu Hạ dọa sợ đến không khống chế được.

Cách đó không xa, kẻ không có
tiền đồ này liền chỉ vào Liên Kiều cùng Mục Sa Tu Hạ hô: "Chính là bọn họ,
cha, mau bắt bọn họ lại!"

Nam nhân râu quai nón chắc hẳn
chính là lão cha thùng cơm của hắn, mắt trâu trừng trừng, phình hai má giống
như con cóc, bàn tay thật dầy vung lên, phẫn nộ quát: "Bắt bọn họ lại cho
Bổn quan!"

Thị vệ tuân lệnh bao quanh bọn
hắn, Mục Sa Tu Hạ ôm Liên Kiều vẫn không nhúc nhích, lạnh lùng quét mắt đám người
bên cạnh kia. Dân chúng càng thêm sợ trốn vào các gian hàng dọc phố, không dám
ra.

Mười mấy cây đại đao cùng chỉ
vào hai người ở giữa, mắt nhìn chằm chằm.

"Hừ! Điêu dân, thật to
gan! Thấy Bổn quan còn không quỳ xuống!" Tư Thừa đại nhân vô cùng tức giận,
không ngờ ở địa bàn của mình vẫn còn có người không nghe lời như vậy.

Mục Sa Tu Hạ lạnh lùng quét mắt
nhìn hắn một cái nói: "Càn rỡ!"

Giọng nói không nhẹ không nặng
của hắn tạo thành cảm giác áp bức mạnh mẽ, phách khí vương giả cao cao tại thượng
khiến Tư Thừa đại nhân sững sờ trong nháy mắt, lại không tự chủ được muốn tung
người xuống ngựa quỳ xuống trước hắn ta. Sau đó hắn dùng lực hất đầu một cái,
thầm mắng mình có bệnh, đường đường là Tư Thừa đại nhân lại bị uy nghi của tiểu
tử vắt mũi chưa sạch trước mắt cái này trấn áp, thật không có mặt mũi.

"Hừ! Rốt cuộc là ai càn rỡ?
Điêu dân, lại dám nói chuyện như vậy với bản quan, không thể nhịn được! Lên cho
ta!"

Tư Thừa đại nhân ra lệnh một
tiếng, thị vệ chung quanh cùng nhau ra tay, tất cả đại đao sáng loáng đều lên
trên người Mục Sa Tu Hạ chào hỏi. Nhưng không đợi Mục Sa Tu Hạ ra tay, tất cả
mười mấy cây đại đao đều bị cắt thành hai khúc, nửa lưỡi đao điều rơi xuống, âm
thanh đinh đinh đang đang không dứt bên tai. Giữa sân đột nhiên xuất hiện chín
gã nam tử che mặt mặc trang phục màu đen, cầm trong tay Loan Nguyệt Kim Đao .

Chín người lấy khí thế sét
đánh không kịp bưng tai dễ dàng chém mười mấy thanh đại đao xuống, thấy được mà
mọi người bất giác hít một ngụm khí lạnh.

Sắc mặt Tư Thừa đại nhân khó
coi tới cực điểm, hét lớn một tiếng: "Loạn thần tặc tử, bắt lại cho
ta!" Thị vệ chung quanh không ai dám động, tất cả đều ngẩn ngơ tại chỗ,
khí thế của bị chín người trấn giữ, khiếp đảm.

Khóe môi Mục Sa Tu Hạ nhếch
lên nụ cười khinh miệt, đáy mắt chứa ý châm biếm thật sâu đâm chọc vào lòng tự
ái của Tư Thừa đại nhân.

"Cười cái gì? Ngươi cười
cái gì? Những thứ thổ phỉ nhát gan này, mưu nghịch phạm thượng, dám công khai
phản kháng mệnh quan triều đình, chán sống rồi sao?"

Mục Sa Tu Hạ hơi cau mày, học
bộ dạng ra vẻ trầm tư của Liên Kiều, lẩm bẩm nói: "Đúng ha, phản kháng mệnh
quan triều đình là phải chém đầu."

Đáng thương cho Tư Thừa đại
nhân đã chết đến trước mắt mà vẫn ngu ngốc như nhi tử của hắn, biến sắc, hả hê
nói: "Biết sợ rồi sao, còn không mau mau khoanh tay chịu trói, không chừng
Bổn quan nhất thời mềm lòng liền miễn tội chết cho các ngươi."

Chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt
Mục Sa Tu Hạ lạnh lẽo, khí trời đang tháng sáu, lại khí lạnh bức người.

"Muốn Bổn vương khoanh
tay chịu trói, ngươi còn chưa đủ tư cách, bất quá ngược lại Bổn vương có một biện
pháp điều hoà thật tốt." Mắt màu xanh dương tối sầm lại, sắc mặt trầm xuống,
"Cách chức quan của Tư Thừa Đức ngươi, những người này không bị coi là phản
kháng mệnh quan triều đình rồi."

Nghe hắn tự xưng là Bổn vương,
tâm Tư Thừa đại nhân lộp bộp một cái, trầm xuống, đợi hắn nói xong, thật lâu mới
run giọng nói: "Ngươi là ai?"

Một trận gió thổi qua, thoáng
thổi bay một góc mũ trên áo choàng, một vạt tóc bạch kim lơ đãng tả giống như
là tơ là gấm.

Tư Thừa đại nhân "A"
một tiếng sợ hãi, tâm nhất thời lạnh đi một nửa, trên dưới cả nước có thể có
màu tóc bạch kim như vậy, trừ đương kim thái tử điện hạ cũng không có người thứ
hai. Năm vận hạn sẽ gặp bất lợi mà! Lại có thể đắc tội nhân vật lớn đến như vậy,
lúc này không chết cũng mất nửa cái mạng.

 

Báo cáo nội dung xấu