Ở Lại Nơi Này Cùng Anh - Chương 23-P1

Chương 23: Đừng chạm vào vết thương cũ

Hôm nay sau khi tan ca, Tạ Nam đến công ty của Trương Tân,
cô tập trung vào làm sổ sách. Trương Tân đã để cho nhân viên về, anh đang tập
trung đối phó với phương án kế hoạch của mình, Đới Duy Phàm cũng đang ngây người
tập trung hút thuốc trước màn hình vi tính, đến khoảng tám rưỡi thì bạn gái của
Trương Tân là Lô m mang đồ ăn tới, gọi mọi người ra cùng ăn. Đới Duy Phàm không
ăn, lặng lẽ đi về phía cửa sổ nhìn ra bên ngoài, hôm nay anh có vẻ im lặng khác
thường.

“Nhị sư huynh hôm nay làm sao thế, chưa thấy anh như vậy bao
giờ?” Tạ Nam hỏi vẻ thắc mắc.

Lô m liếc xéo anh một cái, nói: “Mùa xuân tới rồi, Đới Duy
Phàm cũng đang đâm chồi nảy lộc theo đấy”.

“Nhưng sao em thấy Nhị sư huynh một năm có bốn mùa thì cả bốn
đều như vậy cả nhỉ?”

Trương Tân và Lô m đều nhất loạt cười ồ lên, Đới Duy Phàm
quay người lại, tỏ vẻ hậm hực: “Tạ Nam, bình thường lúc nào em cũng thật thà,
bây giờ lại hùa với họ nói xấu anh à?”.

Lô m cố nhịn cười, nói: “Tạ Nam chỉ thêm một nhát kim là người
ta nhỏ máu rồi, một câu nói thôi đã có thể bao quát cả nhược điểm của anh”.

Từ trước tới giờ Đới Duy Phàm luôn không lại được với những
lời nói chọc ngoáy trêu đùa của Lô m, anh nói với Trương Tân: “Cậu tìm được cô
bạn gái lợi hại như vậy mục đích để điều trị tớ chứ gì?”. Anh đi tới cầm chiếc
bánh bao bỏ tọt vào miệng, nói: “Các cậu thật là, bây giờ đều rất đoàn kết rồi,
toàn trêu chọc tớ cho vui thôi”.

Tạ Nam thừa hiểu anh chàng Nhị sư huynh này luôn tự xưng
mình phong lưu, nếu có người con gái nào muốn cho anh nếm thử vị đắng của tình
yêu thì quả thật không phải việc dễ làm. Cô không có ý định chọc anh thêm nữa,
nên chuyển chủ đề sang nói về nghiệp vụ kế toán của họ: “Đại sư huynh, Nhị sư
huynh, em cảm thấy với số lượng công việc của các anh hiện nay thì nên cân nhắc
tuyển một nhân viên kế toán chuyên trách, tiện lợi hơn cho việc phát triển của
các anh”.

“Ôi, Tạ Nam, nghe nói em cũng từ chối việc làm sổ sách cho
bên ông Vương cạnh đây rồi à?”

“Vâng, em vừa làm xong đợt cuối cùng, em thấy công ty ông ấy
làm việc không quy phạm, em không thích lắm chuyện.”

Trương Tân gật đầu: “Cũng đúng, bên ông ấy bây giờ có vẻ
không đáng tin cậy, em cẩn thận là đúng. Còn bên bọn anh, anh biết em suy nghĩ
cho lợi ích của bọn anh. Có điều công việc bây giờ vẫn chưa ổn định, anh và Đới
Duy Phàm phải bàn bạc lại đã, em cứ làm rồi tính sau nhé”.

Tạ Nam từ chối làm sổ sách cho bên đó, một mặt vì công ty của
họ, mặt khác cũng vì Vu Mục Thành đã hứa hết đợt bận rộn này, khi nhà xưởng đã
được khởi công, cuộc sống của anh sẽ trở lại như trước, sẽ có nhiều thời gian
dành cho cô hơn. Anh tỏ ra không hiểu sự tiết kiệm, cũng như việc làm thêm của
cô.

“Em có thiếu tiền không?”

“Ngoài Bill Gate và Warren Buffett, ai dám nói mình không
thiếu tiền nào.” Cô nói giọng chắc chắn.

Vu Mục Thành rất ngạc nhiên, nói: “Em lại đem hai người đó
ra để chặn họng anh.”

Cô cảm thấy rất buồn cười, nói: “Thôi được, thôi được, em sẽ
thôi làm ở một công ty, còn ông chủ một công ty khác là anh em với em, công ty
của họ ngày càng phát triển, trước sau gì cũng sẽ tuyển kế toán riêng, em đoán
chắc cũng không lâu nữa đâu.”

Vu Mục Thành rất hài lòng với biểu hiện của cô, nói: “Anh nhớ
lời hứa của em với anh, em nói sau khi coi anh là bạn trai thực thụ, sẽ dùng thẻ
của anh, em thử nghĩ xem bao giờ thực hiện được đến đó?”.

Lần đầu tiên Tạ Nam nghe thấy có người đàn ông yêu cầu bạn
gái tiêu tiền của mình một cách khẩn thiết như thế, trong lòng không tránh được
cảm giác trầm mặc, nhưng sau đó lại tỏ vẻ hờn dỗi: “Anh lấy tiền để ép em à? Được,
đợi khi nào anh rảnh rỗi thì đi mua sắm với em, đến lúc đó chớ có sợ hãi.”

Vu Mục Thành cười lớn: “Nói rồi nhé, anh phải xem xem một
người có thói quen tiết kiệm như em sẽ phá gia được đến mức nào. Anh sẽ đi xách
đồ cho em, đảm bảo không yêu cầu ngừng lại đâu.”

***

Tạ Nam từ công ty quảng cáo đi thẳng đến bãi đỗ xe, nhớ đến
đây, cô khẽ mỉm cười, màn đêm nhẹ nhàng buông, cái mát mẻ của những cơn gió đầu
tháng Tư mơn man da mặt khiến cô cảm thấy thoải mái. Tạ Nam đang chuẩn bị lấy
chìa khóa ra thì điện thoại đổ chuông, cô nhận cuộc gọi rồi hết sức ngạc nhiên
khi nghe thấy giọng nói của Hạng Tân Dương vang lên ở đầu dây bên kia.

“Chào anh, Tân Dương, có việc gì không?”

“Nam Nam, giờ em có nhà không?”

Tạ Nam ngần ngừ một lát rồi đáp: “Em đang ở bên ngoài.”

“Anh có chút việc muốn gặp em. Em ở đâu, anh sẽ qua đón.”

Tạ Nam không muốn gặp Hạng Tân Dương, nhưng thấy thái độ của
anh kiên quyết hơn mình dự đoán, đành nói: “Vâng, anh nói cho em địa điểm, em sẽ
lái xe qua đó.”

Hạng Tân Dương lúc này đang ngồi trong xe dừng ngay trước
quán cà phê bên hồ. Qua tấm kính ngăn cách, dưới ánh đèn điện, anh có thể nhìn
rõ một đôi nam nữ đang ngồi đối diện nói chuyện với nhau, người con trai ấy
chính là Vu Mục Thành.

Buổi tối, khi Hạng Tân Dương đang ăn cơm với khách ở bên
ngoài thì đột nhiên nhận được điện thoại của Từ Yến, nói muốn gặp anh nói chuyện.
Anh và Từ Yến vốn không có quan hệ gì, nên từ chối lời mời, Từ Yến nhấn mạnh với
anh rằng cô ta có việc quan trọng muốn nói. Thế là họ hẹn gặp nhau ở quán cà
phê ven hồ. Nhưng khi ngồi xuống, Từ Yến toàn nói chuyện đâu đâu, chứ không đề
cập gì đến việc quan trọng kia. Hạng Tân Dương nhìn cô ta bằng cặp mắt nghi ngờ:
“Cô hẹn tôi ra đây có việc gì?”

Từ Yến nói giọng thoải mái: “Chúng ta cũng là bạn học cùng
trường, rảnh rỗi hẹn nhau ngồi nói chuyện một lát không có gì là lạ chứ?”

Hạng Tân Dương vốn không ưa gì Từ Yến, nhưng anh hiểu rằng nếu
họ không có gì để nói thì cô ta sẽ chẳng xưng xưng hẹn mình như thế, anh quyết
định đợi xem sao, xem lúc nào cô ta vào thẳng vấn đề.

Từ Yến đột nhiên ra hiệu cho anh nhìn sang góc khác của quán
cà phê, bên đó vừa có một cặp nam nữ đi vào, họ ngồi ở một chiếc bàn đối diện gần
cửa sổ. Hạng Tân Dương không biết họ là ai, bèn đưa mắt sang Từ Yến một cách
khó hiểu, Từ Yến ôm đầu cười nói: “Người đàn ông ấy là Vu Mục Thành, bạn trai
hiện giờ của Tạ Nam.”

Hạng Tân Dương kinh ngạc nhìn sang. Hôm đuổi theo Tạ Nam
trên con đường một chiều, anh đã nhìn thấy Tạ Nam ôm một người đàn ông, song
màn đêm không cho anh nhìn rõ mặt. Bây giờ người đàn ông ấy hiện rõ với dáng
hình cao lớn, mặc chiếc sơ mi trắng, tư thế ngồi thoải mái, khuôn mặt đứng đắn
mỉm cười đang nghe cô gái xinh đẹp ngồi đối diện nói. Anh quay lại nhìn Tử Yến,
hỏi: “Thế rồi sao?”

“Cô gái ngồi đối diện với anh ấy là con gái của Chủ nhiệm Ủy
ban Cải cách và Phát triển thành phố, Trương Gia Nghi, vừa du học Mỹ về, làm việc
ở ngân hàng bọn em, tháng trước phó giám đốc chi nhánh ngân hàng đã giới thiệu
họ làm quen, theo như em biết thì họ thường xuyên liên lạc với nhau.” Từ Yến
nói giọng thoải mái: “Tạ Nam chắc không biết điều đó.”

Hạng Tân Dương nhìn Từ Yến dò hỏi: “Tại sao cô lại nói cho
tôi biết những điều này?”

“Em không muốn cô ấy rơi vào bóng tối, những năm qua cô ấy
cũng vất vả rồi, nếu lại thêm một lần thất bại nữa, em đoán cô ấy sẽ không chịu
đựng nổi. Ôi, tại sao anh lại nhìn em như thế?”

“Tôi cảm thấy lạ sao cô tự nhiên lại tốt bụng như vậy?”, Hạng
Tân Dương cười gằn.

Từ Yến cười lớn, nói: “Tùy anh nghĩ thôi, dù gì thì những điều
em nói đều là sự thật, anh chỉ cần qua ngân hàng hỏi thăm vài câu là có thể biết
ngay. Có điều em không định trực tiếp nói với Tạ Nam, cô ấy rất có thành kiến với
em, e rằng sẽ nghĩ em có ý đồ phá hoại.”

Dĩ nhiên Hạng Tân Dương cũng cho rằng Từ Yến chẳng có mục
đích tốt đẹp gì, song lúc này anh cũng không có thời gian nghĩ nhiều, liếc mắt
sang chỉ thấy Vu Mục Thành vừa nâng bình đựng nước hoa quả rót đầy cho cô gái
kia, vừa nói gì đó, cô gái mỉm cười nhìn anh ta. Nếu nói đây là một cuộc gặp gỡ
rất tâm đầu ý hợp thì cũng không có gì là quá đáng cả.

Từ Yến chẳng nói thêm gì nữa, từ từ đứng dậy chào rồi đi khỏi.

Hạng Tân Dương vẫy tay gọi phục vụ tính tiền, sau đó ra
ngoài bước lên xe, quay lại nhìn vào trong quán cà phê, suy nghĩ trước sau một
hồi, anh quyết định rút điện thoại gọi cho Tạ Nam.

Vừa lái xe đến quán cà phê bên sông, Tạ Nam đã nhìn thấy chiếc
BMW của Vu Mục Thành đỗ ven đường, cô có chút kinh ngạc. Hạng Tân Dương bước xuống
từ xe của mình, hất cằm ra hiệu cho cô. Cô nhìn sang, thấy Vu Mục Thành và một
cô gái đang ngồi đối diện nhau trong quán.

“Tân Dương, không cần phải cố ý gọi em ra đây để nhìn thấy
việc này.” Cô chau mày khẽ nói, vội vàng quay người chuẩn bị lên xe, trong lòng
không muốn để Vu Mục Thành nhìn thấy mình, sợ anh hiểu nhầm cô đi theo thăm dò
mình, không ngờ Hạng Tân Dương cũng lên xe theo cô.

“Đi thôi, anh có vài điều muốn nói với em, chúng ta ra chỗ khác
nói.”

Tạ Nam hoàn toàn không biết làm thế nào, đành ngồi lên xe khởi
động máy. Suy nghĩ giây lát rồi cô lái xe dọc theo con đường đang tấp nập xe cộ
đi lại, hướng thẳng về phía trước.

Hạng Tân Dương thầm khâm phục cách lái xe khéo léo và thành
thục của cô.

“Trước kia mỗi lần anh dạy em lái xe, em đều nói rất sợ nhìn
thấy cảnh người xe tấp nập.”

Tạ Nam khẽ mỉm cười, quả thực, cô biết lái xe là do Hạng Tân
Dương dạy. Lúc mới học, cô luôn sợ hãi, chỉ dám lái một lúc trên con đường ở
khu nhà ven hồ vào buổi tối, khi ấy con đường vắng tanh, vô cùng thích hợp cho
việc tập lái xe. Hạng Tân Dương hay khen cô nắm bắt nhanh, cổ vũ cô lái xe vào
khu phố chính, nhưng cô luôn kiên quyết chối từ. Mãi tới khi lấy được bằng lái
rồi, cô vẫn còn chút hoảng sợ không dám một mình lái xe chứ đừng nói tới việc
vào khu phố đông người. Sau khi chia tay với Hạng Tân Dương, Tạ Nam ngày càng
không dám chạm vào vô lăng.

Tốt nghiệp rồi, cô xin vào làm ở vị trí thu ngân có chế độ
đãi ngộ tương đối cao, điều kiện của họ đưa ra phải có bằng lái xe. Cô đánh liều
giao bằng lái ra, nói đã có hơn hai năm kinh nghiệm lái, chính vì vậy đã được
nhận vào làm ở vị trí đó.

Lần đầu tiên một mình lái xe của công ty đến ngân hàng, Tạ
Nam dè dặt đưa chìa khóa vào ổ, mãi lâu sau mới dám khởi động xe, cố gắng nhớ lại
từng chi tiết và thao tác đã được dạy khi học ở trường dạy lái xe, nhưng lúc đó
trong đầu cô hoàn toàn lại là những lời dặn dò của Hạng Tân Dương.

“Thả lỏng ra, tay cầm cần số, rồi khẽ phanh tay.”

“Đừng đạp bàn đạp lâu quá.”

“Sau khi dừng xe phải nhớ kéo phanh tay lại.”

“Không, không, dù thế nào cũng phải nhớ không bao giờ được
tăng tốc đột ngột vậy.”

Cuối cùng Tạ Nam cũng lấy được dũng khí khởi động xe. Trong
đoạn đường lái xe đầu tiên, tinh thần cô hết sức căng thẳng, mồ hôi túa ra thấm
ướt quần áo, cho tới khi đến ngân hàng, bước xuống xe, chân tay cô đã nhũn hết
cả, không ngờ lúc ấy lại gặp Từ Yến, cảm giác hối hận vì nhận công việc này lóe
lên trong đầu cô.

Nhưng chẳng bao lâu, cô đã quen dần, có thể tự mình lái xe đến
bất cứ đâu, cũng có thể đàng hoàng đối mặt với Từ Yến. Tạ Nam nghĩ, khả năng của
con người muốn phát huy được cũng phải có một thời gian được khuyến khích rèn
luyện.

“Sao có thể sợ nữa chứ? Em đâu còn là cô gái hai mươi mốt tuổi,
Tân Dương.”

“Ừ, đúng vậy, anh biết, dĩ nhiên anh biết, bây giờ em đã hai
mươi tám, còn anh cũng ba mươi mốt rồi.” Nói đến tuổi tác của hai người, ánh mắt
Hạng Tân Dương lộ rõ vẻ dịu dàng, anh thở dài, “Chớp mắt đã qua chừng ấy năm,
anh không nhớ bản thân nhìn thấy sợi tóc bạc đầu tiên khi nào nữa rồi, có điều,
sau đó tóc bạc ngày càng nhiều, và anh cũng không quan tâm nữa”.

Tạ Nam nhớ lần trước ở quán cà phê Lục Môn đã nhìn thấy bên
mai anh lốm đốm những sợi bạc, bất giác giật mình. Cô lái xe nhanh đến một quán
cà phê cách đó vài trạm xe, hai người bước xuống, rồi ngồi bên một bàn trà
ngoài quán.

“Tân Dương, em biết anh quan tâm tới em và muốn tốt cho em,
nhưng khi hai người yêu nhau, chắc chắn mỗi người cũng cần có một không gian
riêng nữa. Em sẽ không để ý việc Vu Mục Thành hẹn hò với người khác, như thế buồn
cười lắm.”

“Người con gái đó là con gái của chủ nhiệm Ủy ban Cải cách
và Phát triển thành phố được người khác cố ý giới thiệu cho anh ấy, em cũng
không để ý đến cả việc anh ấy đi gặp mặt và qua lại với người con gái khác
sao?”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.