Chỉ Vì Yêu - Chương 08
"Thế thì còn phải
xem anh muốn chịu trách nhiệm cho việc tối qua hay là chịu trách nhiệm với em
cái đã.” Cố Minh Châu trả lời ráo hoánh. Sáu năm, quãng thời gian quá đủ để tôi
luyện một người từng bị tổn thương trở nên mình đồng da sắt, lì lợm và cứng cổ.
Giờ đây, đều phải đối mặt với tình cảnh đáng thẹn và khó đỡ kiểu này, thì cô vẫn
có thể thảnh thơi bới móc từng chữ để vặn lại anh. Dung Lỗi mỉm cười, đoạn nói
nhẹ bâng: "Chuyện đêm qua.”
"Thế thì khỏi,
tình một đêm chứ có gì to tát đâu.” Cố Minh Châu nhoẻn cười, ngầm tỏ ý báo anh
mở cửa cho cô xuống xe, "Tuy rằng anh là người sướng nhiều hơn.” Cô làm ra
vẻ tự nhiên xoa nắn mấy dấu vết còn sót lại trên cổ. Dung Lỗi ngồi lặng người,
ánh mắt nhìn cô ra chiều phức tạp, “Em chắc chứ”
Cố Minh Châu đọc được
tín hiệu khác thường từ vẻ mặt của anh, cô chần chừ trong giây lát, trong lòng
thoáng gợn chút băn khoăn, "Sno nào?” Mắt anh nhìn cô chăm chăm, ngón tay
đặt trên vô lăng co lại, bẵng đi một lúc, khóe môi mới khẽ cong lên, rồi chẳng
nói chẳng rằng, mở cửa xe thả cô xuống. Thế rồi cả hai người bọn họ đều để câu
chuyện đêm hôm đó tự phai nhạt dần đi. Họ làm như vẻ chẳng một ai còn nhớ đến
những rung động đã khuất bóng từ lâu bỗng ùa về vào đêm ấy nữa. Con người Dung
Lỗi hiện giờ chẳng còn gì để so sánh với sáu năm về trước, hay chí ít thì Cố
Minh Châu đã không còn bắt gặp nơi anh những phản ứng cô dễ đàng đoán trước mỗi
khi có chuyện quan trọng. Báo ngày hôm sau của thành phố C đã đăng tải hai loạt
ảnh rất bắt mắt: Trước cửa cùng một khách sạn, trước tiên là hình ảnh Dung Lỗi
và Cố Minh Châu dìu nhau bước vào trong ánh đèn rực rỡ của màn đêm. Sau đó là
hình ảnh vào sáng ngày hôm sau, một Cố Minh Châu trong bộ quần áo mới toanh
cùng nụ cười e thẹn đang nằm gọn trong vòng tay Dung Lỗi. Bên cạnh bức ảnh là
cái tin giật gân cùng thời gian và địa điểm cụ thể được đăng kèm. Cùng lúc đó,
đi đâu người ta cũng bắt gặp tin tức về chàng trai Phương Phi Trì cô đơn lé
bóng, mượn rượu trút sầu trong một quán bar. Phía Dung Lỗi không hề có bất kỳ
phán ứng nào, thậm chí chẳng có lấy một cuộc điện thoại. Người đầu tiên tìm đến
tận cửa lại là mẹ anh. Mẹ Dung Lỗi là mẫu dâu trưởng của một gia đình quyền thế
danh giá điển hình. Bà có dung mạo đoan trang, tính cách dịu dàng, nhã nhặn, biết
đối nhân xử thế và rất khéo léo. Kể cả vào lúc con trai bà đang trải qua quãng
thời gian khốn đốn nhất thì bà vẫn nở nụ cười nuối tiếc với Cố Minh Châu khi bắt
gặp cô đứng lấp ló ngó nghiêng sau cánh cửa nhà họ Dung mà không hề có lấy nửa
lời trách móc hay tổ ý muốn xua đuổi. Sáu năm không gặp, giờ đây, trong một
quán trà yên tĩnh thanh nhã, hai người phụ nữ ngồi đối diện nhìn nhau cho đến
khi Cố Minh Châu mím cười mở lời trước: “Bác Dung, cháu thấy bác vẫn đẹp như
ngày nào ạ.” Bà Dung cười gật dâu, "Minh Châu, cháu là đứa con gái thông
minh, giữa bác và cháu không cần vòng vo nữa, cháu hãy nói thật với bác, rốt cuộc
cháu và Dung Lỗi có chuyện gi?” "Thưa bác, bác đã hỏi qua Dung Lỗi về vấn
đề này chưa ạ?” Cố Minh Châu rót trà vào tách cho bà, trên khuôn mặt là nụ cười
tươi tắn. Bà Dung gật đầu, ý chừng muốn nói lại thôi. Chẳng hề gặng hỏi, Cố
Minh Châu chỉ lẳng lặng nhấp tách trà. Bẵng đi một lúc, cuối cùng bà Dung mới
ra vẻ hạ quyết tầm mở lời với cô: “Hôm nay bác đến đây là theo ý của ông nội
Dung Lỗi. Ông cụ rất thích cô con gái út nhà họ Đièn, thoạt đầu tính để hai đứa
nó có thời gian tìm hiểu nhau, xuân sang năm thì chuẩn bị đính hôn.” Bà nói
khéo vậy nhưng Cố Minh Châu nghe là hiểu ngay. Nhà họ Dung muốn Dung Lỗi lấy Điền
Tư Tư song cũng chẳng hề ngó ngàng đến ý kiến của bản thân anh, mà ước chừng
Dung Lỗi cũng chưa có câu trả lời rõ ràng, thành thứ ông cụ nhà họ Dung mới sai
người đi nghe ngóng tin tức chính xác, hoặc, ông cụ đang định bụng thử xem có
thể khuyên cô rút lui không.
"Chuyện giữa cháu
và Dung Lỗi, không phải chỉ mình cháu nói dăm câu là đã có thể làm sáng tỏ được.
Phụ nữ vào tầm tuổi này như này, nếu lấy lý do tình yêu ra để làm cái cớ thì
xem chừng ấu trĩ quá. Song quả thật nhiều lúc cháu cũng cực chẳng đã.” Ngay tức
khắc giọng điệu của Cố Minh Châu đã đổi chiều theo hướng gió, cô cúi gằm mặt,
gượng cười vẻ bất đắc dĩ, “Bác Dung ạ, bác cũng chớ khó xử, Dung Lỗi là dứa con
bác mang nặng đẻ đau chửa tháng mười ngày, dốc hết tâm can nuôi lớn đến ngần
này, chẳng ai thật lòng mong anh ấy hạnh phúc hơn bác. Còn cháu, cháu cũng
thành tâm mong anh ấy sống vui vẻ, lí nên cháu nghe bác, bác nói sao cháu sẽ
làm vậy." Khóe mắt bà Dung đỏ hoe trước những lời lẽ của cô. Đành rằng
Dung Lỗi không từ chối cô bé mà ông nội nó vừa ý, song biết vẫn nhận ra rằng
con trai mình không hề thích cô bé ấy. Mấy lần dọn dẹp phòng ốc cho con trai,
bà thường lật giở quyển Album giấu dưới gối của nó ra. Cô bé Cố Minh Châu trong
bức ảnh chụp chung hai đứa thời đó nở nụ cười thật rạng rỡ. Bà biết con trai
mình đang thầm thương trộm nhớ ai, nhưng bao năm nay, bà đã quen nếp thuận theo
ý bô lão lớn tuổi trong nhà. Nhà này chẳng ai hỏi ý kiến bà về chuyện trọng đại
cả đời của thằng con trai do bà dứt ruột đẻ ra.
Giờ nghe Cố Minh Châu
nói vậy, tình mẫu tử mãnh liệt đã kìm nén bấy lâu nay bỗng trỗi đậy trong bà, ý
nghĩ phải bảo vệ hạnh phúc của con khiến bà choáng váng đầu óc, thoáng đó mà bà
đã quên khuấy lý do vì sao mình lại đến đây.
Sắp bước sang xuân.
Sau vụ hợp tác thu về
được cả tiếng tăm lẫn lợi nhuận thì Vi Bác đã phát hành thành công cổ phiếu lần
một.
Có vẻ như Cố Minh Châu
không định bụng tính sổ món nợ từ những vụ lộn xộn mà Cao Hạnh và Tiếu Toàn bày
trò suốt kỳ nghi Giáng Sinh. Bởi thế trong lòng bọn dân đen này mới càng có cảm
giác áy náy. Cảm giác nảy sinh hành động, ai nấy đều liều mình bạt mạng với
công việc, thành tích cứ thế mà chồng lên tới tấp.
Đã nhiều ngày chưa có
tin tức về Dung Lỗi, việc này hoàn toàn nằm ngoài vòng dự liệu của Cố Minh
Châu, song lúc này cô cũng chẳng hơi đâu mà bận tâm. Bởi lẽ khi nhà người ta
đón cái tiết đẹp nhất trong năm với niềm vui sum vầy thì cô lại nhận được báo
cáo xệt nghiệm chẩn đoán bố mình bị ung thư gan từ bệnh viện uy tín nhất thành
phố.
Chín rưỡi sáng, sau khi
trao đổi với bác sĩ, Cố Minh Châu lái xe từ bệnh viện về nhà với vẻ mặt bình
thường. Lúc xuống xe, trong một phút bất cẩn, cô bị vấp chân, cú ngã quá mạnh
làm cho đầu gối Cố Minh Châu đập xuống nền vỉa hè, cô quỳ rạp trên mặt đất mãi
không gượng dậy được, đau đến nỗi nước mắt cứ thế đua nhau trào ra.
Đến giờ cơm tối, Cố Bác
Vân bảo thấy đau vùng gan, không buồn ăn uống gì nên đành về phòng nằm nghỉ, Cố
Minh Chân vẫn ngồi lẳng lặng một mình bên bàn ăn rộng thênh thang, cơm hôm nay
nấu hơi khô, cô trệu trạo nuốt từng miếng rời rạc, khuôn mặt gắng gượng trở nên
nhợt nhạt
Cơm nước xong xuôi, cô
lên gác, ngồi ở phòng khách ngoài buồng ngủ, đợi ông cụ thức dậy rồi cô sẽ nói.
Sắc trời âm u nặng nồ
như đang ấp ủ một trận mưa tuyết lớn, ánh đèn mù mịt hắt vào từ cửa số, xuyên
qua bức tường bằng gỗ lim có chạm trổ hoa văn thâm thấp, cái bóng âm u lốm đốm
rót xuống dáng người nghiêng nghiêng của Cố Minh Châu. Cô ngồi im lắng nghe tiếng
trở mình trên giường thỉnh thoảng vọng ra từ phía phòng ông cụ đã hơn hai tiếng
đồng hồ.
"Nào cô bé, cháu
tên là gì?” Một Cố Bác Vân khỏe khoắn trẻ trung của năm đó đang ngồi nhón gót
tươi cười nhìn cô, bàn tay to lớn dịu dàng xoa lên mớ tóc đã mấy ngày chưa gội
của cô. Còn một Nguyễn Vô Song đẹp mặn mà, rất dỗi hiền dịu của năm ấy đang tất
bật chỉ huy người làm trong nhà chuẩn bị phòng ốc cho cô chủ nhỏ.
Mẹ cầm tiền xong là bỏ
đi luôn, đến cái tên cũng chả kịp nói. Trong lòng Cố Minh Châu có phần sợ sệt,
cô bặm môi không nói một tiếng, Cố Bác Vân lắc đầu, chẳng biết phải làm sao, cả
hai bố con chơi trò bốn mắt nhìn nhau, dần dà cả bố lẫn cô con gái đều nhoẻn cười.
Người giúp đến ẵm Cố Minh Châu đi tắm, cô bé Cố Minh Châu rụt rè, giữ khư khư
tay áo của Cố Bác Vân.
Tối ngày hôm đó, đôi
bàn tay xù xì quen cầm súng ống, đao kiếm tủn Cố Bác Vân lại cầm chiếc khăn
lông mềm mại có in hình vịt con.
Đời này kiếp này, Cố
Minh Châu chẳng thể nào quên được cánh đêm ấm cúng của tối ngày hôm ấy, lần đầu
tiên trong đời cô được nhìn thấy một chiếc bồn tắm to đùng, hơi nước trắng xóa,
ấm sực bốc lên, quấn lấy quanh gương mặt thấp thoáng vẻ hạnh phúc của Cố Bác
Vân lẫn Nguyễn Vô Song. Cô nhóc con bảy tuổi ngâm mình trong bồn nước. Bỗng,
đôi mắt mở tròn xoe, chân tay vung vẩy, đập bì bà bì bõm, làm nước trong bồn bắn
tung toé trong tiếng cười rộn rã của ba người.
Ngày hôm sau, Nguyễn Vô
Song giục Cố Bác Vân đi đăng ký hộ khẩu cho cô con gái, lúc đó, ông đang cõng
Minh Châu nhong nhong trên vai, cô bé vẫn kiệm lời như trước nhưng tiếng cười
đã thoải mái lắm nhiều.
"Vô Song này, hay
chúng ta gọi con bé là Minh Châu nhé!” Cố Bác Vân thả cô xuống, ẵm trên tay, ông
quay sang nói với bà vợ đang chăm chúc cắt tỉa lá cây sồi xanh, "Thì chẳng
phải người ta vẫn báo, con gái là hòn ngọc quý trên tay cha mẹ đó sao?Thế cứ đặt
cho con bé cái tên Cố Minh Châu vậy!”
Bữa đó, Nguyễn Vô Song
vận tấm áo màu xanh, bà đứng trước bồn hoa to, nụ cười hiền hậu nở trên môi làm
Minh Châu càng ngắm càng thấy dì Nguyễn đẹp đằm thắm mặn mà, khiến cô bé cũng
toe toét cười theo. Nguyễn Vô Song tháo găng tay, bước lại gần hai bố con, ôm
cô trong vòng tay rồi hôn chút chít mấy cái, bà cười bảo chồng, "Chẳng ngờ
bố nó vẫn có chút văn hóa. Cái tên Cố Minh Châu nghe đáng yêu quá."
“Đương nhiên rồi!” Cố
Bác Vân đắc ý bế thốc Minh Châu nhỏ bé lên, cho cô bé bay lên bay xuống bằng
trò đi tàu bay, khiến cô bé con cười vang đầy sảng khoái. Ông cũng cười, tiếng
cười vang khắp khu vườn rộng rãi thoáng đãng của nhà họ cố. Dường như đến tận
hôm nay giọng nói đó vẫn còn văng vẳng bên tai cô: “Cố Minh Châu... thế là bố
có hòn ngọc quý trên tay rồi...”
“Minh Châu hả?”, tiếng
gọi già nua của Cố Bác Vân vọng tới làm Cố Minh Châu giật mình sực tinh: “Vâng
là con”, cô đứng dậy, đưa hai tay xoa nắn khuôn mặt đã cứng đờ. Điều chỉnh cảm
xúc ổn thỏa rồi mới đấy cửa bước vào phòng ngủ.
Cố Minh Châu kéo ghế ngồi
cạnh giường, nhìn người bố đang ngồi tựa lưng trên giường hồi lâu, cô cười bảo,
“Bố, báo cáo xét nghiệm của bố có rồi đấy ạ.”
Nét anh tuấn thời trai
tráng dưới mái tóc muối tiêu chái ngược ra sau vẫn còn phảng phất trên khuôn mặt
ông. Ông ngước mắt, gật đầu với cô con gái: “ừ.”
Cố Minh Châu lật sang
trang có kết quả chẩn đoán rồi đưa ông xem. Cầm trên tay bản báo cáo xét nghiệm,
Cố Bác Vân sững lại hồi lâu, sau mất phút đăm chiêu ông mới ngước nhìn cô con
gái: “Không sao. Con đừng lo... Minh Châu.”
“Có phải báo cáo xét
nghiệm của con đâu mà con phải lo.” Cố Minh Châu hờ hững nói, “Con sẽ dốc sức
làm những gì có thể, còn những thứ sức người không thể gánh nổi thì đành trông
chờ vào số mệnh của mỗi người vậy."
Cố Bác Vân im lặng, giữa
hai bố con ông, rào cản ngăn cách này đã tồn tại từ lâu lắm rồi.
“Bố”, thấy ông rầu rầu
nên thái độ của Cố Minh Châu cũng dịu xuống, cô khẽ nói, “Con đã thu xếp ngày
kia đưa bố đi làm xét nghiệm lại. Sau đó mới quyết định trình tự điều trị theo
kết quả chi tiết. Con biết, việc này sẽ rất đau đớn, nhưng... chúng ta hãy cứ dốc
sức thử một lần, được không bố?”
Cố Bác Vân nhích người
ra mép giường, vỗ lên hai đầu gối đang tì vào giường của cô, ông cất lời nhẹ
nhõm: “Có đau đớn nào mà bố chưa từng trải qua đâu? Con yên tâm, chữa trị thế
nào con cứ tự mình quyết định, bố sẽ theo ý con."
Lúc Trình Quang mò đến
quán bar thì Cố Minh Châu đã lọt thỏm giữa những lời ve vãn của một đám đàn
ông.
Áo khoác ngoài chẳng rõ
đã quẳng đi đằng nào, giờ đây, trên người chỉ vận một bộ váy liền, hai dây, màu
đen ánh kim, chất vải mềm mại ôm sát những đường cong mơn mởn, quyến rũ cùa cơ
thể. Cô ngồi trên chiếc ghế cao trước quầy bar, đôi gò má phơn phớt hồng, mắt
sóng sánh như nước hồ thu.
Phục vụ thấy Trình
Quang đến liền cúi đầu chào: “Anh Quang ạ!” Trình Quang gật đầu đáp lại, đoạn
ngồi xuống bên Cố Minh Châu, cởi áo khoác của mình choàng lên người cô. Đám đàn
ông chộn rộn xung quanh đột nhiên tản đi mất hút.
"Cậu chết dấp ở xó
nào mà bây giờ mới tới.” Cố Minh Châu đẩy một ly rượu về phía cậu.
"Qua Tết, Lộ Hân
Nam sẽ khai trương công ty thiết kế, mấy ngày em qua bên đó đỡ đần mấy việc.”
"Đồ trọng sắc
khinh bạn." Cố Minh Châu nguýt thằng em, cu cậu nhấp ngụm rượu rồi cười lấp
liếm, chẳng thèm phủ nhận lấy nửa câu.
"ực!” Cố Minh Châu
chau mày nuốt chửng một ngụm rượu lớn, cái lạnh dội thẳng xuống lồng ngực, “Phải
rồi! Nói Lộ Hân Nam chừa ra một vị trí thiết kế trang sức nhé, chỗ nào tốt vào,
phải một mình một máng, phải có cơ phát triển mới được. Nguyễn Hạ sắp tốt nghiệp
rồi, về thì đến đó làm”
Trình Quang phá lên cười,
“Lộ Hân Nam bắt chẹt ông già ở nhà không biết bao nhiêu là vốn liếng cốt mời được
nhà thiết kế tầm cỡ quốc tế. Nguyễn Hạ mới ra trường, đến đó giúp việc lặt vặt,
tích lũy kinh nghiệm còn nghe được, chứ chẳng nhẽ chị lại bắt Lộ Hân Nam phải
giữ một ghế chính thức cho con bé thật à?”
“Biến đi!” Cố Minh Châu
gắt gỏng đập bàn, “Sông núi sinh tài đời vẫn có, Trường Giang sóng sau xô sóng
trước. Tiểu Hạ nhà mình giỏi như thế, cho nó đến chỗ Lộ Hân Nam là để thắt chặt
quan hệ! Cậu! Lôi Lộ Hân Nam đến đây cho tôi, tự tôi sẽ nói chuyện với nó!”
Trình Quang cười giả lả,
ghìm chặt tay cô, rối rít bảo “Ấy chớ chớ,” “Dạo này cô ấy bận tối tăm mặt mũi,
chị đừng tìm cô ấy nữa, em sẽ dặn cô ấy dành một chỗ là được chứ gì!”
Đôi mắt hơi lờ đờ mơ
màng của cô ánh lên vẻ “thế còn tạm chấp nhận được". Trình Quang cầm điện
thoại của Cố Minh Châu, xoay nghịch trong tay, “Có chuyện gì mà chị lại nốc lắm
rượu thế?”
“Lục Lục...” Cố Minh
Châu cau mày dốc cạn ly rượu, đoạn thở hắt ra nặng nề, “Bố chị bị... ung thư
gan.”
Trình Quang sững sờ,
"... chú Cố?”
“ừ. Hôm nay vừa nhận được
kết quả xét nghiệm, chị nói với cụ rồi.” “Chị Minh Châu, có cần em giúp gì
không?” Trình Quang nghiêm mặt.
“Cậu năng đến thăm cụ hộ
chị, cậu cũng biết... chị chẳng biết nói gì với bố mình cả.” Cố Minh Chầu cười
khổ sở.
Sáu năm về trước, cô
không những bán đi tình yêu của mình mà còn rao bán cả đứa em gái. Lương Phi
Phàm đã dùng đế quốc của mình đế cứu mạng Cố Bác Vân, đổi lại, Cố Minh Châu đã
giao Cố Yên cho anh ta.
Dùng con gái để đổi lấy
mạng mình, chẳng gì khiến một người làm cha đau đớn hơn thế. Lúc Cố Bác Vân biết
chuyện thì sự đã rồi, chẳng còn nước cứu vãn được gì nữa.
Đối với đứa con gái bướng
bỉnh, làm gì cũng kiên quyết như Cố Minh Châu thì Cố Bác Vân cũng chịu chẳng
cách nào bảo được, thế rồi hai cha con cãi nhau một trận nảy lửa.
Trình Quang có thể hiểu
được tâm trạng của Cố Bác Vân mà cậu cũng nhận ra sự bất lực của Cố Minh Châu,
sẽ chẳng ai hiểu được sự khổ sỡ lẫn tình cảm của hai bố con nhà ấy hơn Trình
Quang, “Em biết rồi, em sẽ năng về đó.”
Cố Minh Châu cười tươi
rói, đoạn vẫy tay gọi thêm một chai rượu mạnh cỡ lớn nhưng Trình Quang đã kịp
ghìm tay cô xuống, “Thôi, đừng uống nữa!"
"Dạo này chị và
anh Dung Lỗi thế nào ạ?”
Cố Minh Châu buông
thõng tay, "Chẳng sao cả, vẫn vậy. Đang chơi trò án binh bất động nhưng mà
chị cứ thấy nôn nao sao ấy. Lúc chị kích anh ấy, cái kiểu anh ấy nhìn chị như
là nhìn kẻ thù giết cha không bằng! Nhưng khi chị trêu anh ấy thì xem chừng
chàng ta vẫn ham hố chị lắm... Ôi trời, chị phát hiện ra, mình không còn hiểu
anh ấy nữa, Bực thật...” Cô thở dài, nhoài người lên quầy bar, mắt lơ đễnh nhìn
ly rượu trên tay.
"Rót rượu đi chứ!”
Cô bỗng ngồi phắt dậy, đập bàn làm phục vụ giật nảy mình.
Phải làm sao đây? Hình
như uống mấy cũng không say, Cố Minh Châu chỉ thấy đầu óc mình càng uống càng tỉnh,
những kỷ niệm về người đó càng hiện về rõ rệt hơn.
"Cơ mà chị cóc sợ.
Cậu nói xem, Lục Lục, đọ về độ bi ổi thì chị đã từng thua ai chưa hả ?” Cô
nhoài người lên bàn, mắt nhắm nghiền, miệng làu bàu.
Trình Quang vuốt tóc bà
chị mình, đoạn mở danh bạ trong điện thoại của cô ra, ấn số Dung Lỗi, cậu ngắt
máy ngay khi đường dây vừa két nối.
Vào lúc con người ta cô
độc nhất, thì rượu chính là chiếc chìa khóa mở một cánh cửa mà hằng ngày bạn
không đủ can đảm mở nó ra một cái tôi mà binh thường bạn không dám đối mặt, thế
rồi bạn như một gã đạo diễn bị| điên, tung tẩy giữa thinh không, ngắm nhìn cái
tôi kia biểu diễn những phân đoạn kịch bản gốc được vùi sâu trong trái tim mình
dưới trạng thái vui hoặc buồn, giận dữ hay nạt nộ, có thể là bi mà cũng có thể
là hài.
Phải để Dung Lỗi thấy
được con người này của chị.
Ánh đèn neon ngà ngà từ
lớp kính mờ trên mặt bàn quầy bar ánh lên, Cố Minh Châu nằm bò trên nền ánh
sáng lạnh lẽo ấy, càng khiến người ta xót xa hơn. Trình Quang nhìn cô, chợt cười
không thành tiếng, cậu chàng chúm môi trả lời câu hỏi vừa rồi của cô bằng khẩu
hình: “Em.”
Điện thoại rung lên bần
bật, thấy cái tên Dung Lỗi nhấp nháy trên màn hình, Trình Quang liền đưa nó cho
người phục vụ, cười dặn dò: “Bảo người này là, cô đây đến uống rượu một mình,
giờ say bí ti rồi.”
Loáng một cái Dung Lỗi đã
tới nơi, đảo qua một vòng chẳng thấy bóng dáng cô đâu, anh sốt ruột quay người
thì thấy cô đang nhoài người im ru trên quầy rượu gần đó với ánh mắt lừ đừ vô hồn.
Anh lách qua đám người
đang lắc lư điên cuồng với ly rượu trên tay để đến bên cô. Cô nhìn thấy anh lúc
hai người chi cách nhau chừng một sải tay. Mắt cô vụt sáng rực rồi tụt khỏi ghế,
nhảy tót đến bên anh.
Dung Lỗi đón người phụ
nữ vừa sà vào lòng mình, anh chau mày toan mở miệng nói vài câu châm chọc thì bỗng
nhiên cô ngước lên, mặt mày tươi vui hơn hớn, nhõng nhẽo hỏi: “Sao anh lại ở
đây?” Trái tim Đá trong phút chốc đã nhũn oặt ra như miếng bông. Cô ấy say rồi,
lần này say thật. Dung Lỗi khẳng định một trăm phần trăm là vậy. Nếu là khi
tinh táỏ, thế nào Cố Minh Châu cũng giở đủ mọi thủ đoạn, đủ mọi chiêu trò để mồi
chài anh, chứ chẳng đời nào lại âu yếm thế này. Vẻ mặt lúc này của cô đích thị
là cô nhóc con của cái thời tình cảm mặn nồng năm xưa - là ỉn con anh hằng mong
nhớ. Sáu năm xa cách, ỉn con yêu dấu năm nào đột nhiên quay về trong vòng tay
anh, thế này bảo sao Dung Lỗi không mủi lòng cho đặng. Cố Minh Châu ôm riết lấy
hông Dung Lỗi, cô ngẩng đầu nở nụ cười đẹp mê ly. Anh cúi đầu nhìn cô với vẻ mặt
dịu dàng,
“Đi theo anh nhé .”
Chương 5: Đây là lần thứ hai có được giấc ngủ yên
lành
Có men say trong người
đâm ra. Cố Minh Châu trở nên nhu mì dễ bảo hơn thường ngày. Trong lúc Dung Lỗi
lái xe thì cô lại nhìn anh với đôi mắt không hề chớp, gương mặt gối lên cánh
tay, người co lại như một con thỏ đang nghiêng mình dựa vào thành ghế.
Dẫu anh vẫn vờ ngây ngô
như không thấy, cái nhìn xa xăm hướng về màn đêm trải dài như vô tận
Cách đây không lâu,
Dung Lỗi có mua một căn hộ chung cư gần Hữu Dung, nhiều hôm tan làm về muộn anh
thường tạt qua đó. Bụng báo dạ đã gần một giờ sáng, bây giờ đưa cô về đâu cũng
làm ảnh hướng đến giấc ngủ của người ta, anh phân vân, thế rồi quyết định đưa
cô về căn hộ của mình, nghỉ tạm qua đêm.
Vừa bước chân vào cửa,
Cố Minh Châu liền tỏ ý muốn đi tắm, trông có vé tinh táo khác thường, Dung Lỗi
bế bống cô đưa vào phòng ngủ. Anh đặt cô nằm yên vị trên giường, tấn mép chăn cẩn
thận rồi giơ một ngón huơ huơ trước mặt: “Mấy đây?”
“Còn lâu em mới nói cho
anh biết." Cố Minh Châu quay ngoắt mặt di sau một hồi căng mắt nhìn, giọng
điệu nghiêm túc ra trò.
Dung Lỗi thớ dài đoạn
khom người choàng ôm cô. Anh thì thầm kho khẽ, khẽ đến nỗi không thể nghe được:
“Ỉn ngố...”
Cố Minh Châu giữ rịt lấy
anh không chịu buông ra, anh bèn nằm xuống, ôm trọn cả cô lẫn tấm chăn vào
lòng, nhẹ nhàng âu yếm.
“Em mệt...” Im lặng một
lát, cô thở dài thườn thượt, giọng ảo não nói: “Em mệt lắm...”
Có lẽ bởi đêm đã về
khuya, màn đêm cô tịch mà lại đẹp đến nao lòng, tiếng nói của cô gợi lên trong
anh một nỗi buồn xót xa chẳng biết phái làm gì hay nói gì. Anh siết chặt vòng
tay, vừa vỗ về vừa an úi, “Được rồi... ngoan nào, mau ngú đi.”
Cố Minh Châu hậm hực dụi
vào người anh: “Anh thì biết cái gì...”
“Sáu năm qua em luôn đợi
anh... chưa bao giờ em hết yêu anh, chưa một lần... Em không thích Phương Phi
Trì, chẳng thích tẹo nào... Em đợi anh về, em chi cần có anh, chỉ mình anh
thôi.” anh ôm ghì cơ thế đang vùi trong chăn của cô. Tiếng nói thốt lên càng
thêm phần rầu rĩ, “Đá ơi, đừng xa em...”
Trong bao hiu quạnh với
màn đêm lạnh giá cô liêu, giọng nói mềm mại của người con gái ấy giống như một
bàn tay mảnh dẻ đang nắm chặt quá tim ai đó, dần dà siết chặt nắm tay khiến
trái tim vốn đã não nề vì thương tích của anh rách toạc rướm máu.
Trong màn đêm buốt giá,
ngọc mềm hương thoáng.
Càng nghe Ỉn con trong
lòng mình ấm ức giãi bày về những nhớ nhung trong suốt sáu năm qua, Dung Lỗi
càng trở nên trầm lặng.
Hình như quãng thời
gian sáu năm dài đằng đẵng đang vùn vụt lướt qua trước mắt theo từng lời cô
nói. Thực ra những đớn đau mà cô kể nào phái lòng anh không khắc sâu, thậm chí
anh thấm thìa điều đó hơn ai hết. Dưới bầu trời xanh trong của nước ức, không một
giây phút nào là anh thôi nhớ về cô. Những đôi uyên ương yêu nhau say đắm, một
khắc chia ly đú làm họ hoang mang rối bời. Vậy mà anh và cô lại trời nam đất bắc
mỗi người một nơi những sáu năm.
Cơn đau nhức nhối làm
thời gian cứ đằng đẵng trôi, hơn hai ngàn ngày đêm, chưa bao giờ Dung Lỗi có được
một lần tròn giấc. Tất cá những vị bác sĩ tâm lý tài giỏi bậc nhất của Úc đều
bó tay với căn bệnh mất ngủ của anh, anh phái ru ngú lòng mình bằng những viên
thuốc an thần cốt để duy trì quãng thời gian ngủ nghi cơ bán và thiết yếu nhất
của con người.
Fay từng lo lắng hỏi
anh rằng: Kevin à, có phái vì anh mải nghĩ nhiều thứ quá nên khổ ngú đúng
không?
Lúc dó, anh đã hờ hững
lắc đầu. Anh không muốn ai biết rằng vào mỗi đêm thao thức khó đưa giấc, chỉ cần
anh thiếp đi một chút thôi, là những khát khao từ chính tiềm thức bị dằn nén mỗi
khi tinh táo kia sẽ ào đến, đập tan cái ý chí như t hút hơi tàn của anh, rên xiết
theo từng tín hiệu phát ra từ đáy tâm can anh: “Minh Châu... anh nhớ em biết mấy”.
Ngủ là quãng thời gian
để tinh thần và thế xác được thá lỏng, sở dĩ Dung Lỗi không ngú được là bởi anh
không thể thá lỏng bản thân, anh cần nhiều, nhiều lắm những sức lực đế ngăn chặn
quá khứ kia cứ ùa về quấy nhiễu mình.

