Bãi bờ hoang lạnh, chương 15
Trái tim mỏng rách của nhà thơ không chịu nổi cùng một lúc diễn ra hai cảm xúc trái chiều quá mạnh, anh ta hoàn toàn tê liệt sức phản kháng và bản năng tự vệ, chỉ còn biết lí nhí không ra chào, không ra cãi rồi xiêu vẹo đi ra…
Đi khỏi được một đoạn rồi anh mới nghe thấy ở đằng sau, trong căn phòng ấy vang ra một chuỗi cười ròn rã. Không phải cái ròn rã của sự đắc thắng, của sự giễu cợt tàn độc mà dường như nghe có cả vị chát đắng và nước mắt bên trong. Thi Hoài khuỵu chân xuống cát ngay giữa vạt nắng chói chang….
CHƯƠNG 15
Người đến sớm nhất trong ngày sinh nhật của Dung là chủ tịch thị trấn Trần Đình Lân. Bữa nay ông chủ tịch trẻ tuổi ăn mặc khá đỏm dáng: Sơ mi trắng thắt cra-vát bỏ trong chiếc quần pho bộ đội, thành thử trông ông nửa quân sự nửa dân sự, vừa cứng vừa mềm rất vui mắt. Đến một cái, Lân xắn tay áo chui vào bếp làm món ăn phụ giúp hai chị em ngay. Từ lúc đó, trong căn chòi bé nhỏ cứ ầm ào tiếng nói cười không dứt của anh ta.
Sau đó là Lê Bá Hoàng. Nét trăn trở day dứt còn hiện nguyên trong hố mắt mất ngủ trũng sâu và một nhúm tóc bạc mới xuất hiện ở trước trán. Anh ngồi im lặng, nhìn ngó gian phòng đầy những tranh vẽ cao thấp, to nhỏ khác nhau vơi ánh mắt dửng dưng, rõ ràng là không in thấy gì cả. Cho đến sáng nay, thếp giấy trên bàn anh vẫn để trắng và trong đầu anh, mọi chuyện mới tạm gọi là gọn gàng được một nửa.
Tiếp sau nữa là Thi Hoài. Sau cái buồi sáng ấy, chịu không nổi sự cào cấu khốc liệt của nội tâm, anh đã nhảy xe đò đi thành phố và mãi chiều hôm qua mới trở về. Nghe lời mời của Dung qua Hoà, thoạt đầu anh không định đi. Đã một lần bẽ bàng đến thê thảm rồi, bây giờ còn vác mặt sang nữa thì muối mặt quá? Chí ít anh cũng phải giữ lại một mẩu tự trọng cuối cùng để thoát khỏi sự tự khinh. Và nếu có sang chăng nữa, điều này anh đang ủ dấm sẵn trong đầu, anh sẽ quăng vào mặt ả một số tiền gấp mười lần số tiền ả đòi, cần thiết nữa, anh sẽ dằn ngửa ả ra như dằn một con điếm thực sự, rồi ra về. Nhưng thấy Hoà mời nhiệt tình quá, lại hai ba lần nhắc lại câu nói của Dung nói rằng, nếu anh không sang chị ấy sẽ giận lắm đấy, nên anh quyết định thay đổi thái độ và trong lòng không khỏi có chút rờn rợn mừng thầm: Cuối cùng cô ấy vẫn cần có mình, cần trong mọi mặt; còn cái chuyện kia… âu đó cũng là ngón dền dứ tất yếu cỏ thể tha thứ được của những ả đàn bà từng trải và lớn tuổi. Thế là anh đi, tâm can lưỡng nan chộn rộn, chộn rộn cho đến khi đã ngồi yên vị trong nhà.
Người đến sau cùng là Vũ. Anh vẫn kỳ cạch đánh máy, chiều chiều vẫn tìm ra cái góc khuất nhất trên bãi biển âm thầm nhìn mặt trời lặn và cái ý rất thể tình của anh chủ tịch vẫn chưa được anh một lần suy nghĩ cho hết nhẽ. Được lời mời, anh chỉ khẽ nghiêng đầu: "Dạ? Xin rất hân hạnh!" để rồi khi đến đây, ngay từ ngoài cửa, anh cũng chỉ khẽ nghiêng đầu: "Chào quý anh" hết lượt mọi người và giống như họ, anh cũng tìm một góc ngồi yên lặng.
Ba con người, ba cái im lặng mang ba chất liệu khác nhau. Hàng xóm láng giềng lần đầu gom tụ, biết rằng im lặng là khổ, là sượng sùng nhưng không một ai chịu lên tiếng trước, đành để cho khói thuốc lá trộn với mùi xào nấu từ trong bếp bay ra và tiếng hắng giọng khan, tiếng sịt mũi lấp đầy im lặng.
Chủ tịch Lân từ dưới bếp đi lên, hai bàn tay nhầy nhầy mỡ, đứng ngớ ra một chút rồi cười vang, tiếng cười làm cả ba người đều giật thót:
- Xin chào các quý vị! Sao các quý vị lại im hơi lặng tiếng cả thế này? Đây có phải phòng xử li hôn đâu! Bà Dung ơi? Hoà đi đâu rồi ấy nhỉ? Khách khứa đã đến đầy nhóc nhà, cho bê lên thôi.
Rất tuỳ tiện, anh chùi nghiến hai bàn tay vào cái khăn trải bàn rồi móc túi lấy ra một gói Zeet, bóc rét mới tìm người.
- Chào anh Hoàng, chào nhà thơ, chào anh Vũ! Còn tôi, có anh biết rồi, có anh chưa biết, cũng xin tự giới thiệu luôn, tôi là Lân, chủ tịch thị trấn, bữa nay đóng vai trò phụ bếp - Anh xoa xoa hai tay vào nhau rõ ra cái phong độ của một ông chủ nhà - Thế là đủ cả. Chỉ còn thiếu một người ở thành phố chưa đến nữa là ta vào cuộc.
Nhìn bộ điệu của Lân, Thi Hoài thoáng phân vân. Không rõ thằng cha lực điền nhà quê này thiết lập vị trí của mình trong căn chòi này từ bao giờ thế? Chả lẽ dự đoán của mình lại không sai sự thật?… Cuối cùng, kẻ chinh phục được cô ta không phải ai khác mà chính lại là gã đầu bã đậu, có quyền lực như thế này thôi ư?
- Không cần phải chờ đâu anh Lân ạ!
Có tiếng nói thanh thanh cất lên. Tất cả quay lại. Từ ngưỡng cửa dẫn xuống bếp, Dung hiện ra thật xa lạ với bộ đồ đi dự lễ hội giản dị: Sơ mi trắng bỏ trong quần trắng, nối tiếp với đôi tất và màu dép da cũng trắng. Tất cả đều trắng. Sắc màu tinh khiết này khiến chị hơi gầy đi nhưng trẻ ra và càng tăng độ duyên dáng, cân đối. Chị đứng đó tươi cười dịu mềm như một vệt nắng sớm rọi vào. Trước mắt bốn người đàn ông, người đàn bà hơn ba mươi lăm tuổi mang trong mình cái dáng dấp thon thả, tươi mới của một cô gái vừa ra khỏi tuổi vị thành niên. Bị tác động ngẫu nhiên và mạnh mẽ, cả ba đứng dậy với vẻ ngỡ ngàng như lần đầu được gặp chị. Mà thật đúng, đây là lần đầu khi suốt những tuần qua, họ chỉ được nhìn thấy chị trong hai mảnh áo bơi và bộ đồ hoa nhã nhặn mặc trong nhà.
- Xin cám ơn các anh đã nhớ tới lời mời ngày sinh của tôi - Chị nói.
Lê Hoàng là người tiến đến trước tiên. Anh đặt xuống trước mặt chị một hộp giấy nhỏ có thắt nơ hồng mà người ta có thể đoản được bên trong chứa những thỏi sôcôla nâu quánh của Pháp.
- Chúc mừng ngày sinh của Dung! Chúc Dung gặp nhiều may mắn - Anh nói nhỏ, mắt hơi nhìn lên.
- Dạ! Cám ơn anh Hoàng! - Chị nói và nhìn sâu vào mắt anh.
Thi Hoài là người tiến đến thứ hai. Anh tiến đến một cách căng thẳng như người lính trinh sát tiến vào bãi mìn mà những quả mìn là sóng tâm lý từ trong mắt, từ nét mặt từ cát miệng của chị toả ra. Loay hoay suốt một tối hôm qua, anh không biết mang tặng chị cái gì. Nếu ở nơi khác, lúc khác, ở người khác, anh chỉ cần đem theo một tập thơ mang tên mình là xong. Trong cái thế giới nô lệ cho đồ vật này, bên cạnh hằng hà của ngon vật lạ của người đời, một tập thơ cộng với tên tuổi người làm thơ sẽ mang ấn tượng độc đáo lắm chứ. Nhưng ở đây, con người này, sau tất cả mọi chuyện, thơ phú còn có nghĩa gì nữa, chưa nói có khi nó còn trở thành ô nhục. Thế là anh ra chợ, sục vào tất cả các cửa hàng, các ngách phố, bằng toàn bộ số tiền ít ỏi vừa ngửa tay nhận của bạn bè, anh kiếm được một hộp màu vẽ Thái, một cái kiếng đổi màu cứng của Thái mang về. Một cái để dùng trong nhà, cái kia để đi ra nắng, thế là cũng đủ độ ga-lăng tinh tế chán mà lại hợp túi tiền. Tiền… khốn nạn! Cái kiếp làm văn thơ mỗi khi cần sử dụng đến đồng tiền thì mới thấy đời thật khốn nạn! Tuy vậy anh vẫn mang phòng đi tập thơ. Biết đâu đấy! Nếu tình cảm của cô ấy đúng như điều mình phấp phỏng thì còn dịp nào tuyệt hơn nữa để tặng. Có khi lại đọc được luôn cả bài thơ mình viết về cô ấy nữa chứ.
- Ôi đẹp quá! Cám ơn nhà thơ thật nhiều! Tôi đang để ý đi tìm những cái này mà chưa ra.
Dung reo lên thích thú như con trẻ mặc dù Thi Hoài biết rõ rằng cái thích thú đó chỉ là một lối ứng xử nhằm đẹp lòng khách. Quý gì ba cái đồ Thái ấy! Tuy vậy anh cũng thấy thật nhẹ người và như được khích lệ ngầm, anh ghé đầu nói nhỏ:
- Bữa nay em đẹp như một con thiên nga trắng… Để đến được với em, tôi đã quẳng tất cả danh dự và kiêu hãnh ở nhà.
Dung làm như không nghe thấy, chỉ khẽ nhường cao đôi lông mày lên một chút.
Người thứ ba, cũng là người cuối cùng như tuân theo cái thứ tự sau trước là Vũ. Cái nét rụt rè của anh bác sĩ học ở Pháp về vẫn không giấu đi được cái chất lịch thiệp cố hữu còn náu kín bên trong.
Anh tặng cô một bó hoa gói trong tờ giấy mỏng màu hồng gồm cả ba thứ: mimoza, laydơn, và hồng bạch. Vẫn nghiêng cái đầu không cố ý:
- Xin cầu chúc sức khoẻ và niềm vui thanh thản cho chị!
Dung ôm bó hoa áp nhẹ vào ngực, gò má ửng hồng.
- Chao ôi! Ai có thể ngờ miền cát trắng khô cằn lại có được những loài hoa quý đến thế!
- Quý gì! Họ buôn từ Đà Lạt xuống đấy mà.
Chủ tịch Lân bật nói và liền ngay đó anh cảm thấy lưỡi cứng đơ lại May quá, không thấy ai có phản ứng gì với câu nói lỗ mãng vô duyên của mình. Nhưng anh lại bắt đầu tỏ ra lúng túng. Hết lượt rồi! Chỉ còn anh thôi. Mà anh có đi dự sinh nhật ai cầu kỳ những quà với cáp, những hoa với màu như thế này bao giờ! Kể ra cũng có đấy. Cũng có vài lần thiên hạ mời anh nhưng mọi việc lằng nhằng đã có tay chánh văn phòng lo hết, anh chỉ đi tay không, đến nói cười một chập, ăn uống một chập nữa rồi lên xe phóng về. Và bây giờ…
Rất may, không hiểu vô tình hay cố ý, Dung đã gỡ hộ anh cái dáng đứng lù lù đó. Cô nói:
- Bữa nay các anh đến đông đủ đã là cảm động lắm rồi? Xứ biển nghèo mà các anh còn đem tặng hoa, tặng quà khiến Dung khó nghĩ quá! Chỉ biết hết sức cám ơn và nghi nhận những tấm lòng ưu ái. Bây giờ mời các anh ra vườn cho thoáng. Mọi thứ đã có sẵn ở đó. Anh Lân giúp Dung một tay.
Như được tháo cũi, chủ tịch Lân rõ to một tiếng rồi lao ngang người xuống bếp. Nhưng ngay sau đó lại ngó lên:
- Chị Dung, chưa đủ, ta còn phải chờ…
- Không sao hết - Dung nói át - Đến lúc nào dự lúc đó, không phải chờ.
- Rõ! - Lân lại biến mất.
Mọi người lần lượt đi ra vườn, riêng chỉ còn một mình Dung nán lại:
- Anh Hoàng…
Chị gọi khẽ khi cái dáng gù gù của anh sắp khuất sau khung cửa Hoàng quay lại, chưa thật tin vào tai mình.
- Dung gọi tôi!
- Không… Em gọi… Hoà! Sao giờ này cô ấy vẫn chưa về nhỉ?
Hoàng đứng thêm một chút nữa, phân vân muốn nói một câu gì đó nhưng thấy cái nhìn của Dung chỉ bồn chồn hướng ra ngoài mặt đường nên anh lại thôi.

Dưới bóng mát khóm điều, tất cả đồ ăn thức uống đã được bày trên một tấm pông-sô trải rộng. Nhác trông thấy toàn những thứ của biển: Cua luộc, tôm càng chiên, mực khô xé nhỏ, cá nướng trụi, rau sống, bánh tráng, nước chấm rắc đậu phộng rang… Chỉ có hai thứ của đất là mấy đĩa thịt gà luộc và chiếc bánh ga-tô tròn vành vạnh bâng cái nón cối úp sấp nằm nghễu nghện chính giữa mâm. Đồ uống thì có bia 333 không nguyên két nhưng cũng đủ để đứng thành một làng san sát tại góc mâm. Chỉ còn chờ đá lạnh của Hoà mang từ thị trấn về nữa là đủ.
Biết được điều đó và để ý nhị gỡ cho cái thể lúng túng của chủ nhân, Thi Hoài lên tiếng thông báo một số tình hình chính tị, kinh tế và văn hoá văn nghệ thế giới, trong nước vừa thu thập được trong mấy ngày về thành phố. Anh nói về vụ nổ Trecnôbưn, về sự miệt thị cũng không chịu nổi của hàng chục vạn con em Việt Nam đang lao động ở nước ngoài, về công cuộc đổi mới đang diễn ra ở một số nước Đông Âu cũng như người Nga đang nhìn nhận Xtalin là một tên tội đồ tệ hại trong lịch sừ nhân loại… Thấy người mang đá lạnh vẫn chưa về, anh nhảy thoắt sang đại hội nhà văn trẻ của Nga gần đây mà sự kiện nổi bật là có một phân tử quá khích (?) đã xông lên khán đài, quay lưng lại khán giả và… tụt quần ra, trên đôi mông của anh ta viết đậm hàng chữ ĐẠI HỘI NHÀ VĂN! Thuận miệng, anh đề cập đến hiện tượng ca sĩ, kiêm nhạc sĩ, kiêm nhà thơ Vưgốtki đang nổi đình nổi đám gần đây. Theo anh đó mới là nghệ sĩ của nhân dân, của nhân loại, một chiến sĩ chống bảo hoàng và bảo thủ không chỉ trong lãnh vực chinh ta mà còn ở ngay trong lãnh vực thi ca, con người ấy là một nhà cách tân, một nhà nhân văn vĩ đại. Hưng phấn, anh đọc luôn một bài thơ của nhà sáng tạo khổng lồ này mà anh có thuộc. Đọc xong, tự thưởng cho mình một tràng vỗ tay khiêm nhường.
Quanh bàn nhậu thơm lừng, mọi người nghe anh có mức độ nhưng những cái đầu vẫn đều đặn gật gù như điểm nhịp. Thôi thì, người làm không bực bằng người chực nồi cơm, ít nhất bằng khối ngôn từ tuôn ra như thác mà ở bất cứ đám đông nào nó cũng có xu hướng ngoi lên thành trung tâm, chả biết thật hay giả, đúng hay sai nhưng cũng phần nào xua đi được cái không khí đợi chờ…
"A! Về rồi!". Một tiếng reo của ai đó làm tất cả mọi người đột ngột quay lại. Từ chân đồi, Hoà ngoan ngoắt đi tới, trên tay xách một cái túi nhỏ mà từ đó, những giọt nước tong tỏng chảy ra. Hôm nay cô cũng mặc một bộ đồ khá đẹp, dù chỉ là một bộ bà ba đen. Thân hình đậm chắc và khuôn mặt tròn, phúc hậu của cô thích hợp làm sao với màu vải dung dị cổ truyền! Nhìn cô lúc này hoàn toàn giống một cô gái Trường Sơn đang rảo bước đi trong rừng có nhiều cây lá.
Chỉ có điều, cô không đi một mình. Đi phía sau cô một quãng là một thanh niên vai rộng, ngực nở, chân dài, vận đồ bộ đội màu xanh rêu, cái áo có cầu vai bỏ trong quần rất nghiêm chỉnh. Ai thế nhỉ? Cán bộ bộ đội biên phòng xuống dự chăng? Hay một sĩ quan của huyện đội đến mời ông chủ tịch về giải quyết việc đột xuất… Khi người thanh niên có cái dáng lực sĩ ấy đi đến gần, một người mới ngớ ra: Không phải ai khác mà đó chính là Quang, con bệnh tâm thần! Và ai cũng chợt hiểu cái nguyên cớ tại sao Hoà về chậm.
Dung đứng dạy, chạy đến cầm lấy tay Quang, động tác đến là ân cần rối rít:
- Tưởng anh Quang không đến, sốt ruột quá! Thế là cuối cùng chúng tôi cũng buộc được quỷ cốc phải hạ sơn. Vào đây, ngồi xuống đây Quang! Ngồi xuống đừng ngại, toàn người nhà cả ấy mà. Gớm! Bữa nay nhìn ra dáng chưa? Cứ như vừa ở trường sĩ quan võ bị ra.
Trong khi anh chàng đang bối rối, mặt duỗi ra chân tay thừa thãi lóng ngóng không biết để đâu, đặt đâu thì Thi Hoài hơi cúi đầu xuống… Một luồng hơi nóng chất ngất phun toả vào vùng nhạy cảm trong đầu óc anh: Rốt cuộc, cái cô ta bồn chồn chờ đợi không phải là đá là Hoà, là vị quan to xách ca táp kia mà lại chính là gã khùng này! Có đúng vậy không?
- Thôi, mở bia đi anh Lân - Tiếng Dung cất lên lanh lảnh - Thế là hoàn toàn đủ rồi, không còn thiếu cái gì nữa - Quay sang mọi người, chị tươi cười - Xin giới thiệu đây là Quang, vốn là đại đội trưởng trinh sát, bạn chiến đấu thân thiết của chủ tịch Lân và…
- Xin cải chính - Lân kêu lên - Không phải là bạn chiến đấu mà là cấp trên của tôi.
- Vâng là cấp trên - Chị nói tiếp - Và là người thầy dạy bơi của tôi Từ ngày về đây, có Quang kèm cặp, tôi đã vượt được một khoảng cách thần kỳ.
- Hồi còn ở bên kia, cậu ấy có thể bơi liền một mạch nối tỉnh này với tỉnh khác - Lân nhìn bạn âu yếm - Con cá kình của mặt trận tây nam chúng tôi đấy.
Thi Hoài chêm vào sau một cái nhếch mép khó nhận thấy:
- Cũng xin được bổ sung thêm: Con người này không những chỉ là thầy dậy bơi mà còn là đối tượng cảm xúc và phản ánh của nữ hoạ sĩ Thuỵ Dung.
Một lần nữa tỏ ra không để ý đến câu nói đó, chị nâng cốc bia vàng ánh đang sủi tăm lên ngang mặt:
- Mời các anh! Gọi là đến dự ngày sinh nhật cho nó to tát chứ thực ra Dung chỉ muốn nhân cái cớ này khu chòm nhỏ của chúng ta làm một cái lễ kết nghĩa bang giao láng giềng lối xóm. Tạm gọi là xóm Vườn Điều. Cuộc đời ngoài kia có thể đổi thay, có thể ồn ào biến động nhưng cái xóm nhỏ này mà cũng tan tác rã rời, không ai biết ai thì thật là buồn quá. Dẫu rằng các anh ngồi đây mỗi người một số phận, mỗi người một hoàn cảnh, một trăn trở, một vui buồn riêng nhưng hôm nay có cả ông chủ tịch đứng đầu thị trấn đây, xin ông chứng kiến và bảo lãnh cho cải lễ kết nghĩa đột xuất này.
- Bảo lãnh từ khuya rồi - Vị chủ tịch gật mạnh đầu..
- Thực chất hôm nay ngoài tôi và bác sĩ Vũ ra, tất cả các anh đều là lính - Dung nói tiếp - Không phải vô cớ mà trên người các anh bữa nay dù đậm dù nhạt, dù mới dù cũ, vẫn còn lưa lại dấu vết của một thời vận quân phục.
Mọi người bất giác tò mò nhìn nhau. Đúng thật: Lê Hoàng vận nguyên bộ ốtspho xám, dù đã may cắt theo kiểu ký giả, Thi Hoài và chủ tịch Lân không ai bào ai đều vận quần áo màu cỏ úa, chỉ khác người này áo thì người kia lại quần. Riêng Hoà không dính dáng một chút nào đến màu trận mạc nhưng lại rõ nét một lối ăn vận của các cô gái thời ở rừng.
- Cho nên - Dung mỉm cười - Bữa ăn nhẹ hôm nay cũng mang chất lính với món chủ lực là bánh tráng cuốn thịt heo mà Dung biết ngày trước các anh rất thích. Bây giờ xin mời tất cả uống cạn để mừng cho xóm cây điều từ nay gắn hến mọi vui buồn sướng khổ?
- Thật là một ý nguyện tuyệt vời - Thi Hoài nói với nét mặt có phần cảm động thực sự - Nó hàm chứa tính nhân đạo và chân lý vĩnh hằng của cuộc sống con người. Xin chúc sức khoẻ nhân ngày sinh của người đàn bà đã xác lập được một nền tảng triết học đơn sơ trong khu chòm hiu hắt này.
- Cám ơn nhà thơ, chỉ có nhà thơ mới nói hộ chúng tôi những điều chúng tôi mới chỉ nghĩ được trong lòng - Dung chạm ly vào ly của anh - Chúc nhà thơ mau chóng tìm lại được cảm hứng về cái đẹp đích thực để độc giả chúng tôi lại được đọc những vần thơ đắm say chân thật như trước đây - Chị chuyển ly qua Vũ, không để ý đến ánh mắt của Thi Hoài dính chặt vào miệng mình - Bữa nay anh Vũ phải vui thật tình đấy! Ngày sinh của tôi mà. Mong anh cứ coi chúng tôi như bạn bè thân thiết, nỗi buồn chia ba, chia bảy nó sẽ vơi nhẹ đi nhiều lắm. Hy vọng rằng tới đây, một ngày rất gần, cư dân trong khu chòm nhỏ nay sẽ được đến khám bệnh, xin thuốc trong bệnh viện của một bác sĩ tài hoa, giàu nhân hậu.
- Cám ơn chị! - Vũ nhấp một chút bia rồi lại đặt xuống, nét mặt vẫn không vui hơn.
- Không, anh phải uống hết cơ. Dù sao chúng ta cũng trót mang danh là dân biển rồi. Dân biển ăn sóng nói gió, tính đại lượng nhưng yêu ghét đến chốn đến nơi, không nửa vời - Vũ buộc phải nâng ly lên uống hết, mặt nhăn quắt lại như uống thuốc đắng.
Chị chuyển qua Quang đang ngơ ngơ ngồi cạnh đây, nét mặt toát ra vẻ dịu dàng khó tả:
- Nào, hết đi Quang! Hôm nay anh là khách đặc biệt của tôi, của mọi người, anh cứ tự nhiên vui vẻ như đang bơi ở ngoài biển. Chả mong gì cả, chỉ mong nắng gió khoáng đạt nơi đây và tâm hồn thuần phác của người đời sẽ cho Quang giữ được cái vẻ bình thường mãi như thế này. Tôi tin như thế. Được không?
Anh chàng gục gặc cái đầu không ra gật cũng không ra lắc, ghé nhìn sang Lân ra ý hỏi rồi ngửa cổ uống cạn một hơi ngon lành và gọn ghẽ như ta uống một ly trà nhỏ. Mái tóc xoăn rậm rạp rủ xuống trán khiến anh có dáng một quân nhân thuộc vùng xích đạo nước ngoài.
- Anh Vũ giúp tôi rót thêm cho Quang đi! - Dung nói - Kệ, không biết! Từ nay sự bình phục của Quang lâu hay mau là hoàn toàn phụ thuộc vào anh đó. Nào Hoà - Chị quay sang trái - Biết chúc em điều gì nhỉ? Tình yêu và hạnh phúc nhé? Kệ cánh đàn ông họ mưu toan những cao siêu chiến lược toàn cầu nọ kia đàn bà con gái chúng mình chỉ cần những điều nho nhỏ thế thôi.
- Em cũng chúc chị như vậy - Hoà rơm rớm nước mắt.
- Gớm, chúc tụng mãi - Tiếng nói của Dung bỗng cao lên - Cứ như ngày Tết không bằng. Còn đồng chí chủ tịch? Đáng lẽ đồng chí phải thay tôi nói lời chúc với thiên hạ chứ không phải cứ ngồi cười hoài như thế này đâu nhá! Nào, đáng lẽ ông chúa đất thì khỏi phải mời nhưng đây là lần đầu, mong ông chúa đất cứ mãi mãi tốt bụng và ồn ào như ông chúa đất bây giờ, còn mọi chuyện rắc rối trong cái ghế quyền vị của ông, chị em tôi là không có biết. Nhưng ông chỉ cần nhớ: Nếu vì một lẽ gì đó ông làm mất lòng tin của chị em tôi thì chị em tôi sẽ thề mai phục để trả hận suốt một đời đấy.
- Nhất trí!
Lân nhìn nhanh sang Hoà nháy mắt một cái rồi giống như Quang, anh uống hết ly bia gọn lỏn, miệng vẫn hoàn toàn khô ráo như chưa uống gì.
Dung lơ đãng đặt nửa ly bia còn lại xuống cỏ, nét mặt bỗng dưng thoáng buồn.
Hoà ghé tai chị, thì thầm.
- Chị Dung… Còn anh Hoàng?
- Không giật mình, cũng không tỏ ra lúng túng, Dung nhẹ gật đầu. Lát sau, chị nâng ly bia về phía anh và bắt gặp ở anh một cái nhìn phân vân chờ đợi:
- Anh Hoàng… Em uống với anh hết ly bia này - Những giọt bia từ từ chảy vào cổ chị cho đến hết. Chị nói tiếp chỉ vừa đủ để anh nghe - Lát nữa anh ở lại, em muốn gặp anh một chút, được không?
Lê Hoàng thảng thốt gật đầu. Ly bia trên miệng anh bỗng trở nên đắng ngắt. Và Thi Hoài, người không bỏ sót bất cứ một tín hiệu to nhỏ nào cũng cảm thấy bụng dạ mình nôn nao… Thế là thế nào nhỉ? Tóm lại cô ấy là của ai, hướng về ai trong đám đàn ông xô bồ, ươm lạnh này? Tất nhiên không phải là anh rồi. Từ đầu đến giờ, nhà thơ đủ mẫn cảm để nhận biết đôi mắt kia thỉnh thoảng nhìn vào anh như nhìn vào một khoảng không trống lạnh.
Báo cáo nội dung xấu

