Vận đào hoa của Tiểu Mật - Chương 15 - Phần 4

Mục Thần Chi im lặng hồi
lâu, hơi thở bắt đầu không đều đặn, khóe môi nhếch lên rồi nhìn tôi. Không khí
như có mưa gió sắp kéo đến bỗng chốc tràn ngập căn phòng. Tôi đâu để tâm đến
chuyện bên cạnh anh ta có người phụ nữ khác chứ. Rốt cuộc anh ta giận dữ cái
nỗi gì? Tôi phải nói như thế nào thì mới làm vừa lòng anh ta đây?

“Có đẹp thật không?
Chiếc áo gió này lần trước chúng mình đi mua ở Nogoya đấy.” Tôi sắp khóc rồi,
ngón tay không ngừng vặn vẹo vào nhau kêu răng rắc. Mục Thần Chi đột nhiên ôm
chặt lấy tôi rồi hôn lên vành tai tôi, nói: “Tin anh!”

Có phải anh ta vừa nhầm
lẫn gì không?

“Em không để tâm chút
nào cả.” Nói không để tâm chút nào là nói dối. Nhưng tôi có dám nói không? Tôi
đã kiên quyết muốn chia tay với anh ta, nói vậy thì chẳng phải là làm cho sự
việc càng thêm phiền phức sao?

Vòng tay Mục Thần Chi
xiết chặt lấy eo tôi, tôi đau quá kêu lên một tiếng. Đầu tôi tự nhiên chúi về
phía sau né tránh nhưng những ngón tay nóng bỏng của anh ta đã ôm chặt tôi. Tôi
vừa ngẩng đầu định đứng dậy chạy thì lại bị ấn xuống. Hai bàn tay anh ta giữ
chặt lấy cánh tay tôi, những móng tay được cắt bằng phẳng, gọn ghẽ bám sâu vào
da thịt khiến tôi đau nhói. Nhưng tôi không dám lên tiếng, chỉ biết cắn môi
chịu đựng. Tư thế tôi đang trình diễn quả thật rất khó coi, nửa người tôi
nghiêng về phía sau theo hình chữ “n”, quan trọng là tôi vừa phải thẳng đầu vừa
phải gập eo xuống khiến bộ dạng trông thật sự rất kỳ quái. Cổ tôi bắt đầu mỏi,
tất cả máu trong cơ thể đều đổ dồn lên não. Tôi còn nghe thấy cả tiếng não mình
vận động. Khi bên tai vừa vọng đến âm thanh chiếc áo choàng tắm bị cởi ra rồi
tuột xuống đất thì Mục Thần Chi đã đi vào trong tôi rất mạnh, tôi đích thị là
kẻ thù của anh ta rồi. Nếu không, tại sao anh ta có thể hành động với tôi tàn
bạo như vậy?

Không biết là do nghĩ
đến quan hệ “thù địch” hay vì đau quá mà tim tôi như bị ai đó châm cho một phát
rõ mạnh, sống mũi cay cay, còn miệng thì bật khóc thành tiếng. “Anh làm gì vậy?
Sao anh lại ức hiếp em như thế? Em có tội lỗi gì với anh?”

Chắc là giọng nói kèm
theo tiếng nức nở của tôi đúng với kiểu khóc không thành tiếng nên đã đánh thức
được một góc trái tim biết thương hoa tiếc ngọc của Mục Thần Chi khiến anh ta
đột nhiên dừng lại, thở hổn hển rồi ôm tôi vào lòng. Còn dịu dàng an ủi: “Đừng
khóc nữa, ai bảo em nói năng luyên thuyên làm anh không chịu được chứ?”.

Tôi nói vớ vẩn cái gì?
Anh không nhịn được là lại đem tôi ra hành hạ sao? Nếu có một ngày nào đó tôi
thật sự muốn trêu tức anh thì anh chỉ cần lấy cớ không nhịn nổi để cắt tôi ra
làm đôi thì sẽ thế nào?

Tôi không dám nói ra suy
nghĩ ấy, chỉ đấm thùm thụp vào anh ta. Mục Thần Chi chắc chắn chịu không được
nên túm lấy tay tôi, giọng điệu không mấy kiên nhẫn: “Em không biết lấy lòng
anh bao giờ sao?”.

“Đau như thế, nếu là anh
thì liệu anh có thể làm gì để lấy lòng người khác không?” Đấm anh ta, tôi cũng
không dám mạnh tay. Tôi chẳng khác nào chú mèo con cào người. Lúc nào tới số
thì tôi mới dám ra tay mạnh với anh ta.

Mục Thần Chi phì cười,
nhẹ nhàng đẩy tôi nằm xuống. “Hừm, vậy anh sẽ nhẹ nhàng hơn.”

Đôi môi nóng bỏng của
anh ta hôn khắp cơ thể tôi từng chút một. Tôi thấy mình chắng khác nào chiếc ga
tô có treo biển mời chàng nếm thử.

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi
thấy mình đúng là cái bánh ga tô, bị người ta nhào nặn, ăn xong rồi chùi mép.
Chỉ có người ăn nó mới thích thú, còn những chiếc bánh ngày ngày bị người ta ăn
có thể cảm thấy vui vẻ được sao? Nhưng đã là thân phận một chiếc bánh ga tô,
nếu cứ để mốc meo mà không có ai động đến lại còn thảm hại hơn, không có niềm
vui, cũng chẳng có nỗi buồn. Cho nên, tôi mãi là một chiếc bánh ga tô mơ mơ
màng màng và đầy mâu thuẫn.

Chiếc điện thoại đặt
trên đầu giường bất ngờ đổ chuông. Ah, and everything will flow. Ah, you know
everything will flow.

Giai điệu của ban nhạc
Suede vang lên, Mục Thần Chi vẫn luôn dùng bài hát này làm nhạc chuông. Tôi là
fan ruột của nhóm nhạc này, mỗi lần nghe âm điệu đó cất lên lại cảm thấy việc
mình và Mục Thần Chi ở bên nhau cũng không đến mức bi đát quá. Anh ta bằng ấy
tuổi rồi nhưng dù sao cũng là người đầu tiên có chung sở thích với tôi.

Tôi chỉ vào điện thoại
của Mục Thần Chi nhưng anh ta kéo tay tôi xuống, vừa dùng môi khóa miệng tôi
lại vừa vội vã nói: “Đừng làm gián đoạn”.

Ai làm gián đoạn chứ!

“Anh mà không nghe điện
thoại thì người đẹp của anh sẽ ra đi thật đấy.”

Anh ta bỗng nổi giận,
trừng mắt với tôi, động tác đi vào trong tôi rõ mạnh, sau đó nằm sõng soài trên
người tôi thò tay ra với điện thoại. Vừa thấy số máy gọi đến, anh ta liền đứng
dậy đi chỗ khác.

Thấy Mục Thần Chi chau
mày rồi ậm ừ đáp lại đầu dây bên kia “Sẽ đến”, tôi không khỏi động lòng, nhớ
lại bộ dạng nhân vật Nghiêm Thủ Nhất trong phim Điện thoại di động vừa cõng vợ
vừa nghe điện thoại của người tình.

“Điện thoại của Thiên
Diệu.” Anh ta cúp máy, vừa thay đồ vừa giải thích.

“Ừm.” Giải thích với tôi
để làm gì chứ? Chẳng qua tôi chỉ là cô vợ hờ bị ràng buộc với anh bởi tờ đăng
ký kết hôn giả.

“Tối nay anh không về,
em mệt thì ngủ trước đi, anh bảo Huệ Tử hầm canh gà cho em.”

Huệ Tử là người giúp
việc trong căn nhà mới này, một phụ nữ trung niên người Nhật Bản nói tiếng
Trung Quốc không được lưu loát lắm, nhưng lại là một cao thủ trong việc nấu các
món ăn xứ Đông Bắc. Sao tôi lại có thể quên mất trong người Mục Thần Chi có cả
dòng máu Nhật Bản vì thế nên không thích ẩm thực Trung Hoa chứ? Tôi dám chắc
rằng, trước đây anh ta đều đóng kịch với tôi mỗi lần đi ăn uống. Còn có một
người Nhật Bản nữa tên là Mỹ Tầm nhưng không phải làm nhiệm vụ chăm lo việc ăn
uống cho tôi, mà công việc chính của cô ấy là chăm sóc con mèo Mật Đào của Mục
Thần Chi.

Mật Đào cũng kỳ quái y như
chủ nhân của nó, cứ khi bị các ngón chân nung núc thịt của nó đặt lên người là
tôi lại có cảm giác nhởn nhơ hạnh phúc. Ai ngờ, khi nó đang ngủ say mê mệt thì
bỗng tỉnh dậy kêu “meo meo” rồi cào móng vuốt vào người tôi. Tôi nhìn vào cánh
tay rớm máu mà khóc không ra nước mắt. Nếu không phải vì Mục Thần Chi đã nuôi
nó mười năm và cưng chiều nó hơn bảo bối thì tôi sớm đã kẹp đuôi nó vào cửa sổ
mà hong ra ngoài nắng làm món thịt mèo khô dự trữ rồi.

Cũng chẳng sao, dù sao
thì giống mèo này chỉ có mười mấy năm tuổi thọ, cái ngày nó gần đất xa trời
cũng chẳng còn bao lâu nữa, trong khi tôi còn trẻ, Mục Thần Chi lại già hơn
tôi, anh ta không thể sống lâu hơn tôi được.

Tôi đắp thuốc lên cánh
tay, cầm muỗng canh mà vẫn thấy đau. Tôi khuấy muỗng loạn lên trong bát canh gà
khiến Huệ Tử trông thấy hỏi han một cách ân cần: “Phu nhân, canh này không hợp
khẩu vị sao?”.

Tôi cười, nuốt ngụm canh
rồi trả lời: “Không”. Mùi vị rất ngon, chỉ là tôi đang thắc mắc, rốt cuộc Mục
Thần Chi có ý gì thôi.

Mục Thần Chi ngày ngày
đi sớm về muộn, gây nên những scandal về tình cảm với người khác. Nếu chán tôi
thì anh ta cứ việc chia tay, đằng này lại đột nhiên chuyển nhà rồi thuê toàn
các bà cô người Nhật quản thúc tôi, còn cả con mèo yêu nghiệt suốt ngày cào cấu
tôi nữa chứ!

Gió xuân dù có tươi đẹp
thế nào cũng không bằng nụ cười của em… Chuông điện thoại vang lên, khi giọng
nói của Tiêu Hàn Ý truyền đến, tôi có cảm giác vui mừng như có vị cứu tinh từ
trên trời rơi xuống, tôi thay đồ rồi vui vẻ đi ra ngoài.

Chắc tại đói quá nên đĩa
thịt lừa nóng hổi vừa được bưng lên, tôi đã vội nhón một miếng nhai ngấu
nghiến. Tiêu Hàn Ý thấy vậy phì cười. “Năm trăm năm rồi em không được ăn hả?”

“Không phải sao, mai
danh ẩn tích trong hang động năm trăm năm thì ai mà chả phát điên. Em mất năm
trăm năm tu luyện thì mới thành yêu, hôm nay xuống núi, phải thưởng thức hết
những hương vị nơi trần gian mới được.” Thực ra, thịt lừa khi cắt thành từng
miếng thì vẫn còn hơi lạnh và cứng, nhưng ở đây, món ăn này được nướng vừa tới,
rất mềm, lại còn thoảng vị bơ.

“Lâu lắm rồi không gặp,
em vẫn là một tiểu yêu. Kiếp này xem ra không có tiền đồ gì rồi.”

“Có lão yêu đàn áp mấy
nghìn năm thì liệu em có ngày ngóc đầu lên được không?”

Tiêu Hàn Ý nhìn chằm
chằm vào vết thương ở mu bàn tay tôi, đôi mắt nheo lại, không nói gì mà lấy ra
một bao thuốc, vừa châm thuốc vừa hỏi: “Em và anh ta vẫn tốt chứ?”.

Thịt lừa mắc vào kẽ răng
tạo cảm giác hơi buốt, tôi lấy tay phải che vết thương trên mu bàn tay trái,
cười nói: “Rất tốt. Đây là vết mèo cào”. Chứ không phải do anh ta đánh.

“Thật không?”, giọng nói
của Tiêu Hàn Ý lộ rõ vẻ chân thành.

Hai chữ ấy khiến lòng
tôi chua xót, tôi cúi đầu, vẫn giữ nguyên nụ cười. “Em lừa anh thì có thể kiếm
được hai lượng bạc chắc! Anh Tiêu yên tâm, Mục Thần Chi ngày nào cũng đi sớm về
sớm, là một người đàn ông tốt, cưng chiều em như bảo bối ấy.”

Tiêu Hàn Ý gật gật đầu,
rút từ trong túi ra một chiếc hộp hình vuông rất đẹp, đẩy về phía tôi.

“Gì thế? Tặng quà cho
em?” Tôi mở hộp ra, là chiếc dây chuyền bạc có mặt một chú thỏ. Tôi mân mê cái
miệng đang mỉm cười của chú thỏ, bỗng thấy cay cay nơi khóe mắt rồi hoang mang
quay mặt đi.

“Em còn nhớ cửa hàng mua
sắm dưới lòng đất ở thành phố W chứ? Hồi học cấp ba, cứ tan học là chúng ta lại
đến đó đi dạo. Lần nào em cũng mua giấy viết thư về viết cho Tần Niệm. Trong
thời gian kết hôn, em luôn nói muốn đến đó nhưng không mua giấy viết thư nữa mà
đi đến quầy bán đồ trang sức. Giữa rất nhiều những thứ trang sức treo đầy trên
giá, em chỉ để ý đến chiếc dây chuyền có hình mặt thỏ này. Lúc đó, anh rất muốn
mua cho em nhưng mãi không có cơ hội. Khu mua sắm đó bây giờ đang tu sửa, anh
sợ cửa hàng đó đổi chỗ bán hàng nên vài ngày trước đã đến thành phố W một
chuyến.”

“Cửa hàng chụp ảnh ở góc
rẽ hành lang vẫn còn chứ?”

Tiêu Hàn Ý vừa uống trà
sữa vừa gật đầu. “Ừm, ông chủ cửa hàng có hỏi thăm em đấy. Nói là trước đây
tuần nào anh và em cũng đến đó, sao lần này chỉ thấy có mình anh đến. Ha ha,
anh phải xếp hàng cùng với toàn học sinh cấp ba. Một mình lão già như anh đứng
trước máy chụp ảnh tự sướng. Người ta đều nhìn anh như nhìn quái vật ấy. Cũng
may là có vải che mặt nên họ cũng không nhìn rõ mặt anh, chỉ có điều mỗi mình
anh chụp, bên cạnh anh không còn em nữa.”

Tôi rút một điếu từ bao
thuốc của Tiêu Hàn Ý châm lửa, gật đầu nói: “Đừng có ôn chuyện xưa cũ với em,
lần sau đưa vợ của anh đi chụp cùng!”.

“Vậy thì anh chọn chụp
chung với gương mặt của Lâm Chí Linh là được.” Anh ta vẫn cười. “Tô Na Na nói
em muốn nhờ anh giúp kiểm tra nhật ký của bố em trước khi mất, đúng không?”

“Vâng, vâng! Hiệu quả
công việc của nữ vương đúng là luôn cao hơn thỏ.”

Tiêu Hàn Ý gõ ngón tay
trên mặt bàn, ái ngại nói: “Lâu quá rồi, không tra được nữa”.

“Ừm.” Tôi thở dài. “Ngay
cả anh cũng không có cách nào kiểm tra được điều đó thì xem ra nguyên nhân cái
chết của bố em thật sự trở thành ẩn số nghìn thu rồi.”

“Tiểu Mật, có pháp y
giám định, cảnh sát cũng chắc chắn đấy là do bác ấy xuất huyết não dẫn đến tử
vong. Chuyện đó đúng là như vậy, em đừng tra cứu nữa.”

“Tại sao? Chắc chắn phải
tìm ra manh mối nào đó chứ!”

“Có những chuyện, nếu
luôn cố chấp thì sẽ không giải quyết được gì. Ngoài ra, em cũng không nên quá
tin Tô Na Na.”

“Chuyện này thì có liên
quan gì đến Tô Na Na?” Tôi bỗng ngẩng đầu. “Có phải trong thời gian em không ở
đây đã xảy ra chuyện gì?”

Tiêu Hàn Ý trút bỏ thái
độ nghiêm trang, vuốt tóc tôi, cười nói: “Có chuyện gì được chứ! Anh chỉ muốn
nhắc nhở em, chuyện gì cũng phải để tâm một chút, đặc biệt là đối với cô ấy”.

Sao bây giờ ai cũng nhắc
tôi phải để tâm? Tô Na Na là bạn tốt nhất của tôi, sao tôi phải để tâm đến cô
ấy? Tôi đang định hỏi cho rõ ràng thì điện thoại trong túi đổ chuông.

“Đang ở đâu đó?”, giọng
nói của Mục Thần Chi vang lên nhưng tôi không thể đoán được anh ta đang nghĩ
gì.

“Em ra ngoài ăn cơm.”

“Với ai?”

“Ưm… Tô Na Na.” Tôi mà
nói đi với Tiêu Hàn Ý thì khác gì tự chuốc phiền vào thân.

“Ồ.” Mục Thần Chi hơi
cao giọng. “Vậy đi chơi vui vẻ nhé!”

Không đợi tôi đáp lời,
Mục Thần Chi vội dập máy. Câu nói cuối cùng của anh ta khiến tôi sợ hãi lạnh
buốt cả chân răng.

“Đại thần nhà em điều
tra à?”

“Ừm.” Tôi cắn miếng thịt
nướng. Nếu ăn thịt lúc nóng hổi thì vừa mềm vừa ngậy, nhưng khi để nguội mới ăn
thì lại cứng đơ đến tắc họng khiến tôi phải uống nước liên tục. Thế mới biết,
dù cùng là một thứ nhưng để quá lâu thì dần dần nó cũng thay đổi hương vị.

Hai chúng tôi vừa ăn vừa
chuyện trò, nói toàn những chuyện thưở nhỏ. Gần mười giờ tối, Tiêu Hàn Ý gọi
người phục vụ ra thanh toán. Cô nhân viên mặc chiếc váy dồng phục màu đỏ cười
“hi hi” rồi khoát tay nói: “Không cần thanh toán, Mục tiên sinh đã trả cho hai
vị rồi”.

 

Báo cáo nội dung xấu