Vận đào hoa của Tiểu Mật - Chương 14 - Phần 2
Có lần hai chúng tôi
cùng xem một chương trình tìm người yêu, một đại gia trong giới bất động của
Indonesia có câu nói rất kỳ lạ: “Người con gái trong lòng tôi ơi, chúng ta hãy
cùng nắm tay nhau đi siêu thị nhé!” Mọi người đều cười phá lên, nói đây đúng là
thói quen lạ lùng.
Vị đại gia đó thản nhiên
trả lời: “Đi siêu thị có vui hay không, quan trọng là bạn có nắm tay cô ấy cùng
đi hay không. Siêu thị rất đông người và bạn có thể danh chính ngôn thuận nắm
tay cô ấy thật chặt.”
Cô đơn không phải vì bên
bạn ít người, không có ai cùng chia sẻ, mà vì bên cạnh bạn không có người mà
bạn cần. Niềm vui cũng như thế!
Lúc đó tôi chợt quay
sang và hỏi nhà đại tư bản: “Mục Thần Chi, anh nói xem, cùng một người mà mình
không yêu đi ngắm hoa anh đào ở Nhật Bản và nắm tay người mình yêu thương đi ăn
xin thì việc nào sẽ hạnh phúc hơn? Hình như anh cũng rất thích nắm tay em đi
siêu thị thì phải?”
Anh nhìn tôi một cái:
“Những người học nghệ thuật có phải là đầu óc đều có chút vấn đề không nhỉ? Lần
trước cô nàng ngốc nghếch nào đã biến mất tiêu, hại anh phải tìm suốt nửa tiếng
đồng hồ, lại còn khóc rõ to trong siêu thị nữa hả? Nếu không đưa em đi cùng thì
mình anh xách sao nổi bấy nhiêu đồ chứ?”
Nhưng anh chưa bao giờ
để tôi xách đồ, hơn nữa, nếu chỉ đi siêu thị xách đồ thì chẳng phải là còn chú
lái xe và người giúp việc sao? Rõ ràng là anh thương tôi, chiều tôi. Vừa nghĩ
thế mà tôi bừng tỉnh, vỗ vỗ vào trán mình, Phó Tiểu Mật, mày đến với người ta
vì tiền đã đành lại còn tỏ ra đa tình, tự làm mình mất mặt.
Tôi rửa sạch cà chua,
đập trứng nhưng lại đứng thần người ra rất lâu. Thiệu Bỉnh Hàm vừa ôm bụng chạy
vào bếp vừa than vãn: “Nàng ơi, nàng muốn làm trẫm chết đói hả? Lần đầu tiên
trẫm nhìn thấy một người cứ đứng thẫn thờ trong bếp mà vẫn nấu được cơm đấy!”
“Úi, sao em lại làm nát
đống cà chua ra thế?” Vừa nói anh ta vừa chỉ đống cà chua nát vụn trên thớt.
“Như thế mới ngon, anh
thì hiểu gì?” Mục Thần Chi cũng làm thế này mà.
Chúng tôi không tài nào
bật bếp ga lên được, hồi lâu mới nhớ van ga chưa mở, rồi lại khó khăn lắm mới
bắc được nồi lên bếp.
Thiệu Bỉnh Hàm chỉ vào
nồi đang bắc trên bếp, hỏi: “Sao cái nồi này cứ bốc khói mãi thế nhỉ?”
“Bốc khói chứng tỏ nhiệt
độ vừa đủ.” Tôi bưng bát trứng gà hỏi: “Cho trứng gà hay cà chua trước nhỉ?”
“Hình như là phải cho
dầu trước!”
“…” Sao ngay cả điều này
mà tôi cũng quên chứ? Tôi vội vàng mở nắp chai dầu, vừa mới rót một ít vào nồi
thì nghe “bùng” một tiếng, trong nồi bốc lửa lớn, may mà lúc rót dầu, tôi không
cúi mặt vào nồi. Nghe thấy mùi khét bốc lên nồng nặc, tôi không nghĩ nhiều, vội
đi lấy vung đậy vào thì Thiệu Bỉnh Hàm đã nhanh hơn một bước, “xèo”, gáo nước
lạnh nằm gọn trong nồi.
Hậu quả thì có thể đoán
trước được, tôi run lẩy bẩy bởi ngón tay đã phồng rộp vì bỏng, tức giận quát
lớn: “Anh có chút kiến thức nào không vậy? Chỉ được cái nhanh nhảu đoản!”
“Chẳng phải anh vì em
nên mới phải nhảy vào chốn nước sôi lửa bỏng sao? Mà anh cũng không biết là em
vụng về trong việc nấu nướng đấy!” Thiệu Bỉnh Hàm lên giọng cãi lại.
“Ai bảo em không biết
nấu cơm chứ!” Nhưng tôi chỉ biết nấu cơm bằng nồi cơm điện thôi. Quãng thời
gian kết hôn với Tiêu Hàn Ý, chúng tôi đều gọi cơm hộp về ăn, sau đó cũng là
Mục Thần Chi vào bếp. Tôi căn bản là chẳng bao giờ phải lo đến vấn đề này, chỉ
cần há miệng ra ăn thôi chứ tôi đâu biết được làm món cà chua xào trứng gà lại
khó thế này chứ!
“Được rồi, được rồi, ai
nghĩ được rằng em có khuôn mặt hiền hậu thế này lại không đảm đang cơ chứ!” Anh
ta lôi trong tủ bếp ra một chai xì dầu và kéo tay tôi.
“Làm cái trò gì vậy?” Cứ
nhìn anh ta là tôi lại bừng bừng tức giận.
“Tay em phồng rộp lên
như chân giò rồi đấy! Đương nhiên phải bôi ít xì dầu lên cho đỡ đau!” Anh ta
cẩn thận mở nắp chai xì dầu.
Anh ta định làm món chân
giò hầm xì dầu sao? Hay anh ta là con nhà giàu, luôn được ăn sơn hào hải vị, từ
nhỏ đã có người hầu hạ nên không có chút kiến thức nào về đời sống? Mà còn học
y nữa cơ đấy! Mục Thần Chi sao không như vậy nhỉ?
“Tưởng anh là một danh
y, hóa ra cũng chỉ là thầy lang thôi!” Nhìn cái bộ dạng tỏ ra kinh nghiệm đầy
mình của Thiệu Bỉnh Hàm, tôi dở khóc dở cười. “Bị bỏng phải dùng kem đánh răng
bôi chứ!
Khi tôi quay trở về sô
pha ngồi, anh ta cũng có chút lương tâm, tay đã cầm sẵn tuýp kem đánh răng đến
ngồi trước mặt tôi, vừa bôi kem vừa khen: “Em cũng thông minh thật đó!”
“Mục Thần Chi nói…” Cái
tên đó vừa buột ra khỏi miệng thì cổ họng tôi cũng như nghẹn lại, vừa rát vừa
đau, đôi mắt cũng bắt đầu ngấn nước, từng giọt lệ cứ rơi xuống vết bỏng trên
ngón tay tôi, lớp kem đánh răng màu xanh vừa mới thoa lên trông như những con
sâu râu xanh đang khóc.
Thiệu Bỉnh Hàm với tay
vòng qua vai để đầu tôi áp vào ngực mình, tôi nghe rõ nhịp tim của anh ta cứ
thình thịch, thình thịch, rõ ràng cũng là âm thanh với tần suất như nhau mà sao
nhịp tim của Thiệu Bỉnh Hàm lại không mạnh mẽ và đầy sức mạnh như Mục Thần Chi?
Lồng ngực cũng không rộng và ấm áp như thế.
Nể mặt Thiệu Bỉnh Hàm
cũng là một vị mỹ nam khiến nhiều cô gái phải xao lòng, tôi đành miễn cưỡng
tiếp nhận một chút an ủi thật lòng ấy. Tôi ngẩng đầu lên, nhìn anh ta mà nước
mắt vẫn rơi, vừa định nói câu cảm ơn thì anh ta đã cúi xuống nhìn tôi, còn vuốt
mái tóc tôi như đang âu yếm một chú mèo. Xúc động nói: “Haizz, đúng là vợ già
chồng trẻ! Tóc của người vợ này còn bị chó gặm nữa chứ!”
Tôi trừng mắt tức giận
rồi đẩy anh ta ra. “Lần này đừng hòng có tiền boa nhé!”
Thế là bữa tối không thể
ăn tại nhà, Thiệu Bỉnh Hàm nói sợ chết vì nổ bếp. Nhưng hoàn toàn không phải do
anh ta tham sống sợ chết, mà là anh ta muốn bảo tồn sinh mệnh quý giá của mình
để còn yêu thương tôi.
Tôi thèm vào, anh ta
không yêu thương tôi đến mức tan xương nát thịt đã là tốt lắm rồi.
***
Một tiếng sau, hai người
với hai cái bụng rỗng tuếch đang ngồi trước bàn ăn trên tầng 14 của một nhà
hàng. Chúng tôi thỏa sức ăn uống, gọi bò bít tết, một chiếc bánh ga tô, bánh
trứng quệt sữa…
Cửa sổ kính to và rất
đẹp, cúi đầu nhìn xuống là có thể chiêm ngưỡng những ánh đèn của toàn thành
phố, màu sắc lấp lánh như những bọt nước trên mặt hồ. Có điều, kiểu tóc của tôi
quá khủng khiếp, bị ngọn lửa làm cho chỗ thấp chỗ cao, đã thế lại còn nham nhở
trước trán.
Tôi đang cúi đầu cắt
thịt bò thì phía sau vang lên một giọng nói rất đỗi quen thuộc.
“Thiệu nhị, chú chẳng có
nghĩa khí gì cả, vừa đáp máy bay là đã hẹn hò với các em, ngay đến một cú điện
thoại cũng không thèm gọi cho anh em.” Bước chân của Sở Tây Thừa càng lúc càng
gần.
“Giác quan thứ sáu của
tôi rất tốt, biết chắc là sẽ gặp các cậu ở đây nên muốn cho các cậu một bất
ngờ.” Thiệu Bỉnh Hàm chống cằm cười chống chế.
Hai tiếng “Các cậu” vừa
vang lên đã như một con sóng to trào dâng trong lòng tôi. Mấy người trong nhóm
Sở Tây Thừa từ trước đến nay chơi với nhau rất đoàn kết, có người nọ thì ắt sẽ
có kẻ kia. Vậy có khi nào Mục Thần Chi cũng tới? Trước khi nghe thấy giọng nói
của anh ta, tuy tôi vẫn cảm thấy có đôi chút may mắn nhưng cũng không ngăn được
sự luống cuống, định lấy menu che mặt. Nhưng tay tôi chưa kịp với đến quyển
menu thì đã cảm thấy vai mình hơi nặng, giọng nói chế nhạo của Sở Tây Thừa cứ
thế rơi xuống: “Ồ, để tôi xem xem rốt cuộc là em nào mà có sức quyến rũ đến
thế!”
Mặt tôi đỏ như con cua
đã bị luộc chín, vừa chia tay Mục Thần Chi, giờ lại cùng Thiệu Bỉnh Hàm xuất
hiện ở đây, không chừng trong lòng họ đang muốn chôn sống tôi ấy.
Thiệu Bỉnh Hàm vừa cười
vừa chỉ vào bàn tay của Sở Tây Thừa, bình tĩnh cười đùa, nhưng nghe thế nào
cũng thấy lời nói mang theo sự khiêu khích. “Chẳng phải tôi đã nói, đây là em
gái tôi, đã dán nhãn rồi, bất cứ ai cũng không được động vào sao?”
Bàn tay của Sở Tây Thừa
bỗng hơi run rồi buông khỏi vai tôi, điệu cười có chút kỳ quái. “Có đến mức
phải nghiêm túc như thế không?”
“Chẳng phải tôi đã
nghiêm túc như thế ngay từ đầu sao?” Thiệu Bỉnh Hàm cười lạnh nhạt đáp.
Minh Thiên Diệu hình như
cảm thấy có chút gì đó không ổn, bèn cười trừ cứu vãn: “Đã lâu thế rồi không
gặp, Thiệu Nhị anh nỡ nhẫn tâm nhìn ba anh em chúng tôi đứng như trời trồng ở
đây sao? Đi thôi! Đưa cả em gái anh đi cùng luôn, tối nay tôi khao, coi như là
mừng anh trở về!”
Quả nhiên là Mục Thần
Chi cũng có mặt nhưng anh chỉ ngồi đó, các món ăn đã được đem lên hết mà anh
vẫn không nói câu nào.
“Tứ đại điên vương” nổi
tiếng phong lưu đã tập trung đông đủ, nói chính xác thì bên cạnh mỗi vị điên
vương đều có một cô gái xinh như hoa như ngọc. Tất nhiên không có tôi trong đó,
bởi Thiệu Bỉnh Hàm luôn miệng nói tôi là em gái. Mỹ nữ ngồi bên Mục Thần Chi
trông rất quen, hình như là cô gái trên truyền hình lúc tối, đại mình tinh và
đại tư bản bằng da bằng thịt đang ngồi trước mặt, thế mà tôi vẫn có cảm giác
như đang nằm mơ. Cô ta có làn da trắng muốt hơn cả trên tivi, đôi mắt to, tròn
mỗi lần nhìn Mục Thần Chi luôn chan chứa tình cảm.
Thiệu Bỉnh Hàm nói rất
đúng, sự mềm mại nhẹ nhàng đó và đặc biệt là cặp bánh bao kia, làm sao tôi bì
nổi. Tôi cũng chỉ là con ngài nằm trong cái kén, vẻ đẹp tiềm ẩn không thể toát
ra bên ngoài được.
“Lâu ngày không gặp, Phó
tiểu thư gầy đi nhiều quá, ông anh trai hoàng đế của cô buổi tối cũng không
biết kiềm chế nhỉ!” Sở Thừa Tây vừa ăn vừa nói.
Rõ ràng họ biết Thiệu
Bỉnh Hàm vừa xuống máy bay mà lại cố ý soi mói tôi như vậy! Nhưng tôi không nói
ra điều đó, có Mục Thần Chi ở đây, tôi chẳng có tâm trí nào nhưng bề ngoài vẫn
cố tỏ ra vui vẻ. “Anh đã nói anh ấy là ông anh hoàng đế thì em cũng chỉ là một
cô em gái thôi.”
Minh Thiên Diệu nói: “Ha
ha, tôi đã nói rồi mà, nhìn con người Phó Tiểu Mật ‘trong sáng’ thế này thì
không thể chân trước vừa đá đại ca đi, chân sau đã chạy vào lòng Thiệu Nhị
đâu.”
Hai tiếng “trong sáng”
như chiếc roi da quất mạnh xuống làm tim tôi không ngừng co thắt, gắp thức ăn
mấy lần mà không được, tôi cố gắng lắm mới giữ được giọng nói không run: “Tôi
không hề đá anh ấy.”
Sở Thừa Tây cười lạnh
lùng: “Thế có phải cô là người đề nghị chia tay?”
“Vâng”
“Thế là rõ rồi còn gì!”
Là Mục Thần Chi cảm thấy
tôi đáng ghét, không thể tiếp tục được nữa nên tôi mới nói chia tay. Giờ tôi
không sợ mất mặt nữa, dù gì thì cũng bị cháy đến mức hóa thành tro tàn rồi, tôi
lấy hết dũng khí nhìn thẳng Mục Thần Chi, nhưng anh không hề đưa ra bất cứ một
lời giải thích nào, chỉ gắp thức ăn cho người phụ nữ ngồi bên, khi ánh mắt anh
liếc qua tôi thì mới nở nụ cười. Nụ cười ấy không mang theo ý châm biếm nhưng
cũng không có bất cứ cảm xúc nào, ánh mắt nhìn tôi đầy lạnh lẽo.
“Bữa cơm này không phải
ăn nữa đâu, chỉ ngồi nói thôi.” Thiệu Bỉnh Hàm đặt đũa.
Nhìn điệu bộ Thiệu Bỉnh
Hàm như sắp nổi trận lôi đình, tôi khẽ kéo vạt áo anh ta dưới gầm bàn. Cãi nhau
thế này có gì hay ho đâu chứ!
Mục Thần Chi cầm ly rượu
lên mời Thiệu Bỉnh Hàm, nở một nụ cười rất nhẹ: “Thiệu Nhị, mừng cậu trở về!”
Mọi người thấy vậy nên
không nói gì nữa, không khí trong căn phòng cũng bớt căn thẳng hơn. Tôi áp bàn
tay lên má mà không thể làm nhiệt độ khuôn mặt giảm xuống. Mục Thần Chi ngồi
đối diện với tôi, gần đến mức chỉ cần với đũa là có thể gắp được thức ăn cho
tôi. Mấy lần đũa của chúng tôi chạm vào nhau khi cùng gắp thức ăn nhưng rồi
không ai nói lời nào, lại tiếp tục làm những việc của mình. Tôi cảm thấy khoảng
cách ấy thật xa xôi biết bao.
Tôi chẳng còn tâm trí
nào mà ăn nữa nhưng cũng không có lý do nào để rời bàn, đành cố tỏ ra yên lặng.
Mục Thần Chi cũng không có biểu hiện gì bất thường, anh ta vẫn luôn là người dù
cho núi Thái Sơn có đang đè xuống đầu thì cũng không hề thay đổi sắc mặt, chỉ
đôi lúc lấy tay day day hai bên thái dương.
“Anh Thần Chi, ăn cái
này đi.” Mỹ nhân có khuôn mặt rạng rỡ, chỉ chực gắp thức ăn cho Mục Thần Chi.
“Thích tiểu thư, đại ca
tôi ghét nhất là ăn cay đấy.” Minh Thiên Diệu nói.
Mục Thần Chi không thích
ăn cay sao? Thế mà trước nay anh ta luôn làm những món cay cho tôi ăn nên tôi
tưởng mình và anh ta có chung khẩu vị.
Mỹ nhân lúng túng “ồ”
lên một tiếng rồi híp mắt cười, liếc mắt thấy Mục Thần Chi đang hơi nhíu mày
thì lập tức chuyển chủ đề: “Thần Chi, anh đau đầu à?”
“Ừ” Thần Chi cười nhẹ.
“Trong túi em có thuốc
giảm đau đấy.” Mỹ nhân vội vàng lục tìm trong túi xách.
“Không cần đâu.” Mục
Thần Chi cau mày, tiện miệng nói. “Thứ thuốc đó mà uống nhiều là khi về già sẽ
bị mắc chứng mất trí nhớ.”
Tôi bỗng ngẩng đầu, chạm
phải ánh mắt anh, tim tôi nhói đau.
Đã rất lâu rồi, hình như
là một ngày đã rất lâu về trước?
“Em yêu, anh đau đầu
quá! Em lấy cho anh thuốc giảm đau.” Mục Thần Chi ngửa mắt, ngồi dựa vào sô
pha, hai tay day day thái dương.
“Thứ thuốc đó mà uống
nhiều là khi về già sẽ bị mắc chứng mất trí nhớ đó.” Tôi cười nói.
“Thế thì em qua đây bóp
đầu cho anh đi!”
Tôi đặt đầu anh lên đùi,
nhẹ nhàng day day hai bên thái dương cho anh, vừa cười vừa trêu đùa: “Thưa
ngài, dịch vụ đem thuốc tới và xoa bóp như thế này là tiệm của chúng tôi sẽ thu
thêm phí đấy.”
Anh nhắm mắt “ừm” một
tiếng. “Được, phục vụ anh tốt thì anh sẽ boa thêm không ít đâu.”
Tôi giả giọng, tiếp tục
diễn cùng anh: “Vị tiên sinh này phong độ phi phàm, xin hỏi, anh làm gì vậy ạ?”
“Làm…” Anh bỗng kéo cánh
tay tôi để tôi nằm lên đùi anh. Anh cúi người hôn lên khuôn mặt tôi từng chút
một. “Yêu nhé!”
Nghĩ lại lịch sử ê chề
của cái hôm diễn kịch đó, mặt tôi lại bắt đầu nóng lên, Mục Thần Chi cũng cười
một cách lạ thường đầy ẩn ý, ánh mắt long lanh. Tôi cúi đầu bất an. Đúng lúc
đó, người phục vụ bưng đến một đĩa cá hấp nên hai tay đã che đi đôi mắt tôi,
chứ không thì với đôi mắt sắc lạnh đó của anh nhất định sẽ biết được tôi đang
nghĩ gì, như vậy thì quá mất mặt.
Đĩa cá hấp nóng hổi,
thoang thoảng vị cay của ớt, Mục Thần Chi là người đầu tiên động đũa, anh ta
nhắm đến đầu cá, đôi đũa điêu luyện móc mắt cá ra và rất tự nhiên gắp vào bát
cho tôi.
Trước đây, khi ăn cơm,
Mục Thần Chi rất thích gắp thức ăn cho tôi. Bất kể tôi có thích ăn hay không,
cứ món nào anh ta cảm thấy có nhiều dinh dưỡng là lại gắp cho tôi. Lần nào cũng
gắp thành một núi thức ăn trong bát khiến tôi không thể ăn hết rồi lại chê anh
ta phiền phức. Nhưng bây giờ, có lẽ anh ta chỉ gắp cho tôi vì phép lịch sự.
Cô gái bên cạnh Sở Tây
Thừa nũng nịu: “Ôi, hết mắt cá rồi!”
Sở Tây Thừa nói: “Ăn cái
đó làm gì? Chẳng có dinh dưỡng gì cả.”
Cô gái bĩu môi: “Anh
chưa nghe qua câu chuyện đó sao? Mắt cá là thứ dành cho người mình yêu nhất
đấy, em đang định gắp cho anh.”
Mọi người bỗng im lặng,
tôi chưa bao giờ khó xử như lúc này. Tôi cuống quýt suýt nữa làm rơi cái ly.
Trước đây, khi ăn cá, Mục Thần Chi đều gắp mắt cá cho tôi, tôi nói với anh cái
này không ngon thì anh chỉ nhẹ nhàng nói: “Ăn cho sáng mắt.”
Tôi thực sự không biết
có câu chuyện ấy, con người anh chỉ có hứng thú với các vấn đề tài chính, kinh
tế. Ngay cả việc tôi down tiểu thuyết ngôn tình trên mạng về đọc mà anh còn
khẩy mũi rồi nói tôi mơ mộng. Chắc chắn anh không biết câu chuyện này, đó chỉ
lầ hành động ngẫu nhiên thôi. Dù đã tự nhủ lòng như vậy nhưng tim tôi vẫn không
ngừng đập loạn, cúi đầu nhìn bát cơm, một đôi đũa hướng về phía tôi, đặt vào
bát tôi một miếng thịt ở bụng cá.
Ngẩng đầu nhìn, đôi mắt
hoa đào cười híp lại của Thiệm Bỉnh Hàm nhìn tôi chăm chú, rồi anh ta nói một
câu nhẹ nhàng như nước chảy: “Thịt ở bụng cá là để gắp cho người mình yêu sâu
sắc nhất.”
Cô gái kia mở to đôi mắt
kinh ngạc: “Còn có điển cố này nữa kia à? Sao em không biết nhỉ?”
“Thì chẳng phải đang
được chứng kiến đấy sao? Cái này là do đại thiếu gia ta sáng tạo ra đấy!” Thiệu
Bỉnh Hàm nhéo nhéo tai tôi như đang ở chốn không người.

