Vận đào hoa của Tiểu Mật - Chương 13 - Phần 2
Mỗi chữ Sở Mộng Doanh
nói ra như phi tiêu hình vòng cung xuyên qua tường rồi phun ra chất độc, cứ
xuyên đi xuyên lại vào trái tim tôi, không ngừng nghỉ. Hóa ra tất cả đều không
thay đổi, cho dù gió yên biển lặng, cho dù tôi giả bộ vui vẻ, cho dù tôi cố
gắng kiên cường…
Tôi không hề quyến rũ
Tần Niệm, tôi bị anh ta đè ngửa trên cát, suýt nữa thì mất thân, nhưng trong
mắt của người khác, đó lại là lỗi sai của tôi, tôi chỉ là kẻ đáng khinh, là nhà
vệ sinh công cộng, là cỗ máy công cộng, là con hồ ly tinh, là Tiểu Mật… Dù tôi
không làm gì thì vẫn chỉ có tôi sai, ý kiến của tôi đều bị bác bỏ, cũng chẳng có
từ ngữ đẹp đẽ nào dành cho tôi cả.
Mục Thần Chi vẫn hay hỏi
tôi, Em có ước mong gì? Tôi nói, Đã lâu lắm rồi em không nghĩ đến điều này, trừ
ngày sinh nhật hằng năm, mọi người bảo em cầu nguyện, em mới nhớ, hóa ra trên
đời này vẫn còn tồn tại hai chữ “ước nguyện”. Còn em, từ lâu đã không có ước
nguyện nữa rồi. Mục Thần Chi im lặng rất lâu mới nói, Vậy thì phải cố gắng sống
vui vẻ. Cố gắng sống vui vẻ, nghe đến hai từ “cố gắng” mà tôi bật cười nhưng
trái tim lại đau nhói. Vận mệnh con người vốn mong manh như vậy, không bao giờ
có thể kiểm soát được tất cả, vậy mà vẫn phải sống vật vờ như thế. Hạnh phúc,
tình yêu, tôi đã chẳng còn muốn thứ gì nữa, chỉ muốn được sống vui vẻ một chút.
Nếu không vui nổi thì cứ lặng lẽ sống, nhưng tại sao vẫn đau khổ đến thế? Tôi còn
trẻ, còn có sức lực, còn có thể cố gắng, nhưng con người ai cũng phải già đi,
đến lúc đó, sức lực không còn thì tôi phải làm sao?
Tôi nhìn gương mặt trắng
bệch của mình trong gương dần trở nên mờ ảo, mặt đất lâng lâng, vội bám vào bồn
rửa mặt thở dốc, cũng chẳng dám ra ngoài đối diện với Mục Thần Chi.
Người khác có chửi rủa
thế nào, tôi cũng nhịn được bởi tôi quen rồi, có đau đớn hơn thế, tôi cũng chịu
được. Nhưng Mục Thần Chi thì khác, anh ta có địa vị, có danh dự. Anh ta phải
mất mặt khi ở bên tôi, tôi còn luôn mang đến cho anh ta bao nhiêu phiền toái,
như hôm nay đây, người ta đến tận nhà, chỉ vào mặt tôi mà chửi. Thử hỏi, một
người kiêu ngạo như anh ta có thể không tức giận được sao? Vậy mà anh ta không
những giữ thể diện cho tôi, còn tuyên bố tôi là vợ chưa cưới trước mặt mọi
người. Nhất định anh ta biết quá khứ không ra gì của tôi dù chưa một lần đề cập
đến. Anh ta luôn xem tôi như đứa con nít mà bảo vệ, che chở. Anh ta khống chế
không bận tâm đến quá khứ của tôi. Nhưng Mục Thần Chi càng tử tế với tôi như
vậy, tôi càng đau khổ. Thực tình, đứng trước anh ta, tôi rất tự ti. Hôm nay tôi
đã khiến anh ta không tin tôi, sợ anh ta lại không kiểm soát được cảm xúc như
hôm trước.
Tôi vừa nhốt mình vào
nhà vệ sinh để tắm, trong đầu luôn hiện lên gương mặt giận dữ của Mục Thần Chi,
tôi tắm lâu đến nỗi da nhăn hết lại mà cũng không dám ra ngoài. Rồi tôi vừa
đánh răng vừa luyện tập trước gương. Bọt kem đánh răng trắng tỏa mùi bạc hà nhè
nhẹ, vừa đắng vừa cay. Lúc súc miệng bằng nước lạnh, chân răng tôi đau buốt. Khi
nhìn thấy những giọt nước nhỏ xuống từ miệng, tôi mới phát hiện có máu hòa lẫn
trong bọt đánh răng. Hóa ra, tôi đánh răng lâu đến nỗi chảy cả máu lợi.
Ti vi ngoài phòng khách
đang chiếu vở hài kịch, nữ diễn viên chính đang làm tư thế quái đản, chốc chốc lại
vang lên tiếng cười. Bên ngoài, Sở Mộng Doanh vẫn chưa hết ồn ào, giọng nói cứ
lanh lảnh vọng vào nhưng sắc mặt Mục Thần Chi vẫn không hề thay đổi. Tôi càng
nghĩ càng thấy sợ, hé cửa lén nhìn anh ta. Ở góc ghế sô pha, tay cầm hộp khoai
tây chiên, tư thế ung dung thảnh thơi như một chú mèo, khóe miệng vẫn mang nét
cười.
Anh ta chưa bao giờ ăn
khoai chiên mà!
Tiếng cười truyền đến
làm tôi nổi cả gai ốc. Mục Thần Chi bỗng quay đầu lại, ánh mắt tinh tường dưới
hàng mi dày rậm nhìn thẳng vào tôi. “Phịch” một tiếng, tôi trượt chân ngã xuống
nền nhà, đầu chúi hẳn xuống đất.
“Em đau chỗ nào?” Câu
nói còn chưa dứt, Mục Thần Chi đã quỳ hẳn xuống, tốc độ nhanh đến kinh ngạc.
Mục Thần Chi vốn là
người làm việc gì cũng thong thả. Lần trước đang nấu ăn ở trong bếp, tôi bất
ngờ dọa từ phía sau khiến anh ta cắt vào ngón tay nhưng cũng không thấy anh ta
căng thẳng như lần này.
“Không đau.” Tôi cắn
răng chịu đau, đang lồm cồm bò dậy thì Mục Thần Chi bỗng bế bổng tôi lên.
Mục Thần Chi nằm cạnh
tôi, ánh đèn vàng chiếu trên mái tóc mượt mà, từng sợi rủ xuống như hoa bồ công
anh trong nắng xuân ấm áp.
Anh ta thở rất nhẹ,
không yêu cầu tôi giải thích, cũng chẳng nói chuyện gì, chỉ chống cằm bằng một
tay rồi thích thú nhìn tôi. Gương mặt anh ta không được ánh đèn chiếu rọi mà
đẹp đẽ đến khác thường, đôi mắt dài hơi khép.
Tôi không thể dự đoán
được tình hình, dùng tay che ngực, chỉ sợ anh ta nghe được tiếng tim đập mạnh
sẽ phát hiện ra tôi đang sợ hãi. Tôi nhắm mắt chồm tới chủ động hôn Mục Thần
Chi nhưng do căng thẳng quá, vả lại chưa bao giờ chủ động cưng chiều anh ta nên
quả nhiên không đủ kinh nghiệm, tôi hôn đúng vào cổ nhưng nụ hôn chưa thành thì
đã đập trán vào chóp mũi anh ta, chỉ nghe thấy anh ta “á” lên một tiếng.
“…” Tôi đỏ mặt đến tận
mang tai, không dám mở mắt, cứ thế rúc vào ngực anh ta như con đà điểu.
“Đà điểu là loại động
vật có chỉ số IQ thấp, cứ rúc đầu xuống đất mà không biết các bộ phận khác vẫn
còn ở bên ngoài.” Tay Mục Thần Chi dần di chuyển xuống phía dưới, chạm vào áo
tắm của tôi. “Anh sẽ ra tay với những bộ phận ấy.”
Đương nhiên, dù là động
vật có chỉ số IQ thấp thì khi đối diện với gương mặt mê đắm lòng người, đặc
biệt là đôi mắt hút hồn kia thì chỉ số IQ của ai cũng sẽ bỗng chốc trở về con
số 0 mà thôi.
Tôi ngẩng đầu lên, còn
chưa kịp nhìn rõ thứ gì thì đã bị Mục Thần Chi đè xuống dưới, cả người anh ta
che lấp hết ánh sáng đèn, đôi mắt trong bóng tối lờ mờ càng trở nên sâu thẳm.
Những ngón tay thon dài, đẹp đẽ như những tác phẩm điêu khắc nghệ thuật chầm
chậm luồn vào tóc tôi khiến tôi thấy hơi lạnh, như có một sợi lông vừa vương
lại nơi trái tim.
Mặt tôi nóng bừng, lắp
bắp nói: “Cái đó… Em đã hẹn với Tô Na Na là hôm nay sẽ thức thâu đêm tâm sự với
cô ấy, không phải cố ý muốn đuổi anh đi đâu.”
“Ưm, rất thơm.” Mục Thần
Chi hít hít mái tóc rối, bờ môi vô tình chạm lên má, rồi từ từ mở mắt nhìn tôi
đắm đuối. “Vậy em muốn làm gì nữa, hả?”
Đôi mắt cười đen thẳm
khiến tim tôi đập mạnh. Tôi phụng phịu nói: “Pháp luật quy định, không phải vợ
chồng thì không được… Không hợp pháp”.
“Ừm…” Mục Thần Chi cắn
môi nghĩ ngợi, nụ cười rạng rỡ hơn. “Vậy khi nào phải đi hợp pháp hóa mới
được.”
Anh ta đang cầu hôn sao?
Không thể nào, chúng tôi khác biệt lớn như vậy, sao anh ta có thể chọn tôi chứ?
Tôi tài hèn sắc mọn, lại đối xử với anh ta không tốt, cảm hứng nếu vượt qua cả
sự nhẫn nại thì cũng có ngày tiêu tan hết, chiếc áo có hợp với anh ta thế nào
nhưng rồi cũng có ngày bị vứt đi. Nếu tôi nghĩ lời nói đó là thật thì đúng là
con ngốc.
Tim đập mạnh, tôi không
tìm được lời nào để nói, chỉ biết đẩy anh ta sang một bên: “Em đi tắt ti vi”.
Mục Thần Chi đẩy tay một
cái, tôi lại về nguyên vị trí. Rồi như đang bứt một cánh hoa, anh ta chầm chậm
cởi chiếc áo tắm tôi đang mặc. Không hiểu sao anh ta đột ngột dừng lại, nụ cười
trên môi cũng tắt lịm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vai trái tôi.
Theo hướng nhìn của anh
ta, tôi cúi đầu xuống, vừa nhìn thấy vết hôn hằn trên vai trái, tôi liền có cảm
giác mình đi đời rồi. Sự sợ hãi như đợt sóng ùa đến, tôi không dám thở mạnh,
chỉ nằm đợi anh ta nổi cơn thịnh nộ.
Mục Thần Chi chầm chậm
nheo mắt, nụ cười càng lớn, đáy mắt cuồn cuộn lên khí lạnh khiến người ta sợ
hãi.
“Xem anh xử lý em đây.”
Bàn tay anh ta như thanh sắt nung, ấn lên người tôi không khí bỏng rát mà còn
rất đau, rồi lại đột ngột bấu mạnh vào da thịt như muốn xuyên vào tận xương cốt
bên trong. Các ngón tay mạnh mẽ di chuyển lên vết tím ở vai trái rồi bỗng ấn
mạnh xuống. Tôi đau quá bật khóc nhưng Mục Thần Chi không nhẹ tay, bàn tay anh
ta trượt đến cổ tôi, động tác càng lúc càng quyết liệt, ánh nhìn tăm tối như
một lưỡi dao xuyên qua người tôi.
Tôi bị cấu cho đau đớn,
hai tay ra sức đập lên lưng anh ta mà hét lên: “Mục Thần Chi!”.
Mục Thần Chi như bị gọi
hồn phách trở lại, buông tay rồi chầm chậm nhắm mắt, lồng ngực không ngừng lên
xuống theo hơi thở.
“Em không hề muốn anh ta
chạm vào người em, lúc đó thật sự là anh ta chưa làm được gì! Anh ta gọi em ra
bờ biển…” Tôi chưa hoàn hồn nên vội giải thích, giọng nói lắp bắp, còn có cả
tiếng nức nở, kể lại câu chuyện đó cho anh ta nghe mà không sót một chi tiết
nào.
Mục Thần Chi dang tay ôm
tôi, tôi sợ quá hốt hoảng nép vào bên giường. Anh ta lại ôm tôi, cái ôm rất
chặt, chặt đến nỗi tôi gần như ngạt thở. Anh ta thì thầm: “Ổn rồi, ổn cả rồi.”
Mục Thần Chi đã lấy lại
sự dịu dàng vốn có nhưng tôi vẫn không ngăn nổi cơ thể đang run rẩy, nước mắt
không ngừng rơi. Rồi anh ta quàng tay qua vai, ôm tôi vào lòng, vỗ nhẹ lên vai
tôi như đang vỗ về một đứa trẻ vừa trải qua cơn sợ hãi: “Em yêu, đừng khóc
nữa”.
Lúc đi ngủ, Mục Thần Chi
dịu dàng hơn cả thường ngày, còn liếm nhẹ vành tai tôi, như con mèo vừa ăn vụng
muốn lấy lòng bà chủ. Nhưng tôi rất sợ, rất sợ, bởi anh ta là người thay đổi
nhanh chóng, tôi không thể biết được tâm trạng của anh ta, cũng không biết anh
ta có thật sự tin và tha thứ cho tôi không.
Ngày hôm sau, bầu trời
trong xanh. Không biết bị ai hãm hại mà vừa ra đến cửa, tôi đã ngã nhào xuống,
do vấp chân vào tấm thảm, mặt ép sát đất, kết quả là người người hí hửng đi dã
ngoại cuối tuần, còn tôi lại phải thê thảm vào bệnh viện. Tôi chỉ vào vết
thương, cười ha ha nói: “Ai bảo đập mặt xuống đất thì không ngóc đầu lên được?
Em như thế này chẳng phải đi trước cả Lady Gaga rồi sao? Mục Thần Chi, anh xem
chỗ thuốc tím kia bôi có nghệ thuật không?”
Mục Thần Chi giật cái
gương nhỏ trong tay tôi vứt vào thùng rác. “Tịch thu.”
“Rõ ràng anh vừa vứt đi
ấy.”
“Phòng chuyện sau này em
soi gương nhìn thấy vết sẹo lại mắc thêm bệnh trầm cảm.”
“Ừm, thôi để Lady Gaga
đi trước em vậy, làm một người bình thường vẫn hạnh phúc hơn.”
Mục Thần Chi nhăn mày,
nói lạnh lùng: “Tôm càng chiên bột hết rồi.”
“Thế còn tôm rang cay?”
“Hết.”
“Vậy anh lặn xuống nước
bắt được không?”
“Không.” Mục Thần Chi
nói dứt khoát rồi bước nhanh ra khỏi bệnh viện.
Tôi lóc cóc chạy theo
sau, thở hổn hển rồi kéo cánh tay anh ta lại: “Mục Thần Chi, không thế này
được, anh bảo sẽ đền bù cho em cơ mà!”.
“Dân thường thì uống
nước lã cũng thấy hạnh phúc. Ăn tôm xong lặn xuống nước không phải cuộc sống
của em.” Mục Thần Chi mím môi, giọng nói pha chút giận dỗi.
Về đến khách sạn, Mục
Thần Chi vẫn làm mặt lạnh, cái lạnh toàn thân toát ra khiến nhiệt độ trong phòng
xuống thấp, anh ta còn phớt lờ cả những câu nói của tôi.
“Anh tức gì chứ? Người
bị tổn thất nhan sắc là em chứ đâu phải anh.” Tôi cắn một miếng gãy đôi thanh
sô cô la, khẽ lẩm bẩm: “Anh dựa vào cái gì mà cắt đứt chương trình dã ngoại của
em chứ? Em mới là người đạo diễn, còn anh chỉ là thân quyến đi cùng thôi”.
“Cạch” một tiếng, có thứ
gì đó bị bẻ gãy. Mục Thần Chi đứng dậy đi ra khỏi phòng, bước đi dứt khoát, rồi
đóng cửa đánh rầm khiến lỗ tai tôi cũng bị chấn động. Chiếc điều khiển ti vi để
trên bàn đã bị gãy đôi, trong đầu tôi hiện lên ánh mắt và hành động lạnh lùng,
hoang dại của anh ta tối qua, lúc đó anh ta làm tôi sợ đến nỗi run lẩy bẩy. Tôi
thề rằng, từ giờ sẽ không nhỏ to cằn nhằn nữa mà có giận dữ đến đâu cũng sẽ bấm
bụng chịu đựng.
Bảy giờ tối, tôi đói cồn
cào, mở cửa ra thì nhìn thấy Mục Thần Chi đang đứng tựa vào tường, hành lang
tối om, cả thân hình anh ta hiện lên âm u lạnh lẽo như hồn ma, tôi sợ hãi hét
lên một tiếng. Không biết anh ta đang nghĩ gì mà bị tiếng hét thất thanh của
tôi làm cho giật nảy mình, bàn tay run lên khiến điếu thuốc rơi xuống cháy sém
một lỗ nhỏ trên ống quần.
Đầu thuốc vương vãi khắp
sàn, tổng cộng là sáu mươi điếu. Tôi cứ tưởng Mục Thần Chi đã tức giận bỏ đi
đâu đó, không ngờ lại đứng ngoài này hút thuốc. Anh ta không ngừng lấy tay phủi
bụi thuốc bám trên quần, bộ dạng có chút nhếch nhác. Thấy đôi mày của anh ta
chau lại, tôi bỗng muốn chạm vào để xoa dịu nỗi kích động nhưng lại không dám.
Tôi đang thấp thỏm đợi
giông tố ập xuống thì Mục Thần Chi bỗng nắm tay tôi, khóe miệng nhếch lên nụ
cười, đôi mắt ẩn chứa ánh sáng lóng lánh của hồ nước đen, giọng nói điềm đạm
pha chút âu yếm, như kiểu ban nãy không có chuyện gì xảy ra vậy: “Đói rồi phải
không? Để anh đưa em đi ăn tôm càng chiên bột”.
Từ tối hôm đó, tôi và
Mục Thần Chi như hình với bóng. Người ngoài nhìn còn tưởng bọn tôi bị dính keo,
chỉ có tôi là thừa hiểu nỗi đau bên trong, ngay cả đi vệ sinh cũng có kẻ theo
vào. Thế không phải là đau khổ sao?
Giữa hai chúng tôi dường
như cũng có những thay đổi rất nhỏ. Mục Thần Chi trở nên hay cáu giận, tôi
không chỉ một lần nghe anh ta quát tháo cấp dưới qua điện thoại, giọng nói khô
khan, vẻ mặt căng thẳng, nhưng cứ nhìn thấy tôi thì lập tức cười tươi như hoa.
Tôi lo lắng Mục Thần Chi đưa tôi đi dã ngoại để lỡ dở việc của công ty nên bảo
anh ta về trước. Tôi còn chưa nói hết câu thì anh ta đã ném thẳng điện thoại ra
ngoài cửa sổ khiến tôi sợ ngẩn người, không dám nói thêm lời nào nữa.
Đêm cuối cùng tại bãi
Kim Sa, lớp tôi tổ chức đốt lửa trên bãi cát. Tần Niệm và Sở Mộng Doanh ngồi
tít phía xa, chỉ nhìn thấy hai cái bóng đen. Cơn gió thổi đến, Tần Niệm liền
cởi áo khoác của mình khoác cho Sở Mộng Doanh. Hai người họ yên lặng ngồi bên
nhau ngắm biển, như có thể cùng nhau đi đến cùng trời cuối đất.
Tần Niệm rốt cuộc vẫn
yêu cô ấy.
Tình yêu là như thế đấy,
dù cho có hợp hợp tan tan đến mức long trời lở đất. Lần thứ nhất chia tay không
nổi, rồi cứ giằng co trong một thời gian dài, kết quả là không thể dứt tình.

