Phiêu du giang hồ - Tập 2 - Phần cuối: 39 - 40

Chương 39: Ma nữ nổi điên, người sống xúi quẩy

Tôi lo lắng nhìn Tần Ngữ đang trong cơn hôn mê, giọng nữ kia ma mị thốt ra từ phía sau màn trướng hỏi tôi: “Ngươi và hắn có quan hệ như thế nào?”.

Tôi nhếch môi: “Ta chỉ là tỷ tỷ của hắn”.

Đối phương nghe tôi nói thế, khẽ vén tấm trướng lên.

Dung nhan tuyệt sắc bất chợt hiện ra khiến tôi nhất thời vô cùng kinh ngạc.

Khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, chiếc mũi nhỏ xinh, đôi môi mềm mại mịn màng như cánh hoa đào, còn cả ánh mắt long lanh như nước hồ thu, một vẻ đẹp hoàn mỹ làm đắm say lòng người.

Mái tóc xanh như phủ khắp mặt đất, xung quanh tựa màn sương vấn vít phiêu bồng.

Nếu không phải đích thân tôi đang có mặt ở đây, tôi thực sự đã cho rằng đó vốn là một bức tranh thủy mặc vô cùng hoàn mỹ do họa sư giỏi nhất trên đời vẽ ra.

“Quá đẹp”, tôi cố nén nỗi kinh ngạc, khe khẽ thốt lên.

Bạch Tiếu Thiên liếc nhìn tôi một cái, nói: “Ngươi là nữ nhân, cảm thán cái nỗi gì”.

Tôi nhếch mép: “Là nữ nhân thì không được phép ngắm nhìn người đẹp hả”.

Xí, không biết quyền lợi được thưởng thức mỹ nữ và mỹ nam là của bất cứ người nào sao? Ai chẳng có lòng yêu chuộng cái đẹp cơ chứ.

“Cô là Ly Cơ?”, tôi mở miệng hỏi.

Ánh mắt cô gái kia lay động, nhìn tôi, khẽ nói: “Đúng vậy”.

Tôi mỉm cười, quả nhiên là Ly Cơ, giờ thì tốt rồi, để cô ấy đưa Tần Ngữ về là được rồi.

“Ly Cơ, cô nên biết cậu ta là chuyển thế của Phượng Tiên, hãy để cậu ta đi đi”, tôi vui vẻ nói với Ly Cơ.

Ly Cơ nhìn tôi một cái, khẽ mỉm cười.

Bạch Tiếu Thiên đột nhiên kéo tôi hét lên: “Cẩn thận!”.

Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, lập tức trông thấy một luồng sáng màu xanh vô cùng chói lóa đang lao về phía mình, Bạch Tiếu Thiên nhanh tay lấy từ trong ngực ra một tấm bùa chú, niệm dăm ba câu khó hiểu rồi vung tay chặn luồng sáng xanh đó lại.

Khi ánh hào quang sắc vàng phát ra từ bùa chú và luồng sáng xanh chạm nhau, hai thứ ánh sáng đều yếu dần đi, cuối cùng, cùng với lá bùa hóa thành tro bụi.

Tôi kinh ngạc nhìn cô gái trước mặt, cực kỳ ngớ ngẩn hỏi: “Nè! Tại sao cô lại đánh người vậy hả?”.

Bạch Tiếu Thiên lúc này đã hoang mang cực độ, tròn mắt nói: “Người ta muốn giết cô đấy”.

Tôi bốc hỏa, ả ta thật quá đáng! Tôi đâu có làm gì không đúng, tại sao lại muốn giết tôi.

Ly Cơ mỉm cười dịu dàng, đôi mắt đẹp mềm mại kia mang ba phần khinh miệt, bảy phần chẳng nhận ra là gì nói với tôi: “Vì ngươi không có tư cách để bàn luận về chuyện của ta và chàng, một ngàn năm đã trôi qua, cuối cùng chàng cũng ở bên cạnh ta, sao ta có thể để chàng đi được”.

Tôi tự nhiên có chút đồng cảm với cô ta, dù sao cô ta vẫn còn yêu chàng trai kia như vậy.

“Haizzz, hỏi thế gian tình ái là chi, mà đôi lứa thề nguyền sống chết”, tôi buồn rầu, cảm khái đọc một câu thơ.

Ai ngờ Bạch Tiếu Thiên bên cạnh lại vung tay cốc cốc mấy cái lên đầu tôi.

“A! Ngươi muốn chết hả! Ngươi dựa vào cái gì mà dám đánh ta, cho rằng nữ hiệp ta dễ bắt nạt lắm hả?”

Trên trán Bạch Tiếu Thiên bắt đầu xuất hiện vô số vằn đen, gằn giọng nói: “Lại còn thề nguyền sống chết cái gì, chỉ cần ở đây năm năm thôi cũng đã đủ đổi mùi rồi!”.

Nói xong liền kéo tôi đến nhìn nữ nhân đang ở trong trướng kia.

Trên cơ thể Ly Cơ lấp lóe ánh sáng màu xanh, thứ ánh sáng đó từ mờ mờ ảo ảo đang dần trở nên rõ ràng. Tôi kinh hoàng bịt miệng.

Cảm giác lúc này so với cảm giác khi nãy hoàn toàn khác nhau, hiện tại nữ nhân này thật vô cùng đáng sợ.

“Tại sao? Tại sao ta phải ở nơi này khổ sở chờ đợi, còn chàng thì mãi mãi không tới? Chuyển thế luân hồi, chuyển thế luân hồi, Phượng Tiên, địa cung lạnh lẽo năm trăm năm, khổ sở chờ đợi một ngàn năm, chàng vẫn còn không muốn tha thứ cho ta sao?”

Luồng sáng sắc xanh dần biến thành màu đen, Ly Cơ duỗi tay ra bóp cổ Tần Ngữ, hét lên rằng: “Cuối cùng chúng ta cũng có thể ở bên nhau, Phượng Tiên, Phượng Tiên”.

Luồng sáng sắc xanh chói lòa phát ra, phóng thẳng về phía tôi và Bạch Tiếu Thiên, tôi bị gió thổi mạnh tới nỗi không cách nào mở mắt ra được.

“Tại sao lại thế này?”, tôi hét lớn.

“Cô ta quả là ác quỷ, nỗi oán hận đã khiến cô ta không còn như trước, cô ta sớm đã không phải là Ly Cơ của một ngàn năm trước nữa rồi”, Bạch Tiếu Thiên vừa chắn gió vừa gào lên.

Tim tôi chấn động.

Nói như vậy, chẳng phải Tần Ngữ sẽ bị giết sao?

Sao cô ta nói lật mặt là lật mặt ngay tức thì vậy?

Bạch Tiếu Thiên liếc nhìn tôi một cái, đột nhiên nghiêm túc nói: “Xin lỗi, ta đột nhiên nhớ ra hôm nay ta có một cuộc hẹn rất quan trọng”.

Tôi nhất thời túm chặt lấy hắn, chỉ sợ hắn thừa cơ chạy mất: “Ở quê ta, mọi người thường nói một câu: làm việc gì cũng không đến nơi, chính là thái giám. Hôm nay chưa xong việc, ngươi đừng hòng nghĩ chuyện rời khỏi đây”.

“Ta chỉ là kẻ qua đường, chỉ qua đường mà thôi.”

Phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nói lạnh lùng: “Không cần tranh cãi nữa, các ngươi cùng xuống địa ngục mà tranh cãi đi”.

Bạch Tiếu Thiên xem ra cũng chẳng chạy nổi nữa, hít thở thật sâu rồi nói: “Ta sẽ đối phó với cô ta một lát, cô mau tìm cách tấu nhạc lên để cầu siêu cho cô ta”.

Tôi im lặng không nói, lúc này rồi ai còn tâm trạng mà đánh đàn cơ chứ! Nhưng có vẻ cũng chỉ còn cách đó.

Nhân lúc Ly Cơ đang mải đánh nhau với Bạch Tiếu Thiên, tôi chạy tới bên cạnh Tần Ngữ hạ một chưởng thúc hắn tỉnh lại: “Nhóc con chết tiệt, còn ngủ à, trời sập rồi, chết người rồi đấy”.

Tần Ngữ bị nện cho một cái lập tức ngồi dậy, giãy giụa hét lên: “A a a a a!”.

Tôi khẽ nói: “Nữ quỷ kia điên rồi, ngươi mau đánh đàn để ả ta tĩnh tâm thành Phật đi”.

Tần Ngữ vội nói: “Nhưng không có cầm phổ[1]”.

[1] Cầm phổ: Văn bản sử dụng ký hiệu để ghi chép lại những bản nhạc thường dùng cho đàn cầm.

Tôi cúi đầu suy nghĩ một hồi rồi nói: “Dùng máu thử xem”.

Lấy ra một con dao nhỏ, tôi cứa nhẹ lên tay Tần Ngữ: “Máu của ngươi chắc sẽ có tác dụng”.

Tần Ngữ bị dọa cho thót tim, đang định phản bác, đột nhiên nhìn thấy trên mặt đàn phát ra ánh sáng, xuất hiện nhạc khúc, Tần Ngữ liền đánh đàn, nữ nhân kia lập tức bất động, thả mình lơ lửng giữa không trung, yên lặng lắng nghe cho tới khi khúc nhạc kết thúc. Lấp lánh ánh lệ nơi khóe mắt, Ly Cơ nói: “Hóa ra, chàng vẫn luôn ở đây đợi ta, cảm ơn các ngươi. Nơi này sắp sập rồi, các ngươi hãy mau chạy đi”.

Bạch Tiếu Thiên gãi gãi đầu, nói: “Rốt cuộc cô ta có ý gì?”.

Tôi cười, nói: “Không biết”.

Thực ra tôi đã hiểu ý của Ly Cơ. Tần Ngữ không phải là Phượng Tiên chuyển thế. Phượng Tiên thực ra vẫn luôn ở nơi này đợi cô ấy.

Địa cung rung chuyển rất mạnh, dọa tôi run lẩy bẩy, lập tức kéo tay Tần Ngữ hét lên: “Chạy thôi”.

Ba người cố sống cố chết chạy ra bên ngoài, ra được đến nơi, khắp mình đã toàn là bùn đất. Vừa nhìn thấy ánh sáng mặt trời, chúng tôi ai nấy đều mừng phát khóc, khóc vì dường như mọi chuyện đã kết thúc rồi.

Ngay lúc đó đột nhiên tôi phát hiện, Giang Hoài Liễu đã ngồi chễm trệ trước mặt chúng tôi từ khi nào. Hắn nói: “Thượng Quan Tình, cô nương vất vả rồi”.

Trong lòng cất lên một tiếng cười lạnh. Quả nhiên hắn không hề tin tưởng tôi, có lẽ hắn đến là để lấy đồ. Rất tốt, dù sao cô nương tôi cũng không định đưa cho hắn bất cứ thứ gì.

Chương 40: Chạy khỏi
trạch viện nhà họ Giang, tôi yêu tự do

Người sống luôn luôn đau
khổ hơn người đã chết, vì người đã chết rồi, nhắm mắt lại thì chẳng cần phải
nghĩ ngợi gì nữa.

Hồi còn đi học, tôi luôn
cho rằng chỉ cần mình thi qua được tất cả các môn thì mình đã là người hạnh
phúc nhất trên thế gian rồi. Sau này, khi thực sự bước vào chốn giang hồ, tôi
lại cảm thấy chỉ cần tôi được an lành sống qua ngày, không phải động đao động
kiếm thì đó mới là điều may mắn nhất.

Nhìn về phía người đối
diện đang đắc ý cười tươi rói, tôi thật sự muốn xông tới xé toác cái miệng đó
ra, bắt hắn phải quỳ xuống trước mặt mình.

Tôi đưa tay lên lau
những vệt bùn trên trán, thực sự không muốn nói chuyện với tên tiểu tử này.

“Nữ hiệp không có thứ gì
để giao cho ta sao?”, Giang Hoài Liễu mở miệng hỏi tôi.

Tôi cười: “Có chứ, có
điều thứ đó lại bị chôn dưới đất mất rồi, tự ngươi gọi người đến để đào lên
đi”.

Tôi giơ tay chỉ về phía
mảng đất vừa sụt xuống, dưới chỗ này đừng nói là cây đàn, cho dù là một viên đá
thì cũng không còn giữ được nguyên vẹn nữa. Địa cung sụp đổ, chính xác là tác
động của Ly Cơ.

Cô ấy muốn đi tìm người
mình yêu thương nhất, cho nên cần phải vứt bỏ mọi thứ trước đây.

Giang Hoài Liễu mỉm
cười, khẽ nói: “Vậy sao? Vậy thì tốt rồi. Thứ đó vẫn còn ở dưới mặt đất, vậy
thì lại phiền nữ hiệp đi xuống một chuyến nữa vậy”.

Xí! Ngươi biết làm phiền
mà còn bảo ta đi sao? Ngươi cho rằng nữ hiệp ta dễ bị bắt nạt lắm phải không.
Nữ hiệp ta nhất quyết không đi đấy. Có mà là đồ ngốc mới làm theo lời ngươi.

Tôi nhếch mép: “Xem ra,
hôm nay ta nhất định phải đắc tội với Giang công tử rồi”.

Tôi đứng lên phủi phủi
bụi trên y phục, đám người phía sau Giang Hoài Liễu lập tức rút đao phòng bị.
Tôi nhún vai, kéo Bạch Tiếu Thiên rồi thì thầm vào tai hắn: “Nếu ngươi muốn đi,
hãy cho ta mượn chỉ bạc của ngươi dùng khi nãy”.

Bạch Tiếu Thiên nghi
hoặc nhìn tôi, cuối cùng cũng ra chiều tin tưởng. Giang Hoài Liễu nói với Tần
Ngữ bên cạnh: “Tần công tử, đã đến lúc công tử phải đi rồi”.

Tần Ngữ đưa mắt nhìn
tôi, tôi mỉm cười nói: “Cơ hội tốt như thế còn không mau đi đi”.

Ánh mắt sâu thẳm nhìn
tôi, Tần Ngữ cắn môi nói: “Tình tỷ, hẹn ngày gặp lại”.

“Đi đi”, tôi khẽ giọng
nói với hắn.

Bạch Tiếu Thiên nhìn về
phía Tần Ngữ đã đi xa, trừng mắt hỏi: “Tại sao hắn có thể đi còn ta thì
không?”.

Tôi thật sự muốn cho tên
tiểu tử này một quyền tiễn hắn thẳng tới Tây Thiên. Tần Ngữ là quang minh chính
đại đến đây. Còn hai chúng tôi là một bị bắt, một lẻn vào, Giang Hoài Liễu mà
để tôi và hắn đi thì mới là có vấn đề đấy.

Giang Hoài Liễu vung
quạt, nói: “Vị này chắc là thánh trộm Bạch Tiếu Thiên? Ngưỡng mộ đại danh đã
lâu. Hàn xá của kẻ hèn này tiếp đón đại hiệp còn không đủ, sao có thể xua đuổi
đại hiệp được cơ chứ”.

Bạch Tiếu Thiên gượng
gạo gãi đầu, nói: “Tại hạ cũng chỉ qua đường mà thôi, thực ra ta muốn đến tòa
viện của nhà bên cạnh”.

“Ha ha, không cần phải
giải thích, có gì muốn nói, đến gian u minh nói tiếp cũng được”, Giang Hoài
Liễu nói xong liền xoay người bỏ đi.

Bạch Tiếu Thiên lại ngốc
nghếch hỏi tôi: “Gian u minh là ở đâu?”.

Tôi trợn tròn mắt, tức
giận hét lên: “Xí, là ngục tối, là thiên lao, là nơi cực kỳ đáng ghét”.

Ngay khi tôi và Bạch
Tiếu Thiên bị đám người lao tới tấn công, tôi lập tức phi thân về phía Giang
Hoài Liễu. Có lẽ đã sớm dự liệu được tình huống này, Giang Hoài Liễu cũng kịp
thời xoay người, múa quạt bay về phía tôi. Tôi bất giác mỉm cười tà ác. Mỹ
nhân, nữ hiệp ta đang đợi ngươi ra chiêu này đấy.

Vung tay phóng chỉ bạc
ra, tôi thuận thế lướt đi trên những sợi chỉ. Giang Hoài Liễu vừa nhìn thấy,
ngay tức khắc thu quạt về phía sau. Nhưng, muộn rồi.

Nữ hiệp ta là ai chứ? Nữ
hiệp ta chính là một tấm cao da chó[1], không phải là thứ ngươi có thể dễ dàng
bóc ra rồi vứt đi vậy đâu.

[1] Cao da chó: là một
loại cao thuốc được sử dụng từ thời cổ đại. Loại cao thuốc này dùng để dán vào
chỗ đau, có hiệu quả giảm đau rất tốt, rất nhanh mà không gây phản ứng phụ, vì
thế cho tới ngày nay người ta vẫn còn sử dụng thuốc này. Ngoài ra, cụm từ “cao
da chó” còn được sử dụng để biểu thị những ý nghĩa tiêu cực, ví dụ như để chỉ
một món hàng kém chất lượng...

Tôi giữ chặt sợi chỉ bạc
trong tay, đáp xuống ngay phía sau Giang Hoài Liễu, vung mạnh thanh kiếm trong
tay, tôi khẽ cười nói: “Giang công tử lẽ nào quên rồi, nước cờ của ta đâu dễ bị
thua như vậy, mau ra lệnh cho họ dừng tay”.

Giang Hoài Liễu mỉm
cười: “Tất cả dừng tay”.

Đám người kia trông thấy
chủ nhân đã bị khống chế, liền lập tức nhường đường. Tôi áp sát Giang Hoài
Liễu, uể oải ngẩng lên nói: “Đi đến u minh gian đi”.

Giang Hoài Liễu thở ra
một hơi rồi đi theo tôi. Suốt cả dọc đường, chỉ nghe thấy tiếng hắn thở dài.

Tôi trừng mắt, chặn lại
nói: “Đừng thở dài nữa, ngươi chẳng phải đang muốn nói với ta, dù ta có bắt cóc
ngươi cũng không vấn đề gì, nơi này canh phòng cẩn mật, bên ngoài cũng đã bày
binh bố trận, chỉ cần ngươi giở chút thủ đoạn lập tức có thể khống chế được
ta?”.

“Ha ha, dù sao ngươi vẫn
là người thông minh, ngươi đã biết như thế tại sao còn không mau thả ta?”,
Giang Hoài Liễu mỉm cười hỏi tôi.

Tôi cũng cười thật tươi,
ghé tai hắn nói: “Vì bổn cô nương đã từng học khinh công, đối với những nơi bố
trí cơ quan như thế này, bổn cô nương hoàn toàn không ngại”.

Giang Hoài Liễu lúc này
càng cười lớn hơn, cười đến chảy cả nước mắt, nói với tôi: “Vậy hãy cho tại hạ
xem cô nương múa một điệu trên không đi”.

Vừa bay vừa múa trên
trời thì cô nương tôi không làm được, nhưng dù sao tôi cũng là người đến từ thế
kỷ Hai mươi mốt, việc tạo ra được một thứ có thể bay lên, chẳng có gì là khó
với tôi. Tôi tỏ vẻ bình thản, chạy đến trước gian ngục, hét lên: “Tần Ngữ, đã
chuẩn bị xong chưa?”.

Bên trong truyền ra một
giọng nói: “Đừng gọi nữa, đều ổn cả rồi”.

Giọng nói đó là của Mặc
Nguyệt, tôi cực kỳ kích động, giọng nói này lâu rồi không được nghe thấy.

Đúng vậy, đúng vậy, thực
ra tôi không hề để Tần Ngữ đi, vì nếu hắn đi, tỷ tỷ tôi đây biết cứu người bằng
cách nào chứ.

Cái gã Giang Hoài Liễu
kia cứ cố bày mưu tính kế nhưng lại không ngờ Thượng Quan Tình tôi lúc nào cũng
có biện pháp đối phó.

Có mấy người đang bước
ra từ gian ngục tối, tôi vừa nhìn thấy gương mặt đen sạm của họ liền lập tức
cảm thấy buồn nôn.

E rằng đây là lần đầu
tiên Giang Hoài Liễu chứng kiến cảnh tượng như thế này, cũng không kiềm chế
được mà phá lên cười.

Còn tôi đương nhiên là
vui rồi. Vì đám người kia mà sải cánh ra sẽ chẳng khác nào những gã người chim.

u Dương Thiếu Nhân mặt
mày đen sạm: “Thượng Quan Tình, nàng muốn chết hả. Chính nàng bắt bọn ta mặc
như thế này, giờ còn dám cười hả”.

Tôi vội bịt miệng, cúi
đầu thân tình nói với Giang Hoài Liễu: “Hoài Liễu, tuy ta không thể bay, nhưng
ta có cánh. Tạm biệt”.

Mặc dù tôi và hắn là hai
kẻ đối địch, nhưng nói thực, tôi luôn cảm thấy hắn là một người đàn ông rất
tuyệt vời, ai đã yêu mà để tuột mất hắn thì quả là một chuyện đáng tiếc nhất
trong đời.

Gió nổi lên, thổi qua
mái tóc Giang Hoài Liễu khiến đôi mắt hắn khẽ nheo nheo. Hắn đột nhiên mỉm
cười, vươn tay ra, chớp nhoáng vung tới một cây nhuyễn kiếm[2].

[2] Nhuyễn kiếm: Là loại
kiếm được làm bằng thép tốt, có độ đàn hồi cao, lưỡi kiếm rất mềm, khi sử dụng
thì lưỡi kiếm duỗi thẳng, lúc bình thường lại có thể cuộn cong làm thắt lưng.

Tôi sững người, lúc này
mới nhận ra vừa rồi hắn giả bộ, hắn thực ra không hề bị tôi khống chế.

Tôi nhón mũi chân trên
nền đất, vội vã lùi lại phía sau. Giang Hoài Liễu bất ngờ vươn tay tới, kéo tôi
vào lòng, vuốt ve mái tóc tôi rồi nói: “Thượng Quan Tình, ta cho rằng ta chỉ
thích nam nhân. Nhưng lúc này ta lại phát hiện, hóa ra, ta cũng thích nữ nhân,
thậm chí đã yêu một nữ nhân rồi”.

Tôi sững người, không
kịp phản ứng trước những gì hắn nói. Xí, nữ nhân may mắn chết tiệt đó nhất định
không thể là tôi. Tôi thà làm người đen đủi để tuột mất hắn còn hơn.

Giang Hoài Liễu lại khẽ
giọng nói: “Có nam nhân không mang chí lớn, có nữ nhân thuần khiết đến không
ngờ. Thượng Quan Tình, nàng là nữ nhân thần kỳ nhất mà ta từng gặp. Có điều,
tình yêu của ta dù đã trao cho một nữ nhân nhưng ta vẫn cảm thấy nếu có thể
thưởng thức tất cả mùi vị của nam nhân sẽ càng tốt hơn nhiều. Cho nên, Tiểu
Tình, tạm biệt. Ta đem trái tim này trao cho nàng, nàng không được nói với bất
kỳ ai đâu đấy”.

Tôi khẽ cụp mi xuống,
liền trông thấy trong ngực áo hắn là một cây quạt, cây quạt này chính tay tôi
đã viết lên bốn chữ “Tạm biệt giang hồ” xấu xí. Tôi mỉm cười, Giang Hoài Liễu
quả là người cởi mở nhất, thoải mái nhất mà tôi từng gặp.

Hắn khiến mọi thứ đều
trở nên cực kỳ rõ ràng. Từ trong lòng hắn, tôi ngẩng đầu lên, khẽ nói: “Hoài
Liễu, có được tình yêu của ngươi, đương nhiên là niềm vinh hạnh lớn nhất của
Thượng Quan Tình này”.

Nói xong những điều ấy,
tôi quay người bước về bên cạnh u Dương Thiếu Nhân. Chúng tôi như những con
diều giấy theo gió bay lên, cùng lướt thẳng về phía trời xa. Người người bên
dưới đều kinh ngạc ngước nhìn chúng tôi.

Giang Hoài Liễu ngẩng
đầu, khóe môi khẽ run run.

Ngay khi tôi nhìn thấy
bộ dạng ấy của hắn, trái tim lại không ngừng thổn thức.

Hắn nói: “Tiểu Tình, ta
thật sự yêu nàng”.

Tôi tin lời hắn nói là
thật. Có điều, tôi nhất định không thể lưu luyến hắn. Vì tình yêu của tôi thực
sự quá ít ỏi, chẳng thể chia ra mà cho hắn một phần được.

Hắn cũng nên biết điều
đó.

Sau này của sau này, tôi
nghe có người nói, Giang Hoài Liễu lúc nào cũng giữ bên mình một cây quạt.

Đó là cây quạt vẽ hình
hoa cúc đỏ cùng nét chữ run run xấu xí.

Cũng có người nói, Giang
Hoài Liễu từng thực sự yêu một người, nhưng người đó lại là nữ nhân.

Còn đồn rằng Giang Hoài
Liễu từng nói: Trái tim hắn có thể trao cho người con gái mà hắn yêu thương,
nhưng xét về giới tính, hắn chắc chắn vẫn lựa chọn nam nhân.

Mọi người đều nói không
tài nào hiểu được hành vi và suy nghĩ của Giang Hoài Liễu. Nhưng tôi lại hiểu
theo cách khác. Trong mắt Giang Hoài Liễu, trái tim mới là quan trọng nhất, còn
cơ thể chỉ giống như một thứ đồ đựng mà thôi.

Bay giữa không trung, đã
lâu không được hít thở bầu không khí tươi mới như thế, tôi vui sướng hét lớn:
“Giang hồ, Thượng Quan nữ hiệp thành công trở về rồi!!!”.

Tôi thề từ nay về sau sẽ
không còn bất cứ hứng thú nào với khảo cổ và đào mộ nữa. Không bao giờ làm
những việc đó nữa, thật là tội nghiệt ngang trời.

Thượng Quan Tình tôi
nhất định không thể làm tổn thương những linh hồn cổ xưa như vậy được, nhất
định không thể được.

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.