Phiêu du giang hồ - Tập 2 - Phần cuối: 07 - 08
Chương 7: Giả trang con
nhà khuê các, tôi sẽ bị cha mình đánh chết thôi
Thích khách?
Thế nào là thích khách?
Thích khách là mấy tên giết người. Cô nương tôi thuần khiết như thế, sao là
thích khách được.
Đúng lúc tên thị vệ
không nao núng rút kiếm ra chĩa thẳng về phía tôi, theo bản năng, tôi cong
người sát đất để né đường kiếm.
Đương nhiên là tôi đang
đóng kịch, bất cứ người nào cũng có thể nhìn ra. Nhưng, rõ ràng đầu tôi có chút
bị tổn thương, đúng lúc đó tôi lại quên mất phải thực hiện kế hoạch cùng Mạch
Thiếu Nam.
Tôi quên mất rằng Mạch
Thiếu Nam đang ở cách chỗ mình không xa, tôi quên mất, huynh ấy sẽ giả trang
tên thị vệ đầu tiên đi tới.
Bóng kiếm sáng lòa trong
chớp mắt, đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Mình phải diễn vai con gái của
Trương Vân Thiên đã mất tích nhiều năm, được một người nông dân nuôi dưỡng,
không phải thích khách.
Đứa con gái do một người
nông dân nuôi dưỡng sao có thể biết võ công? Haizzz, cho nên một bước sa chân
ngàn năm ôm hận. Tôi không thể không đưa tay ra nắm chặt lưỡi kiếm kia, cố tình
run rẩy hét lớn: “Ta, ta không phải là thích khách”.
Đại ca à, huynh tin ta
đi, ta thực sự không phải thích khách.
Nói xong, tôi không đợi
người kia hạ đao xuống mà lập tức bỏ chạy.
Đám người vội hô vang:
“Bắt lấy thích khách”.
Lúc đó miệng tôi cứ như
đang co rút, phải chăng tôi nên cảm thấy may mắn khi đầu óc mình đủ ngu ngốc,
tại sao lần nào nhân vật mà tôi sắm vai cũng đều chỉ cần búng móng tay một cái
cũng liền chế ngay là sao?
Chạy chưa được mấy bước,
đám người tứ phía đã nhanh chóng bao vây thành vòng lớn quanh tôi.
Còn Mạch Thiếu Nam cũng
trà trộn vào trong đám người đó, vừa nhếch mép thô bỉ, vừa lăng xăng hùng hổ
lao đến, ghì lưỡi kiếm sáng loáng lên cổ tôi, thì thầm nói một câu: “Nàng diễn
tuyệt lắm”.
Tôi tròn mắt ra vẻ sợ
hãi, nếu không diễn như thế thì cũng chẳng còn cách nào. Tôi không thể không
diễn tốt lần này. Và lại dù sao diễn nhập vai diễn một chút, chẳng phải cũng sẽ
đỡ nguy hại đến tính mạng sao.
Tôi cố tính giãy giụa
hét lớn: “Để ta gặp Trương Vân Thiên”.
Lột chiếc mũ thái giám
ra, mái tóc dài xõa xuống, Mạch Thiếu Nam bất giác cùng đám người hét lớn kinh
ngạc: “Là nữ nhân”.
Lúc này, Trương Vân
Thiên đang ngồi trong phòng, cuối cùng cũng bị tiếng ồn làm kinh động mà chạy
ra, trầm giọng hỏi: “Bên ngoài xảy ra chuyện gì?”.
Mạch Thiếu Nam vội nói:
“Đại nhân, chúng tiểu nhân bắt được thích khách, là nữ nhân”.
Tôi cao giọng nói: “Ta
không phải thích khách! Ta chỉ muốn đến gặp Trương Vân Thiên”.
Trong phòng đột nhiên
phát ra tiếng đập ghế, sau đó có bóng người bước ra.
Cuối cùng tôi đã được
nhìn thấy chân diện của Trương Vân Thiên.
Quả nhiên là tên khốn mà
dù trong tưởng tượng, tôi cũng không thể nghĩ ông ta là một tên khốn. Sự thực
đã chứng minh, trên mặt của những tên khốn không bao giờ viết hai chữ khốn nạn.
Kẻ có tên Trương Vân
Thiên bước ra ngoài, đi quanh tôi mấy vòng, sau đó hỏi: “Ai phái ngươi đến
đây?”.
Tôi ngẩng cao đầu, hỏi
lại: “Ông chính là Trương Vân Thiên?”.
Trương Vân Thiên cau
mày, sắc mặt khó coi nhìn tôi.
Mạch Thiếu Nam thấy vậy,
lập tức trách mắng: “Nữ tặc to gan, thấy Trương tướng quân lại dám không quỳ.
Còn nói những lời hàm hồ…”.
Nói xong lập tức đạp gối
bắt tôi quỳ xuống.
Khốn nạn thân tôi! Thủ
hạ của Trương Vân Thiên thật là uy lực. Tôi thật sự nghi ngờ khả năng diễn xuất
của tên Mạch Thiếu Nam này, không biết giả bộ hả, hay là từ lâu huynh ấy đã
muốn đá tôi như thế.
Vừa nghe “phịch” một
tiếng, quỵ gối trên nền đất, tôi đã đau đến nghiến răng nghiến lợi.
Được lắm, Mạch Thiếu
Nam, tôi có thừa độc ác, huynh cứ đợi đấy, bổn cô nương và huynh vẫn chưa xong
đâu.
Ngẩng cao đầu, nhìn
thẳng Trương Vân Thiên, tôi cố tình để cái gối đau khổ của mình nhuốm đầy những
giọt nước mắt, bộ dạng càng thêm thê thảm.
“Vào một đêm của mười
lăm năm về trước, trên đỉnh núi Thanh Mông, ông còn nhớ hay không?”, tôi nói
với Trương Vân Thiên.
Trương Vân Thiên chợt
sững người, hai mắt mở trừng trừng, âm trầm nói: “Ngươi là ai?”.
Tôi ngước mắt nhìn đám
người xung quanh, sau đó lại trông về phía ông ta, nói: “Hiện tại ông có thể
đem trói tôi lại, nhưng tôi muốn nói chuyện riêng với ông”.
Trương Vân Thiên gật
đầu, khoát tay ra lệnh cho đám binh sĩ thoái lui.
Trong lòng tôi chợt dấy
lên cảm giác lo lắng. Đám chết tiệt này, ta tranh thủ thời gian của các ngươi,
nhiều lắm cũng chỉ một khắc thôi, các ngươi không cần trói ta chặt thế chứ.
Bốn bề lặng thinh, tôi
nhìn về phía Trương Vân Thiên, bắt đầu câu chuyện.
Từ chuyện mười lăm năm
về trước cho đến chuyện của ngày ấy mười lăm năm sau.
Tôi có chút bái phục
chính mình, lại có thể thêu dệt được một câu chuyện hoang đường như thế.
Trương Vân Thiên vẫn giữ
nét mặt điềm tĩnh, nghe tôi kể nhưng từ sâu trông đáy mắt ông ta, tôi đã nhận
ra một nỗi kích động.
Con gái mười lăm năm
không gặp cuối cùng cũng được trùng phùng, có thể không xúc động được sao.
Thực ra tôi cũng cực kỳ
xúc động, nhưng cũng căng thẳng không kém.
“Cho nên, ngươi nói
ngươi chính là Vân Yên?”, Trương Vân Thiên đi đến trước mặt tôi, nghiêm túc
hỏi.
Tôi cố lấy lại tinh
thần, tập trung sức lực.
“Đúng vậy, tôi là Vân
Yên, hôm nay tới đây, chỉ muốn gặp lại ngài một lần. Phụ thân đại nhân còn
sống, xin nhận của Vân Yên một lạy, sau lần này, Vân Yên sẽ không làm phiền
ngài nữa.”
Trương Vân Thiên vội
vàng cởi trói, run rẩy đỡ tôi dậy, nói: “Con nói gì vậy, khó khăn lắm cha mới
tìm được con trở về, không thể để con chịu khổ thêm nữa”.
Tôi lắc đầu: “Trong nhà
còn có dưỡng phụ dưỡng mẫu cần chăm sóc. Vân Yên chỉ có thể đến thăm phụ thân
một lần, như thế còn phải hối hận gì nữa. Vân Yên không có phúc phận, chỉ có
một tấm thân gầy gò vất vả. Vinh hoa phú quý chẳng thể hưởng nổi”.
Trương Vân Thiên chẳng
buông tha, nói: “Không, con phải trở về bên cạnh phụ thân. Dưỡng phụ dưỡng mẫu
của con, ta sẽ sau người đi đón họ. Vân Yên, con chịu khổ nhiều rồi, đều là cha
không tốt, không thể tìm được con”.
Lúc này, trong lòng tôi,
mồ hôi tuôn chảy không ngừng.
Dù Trương Vân Thiên là
kẻ đại nghịch vô đạo, nhưng tâm tình của người cha, tôi vẫn có thể hiểu được.
Chuyện giả trang làm con gái người ta, nghĩ đi nghĩ lại cũng khiến tôi có gì đó
không thoải mái cho lắm.
Nửa canh giờ đã trôi
qua, tôi nhìn thấy thấp thoáng có ánh đèn phía xa, sau đó liền vụt tắt, trong
lòng thầm vui mừng.
Đây chính là ám hiệu của
u Dương Huyền, sau khi tất cả đã xong xuôi, huynh ấy sẽ đốt đèn làm dấu.
Lúc này tôi đã thấy an
tâm hơn nhiều, chỉ còn làm thế nào để thoát khỏi Trương Vân Thiên nữa thôi.
Trương Vân Thiên nắm
chặt tay tôi, vẫn đang lảm nhảm không ngớt.
Trong lòng thầm tính
toán, mình nên giả bộ mệt mỏi, sau đó sẽ chạy trốn khỏi cung.
“Vân Yên, Vân Yên, con
có nghe cha nói gì không?”
Tôi định thần trở lại,
mỉm cười dịu dàng ấm áp: “À, phụ thân, con thấy hơi mệt, cho nên không nghe rõ,
cha vừa nói gì vậy?”.
“Cha nói, mẫu thân nhìn
thấy con nhất định sẽ rất vui”, Trương Vân Thiên mỉm cười, nói với tôi.
Tôi miễn cưỡng mỉm cười:
“Dạ, con cũng rất nhớ mẫu thân”.
Trương Vân Thiên cười
cười, đột nhiên khóa chặt tay tôi.
Chợt kinh hãi, trong
lòng thầm nhủ không hay rồi, ngay tức khắc tôi đá lên bắp tay ông ta một quyền.
Vội vàng nhanh chóng
chạy khỏi chỗ đó.
Trương Vân Thiên mỉm
cười lạnh lùng, nói: “Người đâu, bắt lấy ả lại cho ta! Ngươi vốn không phải là
Vân Yên! Ngươi là ai?”.
Tôi cười gượng, nói:
“Phụ thân đại nhân, cha nói gì vậy, con sao có thể không phải là Vân Yên được”.
Nhìn đám binh lính lũ
lượt kéo đến, tôi chợt thấy sợ hãi.
Không phải chứ, tôi phải
chiến đấu với từng này người sao? Dù tôi có cực kỳ lợi hại đi nữa, tục ngữ cũng
đã nói rồi, hai đánh một chẳng chột thì què. Huống hồ là bao nhiêu người thế
này.
Tôi đoán mình chết thảm
rồi.
“Trên cánh tay phải của
Vân Yên có một vết bớt, ngươi không có. Và lại mẫu thân của Vân Yên cũng đã qua
đời khi mới sinh nó rồi.”
Nửa câu trước rất đúng
trọng điểm, ý kiến này, tôi hoàn toàn tiếp thu.
Tôi không hiểu, tài diễn
xuất của tôi có điểm nào sai sao?
Nhưng nửa câu sau, tôi
không thể không phản bác.
Bạn nói xem, trên đời
làm gì có cái chuyện như vậy chứ, ông ta không thể yêu cầu đứa con gái nhỏ bé
của mình phải luôn nhớ rằng mẹ nó đã chết, vì như thế chẳng phải sẽ khiến cho
đứa trẻ không thể nào thoát khỏi bóng đen tâm lý ngày đêm bủa vây quanh nó hay
sao?
Xem ra không thể tiếp
tục cải trang được nữa, trong lòng tôi thầm vui mừng, cũng tốt, cứ tiếp tục làm
thân phận khuê nữ của người ta thế này, tôi sẽ bị cha mình đánh chết mất thôi.
Nhiệm vụ hoàn thành, tôi
đã thành công đánh lạc hướng sự chú ý của Trương Vân Thiên.
Binh đao xung quanh thi
nhau chĩa tới, tôi khẽ cười.
Bốn huynh đệ u Dương,
Mặc Nguyệt, Mạch Thiếu Nam, e rằng tôi không thể toàn thây chạy khỏi đây rồi.
Dù chuyện đó thực sự quá tàn nhẫn, nhưng rất xin lỗi.
Vung tay đoạt kiếm, tôi
dứt khoát nói: “Đã không thể lừa được ngươi, vậy ta sẽ nói rõ cho ngươi biết.
Cẩu quan, ta đến là để lấy mạng ngươi”.
Được thôi, tôi khẩn cầu
cho mình sẽ không bỏ xác lại nơi đây.
Trương Vân Thiên mỉm cười
giảo hoạt: “Trước tiên cứ bảo toàn mạng của ngươi đã rồi hãy nói”.
Cây trường kiếm trong
tay lao đi, quyết định rồi.
Để bảo toàn mạng sống,
tôi phải mở đường máu để thoát thân.
Đang lúc ngàn cân treo
sợi tóc, đột nhiên từ trong đám người bạo phát tiếng hét lớn: “Á, có phản đồ”.
Xung quanh bất giác hỗn
loạn, tiếp đó tiếng gào thét vang lên khắp nơi, đám binh lính cứ lần lượt ngã
xuống.
Đám binh lính nằm ngả rạ
như tôm hấp trong nồi, bốn phía sợ hãi đưa mắt nhìn nhau.
“Chớ hoảng loạn!”,
Trương Vân Thiên hét lên một tiếng, nhưng chẳng tác dụng gì. Vì đám binh sĩ bị
thương ngã xuống càng lúc càng nhiều.
Trong lòng thầm hiểu ra
vấn đề, viện binh đến rồi, đám tiểu tử này, ai gọi họ đến cứu chứ.
Trương Vân Thiên mặt mày
biến sắc, lập tức lao về phía tôi.
Tôi vung quyền đánh lại.
Lão tặc, ngươi cho rằng
bổn cô nương đây dễ bắt nạt hả, nói cho ngươi biết, trên mình ta lúc này toàn
bộ võ công do chính kẻ thù ngàn kiếp của ngươi truyền thụ. Ngươi cứ thử xem.
Chương 8: Thiện Thủy:
Xin lỗi, ta không thể trao huynh ấy cho ngươi.
Giao đấu với Trương Vân
Thiên, kỳ thực không hề thông minh, mà chính là lựa chọn ấu trĩ nhất.
Thực ra võ công của tôi
cũng chẳng kém hơn ông ta là bao, nhưng có điều, người ta dù sao cũng là tướng
quân chốn sa trường, còn tôi thì sao? Tôi chỉ là một bình hoa, có võ công nhưng
lại chưa có kinh nghiệm thực chiến.
Cho nên cuối cùng, người
thua thiệt vẫn là tôi.
Sau khi mấy tên thủ hạ
chạy đến, tôi cố gắng giao đấu với Trương Vân Thiên một hồi. Tiếp đó trong ba
mươi sáu kế, kế chuồn là thượng sách.
Bọn Mặc Nguyệt cũng nghĩ
như thế. Tôi thầm cân nhắc làm cách nào để rút lui an toàn.
Khi Trương Vân Thiên
đang bám riết lấy tôi, đột nhiên có người nhảy ra, xông thẳng về phía hai chúng
tôi.
Quét mắt qua, nhìn thấy
người đến chính là Mặc Nguyệt, tôi lập tức như được tiếp thêm sức mạnh, phi
thân sang bên cạnh Trương Vân Thiên, Mặc Nguyệt dùng quạt làm vũ khí tấn công,
một hồi sau, Trương Vân Thiên đột nhiên lùi lại.
Thời điểm đó chính là cơ
hội để chúng tôi bỏ chạy.
Mặc Nguyệt kéo tôi,
nhanh chóng hòa vào đám người, hướng về phía hành lang.
Trương Vân Thiên bị ngăn
bởi đám người đó, phẫn nộ hét lớn: “Còn đứng ngây ra làm gì, đuổi theo!”.
Lúc này mới đuổi theo,
cũng đã muộn rồi.
Vì Mặc Nguyệt khi kéo
tôi đến chỗ rẽ trên hành lang đã ngay tức khắc hoán đổi binh phục, khi đó, có
mấy tên lính chạy đến, nhìn thấy chúng tôi vội hỏi: “Thích khách ở đâu?”.
Mặc Nguyệt rất điềm tĩnh
đáp: “Vừa mới chạy về phía Nam rồi”.
Tất cả mọi người đều
chạy về hướng phía Nam, chúng tôi cũng trà trộn vào đám người đó, cùng hành
động như thành viên một đội.
Tôi khẽ giọng hỏi Mặc
Nguyệt: “Những người khác đâu?”.
Mặc Nguyệt thì thầm nói:
“Đến rồi, đến trước cửa cung sẽ hội hợp với Giang Tả”.
Tôi thầm tính toán một
chặp, đợi đến khi Trương Vân Thiên phát hiện ra chuyện kỳ lạ này. Có lẽ chúng
tôi rời khỏi cũng chưa lâu, chắc chắn có quan binh truy đuổi.
Suy đi tính lại, tôi nắm
chặt tay Mặc Nguyệt, nói: “Tôi cảm thấy không ổn”.
Mặc Nguyệt không hiểu,
cau mày nói: “Có gì không ổn”.
“Mặc Nguyệt, nếu chúng
ta hội hợp cùng họ, sẽ làm trễ mất thời gian, Trương Vân Thiên chắc chắn sẽ
phái binh lính truy đuổi, chúng ta có thể chưa đến được trước thành đã bị bao
vây rồi, đến lúc đó tất cả coi như xong.”
Mặc Nguyệt đang suy
tính, cũng gật đầu nói: “Nàng nói đúng. Thế này đi, nàng đi trước, để ta đến chặn
Trương Vân Thiên”.
Tôi giữ huynh ấy lại,
phẫn nộ nói: “Ý huynh là gì hả?”.
Trong đêm đen, ánh mắt
Mặc Nguyệt tỏa ra tia sáng kiên định, khuôn mặt thanh lạnh như băng lộ ra nụ
cười ấm áp, phảng phất như tuyệt vọng.
“Thượng Quan Tình, lần
này, nàng phải chọn ta.”
Trái tm tôi đập loạn
nhịp.
Mơ hồ nhớ về ngày trước,
trong gian phòng nhỏ, nam tử mang bộ dạng như băng tan tuyết lở xuất hiện trước
mặt tôi.
Huynh ấy nói: “Ít nhất
thì người mà nàng chọn là ta”.
Tôi từng lừa dối huynh
ấy một lần, khi đối diện với huynh ấy tôi đã nói rằng mình chọn huynh ấy, nhưng
đến thời khắc cuối cùng, tôi lại buông bỏ tất cả, một mình tìm đến cái chết.
Huynh ấy đã sầu thương
như thế, lớn tiếng trách móc tôi: “Ta sẽ không tin tưởng nàng thêm nữa, nàng là
một tên lừa đảo không hơn không kém”.
Đưa tay ra, tôi nắm chặt
lấy tay Mặc Nguyệt, cười nói: “Mặc Nguyệt, phát tín hiệu để họ chạy đi. Lần
này, tôi chọn huynh”.
Từ nay về sau, tôi cũng
không để bản thân mình rơi vào tình thế nguy hiểm nữa, tôi không muốn lừa dối
họ. Thực lòng không muốn.
Sau lần này, chân trời
góc bể, nhất định phải đưa tôi rời xa nơi ồn ào huyên náo này.
Xung quanh náo động, tôi
kiên định gật đầu với Mặc Nguyệt. Mặc Nguyệt hướng lên trời cao phát ra tín
hiệu.
Tôi tin rằng vì đại cục,
Giang Tả nhất định sẽ đến kịp trước cổng thành.
Quan binh ngoài thành đã
chuẩn bị xong xuôi, tất cả đều đã sắp xếp ổn thỏa.
Tôi cùng Mặc Nguyệt xông
ra, nhưng chợt có người từ không trung bay xuống. Tôi và Mặc Nguyệt cơ hồ cùng
xuất chiêu, vung kiếm chĩa tới người mới đến.
“Là ta”, đối phương âm
trầm mở miệng.
Tôi trừng mắt nhìn, lại
là Thiện Thủy.
“Thiện Thủy?”
“Đúng, Thượng Quan Tình,
lâu rồi không gặp”, Thiện Thủy đùa nghịch với cây đoản kiếm trong tay, nhàn nhã
nói.
Tôi nhìn bộ dạng của
hắn, sau đó lại nhìn cây đoản kiếm dính máu trên tay hắn, từ từ hạ trường kiếm
xuống.
“Ngươi định làm gì?”,
tôi hỏi.
Nhìn thấy vết máu trên
đoản kiếm, chẳng biết tại sao, tôi lại cảm thấy hắn đã làm chuyện gì đó mà mình
không thể tưởng tượng nổi.
Thiện Thủy mỉm cười nói:
“Thượng Quan Tình, ngươi thử đoán xem. Đúng vậy, ta đã ra tay với Trương Vân
Thiên. Không giết lão, chỉ lưu lại một chút luật pháp trên mình lão mà thôi. Ta
chỉ là để lão tạm thời không thể ngăn cản chuyện này. Nơi đây cực kỳ yên tĩnh,
chúng ta nói chuyện nhé”.
Tôi liếc nhìn Mặc Nguyệt,
ấn cánh tay đang chĩa kiếm của huynh ấy xuống.
“Mặc Nguyệt, hắn sẽ
không làm tôi bị thương đâu, chúng ta ngồi nói chuyện một lát đi.”
Ngồi xuống phía sau hòn
giả sơn, Thiện Thủy dựa vào tảng đá, dịu giọng nói: “Thượng Quan Tình, ngươi
rất kinh ngạc khi ta làm như thế phải không?”.
Tôi gật gật đầu.
Đúng vậy, tôi rất kinh
ngạc, tôi không hiểu, Thiện Thủy đã trở về, tại sao đến giây phút cuối cùng lại
quay sang giúp đỡ chúng tôi.
“Ngươi không hiểu đâu,
giống như ngươi lúc nào cũng cho ta là một đứa trẻ, cho rằng việc ta yêu Triều
Lưu cũng giống như một đứa trẻ tàn ác thích chơi những thứ đồ chơi vô cùng đáng
sợ.”
“Ban đầu ta cũng nghĩ
như thế”, tôi mỉm cười, hồi đáp: “Nhưng sau này thì không phải vậy. Ta đã nhận
ra sự ấm áp dịu dàng của chàng. Giống như chàng lúc đó, bất luận là ai ở bên
cạnh đều sẽ yêu thích chàng”.
Bề ngoài luôn mang vẻ
tàn nhẫn, nhưng Triều Lưu thương yêu của tôi, kỳ thực lại vô cùng dịu dàng ấm
áp.
“Ha ha, cuối cùng ngươi
cũng hiểu được sự ấm áp của huynh ấy? Nhưng đã muộn rồi, huynh ấy không thể trở
về bên ngươi được nữa. Ngươi biết không? Ta, rất rất thích huynh ấy. Huynh ấy
dù đeo mặt nạ, người khác đều cho rằng huynh ấy rất đáng sợ. Nhưng khi ta luyện
công, luyện đến mức toàn thân đầy thương tích, chẳng có người nào quan tâm đoái
hoài thì huynh ấy đã đến bênh cạnh ta, chẳng nói câu nào, chỉ có một bình thuốc
hoặc một vài chiếc kẹo. Dù huynh ấy im lặng không nói, nhưng ta biết, huynh ấy
cực kỳ ấm áp”, Thiện Thủy ngồi bên cạnh tôi, lặng lẽ ngẩng trông bầu trời,
giọng đìu hiu, du dương nói.
Tôi ngẩng đầu lên, giữa
bầu trời cao rộng, là một vầng trăng sáng như nước, đẹp dị thường.
Muộn rồi sao? Đúng vậy,
muộn rồi. Chàng yêu tinh ấm áp dịu dàng thuộc về tôi sẽ không thể nào quay trở
lại nữa.
“Thượng Quan Tình, huynh
ấy vì người mà chết. Trước kia không có ngươi, ít ra huynh ấy còn có thể giữ
lại được trái tim của mình, nhưng gặp ngươi rồi, ngay cả trái tim huynh ấy cũng
không còn nữa.”
“Sau cái ngày thực hiện
nhiệm vụ đó, khi huynh ấy ra ngoài trở về, bất ngờ không còn đeo mặt nạ nữa.
Huynh ấy khẽ cười với ta, lần đầu tiên ta nhìn thấy nụ cười đáng yêu như thế.
Huynh ấy nói: Cô gái đó, thực sự rất đáng yêu. Trong mắt huynh ấy tại sao lại
ánh lên nét rạng rỡ vui sướng nhường vậy. Lần đầu tiên gặp ngươi, ta chưa thực
sự nhìn kỹ. Khi huynh ấy nói những lời này, ta cảm nhận được sự nguy hiểm,
nhưng không có khả năng ngăn cản bất cứ điều gì huynh ấy muốn. Như con thiêu
thân lao vào đốm lửa, lại cho đó là một loại hạnh phúc. Tâm trạng huynh ấy vui
vẻ như vậy, ta không nỡ lòng tước đoạt đi.”
“Nhưng tại sao… tại sao
ngươi lại khiến huynh ấy phải chết? Cuối cùng lại chính ngươi giết chết huynh
ấy. Ta biết đều là bất đắc dĩ, ta biết, nhưng ta rất buồn”, Thiện Thủy nói, đột
nhiên gục xuống, đầu dựa trên vai tôi.
Trái tim bỗng nhiên lạnh
giá, tôi khẽ gọi: “Thiện Thủy…”.
Thiện Thủy gục đầu lên
vai tôi, miệng thở hổn hển, trái tim tôi, cơ thể tôi bắt đầu căng cứng, huyết
dịch cũng đã băng lạnh, một dự cảm không lành từ đâu ập tới.
Đưa tay lên, mượn ánh
trăng mờ tối để nhìn, tôi bất ngờ thấy trên tay mình, dòng dịch thể màu đỏ cứ
thế tuôn rơi.
Trái tim trống rỗng, sắc
đỏ không ngừng lan rộng.
“Thiện Thủy!”, tôi cúi
đầu nhìn chàng thiếu niên đang phủ gục trên vai mình.
Thiện Thủy khóc, nước
mắt không ngừng tuôn, dựa vào vai tôi, lầm bầm nói: “Ta thích huynh ấy, thực sự
rất thích huynh ấy. Xin lỗi, ta không thể trao huynh ấy cho ngươi, ta nhất định
phải đi cùng huynh ấy”.
Tôi vòng tay tới, đau
đớn ôm chặt cậu ấy.
“Thiện Thủy, Thiện Thủy,
Thiện Thủy!!!”, tôi gọi tên cậu ấy, chỉ có thể gọi tên cậu ấy, vì lời của cậu ấy,
tôi hoàn toàn không còn nghe thấy gì nữa.
Máu chảy trên nền đất,
loang lổ cả một khoảng, chảy xuống dưới chân tôi, tôi tựa hồ cảm nhận được dòng
máu đó đang từ chân lan tới khắp thân mình tôi.
Đoản kiếm trên bụng
Thiện Thủy, hình như chính tay tôi rút ra. Giống như trên đỉnh núi Thanh Mông
ngày đó, chính tay tôi rút ra lưỡi kiếm trên người Triều Lưu.
Thiện Thủy trên vai tôi
run rẩy không ngừng, rồi sau đó dần chìm vào tĩnh lặng.
Cuối cùng tôi cũng mơ hồ
nghe thấy giọng nói của cậu ấy, cậu nói trong hấp hối: “Cảm ơn ngươi đã ấm áp
dịu dàng thế này, thực ra dù sang thế giới bên kia, không gặp được huynh ấy
cũng không sao, chí ít, ta cũng không phải sống cô độc một mình trên thế giới
này như thế. Kiếp sau, dù là hoa hay là cây, ta cũng không muốn mình phải cô
độc nữa…”.
Cơ thể trượt xuống, đột
nhiên trở nên bất động, tôi run rẩy ôm cậu bé trong lòng, biết rằng cậu không
thể tỉnh lại được nữa.
Thiện Thủy, nghĩ là dịu
hiền như dòng nước.
Tôi nhớ này đó, tôi từng
mỉm cười hỏi cậu như thế.
Tại sao, đến giờ phút này
lại mãi mãi cách xa thế này.
Từ phía xa xăm tôi không
nhìn rõ, phải chăng cậu ấy đang mỉm cười đáp lại tôi…

