Phiêu du giang hồ - Tập 2 - Chương 42: Chuột gặp mèo
Chương 42: Chuột gặp mèo
Tôi phát hiện, bi kịch
luôn trút xuống một cách bất thình lình.
Rốt cuộc chuyện này là
thế nào?
Một trong tam đại danh
bổ đứng đầu thiên hạ, tự nhiên lại ngồi ngay trước mắt, vẻ mặt nghiêm túc nói
là muốn bắt tôi.
Vân đen của tôi rốt cuộc
nhiều đến mức nào mới có thể đụng tới mấy chuyện chẳng hay ho này vậy? Không
phải là thần Đen Đủi lúc nào cũng phải bám riết lấy tôi đấy chứ?
Thực tình lúc này tôi
vẫn cảm thấy mình có chút may mắn khi bị điểm huyệt, bởi vì nếu không như vậy,
tôi cũng không biết bản thân mình sẽ lộ ra bộ dạng ngốc nghếch đến thế nào nữa.
“Hiện tại, nếu cô hứa
với ta không gào thét, không làm loạn, ta sẽ lập tức giải huyệt đạo cho cô”,
nam nhân trước mặt từ tốn nói với tôi.
Tôi lại liếc xéo hắn.
Hoàng Phổ Hiểu Minh,
người đúng là thần bổ thật sao? Hay chỉ là thằng ngốc?
Hoàng Phổ Hiểu Minh cau
mày, mắm môi nói: “Chuyện này đúng là không dễ, cô không đồng ý, ta không thể
giải huyệt đạo được”.
...
Tôi trợn trừng mắt, lòng
thầm khinh bỉ hắn.
Xin hỏi, ngươi điểm
huyệt đạo khiến ta không thể cử động, không thể nói năng, ngươi bảo ta làm cách
nào để trả lời câu hỏi của ngươi đây.
Hoàng Phổ Hiểu Minh
trông thấy ánh mắt khinh bỉ của tôi, thì cuối cùng cũng tỉnh ngộ, gượng gạo
nói: “Xin lỗi, ta quên mất là cô không thể nói. Thế này đi, nếu cô đồng ý chỉ
cần chớp chớp mắt là được”.
Nghe thấy thế, tôi liền
ngoan ngoãn chớp chớp mắt.
Xí, còn không giải huyệt
đạo, cả người ta cứng ngắc rồi đây này.
Trong khoảng thời gian
bị điểm huyệt đạo, cơ thể tôi như phải chịu cực hình, cứ lần lượt chuyển từ
căng cứng sang thả lỏng rồi lại căng cứng, lại thả lỏng, quá trình cứ tuần hoàn
như thế không ngừng.
“Lúc này cô có thể nói
rồi”, tên nam nhân chết tiệt mang tên Hoàng Phổ Hiểu Minh bước đến bên cạnh,
giải huyệt đạo cho tôi.
Tôi vừa được giải huyệt
đạo, người liền mềm nhũn ra, thuận thế nằm luôn xuống giường, chẳng còn cách
nào khác, tôi ra quá nhiều mồ hôi, mất nước nghiêm trọng.
Sau vô số lần tự cảnh
báo rằng: Hiện tại mình là Lê Sa, không phải Thượng Quan Tình, tôi mới dứt
khoát chĩa cây quạt trong tay về phía hắn, hung tợn nói: “Tại sao lại nói với
ta những chuyện này? Không sợ ta sẽ làm hỏng việc của ngươi sao?”
Hoàng Phổ Hiểu Minh cười
nói: “À, ta không có ác ý gì. Sở dĩ ta nói với cô thân phận thật của mình là
bởi qua chuyện hôm qua, ta phát hiện cô là một người vô cùng chính nghĩa”.
Tôi hất tóc ra sau, nói:
“Thật ngại quá, khi ấy đã giữ ngươi lại, hoàn toàn là vì cảm thấy ngươi là cao
thủ”.
Hoàng Phổ Hiểu Minh lắc
đầu, kiên định nói: “Không, ta không phải nói chuyện đó. Mà là chuyện cô dám
đối đầu với Triều Lưu”.
Tôi nhếch mép: “Đó là vì
ta không ưa gì hắn”.
Đại ca à, chắc ngươi
không biết đấy thôi, hiện tại việc ta muốn làm nhất chính là giết chết ngươi.
Ngươi nên hiểu rõ, mọi sự đều có nguyên nhân. Ngươi mở to mắt ra mà nhìn cho
kỹ, ta chẳng phải người có lòng yêu nước giống như ngươi đâu.
Hoàng Phổ Hiểu Minh mỉm
cười rạng rõ, giơ ngón cái lên trước mặt tôi: “Ngược lại, ta cảm thấy cô là
người rất tốt”.
Trời xanh của tôi ơi!
Rốt cuộc hắn có bao nhiêu mong mỏi tôi là người tốt vậy hả?
Tôi tròn mắt nhìn hắn.
Ta là người tốt, nhưng
chúng ta thực sự không hợp nhau. Mời ngươi hãy xoay người lại, đi thẳng, đến
cửa, dũng cảm xông ra ngoài.
Hu hu! Bộ dạng của hắn
thế này thật khiến tôi chỉ muốn giết chết hắn luôn thôi. Nhưng, tôi không có
được cái dũng khí đó. Còn nữa, còn nữa, tại sao tôi lại có cảm giác mình là tên
trộm đang đụng phải cảnh sát thế này.
“Thôi được, ta thừa nhận
mình là người tốt. Nhưng thế thì sao? Đại ca à, ngươi có thể nói thẳng vào vấn
đề chính luôn được không?”, cố ý dựa vào thành giường, ngửa mặt nhìn lên xà
nhà, tôi chán nản nói.
Lúc này tôi đột nhiên
quên mất mình là chuột còn hắn là mèo, như thế biết đâu lại có thể thuận lợi
quẳng hết những phiền phức này đi.
“Cô không nhắc ta cũng
quên khuấy mất. Là thế này, ta muốn mời cô làm trợ thủ cho ta”, Hoàng Phổ Hiểu
Minh xông đến, ánh mắt chờ đợi, nói.
“Trợ... trợ thủ cái gì?”
Thứ lỗi cho tôi, vì đột
nhiên tôi cảm thấy não mình hình như vừa ngừng hoạt động? Trợ thủ? Tên tiểu tử
này, hắn có ý gì thế nhỉ?
Hoàng Phổ Hiểu Minh đi
qua đi lại, khoa trương nói: “Đứng về chính nghĩa, ta và cô đồng hành. Lê Sa,
hiện tại chúng ta nên về chính nghĩa mà nhanh chóng xuất kích, bắt Thượng Quan
Tình về quy án”.
Ánh mặt trời chói lóa
xuyên qua khung cửa rọi vào gian phòng. Ở giữa quầng sáng ấy, chỉ có một tên
thần bổ ngu ngốc thối tha, ngước ánh mắt lấp lóa hừng hực khí thế chỉ muốn bắt
người, phát ngôn bừa bãi, nói xằng nói bậy.
Khóe miệng tôi bắt đầu
co giật, lông mày chau lại, tiếp đến cơ thể không kiềm chế được cũng run lên
bần bật.
Diễn biến thần kỳ này
thật khiến tôi vô cùng kinh ngạc, tinh thần tôi không chịu đựng nổi những thứ
lớn lao thế đâu.
Lần thứ một trăm tôi
muốn hỏi, tại sao ném tôi vào cái chỗ này?
Tên thần bổ chết tiệt
này, phải chăng khi tới chiêu mộ tôi, hắn không cẩn thận lại khiến thần Đen Đủi
nổi giận rồi?
Tôi muốn lớn tiếng từ
chối, nhưng nghĩ đi thì cũng phải nghĩ lại.
Đó chẳng phải chính
là... mục đích mà tôi đến đây hay sao chẳng phải tôi đến đây là để giải quyết
vụ án Thượng Quan Tình hay sao.
y da, tình cảnh của tôi
lúc này đúng là mèo mù đồng thời đụng phải cả chó lẫn chuột chết mà.
Suy đi nghĩ lại kỹ càng,
cuối cùng tôi quyết định.
Chết thì cũng chết rồi,
bản thân mình thực sự không còn đường nào khác.
“Kỳ thực, ta đến đây
cũng là muốn tìm hiểu vụ án Thượng Quan Tình, hợp tác cùng ngươi không phải
không thể, nhưng ta có điều cần nói.”
“Điều gì? Điều gì?”,
Hoàng Phổ Hiểu Minh hào hứng hỏi.
“Chính là ta sẽ luôn
hành động đúng với phong thái và cách nghĩ của một nhân sĩ giang hồ. Điều đó có
nghĩa, nếu ta có đột nhiên biến mất hay đột nhiên xuất quỷ nhập thần thì đều
không liên quan gì đến ngươi. Ngươi phải tin tưởng ta, nếu không chúng ta không
thể hợp tác được”.
“Không thành vấn đề”,
Hoàng Phổ Hiểu Minh lập tức đáp ứng.
Tôi lau mồ hôi trên
trán, sau rồi bất giác hỏi: “Ngươi... có phải không có thuộc hạ...”.
Hoàng Phổ Hiểu Minh bỗng
nhiên giống như một con chó nhỏ vô cùng đáng thương nói: “Người của Lục Phiến
môn đều rất bận. Hơn nữa họ còn nói, thần bổ không cần phải có thủ hạ”.
Khóe môi tôi bất giác
giật giật.
Đứa trẻ đáng thương này,
quả nhiên bị người ta lừa rồi.
“Người làm bổ đầu cũng
thực chẳng dễ dàng!”, tôi lắc đầu, cảm thán nói.
Làm người thật không đơn
giản chút nào.
Có lẽ là bởi vì vị bổ
đầu này đầu óc hơi không bình thường nên tôi đột nhiên cảm thấy mọi thứ cũng
không quá khó tiếp cận như thế.
Sau khi tiễn Hoàng Phổ
Hiểu Minh, việc đầu tiên tôi làm là gọi tất cả mọi người vào phòng.
Miệng thì nói những
chuyện chẳng liên quan, nhưng sau đó liền viết lại chuyện của Hoàng Phổ Hiểu
Minh lên giấy cho mọi người xem.
Chẳng còn cách nào khác,
tai vách mạch rừng, thận trọng vẫn hơn.
Bọn họ khi nghe được
chuyện này thì như sét đánh ngang tai.
Thôi được, tôi thừa nhận
chuyện này vô cùng chấn động. Nhưng ở cùng bổn cô nương, họ cũng nên quen dần
đi là vừa. Bởi sau này, chắc chắn còn xảy ra lắm chuyện chấn động hơn thế
nhiều.
Thế giới rộng lớn, không
thiếu điều lạ.
“Xử lý hắn cho xong đi”,
Mặc Nguyệt lạnh lùng nói.
“Không, cứ chiếu theo
cách của tôi mà tiến hành”, tôi lắc đầu, kiên định nói.
Lúc này không phải thời
điểm để cự tuyệt hắn, bởi tôi vẫn cần dùng đến hắn.
“Cần làm chuyện gì, hãy
nói với bọn ta”, thấy Mặc Nguyệt vẫn còn muốn phản bác, Mạch Thiếu Nam liền
ngăn lại rồi nói như thế.
Tôi gật đầu.
Ba ngày sau sẽ chính
thức khai mạc Hội quần võ.
Đến lúc đó, trên lầu
Phong Vân sẽ treo ba tấm anh hùng lệnh.
Đó là lệnh bài, ai có
được chúng, trong thời điểm cấp bách sẽ có thể hiệu triệu quần hùng một lần.
Một, phải là bậc cao
thủ; hai, phải là người không hám lợi.
Chỉ cần người nào phù
hợp hai điều trên, một khi có được anh hùng lệnh, bất kỳ ai cũng đều phải tuân
theo, nếu có kẻ dám chống lại, nhân sĩ giang hồ sẽ lập tức loại bỏ kẻ đó.
Đây cũng là lý do quan
trọng nhất khiến tôi muốn tham gia Hội quần võ.
Tôi muốn nhân cơ hội
này, cơ hội có thể triệu tất cả nhân sĩ, cao thủ giang hồ. Chỉ một lần thôi
cũng tốt lắm rồi.
Nhất định tôi phải lấy
được.
Hay tay chống lạnh, tôi
nói với mọi người: “Khó khăn lắm mới được một ngày nhàn nhã, chúng ta đi tắm
nắng thôi”.
“Không được, suốt mấy
ngày nay cứ phải ngồi yên một chỗ rồi, hôm nay chúng ta nên ra ngoài vận động
một chút”, mọi người cùng nói, thi nhau lắc đầu.
Vằn đen bám đầy trên
trán.
Tôi đương nhiên biết họ
thực chất là muốn ra ngoài do thám tin tức, nhân tiện ngụy truyền thông tin
liên quan đến Thượng Quan Tình. Nhưng, cũng nên nghỉ ngơi thoải mái chút chứ.
Thật chẳng biết là do
tôi đủng đỉnh nghỉ ngơi thái quá hay là do đám người này đã quá sốt ruột muốn
khẩn trương giúp người nữa.
Lắc đầu, tôi quyết định
kéo u Dương Thiếu Nhiên ở lại cùng mình.
Dẫu sao ở đây, Thiếu
Nhiên là nhỏ nhất, tôi sợ huynh ấy ra ngoài sẽ làm chuyện rối tung lên.
Sau khi ăn uống qua loa,
tham gia hàn huyên với mấy vị đại hiệp nhằm tạo chút cảm giác dễ gần, thân
thiện, tôi liền kéo u Dương Thiếu Nhiên đến nằm dài trên thảm cỏ. Ngả mình dưới
một bóng râm, xung quanh cánh hoa rơi không ngừng, cảnh sắc tươi đẹp, tôi úp
cuốn sách lên mặt ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Trong mộng, rất yên
bình, chỉ có mùi hương hoa cỏ cứ vấn vít quanh mình.
Mùi hương này chính là
mùi hương trên người Triều Lưu.
Đột nhiên tôi giật mình
bừng tỉnh, u Dương Thiếu Nhiên không hiểu hỏi tôi: “Sao vậy?”
Tôi cầm cuốn sách trong
tay, bình tĩnh ngước nhìn lên.
Thì thầm nói với u Dương
Thiếu Nhiên: “Tứ Nguyệt, ta muốn uống nước lê, giúp ta đun nước nóng, đợi sau
khi nguội mang cho ta”.
u Dương Thiếu Nhiên gật
đầu, đứng dậy rời đi.
Còn tôi từ đầu đến cuối
chỉ chằm chằm nhìn vào cái cây kia, ở đó hoa không ngừng rơi, thấp thoáng có
bóng người, tay cầm nhành hoa, nụ cười phảng phất khóe miệng.
Người đó thân mặc hồng
y, như hòa với màu áo của tôi.
Tại sao lại... là hắn...

