Dương liểu thanh thanh - Chương 05.2
Uyển Thanh đứng lặng, đứng như vậy thật lâu,
chẳng một chút phản ứng nào cả. Rồi nàng cúi đầu nhìn xuống, bộ quần áo
sặc sỡ của nàng, bất giác nàng đưa tay lên chận ngực, run rẩy, rồi khóc
lớn, tiến khóc thật to, thật thảm thiết, uất hận thảm sầụ Thế Khiêm bước
tới ôm chầm lấy Uyển Thanh cùng khóc với nàng. Bội Nhi và Tịnh Nhi đứng
đó cũng khóc theọ
chẳng một chút phản ứng nào cả. Rồi nàng cúi đầu nhìn xuống, bộ quần áo
sặc sỡ của nàng, bất giác nàng đưa tay lên chận ngực, run rẩy, rồi khóc
lớn, tiến khóc thật to, thật thảm thiết, uất hận thảm sầụ Thế Khiêm bước
tới ôm chầm lấy Uyển Thanh cùng khóc với nàng. Bội Nhi và Tịnh Nhi đứng
đó cũng khóc theọ
Tiếng khóc ngập đầy cả phòng. Rất lâu, rất lâu
sau đó Uyển Thanh mới nguôi ngoai một chút. Bội Nhi mang nướcđến cho
nàng rửa mặt. Rửa xong, Uyển Thanh vào trong thay áo, sửa soạn lại, rồi
bước đến ngơài trước mặt Thế Khiêm, thở dài nói:
sau đó Uyển Thanh mới nguôi ngoai một chút. Bội Nhi mang nướcđến cho
nàng rửa mặt. Rửa xong, Uyển Thanh vào trong thay áo, sửa soạn lại, rồi
bước đến ngơài trước mặt Thế Khiêm, thở dài nói:
- Có lẽ là... Định mệnh đã quá khắt nghiệt với chúng tạ
Thế Khiêm ứa lệ nhìn nàng. Chàng thật ngạc nhiên
vì qua bao năm sóng gió, đau khổ vậy mà Uyển Thanh không già mà càng
lúc càng lộng lẫỵ Thế Khiêm đấy đối nhìn nàng để bù lại bao nhiêu năm xa
cách nhớ nhung. Chàng nắm lấy tay nàng, ân cần an ủi:
vì qua bao năm sóng gió, đau khổ vậy mà Uyển Thanh không già mà càng
lúc càng lộng lẫỵ Thế Khiêm đấy đối nhìn nàng để bù lại bao nhiêu năm xa
cách nhớ nhung. Chàng nắm lấy tay nàng, ân cần an ủi:
- Uyển Thanh, thôi em đừng buồn nữa, dù gì những ngày tháng cũ đó cũng đã qua rồi, từ đây về sau chúng ta sẽ làm lại tất cả.
- Làm lại được sao anh? Uyển Thanh lẩm bẩm, ánh
mắt xa vời - Anh có biết bây giờ em là gì không? cái tên tuổi xấu xa kia
đã làm cho con người em hoen ố rồi anh ạ!
mắt xa vời - Anh có biết bây giờ em là gì không? cái tên tuổi xấu xa kia
đã làm cho con người em hoen ố rồi anh ạ!
Thế Khiêm nói:
- Anh không lưu tâm điều đó, và từ đây không còn một thế lực nào có thể chi cách chúng ta!
- Anh thật vẫn còn yêu em?
- Vâng, lúc nào cũng rất yêu em.
Uyển Thanh nhìn Thế Khiêm với cái nhìn rạng rỡ
nhưng lại ẩn chứa buồn phiền. Nàng cười ngọt ngào, hạnh phúc nhưng cũng
đầy ấp đắng caỵ Uyển Thanh lại hỏi:
nhưng lại ẩn chứa buồn phiền. Nàng cười ngọt ngào, hạnh phúc nhưng cũng
đầy ấp đắng caỵ Uyển Thanh lại hỏi:
- Anh không khinh thường em saỏ Anh có biết Dương Liễu Thanh Thanh ngày nay đã là liễu tàn nhụy rữa rồi chăng?
- Nhưng trong trái tim anh, em bao giờ vẫn sống
mãị Bây giờ em bị đưa đến mức này cũng là lỗi do anh chứ nào phải lỗi ở
nơi em. Nếu anh có được sự sắp xếp tốt ngay từ đầu thì đâu ra nông nỗị
mãị Bây giờ em bị đưa đến mức này cũng là lỗi do anh chứ nào phải lỗi ở
nơi em. Nếu anh có được sự sắp xếp tốt ngay từ đầu thì đâu ra nông nỗị
- Chuyện này cũng nào đâu phải lỗi của anh.
Thế Khiêm dứt khoát nói:
- Sáng mai, anh sẽ đích thân đưa em về nhà.
Uyển Thanh cười buồn, cái cười buồn bã thê lương, nàng nói:
- Lời chân tình của anh làm em còn biét nói gì hơn nữạ
Uyển Thanh như lấy lại tinh thần, như lấy lại
được sức sống. Nàng vui vẻ hẳn lên, đứng dậy ra lệnh cho Bội Nhi mang
rượu vào và mang đàn đến cho nàng.
được sức sống. Nàng vui vẻ hẳn lên, đứng dậy ra lệnh cho Bội Nhi mang
rượu vào và mang đàn đến cho nàng.
Rượu mang ra, hai người đối ẩm cùng nhaụ Uống để
quên hết quá khứ đau buồn, uống cho tương lai tốt đẹp. Nói chuyện véo
von âu yếm.
quên hết quá khứ đau buồn, uống cho tương lai tốt đẹp. Nói chuyện véo
von âu yếm.
Uyển Thanh cười thật tươi với chàng nói:
- Có rượu chẳng thể thiếu tiếng đàn. Vậy thì để
thiếp đàn hát cho chàng nghe một bài, vì lâu lắm rồi thiếp chưa được hát
thật lòng như hôm naỵ
thiếp đàn hát cho chàng nghe một bài, vì lâu lắm rồi thiếp chưa được hát
thật lòng như hôm naỵ
Ôm đàn tì bà lên, nàng suy nghĩ một lát rồi cười tiếp:
- Chàng còn nhớ lúc xưa, chúng mình từng có lời
ước hẹn mùa liễu xanh không? không ngờ thắm thoát mà liễu đã thay lá sáu
lần, còn thiếp thì đã tàn tạ quá rồị
ước hẹn mùa liễu xanh không? không ngờ thắm thoát mà liễu đã thay lá sáu
lần, còn thiếp thì đã tàn tạ quá rồị
- Đừng có nói bậy, em vẫn là liễu xanh của anh.
- Anh còn nhớ bài Chương Liễu Đài không?
Thế Khiêm liền gật đầu:
- Dĩ nhiên là nhớ. Đó là một điểm tích kể lại
ngày xưa Hàn Vũ có một ái cơ là Liễu Thị, vì chuyện binh bị loạn lạc nên
phải xa nhau, họ Hàn cho người đi tìm, làm một bài từ có nhan đề là
"Chương Liễu Đài" trong đó có đoạn "Chương đài liễu, Chương đài liễu,
ngày trước xanh tươi giờ có còn? hay đã lọt vào tay người khác đoạt"
phải không? Nhưng sao em lại nhắc vê bài hát đó? Uyển Thanh! ý của em
là...
ngày xưa Hàn Vũ có một ái cơ là Liễu Thị, vì chuyện binh bị loạn lạc nên
phải xa nhau, họ Hàn cho người đi tìm, làm một bài từ có nhan đề là
"Chương Liễu Đài" trong đó có đoạn "Chương đài liễu, Chương đài liễu,
ngày trước xanh tươi giờ có còn? hay đã lọt vào tay người khác đoạt"
phải không? Nhưng sao em lại nhắc vê bài hát đó? Uyển Thanh! ý của em
là...
- Không có gì cả, anh đã biết chuyện "Chương Liễu Đài" rồi, thì hôm nay em xin đàn hát cho anh nghe một bài "Tây Hồ Liễu" nhé.
Tây Hồ liễu, Tây Hồ liễu
Xanh lá vì ai, ai có biết?
Lá xanh hoài suốt cả năm năm
Tiếc rằng người ra đi chẳng lại
Tây Hồ liễu, Tây hồ liễu
Trước quá xanh tươi, giờ tàn tạ,
Liễu vẫn còn đây
Nhưng của mọi người...
Hát xong, nàng đặt đàn xuống, đưa mắt nửa cười
nửa khóc lặng lẽ nhìn Thế Khiêm. Chàng nghe lời hát, nhìn vào ánh mắt
của nàng, không hiểu sao lại thấy lạnh ngườị
nửa khóc lặng lẽ nhìn Thế Khiêm. Chàng nghe lời hát, nhìn vào ánh mắt
của nàng, không hiểu sao lại thấy lạnh ngườị
Chàng vội vã chụp lấy tay nàng xiết chặt, âu lo nói:
- Uyển Thanh! tại sao trong ngày trùng phùng của
đôi ta, em lại hát bài hát bi ai như thế? Em đã nghĩ gì? chẳng lẽ em
không còn tin ta ư? Nghĩ là ta khinh thị em? Trách em? Uyển Thanh ơi,
sáu năm chia ly, bây giờ mới gặp lại, tất cả những khổ đau ngày cũ đã
qua rồi, bây giờ là giờ phút chúng ta hưởng được hạnh phúc. Anh hứa với
em, bảo đảm với em là chúng ta sau này sẽ dựng lại hạnh phúc vững bền.
Uyển Thanh, em tin anh không?
đôi ta, em lại hát bài hát bi ai như thế? Em đã nghĩ gì? chẳng lẽ em
không còn tin ta ư? Nghĩ là ta khinh thị em? Trách em? Uyển Thanh ơi,
sáu năm chia ly, bây giờ mới gặp lại, tất cả những khổ đau ngày cũ đã
qua rồi, bây giờ là giờ phút chúng ta hưởng được hạnh phúc. Anh hứa với
em, bảo đảm với em là chúng ta sau này sẽ dựng lại hạnh phúc vững bền.
Uyển Thanh, em tin anh không?
Uyển Thanh cười buồn, nhìn Thế Khiêm, rồi cúi xuống mân mê tà áo, nói:
- Anh nói vậy chứ gia đình anh, liệu họ bây giờ
có chấp nhận em không? Nhất là tên tuổi bây giờ của em đã nhơ nhớp thế
nàỵ Liệu gia đình chấp nhận chăng?
có chấp nhận em không? Nhất là tên tuổi bây giờ của em đã nhơ nhớp thế
nàỵ Liệu gia đình chấp nhận chăng?
- Anh sẽ không để cho em chịu một sự dằn vặt nào
nữạ Anh sẽ không để họ bức hiếp em! Anh sẽ xây một tòa nhà ở cạnh Tây
Hồ nàỵ Một ngôi nhà khang trang bề thế, trong vườn sẽ trồng đầy các loài
dương liễu, và sẽ đặt tên cho nó là "Thanh Thanh Viên". Anh và em sẽ
sống ở đấy, cả ngày chúng ta ngâm thơ vịnh nguyệt, bơi thuyền trên hồ,
sống kiếp thần tiên. Rồi sau khi mãn hạn nghỉ phép, anh sẽ đưa em về
kinh đô.
nữạ Anh sẽ không để họ bức hiếp em! Anh sẽ xây một tòa nhà ở cạnh Tây
Hồ nàỵ Một ngôi nhà khang trang bề thế, trong vườn sẽ trồng đầy các loài
dương liễu, và sẽ đặt tên cho nó là "Thanh Thanh Viên". Anh và em sẽ
sống ở đấy, cả ngày chúng ta ngâm thơ vịnh nguyệt, bơi thuyền trên hồ,
sống kiếp thần tiên. Rồi sau khi mãn hạn nghỉ phép, anh sẽ đưa em về
kinh đô.
- Thế còn vợ chánh của anh?
Thế Khiêm nghe nhắc đến vợ mình, nét mặt giận dữ:
- Bà ấy muốn làm gì thì làm. Tình nghĩa vợ chồng của anh với bà ta đã cạn kiệt rồi!
Uyển Thanh an ủi:
- Anh không nên nói vậy! anh không nên cắt đứt
tình nghĩa vợ chồng giữa anh và chị ấy! chúng ta không thể nào trách chị
ấy được, vì thương chồng nên chị ấy mới ghen...
tình nghĩa vợ chồng giữa anh và chị ấy! chúng ta không thể nào trách chị
ấy được, vì thương chồng nên chị ấy mới ghen...
- Thôi! em đừng nói tốt cho bà ta nữạ Anh dứt tình không phải vì sự ghen hờn của bà ta mà là những thủ đoạn mà bà ta đã dùng!
- Thế còn cha mẹ của anh? chẳng lẽ vì một cô gái thanh lâu mà anh phải lỗi đạo làm con?
Uyển Thanh không đợi Thế Khiêm trả lời, nàng cười thật hiền hòa, nói:
- Thôi kệ đi, chúng ta đừng nói gì đến chuyện đó
nữạ Vì lần này thì em đã tin là anh sẽ sắp xếp mọi việc thỏa đáng. Em
tin anh và sẽ chờ đợị Nào bây giờ mình cạn thêm ly nữa đi anh.
nữạ Vì lần này thì em đã tin là anh sẽ sắp xếp mọi việc thỏa đáng. Em
tin anh và sẽ chờ đợị Nào bây giờ mình cạn thêm ly nữa đi anh.
Uyển Thanh lại rót đầy một ly đưa cho Thế Khiêm.
Chàng bắt đầy say, bắt đầu buông lơi những lo âu và nắm lấy tay nàng,
cùng cười vui vẻ. Họ cùng nhau khóc, cùng nhau cười, cùng nhau nâng
ly....cuối cùng cả hai cùng saỵ Mà khi Uyển Thanh say thì đôi má càng
hồng, mắt càng long lanh. Nàng hát:
Chàng bắt đầy say, bắt đầu buông lơi những lo âu và nắm lấy tay nàng,
cùng cười vui vẻ. Họ cùng nhau khóc, cùng nhau cười, cùng nhau nâng
ly....cuối cùng cả hai cùng saỵ Mà khi Uyển Thanh say thì đôi má càng
hồng, mắt càng long lanh. Nàng hát:
Ân cần nâng ly
Rượu kia chưa uống má đã hồng
Dưới bóng trăng già dương liễu rũ
Quạt nồng ấm lạnh lời ca vang
Từ ly biệt mong ngày tái ngộ
Mộng tương phùng, rồi lại có nhau
Đêm nay hãy uống tàn ly rượu
Để thấy tương phùng chỉ mộng thôi!
Đêm đã khuya... Đêm Xuân thường ngắn, tiệc rượu hay chóng tàn. Uyển Thanh lấy tay Thế Khiêm, bịn rịn nói:
- Thế Khiêm, cuộc trùng phùng hôm nay, em không
biết là thật hay mơ, nhưng sống ở đời miễn có được một người tri kỷ, là
có chết cũng vui cườị Nói chi một gái thanh lâu như em, có được người
yêu quý như anh thì coi như kiếp này đã mãn nguyện lắm rồị
biết là thật hay mơ, nhưng sống ở đời miễn có được một người tri kỷ, là
có chết cũng vui cườị Nói chi một gái thanh lâu như em, có được người
yêu quý như anh thì coi như kiếp này đã mãn nguyện lắm rồị
Thế Khiêm không vui, nói:
- Tại sao lại nói những điều đau đớn trong lúc nàỷ
Uyển Thanh vội vã giả lả:
- À, không phải, chỉ bởi vì hôm nay em quá vui
thôị Bây giờ anh hãy ở đây chờ em, để em vào phòng ngủ sửa soạn chăn
màn, song sẽ mời anh vàọ
thôị Bây giờ anh hãy ở đây chờ em, để em vào phòng ngủ sửa soạn chăn
màn, song sẽ mời anh vàọ
- Không sao, em bảo Bội Nhi chuẩn bị cũng được, cần gì phải đích thân em đi làm?
- Không được anh ạ, em muốn đích thân làm chuyện đó!
Nói xong, nàng nhìn Thế Khiêm thật lâu, rồi cười
với chàng một nụ cười thật âu yếm chứa chan tình cảm, rồi quay người đi
vào trong.
với chàng một nụ cười thật âu yếm chứa chan tình cảm, rồi quay người đi
vào trong.
Thế Khiêm ngồi ở phòng ngoài chờ thật lâu, mà
bên trong vẫn không nghe động tịnh gì. Lúc đầu chàng nghĩ có lẽ là sau
khi sắp xếp chăn màn xong, Uyển Thanh đã phải thay áo rồi chải tóc...
Thế Khiêm muốn mọi chuyện từ đây về sau hoàn toàn tốt đẹp nên không quấy
rầy nàng... Nhưng chờ đợi lâu quá nên thấy lo lắng, rồi đâm ra nghi
ngờ. Thế Khiêm đứng dậy lớn tiếng gọi vào trong:
bên trong vẫn không nghe động tịnh gì. Lúc đầu chàng nghĩ có lẽ là sau
khi sắp xếp chăn màn xong, Uyển Thanh đã phải thay áo rồi chải tóc...
Thế Khiêm muốn mọi chuyện từ đây về sau hoàn toàn tốt đẹp nên không quấy
rầy nàng... Nhưng chờ đợi lâu quá nên thấy lo lắng, rồi đâm ra nghi
ngờ. Thế Khiêm đứng dậy lớn tiếng gọi vào trong:
- Uyển Thanh!
Bên trong vẫn yên lặng. Bội Nhi nghe tiếng gọi của Thế Khiêm, hớt hãi chạy vàọ
- Chuyện gì vậy công tử?
- Uyển Thanh ở trong đấy lâu quá! ta thấy rất lo...
Thế Khiêm vừa nói vừa bước tới đẩy cửạ Nhưng cửa
bên trong đã khóa, linh tính cho chàng biết là có chuyện không haỵ
Chàng đập cửa hét to:
bên trong đã khóa, linh tính cho chàng biết là có chuyện không haỵ
Chàng đập cửa hét to:
- Uyển Thanh! Uyển Thanh!
Bên trong vẫn không tiếng trả lờị Bội Nhi sợ hãi
liền bảo thêm mấy người đến phá cửạ Cửa mở. Mọi người nhìn thấy Uyển
Thanh treo cổ trên đà caọ Chiếc ghế đã ngã. Bên trên bàn có một mảnh
giấy, trên đó viết mấy chữ thảo nhanh.
liền bảo thêm mấy người đến phá cửạ Cửa mở. Mọi người nhìn thấy Uyển
Thanh treo cổ trên đà caọ Chiếc ghế đã ngã. Bên trên bàn có một mảnh
giấy, trên đó viết mấy chữ thảo nhanh.
Thân đà hoen ố
Chẳng thể hầu chàng
Chỉ còn cái chết
Để báo tri ân.
Mọi người vội vàng mang ghế đến kéo Uyển Thanh xuống, khi mọi người đỡ Uyển Thanh xuống, nàng đã tắt thở tự bao giờ.
Thế Khiêm cầm mảnh giấy trên tay, đó là những
lời sau cuối của đời nàng, chàng quỳ xuống bên nàng không khóc không nói
gì cả. Mọi thứ với chàng bây giờ là khoảng hư vô.
lời sau cuối của đời nàng, chàng quỳ xuống bên nàng không khóc không nói
gì cả. Mọi thứ với chàng bây giờ là khoảng hư vô.
Bội Nhi khóc nức nở bên cạnh xác chết của Uyển Thanh. Tịnh Nhi cũng có mặt ở đấy, nó nhìn chầm chầm vào xác của Uyển Thanh.
Ba ngày sau, Thế Khiêm an táng Uyển Thanh bên bờ Tây Hồ.
Trước khi hạ huyệt thì Bội Nhi chạy đến bên quan tài, nghẹn ngào nói:
- Tiểu thơ, Bội Nhi sẽ theo hầu hạ cô mãị
Vừa nói xong, Bội Nhi đập đầu vào quan tài tự vận chết theo cô chủ.
Thế Khiêm chỉ còn biết thở dài:
- Nào có ai ngờ ở chốn thanh lâu lại có kỳ nữ như Uyển Thanh, cũng chẳng có ai ngờ thêm một nô bộc trung thành như Bội Nhị
Lúc làm lễ an táng những người đã chết, Thế
Khiêm không khóc, cũng không lộ vẻ gì là xúc động. Chàng rất bình thản,
chôn hai chủ tớ trong một nấm mồ. Trước mộ, Thế Khiêm trồng một cây liễu
nhỏ vớ tấm mộ biạ
Khiêm không khóc, cũng không lộ vẻ gì là xúc động. Chàng rất bình thản,
chôn hai chủ tớ trong một nấm mồ. Trước mộ, Thế Khiêm trồng một cây liễu
nhỏ vớ tấm mộ biạ
Trên bia chẳng viết gì cả ngoài bốn chữ "Dương Liễu Thanh Thanh".
Sau ngày mai táng chủ tớ của Uyển Thanh được hai
hôm, Thế Khiêm và Tịnh Nhi chẳng biết vì sao đi đâu mất tích. Dịch Phủ
đã huy động người đi tìm họ khắp bốn phương mà vẫn tìm không được.
hôm, Thế Khiêm và Tịnh Nhi chẳng biết vì sao đi đâu mất tích. Dịch Phủ
đã huy động người đi tìm họ khắp bốn phương mà vẫn tìm không được.
Có người nói thấy hai thầy trò Thế Khiêm đã vào
chùa tu, nhưng người của Dịch Phủ tìm khắp mọi chùa mà vẫn tìm không
thấỵ Cũng có người nói thầy trò Thế Khiêm đã vào chốn rừng sâu bí hiểm.
Nhưng thế gian này có biết bao là rừng núi, biết tìm nơi đâủ
chùa tu, nhưng người của Dịch Phủ tìm khắp mọi chùa mà vẫn tìm không
thấỵ Cũng có người nói thầy trò Thế Khiêm đã vào chốn rừng sâu bí hiểm.
Nhưng thế gian này có biết bao là rừng núi, biết tìm nơi đâủ
Tóm lại là từ đó về sau Thế Khiêm đã không quay về nhà.
Và người cha già từng mơ ước con mình phải trở
thành rồng đã phải mất con. Cũng như người đàn bà hiểm độc muốn độc
chiếm chồng đã từ đó phải sống kiếp một người quả phụ bất đắc dĩ.
thành rồng đã phải mất con. Cũng như người đàn bà hiểm độc muốn độc
chiếm chồng đã từ đó phải sống kiếp một người quả phụ bất đắc dĩ.
Trên đời này, những chuyện như vậy rất thường
xảy ra, bạn không thể nói là họ làm vậy là đúng hay saị Nhất là khi bạn ở
vào cái thời buổi khác thời cũ. Đúng, Saỉ chẳng biết! có điều bi kịch
hay xảy đến như thế.
xảy ra, bạn không thể nói là họ làm vậy là đúng hay saị Nhất là khi bạn ở
vào cái thời buổi khác thời cũ. Đúng, Saỉ chẳng biết! có điều bi kịch
hay xảy đến như thế.
Ngày qua ngày, năm thêm năm, thời gian xóa mờ đi
chuyện cũ. Ký ức cũng không rõ ràng. Rồi người ta cũng dần quên nàng
con gái mang tên Dương Uyển Thanh và quên cả mối tình đẫm lệ đó. Riêng
các hàng liễu bên bờ Tây Hồ thì cứ mãi thay lá. Nấm mộ và chiếc bia theo
thờí gian chẳng được người chăm sóc nên đã chìm sâu giữa đám lau sậy
cao và sau đó lặn mất. Bây giờ chẳng ai còn biết nó nằm ở đâụ Chỉ biết
là, cách bờ hồ một khoảng gần đoạn mười tám suối Cửu Khê có một cây liễu
thật lạ lùng. Ngày tháng trôi đi, nó không hề rụng lá, mà mãi mãi xanh
biếc tốt tươi!
chuyện cũ. Ký ức cũng không rõ ràng. Rồi người ta cũng dần quên nàng
con gái mang tên Dương Uyển Thanh và quên cả mối tình đẫm lệ đó. Riêng
các hàng liễu bên bờ Tây Hồ thì cứ mãi thay lá. Nấm mộ và chiếc bia theo
thờí gian chẳng được người chăm sóc nên đã chìm sâu giữa đám lau sậy
cao và sau đó lặn mất. Bây giờ chẳng ai còn biết nó nằm ở đâụ Chỉ biết
là, cách bờ hồ một khoảng gần đoạn mười tám suối Cửu Khê có một cây liễu
thật lạ lùng. Ngày tháng trôi đi, nó không hề rụng lá, mà mãi mãi xanh
biếc tốt tươi!
Báo cáo nội dung xấu

