Dương liểu thanh thanh - Chương 05.1
Chương 5 -
Trên
đường đến kinh, vợ của Thế Khiêm đã nghiêm khắc cảnh cáo Tịnh Nhi là
tuyệt đối không được cho Thế Khiêm biết một tí gì về Uyển Thanh. Nó chỉ
được báo cáo theo những gì nàng đã dặn dò. Đương nhiên là Tịnh Nhi nhất
dạ nghe theo không dám cãi lờị
đường đến kinh, vợ của Thế Khiêm đã nghiêm khắc cảnh cáo Tịnh Nhi là
tuyệt đối không được cho Thế Khiêm biết một tí gì về Uyển Thanh. Nó chỉ
được báo cáo theo những gì nàng đã dặn dò. Đương nhiên là Tịnh Nhi nhất
dạ nghe theo không dám cãi lờị
Vợ của Thế Khiêm tuy là người đàn bà ít học nhưng nhiều thủ đoạn. Có đủ cách để bắt kẻ dưới phải răm rắp nghe theọ
Trước kia ở quê nhà, phía trên còn có Dịch lão gia và lão phu nhân, còn bây giờ trên đường đi thì toàn quyền nàng sanh sát.
Tịnh Nhi chỉ biết tuân lệnh. Có điều ngoài mặt
là vậy, nhưng trong lòng nó lúc nào cũng bứt rứt. Cái hình ảnh Uyển
Thanh trong lớp vải thô với những sợi bông vải dính đầy người, rồi cảnh
nghèo hèn với khuôn mặt hốc hác vì thiếu ăn và đôi mắt đợi chờ của Uyển
Thanh. Rồi đến ánh mắt giận dữ, khổ đau, ói ra máu vì uất hận khi nghe
Thế Khiêm bạc tình. Cái vuông lụa với huyết thư. Nghĩ đến là Tịnh Nhi
thở dài và tự nhủ:
là vậy, nhưng trong lòng nó lúc nào cũng bứt rứt. Cái hình ảnh Uyển
Thanh trong lớp vải thô với những sợi bông vải dính đầy người, rồi cảnh
nghèo hèn với khuôn mặt hốc hác vì thiếu ăn và đôi mắt đợi chờ của Uyển
Thanh. Rồi đến ánh mắt giận dữ, khổ đau, ói ra máu vì uất hận khi nghe
Thế Khiêm bạc tình. Cái vuông lụa với huyết thư. Nghĩ đến là Tịnh Nhi
thở dài và tự nhủ:
"Thế này là cô ấy không sống nổi đâu".
Và rồi Tịnh Nhi cảm thấy mình tội lỗi vô cùng vì
là kẻ đồng lõa với sát thủ. Nó bứt rứt, buồn bã, tự trách mình sao
trước đó không mạo hiểm đến Điệp Mộng Lâu tìm hiểu trước. Mà ai biểu cái
số là đầy tớ làm chỉ Cũng tội Dương cô nưông là con người bạc số. Nếu
cô ta ở trong cảnh giàu sang thì hẳn cô đã được đàng hoàng sánh duyên
cùng Dịch công tử rồị
là kẻ đồng lõa với sát thủ. Nó bứt rứt, buồn bã, tự trách mình sao
trước đó không mạo hiểm đến Điệp Mộng Lâu tìm hiểu trước. Mà ai biểu cái
số là đầy tớ làm chỉ Cũng tội Dương cô nưông là con người bạc số. Nếu
cô ta ở trong cảnh giàu sang thì hẳn cô đã được đàng hoàng sánh duyên
cùng Dịch công tử rồị
Bây giờ mọi sự đã trở thành chậm trễ, muộn rồi, chẳng làm sao cứu vãn được nữạ
Và rồi, đoàn người cũng về đến kinh thành. Gia
đình xum họp. Mọi người rộn rã hẳn lên. Gặp mặt, tiếp đón, hỏi han, sắp
xếp chiếm hết phần lớn thời gian. Thế Khiêm thấy trong đám người không
có Uyển Thanh, lòng buồn vô cùng. Trước mặt vợ lại chẳng tiện hỏi, chỉ
đưa mắt ngầm hỏi Tịnh Nhi, nhưng nó lại cứ gầm mặt hoặc lảng nhìn sang
nơi khác, điều đó khiến Thế Khiêm càng bất an.
đình xum họp. Mọi người rộn rã hẳn lên. Gặp mặt, tiếp đón, hỏi han, sắp
xếp chiếm hết phần lớn thời gian. Thế Khiêm thấy trong đám người không
có Uyển Thanh, lòng buồn vô cùng. Trước mặt vợ lại chẳng tiện hỏi, chỉ
đưa mắt ngầm hỏi Tịnh Nhi, nhưng nó lại cứ gầm mặt hoặc lảng nhìn sang
nơi khác, điều đó khiến Thế Khiêm càng bất an.
Đêm hôm ấy cùng vợ ở trong phòng riêng, nàng đã tự động nói trước một cách bình thản.
- Đúng ra thì em đã đưa Dương cô nương lên cùng
với em, nhưng bảo Tịnh Nhi đi tìm và tìm mãi không thấỵ Nghe đâu cô ta
đã đi Hồ Châu, trở lại nghề cũ rồị Thật tội nghiệp! Sau đó, khi bọn này
sửa soạn lên kinh thì cô ấy lại quay về Hàng Châu, trở lại Điệp Mộng Lâụ
Nghề cũ quen rồi, khó mà trách cô tạ Thôi thì mặc cô ấy vậỵ Gái thanh
lâu thường chẳng an phận bao giờ.
với em, nhưng bảo Tịnh Nhi đi tìm và tìm mãi không thấỵ Nghe đâu cô ta
đã đi Hồ Châu, trở lại nghề cũ rồị Thật tội nghiệp! Sau đó, khi bọn này
sửa soạn lên kinh thì cô ấy lại quay về Hàng Châu, trở lại Điệp Mộng Lâụ
Nghề cũ quen rồi, khó mà trách cô tạ Thôi thì mặc cô ấy vậỵ Gái thanh
lâu thường chẳng an phận bao giờ.
Thế Khiêm nghe vậy bán tín bán nghi, gọi Tịnh
Nhi đến hỏi thì Tịnh Nhi cũng nói y như vợ của chàng đã nóị Thế Khiêm
vừa giận vừa hận, hận nàng sao lại quên đi lời hứa khi xưa, hận chàng
sao lại quá dễ tin tưởng những lời thề vô nghĩa kia, chàng hận rồi lại
buồn, nhưng không biết thố lộ cùng aị Trong khi vợ chàng lại rất thông
minh thường an ủi chồng:
Nhi đến hỏi thì Tịnh Nhi cũng nói y như vợ của chàng đã nóị Thế Khiêm
vừa giận vừa hận, hận nàng sao lại quên đi lời hứa khi xưa, hận chàng
sao lại quá dễ tin tưởng những lời thề vô nghĩa kia, chàng hận rồi lại
buồn, nhưng không biết thố lộ cùng aị Trong khi vợ chàng lại rất thông
minh thường an ủi chồng:
- Người đẹp trong đời này không khó kiếm đâu
chàng. Chầm chậm đi em sẽ tìm một người con nhà đàng hoàng làm thê thiếp
cho anh, bảo đảm là sẽ ăn đứt Dương cô nương.
chàng. Chầm chậm đi em sẽ tìm một người con nhà đàng hoàng làm thê thiếp
cho anh, bảo đảm là sẽ ăn đứt Dương cô nương.
Thế Khiêm không cách nào hơn là trách Uyển Thanh
sao lại phản bội chàng như thế, rồi lại trách mình sao lại không thể
đứng trước mặt nàng để nói lời cuốị Nhưng rồi công việc trong triều khá
bận rộn, vợ nhà mới lên, rồi mọi chuyện cũng gác quạ
sao lại phản bội chàng như thế, rồi lại trách mình sao lại không thể
đứng trước mặt nàng để nói lời cuốị Nhưng rồi công việc trong triều khá
bận rộn, vợ nhà mới lên, rồi mọi chuyện cũng gác quạ
Và như vậy chuyện kéo dài thêm nửa năm, vợ Thế
Khiêm thấy Tịnh Nhi vẫn giữ kín miệng mồn nên yên tâm phần nào và lơ là
cảnh giác. Lại thấy Thế Khiêm chí thú công việc và đang được đề nghị lên
chức Biện Tu Viện Du Lâm và tưởng là chàng đã quên Uyển Thanh, mà quả
thật Thế Khiêm rất bận rộn nhưng chàng làm là để quên Uyển Thanh, nhờ
vậy cơ hội đợi chờ lâu nay của Tịnh Nhi đã đến.
Khiêm thấy Tịnh Nhi vẫn giữ kín miệng mồn nên yên tâm phần nào và lơ là
cảnh giác. Lại thấy Thế Khiêm chí thú công việc và đang được đề nghị lên
chức Biện Tu Viện Du Lâm và tưởng là chàng đã quên Uyển Thanh, mà quả
thật Thế Khiêm rất bận rộn nhưng chàng làm là để quên Uyển Thanh, nhờ
vậy cơ hội đợi chờ lâu nay của Tịnh Nhi đã đến.
Hôm ấy, Thế Khiêm đi thăm quan khách có dẫn theo
cận vệ và cả Tịnh Nhị Trên đường về chàng lại nhớ còn quên chuyện gì đó
nên bảo họ về trước, còn chàng và Tịnh Nhi quay trở lại triều đề hoàn
thành việc chàng muốn làm. Vậy là chỉ còn hai thầy trò trên hai con tuấn
mã. Tịnh Nhi thấy không còn ai theo dõi, nên đề nghị với Thế Khiêm:
cận vệ và cả Tịnh Nhị Trên đường về chàng lại nhớ còn quên chuyện gì đó
nên bảo họ về trước, còn chàng và Tịnh Nhi quay trở lại triều đề hoàn
thành việc chàng muốn làm. Vậy là chỉ còn hai thầy trò trên hai con tuấn
mã. Tịnh Nhi thấy không còn ai theo dõi, nên đề nghị với Thế Khiêm:
- Gia gia, chúng ta ra ngoại ô dạo một vòng trước có được không?
Thế Khiêm ngạc nhiên hỏi:
- Để làm gì?
Tịnh Nhi cúi đầu nói:
- Con có điều muốn bẩm báo với gia giạ
Thế Khiêm nhìn thái độ của Tịnh Nhi, đã đoán
được phần nào sự việc nên lặng lẽ cho ngựa đi trước. Hai thầy trò ra đến
Tây Thành. Ngoài Tây Thành là ngoại ô với rừng câỵ Bấy giờ là mùa thu
nên cả rừng phong đỏ ốị Chủ tớ hai người thúc ngựa vào tận núị Tịnh Nhi
dừng ngựa lại, nhảy xuống, phủ phục ngay trước mặt Thế Khiêm:
được phần nào sự việc nên lặng lẽ cho ngựa đi trước. Hai thầy trò ra đến
Tây Thành. Ngoài Tây Thành là ngoại ô với rừng câỵ Bấy giờ là mùa thu
nên cả rừng phong đỏ ốị Chủ tớ hai người thúc ngựa vào tận núị Tịnh Nhi
dừng ngựa lại, nhảy xuống, phủ phục ngay trước mặt Thế Khiêm:
- Nô tài đáng chết đã không làm tròn trách nhiệm mà Gia Gia đã giao chọ Nô tài thật đáng chết!
Thế Khiêm xuống ngựa, châu mày hỏi:
- Mi nói vậy là saỏ Chuyện gì thế?
- Dạ, chuyện có liên quan đến Dương cô nương.
Thế Khiêm giật mình:
- Saỏ
Tịnh Nhi bắt đầu đem hết câu chuyện kể cho Thế Khiêm nghẹ
Nó đã kể hết tất cả sự việc từ chuyện Uyển Thanh
vẫn ở trong ngôi nhà cũ mỏi mắt trông chờ Thế Khiêm với những khung dệt
cùng bụi bông dính đầỵ Cái thái độ lúc mới gặp Tịụnh Nhi, nỗi vui mừng
rồi nỗi thất vọng đến độ ói ra máụ
vẫn ở trong ngôi nhà cũ mỏi mắt trông chờ Thế Khiêm với những khung dệt
cùng bụi bông dính đầỵ Cái thái độ lúc mới gặp Tịụnh Nhi, nỗi vui mừng
rồi nỗi thất vọng đến độ ói ra máụ
Tịnh Nhi lấy trong người ra chiếc vuông lụa đầy
chữ dâng lên cho Thế Khiêm. Chàng nghe nói lòng quặn đau, cảm thấy trời
đất quay cuồng. Rồi mở vuông lụa ra, tuy huyết máu đã đổi màu, nhưng
càng đọc tim chàng càng rỉ máụ Thế Khiêm nắm chặt vuông lụa trong tay,
nghiến răng, mắt đỏ ngầụ Chàng thẳng tay táng cho Tịnh Nhi một bợp tay
nhá lửạ Tịnh Nhi bị đánh lăn trên đất, nó lồm chồm ngồi dậy phủ phục
dưới chân chủ:
chữ dâng lên cho Thế Khiêm. Chàng nghe nói lòng quặn đau, cảm thấy trời
đất quay cuồng. Rồi mở vuông lụa ra, tuy huyết máu đã đổi màu, nhưng
càng đọc tim chàng càng rỉ máụ Thế Khiêm nắm chặt vuông lụa trong tay,
nghiến răng, mắt đỏ ngầụ Chàng thẳng tay táng cho Tịnh Nhi một bợp tay
nhá lửạ Tịnh Nhi bị đánh lăn trên đất, nó lồm chồm ngồi dậy phủ phục
dưới chân chủ:
- Gia gia, gia gia có giận dữ cứ đánh con, chửi con, nhưng xin người trước mặt phu nhân đừng nói lại những điều nàỵ
Riêng phần Dương cô nương còn ở dưới quê, xin gia gia hãy tìm cách nào đó cứu cô ấy ra càng sớm càng tốt.
Lời của Tịnh Nhi như đánh bật Thế Khiêm. Chàng ngã người tựa vào thân cây già. Chàng ngước mắt lên trời hét to:
- Trời ơi! Trời! Sao ông lại nở bất công thế nàỷ!
Tịnh Nhi khóc theo, nói:
- Gia gia ơi, tất cả lỗi này đều là do nô tài không tốt, nô tài đáng tội chết!
Chàng gục đầu không nói, một lúc sau mới tỉnh táo lại phần nào, chàng xếp bức huyết thư lại, nói:
- Thôi mi hãy đứng dậỵ Chuyện này không thể
trách ngươi, cũng lỗi là do ở vợ ta và cũng là do số mệnh! Nào bây giờ
hãy nói cho ta rõ, có phải là từ lúc ta đi Dương cô nương không có nhận
được một đồng nào của gia đình ta, cũng không hề nhận được thư của ta
phải không?
trách ngươi, cũng lỗi là do ở vợ ta và cũng là do số mệnh! Nào bây giờ
hãy nói cho ta rõ, có phải là từ lúc ta đi Dương cô nương không có nhận
được một đồng nào của gia đình ta, cũng không hề nhận được thư của ta
phải không?
- Dạ đúng, nghe nói hai chủ tớ của cô ấy chỉ sống bằng tiền dệt và thêu vảị Lúc con về đến, tất cả đồ đạc trong nhà sạch trơn.
Thế Khiêm chảy nước mắt:
- Tội Nghiệp cho nàng, phải ngậm đắng nuốt cay suốt mấy năm naỵ Và bây giờ Dương cô nương đã trở về Điệp Mộng Lâu rồỉ
- Vâng, đúng vậỵ
Thế Khiêm đứng suy nghĩ thật lâu chẳng nói năng gì. Chàng đưa mắt về xa xa, rồi từ từ nói:
- Vậy là cô ấy vẫn còn sống, đúng không?
- Dạ đúng vậỵ
Thế Khiêm gật đầu:
- Nếu vậy, chúng ta quay về phủ đị Đến nơi ngươi không nên nói năng gì về chuyện này nghe không?
- Dạ, đội ơn gia giạ
Và rồi, sáng hôm sau, Thế Khiêm thảo tờ đơn, lấy
lý do là song thân đã già yếu, chẳng ai chăm sóc trong ngoài, nên xin
được từ quan trở về quê chăm nom cha mẹ! Hoàng thượng rất mến mộ chàng
nên không cho từ quan, chỉ đặc cách cho chàng được về quê thăm cha mẹ ba
năm, sau đó phải trở lên triều tiếp tục làm quan giúp đỡ triều đình.
lý do là song thân đã già yếu, chẳng ai chăm sóc trong ngoài, nên xin
được từ quan trở về quê chăm nom cha mẹ! Hoàng thượng rất mến mộ chàng
nên không cho từ quan, chỉ đặc cách cho chàng được về quê thăm cha mẹ ba
năm, sau đó phải trở lên triều tiếp tục làm quan giúp đỡ triều đình.
Thế Khiêm về phủ là chuẩn bị hành lý, vợ chàng ngạc nhiên hỏi:
- Em vừa lên kinh không bao lâu mà chàng đã xin phép về quê, thế này là thế nàỏ?
Thế Khiêm giận dữ nhìn vợ, hỏi lại:
- Em có biết bốn chữ tam tòng tứ đức là gì không? Anh muốn về quê, còn em... em không muốn thì cứ ở lại đây!
Vợ của Thế Khiêm nghe vậy sợ hãi, không dám cãi lời hoặc hỏi thêm gì cả.
Bên bờ Tây Hồ, dương liễu một lần nữa lại xanh.
Uyển Thanh bây giờ đã trở về nghề cũ đến nay đã
đầy nửa năm. Tên tuổi của nàng còn vang dội hơn xưạ Đó là nhờ khi từ lúc
trở về Thanh đã cởi bỏ cái lớp áo kiêu sa thủ tiếc, nàng đã buông lơi
tất cả và luôn trữ tình như một cánh bướm, khiến khách mày râu phải đảo
điên vì nàng. Tài sắc vẹn toàn, nào là tài cầm kỳ thi họa, tửu đều có
đủ, hỏi gái thanh lâu nào còn theo kịp. Sự quyến rũ của nàng làm biết
bao mệnh phụ phu nhân ghen tức.
đầy nửa năm. Tên tuổi của nàng còn vang dội hơn xưạ Đó là nhờ khi từ lúc
trở về Thanh đã cởi bỏ cái lớp áo kiêu sa thủ tiếc, nàng đã buông lơi
tất cả và luôn trữ tình như một cánh bướm, khiến khách mày râu phải đảo
điên vì nàng. Tài sắc vẹn toàn, nào là tài cầm kỳ thi họa, tửu đều có
đủ, hỏi gái thanh lâu nào còn theo kịp. Sự quyến rũ của nàng làm biết
bao mệnh phụ phu nhân ghen tức.
Uyển Thanh trở thành một danh kỹ ở Hàng Châụ
Nàng sống là chỉ để trả thù bọn đàn ông quên ân phụ nghĩạ Và lúc đó,
Dịch Thế Khiêm từ kinh đô trở về.
Nàng sống là chỉ để trả thù bọn đàn ông quên ân phụ nghĩạ Và lúc đó,
Dịch Thế Khiêm từ kinh đô trở về.
Tối hôm ấy tại Điệp Mộng Lâu đám gia nhân vào bẩm báọ
- Có Dịch công tử đến!
- Dịch thiếu gia đến!
Uyển Thanh đang tiếp khách trên lầu, đó là những
thương gia lắm tiền nhiều bạc, đang cười nói vui vẻ thì nghe bên ngoài
ồn ào, sau đó lại nghe ba tiếng "Dịch thiếu gia" lọt vào tai, nàng ngẫn
người ra, hỏi:
thương gia lắm tiền nhiều bạc, đang cười nói vui vẻ thì nghe bên ngoài
ồn ào, sau đó lại nghe ba tiếng "Dịch thiếu gia" lọt vào tai, nàng ngẫn
người ra, hỏi:
- Dịch thiếu gia nào vậỷ
Bội Nhi vội vã chạy ra rồi chạy vào nói:
- Là Dịch Thế Khiêm!
Uyển Thanh tái mặt. Cơn uất nghẹn đang dâng lên cổ, nhưng rồi lấy lại bình tĩnh, nàng cười nói:
- Thì em hãy ra mời Dịch thiếu gia vào chung vui!
Bội Nhi chạy ra cũng thản nhiên nói:
- Dịch thiếu gia, tiểu thơ nhà tôi mời công tử vào chung vuị
Thế Khiêm lòng trăm mốị Buồn vui có, không để ý đến ngoại cảnh. Vừa nhìn thấy Bội Nhi là vui mừng gọi:
- Bội Nhi!
Bội Nhi giả vờ không để ý hoặc nghe gì cả, bỏ đi
vào trong. Thế Khiêm chỉ còn biết đi theo vàọ Vừa đến nơi thì chàng đã
sững sờ, Uyển Thanh trong bộ áo màu đỏ kiêu sa bó sát thân, đang ngồi
trên đùi một ông khách, tay nâng ly rượu và miệng cười lả lơị Màn kịch
đó làm Thế Khiêm súyt ngất. Chàng vội lùi ra sau mấy bước, nhưng chưa
kịp bao xa thì Uyển Thanh đã trông thấy, nàng liếc nhanh về phía chàng
nói:
vào trong. Thế Khiêm chỉ còn biết đi theo vàọ Vừa đến nơi thì chàng đã
sững sờ, Uyển Thanh trong bộ áo màu đỏ kiêu sa bó sát thân, đang ngồi
trên đùi một ông khách, tay nâng ly rượu và miệng cười lả lơị Màn kịch
đó làm Thế Khiêm súyt ngất. Chàng vội lùi ra sau mấy bước, nhưng chưa
kịp bao xa thì Uyển Thanh đã trông thấy, nàng liếc nhanh về phía chàng
nói:
- Dịch thiếu gia, mời vào chung vuị Bội Nhi em, hãy gọi Mộng Châu ra đây, để hầu rượu cho công tử, nghe không?
- Vâng...
Thế Khiêm không rút lui, liền nói nhanh với Bội Nhi:
- Nếu tiểu thơ em có khách thì thôi, để tôi qua ngồi phòng bên chờ vậỵ
Uyển Thanh bước tới gần Thế Khiêm, lấy tay kéo Thế Khiêm lại, giả vờ nói:
- Làm vậy coi sao được? Ai lại không biét Dịch
thế gia đây là tân khoa tiến sĩ, mà đến đây quả là "phước phần" cho
chúng tôị Không thể để chờ được. Phải được tiếp đón ngaỵ Nào Bội Nhi, em
hãy mang rượu ra đây mừng Dịch công tử ba chung!
thế gia đây là tân khoa tiến sĩ, mà đến đây quả là "phước phần" cho
chúng tôị Không thể để chờ được. Phải được tiếp đón ngaỵ Nào Bội Nhi, em
hãy mang rượu ra đây mừng Dịch công tử ba chung!
Thế Khiêm châu mày, lòng đau như cắt. Trong hoàn
cảnh này, có lời cũng không thể nói được. Trước mặt chàng Uyển Thanh
càng ra sức lả lơi, bọn khách được một dịp mê tít. Uyển Thanh như con
thoi, từ tay người khách này đến khách kia rồi mới có rượu đến tay Thế
Khiêm. Nàng ép chàng uống cạn ba ly, bản thân nàng cũng uống khá nhiều
rượụ Uống xong lại cười một cách lả lơị Thế Khiêm ngồi đó mà như ngồi
trên lửa đỏ. Nhưng chàng biết là phải dằn lòng, phải bình tĩnh. Chàng
lặng lẽ ngồi nhìn Uyển Thanh. Nàng như chú ý về cái nhìn của Thế Khiêm
nên càng lả lơi hơn, lòng Thế Khiêm càng đau, càng hối hận.
cảnh này, có lời cũng không thể nói được. Trước mặt chàng Uyển Thanh
càng ra sức lả lơi, bọn khách được một dịp mê tít. Uyển Thanh như con
thoi, từ tay người khách này đến khách kia rồi mới có rượu đến tay Thế
Khiêm. Nàng ép chàng uống cạn ba ly, bản thân nàng cũng uống khá nhiều
rượụ Uống xong lại cười một cách lả lơị Thế Khiêm ngồi đó mà như ngồi
trên lửa đỏ. Nhưng chàng biết là phải dằn lòng, phải bình tĩnh. Chàng
lặng lẽ ngồi nhìn Uyển Thanh. Nàng như chú ý về cái nhìn của Thế Khiêm
nên càng lả lơi hơn, lòng Thế Khiêm càng đau, càng hối hận.
Cuối cùng đám khách kia cũng say khướt, lại biết thân thế của Thế Khiêm không phải vừa, nên họ đều rút lui cả.
Tiệc tan, trong phòng còn lại Uyển Thanh, Bội
Nhi, và Thế Khiêm. Uyển Thanh ra hiệu cho Bội Nhi, nó nhìn rồi đến trước
mặt Thế Khiêm nói thật bình thản:
Nhi, và Thế Khiêm. Uyển Thanh ra hiệu cho Bội Nhi, nó nhìn rồi đến trước
mặt Thế Khiêm nói thật bình thản:
- Dịch thiếu gia có cần ở qua đêm không? cứ cho
biết. Nếu muốn thì theo lệ cứ để tiền lại, chúng ta có thể tính giá cả
rõ ràng. Thiếu gia có mang theo tiền chứ?
biết. Nếu muốn thì theo lệ cứ để tiền lại, chúng ta có thể tính giá cả
rõ ràng. Thiếu gia có mang theo tiền chứ?
Thế Khiêm hết nhìn Bội Nhi rồi nhìn Uyển Thanh.
Miệng như nghẹn lại, không nói được gì. Một lúc sau chàng mới quay mặt
ra ngoài cửa, gọi thật to:
Miệng như nghẹn lại, không nói được gì. Một lúc sau chàng mới quay mặt
ra ngoài cửa, gọi thật to:
- Tịnh Nhi!
Tịnh Nhi vội bước vàọ
Thế Khiêm giận dữ nói:
- Hãy nói sự thật cho Dương cô nương biết, lần trước ta sai mi về quê để làm gì?
- Dạ để đón Dương cô nương về kinh.
Tịnh Nhi vừa nói xong, nó qùy xuống trước mặt
Uyển Thanh mang hết tất cả sự thật kể lại, bao gồm cả chuyện nhà gởi thư
lên dối với Thế Khiêm về Uyển Thanh, không có cách nào để liên lạc cùng
nàng nên Thế Khiêm đã cho nó về dò la tin tức, rước Uyển Thanh lên kinh
thành nhưng không ngờ bị thiếu phu nhân bày kế bắt nó phải mang tiền
đến cho Uyển Thanh không phải để giúp đỡ mà để hủy ước, lại cho hai
người tâm phúc đi theo giám sát.
Uyển Thanh mang hết tất cả sự thật kể lại, bao gồm cả chuyện nhà gởi thư
lên dối với Thế Khiêm về Uyển Thanh, không có cách nào để liên lạc cùng
nàng nên Thế Khiêm đã cho nó về dò la tin tức, rước Uyển Thanh lên kinh
thành nhưng không ngờ bị thiếu phu nhân bày kế bắt nó phải mang tiền
đến cho Uyển Thanh không phải để giúp đỡ mà để hủy ước, lại cho hai
người tâm phúc đi theo giám sát.
Tịnh Nhi trình bày rõ ràng vợ của Thế Khiêm đã
mưu mẹo thế nào để bắt chẹt nó phải làm theo, đã dùng mọi thủ đoạn để
phá vỡ cuộc tình của Uyển Thanh vời chồng cho bằng được.
mưu mẹo thế nào để bắt chẹt nó phải làm theo, đã dùng mọi thủ đoạn để
phá vỡ cuộc tình của Uyển Thanh vời chồng cho bằng được.
Uyển Thanh càng nghe càng tái mặt đi, nàng lùi lại trừng mắt nhìn Tịnh Nhi:
- Những lời mi nói hoan toàn là sự thật?
Tịnh Nhi vừa khóc vừa nói:
- Con xin bảo đảm là chẳng điều gì gian dối cả, tội con thật đáng chết.
Nhưng Uyển Thanh đã quay lại nhìn thẳng vào mắt Thế Khiêm:
- Không, ta không tin! đây là vở kịch các người dựng lên để lừa dối ta một lần nữạ
Thế Khiêm nhìn Uyển Thanh vừa đau khổ vừa chua xót. Chàng nghẹn lời nói:
- Nấu không phải là sự thật, thì tại sao anh vừa
được thăng chức Biện Tu ở viện hàn lâm thì phải từ quan trở về đây là
gì? Nếu không phải là sự thật thì tại sao lúc cho người về rước gia
đình, anh không chọn ai mà lại chọn Tịnh Nhỉ Uyển Thanh! Uyển Thanh, em
hãy suy nghĩ kỹ đi rồi hãy bắt tội anh.
được thăng chức Biện Tu ở viện hàn lâm thì phải từ quan trở về đây là
gì? Nếu không phải là sự thật thì tại sao lúc cho người về rước gia
đình, anh không chọn ai mà lại chọn Tịnh Nhỉ Uyển Thanh! Uyển Thanh, em
hãy suy nghĩ kỹ đi rồi hãy bắt tội anh.
Báo cáo nội dung xấu

