Dương liểu thanh thanh - Chương 03.2
Chuyện đó còn chưa êm thì nay lại nẩy sinh ra
Uyển Thanh. Vợ chàng thì giận chàng sao lại chẳng thích công danh và nay
lại yêu cả gái thanh lâu nên lời vô tiếng ra vì vậy làm lão gia càng
tức giận phản đối kịch liệt.
Uyển Thanh. Vợ chàng thì giận chàng sao lại chẳng thích công danh và nay
lại yêu cả gái thanh lâu nên lời vô tiếng ra vì vậy làm lão gia càng
tức giận phản đối kịch liệt.
- Trời ơi trời! sao người đã ban cho con một đứa
con trai như thế nàỷ Đã không có đầu óc cầu tiến, lại còn ham mê tửu
sắc, mê cái thứ mèo mả gà đồng. Như vậy thì chỉ cần mấy đời nữa thôi là
nhà này suy sụp. Giòng họ này suy tàn mất. Ta chết cũng không nhắm mắt!
con trai như thế nàỷ Đã không có đầu óc cầu tiến, lại còn ham mê tửu
sắc, mê cái thứ mèo mả gà đồng. Như vậy thì chỉ cần mấy đời nữa thôi là
nhà này suy sụp. Giòng họ này suy tàn mất. Ta chết cũng không nhắm mắt!
Nghe những lời đó, Thế Khiêm càng đau khổ hơn.
Vì chuyện của chàng với Uyển Thanh coi như tan thành bọt nước. Nhớ lại
hình ảnh Uyển Thanh suốt ngày gần như nước mắt với nước mắt, cái dáng
dấp tiều tụy, làm sao chàng có thể xa nàng được bây giờ? tuy chàng đã có
vợ nhưng chưa bao giờ được có tình yêụ Từ khi gặp Uyển Thanh chàng mới
biết tình yêu là gì, sao mới gọi là đau khổ vì tình yêụ Thế Khiêm thấy
thật bất lực chẳng biết làm gì để giúp Uyển Thanh. Từ lúc yêu Thanh cho
đến nay vẫn chưa giúp được nàng ra khỏi chốn thanh lâụ Mỗi lần nhìn thấy
Uyển Thanh đàn hát cho bao người nghe, giả vờ cười nói cùng họ, chàng
nghe tim mình nhói đaụ Yêu nhau lắm cắn nhau đaụ Thế Khiêm ghen tức,
nhưng rồi nghĩ lại thấy mình khờ khạo, tội lỗị
Vì chuyện của chàng với Uyển Thanh coi như tan thành bọt nước. Nhớ lại
hình ảnh Uyển Thanh suốt ngày gần như nước mắt với nước mắt, cái dáng
dấp tiều tụy, làm sao chàng có thể xa nàng được bây giờ? tuy chàng đã có
vợ nhưng chưa bao giờ được có tình yêụ Từ khi gặp Uyển Thanh chàng mới
biết tình yêu là gì, sao mới gọi là đau khổ vì tình yêụ Thế Khiêm thấy
thật bất lực chẳng biết làm gì để giúp Uyển Thanh. Từ lúc yêu Thanh cho
đến nay vẫn chưa giúp được nàng ra khỏi chốn thanh lâụ Mỗi lần nhìn thấy
Uyển Thanh đàn hát cho bao người nghe, giả vờ cười nói cùng họ, chàng
nghe tim mình nhói đaụ Yêu nhau lắm cắn nhau đaụ Thế Khiêm ghen tức,
nhưng rồi nghĩ lại thấy mình khờ khạo, tội lỗị
Không cứu được người yêu mà còn ghen tức hành hạ nàng.
Cái đau kia cứ dày vò Khiêm mãị Khi hai người gặp nhau, lặng nhìn nhau qua nước mắt, khi không gặp lại nhớ vô cùng.
Uyển Thanh thường rơi lệ nói với chàng:
- Nếu biết thế này, ta gặp nhau mà chỉ
Và như thế, mùa hè trôi qua, mùa Thu lặng lẽ
đến. Ông họ Châu sang giàu bắt đầu tấn công Uyển Thanh tới tấp. Hắn đến
thăm Uyển Thanh thường xuyên, lại chánh thức bàn tính với mẹ nuôi của
nàng về số tiền chuộc nàng về với hắn. Lúc đầu mẹ Thanh vẫn còn nghĩ
ngợi không chịu vì Thanh quá nổi tiếng về tài đàn hát thơ họa, vì thế đã
mang đến thậảt nhiều khách cho bà. Nhưng càng lúc càng thấy Thanh bắt
đầu khó dạy, nhất là lúc gặp Thế Khiêm nàng đã một mực không ra tiép đãi
một ai ngoài Thế Khiêm, khiến khách đến chơi càng ngày càng ít. Mẹ
Thanh quyết định nếu thấy được giá bà sẽ cho chuộc Uyển Thanh đi cho rồị
Gởi một số tiền lớn mua đứa con gái khác về thay thế Uyển Thanh. Tuy
Uyển Thanh có tài nhưng vẫn không buông thả bản thân nàng vì vậy có đứa
con gái khác thì có lẽ tốt hơn. Ai muốn Thanh thì chẳng thành vấn đề với
bà, bà ta chỉ cần tiền, càng nhiều càng tốt. Nhưng Thế Khiêm thì... bao
nhiêu tiền tài của cải nằm trong tay của cha chàng, chứ chàng nào có
bao nhiêụ Chắc chắn là không hy vọng chuộc được Uyển Thanh. Gã họ Châu
khi lại có tiền nên đã tính toán với mẹ nuôi của nàng.
đến. Ông họ Châu sang giàu bắt đầu tấn công Uyển Thanh tới tấp. Hắn đến
thăm Uyển Thanh thường xuyên, lại chánh thức bàn tính với mẹ nuôi của
nàng về số tiền chuộc nàng về với hắn. Lúc đầu mẹ Thanh vẫn còn nghĩ
ngợi không chịu vì Thanh quá nổi tiếng về tài đàn hát thơ họa, vì thế đã
mang đến thậảt nhiều khách cho bà. Nhưng càng lúc càng thấy Thanh bắt
đầu khó dạy, nhất là lúc gặp Thế Khiêm nàng đã một mực không ra tiép đãi
một ai ngoài Thế Khiêm, khiến khách đến chơi càng ngày càng ít. Mẹ
Thanh quyết định nếu thấy được giá bà sẽ cho chuộc Uyển Thanh đi cho rồị
Gởi một số tiền lớn mua đứa con gái khác về thay thế Uyển Thanh. Tuy
Uyển Thanh có tài nhưng vẫn không buông thả bản thân nàng vì vậy có đứa
con gái khác thì có lẽ tốt hơn. Ai muốn Thanh thì chẳng thành vấn đề với
bà, bà ta chỉ cần tiền, càng nhiều càng tốt. Nhưng Thế Khiêm thì... bao
nhiêu tiền tài của cải nằm trong tay của cha chàng, chứ chàng nào có
bao nhiêụ Chắc chắn là không hy vọng chuộc được Uyển Thanh. Gã họ Châu
khi lại có tiền nên đã tính toán với mẹ nuôi của nàng.
Tối hôm ấy, Bội Nhi hấp tấp đi vào phòng Uyển Thanh, Nhi lo lắng nên tiết lộ:
- Tiểu thư, chuyện không hay rồi, mẹ nuôi đã ra giá cho ông Châu, nghe nói là một ngàn lượng bạc để chuộc cô đấỵ
Uyển Thanh giật mình:
- Một ngàn lượng à? rồi gã họ Châu kia nói saỏ
- Ông ấy nói tuy cô tài giỏi nhưng một ngàn
lượng thì thật mắc... nhưng cũng được! vì số tiền quá lớn nên phải cho
ông ta vài ngày ông ta sẽ mang đủ số tiền đến và mẹ nuôi nói là bao giờ
có đủ số tiền là ông ấy có thể mang cô đi!
lượng thì thật mắc... nhưng cũng được! vì số tiền quá lớn nên phải cho
ông ta vài ngày ông ta sẽ mang đủ số tiền đến và mẹ nuôi nói là bao giờ
có đủ số tiền là ông ấy có thể mang cô đi!
- Trời ơi! Uyển Thanh tái mặt, ngã người xuống
ghế, mắt nhòa lệ, nàng lẩm bẩm - Sao mẹ nuôi lại nhẫn tâm như thế hởi
em? bao nhiêu năm qua chị đã mang lại cho bà ta biết bao nhiêu là tiền,
vậy mà bây giờ bà lại nỡ bán ta...
ghế, mắt nhòa lệ, nàng lẩm bẩm - Sao mẹ nuôi lại nhẫn tâm như thế hởi
em? bao nhiêu năm qua chị đã mang lại cho bà ta biết bao nhiêu là tiền,
vậy mà bây giờ bà lại nỡ bán ta...
- Tiểu thư ơi! đời cô đã bị bán vào chốn này rồi
thì cuối cùng ai cũng phải đi đến cảnh trạng đó thôị Bội Nhi vừa khóc
vừa nói tiếp - Sao cô chẳng tìm Dịch công tử thương lượng xem saỏ
thì cuối cùng ai cũng phải đi đến cảnh trạng đó thôị Bội Nhi vừa khóc
vừa nói tiếp - Sao cô chẳng tìm Dịch công tử thương lượng xem saỏ
Uyển Thanh lắc đầu:
- Số tiền quá lớn, Anh ấy chẳng có cách nào đâu em, anh ấy không làm gì được đâu, nói ra thì chỉ làm anh ta thêm đau khổ.
- Nhưng chỉ cần cậu ấy lấy ra một ngàn lạng bạc
để chuộc cô ra là xong! Còn cái chuyện mình có được vào nhà họ Dịch hay
không thì không thành vấn đề. Ra khỏi nơi này rồi chúng ta sẽ cùng nhau
tìm cách sinh sống! Chúng ta sẽ mướn căn nhà nhỏ trong thành để nương
náu, buôn bán lặt vặt sống qua ngàỵ
để chuộc cô ra là xong! Còn cái chuyện mình có được vào nhà họ Dịch hay
không thì không thành vấn đề. Ra khỏi nơi này rồi chúng ta sẽ cùng nhau
tìm cách sinh sống! Chúng ta sẽ mướn căn nhà nhỏ trong thành để nương
náu, buôn bán lặt vặt sống qua ngàỵ
Nghe Bội Nhi nói thế, Uyển Thanh càng buồn thêm, nàng nhìn Bội Nhi và lại khóc.
- Chị cũng mong có một ngày có được tự do, dù
cuộc sống có khổ đến đâu chị cũng cam lòng, nhưng em ơi! Em suy nghĩ
thật đơn giản quá. Thế Khiêm làm sao có tới một ngàn lượng? Nếu có thì
anh ấy đã không để cho chị em ta sống ở đây mãi cho đến bây giờ! Chị và
anh ấy đã bàn tính nhiều lần, nhưng Thế Khiêm chỉ là con trong nhà chứ
nào phải chủ nên anh ấy không làm sao...
cuộc sống có khổ đến đâu chị cũng cam lòng, nhưng em ơi! Em suy nghĩ
thật đơn giản quá. Thế Khiêm làm sao có tới một ngàn lượng? Nếu có thì
anh ấy đã không để cho chị em ta sống ở đây mãi cho đến bây giờ! Chị và
anh ấy đã bàn tính nhiều lần, nhưng Thế Khiêm chỉ là con trong nhà chứ
nào phải chủ nên anh ấy không làm sao...
Bội Nhi thút thít khóc:
- Vậy mình phải tính sao đây tiểu thư? Không lẽ
cô để mình phải vào sống với gã họ Châu đó ư? Ông ta đã già và có cả
chục thê thiếp, sống ở đó tiểu thư chắc sẽ khổ hơn ngàn lần ở đây!
cô để mình phải vào sống với gã họ Châu đó ư? Ông ta đã già và có cả
chục thê thiếp, sống ở đó tiểu thư chắc sẽ khổ hơn ngàn lần ở đây!
- Có chết chị cũng không sống với gã đâu em. Uyển Thanh chảy nước mắt - Mà chết còn sướng hơn, phải không em?
Nhìn gương mặt tiều tụy của Uyển Thanh, dáng dấp
xanh xao với những dòng nước mắt cứ theo nhau chảy ra mãị Cuộc đời của
cô chủ sao lại cứ mãi khổ đau thế nàỷ Trong khoảnh khắc Thanh đã mất cả
cha lẫn mẹ, tìm đến người thân lại bị chối từ còn nỡ mang nàng đi bán
vào chốn thanh lâu, Thanh đã cố yên phận sống với tài đàn hát, gặp được
Thế Khiêm tưởng hạnh phúc sẽ đến, nào ngờ đau khổ triền miên... Cô chủ
của Bội Nhi có thể tiếp tục sống được không? Bội Nhi lo lắng liền an ủi:
xanh xao với những dòng nước mắt cứ theo nhau chảy ra mãị Cuộc đời của
cô chủ sao lại cứ mãi khổ đau thế nàỷ Trong khoảnh khắc Thanh đã mất cả
cha lẫn mẹ, tìm đến người thân lại bị chối từ còn nỡ mang nàng đi bán
vào chốn thanh lâu, Thanh đã cố yên phận sống với tài đàn hát, gặp được
Thế Khiêm tưởng hạnh phúc sẽ đến, nào ngờ đau khổ triền miên... Cô chủ
của Bội Nhi có thể tiếp tục sống được không? Bội Nhi lo lắng liền an ủi:
- Cô đừng nghĩ như vậy cô ạ! Em nghĩ rồi chuyện
sẽ được giải quyết êm đẹp! không lẽ ông trời cứ bắt mình sống kiếp khổ
sở như thế này hoài saỏ em tin là trời cao có mắt, nhất định cô sẽ được
hạnh phúc về saụ Hãy tin em, tiểu thư!
sẽ được giải quyết êm đẹp! không lẽ ông trời cứ bắt mình sống kiếp khổ
sở như thế này hoài saỏ em tin là trời cao có mắt, nhất định cô sẽ được
hạnh phúc về saụ Hãy tin em, tiểu thư!
Thật vậy, ở đời có nhiều sự việc, đến lúc tận
cùng lại có cái bất ngờ làm thay đổi tất cả. Và trong lúc Uyển Thanh
hoàn toàn tuyệt vọng thì Thế Khiêm lại đến. Chàng nắm lấy tay Uyển
Thanh, buồn vui lẫn lộn nói:
cùng lại có cái bất ngờ làm thay đổi tất cả. Và trong lúc Uyển Thanh
hoàn toàn tuyệt vọng thì Thế Khiêm lại đến. Chàng nắm lấy tay Uyển
Thanh, buồn vui lẫn lộn nói:
- Uyển Thanh, cuối cùng rồi ta cũng có cơ hội đoàn tụ em ạ!
Uyển Thanh ngạc nhiên.
- Anh nói saỏ Cha mẹ và vợ anh đã đồng ý rồi à?
- Không hoàn toàn như vậy, nhưng họ đưa ra một
điều kiện đấy là bao giờ anh hoàn toàn thành một sự việc thì sẽ cho em
vào nhà anh.
điều kiện đấy là bao giờ anh hoàn toàn thành một sự việc thì sẽ cho em
vào nhà anh.
- Việc đó là việc gì?
- Anh phải lên kinh ứng thi, nếu đậu sẽ được nạp em làm thiếp, còn nếu không là sẽ không có em.
- Anh nói là phải thi đậu rồi mới được ư?
- Không phải là thi đậu, mà phải đậu tiến sĩ cơ.
- Ồ... nhưng em biết anh nào giờ đâu thích làm quan.
- Phải, nhưng vì em anh sẽ làm tất cả!
- Chuyện này không đơn giản đâu anh. Mãi sang năm mới là ngày thi cơ mà.
- Đúng rồị Tháng tám sang năm. Anh còn phải có thời gian chuẩn bị!
- Anh có tin chắc là mình sẽ đậu không anh?
- Chuyện thi cử làm sao ai dám nói chắc?
Thế Khiêm vừa nói vừa thở ra, nhưng rồi chàng quay lại nhìn vào ánh mắt nàng, nắm lấy tay người yêu chàng nói:
- Vì em, anh phải đi thi! Mong rằng định mệnh sẽ
giúp cho anh. Em hãy ráng chờ anh thêm hai năm nữạ Khi nào thi đậu,
chúng ta sẽ không còn bị chia ly nữa, còn nếu thất bại thì em đừng chờ
thêm, được không em?
giúp cho anh. Em hãy ráng chờ anh thêm hai năm nữạ Khi nào thi đậu,
chúng ta sẽ không còn bị chia ly nữa, còn nếu thất bại thì em đừng chờ
thêm, được không em?
Nhìn vào cái ánh mắt mong mỏi của người yêu, Uyển Thanh rơi nước mắt.
- Điều kiện gia đình cho ra thật quá khắt khe,
có nhiều người bỏ cả đời ra mà nào có đậu được cử nhân đâu chứ đừng nói
đến tiến sĩ.
có nhiều người bỏ cả đời ra mà nào có đậu được cử nhân đâu chứ đừng nói
đến tiến sĩ.
- Anh sẽ cố hết sức mình, Thanh ơi, hãy tin anh! anh có linh cảm là, rồi anh sẽ đậu em à!
- Thật không anh?
- Thật!
Uyển Thanh thở dài, tựa đầu vào người yêu, nàng
không hiểu là lòng mình đang buồn hay vuị Nàng chỉ cảm thấy mệt mỏị Với
tương lai, Uyển Thanh chẳng lạc quan như Thế Khiêm được, đừng nói chuyện
thi đỗ hoặc không thi đỗ, ngay khi đỗ rồi chưa hẳn là gia đình chàng sẽ
giữ lời hứạ Có khi đó chỉ là cái kế hoãn binh. Vả lại, nếu cho là mọi
việc đều xuông sẻ, Thế Khiêm đã thi đậu, gia đình đồng ý nhưng chàng sẽ
thay đổi không? hai năm có biết bao nhiêu điều thay đổị Cái gã họ Châu
kia nào để cho nàng sống yên nơi nàỷ Càng nghĩ Uyển Thanh càng thất vọng
thấy rằng hy vọng của Thế Khiêm và của nàng thật quá mong manh, càng
buồn và không nhịn nổi, Uyển Thanh thở dài và nói thật nhỏ:
không hiểu là lòng mình đang buồn hay vuị Nàng chỉ cảm thấy mệt mỏị Với
tương lai, Uyển Thanh chẳng lạc quan như Thế Khiêm được, đừng nói chuyện
thi đỗ hoặc không thi đỗ, ngay khi đỗ rồi chưa hẳn là gia đình chàng sẽ
giữ lời hứạ Có khi đó chỉ là cái kế hoãn binh. Vả lại, nếu cho là mọi
việc đều xuông sẻ, Thế Khiêm đã thi đậu, gia đình đồng ý nhưng chàng sẽ
thay đổi không? hai năm có biết bao nhiêu điều thay đổị Cái gã họ Châu
kia nào để cho nàng sống yên nơi nàỷ Càng nghĩ Uyển Thanh càng thất vọng
thấy rằng hy vọng của Thế Khiêm và của nàng thật quá mong manh, càng
buồn và không nhịn nổi, Uyển Thanh thở dài và nói thật nhỏ:
- Thế Khiêm, có đợi anh bao lâu em cũng sãn
sàng, nhưng điều cần thiết trước tiên là mình phải làm sao ra khỏi chốn
này, ở đây em sẽ không được yên vì gã họ Châu kia đã chuẩn bị một ngàn
lạng bạc chuộc em rồi anh ạ!
sàng, nhưng điều cần thiết trước tiên là mình phải làm sao ra khỏi chốn
này, ở đây em sẽ không được yên vì gã họ Châu kia đã chuẩn bị một ngàn
lạng bạc chuộc em rồi anh ạ!
- Một ngàn lượng bạc? Thế mẹ em đã đồng ý chưả
- Vâng, chính bà ta đã ra giá!
Thế Khiêm lặng người, cắn môi, thật lâu chẳng nói năng gì. Uyển Thanh ngước lên nhìn chàng, khẽ hỏi:
- Anh Thế Khiêm?
- Thế Khiêm đẩy Uyển Thanh qua một bên, bước nhanh ra cửạ Thanh giật mình liền hỏi:
- Anh đi đâu đó?
Khiêm không quay lại, vừa đi vừa nói:
- Đi kiếm một ngàn lạng bạc chứ gì. Gia đình đã
ra điều kiện, thì phải bảo đảm là trong cái thời gian anh lên kinh ứng
thi, em sẽ còn là của anh chứ không rơi vào tay của kẻ khác. Anh phải
chuộc em ra, cho em có cuộc sống an định, rồi anh mới yên tâm mà đi ứng
thị Bằng không thì mọi thứ đều là vô nghĩạ
ra điều kiện, thì phải bảo đảm là trong cái thời gian anh lên kinh ứng
thi, em sẽ còn là của anh chứ không rơi vào tay của kẻ khác. Anh phải
chuộc em ra, cho em có cuộc sống an định, rồi anh mới yên tâm mà đi ứng
thị Bằng không thì mọi thứ đều là vô nghĩạ
Nói xong Thế Khiêm vội bước thẳng ra ngoàị Uyển
Thanh nhìn theo vô cùng xúc động. Nàng đứng nhìn theo mà lệ tuôn dàị Bội
Nhi cũng đứng kế bên cô chủ, gật gù nói:
Thanh nhìn theo vô cùng xúc động. Nàng đứng nhìn theo mà lệ tuôn dàị Bội
Nhi cũng đứng kế bên cô chủ, gật gù nói:
- Như vậy mới là người thành tâm thành ý chứ! Em biết là sớm muộn gì công tử cũng tìm ra giải pháp.
- Nhưng chị thật không biết là gia đình chàng có đồng ý bỏ số tiền lớn như vậy không.
- Chắc chắn là có mà! Dịch lão gia đã có ý muốn
công tử phải có công danh, thì chắc chắn là người sẽ sẵn sàng đồng ý để
công tử yên tâm học hành.
công tử phải có công danh, thì chắc chắn là người sẽ sẵn sàng đồng ý để
công tử yên tâm học hành.
- Chị lại không dám nghĩ thế, vã lại thật tội cho chàng, cũng vì chị mà chàng phải tranh đua...
- Tiểu thư đừng nên suy nghĩ nhiều rồi sẽ bệnh thêm, hãy tin em... Mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp!
Tối hôm đó Thế Khiêm trở lại với đôi mắt thật
buồn. Vừa ngồi xuống chàng đã thở trước thở sau... Uyển Thanh nhìn người
yêu với thái độ lo âu và tuyệt vọng, nàng cũng thật khổ đau nhưng gắng
nở nụ cười, đến bên cạnh chàng an ủi:
buồn. Vừa ngồi xuống chàng đã thở trước thở sau... Uyển Thanh nhìn người
yêu với thái độ lo âu và tuyệt vọng, nàng cũng thật khổ đau nhưng gắng
nở nụ cười, đến bên cạnh chàng an ủi:
- Nếu chuyện không thành thì dành chịu anh à, em sẽ cố gắng thuyết phục mẹ, để kéo dài hai năm, sau đó rồi tính.
Thế Khiêm lắc đầu:
- Em đã biết rõ là không thể kéo dài được mà!
Trong khi cha anh lại có trái tim bằng sắt anh đã thuyết phục mọi cách
mà người vẫn không lay chuyển. À mà này, có thể nói mẹ em bớt chút đỉnh
được không?
Trong khi cha anh lại có trái tim bằng sắt anh đã thuyết phục mọi cách
mà người vẫn không lay chuyển. À mà này, có thể nói mẹ em bớt chút đỉnh
được không?
- Anh nói saỏ
- Mẹ anh thấy anh khổ sở nên mẹ lấy tiền tiết kiệm của mẹ trao cho anh, nhưng đó chỉ có năm trăm lượng thôị
- Năm trăm lượng à? Uyển Thanh ngồi lặng nghĩ
tới nghĩ lui, cuối cùng nàng quay sang Bội Nhi hỏi- Từ trước tới giờ
mình đã để dành được bao nhiêu rồi em?
tới nghĩ lui, cuối cùng nàng quay sang Bội Nhi hỏi- Từ trước tới giờ
mình đã để dành được bao nhiêu rồi em?
- Dạ khoảng hai trăm lạng.
- Thế còn nữ trang? Em hãy đem hết số nữ trang
đáng giá ra đây, nhớ gom cả những món đồ quý của gia đình chị còn sót
lại, gom hết đưa cho Dịch công tử xem.
đáng giá ra đây, nhớ gom cả những món đồ quý của gia đình chị còn sót
lại, gom hết đưa cho Dịch công tử xem.
- Vâng ạ!
Uyển Thanh quay qua nói với Thế Khiêm:
- Em nghĩ với số nữ trang và những món đồ em đã
cố gắng gìn giữ bao năm cũng có được một số tiền không nhỏ, anh hãy lựa
một người nào tin cậy nhờ họ đổi ra tiền mặt. Nếu gom hết mà chưa đủ
ngàn lạng thì anh đến nhờ Hầu công tử thử xem, trước kia cũng nhờ công
tử ấy mà mình quen nhaụ Nói với ông ấy nếu chuyện thành công, em sẽ nhớ
ơn ông ta suốt đờị
cố gắng gìn giữ bao năm cũng có được một số tiền không nhỏ, anh hãy lựa
một người nào tin cậy nhờ họ đổi ra tiền mặt. Nếu gom hết mà chưa đủ
ngàn lạng thì anh đến nhờ Hầu công tử thử xem, trước kia cũng nhờ công
tử ấy mà mình quen nhaụ Nói với ông ấy nếu chuyện thành công, em sẽ nhớ
ơn ông ta suốt đờị
Thế Khiêm nhìn người yêu lòng vô cùng cảm động, không nói được lời nàọ
- Sao Thế Khiêm? anh đã nghe rõ chưả Đừng hy
vọng mẹ em sẽ giảm giá. ANh cũng biết bà ta chỉ có tiền là trên hết. Anh
nghe gì không? sao lại ngồi im như thế?
vọng mẹ em sẽ giảm giá. ANh cũng biết bà ta chỉ có tiền là trên hết. Anh
nghe gì không? sao lại ngồi im như thế?
- Uyển Thanh! Thế Khiêm ôm nàng vào lòng. - Anh
không ngờ anh lại có phúc đến như vậy, được gặp em! Anh rõ là con người
vô dụng kém tàị Hôm nay vì một chút này mà em phải bán sạch cả gia tài,
vốn liếng của em. Anh làm sao nỡ lòng để em làm vậỷ Anh làm sao có thể
làm vậy!
không ngờ anh lại có phúc đến như vậy, được gặp em! Anh rõ là con người
vô dụng kém tàị Hôm nay vì một chút này mà em phải bán sạch cả gia tài,
vốn liếng của em. Anh làm sao nỡ lòng để em làm vậỷ Anh làm sao có thể
làm vậy!
- Bây giờ không phải lúc nói những chuyện đó anh
ạ! Uyển Thanh nghẹn giọng nói - Bởi vì... dầu gì em cũng sẽ là của anh.
Sau này chúng ta được bên nhau, cái đó còn qúy hơn gấp vạn lần số nữ
trang nàỵ Bao giờ anh thành công, lúc đó anh sắm lại cho em mấy hồị Chỉ
sợ là khi đó anh đã quên Uyển Thanh...
ạ! Uyển Thanh nghẹn giọng nói - Bởi vì... dầu gì em cũng sẽ là của anh.
Sau này chúng ta được bên nhau, cái đó còn qúy hơn gấp vạn lần số nữ
trang nàỵ Bao giờ anh thành công, lúc đó anh sắm lại cho em mấy hồị Chỉ
sợ là khi đó anh đã quên Uyển Thanh...
Thế Khiêm nghe nói xúc động, chàng nhặt chiếc trâm đặt trên bàn bẻ đôi, nói:
- Tôi là Dịch Thế Khiêm, nếu có ngày nào mà quên
ân tình, phụ nghĩa với Dương Uyển Thanh thì xin được như cây trâm này,
chết không toàụn thây!
ân tình, phụ nghĩa với Dương Uyển Thanh thì xin được như cây trâm này,
chết không toàụn thây!
Uyển Thanh vội vã bịt miệng Thế Khiêm.
- Anh không cần phải thề độc như vậy! Đã yêu anh
thì sao em lại không tin anh. Thôi anh hãy đi lo việc cho xong đi anh,
ráng tìm đủ số tiền để em được ra khỏi chốn này, chúng ta còn phải mướn
một căn nhà nhỏ mướn cho em ở, để em còn có chỗ ẩn cư nhé.
thì sao em lại không tin anh. Thôi anh hãy đi lo việc cho xong đi anh,
ráng tìm đủ số tiền để em được ra khỏi chốn này, chúng ta còn phải mướn
một căn nhà nhỏ mướn cho em ở, để em còn có chỗ ẩn cư nhé.
- Những điều đó thì em khỏi phải lọ Chỉ sợ là
trong hai năm tới, em sẽ phải gánh chịu không ít cực khổ, bởi vì khả
năng anh không đủ tìm cho em một căn nhà tốt...
trong hai năm tới, em sẽ phải gánh chịu không ít cực khổ, bởi vì khả
năng anh không đủ tìm cho em một căn nhà tốt...
Uyển Thanh nhìn chàng với ánh mắt tràng đầy yêu thương.
- Em không sợ cực khổ anh ạ! Em muốn có cực trước sướng sau, vậy mới phải nghĩa anh à. Chỉ mong là...
Nói đến đây nàng nghẹn lời, nhưng lại gạt ngang.
- Được rồi, anh hãy gắng lo thi cử, nhưng bão
trọng sức khỏe là trên hết nhé... ngoài ra... lúc nào cũng phải nhớ là
có em nhé, mãi ủng hộ chàng.
trọng sức khỏe là trên hết nhé... ngoài ra... lúc nào cũng phải nhớ là
có em nhé, mãi ủng hộ chàng.
- Anh không bao giờ quên em đâu, Uyển Thanh! sẽ
không bao giờ phụ em! Em hãy vững lòng tin, anh sẽ gắng học và nhất định
anh sẽ thi đậu!!
không bao giờ phụ em! Em hãy vững lòng tin, anh sẽ gắng học và nhất định
anh sẽ thi đậu!!
Bội Nhi mang nữ trang và những món đồ quý của
gia đình Thanh còn xót lạị Uyển Thanh đã hết sức giữ gìn vì nàng lúc nào
cũng xem đó là những món quý nhất trong đời nàng. Giờ phải mang đi bán
để đổi lấy hạnh phúc sau nàỵ Bội Nhi nhìn những món ấy rồi quay sang
nhìn cảnh hai người ôm nhau mà không dằn được nước mắt, nhìn ra khung
cửa Bội Nhi khấn thầm:
gia đình Thanh còn xót lạị Uyển Thanh đã hết sức giữ gìn vì nàng lúc nào
cũng xem đó là những món quý nhất trong đời nàng. Giờ phải mang đi bán
để đổi lấy hạnh phúc sau nàỵ Bội Nhi nhìn những món ấy rồi quay sang
nhìn cảnh hai người ôm nhau mà không dằn được nước mắt, nhìn ra khung
cửa Bội Nhi khấn thầm:
- Xin ông trời phụ hộ cho tiểu thư tôi và Dịch công tử mãi mãi bên nhau!
Báo cáo nội dung xấu

