Công chúa lưu manh- Chương 21 - Phần 1

Nàng ôm chàng :

- Ta không bao giờ nghi ngờ điều ấy cả.

" Ta biết, ai trở thành vợ chàng đều sẽ là cô dâu hạnh phúc nhất ".

Lễ cưới hoàng tộc diễn ra tưng bừng, sang trọng. Hoàng đế mặt mày tươi
rói, sánh đôi bên hoàng hậu xinh đẹp cao sang, ngồi trên cao chủ trì đại
tiệc. Các quan lại ăn vận sang trọng, nụ cười không tắt trên môi kể từ
lúc bước vào hoàng cung. Các phu nhân và con cái của các quan cũng đến
dự. Chẳng mấy khi được vào triều nên bao nhiêu phục sức đẹp đẽ quý giá
nhất họ đều cố gắng đem trưng lên người. Vườn thượng uyển hôm nay phá
lệ, để cho con các quan lại vào đó nô đùa. Tiếng cười rộn vang. Sơn hào
hải vị từ khắp nơi chuyển đến không biết bao nhiêu mà kể. Các cung nữ,
binh lính, người phụ việc đi lại tất bật. Tại một góc hoàng cung, những
vũ công, nhạc công, rồi những đoàn ca kịch hay nhất đang xếp hàng đợi
đến lượt vào biểu diễn chúc mừng. Cả hoàng cung trên cao nhuộm một màu
đỏ của hoa, của đèn. Dưới chân nhuộm hồng xác pháo. Tiếng kèn, tiếng
nhạc vang vọng cả không gian. Người dân trong kinh thành cũng tụ tập hò
reo chúc tụng, ăn mừng. Khắp kinh thành Thiên quốc chìm trong không khí
lễ hội.

Người hạnh phúc nhất là hoàng tử Gia Huy. Hôm nay vận trang phục của chú
rể, chàng càng anh tuấn hơn mọi ngày. Đặc biệt nụ cười vui vẻ hiển hiện
trên môi khiến các cô nương trông thấy đều say sẩm mất vài phút, rồi
chìm sâu vào tâm trạng tiếc nuối. A! Vậy là cuối cùng chú bướm lăng
nhăng này đã tìm được đóa hoa để đậu rồi. Cuộc đời các nàng không có
chàng nữa chắc chắn sẽ mất đi nửa phần thú vị. Bên cạnh hạnh phúc là sự
nôn nóng thường trực trong tim chàng. Các cung nữ đã phải rất vất vả mới
giúp chàng cài được đóa hoa cưới của chú rể lên trang phục, vì chàng cứ
nhấp nha nhấp nhổm muốn đi đón cô dâu ngay.

Tại Đông Tuyết cung, không khí cũng nhộn nhịp chẳng kém. Mọi thứ đều đã
chuẩn bị sẵn sàng. Cô dâu vận bộ lễ phục của hoàng phi màu đỏ thắm thêu
loài chim hỉ tước cùng những đóa mẫu đơn( tác giả cũng không biết có ai
thêu hai thứ đấy chung nhau không. Nếu mà cảm quan thẩm mĩ có sai lầm
thì cũng mong các bạn mắt nhắm mắt mở cho qua ^^), chùm khăn đỏ kín đầu,
ngồi yên giữa phòng chờ chú rể của nàng tới. Chàng đến trước mặt nàng,
đưa bàn tay ra để dìu nàng bước đi. Nàng nhẹ nhàng đặt bàn tay mình, đặt
cuộc đời mình vào tay chàng. Chàng thấy nàng hơi run rẩy. Chàng mỉm
cười. Có lẽ là nàng quá xúc động chăng?

Hai người tiến vào đại điện trong tiếng reo hò chúc tụng của mọi người.
Chàng nắm chặt tay nàng, để nàng hơi tựa người vào chàng, bước chân thêm
vững chắc. Chàng nhìn mọi người xung quanh, lòng ngập tràn niềm vui.
Cha chàng đã nghe lời thỉnh cầu của chàng, đồng ý tiến hành hôn lễ. Còn
Kim quốc vương ngồi bên cạnh cha chàng, cũng rạng rỡ chẳng kém cha
chàng, họ đúng là bạn tốt của nhau. Công chúa Đình Đình vắng mặt, có lẽ
đang ngồi một mình gặm nhấm nỗi thất vọng. Bá quan văn võ luôn mồm khen
đôi lứa xứng đôi. Chàng biết họ chỉ khen lấy lệ thôi, vì ai cũng tưởng
nàng xấu như ma quỷ. Nhưng như vậy chàng lại càng mừng. Vẻ đẹp của nàng
chỉ nên để mình chàng chiêm ngưỡng.

Lễ bái đường bắt đầu. Người chủ hôn dõng dạc hô vang : '' Nhất bái
thiên địa". Một lạy này cảm tạ trời đất đã cho hai chúng ta gặp gỡ nhau,
để yêu nhau. " Nhị bái cao đường ". Một lạy này cảm tạ cha mẹ đã kết
mối lương duyên này cho chúng ta. Ta biết nàng tủi thân vì không có cha
mẹ ở đây, nhưng bù lại từ giờ ta sẽ thay cha mẹ nàng nâng niu chăm sóc
cho nàng. " Phu thê giao bái ". Hai người quay lại đối diện nhau. Chỉ
sau một lạy này nữa thôi, cuộc đời chúng ta sẽ gắn kết với nhau mãi mãi.
Hai người cùng cúi xuống. Nàng lóng ngóng thế nào mà đột nhiên để tuột
cả chiếc khăn chùm đầu ra. Gia Huy kinh ngạc, bá quan kinh ngạc, chỉ có
cha mẹ chàng và Kim quốc vương là vẫn giữ vẻ thản nhiên mà thôi. Chuyện
gì đang xảy ra thế này? Cô dâu đứng trước mặt chàng là công chúa Đình
Đình của Kim quốc chứ không phải là Băng Tâm của chàng. Băng Tâm của
chàng đâu rồi?

* * *

Lẫn trong đám đông dân chúng đang hân hoan chúc tụng, có một người đang rơi nước mắt.

Từ ngày quen biết chàng, ta trở thành kẻ hay rơi lệ. Giờ này có lẽ
chàng đã là phu quân của người ta. Chắc là chàng sẽ hận ta lắm. Nhưng
chàng không cần phải tha lỗi cho ta. Một kẻ tự tay dìm chết hạnh phúc
của mình và của người mình thương yêu nhất thì không xứng đáng được tha
thứ.

Hôm chàng đến cầu hôn với ta, ta hân hoan hạnh phúc, nhưng cũng rất kinh
ngạc. Có thật là chàng ngày ngày ở bên ta vẫn chưa thấy đủ hay không?
Ta đang lâng lâng bay bổng, thì tin dữ ập đến tai. Ngọc Hàm đưa cho ta
một bức thư của Lâm Phong gửi đến. Ta chết lặng. Tử quốc của ta đã chính
thức đòi hủy hôn, hơn nữa còn đòi nhấn chìm nhân gian trong bể máu nếu
như Thiên quốc không trao trả người. Thì ra chàng vội vàng kết hôn như
vậy là vì muốn đặt mọi chuyện vào thế đã rồi. Chàng không muốn xa ta, ta
cũng vậy. Nhưng Lâm Phong quả thật hiểu ta rất rõ. Huynh ấy biết ta sẽ
không thể nào cố níu giữ hạnh phúc của mình mà khiến cho thiên hạ bao
nhiêu kẻ lầm than. Ta biết chàng yêu ta như vậy, chắc chắn sẽ không chịu
từ bỏ, sẽ vì ta mà chống đối lại cha mình nếu như ông cố tình ngăn cản
chuyện hôn ước. Hai người là cha con mà, không nên vì ta mà trở mặt
thành thù. Ta không phải không cố gắng mọi cách để được ở bên chàng, mà
là chúng ta quả thật có cố thế nào cũng là vô vọng. Chuyện rời khỏi
chàng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Bởi vậy, ta đã tìm đến gặp Thiên
quốc vương, bàn chuyện tráo đổi cô dâu. Ta sẽ đồng ý kết hôn với chàng,
sau đó trong ngày cưới sẽ để Đình Đình thay thế mình. Sau khi chàng phát
hiện ra sự tình thì mọi chuyện cũng đã rồi. Cô ấy đã trở thành vợ
chàng. Nếu chàng có oán hận thì chỉ có thể oán hận ta đã trở mặt bỏ đi
mà thôi. Mọi căm hờn của chàng sẽ để mình ta gánh chịu. Thiên quốc vương
thấy đây là kế sách tốt nhất lúc này, nên đã đồng ý. Đổi lại, ông phải
sắp xếp thời gian cho chàng nghỉ một ngày, để ra ngoài cung chơi với ta.

Ta biết mình quá tham lam. Đã định rời xa chàng rồi nhưng vẫn muốn cố
gắng níu giữ những phút giây hạnh phúc ít ỏi ở bên chàng. Ta cố tình
xuất hiện với dáng vẻ xinh đẹp nhất trước mặt chàng, với mong muốn chàng
sẽ lưu giữ mãi hình ảnh của ta. Ta muốn dù chàng không ở bên ta nhưng
trái tim của chàng chỉ có mình ta mà thôi. Như thế thật là ích kỉ đúng
không? Nhưng biết làm sao hơn, bản chất của tình yêu vốn là ích kỉ mà.

Khi chàng mang áo cưới đến cho ta. Nhìn chiếc áo lộng lẫy, nhìn vẻ mặt
hân hoan của chàng, ta lại không cầm được nước mắt. Chiếc áo này ta
không bao giờ có cơ hội mặc. Người con gái ở bên chàng mãi mãi sẽ không
phải là ta. Chàng không biết đâu, chính tay ta đã giúp Đình Đình mặc vào
chiếc áo đó. Cô ấy rất xinh đẹp. Có phải vì cô dâu nào trong ngày cưới
cũng là người đẹp nhất hay không, mà ta thấy vầng hào quang quanh cô ấy
chói lóa. Nó chói đến độ khiến ta thấy mọi thứ nhạt nhòa. A! Hóa ra
không phải. Là lệ ta từ bao giờ khiến mắt nhạt nhòa đấy thôi. Ta không
thể ở bên chàng, nên ta muốn tự tay đem tặng cho chàng một món quà quý
giá. Đó là cô công chúa Kim quốc này, cùng với tất cả những lợi lộc mà
cô ta sẽ mang đến cho Thiên quốc. Với lại ta biết, cô ấy cũng rất yêu
chàng. Dù rằng ghen tị với cô ấy, nhưng ta cũng phải công nhận cô ấy dễ
thương. Ở bên một người như cô ấy, chàng sẽ nhanh chóng tìm lại hạnh
phúc thôi. Ngoài ra, nếu ta rời đi, Lâm Phong sẽ chẳng có lí do nào mà
làm khó Thiên quốc nữa. Chàng sẽ có thời gian củng cố đất nước, dẹp phản
loạn, xây dựng lại Thiên quốc. Chỉ cần ta không cố chấp, mọi chuyện sẽ
được giải quyết, tại sao lại không làm cơ chứ?

Ta cứ thế đứng từ xa nhìn chàng hớn hở đi vào Đông Tuyết cung, rồi rạng
rỡ tay trong tay cô ấy tiến ra. Ta cứ nghĩ mình rất gan góc, nhưng mà
cuối cùng vẫn không đủ can đảm nhìn chàng cùng người ta bái thiên địa
nữa. Khi cô dâu đi rồi, những người hầu đến từ Tử quốc cũng lặng lẽ rời
khỏi hoàng cung. Ta cho họ một số tiền để lập nghiệp. Nhìn Đông Tuyết
cung trống vắng như vậy, ta không thể diễn tả được cảm giác trong lòng
mình. Có những lúc ta tưởng mình đã có trong tay tất cả, nhưng hóa ra
lại chẳng có gì. Nước mắt của ta lại lăn nhanh xuống. Ta tự nhủ với
mình, đây là lần cuối cùng ta khóc nữa thôi. Khi ra khỏi đây, ta sẽ đem
tất cả tình cảm cùng những kỉ niệm ở nơi này chôn sâu mãi mãi. Cuối
cùng, thật lòng ta muốn nói : Gia Huy, chúc chàng hạnh phúc!

* * *

Gia Huy không còn biết xung quanh mình đang diễn ra những chuyện gì.
Chàng lao như điên đến Đông Tuyết cung, trong lòng hi vọng tất cả chỉ là
một sự nhầm lẫn. Nhưng Đông Tuyết cung hoàn toàn vắng lặng. Trái tim
trung thực hơn trí óc, đập thật mạnh mách bảo cho chàng biết có điềm
chẳng lành. Chàng đứng giữa căn phòng trống gọi thật lớn, cười cũng thật
lớn:

- Ha ha, Băng Tâm, nàng ra đây đi nào! Ta biết nàng đang chơi trò chốn tìm với ta đúng không?

Đây là một trò đùa, đúng thế. Trái tim của ta ơi, sao ngươi không nghĩ ra nhỉ? Băng Tâm rất hay bày lắm trò tinh quái mà.

- Ngọc Hàm, Tử Lan, Trúc Chi, các ngươi đâu rồi... Chủ tớ các nàng đùa dai quá đấy.

Vẫn chỉ có những âm thanh của chính chàng đáp lại. Giọng chàng đã xen lẫn những luồng vô vọng run rẩy:

- Trò đùa này...Băng Tâm à, chẳng vui chút nào đâu. Ta đã làm gì khiến nàng giận hờn sao....Nàng ra đây nói rõ đi chứ....

Gia Huy vừa đi chầm chậm khắp nơi trong Đông Tuyết cung, vừa gọi nàng
như vậy. Cứ đến mỗi một phòng, chàng lại hi vọng sẽ thấy khuôn mặt rạng
rỡ của nàng xuất hiện. Nhưng đến cả chỉ là sự tự huyễn hoặc mà thôi.
Tuyệt nhiên đến cả một sợi tóc của nàng cũng không còn vương lại. Thì ra
tất cả là một kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước. Nàng đi thật rồi, một
dấu vết cũng không có, giống như chưa bao giờ nàng tồn tại trên thế
gian. Chàng đổ sụp xuống trên nền đất lạnh. Tại sao lại lừa dối ta? Tại
sao lại dời bỏ ta? Nàng ra đây giải thích cho ta đi chứ? Tại sao??? Tại
sao???

Một cơn gió đông phũ phàng cuốn phăng chiếc lá cuối cùng trên cây rụng
xuống, rơi trên vai chàng. Cõi lòng chàng bây giờ cũng giống như thân
cây trơ trụi kia, hoàn toàn trống rỗng mất rồi. Niềm hi vọng cuối cùng
cũng đã rụng xuống. Ta đã nói ta không cho phép nàng rời bỏ ta cơ mà,
vậy mà tại sao điều đầu tiên nàng nghĩ đến để giải quyết mọi vấn đề lại
là bỏ đi? Ta sẽ dùng khả năng của mình khôi phục lại một Thiên quốc
hưng thịnh, chỉ cần nàng ở bên và cho ta tình yêu để ta làm chỗ dựa, thế
mà nàng lại không tin tưởng ta. Ta yêu nàng tha thiết như vậy vẫn không
làm nàng cảm thấy an toàn, nên lựa chọn cách ra đi hay sao? Vậy mà mỗi
lần ở bên nhau, nàng luôn mồm bảo tin tưởng ta. Nếu đã muốn rời bỏ ta,
tại sao lại còn khiến ta yêu nàng đến thế? Ôi cái tình yêu chết tiệt
này, ta hận, ta hận !

Chàng về Thiên Cửu điện, đem theo một đóa hoa trắng để bên cạnh đầu giường. Đối với chàng, đám cưới này có màu trắng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.