Học Sinh Chuyển Lớp P1 - Chương 042-043-044
CHAp 42:THẤP CỔ BÉ HỌNG
Càng đến gần ngày 26-3 ,không khí trong trường sôi động hẳn lên.Gì
chứ đời học sinh nghe đến cắm trại là vui biết bao.Đâu phải năm nào cũng
có cái trại hoành tráng như thế này chứ.Năm cuối cấp hào hứng một,lính
mới ti toe như bọn tôi thì càng hào hứng gấp bội.
Dù chỉ gói gọn trong một ngày một đêm,và đơn giản chỉ là đôi ba cái
trò chơi sinh hoạt tập thể,giao lưu,làm quen.Riêng văn nghệ thì chỉ gói
gọn trong đội văn nghệ xung kích trường và tiết mục đạt giải nhất phải
diễn lại.Mỗi lớp chỉ phải lo về khoản lều trại gọi là nơi chứa đồ,chứ
cắm trại không lẽ leo lên đó nằm ngủ khò khò.À quên,còn phải nói đến
trận chung kết nữa chứ.
Sau khi ăn hai ba cái cán chổi tét cả mông,tôi mới mò ra khỏi
giường,lục tục vác cái balo quen thuộc lóc cóc nhảy lên xe bus để chào
một buổi sáng đầu tuần gian nan.
Vừa lên tới lớp,không khí đã nháo nhào cả lên:
-Ê,T lại đây-Linh vẹo ngoát tay tôi lại đám anh em chiến hữu đang tụm đầu thành bàn tròn.
Nhảy lên ghế,ngó vào giữa,một bản phân công chi tiết toàn là mũi tên
với sọc dọc tôi hoa cả mắt.Bộ bài,cây đèn pin,bánh mì,mì
tôm,kẹo,bánh,nước ngọt.Hóa ra các ông tướng này đang lên kế hoạch cho vụ
ăn chơi sắp tới.Tôi hào hứng nhào vào ngay.Gì chứ ba năm cấp ba thì chỉ
có được cắm trại một lần,phải làm cho hoành tráng lên chứ.
-Ngồi lên bàn,dẫm lên ghế,trừ 5 điểm cho mỗi lỗi,tổng cộng 10a11 đầu tuần trừ 10 điểm.
Tiếng cờ đỏ vang lên, cắt đứng không gian hội nghị của anh em
tôi.Khỏi phải nói là thằng nào phạm lỗi rồi, mãi hào hứng quá, tôi đã
ngồi tót hót lên bàn từ bao giờ.
-Ngữ Yên à, nỡ lòng trừ điểm lớp mình sao, mình mới ngồi thôi mà.
-Vi phạm là vi phạm, nếu không phục mình sẽ gọi thanh tra cờ đỏ xuống giải quyết.
Ngoan ngoãn,tôi xị mặt,ngồi phịch xuống ghế,tâm trạng đâu mà họp với chả phân công nữa chứ.
-Lạm dụng chức quyền, ngon quá ha!
-Gì, muốn bị trừ điểm nữa không?
Một khởi đầu cho thứ hai ảm đạm,Ngữ Yên bắt đầu canh me tôi.Gì chứ
chắc lại giận hờn vu vơ đây mà.Con gái, đúng là khi giận thì bản tính
thay đổi hẳn.
Dung cũng hành hạ tôi không kém.Ỷ quyền bí thư bắt đầu phân công cho
nhiệm vụ Đoàn sắp tới, cái gì hầu như cũng có tôi.Thuê lều trại, T, mua
vật dụng trang trí cũng T.Xem xét nội dung và phụ nàng cũng T nốt.Lí do
đưa ra hết sức đơn giản”năng nổ” “nhiệt tình”, “hết mình vì lớp”.
Hai người phụ nữ hành hạ trong một buổi sáng,tôi đã méo mặt.Gì chứ
mình là dân đen, đôi khi tiếng nói không có trọng lượng.Anh em thì có
nạn chia nhau ra chạy, lỡ dính vào ăn đạn lạc phải làm này làm nọ , nên
chúng nó nhìn tôi với ánh mắt pha chút cảm thông cũng như sung sướng vì
rảnh nợ.
Chưa dừng lại tại đó, người phụ nữ thứ ba quyền uy hơn hai người
trước cũng bắt đầu cuộc tra tấn bằng cái tính khi thất thường, cô dạy
Hóa.Đang học ngon lành, nhìn mặt tôi buồn buồn, cô phán một câu xanh
rờn:
-Sáng sớm đã không có sức sống thế các thanh niên, lấy giấy kiểm tra 30 phút.
-Chẳng có ai giữa tiết đi kiểm tra cả-Lớp tôi làu bàu lục đục mở vở nhổ giấy.
Tôi còn thảm hơn, vì nhiều lần cứu giúp anh em nên cô thương thằng
học trò này lắm, đưa hẳn cái ghế xuống ngồi cạnh tôi.Bàn tôi vốn đã âm
thịnh dương xuy,nay thêm một người âm binh bên cạnh nữa,tôi lép vế hoàn
toàn,
Nhân đen đằng sau, làm được hai trên bốn câu trong cái đề khó vật
vã.Không cứu viện, không tham khảo được sách.Nó ngồi im nhìn trời nhìn
đất, lâu lâu ngó dọc ngó ngang nhìn thằng Linh vẹo.Linh vẹo thì chẳng
khá hơn , đang cắm cúi nháp bài thứ ba, lâu lâu vò đầu bứt tóc vẻ đăm
chiêu lắm.
Tôi thì phong độ hơn,dù gì cũng cứng cựa môn khó nhai này,đang tiến
vào bài làm thứ tư.Lâu lâu giáo viên khó tính ngồi bên cạnh thở dài, hay
cử động nhẹ gì đó là lại giật mình.Tiếng trống vang lên, bài của tôi
cũng gần như hoàn thành hết,chỉ thiếu hai bước cuối cùng cho bài số bốn.
Lớp tôi nhìn tôi vẻ oán trách lắm,phải chi mặt mày tươi lên một tí, cười một tí thì cả lớp đâu có liên lụy.
Kì thị à, tôi lủi ra ban công ngồi hóng gió.Anh em chiến hữu ra động viên:
-Thôi,kệ đi,kiểm tra lấy điểm 15 phút thôi,có gì to tát.
-Không,tao không buồn chuyện đó?
-Thế chuyện gì?
-Mày không thấy là tao đang bị hai người ám à?
-Chịu thôi,ai bảo mày đèo bòng cho lắm vào?
Thở dài,chống tay vào ban công nhìn trời, tôi đăm chiêu thầm kêu khổ.
-Ê, T mày có thấy Ngữ Yên thích mày không?
Tôi quay phắt lại nhìn Kiên cận:
-Điên à,bạn thân thôi,không có gì khác.
-Tao biết mày coi người ta là bạn thân,nhưng lỡ người ta coi mày là mục tiêu thì sao?
Bịt miệng thằng bạn,tôi kéo nó ra khỏi cái đám lẻo mép còn lại:
-Mày điên mà gào to thế,muốn tao bị Dung hành nữa à?
-Tao nói thật, tao học với Ngữ Yên năm cấp hai,có bao giờ thấy nó quan tâm ai như với mày đâu.
-Tao không quan tâm, bạn thôi, thế là đủ.
-Tao nghĩ hình như Ngữ Yên đang tính đua với Dung đây,còn Dung thì đang ghen nên mày khổ là đúng thôi.
Không hẳn là thằng bạn tôi không có lý,mà tại trong chuyện tình
cảm,tôi mặc định một điều rằng,khi tôi thích ai,chỉ cần người đó thích
lại là được,còn các đối tượng khác thì tuyệt nhiên phải mặc định không
được thích tôi.Trái ngang là đây.
Kiên cận uyên bác và kinh nghiệm,nhấc gọng kính dày cộm tư vấn:
-Chuyện của Dung với mày vẫn là tình trong như đã mặt ngoài còn
em,chỉ quy ước chứ chưa được công bố,nên Ngữ Yên thích mày thì mày cũng
không trách được.
-Thế, tao phải làm gì?
-Thì tuyên bố thích ai đi?
-Giờ á hả,mày điên không Kiên?
Thường trong chuyện tình cảm,con người ta đôi khi ngu ngơ đến tội
nghiệp.Kiên cận khoanh tay vuốt cằm,tái hiện lại phong độ của Gia Cát
Lượng:
-Mày quên cuối tuần là gì à,đá banh và cắm trại.Hiểu chưa,dịp của mày đấy?
Lúc ấy mày chỉ cần nói với Dung là xong,anh em tao thì bản tính thích giao du,thể nào chẳng giúp mày loan tin.
Tôi gật gù tán thưởng cái kinh nghiệm uyên bác này của thằng bạn.Tôi bá cổ nó:
-Thế hồi trước mày tán Trang sao?
-Thì me đúng dịp giao thừa đi chơi chung cả lớp,tao tách riêng nàng ra,rồi dẫn đi mua mấy thứ vở vần và nói……!
-Nói cái gì,chỉ tao với ?
-Thì Kiên thích Trang,thế thôi!
Tôi nhảy dựng lên:
-Chỉ thế thôi sao?
-Ừ,chỉ thế thôi.Đơn giản đúng không,cẩn thận kẻo mày không nói được ba từ đó đâu.
Tôi nắm chặt tay,quyết tâm cao độ cho việc “tỏ tình ngày 26-3″ cao
quý này.Mình sẽ làm được,sẽ đặt ra chương mới Dung ,và chấm dứt tình
trạng bị nhị mã phân thây này.Quyết tâm nào T.Ba từ phải nói được,nhất
quyết phải nói cho Dung nghe
-Làm gì mà hung hãn vậy em trai?
Tôi giật mình quay người lại,đoán biết được là ai rồi.Nhưng làm thế
nào đây,làm gì đây? Ánh mắt tôi lẩn trốn khuôn mặt khả ái đối diện. Bên
cạnh thằng Kiên cận ớ người ra trước sắc đẹp của bậc đàn chị, duyên dáng
trong tà áo dài đầu tuần.Con Trang mà thấy được chắc nó cào mày ra
mất,cận ơi!
Chầm chậm,tôi lấy tay đỡ hộ cái cằm dưới nó lên,quay sang bà chị Nữ tặc,bình tĩnh,bình tĩnh nào:
-Dạ không,chỉ là đang quyết tâm đá banh á chị!
CHAP 43: XỨNG ĐÁNG KHÔNG?
Chị Xuyến nhìn tôi cười,vẫn chỉ cười,tôi cũng không khác hơn được bao
nhiêu.Cũng chỉ cười,biết làm gì hơn.May mà có thằng Kiên cận bên
cạnh,tôi còn có thể hành động để bào chữa cho sự ngượng ngùng của mình.
Khổ thân ,thằng bạn ý tứ của tôi,cảm thấy mình không có bổn phẩn,nó vỗ vai tôi:
-Vậy đi nhé,có gì tụi tao ủng hộ cho.Giờ tao vào lớp đã.
Rồi nó quay sang chị, kiểu như một ánh mắt tôn sung một thánh nữ vậy,giọng nhẹ nhàng hết sức:
-Chị nói chuyện với nó nhé, em vào lớp trước.
Chị vẫy tay chào thằng bạn khốn nạn của tôi,rồi lại quay lại nhìn tôi .Ngượng ngùng là khoảng cách từ chỗ tôi đứng đến chỗ chị.
-Mới nãy còn hùng hổ sao giờ im re rồi,em trai.-Chị mở lời trước
-Dạ,không,dạo này em ra chơi hơi bị nhiều nên buồn.
-Ra chơi?
-Ý là bị đuổi ra sớm ấy!
Chị cười mỉm trước cái định nghĩa trước cái tếu táo của tôi.Phải công
nhận trong ba người con gái thân với tôi,thì chị vẫn luôn là người có
nụ cười đẹp nhất,duyên dáng nhất dù tính khí của chị nhiều khi hơi có
nét tinh nghịch giống con trai vậy.
Nhưng chẳng được bao lâu cho cái suy nghĩ ấy tồn tại,những lời chị
Hạnh lại đầy ắp trong tâm trí tôi.Giữ khoảng cách,giữ khoảng cách,đơn
giản thế thôi.
-Chị…….chị,xin lỗi nhé!
-Xin lỗi chuyện gì vậy ạ!
-Vì chị mà em bị đánh,nếu em không can thiệp vào thì….
-Không sao đâu chị,bữa đó em cũng đánh lại rồi mà…hì hì,coi như huề vốn,không
có lỗ đâu.
-Ừ,nhưng lỗi của chị,nếu không phải vì chị,thì em đâu có……
Nói đến đây,đôi mắt chị đã ngân ngấn nước.Tôi cảm thấy mình đang phạm
một lỗi lầm gì ghê gớm lắm.Lần đầu tiên tôi đã làm một người con gái
khóc ở cái lứa tuổi này,hơn thế nữa tôi cũng chẳng biết phải ứng xử cho
tình huống này thế nào nữa.
-Dạ,không có gì chị ơi,tính em hay chọc phá,không phải chị thì cũng bị đánh thôi..
Tôi ngập ngừng bào chữa,hi vọng đừng có nước mắt nào rớt ra trên cái má hồng hào kia.
-Chị xin lỗi nhé….
-Chẳng giống chị tí nào,xin lỗi hoài thế!
-Ừ,xin lỗi,chị chẳng biết sao nữa..
Sợ rằng,tôi đứng ở đó thêm nữa,chị Nữ Tặc này lại khóc với xin lỗi
tôi hoài mất,hơn nữa bản thân đang muốn giữ khoảng cách,thì không có lí
nào cho tôi nán lại nữa.
-Thôi,em vào lớp đây,chị không có lỗi gì đâu,em vẫn còn giữ được nhan sắc chứ đã sứt mẻ tẹo nào đâu.Em vào lớp đây.
Nói là đi liền,sợ chị lỡ nói ra cái gì đó,tôi phải khó xử thêm.Chị ậm ừ và nhìn xuống đất,không ngước lên nhìn tôi.
Tôi ngoái lại nhìn chị,vẫn đứng đó,tà áo dài không còn tươi tắn trong
nắng nữa.Trong đầu lúc đó,tôi nửa muốn chị giận tôi,nửa muốn không.Chị
vẫn là một người bạn ,cho tôi những lời khuyên quý báu giành cho
tôi.Nhưng vì chị thích tôi,tôi lúc đó chưa hề có cảm tình gì hơn vượt
quá cái ngưỡng bạn thân giành cho chị.
Dù sao những lời đã nói,những hành động đã làm,đều không bao giờ rút
lại được,dù cho thế nào nó cũng để lại những vết thương.Là con trai hãy
chịu trách nhiệm về vết thương đó.Câu triết lý này tôi nghe từ đâu đó
văng vẳng trong đầu.
“Chị,em xin lỗi nhé,sau này chị sẽ hiểu,em với chị là bạn thân”.
Đi thẳng vào lớp,trong thâm tâm tôi khó chịu vô cùng.
Những thời gian sau,tôi hào hứng cho trận chung kết và kế hoạch công
khai mà quên béng đi những gì hôm đó giữa tôi với bà Nữ tặc.Đôi khi
người ta nói con trai vô tâm,ừ thì tôi vô tâm,nhưng đó là cách sống của
một thằng con trai ở lứa tuổi đó,vô ưu vô lo,đơn giản nhưng tình cảm là
chân thành.
Mấy ngày hôm sau,tôi bắt đầu phải thực hiện vai trò culi đối với cô
nàng bí thư lớp tôi.Hết giờ học phải lo đi kiếm chỗ thuê lều trại bên
Huyện đoàn.Rồi thì đi mua hoa gián,băng keo,tìm người vẽ tranh,rồi thì
bao nhiêu là thứ..Nàng thì cười tươi như hoa,tôi thì méo xị.Trưa nào
cũng gần 12h mới về tới nhà,chứ co cho vàng tôi cũng chẳng dám đến nhà
nàng ăn cơm lần nữa.Bữa cơm làm khách bất đắc dĩ đến mấy năm sau vẫn còn
ám ảnh tôi.
-Nhìn mặt buồn xo vậy,không thích đi với tôi à?
-Làm gì có,nắng quá đó mà…
-Ai bảo không bao giờ chịu đội mũ,đen xì là tôi không chơi nữa đâu…
-Nói vậy thằng Nhân buồn á.
Nàng cầm cái mũi của tôi,bóp rồi lắc qua lắc lại:
-Cái miệng gì cũng nói được nè…
Tra tấn đã xong,nàng mở cặp lấy ra một chiếc mũ lưỡi trai màu đen,nhón chân đội lên đầu cho tôi.
-Ở đâu sẵn vậy-Tôi sờ sờ cái nón..
-Khờ quá,quà người ta tặng đó,nhớ đội nhé,cho cô nào đội thì coi chừng.
-Nhớ rồi,nhớ rồi,có cho sợ người ta cũng không đội đấy chứ.
Vừa dứt câu,là bên hông tôi lạnh ngắt,võ công đặc sắc của phái Nga My-Nhéo thần công.
Mấy hôm gần kề,lớp tôi được miễn học nâng cao buổi sáng,tập trung
trang trí lều trại.Địa điểm lại là nhà nàng.Sáng mọi người tập trung
mang cả balo lại để chiều đi học chung hết,kể cả những đứa nhà gần.Gì
chứ cái lũ ham vui,chẳng khác gì tôi cả.
Nữ thì ngoài mấy bạn được phân công trang trí phụ,bện các giải ruy
băng trang trí,còn lại thì đi chợ nấu ăn.Nam thì thằng nào thằng đấy hì
hục cắt dán,đo vẽ.Người bên ngoài mà nhìn vào thì chỉ có lắc đầu thương
cho cái nhà,nhìn như trại tị nạn với đủ mọi tư
thế:đứng,ngồi,nằm,trườn,lăn.
Cứ đến tầm trưa, là cả lũ lại nức mũi với tài nữ công gia chánh của mấy bạn nữ.
Hoa mắt với đủ thể loại món ăn,đủ màu sắc và hương vị.May là nhà nàng
cũng rộng,nhấc hết bàn ghế sang phòng khác cũng đủ cho sáu mươi nhân
mạng nhét nhau vào ngồi.
Phong mập thò đũa đầu tiên vào món nộm:
-Úi,ngon quá,khéo quá.
Tôi cóc đầu nó:
-Mày vô ý vô tứ quá,ở đây có người lớn mà mày dám động đũa gắp trước à.
Thằng mập ngơ người nhìn quanh nhà xem còn ai không,tôi lấy đũa gắp món chả ram gần đó.
-Ai,ai làm món này đây,đứng dậy cho T biết coi.
Mấy ma nữ lớp tôi bị giật mình,quay lại nhìn tôi,thấy tôi hùng hổ nhìn nhau:
-Sao,có gì hả,mặn quá hay nhạt quá,hay sao.
-Không,không phải.
-Thế thì sao!
-Ngon quá xá.
Mấy thằng anh em gần đó hùa nhau lại,vò đầu,nhéo tai,đấm tôi thùm thụp.
-Thằng điên,làm bố tưởng cái gì?
Mấy đứa con gái thì tế nhị hơn,dùng vũ khí lời nói sát thương:
-Dung làm mà,ngon không,không ngon sao được!
-Ừ,thảo nào bên thằng T nhiều chả ram quá.
Tôi thả đũa cái bịch.Xong phim,há miệng mắc quai,để cho cả lũ bu lại
chọc ầm ầm.May phước,thằng Phong mập bụng sôi ùng ùng lên tiếng:
-Kệ ai làm ,tao ăn trước đây.
Cái tuổi mới lớn,sức ăn đứa nào cũng thuộc loại kinh hồn,toàn máy
nghiền cả.Loáng cái đã hết sạch.No nê và phê phê,chúng tôi ngồi uống
nước,hộ tống mấy cô nương đi học.
Cứ mường tượng cái cảnh sáu chục đứa kéo nhau đi như duyệt binh,tiếng
cười tiếng nói vang khắp con đường.Những cặp nam thanh nữ tú cấp ba
ấy,như những thiên thần trong mắt tôi,vui vẻ,chân thành ,trong trắng
nhưng không kém phần vui tươi và dí dỏm.
Niềm vui chẳng được tày gang,vừa làm lành với Dung tôi sơ hở quên mất
Ngữ Yên.Thiếu có cái phù hiệu trường mà nàng đã hí hoáy ghi chép cái
tội tôi vô cuốn sổ trực rồi.Tôi im và tảng lơ luôn.Cô nương nhớ đấy,tại
hạ rồi cũng sẽ báo thù thôi.
Dung nhìn thấy tôi bị ghi thì cũng có vẻ đồng cảm lắm.Lâu lâu nhắc
nhở với động viên,chứ không đua hành hạ tôi nữa.Coi như cũng thêm bạn
bớt thù.Hứa hẹn khởi đầu tốt đẹp cho ngày 26-3 vậy.Trận chung kết,ừ đúng
rồi,niềm đam mê..
11a2 vs 10a11,hay lớp tôi vs lớp Nữ Tặc.
CHAP 44: TRẬN CHUNG KẾT.
Ngày thứ bảy chúng tôi đã bắt đầu cắm trại nên mọi cảm xúc lo âu dồn
dập để đổ về cho thứ sáu,buổi học cuối cùng của tuần.Mọi thứ đã xong,các
siêu sao đều đạt phong độ tốt.Không gì phải băn khoăn nữa cả.
Tâm trạng hồi hộp của học sinh tỉ lệ nghịch với sự hài lòng của giáo
viên.Chẳng vậy mà,cái tên T bất tử lưu truyền trong sổ đầu bài không
phải lẻ loi một mình nữa,lần lượt các anh em chiến hữu thi đua cầm
cờ,leo vào sổ ngồi.Ngay cả nàng,bí thư gương mẫu cũng vì phân tâm những
thứ lặt vặt còn thiếu cũng bị nhắc nhở không ít lần.
-Tùng,tùng-Tiếng trống trường mong chờ đã vang lên.Kết thúc buổi học dài đằng đẵng.
Ở lại bàn bạc cho giai đoạn cuối xong,phân công mấy đứa nhà gần mang
vác đồ lên từ sớm,an hem tôi hùa nhau ra quán nước mía ngồi.
-Ê,T mai cố lên nha mày.
-Anh em ta cùng cố,chứ tao bị lão trời đánh nhà tao dứ dứ cái áo vô địch năm ngoái nhiều quá mệt lắm rồi.
-May mà cái anh kia bữa trước chấn thương,không thì-Hưởng đù nhận
định tình hình,nhưng vô tình chúng đánh cái sĩ khí của anh em xuống.
-Trận cuối rồi,đá hết sức,cống hiến hết mình,có gì đâu phải sợ.
Cụng ly nước mía cái “cụp”,an hem tôi hào sảng đồng thanh.
-Áo vàng,áo vàng,kìa cái áo vàng,kìa cái áo vàng……
Tối hôm đó,ăn cơm xong,hai anh em tôi đẩy đống bát đũa cho chị gái
tôi về chơi với nhà,tót lên phòng khách xem tivi.Gì chứ đang chiếu phim
cô gái đồ long,hai anh em tôi không thể bỏ được.
Mải mê một hồi cũng đến 10h,hai thằng tót lên giường ngủ lấy sức,mai
dậy sớm.Tôi thì lăn lóc,xoay xoay trở trở cho trận cầu ngày mai,rồi thì
cái kế hoạch công khai nữa chứ.Thao thức mãi cho đến tận 12h khuya tôi
mới chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ,tôi thấy mình hóa thành Trương Vô Kỵ,tay cầm đồ long
đao đang đồ sát gian tạc,sau lưng đang đeo Ỷ Thiên kiếm.Dung là nàng
công chúa Triệu Mẫn lanh lợi xinh đẹp,còn Ngữ Yên là Chu Chỉ Nhược của
phái Nga My.Đùng một cái hai cô nàng nhảy vào so chiêu.Tôi đứng đờ
ra,chẳng biết phải làm sao.
Anh em chiến hữu quần hùng minh giáo lớp tôi thì đang hò hét,Kiên cận tả sứ thì vỗ vai tôi:
-Ngữ Yên cô nương phải lòng giáo chủ rồi.
Đầu óc tôi xoay xoay,hét lớn:
-Không,đừng thích tôi,đừng ,đừng……..
“Bốp”.
Võ công cái thế Trương giáo chủ lại bị ăn một cái tát bất ngờ vào
miệng,choàng tỉnh,tiểu nhân đánh lén là ông anh tôi.Tôi xuýt xoa đưa tay
xoa xoa má,nhìn ông anh tôi căm lắm:
-Hò hét gì,đồ sát gì,dậy mà đi lên trường.
5h30 sáng,trời đất còn sương,tôi giục cái đống chăn mền tót xuống nhà đánh răng.
-Giáo chủ đánh răng à-Chị gái tôi dậy nấu đồ ăn sáng từ lúc nào,ghẹo tôi.
Tôi ừ,à cho qua lệ,mặt đỏ bừng bừng.Lỡ cả nhà tôi biết chuyện không
khéo tôi không dám ăn cơm chung với ai nữa quá,chắc học về là giam cầm
trong phòng luôn.
Vớ đôi giày nike mới tậu hôm qua,lăn lóc ỉ ôi mãi bà chị mới mua cho.Tôi ngồi xuýt xoa,khen khen,lau lau:
-Giày đẹp quá,không biết có ai nghịch lại khắc chữ super star vào đây.
Vừa nói vừa liếc đểu ông anh rớt từ vòng bảng của tôi,lão cũng đâu chịu thua kém:
-Ấy dà,cái áo này hình như chỉ có mình mới mặc được thôi,áo đẹp quá,không biết ai tinh tế khắc chữ vô địch vào đây cơ chứ.
Tôi ngậm miệng,chết đứ đừ,đúng là so bề thành tích,tôi không hề được
hào hùng như ông anh.Nhưng viễn cảnh san bằng và hoàn toàn vượt qua là
có thể.”Vô địch ơi,mày chờ tao nhé”.
Lót tót vào phòng xách cái balo đã thủ sẵn quần áo và bánh kẹo đã mua
từ hôm qua,tôi xoay xoay trước gương,ngắm lại tổng thể.Ngon,giày mới,áo
chuẩn,thể hình hơi ốm nhưng nói chung là đập chai.Búng tay cái
chóc,nhìn vào trong gương lần cuối rồi hớn hở chạy theo đuổi ông anh
tôi,trong tiếng cười ngặt nghẽo của mẹ và chị và cái lắc đầu cười mỉm
của ba.
Đến trạm xe bus,tôi với Nhân đen vênh mặt nhìn các bậc đàn anh đàn
chị và mấy bạn chung khóa.Chỉ có hai thằng trong cái xóm được vinh dự đá
trận chung kết.Mấy chị em thì xuýt xoa chỉ trỏ,mấy thằng còn lại thì
gai mắt lắm.Gì chứ xét về tài năng,chúng khẳng định không thua kém hai
thằng,chẳng qua là đội banh yếu quá nên loại từ vòng play off.
Lên tới trường cũng là 6h,hai thằng tót xuống xe bus,lao thẳng vào
trại nhà.Quẳng đồ cái xịch,chui vô đám anh em đội banh đang ngồi.Mười
lăm ông tướng ,cứ như phỗng,ngồi im,mắt lim dim,kiểu như bế quan luyện
công khiến ai đi qua cũng chỉ chỉ trỏ trỏ.
7h ,lễ khai mạc và phổ biến trò chơi.Có trò tự do ,có trò tập thể theo lớp.Trò tự do thì tùy
từng trò mà quyết định số lượng nhóm cho đội tham gia.Chẳng có trò gì
mới mẻ với mấy thằng nghịch từ nhỏ như tôi,thấy được cũng chỉ là trò bịt
mắt bắt dê.Anh em tôi nháy mắt nhìn nhau cười hề hề.Toàn một lũ khốn
nạn,xứng đáng bạn tao.
-Mời hai đội banh 10a11,11a2 lên làm lễ tuyên thệ trước trận đấu cuối cùng ,trận chung kết toàn trường.
Nghe cái từ chung kết toàn trường nó sướng sướng sao ấy.Anh em tôi
thằng nào cũng vênh vênh cái mặt lên.Bước lên trước cờ.As Roma bã trầu
vs ChelseaFc..
Hai đội tuyên thệ và hát quốc ca gọi là nghi lễ thiêng liêng rồi bắt
tay nhau.Tôi hào hứng bắt tay từng đối thủ,đến khi chạm mặt thằng
Huy,thằng đã đụp tôi và cũng bị tôi đụp.Nó ngượng ngùng,cũng hơi rợn rợn
xen lẫn chắc còn tức tôi,hơi hạ tay xuống.Tôi nghĩ thầm :
-Quân tử không chấp tiểu nhân.
Vui vẻ tôi chìa tay ra bắt cái tay nó.Xiết chặt mắt nghiến long sòng sọc:
“Tí nữa tao sẽ cho biết thế nào là thất bại”.
Nghi thức bắt tay xong xuôi,mọi người ùa nhau ra sân vận động.Sức
chứa chật kín,lấn cả đường pitch.Hai đội đi vào trong sự hò hét của khan
giả và gà nhà.Hơi run thiệt,chân cứ lâng lâng như đi trên mây.
-Xong trận này chúng ta là vô địch-Linh vẹo động tiên toàn đội.
“Hoét”-Tiếng còi tôi mong chờ bấy lâu đã vang lên.
Lớp tôi giao banh đầu tiên,sau mấy màn đập nhả khởi động,Linh vẹo
đang điều tiết nhịp độ và đội hình.Ổn thỏa,dốc banh thẳng lên,đan bật
cho tôi.
Tôi nhận banh hoàn toàn trống trải,nhìn sang thấy họ đang đá với đội
hình 9-1-0.Khỏi phải nói lại cái kiểu tử thủ đáng hận.Tôi xộc banh thẳng
vào vòng vây.Xỏ kim qua một,quay compa qua tiếp một cầu thủ đội bạn,nhả
banh ngược về cho thằng Linh.Nó mở banh ra cánh.
Nửa hiệp một trôi qua trong sự cố thủ của đội bạn,sự lòng vòng tìm
khoảng trống của lớp tôi.Đôi khi khán giả mới có dịp ồ lên tiếc nuối
trước những cú sút cầu may từ ngoài vòng cấm địa của As Roma,hay sự phản
công sắc bén của Chelsea.
Kiên cận và Hưởng đù thì đói bóng hoàn toàn,mất hút sau hàng thủ đội
bạn.Lớp tôi vẫn cứ nhịp nhàng kiểm soát banh.Chỉ có tôi là nóng
máu,trước cái kiểu đá cù nhây.Cầm banh xộc thẳng vào chỗ thằng Huy trấn
giữ,giả bộ động tác ngoặt banh,tôi xỏ kim ,banh lăn qua hang nó về góc
,tiền vệ Long con lớp tôi có mặt tạt banh vào trong.Hưởng đù bật cao
đánh đầu,bóng dội xà ngang ra ngoài,trong sự hối tiếc của khán giả.
Hiệp một trôi qua trong sự căng thẳng của tính kỷ luật.Thất thểu rời
sân,và bắt đầu thấm mệt,tôi vớ ngay chai nước Dung đưa cho tu ừng
ừng.Phần vì mệt,phần lại sợ có Ngữ Yên xuất hiện lại đưa thêm chai
nữa,sợ bụng tôi bể mất.
-Từ,từ từ thôi,gì mà uống dữ vậy-Dung nhìn tôi như kẻ ở sa mạc mới về.
-Hì hì,vậy mới đã-Tôi quệt mồ hôi nhìn nàng với ánh mắt biết ơn rồi tót về chỗ đồng đội đang ngồi.
-Lau mồ hôi đi đã này.
Vừa bước được mấy bước,tiếng Ngữ yên đã vang lên đâu đấy.May mà Dung
vừa đi lấy nước cho bạn khác,không thì tôi chẳng biết sao.Nhìn Ngữ Yên
tôi nhận khăn rồi cảm ơn:
-Cảm ơn nhé!
-Muốn cảm ơn dễ lắm!
-Dễ làm sao?
-Yên muốn được mặc cái đó cơ.
Theo hướng tay chỉ,tôi nhìn theo.Bộ áo vàng in chữ :vô địch trường
2006 .Thôi thầm cảm ơn cô bạn tinh tế này,giơ tay tự tin làm được.
Hiệp hai lớp chúng tôi bình tĩnh lại,giảm nhịp độ trận đấu,nên vô
tình tiếp tay tạo nên một không chí chán ngắt.Khán giả trung lập ồ lên
phản đối,còn khán giả nhà thì hò hét động viên.Chờ đi mà,thời cơ chưa
chin mùi.
Đồng hồ điểm 10 phút cuối trận,lớp tôi ùa lên tấn công tổng lực,dồn
ép đối thủ lùi sâu.Bật tường,phối hợp nhỏ liên tục đe dọa khung
thành.Từng đó cũng chỉ khiến đội bạn luống cuống vất vả thêm một
chút,chứ cơ hội thực sự vẫn chưa thấy đâu.
“Hoét”.-Linh vẹo bị phạm lỗi trước khu vực 16m50.Phạt trực tiếp.
Không khí trận đấu căng thẳng ra,khán giả im lặng.Điểm banh,tôi và
Linh vẹo đứng trước bóng.Bàn mưu tác chiến xong xuôi,hai thằng nhìn nhau
nham hiểm.
“Hoét”-Cơ hội cuối cùng của trận đấu.
Linh vẹo chạy đà trước khiến hàng rào của đội bạn nhảy lên,Nó lướt
qua banh,để cho tôi một khoảng trống.Tự tin nhắm góc dưới bên phải,tôi
cứa lòng.
Lưới 11a2 khẽ rung lên.Nhưng là bóng chạm vào mép ngoài lưới.
“Không vào”-Tiếng thầy thể dục bình luận vang lên,trước khi tiếng còi trận đấu thổi kết thúc.
Chưa bao giờ lớp tôi đá hơn một tiếng đồng hồ nên thể lực đuối thấy
rõ.Dù cho các chị em chăm sóc,chanh đá,rồi đủ thể loại,bước vào hai hiệp
phụ 20 phút,đội bạn phản công.Hai đội giằng co nhau kịch liệt.Cầm cự
mãi cũng đến phút cuối của hiệp hai.Bên ngoài công tác phân công đá 11m
cũng được tiến hành.
-Á-Tiếng đội bạn vang lên trong khu vục 11 m của lớp tôi.Rõ rang chưa
ai đụng đến nó,nó tự té ăn vạ.Tuấn Anh lớp tôi đứng đó ,mặt tái mét.
Trọng tài không ngần ngại chỉ tay vào chấm 11m lớp tôi.Oan ức,tôi và Linh vẹo đến phản đối trọng tài.2 thẻ vàng cho 2 thằng.
Hà thủ môn đưa tay giơ lên động viên hai thằng.Tôi với Linh vẹo thì chỉ chờ thế xong vào phá banh văng ra,miệng lẩm bẩm:
-Ngoài đi con,ngoài đi con.
“Hoét”.
Đội trưởng 11a2 băng vào lấy đà,dứt điểm.Bóng thẳng về hướng khung thành trong khi thằng Hà đã đổ người.Lưới lớp tôi rung lên
“Vâng,vậy là 11a2 đang dẫn 10a11 với tỉ số 1-0 sau pha ghi bàn từ chấm 11m”
Tai tôi ù đi,chân đứng không vững.Linh vẹo để mặc anh em đang bệt
xuống sân,chạy về ôm banh để giữa sân.Giục thằng Kiên cận và Hưởng đù
giao banh.
-Còn gì nữa không,Linh ơi.-Tôi nhìn bất lực.
Banh vừa lăn đi mấy vòng,trọng tài đã nổi hồi còi kết thúc trận
đấu.Khán giả ùa vào sân nhấc mấy thằng 11a2 tung lên trời.Lớp chúng tôi
và mấy khán giả gà nhà đứng chết lặng.
Nước mắt cứ thế trào ra,tôi khóc như một thằng con nít bị đánh
oan.Nước mắt cứ thế mà rơi,chẳng hề nhìn thấy gì xung quanh toàn những
thứ hỗn độn.10 chiến hữu trong sân,thằng thì cố kìm nước mắt ,thằng thì
đứng ở sân khóc lớn.
Bên sân hai nửa buồn vui phân chia rõ rệt.Vinh quang nào cũng có kẻ
thắng người thua.Đánh mất cái vinh quang khi gần chạm tay đến có lẽ càng
cay đắng hơn.Lớp tôi bắt cũng cũng sụt sùi nước mắt.Chẳng ai động viên
ai,cố nuốt trôi cái thất bại oan nghiệt này.