Học Sinh Chuyển Lớp P1 - Chương 039-040-041
CHAP 39:PHẢI LÀM SAO?
Công việc trốn chạy của tôi với bà chị Nữ tặc càng lúc càng gay
cấn.Nhưng ông bà ta thường có câu trốn trời cho khỏi nắng.Bữa học sáng
cuối tuần ấy,bà lại lướt qua lớp tôi trong giờ giải lao.Vừa nhìn thấy
tôi định nói gì đó nhưng lại thôi,quay mặt đi và bước trở lên tầng trên.
Tôi vứt cái mp3 xuống bà,bỏ cá ván caro chầu nước với thằng Kiên
cận,mở hết mã lực,đi ra phía cửa lớp.Chỉ kịp nhìn thấy tà áo dài của chị
vừa khuất sau cầu thang.
Mặc dù đã quyết tâm rằng,mình sẽ đợi một thời gian để tỉnh táo nói
chuyện với chị Xuyến,nhưng thấy tình cảnh chị như vậy,tôi chẳng thể nào
làm ngơ.Kiểu như trong đầu tôi giờ chia làm hai.Một thằng thì cầm búa gõ
đầu:”cấm gặp”,còn thằng kia thì đang cầm hòn đá giơ lên:”đi gặp
đi”.Thật là tâm trạng phức tạp đến não nề.
Tính quay bước vào lớp thì bắt gặp cái kẹp tóc màu nâu cà phê.Khỏi
phải nói chủ nhân nó là ai,cô nàng nhìn tôi nở nụ cười tươi không thể
tươi hơn,nhưng tôi vẫn thấy nó còn hơi bối rối và ngượng ngùng.
-T,làm gì mà đứng như trời trồng đó?
-Ngắm gá……,à không,không gì cả!
Ngữ Yên bụm tay che miệng,cười tí mắt,ra vẻ ngượng dùm cho cái vẻ mặt của tôi.
-Ngắm gái chứ gì,đúng là con trai….!
-Ừ,ừ,,đang tính đi vào mà có người đẹp nữa nên phải đứng ngắm đây.
-Ai ?ở,đâu-Cô nàng dòm vòng quanh xem có ai không.
Tôi bình thản và cười lớn.Ngữ Yên giờ mới nhận ra tôi đang khen ai:
-Ghét ghê,cái miệng dẻo như kẹo kéo ấy!
-Kệ,có sao đâu,miệng dẻo còn hơn miệng cứng mà!-Lí lắt ,tôi đáp lại
-Lúc nãy,ba người đi đâu vậy?
-Sao Yên biết,cô nương theo dõi tôi hả?
-Xí,làm như ham hố lắm vậy đó,chẳng qua vô tình nhìn thấy thôi.
-Ừ,lên rủ lớp anh đá giao hữu để tập trước trận chung kết.
-Hì hì,vậy có cần người cổ vũ không?
-Có chứ,Ngữ Yên cổ vũ mình hả?
-Để Yên xem lại đã, có người thành tâm không?
Lúc ấy,thành tâm của nàng bắt tôi thể hiện là một chầu nước mía với
chè,đúng là con gái,ba người tôi quen cũng như chơi thân đều dính dáng
tới chè.Tôi thì thích la cà cà phê hoặc các quán nước lóc cóc ven đường
hơn.
-Thôi,không chè nữa,cà phê nhá!
-Sao đổi ý nhanh vậy,mà sao lại đòi đi cà phê?
-Ừ,thì thích vậy thôi mà,mai Yên đi cổ vũ,giờ thì đằng sau quay…
Tôi vô tư quay đầu theo hướng Ngữ Yên chỉ,khỏi phải nói cái sát khí
mà tôi cảm nhận là gì.Gương mặt Dung lạnh tanh,cái mũi cao tô điểm thêm
phần kiêu ngạo,nhìn tôi có vẻ tóe lửa.Toát mồ hôi hột,đứng chôn chân,tôi
xoay cổ trở lại thì Ngữ Yên đã vào lớp từ lâu mất tiêu.
Vừa đi ,vừa câu giờ,vừa bấm bụng tính giải thích với Dung làm sao về
câu chuyện khi nãy.Tình ngay lí gian,làm sao mà bịa ra lí do gì được khi
nãy giờ tôi toàn cười ngoác miệng trong khi từ mấy hôm trước mặt tôi bí
xị như cái bơm.
Kiên cận hãy còn cay tôi cái chầu nước lúc nãy,cho là tôi chạy làng,cũng thêm dầu vào lửa:
-Quá ghê,ghê,thiệt là ghê gớm cái sức hút của thằng đàn ông.
Tôi không dám ngoặc nó câu nào,im im lủi thủi đi vào lớp.Tóc gáy tôi
vẫn dựng thì cam đoan Dung đang nhìn tôi.Khổ rồi,đúng là nhân nhượng là
tự sát,độc ác là huy hoàng.
Mười lăm phút đầu tiết kế,tôi chẳng dám nhìn nàng một cái dù chỉ gọi
là nhìn lén.Tôi cặm cụi ghi ghi chép chép,cố làm sao cho mình bận rộn
hết sức có thể,coi như là phi tang dấu vết và xóa xạch hiện trường.
Nàng vẫn thản nhiên trở lại nét mặt điềm tĩnh,phủ xung quanh bằng cái
không khí thân thiện.Chỉ cần tôi bước vào một cái là nó sẽ biến chất,và
dày xéo tôi ngay.
Cuối giờ,khỏi lê la thu dọn sách vở như mấy hôm trước,tôi cố gắng
nhét vột nhét vàng mọi thứ và cố chuồn ra khỏi lớp nhanh nhất có thể.Gì
chứ song thần đuổi đằng sau,không chạy gấp là nó cuốn phăng đi đâu có
trời mà biết.Mãi đến khi ra đến trạm bus ,tôi đứng lại thở hổn hển,mừng
tai qua nạn khỏi.
Thằng Nhân tưởng tôi có chuyện gì,sợ rằng đánh nhau như bữa
trước,cũng đuổi theo tôi như hình với bóng.Tôi đang thở dốc là thằng bạn
cũng mệt đứt hơi tai vỗ vai tôi:
-Mày bị ai đánh nữa hay sao,mà chạy như ma,bỏ tao lại vậy?
-Đánh cái đầu mày,dữ hơn cả đánh.
-Ai,ai dữ,dữ hơn thằng hôm trước không?
-Hơn,hơn nhiều,e rằng anh tao cũng không dám đụng.
Thằng Nhân đen nghệt mặt ra,chắc trong đầu đang mường tượng đến một
ai đó,có sức mạnh king kong,dưới tay mấy chục thằng đàn em đang kình
tôi.Tội cái thằng bạn,chưa hiểu được cái thảm cảnh trong tình cảm là gì?
Buổi trưa,ông anh tôi vừa về tới nhà,thì đã vật tôi ra giường bóp tôi lè cả lưỡi,lấy gối với chăn giộng tôi thùm thụp:
-Nhung này,cộc cằn này,này thì thằng em quý tử với cả trời đánh này.
Cứ mỗi tiếng này là lưỡi tôi tự động thè ra thụt vào:
-Mẹ…ặc……,ơi,án….ặc,mạng.!
Lão anh giã tôi như giã cua,mãi đến khi tôi mềm đòn và lão cũng thấm mệt mới buông tôi ra.
-Cớ gì động thủ,rồi chơi lén….giang hồ có ai chơi thế không!
-Giang cái đầu mày,sáng nay thằng nào đâm lén tao trước.
-Đâm gì,nói có một câu mà-Tôi đưa tay vuốt lại bộ tóc vốn đã cứng đờ,nay sau hỗn chiến đã xù lên thảm hại
-Này,thì một câu của mày đây-Lão anh tôi cởi cái áo sơ mi trắng.
-Một,hai……bốn ,năm.
Đưa tay đếm mấy vết bầm trên lưng và eo lão anh tôi,cẩm thận từng tí một,sợ rằng sẽ đếm sót một cái thì tai họa ập đầu.
Ba vết vào lưng,hai vết ngang eo.Bá đạo quá,nội công ai cao cường
vậy,chỉ kiếm nặng ngàn cân đâm vào da thịt để lại các vết tím bầm này
cũng không phải vừa.
-Vừa lòng mày chưa,của Ngọc tặng tao đấy thằng trời đánh.
Tôi nhìn mấy vết bầm mà rởn cả da gà,ánh mắt ngước lên nhìn ông anh
tôi vẻ cảm thông.May mà sáng nay té kịp thời,không thì giờ chắc hai anh
em ngồi đếm cho nhau mất.Về ngoại hình và tích cách sau hai ba lần tiếp
xúc,chị Ngọc có thể nói hiền dịu hơn so với Dung,mà ông anh tôi đã thảm
thế này,huống hồ là?
Buổi chiều hôm đó,dù Dung không nhìn tôi tóe lửa như buổi sáng,nhưng
hễ cứ nghĩ tới ngũ chỉ thần công trên lưng anh tôi là tôi vẫn rợn gai
ốc.Cả buổi sống trong sợ hãi.Kể cả khi đánh trống kết thúc buổi học
chiều yên lặng,nàng lại gần tôi:
-Ráng mai đá thắng nhé!
-Ừ,ừ…
Tôi vẫn thấy ớn lạnh cả sống lưng.Yêu không hề đơn giản,kể cả tình
cảm rung rinh đầu đời.Ai bảo tình yêu thời đó là trong sáng,tôi nghĩ nó
phải nhuốm thêm một chút ít màu bạo lực,như chị Xuyến với thằng Huy và
tôi,hay chị Ngọc với anh trai tôi.Đấy,chẳng có gì là sướng hoàn toàn cả.
CHAP 40:SỐNG DỞ CHẾT DỞ
Sáng hôm sau,hai anh em tôi bật dạy ngang nhau,khỏi cần giữ phép lịch
sự,lườm nhau trong hai ánh mắt đều chưa rửa mặt.Gườm gườm nhau cỡ một
hai phút rồi mới chịu chui ra khỏi gi
ường.
Mẹ tôi chẳng nói gì cả,bởi bà đã quá quen với cái cảnh “như con nít”
của hai anh em tôi.Dọn đồ ăn sáng cho cả hai,vì ba tôi đã đi từ sớm,chắc
công ty lại có việc gì đó bận nữa rồi.
-Hôm nay lại bóng với banh,được ngày nghỉ không chịu ở nhà với mẹ,cả hai đứa mày
-Danh dự mẹ ạ,danh dự của thằng đàn ông-Ông anh tôi lùa đống bún vào miệng nhồm nhoàm.
-Dạ,thua cuộc nên anh con cần lấy lại danh dự ạ.
Lão tính thò tay qua kí đầu tôi,nhưng mẹ tôi đã can ra:
-Thôi,lo ăn đi không muộn giờ.
Phụ mẹ dọn dẹp,hai anh em tôi tót ra bến bus.Chủ nhật nên bến vắng
tanh,leo lên xe,hai anh em tôi tách nhau ra trong băng ghế cuối,thể hiện
thái độ đối lập.
-Một tuần nữa chứ?
-Chẳng có gì em phải sợ cả,đá chính còn thắng thì đá giao hữu cũng vậy thôi.
-Mày khinh thường đội cựu vô địch à,hôm nay mày sẽ gặp ngôi sao sáng của đội tao.
-Đừng nói ông anh chứ?
-Không,bữa trước giải nó chấn thương nên không tham gia,chứ không lớp mày không có cửa để ngồi vào chung kết đâu.
Tôi quay qua nhìn cảnh ngoài đường,gì chứ biết đâu lại là trò nhiễu
loạn tâm lý đối phương nữa thì.Tâm lý tôi vốn bất thường,nhiều lúc lung
lay thì tôi chẳng làm được gì cả.
Lên tới cổng trường thì cũng đã hơn 7h.Gì chứ ai thì không biết,chứ chị Ngọc thì chắc chắn chờ ông anh tôi ở cổng rồi.
Tôi núp núp sau lưng lão anh tôi,đến chào chị Ngọc,lỡ đâu chị biết
cái trò xỏ kim ông anh tôi,dễ tôi cũng chẳng thoát khỏi quỷ trảo lắm.
Dung đang đứng nói chuyện với anh Hoàng và anh vợ tôi phía trong cổng
trường.Bỏ mặc ông anh đang được nâng khăn sửa túi,bẻ lại cổ áo,tôi tót
hót qua cổng liền.
Anh Hoàng nhìn tôi cười tươi roi rói,còn ông anh vợ thì nhìn tôi
chiến ý ngút trời.Đúng là hai lão hẹp hòi hay chơi với nhau,tôi dẫn Dung
đi thẳng về lớp,không quên đáp trả ông anh vợ với ánh mắt không kém gì
phần bá khí.
Khỏi phải chờ đợi lâu,anh em chúng tôi họp bàn lại cái chiến thuật
đối địch.Kêu là bàn vậy thôi chứ thực chất chẳng thằng nào biết cái gì
cả.Phân công kèm và động viên nhau ,còn tôi với thằng Linh vẹo thì đang
ngồi chờ xem cái vũ khí bí mật của bên họ là ai.
8h,hai đội ra sân trong sự chứng kiến của hơn một trăm gà nhà.Do sân
trung lập nên bên nào cũng hừng hực khí thế,chẳng có gì gọi là giao hữu ở
đây cả.Nghi thức bắt tay được gọi là chào hỏi nhau bằng bạo lực.
Mãi ngơ ngác,nhìn hết Dung đế Ngữ Y,tôi bị hai lão anh hè nhau bóp
cho sưng tay.Hai lão ác nhơn còn cười đểu để tôi ngồi thổi cái tay đỏ
loét phù phù.
Nhưng tuyệt nhiên không thấy cái gì gọi là vũ khí bí mật cả,tôi ngơ
ngác nhìn khắp đội hình đối thủ trong sân,toàn gương mặt quen thuộc.Bên
ngoài đội dự bị của họ cũng còn lại những người mà tôi đánh giá không
phải là ngôi sao.Đôi ba anh ẻo lả,đôi ba lão mọt sách.Tôi đinh ninh
trong đầu,gã mà bắt được tôi phải là một ông anh đen trâu hôi,to cao,chứ
đâu phải ba ông chân cẳng lèo tèo này.Mình bị hù rồi.
Hiệp một đã bắt đầu,hai đội bắt đầu triển khai lối chơi như lúc đá
giải.Ông anh trai và anh vợ tôi máu lửa trong từng pha bóng.Có vẻ quyết
hạ nhục lớp đàn em đây.Lớp tôi thì cứ bình tĩnh mà ứng chiến.Chẳng có gì
lạ trong bóng đá,tấn công mãi,trong tình trạng nôn nóng mà không ghi
được bàn thì việc bị thủng lưới là điều hiển nhiên.
Sau pha đoạt bóng của Tuấn Anh,Linh vẹo bỏ hẳn tôi ở tuyến giữa,phất
banh lên cho Kiên cận.Nhanh chóng đập nhả cho Hưởng đù theo nhịp một
hai,Kiên cận bình tĩnh tung cú sút chéo góc,hạ gục ông bốn mắt.
“1-0″ quá ngon cho khởi đầu hoàn hảo.
Hiệp một không có gì hơn ngoài sự mất bình tĩnh của đội già,và sự
phung phí cơ hội của lớp trẻ.Về mặt tỷ số coi như lợi thế cho tôi.Một
tuần việc nhà ơi,giã từ mày nhé.
Tôi bước ra sân trong vẻ mặt dương dương tự đắc,lớp tôi đưa nào cũng
mừng ra mặt.Ngồi bệt xuống đường pitch,nghe lũ bạn ngựa non háu đá đang
bảo nhau cố gắng ghi thêm hai bàn nữa.
-Nước nè.
Hai chai nước được chìa ra cho tôi,theo cái kịch bản chẳng ai ngờ tới
được.Nó chẳng phải là từ một người mà từ hai người.Bên trái Ngữ Yên,bên
phải là Dung.Lúc này hai cô nương nhìn nhau kình kình.Tôi chẳng bao giờ
nghĩ đến cái hoàn cảnh này nên chẳng biết tính sao cả.Im ru không xem
vào trận chiến,tôi giả lơ ngó thẳng.
-Không uống nước sao-Dung quay qua phản pháo tôi.
-Có người không cần nước à?-Ngữ Yên cũng không chịu lép vế.
Cách tốt nhất cho sự giải tỏa này,tất nhiên là có vô số cách ổn
thỏa.Một là từ chối cả hai,hiển nhiên tôi không ngu dại đến nỗi rước
thêm hai đại kình địch này vào người làm gì.Cách còn lại đơn giản
hơn,nhưng phải cố gắng.
Tôi với tay lấy cả hai chai nước,nhưng cũng chẳng phải là vẹn toàn.Mở
chai nào trước,mở chai nào sau,uống chai nào trước,uống chai nào sau
cũng bị coi là đắc tôi với cả hai người đang nhìn tôi từng mi li mét.
Linh vẹo nhìn thảm cảnh của tôi,đưa cho tôi cái ly ngay trước mặt,phụ
tôi mở hai nắp chai,nháy mắt,ý bảo tôi hòa chung vào mà uống.Ngon lành
cành đào,cán bộ có khác,uy quyền hơn hẳn người thường.Dung với Ngữ Yên
cũng chẳng thể lên tiếng nhằn tôi được nữa.
Tôi tu một hơi sạch bách cái ly,cần thận trả hai chai nước cho hai ác
chủ.Tuy không ý kiến,chứ cả hai còn căm tôi lắm.Ngữ Yên hiền dịu
hơn,quay qua tôi trước:
-Ráng hiệp hai nha
-Ráng lên nha T-Dung không chịu thua.
Nếu không có thằng N.đen lôi tôi ra cái màn kéo co ngang sức đó,không
biết là tôi có dám tự ý vào sân mà đá đấm được gì không.Nó nhìn tôi vẻ
mặt thông cảm:
-Như tao không có ai cũng khổ,mà có nhiều như mày thấy còn thảm hơn.
Tôi vỗ vai thằng bạn,an ủi nó cũng là an ủi chính tôi.Chỉ có anh em mình hiểu nhau thôi.
Bảng số được giơ lên trước khi bóng lăn.Số 5 ra sân và số 10 đội bạn
vào sân.Một ông anh trắng trẻo,cao long nhong.Không biết sao chứ với cái
sơ đồ đang đá,hẳn đây là người bạn sẽ kèm cặp tôi trong ba mươi phút
còn lại đây mà.Có quá không khi hình thể này khác hoàn toàn với hình thể
của vũ khí bí mật ban nãy tôi tưởng tượng.
Định bắt chết ZiZu hả,cứ thử xem nào.
CHAP 41:CHÂN NHÂN BẤT LỘ TƯỚNG:
Tôi nhìn nhận đối thủ một cách sơ quá,có lẽ là không quan tâm
lắm.Chân cẳng không có gì là một tay đáng gờm,vẻ mặt thì ngơ ngác,nên
tôi dần dần bình tĩnh lại:
-Rung cây dọa khỉ à?
Vừa vào sân,khỉ tôi dốc thẳng banh về đối thủ,định thử tài.Tôi sử
dụng skill bá đạo nhất,chân phải chống trụ,chân trái xoay banh,nửa cái
compa vẽ ra trước mắt.
Anh chàng số 10 rớt lại đằng sau tôi,tôi cười hề hề trong bụng.Theo thói quen mở banh sang cánh.
Lối chơi có vẻ quán tính của tôi một lần nữa bị anh trai tôi bắt bài,lão chuyền ngược banh trả cho anh số 10:
-Mày đá đàng hoàng dùm tao cái,cất ngay cái kiểu nham nhở đấy đi.
Ông anh số 10 bắt đầu màn trình diễn,chắc là có phần cay cú khi bị
tôi xỏ mũi.Không hoa mỹ,màu mè nhưng những kĩ thuật qua người cũng như
khống chế và mở banh đều thuần thục.Tôi bắt đầu nhìn nhận lại đối thủ
của mình.
10 phút trôi qua,thế trận ở mức giằng co.Lớp anh tôi dưới sự điều
tiết của vũ khí bí mật đang chơi chậm lại,rình rập và thản nhiên như
đang chơi dẫn bàn vậy.
Ngựa non háu đá,lớp chúng tôi bắt đầu xuất hiện nhiều lỗ hổng cho đội
bạn khai thác.Nếu không nhờ đến sự xuất thần của thằng Hà thủ môn thì
có lẽ lớp tôi đã thua trắng lưng ngay từ đầu hiệp tới giờ rồi.
Linh vẹo phải lùi về sâu tham gia phòng ngự,tôi thì dạt hẳn về phần
sân mình,nhưng đối phương cứ muốn trêu ngươi khi điều phối banh một cách
thận trọng.Tôi và thằng Vẹo nháy mắt nhau,áp sát theo thế gọng kìm kẹp
chặt ông anh vợ tôi lại.Đoạt banh.
Ngon lành,tôi dắt banh xộc về phía khung thành,đội hình lớp tôi lùi
khá sâu nên không thể trợ giúp hai bên cánh được.Tôi một lần nữa rơi vào
thế đối mặt với ông anh vũ khí bí mật.
Skill đã lộ,giờ cứ tiếp tục,biết đâu họ nghĩ một chiêu không xài hai lần.
Tôi thản nhiên xoay compa,vừa mừng thầm khi ông bạn đang lách theo hướng ngược lại.
Rầm,mất đà,tui té nhào nằm ụp xuống sân,chẳng khác gì con bò nhai cỏ,đất cát cỏ gì cứ dính hết vào miệng.
Thì ra lúc tôi xoay compa để né va chạm ,ông số 10 đã lách sang một bên và bình tĩnh cản phá.Động tác nhanh,dứt khoát,chỉ có ở
những người điềm tĩnh và có thực tài.
Lão anh tôi chẳng vội vàng,dâng lên còn tặng tôi một câu:
-Trình cựu năng khiếu tỉnh nó khác với trình của xóm em trai ạ.
Tôi lê lết,chới với khi đối thủ của tôi lại nặng kí đến vậy.Bật dậy chạy về hỗ trợ phòng ngự.
Từ khoảng cách khá xa,tôi chỉ kịp nhìn thấy một đường cong từ cú cứa lòng của anh chàng số 10.Bóng vượt qua tầm với của thủ môn
bên tôi,đập vào cột dọc và bay thẳng vào lưới.Tôi buột miệng:
-Đẹp quá!
1-1 cho hai đội,gió đã xoay chiều.Đội trẻ bắt đầu nao núng,thì có lẽ đội già đang thể hiện sự ranh ma lầm lỳ của mình.
Tôi không thuộc thể loại cố chấp,nên nghĩ cách tìm lối chơi mới.Bóng
đá là tập thể,chẳng phải chỉ có mỗi mình tôi.Vượt qua ông anh đầy bản
lĩnh và kĩ thuật cao siêu trước mặt là một cái gì đó khó khăn,nếu tôi cứ
đâm đầu đua tranh,e rằng lớp tôi sẽ thua trắng.Bình tĩnh,tôi đập banh
ra cánh,né vũ khí hạng nặng này ra.Hừ,tránh voi chẳng xấu mặt nào.
Nhưng đối phương hẳn đã đi dép lào trong bụng tôi,vừa mới mở
banh,hàng hậu vệ đội bạn đã ập lên chiếm lại.Bọn tôi ngơ ngác lùi về bảo
vệ sân nhà,trong sự o ép cực lớn của đội bạn.
Trước tới giờ,lớp tôi không quen cái kiểu phòng thủ số đông này,nên
dẫm đạp lên nhau và không bọc lót là điều khó tránh khỏi.Nhận thấy sơ
hở,một đường chuyền dành cho số 10 hạng nặng,tôi và Linh vẹo tái diễn
thế gọng kìm,vây lại.
Bất ngờ,ông anh này nhả banh bằng cách dùng gót bàn chân tiếp thêm
lực đập banh về góc cho ông anh tôi.Một pha xỏ mũi hai thằng phải khiến
khan giả ồ lên thán phúc.Như được lập trình,ông anh tôi căng ngang và
ông anh vợ nhẹ nhàng cắt mặt.2-1 kết thúc cho một pha bóng mẫu mực.
Chẳng còn gì để mất,lớp tôi ùa lên ,tràn sang sân nhà đối
phương.Nhưng dưới sự chỉ huy của thủ lĩnh ,lớp trên vẫn vững vàng.5 phút
cho mọi cố gắng,khi mà banh cũng chỉ quẩn quanh ở giữa sân.Hễ vào sâu
là bị ép bật ra.
Nhận banh trong tư thế khá thoải mái,tôi dốc banh dạt ra cánh,ông anh
số 10 vội vàng theo lót.Trúng kế rồi,tôi xỏ kim lại vào giữa cho Linh
vẹo,nó xộc banh vào trung lộ đối phương.
Vỏ quýt dày có móng tay nhọn,tôi với Linh vẹo mới là người trúng kế.Bỏ
mặc tôi,anh chàng số 10 đứng chặn đường lui của Linh vẹo,còn ở dưới hàng hậu vệ đã dâng cao,một thế vây hoàn hảo.
Tôi xông vào vòng chiến yểm trợ.Loạn đấu một hồi cũng chẳng thể tiến
thêm.Cũng không thể mở banh cho ai cả,đành phải nhờ mày thôi,vẹo ơi.
Xộc thẳng banh vào trung lộ,tôi giả nhấp sút banh,hậu vệ đội bạn xoạc
cản phá,nhẹ nhàng dừng banh và nhả lại cho Linh vẹo đang trên đà băng
xuống.
Cú sut của vẹo tuy căng,nhưng lại bị lão vũ khí sinh vật che
chắn.Bóng khẽ chạm người đổi hướng,uốn cong rớt xuống khung thành,trong
khi anh Hoàng đã đổ người.
“cộp”
Bóng khẽ chạm mép dưới xà ngang,rớt thẳng vào lưới,trong tiếng reo hò
của lớp tôi,và tiếng thở dài nhẹ nhõm của 11 thằng trên sân.May mắn một
lần nữa lại mỉm cuời với 10a11.
Loạt penalty cân não sau đó,lớp tôi hoàn toàn thua trắng 5-3.Tội đồ
là thằng khỉ số 10 lớp tôi và thằng K.cận khi lần lượt bắn chim và nã
thẳng thủ môn.
Bắt tay kết thúc trận,tôi đành phải dành ánh mắt khác cho ông anh
cùng số 10 này,một bài học kinh nghiệm:không nên trong mặt mà bắt hình
dong.
Lão anh tôi đắc thắng,cười toe toét trong cái gọi là hơi men chiến
thắng,mặc cho chị Ngọc đang cầm chai nước kế bên.Còn tôi lững thửng đi
ra sân,thản nhiên đón nhận.Thua tâm phục khẩu phục.
Dung và Ngữ Yên đứng đó nhìn tôi,chắc đang chờ động viên.Tôi thản
nhiên đến mức bất ngờ,khiến cả hai chẳng biết động viên làm sao:
-Không có ai cho nước uống nữa à!
-Không thèm!
Đấy,là con trai nhiều khi phải nhẫn nhịn.So ra không những tôi thua
người ta cái trình banh bóng,mà so với lão anh tôi,số tôi khổ hơn
nhiều,nhiều khi không cần thì nó tới ào ạt,giờ khát khô cổ thì chẳng có
một tí nước nào.Bên kia sân,lão anh tôi đang khoa tay múa chân với chị
Ngọc,còn chị thì mỉm cười chăm chú lắng nghe.Một tuần việc nhà,ôi đời!