Nàng Thị Nở thời hiện đại - Chương 2 Căn bệnh khó nói
Chiếc ô tô thể
thao màu bạc của Dương bon bon trên đại lộ Đông Tây. Ngồi trong xe, Nhung vẫn
còn tức anh ách vì cơ hội được vẽ bìa sách cho nhà văn nổi tiếng đã vỡ bụp như
bong bóng. Dương bật nhạc sàn ầm ĩ, Nhung nghe càng thấy bực mình. Cô quay sang
cáu gắt:
- Tắt nhạc này
đi. Mở đĩa nào có giai điệu nhẹ nhàng đó. Nhạc nhẽo gì nghe đau cả đầu.
- Chị nghe Kpop
không? Trước mặt chị có mấy đĩa Kpop đó. Chị coi thích nhóm nào bỏ vào ổ giùm
em.
Nhung lấy chồng
đĩa săm soi. Super Junior, BigBang, DBSK, Beast, B.A.P, B1A4… Không thấy đĩa
nhạc của Lee Hyori, Nhung hỏi Dương:
- Không mua
album mới của chị Lee Hyori hả?
- Không. Số đĩa
đó của con Sương. Bữa nào chắc phải gom trả lại cho nó.
Nhung liếc mắt
qua nhìn Dương. Cô thấy hơi lạ vì anh gọi con bé người yêu là “con Sương” chứ
không phải “bé Sương”. Dương quay mặt sang cười một cái:
- Nó đá em rồi.
Cặp thằng đi xe 5 tỷ.
- Ồ? - Nhung
nheo một mắt rồi cười phá lên. - Ha ha. Tôi đã nói rồi mà. Sớm nở tối tàn.
Mất cả chì lẫn
chài nên mới đi uống rượu say bét nhè rồi tới nhà người ta quậy. Nhung nhớ lại
chuyện xảy ra tối qua liền bực tức nói:
- Bị lừa sạch
tiền rồi chớ gì? Chưa thấy thằng nào ngu bằng cậu.
- Không. Chỉ
mất cái vòng vàng.
- Thế còn thẻ
ATM, máy giặt, máy lạnh cậu lắp cho căn hộ của nó?
- Căn hộ đó của
em mà. Hề hề. Sáng nay tới đổi mã số rồi. Mai mốt được giá bán. Thẻ ATM cũng
khóa tài khoản rồi.
- Vẫn ngu. Cho
nó ăn biết bao nhiêu tiền.
- Đó là tình
phí mà chị. Thằng con trai nào có bồ không phải chi khoản đó.
- Tiền ngu thì
có.
***
Thả Nhung trước
tòa cao ốc văn phòng mới xây tọa lạc giữa trung tâm thành phố, Dương giơ tay chào
cô kiểu quân đội rồi phóng xe đi. Tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật, Dương xung phong
đi bộ đội. Ngày Dương xuất ngũ, cô chẳng nhận ra nữa. Da đen, cơ bắp cuồn cuộn
nhìn nam tính ngời ngời, chẳng còn dáng vẻ của một thằng công tử bột trắng bốp.
Anh kể hai cái Tết liền đều ngồi giữa đại ngàn Tây Nguyên tập hát Hơ ri, Hơ mon
rồi cùng binh đoàn gùi gạo nếp, đậu xanh, lá, rượu và bánh kẹo tõe về các buôn
làng, ăn Tết với bà con các dân tộc Ba Na, Ê đê, Gia Rai… Rồi mùa lũ cuốn trôi
nhà cửa tài sản của dân, Dương và các đồng đội của mình ngâm mình trong nước nỗ
lực cứu nhà, cứu người thoát khỏi lũ quét, lở đất. Không ngờ thằng con trai mà Nhung thường chọc là
“mặt búng ra sữa” lại làm được vô khối việc như thế.
Văn phòng công
ty sách nơi An làm việc nằm trên tầng 11. Tường lát đá hoa cương, gạch lát nền bóng
loáng sạch bong. Nhung đi ngang qua những mái đầu chăm chỉ làm việc bước tới
phòng của trưởng phòng Phát hành sách
gõ cộc cộc.
- Mời vào.
Nghe tiếng An
đáp lại, Nhung đẩy cửa bước vào phòng cười toe toét:
- Hello.
Đang dán mắt
vào màn hình máy tính, An ngẩng đầu lên cười hỏi:
- Bữa nay gõ
cửa nữa mới ghê.
Nhung ngồi
xuống ghế xoay cười tươi như hoa:
- Em đang muốn
trở thành một VPP1.
Rồi cô hỏi An:
- Có việc mới
gọi em tới phải không? Hê. Em hơi bận một chút nhưng vẫn sắp xếp thời gian
được.
- Ừ. Công ty anh
muốn xuất bản mấy cuốn truyện tranh cổ tích. Lúc trao đổi về vấn đề mời họa sĩ
vẽ tranh, chính anh là người đề cử em đó và các trưởng phòng khác cũng đã thông
qua.
Nhung nhìn An
bằng ánh mắt long lanh:
- Em không biết
phải cám ơn anh như thế nào đây. Từ trước tới giờ chưa bao giờ em được vẽ
truyện tranh rồi xuất bản thành sách đâu.
- Làm cho tốt vào
là được.
An lục lọi đống
giấy tờ trên bàn rồi rút ra tập giấy in các truyện cổ tích đưa cho Nhung:
- Cầm về nghiên
cứu nè. Chọn một truyện bất kỳ để vẽ sau đó gửi bản vẽ cho anh. Cứ từ từ mà vẽ
không việc gì phải vội vàng hấp tấp mà hỏng việc.
Nhung cầm tập
giấy cười hỉ hả:
- Dạ. Em biết
rồi anh.
***
Con đường yên
bình khuất mình dưới hàng cây cổ thụ. Mỗi khi có cơn gió thổi qua tàng cây,
những chiếc lá già cỗi úa vàng nhẹ nhàng đáp xuống mặt đường hay đậu hờ trên
vai chị lao công miệt mài quét đường. Quán nhỏ, độc tông màu gỗ, kê những bộ
bàn ghế bằng gỗ đơn giản. Thực đơn của quán khá phong phú bao gồm shusi, lẩu
sukiyaki, bánh xèo okonomiyaki… và độc đáo nhất là món bánh nhân bạch tuộc
takoyaki. Anh chủ quán kiêm luôn đầu bếp cùng với một cậu nhân viên phục vụ
thay phiên nhau chạy bàn. Nhóm của Nhung gồm năm người gọi một bàn đầy đồ ăn,
hỉ hả cười nói. Hiền, Dương và Linh đều bằng tuổi nhau nên xưng hô toàn bà với
ông. Khang và Nhung cũng bằng tuổi xưng tên từ hồi còn học đại học nên mấy năm
rồi vẫn vậy. Với lại, hai đứa đồng nhất quan điểm không thích xưng hô là ông
với bà vì sợ “già”.
Nhung vừa ăn
bánh xèo vừa nói với Khang:
- Chừng mấy
cuốn truyện tranh được xuất bản nhờ Khang viết giới thiệu sách trên báo nha.
Khang cười
cười:
- Ok.
Anh chàng Linh
đầu xù chen vào:
- Chị Nhung sắp
nổi tiếng rồi. Đã nha.
Hiền cũng quay
sang nhìn Nhung cười hì hì:
- Em háo hức
chờ tới ngày truyện tranh chị vẽ được xuất bản ghê. Để mua về cho bé Ti cháu
em.
Uống ngụm trà
sữa, Nhung cười he he:
- Đây là cơ hội
để chị phát huy hết khả năng của mình. Chị sẽ cố gắng hết sức.
Rồi Nhung nói
với Hiền, giọng áy náy:
- À, Hiền nè, cuốn
tiểu thuyết của cô nàng tác giả Minh Bảo bạn em chị không nhận vẽ bìa được rồi.
Em xin lỗi Bảo giùm chị nghen.
- Dạ. Em sẽ nói
lại với Bảo.
Trong đời mỗi
người, cơ hội không phải lúc nào cũng đến. Nếu để cơ hội vuột mất khởi tay sẽ
tiếc nuối vô cùng và không thể tiến thẳng về phía trước. Nếu các cuốn truyện
tranh cổ tích do Nhung vẽ được độc giả nhí và phụ huynh của các bé đón nhận
nồng nhiệt, cô tin rằng nhiều công ty sách sẽ mời cô cộng tác.
Hiền ngồi cạnh
Dương, quay sang chọc một câu:
- Ê, chị Nhung
sắp nổi tiếng rồi. Còn ông thì sao hả?
Dương húp muỗng
lẩu bò cười trả lời:
- Tui vẫn đang
vẽ ở nhà. Chừng nào hoàn thành tui sẽ tổ chức triển lãm.
Nhung liếc mắt
nhìn thằng em khóa dưới, lòng thầm ghen tị. Ba mẹ Dương giàu sụ nên anh chẳng
phải vất vả bươn chải với nỗi lo cơm áo gạo tiền giống cô. Đó chính là khoảng
cách giàu nghèo được phân chia rạch ròi trong xã hội. Dương sẵn sàng tung tiền
ngu cho em bồ xinh tươi mà không thấy tiếc đứt ruột. Còn Nhung, làm quần quật
cả tháng trời kiếm tiền trả tiền nhà, tiền ăn, tiền điện nước và nhiều khoản
lặt vặt khác như ga, dầu ăn, mắm, muối… muốn hộc hơi. Ba mẹ ở Kon Tum làm nông
vất vả nuôi cô ăn học nên người cô đã vô vàn biết ơn ba mẹ. Triển lãm tranh cần
nhiều tiền. Với một họa sĩ mà thu nhập chỉ đủ sống như cô thì chẳng bao giờ dám
mở miệng tuyên bố tôi sẽ tổ chức triển lãm. Con đường mà Dương đang đi bằng
phẳng và đẹp đẽ, hai bên đường hoa thơm nở rộ ong bướm dập dìu trong khi con
đường của Nhung toàn ổ gà, gổ voi đầy gai mắc cỡ, muốn tiến về phía trước phải
phát hoang bụi rậm, dẹt những tàng cây um tùm chắn đường. Nhưng cả hai đều có
chung một niềm đam mê nghệ thuật, thỏa
sức sáng tạo với công việc mình yêu thích.
Dương chợt quay
qua bắt gặp ánh mắt của Nhung. Anh nháy mắt một cái kiểu của mấy gã Đông Gioăng
muốn thu hút sự chú ý của các cô gái. Nhung gắp miếng bánh xèo rồi há to miệng
ngoạm lấy vừa nhai vừa lườm Dương. Đông Gioăng hay Tây Gioăng gì cũng đáng ghét
như nhau.
***
Sau khi chia
tay Khang, Hiền và Linh, Nhung đi thẳng đến xe ô tô của Dương mở cửa ngồi vào
trong. Ăn một bụng no căng, có lẽ tối nay năng suất làm việc của cô sẽ được đẩy
lên mấy bậc. Dương ngồi vào ghế lái vừa thắt dây an toàn vừa vui vẻ đề nghị:
- Chị, hai mình
đi uống rượu đi.
Nhung gài xong
dây an toàn, phẩy tay:
- Bận rồi. Để
lúc khác.
Lúc này là lúc
nào mà còn nhởn nhơ đi uống rượu được chứ. Nhung phải vẽ xong tranh minh họa
truyện ngắn cho báo H.T số ra thứ bảy này và báo T.N số ra vào thứ hai tuần
sau. Các anh ở tòa soạn gọi điện thúc giục cô từ sáng giờ.
- Chị. Mình chỉ
ngồi một tiếng thôi mà.
- Bộ cậu hết
bạn rồi hay sao mà rủ tôi hoài vậy? Cậu thừa biết là một người bận rộn như tôi
lấy đâu ra thời gian để đi uống rượu với cậu. Chở tôi về mau lên.
Dương khởi động
xe làu bàu:
- Đi có một
tiếng đồng hồ mà làm gì dữ…
Nhung gác tay
lên cửa xe, để cậu em nói chuyện một mình. Những người độc thân thường chọn
giải pháp ráp cặp với nhau đi uống rượu để không thấy lẻ loi. Nhưng người độc
thân rãnh rỗi mà muốn ráp cặp với người độc thân bận rộn thì đó sẽ là sự lựa
chọn không hoàn hảo.
Điện thoại
Nhung chợt phát giọng hát của Lee Hyori. Cô lục túi xách lấy điện thoại ra nhìn
chằm chằm vào màn hình giây lát rồi mới bắt máy:
- Alo?
Giọng một người
đàn ông vang lên bên kia đầu dây.
- Nhung hả? Giờ
Nhung đang ở đâu? Nhung… có rãnh không?
Nhung nhìn sang
Dương đang tập trung lái xe rồi trả lời:
- Nhung đang
trên đường về nhà.
- Gặp Dũng được
không?
Nhung nhìn đồng
hồ đeo tay:
- Ok. Dũng cho
Nhung địa chỉ đi.
Sau khi cuộc
gọi kết thúc, Nhung quay sang nói với Dương:
- Tôi sẽ xuống
ở cột đèn đỏ.
Dương quay mặt
sang:
- Chị muốn đi
đâu? Để em chở đi.
- Không cần
đâu.
Đến cột đèn đỏ,
Dương dừng xe lại. Lúc Nhung tháo dây an toàn đang định đẩy cửa xuống xe thì
Dương giữ cánh tay cô lại:
- Chị. Em chở
chị đi cũng được mà.
Nhung lắc đầu,
xuống xe, bước lên vỉa hè vẫy tay chào Dương. Dương không thể tiếp tục đỗ xe ở
đây vì đèn đã bật xanh và chiếc ô tô đằng sau bắt đầu nhấn còi thúc giục nên
anh phải cho xe chạy đi. Nhìn qua gương chiếu hậu, Dương thấy gương mặt Nhung
phảng phất nét buồn bã.
***
Nhung không nhớ
rõ là ngày mấy nhưng cũng trong tháng Sáu. Cũng vào buổi tối. Cũng ở quán cà
phê Princess and the pea với những chậy hoa nhỏ xinh và ly café sữa trong không
gian cổ tích ấm cúng. Chỉ khác là năm ngoái Dũng ngồi đối diện với Nhung phấn
khởi đưa thiệp đám cưới, còn bây giờ gương mặt anh phờ phạc, hốc mắt hõm sâu
thâm quầng, râu ria xồm xoàm.
Dũng và Nhung
đều là người Kon Tum. Những ngày đầu trọ học ở thành phố thiếu thốn đủ thứ, cô
phải căn cơ dè xẻn từng đồng trong số tiền ba mẹ bán lúa đưa cho. Cũng vì bí
bách quá nên cô giấu ba mẹ đi làm thêm ở quán cà phê với Dũng. Hai đứa đã giúp
đỡ nhau nhiều trong những tháng ngày khó khăn đó. Dũng học Kinh tế ra làm việc
cho một công ty kinh doanh đồ gỗ cao cấp. Anh kết hôn với một cô vợ xinh đẹp,
ngoan ngoãn. Cuộc sống đầy đủ tiện nghi trong một căn hộ chung cư cao cấp. Mới
tháng trước gặp Dũng trong đám cưới của một người bạn, Nhung thấy anh vẫn đẹp
trai phong độ khoác tay cô vợ xinh đẹp cười nói vui vẻ. Sao bây giờ nhìn anh
khác nhiều quá, như già đi mấy tuổi.
- Dũng gọi
Nhung ra đây rồi ngồi im lặng cả buổi vậy hả? Rốt cục đã có chuyện gì Dũng nói
đi chứ?
Oanh, vợ Dũng
là cô bạn ở chung phòng với Nhung suốt mấy năm Đại học. Cái cảm giác khi chứng
kiến chàng trai tuyệt vời mình yêu đơn phương quỳ xuống tỏ tình với cô gái xinh
đẹp là bạn chung phòng trong tiếng vỗ tay rầm rầm của các sinh viên trong xóm
trọ có lẽ cũng giống như cảm giác tẽn tò khi đi nộp hồ sơ xin việc cùng với một
cô gái xinh như hoa hậu. Anh phó giám đốc chỉ nhìn và nói chuyện với một mình
cô gái, để Nhung ngồi lẻ loi bên cạnh bức tượng thần Siva xanh mốc meo. “Anh ấy
nói dốt cũng có thể đào tạo được chứ xấu thì hết cách” Cô gái xinh như hoa hậu sau
khi được gọi vào phỏng vấn với giám đốc công ty bước ra gọi điện cho mẹ. Dĩ
nhiên sau đó cô gái trúng tuyển còn Nhung thì trượt. Như trượt một vỏ chuối té
đập đầu đau điếng nhưng không khóc. Ba mẹ sinh ra mình khỏe mạnh và yêu thương
mình, tại sao phải khóc chỉ vì xấu xí. Nhung vẫn vô tư đi xin việc nhiều nơi.
Công ty này không nhận thì còn công ty khác. Thậm chí cô chấp nhận làm việc ở
xưởng vẽ quảng cáo lương thấp và vất vả. Chỉ cần mình yêu những gì mình làm thì
sẽ thấy công việc trở nên nhẹ nhàng và không còn thấy mệt mỏi hay buồn chán.
- Dũng… Dũng
ngập ngừng, những lời anh định nói cứ như bị mắc kẹt ngay cổ.
Nhìn Dũng gầy
rộc đi, Nhung không khỏi thấy xót xa:
- Dũng bị mất
tiếng rồi hay sao mà không nói hết câu hả? Nếu Dũng không kể đã có chuyện gì
xảy ra Nhung sẽ đi về.
Lúc nãy, khi
bước vào quán và nhìn thấy bộ dạng thảm thương của Dũng, Nhung vồn vã hỏi nhưng
anh không trả lời, thậm chí ngay cả đến một cái gật đầu hay lắc đầu cũng không.
“Dũng và Oanh cãi nhau hả?” “Ở quê Dũng có chuyện gì hả?” “Hay Dũng bị thất
nghiệp?”. Đã hơn nửa tiếng trôi qua nhưng Dũng không nói trọn vẹn được một câu
nào.
- Dũng kỳ cục
thật đó. Mất thời gian của Nhung.
Nhung đứng bật
dậy đang định rời khỏi bàn thì nghe Dũng nhỏ giọng nói:
- Nhung… Dũng
không thể làm cha. Dũng bị vô sinh.

