Nàng Thị Nở thời hiện đại - Chương 1 Độc thân vui

Có một nấm mồ
mang tên hôn nhân chôn cất tình yêu cùng với bao điều ngọt ngào và lãng mạn. Và
cũng không có tình yêu nào được gọi là vĩnh cửu. Rồi cũng có ngày tình yêu hết
date. Chẳng biết từ khi nào những suy diễn kiểu như vậy bắt đầu neo lại trong
đầu Nhung. Mẹ cô thỉnh thoảng lại cằn nhằn chuyện “bà cô ế chồng” là cô định
chừng nào lên xe hoa, sao không thấy nói gì đến việc quen “thằng nào đó”, sống
ở thành phố 8 triệu dân và dân số sẽ lên đến 10 triệu người trong năm 2020 mà
không kiếm nổi một thằng bạn trai, blah blah blah… 27 tuổi, chỉ còn 3 năm nữa cô
sẽ bước sang tuổi “băm” hay cái tuổi được coi là “đã toan về già” hỏi sao mẹ
không sốt ruột. Cô từng đọc vài cuốn tiểu thuyết có nhân vật chính là gái già chẳng
cần phải hối hả kiếm chồng vẫn gặp được anh chàng cao to đẹp trai nghề nghiệp
ổn định không cưa cũng đổ. Thế nên, đôi khi Nhung cũng thầm hy vọng sẽ gặp được
một anh chàng như thế.

Lần nào Nhung
về quê, mẹ cũng vào phòng thì thầm to nhỏ: “Định chừng nào thì dắt thằng nào đó
về?”. “Thằng nào đó” trong mắt mẹ Nhung chỉ cần khỏe mạnh, có việc làm, bụng
tốt. Khỏe mạnh, có việc làm thì bà mẹ nào chẳng muốn con rể mình như thế. Riêng
tiêu chí bụng tốt thì có hàm ý ở đây. Bụng phải tốt mới ăn được mấy món Nhung
nấu, lỡ chẳng may lấy trúng thằng nào bụng không tốt ngay ngày đầu tiên làm
chồng Nhung đã phải nhập viện thì rắc rối to. Mẹ cô thích thổi phồng chuyện đó
lên như vậy chứ ba và anh Hai cô ăn đồ ăn cô nấu hoài và chẳng bao giờ bị làm
sao cả, chỉ phán đúng một câu: “Dở quá!”.

Con trai yêu
bằng mắt, con gái yêu bằng tai. Nhung sở hữu ngoại hình lùi xùi, da ngăm đen,
tóc cột lòa xòa chẳng thèm chăm chút. Mắt cô không được to tròn long lanh ướt
át, hàng lông mày đen đậm như được dán hai con sâu róm nên tụi con trai không
mê nổi. Hồi đại học, thấy mấy con bạn xúng xính trang điểm đong đưa với con
trai rồi đứa nào cũng có bồ chở đi chơi, Nhung cũng lật đật phát tín hiệu cho
vài anh con trai cùng trường, khác trường hoặc đã đi làm quen qua bạn bè. Nhưng
hình như sóng phát hơi bị yếu hay mấy chàng biết mà lờ tịt coi như không biết
thành ra chẳng chung đôi được với ai. Sau này ra trường đi làm, có gã được bạn
bè giới thiệu gặp Nhung về nhắn một tin nhắn như ông nhà văn đang miêu tả nhân
vật xấu trong tiểu thuyết của mình: “Ốm teo như cây củi, vừa đen, vừa xấu…” Do
cô gặp gã thấy mặt mày bặm trợn quá giả đò đau bụng bỏ về không đi uống cà phê cho
nên anh ta mới cay cú. Cô cũng thử quen qua mạng nhưng toàn gặp phải tình huống
bi đát hay dở khóc dở cười. Nickname hoangtusaigon19xx
ngoài đời là gã con trai nhỏ thó, tẻ nhạt, nói chuyện được vài phút rút iphone
ra nhá, còn deptraicodonxxx thì không
quý xờ tộc như anh chàng hoangtusaigon19xx
nhưng lại mập ú và nhắn tin nói thẳng muốn được “over night” chỉ sau hai lần
gặp mặt… Sau mấy năm bám trụ lại Sài Gòn với công việc thiết kế bìa sách và vẽ
tranh minh họa, cô vẫn thường đi về một mình, chăn đơn gối chiếc, hát nghêu
ngao ca khúc đã thuộc làu: “Tôi đã quen rồi quen rồi… quen một mình như thế…”1

Sau khi vẽ xong
tranh minh họa gửi cho tòa soạn báo A., Nhung nằm ngửa ra sàn đạp hai chân như
đạp xe đạp đường dài, nghĩ vẩn vơ về tình yêu và hôn nhân rồi kết luận: “Độc
thân vẫn vui chán”.

Khắp căn gác
ngổn ngang hủ màu, giấy tờ, bút chì… nếu ai bước vào có lẽ khó mà tìm được chỗ
để ngồi. Trên chiếc giường đơn mùng mền nhồi thành cục một cách tùy tiện, dây
đeo earphones dính chùm vào dây sạc điện thoại vắt vẻo lòng thòng trên thành
giường cạnh quần kaki ôm vàng chóe của Nhung. Hai giá sách xếp lộn xộn những bộ
truyện tranh nổi tiếng và các cuốn sách do cô vẽ bìa. Có mấy cuốn tiểu thuyết
bị in lậu cô nhờ người mua về chụp với cuốn gốc rồi đăng lên mạng khuyến cáo
độc giả đừng mua. Thời buổi bây giờ hình như thứ gì cũng có thể làm giả. Nhung
từng nghĩ đến việc nếu cô đen đủi sở hữu tờ tiền giả mệnh giá 500.000 đồng có
lẽ cô sẽ đập đầu vào gối vì ức chế.

Ngồi bật dậy
xịch mông lại bàn gỗ để những khay nhựa đựng màu vẽ và hủ cắm đầy bút chì,
Nhung gỡ nắp bút bằng răng rồi gạch roẹt một dòng tít trong quyển sổ tay. Cô
thường ghi lại những công việc cần làm vào sổ và gạch bỏ đi khi đã hoàn thành.

Chiếc điện
thoại để cạnh laptop chợt phát giọng hát của ca sĩ  Lee Hyori bài Miss Korea. Nhung đậy nắp quăng cây bút
lên bàn liếc mắt nhìn màn hình điện thoại và cứ để im thế. Cô đang bận ngộp mặt
vẽ tranh minh họa cho cuốn tuyển tập truyện ngắn sắp đến ngày phải giao cho
công ty sách, không có thời gian đi làm tư vấn viên chuyện tình yêu “sớm nở tối
đi nhà nghỉ” cho thằng đàn em học dưới cô hai khóa ở trường đại học. Cậu ta mới
quen một cô bé kha khá xinh tươi, trẻ trung mô đen. Tối thứ bảy tuần trước, cô
đi ăn khuya thì đụng mặt hai đứa nó ôm nhau đi từ trong nhà nghỉ ra. Cô chơi
thân với Đại Dương nên thấy cậu ta cặp kè với gái chẳng lấy gì làm ngạc nhiên.
Nhưng điều cô ghét nhất là phải làm chuyên gia tư vấn tình cảm miễn phí cho
thằng dại gái này.

“Sương thích
màu vàng em nên mua gì tặng cổ?”

Nhung đáp. “Mua
vàng”.

“Cổ nói muốn đi
Mũi Né chơi nhưng thời điểm này em đang bận, nói từ chối như thế nào để cổ
không giận?

Câu trả lời của
Nhung, “Đưa thẻ ATM cho nó đi du lịch một mình”.

Nhung tư vấn
bừa như vậy không ngờ Dương làm theo thật. Mua cong vàng, đưa thẻ ATM, sắm cho
Sương ti vi, máy giặt…. Cô chửi Dương là đồ ngu, Dương chỉ cười khì. Được con
nhỏ quấn trên giường có mấy lần mà đem tiền bạc dâng hết cho nó đúng là ngu hết
chỗ nói.

Điện thoại lại
đổ chuông. Nhung lẩm bẩm trong đầu: “Chị mày không chơi với mấy thằng ngu
nhé!”.

- Chị Nhung! Mở
cửa ra.

Nghe giọng Dương
vang lên ngoài cửa phòng, Nhung nhăn trán nhíu mày. Căn gác cô thuê có cầu
thang đi lên nằm bên hông nhà chủ, chỉ đi chung cổng kéo đằng trước. Thằng này
tối nay bị khùng hay sao mà hơn mười giờ đêm còn mò mặt tới đây.

Vừa mở bật cửa,
cái thây nặng trịch của Dương ngay lập tức đổ ập vào Nhung làm cô mất thăng
bằng ngã uỳnh xuống đống giấy vẽ. Người Dương nồng nặc mùi rượu không những vậy
còn đè lên Nhung làm cô thấy khó thở.

- Dậy đi thằng
kia! Ai da… Nặng quá.

 Nhung cố hết sức mình đẩy Dương ra nhưng không
được vì anh quá nặng.

- Thằng kia, ngồi
dậy mau. Cậu đang đè tôi muốn nghẹt thở…

Quá phẫn nộ,
Nhung cấu mạnh vào lưng Dương. Cô ghét mùi rượu đang vây lấy mình, ghét luôn
cái thằng mười giờ đêm còn mò tới. Bộ thây nặng trịch của Dương đang dính chặt
lên người cô và anh đang phả hơi thở nóng rực vào cổ cô. Thực sự không thể nào
có thể chấp nhận được việc phải làm tấm nệm cho một thằng con trai nặng gần 70
kg trong khi mình chỉ có 44 kg.

- D-ư-ơ-n-g!
Đứng dậy và cút xéo khỏi đây. Ngay-lập-tức.

“Ôi, những bản
vẽ của mình…” Nhung ngao ngán nghĩ. Có lẽ tất cả đều bị nhăn nhúm, cong queo.

Đang định mở
miệng chửi tiếp thì môi bất ngờ bị miệng Dương dán chặt lên, Nhung mở to hai
mắt, nín thở. Có một luồng điện chạy rần rần trong cơ thể. Tim đập thình thịch.
Hai tay mới vừa nãy còn gắng sức đẩy Dương ra bỗng chốc xụi lơ. Môi Dương hết
mút cánh môi trên của cô rồi xuống đến cánh môi dưới như đang mút kẹo. Nhung
bủn rủn cả người không đủ sức phản kháng lại anh. Đây là nụ hôn đầu đời của cô.
Tiếng chụt chụt vang lên nghe dễ thương quá đỗi. Mùi rượu trong miệng anh bỗng
dưng trở nên thơm lạ. Hơi thở nóng hổi của cả hai quện vào nhau.

Nhưng ngay khi
Dương luồn tay vào trong áo thun sờ một bên ngực thả rông của Nhung, cô liền
bừng tỉnh, thoát khỏi trạng thái đê mê nguy hiểm, cắn mạnh môi Dương một cái.
Anh vội vàng dứt môi ra, tay thọc ra khỏi áo Nhung. Cô rít qua kẽ răng:

- Đồ tồi. Tôi
không phải con Sương.

Rồi Nhung bật
khóc mếu máo vì nhận ra mình cũng dễ dãi như con nhỏ đó, để Dương rờ rẫm. Cô
cáu gắt:

- Cậu đứng dậy
ngay cho tôi.

Dương lật đật
rời khỏi người Nhung. Anh không ngờ mình lại dám làm thế với chị khóa trên mà
anh rất quý mến và nể phục. Hôn môi. Sờ ngực. Anh bị khùng. Rượu làm đầu óc anh
không được tỉnh táo. Lúc nãy khi nằm đè lên Nhung, cơ thể cô ấm áp mềm mại
khiến anh không kiềm chế được.

- Em… xin lỗi.

Nhung ngồi dậy
lùi vào tường bưng mặt khóc. 27 tuổi mới biết thế nào là hôn. 27 tuổi mới cảm
nhận được cơ thể luôn có những khát khao cháy bỏng nhưng vì ngoại hình đen
nhẻm, xấu xí, thô kệch nên không ai yêu. 27 tuổi mới bị đàn ông rờ rẫm, tồi tệ
là Dương làm thế trong lúc say rượu. Sự mặc cảm đang ra sức cắn nhay trái tim
Nhung.

- Chị Nhung, em
xin lỗi chị… Em…

- Biến!

Nhung ôm đầu
gối không nhìn Dương ra lệnh. Anh đứng dậy nhưng không đi mà còn đứng xớ rớ
trong phòng. Cô nổi cáu:

- Cậu về đi. Tôi
không muốn nhìn thấy mặt cậu.

Dương về, không
quên đóng cửa phòng lại cho Nhung. Cô uể oải đứng dậy bước lại giường rồi nằm
vật xuống. Đưa tay sờ lên môi, Nhung khẽ rùng mình khi lồng ngực thoáng qua
luồng cảm xúc rạo rực giống như ban nãy lúc Dương hôn cô.

***

Nhan sắc là vũ
khí lợi hại mà phụ nữ nắm trong tay. Các cô gái đẹp sẽ tự tin và chiếm được ưu
thế hơn so với các cô gái khác. Nhưng nhan sắc long lanh cũng giống như đóa
hồng kiêu sa không thể thơm ngát mãi. Đến một thời điểm nào đó, sắc đẹp cũng
nhạt phai theo dòng chảy không ngừng của thời gian. Sáng mở mắt ra là phải xé
bỏ tờ lịch và hộc tốc chạy đua với thời gian để hoàn thành số công việc được
giao, chuẩn bị tinh thần để nghe các anh biên tập viên ở công ty sách và các
tòa soạn réo đòi bìa sách và tranh minh họa, mệt bở hơi tai. Làm việc xong lăn
ra ngủ khò như heo lấy thời gian đâu làm đẹp, chăm chút nhan sắc. Sợ rằng tô
son trét phấn vào còn xấu hơn để mặt mộc.

Nhung đứng
trước chiếc gương lớn chải đám tóc rồi xù. Lại xì tai sơ mi trắng, quần vàng. Sắp
trễ giờ xe buýt nên cô quơ đại chiếc quần ôm vắt trên thành giường mặc vào,
tròng áo sơ mi trắng hôm qua thay ra treo kiểu gì mà rớt xuống chân giường lúc
nào không biết, thật may là nó chưa bị nhăn nheo.

“Chẳng dùng bất
kỳ loại mỹ phẩm nào nên trán mọc đầy mụn nhìn ghê thật đấy” Vừa chải đầu, Nhung
vừa lẩm bẩm một mình. Hũ mỹ phẩm lần trước mua tối thoa sáng dậy má ửng đỏ nhìn
thấy ghê, Nhung vứt ngay tức khắc chẳng dám mua loại khác về xài. Có lẽ da cô
không hợp với mỹ phẩm. Khi nào về già cô mới dùng nó để xóa bỏ mùi của người
già giống như cụ ông trong bộ phim truyền hình Hàn Quốc cô xem gần đây hơn 80
tuổi mà vẫn dùng mỹ phẩm. Có thông tin y học cho rằng phụ nữ độc thân sống lâu
hơn phụ nữ có chồng. Vì thế chẳng việc gì phải nhăn nhó, u sầu, Nhung mỉm cười
rồi hát líu lo:

- Một nụ cười luôn hé, thế giới vẫn quay…
Còn tôi vẫn nơi đây đưa bàn tay lên trời xanh ôm trọn vào lòng một khoảng trời
nhỏ bé…

Chải qua loa
đại khái cho đám tóc đỡ rối, Nhung đeo túi xách chạy ra khỏi phòng, khóa cửa
rồi bước xuống mấy bậc cầu thang rỉ sét. Cô vẫn hát nghêu ngao:

- Yêu thêm một người có chắc là mình sẽ good
lên hay là chỉ thêm đau đầu…

Lúc kéo roẹt
cổng qua một bên, Nhung bị giật mình bởi cây hoa hồng trắng chỉa thẳng vào mặt.
Dương cầm bông hồng bằng hai tay trịnh trọng đưa cho cô, đầu hơi cúi xuống.
Liếc mắt nhìn thấy dòng chữ I’m sorry
in trên cánh hoa, Nhung nghĩ thầm trong bụng: “Cách xin lỗi này cũng không tệ”.

Nhung giật
phăng bông hồng rồi băng qua Dương đi bộ ra khỏi hẻm. Dương chạy theo cười khì:

- Chị bỏ qua
cho em rồi hả? Cả đêm qua em không ngủ được, sợ chị giận không thèm nhìn mặt em
nữa.

- Say rượu
không chấp.

- He he. Cám ơn
chị.

Nhung quay dừng
bước chân quay phắt lại:

- Này, chuyện
tôi nhờ cậu làm chưa vậy hả?

Dương đăm chiêu
làm ra vẻ như đang suy nghĩ rồi hỏi:

- Chị nhờ em
chuyện gì?

Nhung tức tối
đá một phát vào chân Dương, cằn nhằn:

- Suốt ngày chỉ
biết bồ bịch gái gú còn chuyện của tôi thì quên lửng luôn. Chú của cậu sắp xuất
bản sách, cậu nói chú ấy để tôi vẽ bìa chưa hả?

Dương gãi gãi
đầu:

- Em quên nói
với chú. Hình như bìa sách có người thiết kế rồi. Xin lỗi.

- AAAAAAA GRRRRRRR!

Lâu lâu mới nhờ
vả Dương nói với ông chú là nhà văn nổi tiếng cho Nhung được vẽ bìa sách thế mà
thằng này chẳng được tích sự gì. Chú Thanh là nhà văn trinh thám người Mỹ gốc
Việt, sách của chú toàn bán được hàng triệu bản. Nhung thừa biết một họa sĩ
“không nổi” như cô thì chẳng bao giờ có cơ hội được vẽ bìa cho những nhà văn
nổi tiếng. Nhưng bởi vì Dương là cháu ruột của chú Thanh, cho nên cô đã nuôi hy
vọng dù chỉ là 1% đi chăng nữa. Thằng này hứa chắc như đinh đóng cột sẽ hỏi chú
thử xem, thế mà lại quên béng đi mất rồi buột miệng một câu xin lỗi là xong.

- Đồ vô dụng.
Đúng là cậu chẳng được cái tích sự gì cả.

Báo cáo nội dung xấu