Báo Nam - Chương 04 part 2

Tước Lợi Nhi nhìn khối
vải kia, lại nhìn nhìn báo đen, hảo cảm đối với báo đen đang từ từ biến mất,
sớm biết rằng nó chỉ là đồ súc sinh biến thái, nên nhân lúc nó bị thương mà làm
thịt luôn.

Báo đen tựa hồ nhìn thấu
ý nghĩ của cô, lộ ra vẻ mặt quỷ dị với cô, sau một lúc lâu mới đi thẳng ra sau
bình phong ở góc phòng.

Tước Lợi Nhi ngẩn ngơ,
không phải cô đa tâm, cô tổng cảm thấy con báo đen này thường lộ ra vẻ mặt chỉ
con người mới có, đồ tà môn.

“Này! Mày trốn đi làm
gì? Ta nói cho mày biết, ta sẽ không giống đứa ngốc mặc các ngươi làm càn!” Cô
đi về phía bình phong, tính trút giận lên báo đen trước.

“Đừng tới đây!” Giọng
một người đàn ông quát bảo cô không được đi tới.

Tước Lợi Nhi kinh hãi
thiếu chút nữa té ngã, cô cứng người tại chỗ, không hề chuẩn bị tâm lý nghe báo
mở miệng nói chuyện.

“Đừng tới đây, Tước Lợi
Nhi.”

Giọng nói lại vang lên
lần nữa, Tước Lợi Nhi lại bị giọng nói quen thuộc kia làm kinh hãi đến choáng
váng, đầu lưỡi khô cứng.

Cừu...... Cừu Liệt? Anh
ta làm sao có thể ở trong này?

Cừu Liệt từ sau bình
phong đi ra, trên người chỉ mặc một cái áo tắm đen, thân thể cao gầy cùng mái
tóc đen hỗn độn khiến dã tính khác biệt với người bình thường hoàn toàn hiển
lộ, mà đôi mắt màu nâu của anh đang tỏa ra ánh sáng xinh đẹp, khóe miệng giễu
cợt khẽ nhếch, thu hết khiếp sợ của Tước Lợi Nhi vào trong đáy mắt, như đã sớm
đoán được phản ứng của cô.

“Anh........” Tước Lợi
Nhi nháy mắt mấy cái, nhìn chằm chằm anh một lát, rồi vọt tới sau bình phong,
lớn tiếng hỏi: “Báo đen đâu?”

Báo đen đi ra sau bình
phong, kết quả đi ra là Cừu Liệt, logic đơn giản như vậy hẳn sẽ không làm khó
được chỉ số thông minh của cô, nhưng mà, cô thật sự không thể tin chuyện nhảm
nhí này lại có thể xuất hiện trước mắt cô!

Cừu Liệt hai tay khoanh
trước ngực, ung dung hỏi: “Cô nói xem?”

“Ông trời! Anh...... Anh
cùng báo đen......” Tước Lợi Nhi lại xông đến trước mặt anh ta, dùng giọng nói
ngạc nhiên nghi ngờ thì thào tự nói.

“Tôi chính là báo đen.”
Cừu Liệt hiện lên nụ cười lạnh lùng, thản nhiên đi đến bên giường ngồi xuống.

“Anh chính là báo đen?”
Đầu cô lần đầu tiên thắt chặt, ngây ngốc lặp lại lời anh nói.

“Vì sao cô lại bất ngờ
như vậy? Cô hẳn đã sớm có cảm giác, không phải sao?” Hai tay anh chống trên
nệm, bộ ngực trơn nhẵn rắn chắc vì áo tắm hé mở mà lộ ra.

Tước Lợi Nhi bắt đầu hồi
tưởng cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy anh ta. Đúng vậy, anh ta khi đó liền
cho cô một loại cảm giác mơ hồ hỗn loạn, ít nhất một lần trong đầu cô, đã có
nghĩ đến sự liên hệ giữa anh và báo đen.

Song, khi anh nói anh là
chủ nhân của báo đen, cô tự nhiên đem liên hệ này trở thành quan hệ giữa chủ
nhân cùng sủng vật, không truy cứu nữa.

Không nghĩ tới......
Không nghĩ tới......

Như muốn xác nhận sự
thật, cô bỗng đi đến trước mặt anh, cũng không nghĩ hành động của mình quá mức
khiêu khích, liền ngồi xổm xuống sờ soạng chân anh.

“Này, cô muốn làm gì?”
Giờ đổi thành Cừu Liệt giật mình hoảng hốt.

“Tôi muốn nhìn vết
thương trên đùi anh!” Báo đen bị thương ở chân sau, nếu anh ta là báo đen, hẳn
cũng sẽ có vết thương.

“Không ai nói với cô sờ
chân một người đàn ông như vậy sẽ dẫn đến hậu quả gì sao?” Anh ái muội cúi đầu
nhìn cô.

“Hậu quả gì?” Cô đơn
thuần nghĩ muốn nghiệm chứng thân phận anh, bởi vậy tay tiếp tục đẩy áo tắm anh
lên, tìm kiếm vết thương.

Cừu Liệt âm thầm hít một
hơi, bị hành động vô cùng thân thiết của cô làm tâm tư lay động. Vì mê hoặc nữ
tín đồ, anh đã cùng không ít phụ nữ lên giường, đối với sự âu yếm giữa nam nữ
đã sớm tê liệt, nhưng vì sao tay Tước Lợi Nhi chỉ nhẹ nhàng lướt qua đùi lại
khiến tim anh nhảy loạn?

“Tôi trước nói cho cô
biết, trên người tôi ngoại trừ cái áo tắm này, cái gì cũng không có mặc.” Anh
ra vẻ trấn định nhắc nhở.

“Phải không?” Cô không
chút tập trung trả lời, nhìn không thấy vết thương cô không cam lòng.

“Cô......” Cừu Liệt còn
muốn cảnh cáo cô đừng xằng bậy, ánh mắt vừa chuyển, đúng lúc thoáng nhìn thấy
cái lỗ giám thị trên nóc nhà, anh biết Phương Tư đa nghi hoặc Rita vô cùng có
khả năng giám thị nhất cử nhất động của bọn họ, vì thế anh kéo Tước Lợi Nhi,
xoay người một cái, đem cô đặt trên người, nhanh chóng hôn cánh môi phấn nộn
cô.

Tước Lợi Nhi mở to hai
mắt, bị nụ hôn đột nhiên này làm bối rối lúng túng.

Anh làm cái gì vậy? Hai
chữ “hầu hạ” phút chốc sáng lên trong đầu, cô đột nhiên run lên một chút.

Anh ta nghiêm túc?
Thượng đế!

Ước chừng sau một phút
đồng hồ sửng sốt cô mới nghĩ đến phải giãy dụa. “Cừu Liệt...... Anh...... Anh
đừng làm càn!” Cô vặn vẹo khuôn mặt, tránh môi anh giận dữ mắng.

“Đừng cử động! Cũng đừng
tùy tiện sử dụng niệm động lực của cô, tôi sẽ không làm gì cô, chỉ là hiện tại
có thể có người đang quan sát cô cùng báo thần lên giường, cô nhẫn nại phối hợp
một chút thì tốt hơn.” Anh không buông cô ra, chỉ đem môi tựa vào tai cô thấp
giọng.

“Có người...... nhìn
lén?” Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng, cô bị hơi thở gần gũi của anh
khiến mang tai đỏ lên như say rượu.

Cô tuy rằng thường xuyên
ở chung cùng Huyễn Dạ Thần Hành và Lôi Xiết, hơn nữa ôm nhau chơi đùa đụng chạm
tay chân cũng không ít, nhưng chưa bao giờ xuất hiện cảm giác run rẩy cùng
ngượng ngùng giống lúc này.

“Phải, đây là làm theo
thông lệ...... thật xin lỗi, vì miễn cho cô ở tế đàn bại lộ thân phận, đành
phải dùng cách này tránh sự nghi ngờ của Phương Tư......” Anh ôm thân hình mềm
mại của cô, miệng mặc dù nói như vậy, lại bị mùi thơm con gái từ cơ thể cô kích
động nhịn không được hôn xuống gáy cô.

“Các người...... Các
người căn bản là...... tôn giáo biến thái lại ghê tởm...... tôi mới không sợ
Phương Tư......” Cô bị phản ứng kỳ dị trong cơ thể dọa choáng váng, không chỉ
không kháng cự anh ôm hôn, còn rơi vào trạng thái hồ đồ ý loạn tình mê.

“Vừa rồi nếu cô đại náo,
tôi cam đoan cô cùng người cô muốn cứu tất cả đều chết ở đây......” A! Cô làm
cho người ta rất mê muội. Một nửa lý trí trong đầu Cừu Liệt cùng cô đối thoại,
nhưng một nửa khác lại nhanh chóng bị dục niệm điên cuồng chinh phục.

Gương mặt thanh lệ ngây
thơ của cô gần trong gang tấc, mái tóc nâu mềm lướt qua tai anh, thân thể mềm
mại nhỏ nhắn yểu điệu cách quần áo cùng anh cọ sát, khí nóng trong hơi thở tỏa
ra đủ để phá hủy ý chí của bất kì người đàn ông nào.

“Tôi mới......” Cô còn
muốn phản bác, nhưng nói chưa ra miệng liền luân hãm trong nụ hôn điên cuồng
của Cừu Liệt.

Làn sóng rung động đầu
tiên còn chưa biến mất, làn sóng rung động thứ lại đánh tới khiến cô trở tay
không kịp.

Không phải nói diễn trò
thôi sao? Vì sao Cừu Liệt lại dùng...... dùng phương thức này hôn cô?

Anh đẩy miệng cô ra, đầu
lưỡi khí phách xâm nhập vào miệng cô, khẽ vượt qua răng cô, quấn lấy đầu lưỡi
cô, kịch liệt đòi hỏi sự hưởng ứng của cô. Mà tay anh lại lặng lẽ từ eo luồn
vào trong áo cô, tìm kiếm nơi nữ tính rất tròn cùng no đủ độc hữu của cô......
Dục hỏa tựa hồ càng không thể vãn hồi!

“Cừu Liệt...... Cừu
Liệt!” Tước Lợi Nhi bị sự cuồng mãnh của anh làm bừng tỉnh, cô dùng sức đẩy anh
ra, hét lớn một tiếng.

Cừu Liệt khởi động thân
trên, thở dốc ồ ồ không yên, dùng ánh mắt cuồng dã mãnh liệt nhìn cô, không thể
lập tức thu hồi dục vọng đã tiết ra.

“Anh...... Anh quá nhập
vai rồi...... tỉnh táo chút đi!” Cô cũng vì tim đập nhanh mà giọng nói khàn
khàn.

Đáng chết! Cừu Liệt dần
dần bình phục, tay trái cào tóc, ngã xuống bên cạnh.

Mình điên rồi! Con mẹ nó
giống như thú vật! Anh tự trách chửi mắng trong lòng.

Tước Lợi Nhi từ trên
giường ngồi dậy, tay run run kéo lại quần áo của mình, nghĩ không ra nên nói
cái gì, sự thông minh lúc bình thường tất cả đều quên không còn một mảnh, phần
đầu óc chỉ huy ngôn ngữ đã sớm đóng cửa trước thời hạn.

“Thật xin lỗi, vào những
trường hợp đặc biệt tôi không khống chế được bản thân.” Nằm ngửa nhìn trần nhà,
anh trầm thấp nói. Dã tính của báo trong cơ thể thường khó có thể khống chế,
đây là sự phiền phức lớn nhất đối với anh.

Cô không trả lời, quay
đầu, bỗng dưng thấy đùi trái ngoài áo tắm của anh có vết đạn mới.

“A! Miệng vết thương ở
đây! Thật là anh! Anh thật sự chính là con báo đen kia.” Cô không khỏi vươn tay
vuốt vết thương kia, vậy mới chính thức tin tưởng chuyện anh là báo đen.

Cừu Liệt bắt lấy tay cô,
nhẹ nhàng dời đi, dùng giọng nhẫn nại nói: “Đừng chạm loạn! Tước Lợi Nhi, tôi
đối với sự đụng chạm của cô rất mẫn cảm, nếu cô muốn bình yên vượt qua đêm nay,
tốt nhất đừng tiếp cận tôi.”

Nghĩ đến nụ hôn nồng
nhiệt cuồng dã của anh, Tước Lợi Nhi lại đỏ hai gò má, lập tức thu hồi tay bị
anh cầm.

Cô sao lại thất thố như
thế? Cô tốt nhất làm đầu óc mình trở nên tỉnh táo, tâm bình khí hòa, miễn cho
hai người lại xuất hiện trường hợp xấu hổ. Lại nói tiếp, cô cùng anh bất quá
cũng chỉ gặp nhau ba lần mà thôi, dục vọng vừa rồi nảy sinh giữa hai người thật
rất không có đạo lý.

“Tôi nghĩ, chúng ta tốt
nhất nên nói chuyện. Cừu Liệt, nếu anh chịu giúp tôi, như vậy chúng ta sẽ không
phải là kẻ địch, anh có thể đem chuyện liên quan đến Tịnh Linh hội nói cho tôi
biết không?” Thanh thanh cổ họng, cô ngồi xếp bằng trên giường hỏi anh.

“Có thể nói tôi mới nói
cho cô, chúng ta tuy rằng không phải địch, nhưng cũng không phải bạn bè.” Anh
cong khuỷu tay trái chống đầu, nghiêng người nằm bên kia giường, không chút để
ý vạt trước áo tắm đã chạy đến bên hông.

Tước Lợi Nhi thẳng đến
lúc này mới lĩnh ngộ dáng vẻ đàn ông gợi cảm là như thế nào. Cô phát hiện vẻ
anh tuấn của Cừu Liệt còn có mị lực gợi cảm không gì sánh nổi, có lẽ là do thể
chất nửa người nửa thú, nhất cử nhất động của anh thường mang theo sự tao nhã
ung dung cùng kiêu căng bất tuân mà chỉ báo mới có, dưới vẻ ngoài bình tĩnh là
sự sắc sảo tùy thời bộc phát, lúc nào cũng có thể trong nháy mắt tiêu diệt đối
thủ.

“Không sao, anh có thể
nói một ít là tốt rồi.” Cô mỉm cười. Có lẽ bọn họ không thể coi như bạn bè,
nhưng cô biết anh không ghét cô, nếu không sẽ không giúp cô.

“Tôi đây trước xử lý
miếng vải trắng này một chút.” Anh nói xong đi xuống giường, cầm lấy miếng vải
trắng kia, dùng răng cắn nát ngón tay, nhỏ xuống vài giọt máu, máu đỏ tươi rơi
trên vải trắng tựa như màu đỏ của tường vi.

“Cừu Liệt! Anh đang làm
gì?” Cô cả kinh nói.

“Chứng minh cô là xử
nữ.” Anh khinh thường nhếch miệng, đem vải trắng quăng vào chậu.

“Dùng...... Như vậy có
thể chứng minh?” Vớ vẩn!

“Đương nhiên, còn phải
tự mình kiểm nghiệm......” Anh đi trở về giường, cười đầy hàm ý với cô.

“Các người rất kỳ quái,
chứng minh chúng tôi là xử nữ thì thế nào?” Cô nổi giận đùng đùng.

“Xử nữ vào ba ngày sau
khi nghi thức tế điển chấm dứt sẽ bị lấy máu, để báo thần cùng giáo chủ uống.”
Anh ngồi gần cô, nhưng thật cẩn thận không đụng tới cô.

“Dùng để uống? Ngay cả
anh cũng uống?” Cô căng thẳng.

“Trước kia từng uống
qua, sau đó không uống nữa, tôi mới hai mươi ba tuổi, không giống Phương Tư cần
như vậy.” Anh lạnh lùng chế giễu.

“Các người...... tất cả
đều có bệnh! Khoa học chưa bao giờ chứng minh được máu xử nữ có thể dưỡng
nhan!”

“Khoa học xác thực không
có, nhưng ma lực Phương Tư có.” Anh liếc cô.

“Ma lực?” Cái lão già
ghê tởm kia có pháp thuật?

“Đúng vậy, cách ba
tháng, ông ta phải dùng máu xử nữ để bồi bổ nguyên khí.”

“Có tác dụng sao?”

“Có lẽ.” Anh vẻ mặt
nguội lạnh, không có chút đồng tình.

“Tôi tuyệt đối không thể
mặc kệ những cô gái kia cứ như vậy không chút ý nghĩa mà chết đi!” Cô kiên định
nói.

“Vậy xin hỏi bằng một
mình cô làm thế nào có thể cứu ra nhiều người như vậy?”

“Đầu tiên đương nhiên
phải làm bọn họ tỉnh táo lại.” Cô xoay người đối mặt anh, đến gần hỏi: “Các
người cho tín đồ uống thuốc gì?”

Cừu Liệt yên lặng nhìn
chăm chú vào cô, bỗng nhiên nở nụ cười.

“Cô giống như là sứ giả
chính nghĩa, đến giải cứu một đống người đáng thương, nhưng cô đã quên tôi cũng
là một trong những kẻ khốn kiếp đó, chính tà bất lưỡng lập, tôi rất lấy làm kỳ
quái vì sao chúng ta có thể ngồi ở đây nói chuyện phiếm, mà cô lại còn hỏi tôi
chuyện giáo hội của chúng tôi.”

“Anh không phải kẻ khốn,
Cừu Liệt.” Cô không xem nhẹ sự chua sót trong lời anh nói. Anh có lẽ có cổ khí
âm tà, nhưng linh lực của cô lại nói cho cô biết lòng anh không xấu.

“Phải không? Tôi là báo
thần của Tịnh Linh hội, trên tay nhuộm đầy máu tươi của rất nhiều kẻ rời khỏi
đây, lần đầu tiên cô gặp tôi, tôi vừa giải quyết một tên phản đồ định thoát ly
Tịnh Linh hội.” Anh cười lạnh.

“Đó không phải ý của anh
chứ?” Cô hoài nghi là Phương Tư khống chế tất cả.

“Sao cô biết không
phải?” Anh nhướng mi, ánh mắt biến lạnh.

“Nếu anh thật sự xấu xa
sẽ không giúp tôi.” Cô mỉm cười với anh.

Cừu Liệt ngưng mắt nhìn
cô, bỗng tiến đến gần cô, đem cô đẩy ngã trên giường, hai tay chống song song
bên tai cô, cúi đầu nhìn cô, châm chọc nói: “Nếu tôi giúp cô là vì hưởng thụ cô
thì sao?”

“Nhưng anh không có! Nếu
không vừa rồi anh sẽ không ngừng lại.” Đôi mắt trong veo của cô giống như nhìn
thấu hết thảy.

“Đáng chết!” Anh khẽ
nguyền rủa một tiếng, xoay người trên giường, phẫn nộ đấm một quyền lên tường.
Sự ngây thơ của cô cùng tội lỗi của anh vừa vặn đối lập, chẳng lẽ đây là nguyên
nhân cô hấp dẫn anh?

“Cừu Liệt, nói cho tôi
biết thuốc giải mê dược của các người để ở đâu, được không?” Cô cũng nhảy lên
giường, kéo tay áo anh.

“Cho dù nói cho cô biết
cũng vô ích.” Anh phiền muộn nói.

“Tôi sẽ nghĩ cách.” Cô
cố chấp.

Cừu Liệt nắm hai vai cô,
đem cô áp sát vào tường, ác độc nói: “Nghe đây! Tôi ở tế đàn ra tay cứu cô là
vì muốn cô tối nay liền cút khỏi đảo nhỏ này, đừng vọng tưởng chuyện cứu người
nữa. Bây giờ, cô đi theo tôi ra khỏi tòa thành, một phút cũng đừng lưu lại!”

“Tôi không ──” Cô mới
muốn kháng nghị, đã bị động tác kế tiếp của anh ngăn lại.

Cừu Liệt không biết từ
đâu lấy ra một khẩu súng, họng súng đối diện trái tim cô.

“Đừng nói nhiều lời nữa,
Tước Lợi Nhi. Người cùng tôi qua một đêm hôm sau phải bắt đầu thay phiên lên
giường cùng tín đồ khác, cái này gọi là ‘chia xẻ’, cũng là nguyên nhân các tín
đồ cam nguyện ở đây, đêm nay nếu cô không đi, ngày mai sẽ không đi được.” Anh
lạnh lùng nói.

“Chia...... sẻ?” Tước
Lợi Nhi kinh hô một tiếng.

“Kỳ thật mê dược của
Phương Tư chỉ làm tinh thần người ta tan rã mà thôi. Ông ta là lợi dụng dục
vọng nguyên thủy cùng tâm linh yếu ớt của con người để khống chế tín đồ, cũng
dùng việc tôi biến thành báo để chứng minh sự tồn tại của báo thần, lại dùng ma
lực dẫn đường từng tín đồ trầm luân trong tính dục, sau đó vận dụng phương thức
thôi miên đem mầm móng nguyện trung thành với Tịnh Linh hội chôn sâu trong lòng
tín đồ, đây là nguyên nhân chính các tín đồ phải ở nơi này ba tháng. Đợi cho
bọn họ trở lại cuộc sống của mình, tất cả bọn họ liền thành người ủng hộ Phương
Tư, hàng tháng sẽ cố định gửi tiền cho Tịnh Linh hội, trên danh nghĩa là đóng
góp, thực tế lại là bị bắt tiến cống.”

Tước Lợi Nhi càng nghe
càng kinh ngạc, đối với việc ác của Phương Tư cũng càng thống hận.

“Về phần người ba tháng
sau vẫn còn tư tưởng của bản thân, không dễ bị Phương Tư khống chế, cũng đừng
nghĩ đến rời khỏi nơi này, Phương Tư sẽ khiến những người này chết thật thảm.
Mà sáu người lần trước bỏ trốn, trong đó có một kẻ là phóng viên trà trộn vào
muốn đăng chuyên của Tịnh Linh hội lên báo, hắn giựt giây năm tín đồ khác trốn
về San Francisco, nghĩ rằng như vậy có thể cắt đứt quan hệ cùng Tịnh Linh
hội...... Kết quả, bọn họ không một người sống, tất cả đều bị tôi tiêu
diệt......” Anh cúi đầu nhìn tay mình, đôi tay này thoạt nhìn tuy rằng trắng
nõn thon dài, nhưng đã nhuộm máu cả đời cũng rửa không sạch.

“Cừu Liệt......” Tước
Lợi Nhi bỗng nhiên vì anh cảm thấy bi thương.

“Cho nên chọc tới Tịnh
Linh hội là chuyện của kẻ ngu xuẩn không muốn sống, cho dù câu lạc bộ linh lực
sức mạnh lớn, ở hòn đảo biệt lập này, một mình cô sẽ không phải là đối thủ của Phương
Tư......”

“Còn anh thì sao?” Cô
thốt ra những lời này.

“Tôi?” Anh ngây ngốc.

“Tôi và anh, hai người
chúng ta cùng nhau đối phó Phương Tư!” Cô hy vọng cứu anh ra khỏi hắc ngục này.

“Chúng ta? Đừng nói
xàm!” Anh cười ha ha, chẳng qua trong tiếng cười tràn ngập bất đắc dĩ.

“Vì sao anh không nghĩ
cách rời khỏi nơi này? Vì sao cam tâm trở thành vũ khí giết người cùng gạt
người của Phương Tư? Vì sao?” Cô vươn tay cầm cổ tay anh, ngẩng đầu kích động
nhìn anh.

“Bởi vì...... là ông ta
nuôi lớn tôi...... bởi vì tôi từ nhỏ đã đồng ý đem linh hồn giao cho ông
ta...... bởi vì có dây xích này, tôi vô luận đi đến chân trời góc biển đều trốn
không thoát khỏi lòng bàn tay ông ta!” Anh một tay dùng sức kéo lấy dây xích
đen trên cổ, tóc đen vì chấn động mà rủ xuống, vẻ mặt phẫn nộ không thôi.

“Cừu Liệt!” Cô bị bộ
dáng của anh làm hoảng sợ, vội vàng ngăn cản anh làm bị thương bản thân.

Cô đã sớm chú ý tới sợi
dây xích trên cổ mà anh không lúc nào không đeo, lúc đầu cô còn tưởng rằng là
trang sức đang thịnh hành, giờ mới biết đó thì ra là vật để Phương Tư trói buộc
anh.

Cừu Liệt tránh tay cô
ra, tay phải giơ cao cây súng, chỉ vào trán cô, trầm giọng nói: “Hiện tại cô
nên biết tình cảnh của bản thân chứ? Tôi không có khả năng cùng cô liên thủ
phản kháng Phương Tư, tuy rằng tôi cũng hận ông ta, nhưng tôi nhất định sẽ cùng
ông ta xuống địa ngục...... Cô đi đi! Thừa dịp Phương Tư còn chưa phát hiện cô
đi mau!”

Tước Lợi Nhi lẳng lặng
nhìn anh, cô rốt cục cũng có chút hiểu anh, anh là một con thú bị vây hãm ở nơi
hắc ám này, cho đến khi chảy hết giọt máu cuối cùng mới có thể có được tự do.

Biện pháp duy nhất để
cứu tất cả mọi người, đại khái là đem Phương Tư giết đi!

“Đi!” Cừu Liệt cầm súng
ý bảo cô rời đi.

Thuận theo Cừu Liệt ra
khỏi phòng, Tước Lợi Nhi mặc dù bị anh dùng súng uy hiếp, trong đầu vẫn không
ngừng nghĩ phải như thế nào mới có thể hoàn thành nhiệm vụ của cô, gồm san bằng
giáo hội kém cỏi này.

Cô sẽ không dễ dàng
buông tha như vậy, bởi vì cô là “Thần Toán” có tiếng ngoan cố, điểm ấy, tin
tưởng Cừu Liệt không lâu sẽ nhận thấy.

Báo cáo nội dung xấu