Báo Nam - Chương 04 part 1
Chương 4
Đêm khuya, Tước Lợi Nhi
theo người hướng dẫn đi vào tế trường, ước chừng có sáu, bảy mươi người đã sớm
ngồi trên bồ đoàn, trên người họ đều mặc áo bào trắng, hai tay nắm trước ngực,
cúi đầu không nói, bởi vậy mặc dù người không ít, toàn cảnh lại vô cùng yên
tĩnh.
Trên người Tước Lợi Nhi
cũng mặc áo bào trắng, cô bị dẫn đến trước tế đàn, năm cô gái khác đã sớm vào
chỗ, vẻ mặt trang nghiêm nhìn mặt đất, thấy cô cũng không ngẩng đầu chào hỏi,
khác hẳn dáng vẻ nhảy nhót cùng hưng phấn lúc chiều vừa bước lên đảo của các
cô.
Tước Lợi Nhi lại nhìn
các cô thêm một cái, đối với việc các cô trầm mặc khác thường cảm thấy lo lắng,
dáng vẻ của các cô ấy lúc này cùng những người ngồi phía sau giống nhau như
đúc, thoạt nhìn hờ hững, đờ đẫn, không có hỉ nộ ái ố.
Chuyện gì đã xảy ra? Sẽ
không phải là bị bỏ thuốc chứ?
Cừu Liệt muốn cô đừng
uống canh trong bữa tối, hay là thuốc mê ở trong canh?
Cô ôm hoài nghi, giả bộ
giống mọi người cúi đầu cầu nguyện, yên lặng xem xét.
Không lâu sau, tế điển
bắt đầu, đèn đột nhiên sáng ngời, giáo chủ Tịnh Linh hội Phương Tư dưới sự dìu
đỡ của Rita chậm rãi đi ra từ sau đàn tế, tay cầm một cây trượng dài, khoác một
cái áo choàng trắng dài chấm gót kéo lê trên đất, phát ra tiếng xột xoạt, trên
đầu ông ta đội mũ giống Giáo hoàng, uy nghiêm đứng trước mặt mọi người.
Tước Lợi Nhi lặng lẽ
giương mắt nhìn trộm, bị nếp nhăn che kín mặt ông ta làm giật mình nhảy dựng,
cô như thế nào cũng không nghĩ đến giáo chủ Tịnh Linh hội Phương Tư lại là một
ông già yếu ớt thoạt nhìn tùy thời đều có thể đi báo danh như vậy!
Phương Tư đứng sau đàn
tế, dùng giọng nói già nua nhưng âm vang mười phần nói: “Tế điển hôm nay là để
nghênh đón tín đồ mới gia nhập, từ hôm nay trở đi, sáu người này sẽ cùng chúng
ta thể nghiệm cực lạc nhân sinh, đạt tới cảnh giới tự do không bị trói buộc.”
Các tín đồ vốn cúi đầu
không nói đều nhiệt liệt vỗ tay, Tước Lợi Nhi liếc nhìn năm cô gái bên cạnh,
trong mắt các cô đều tỏa ra sự sùng kính mãnh liệt, phảng phất như lời Phương
Tư nói đều là chân lý, làm các cô cảm động sâu sắc.
“Bây giờ, chúng ta mời
báo thần đến nghiệm thu tâm linh thuần khiết hiến cho nó cùa sáu cô gái này.”
Phương Tư giơ gậy chống lên, chỉ vào phù điêu hình báo sau tế đàn, trên gậy
chống bỗng nhiên xuất hiện ánh sáng đỏ, cùng báo mắt chiếu rọi, lúc này, phù
điêu hình báo đột nhiên lui về phía sau, phía dưới lộ ra một mật đạo tròn.
Tước Lợi Nhi ngẩng đầu
nhìn chằm chằm, bị tiếng gầm nhẹ từ trong mật đạo làm kinh hãi.
Tiếng đó rất quen thuộc!
Sẽ không phải là......
Cô còn chưa nghĩ xong,
một bóng đen liền từ mật đạo bay vọt ra, các tín đồ đều phủ phục hai tay vái
lạy, trong miệng lẩm bẩm: “Báo thần!”
Thân hình thon dài đen
bóng hiện ra, một đôi kim đồng trong suốt phát ra sự sắc bén khiếp người, mang
theo cao ngạo gầm nhẹ, xuất hiện trước mọi người là một con báo đen cao lớn uy
vũ.
Tước Lợi Nhi ngây ngốc
nhìn nó, không dám khẳng định đây có phải là con báo đen đêm đó bị thương hay
không, cho nên đứng yên tại chỗ.
Định quan sát chân sau
nó có vết thương hay không, không phát hiện mình là người duy nhất trong đám
tín đồ không quỳ lạy.
Phương Tư thấy Tước Lợi
Nhi đứng như hạc trong bầy gà, đối với hành vi của cô cảm thấy khả nghi, đôi
mắt chặt chẽ trừng cô, thấp giọng hỏi Rita bên cạnh: “Cô ta là ai?”
Rita xem tư liệu trong
tay. “Cô ta là người thừa kế của tập đoàn tài chính Ngải thị Tước Lợi Nhi Ngải
Lãng.”
“Oh? Con gái của Folsom
Ngải Lãng à.” Phương Tư gật gật đầu, ông đối với tiền tài quyền thế khổng lồ
của tập đoàn tài chính Ngải thị mơ ước thật lâu, hiện tại có con bài Tước Lợi
Nhi này, muốn khống chế Folsom liền dễ dàng hơn.
Bất quá...... Vì sao
trên người cô gái này có linh khí kỳ dị? Đôi mày trắng của ông ta nhíu lại, đôi
mắt xám híp thành đường thẳng.
Kim đồng của báo đen đảo
qua Tước Lợi Nhi, đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, các tín đồ quá sợ hãi,
nghĩ rằng báo thần tức giận, tất cả đều vội vàng quỳ gối.
Tước Lợi Nhi bị tiếng
gầm của nó đánh thức, thấy Phương Tư đang nhìn chằm chằm mình, lúc này mới tỉnh
ngộ mình đã quên quỳ xuống, cô lập tức quỳ gối khom người, học người bên cạnh
cùng nhau quỳ lạy.
“Bây giờ, báo thần sẽ
nghiệm thu linh hồn sáu tín đồ mới gia nhập này có thuần khiết hay không,
Cica!” Thánh nữ Rita gọi Cica anh tuấn kia vào trước tế đàn.
“Dạ!” Cica kéo một cô
gái bên cạnh Tước Lợi Nhi đi lên tế đàn.
“Cởi quần áo cô ta.”
Rita nói, gương mặt lãnh diễm không có chút tươi cười.
Cica cởi sạch quần áo
của cô gái kia, toàn thân trần như nhộng, bảo cô ấy nằm xuống trên tế đàn hình
chữ nhật. Cô gái kia không có thái độ gì mặc người sắp đặt, đối với việc mình
không một mảnh vải tuyệt không để ý.
Tước Lợi Nhi mở to mắt,
kinh ngạc nhìn một màn quỷ dị này. Bọn họ muốn làm gì?
Sau đó, báo đen chậm rãi
đi vòng quanh cô gái kia, vòng vài vòng, gầm nhẹ một tiếng, trở lại chỗ cũ.
Cica bắt đầu cởi áo bào
trắng, lõa thân trên bò lên đàn tế, chồm lên người cô gái kia, tay chậm rãi sờ
soạng vào giữa hai chân cô gái kia......
Ông trời! Cũng không
phải là tuyển tú! Những người này đến tột cùng đang làm cái quỷ gì?
Tước Lợi Nhi phẫn nộ
đứng lên, đối với loại nghi thức ghê tởm này cũng nhìn không được nữa.
“Các người......” Cô mới
định lên tiếng ngăn cản, báo đen lại vô thanh vô tức đánh tới cô, áp đảo cô.
“Báo thần tức giận!” Các
tín đồ sợ tới mức đều chạy trốn, trong miệng càng không ngừng ồn ào.
Tước Lợi Nhi hai tay
ngăn trở công kích của báo đen, trong lúc này cô không thể sử dụng niệm động
lực, chỉ dùng tay không cùng móng vuốt của báo đen đánh nhau, nhưng, cô không
nghĩ tới sức mạnh của báo đen lại lớn như vậy, bị nó ngăn chận căn bản không
thể động đậy.
Toàn bộ nghi thức bị cắt
ngang, nét mặt già nua của Phương Tư bình tĩnh, quay đầu nhìn Rita một cái.
Rita thấy thế vươn hai
tay hô to: “Im lặng!” Sau đó đi xuống tế đàn.
Báo đen phút chốc quay
đầu rống cô ta một tiếng, tựa hồ muốn cô ta thối lui.
“Giáo chủ......” Rita
quay đầu hướng Phương Tư xin chỉ thị.
“Xem nó muốn làm gì.”
Phương Tư ra lệnh.
Báo đen thả người nhảy
lên, hé miệng, liếm liếm tay Tước Lợi Nhi, giống như vô cùng thân thiết.
“Báo thần chọn cô gái
này!” Phương Tư lí giải.
Rita sắc mặt đại biến,
mị nhãn chằm chằm trừng Tước Lợi Nhi, địch ý nảy sinh.
Tước Lợi Nhi như rơi vào
mây mù căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì, cô kinh ngạc nhìn báo đen, không
khỏi sờ sờ lông nó, coi hành vi của báo đen trở thành sự cảm kích của nó vì cô
đã cứu nó.
“Chờ tế điển chấm dứt,
để cô ấy vào phòng báo thần hầu hạ.” Phương Tư mỉm cười.
Rita im lặng rất lâu mới
nghiêm mặt trả lời: “Dạ.”
Cái gì? Hầu hạ? Tước Lợi
Nhi cúi đầu nhìn báo đen, không quá xác định “hầu hạ” của bọn họ là ý gì.
Báo đen ngẩng đầu nhìn
vẻ hoang mang của cô, trong đôi mắt vàng trong suốt có ý cảnh cáo.
Nó muốn nói gì? Muốn cô
đừng làm bậy sao? Là chủ nhân Cừu Liệt của nó muốn nó coi chừng cô sao? Ánh mắt
quen thuộc kia lại làm cô nghĩ đến Cừu Liệt, cô thật muốn biết anh ta hiện đang
ở nơi nào.
Nghi thức lại tiếp tục,
Tước Lợi Nhi chịu đựng cảm giác buồn nôn, trơ mắt nhìn Cica đùa nghịch cô gái
kia, liều mình đè nén xuống phẫn nộ mãnh liệt trong lòng, cô thề, cô muốn đem
những người đáng thương này tất cả đều cứu ra.
Cica đứng lên, sau khi
tuyên bố với mọi người cô gái kia là xử nữ, bốn cô gái kế tiếp cũng đều lên đàn
nhận thẩm tra.
Tước Lợi Nhi đang lo
lắng mình có phải cũng bị thế hay không, thánh nữ Rita lại đi xuống, kéo tay
cô, “Đi theo tôi, cô cần chuẩn bị.”
Chuẩn bị cái gì? Cô nghĩ
trong lòng, không hỏi ra miệng, bởi vì cô phát hiện những tín đồ này không hỏi
gì cả, bọn họ ngoan thuần, không có ý thức tự chủ, hành động xem ra không khác
gì người thường, nhưng đầu óc như đang trong trạng thái nghỉ ngơi, nói đơn
giản, bọn họ đều thành tượng người, bị lão già tên Phương Tư kia khống chế.
Cho nên cô chỉ im lặng
theo sau Rita, đến trước cánh cửa đen lần trước đi lầm đến.
“Cô thật may mắn! Báo
thần chọn cô, thật sự là đồ báo mù mắt.” Rita mở cửa ra, đẩy mạnh cô vào, miệng
phun ra một chuỗi lời nói khó nghe.
Cô ta ghen tị! Tước Lợi
Nhi liếc mắt một cái liền nhìn ra, nhưng mà, vì sao?
Gian phòng này so với
phòng của cô còn rộng hơn rất nhiều, hơn nữa càng thêm lộng lẫy, màn phủ cùng
khăn trải giường trên giường lớn tất cả đều làm bằng vải tốt nhất, danh họa cổ
điển, bàn, sô pha cùng tường trang trí, quả thực đều là tác phẩm nghệ thuật, cô
không dấu vết xem xét một vòng, không khỏi tò mò, cho một con báo đen ở phòng
tốt như vậy không phải quá lãng phí sao?
Càng kì quái là, phòng
này không chỉ không hề có mùi động vật, ngược lại còn có mùi hương đặc trưng
của nam giới, cảm giác không giống như phòng báo, giống phòng ngủ của đàn ông
hơn......
“Thay bộ quần áo này,
sau đó ngoan ngoãn ở trên giường chờ báo thần, có điều...... Tôi khuyên cô phải
cẩn thận, đừng để bị móng vuốt nó làm bị thương, khi hưng phấn, khí lực sẽ rất
lớn.” Rita chua nói xong, xoay người đi ra ngoài, đồng thời cũng đóng cửa lại.
Tước Lợi Nhi cầm chiếc
váy lụa đen mỏng như cánh ve lên, lúc này mới giật mình hiểu được cái gọi là
hầu hạ của bọn họ là chỉ việc gì, nhất thời mở to mắt, không thể tin lại tồn
tại loại tôn giáo biến thái đến mức này.
“Bọn họ muốn mình lên
giường với một con báo?” Cô kinh sợ quăng chiếc váy đó lên giường, cả người vì
Tịnh Linh hội quỷ bí dâm uế mà khó chịu vô cùng.
“Shit! Đây là cái gì
giáo a? Ghê tởm tới cực điểm!” Cô tức giận đến liên tục nguyền rủa, không hề
chần chờ đi ra cửa gỗ. Nếu cô tiếp tục đợi ở trong này, khó bảo đảm sẽ không đánh
bất tỉnh báo đen.
Tịnh Linh hội toàn giáo
không có chỗ nào không chứa tà khí, bắt đầu từ khi cô đến tòa cổ bảo này, tai
nghe mắt thấy tất cả đều là chuyện hoang đường đến cực điểm.
Cô rốt cuộc nhịn không
nổi nữa, đêm nay cô sẽ tiêu hủy động ma này!
Cô lòng đầy căm phẫn
đang chuẩn bị dùng niệm động lực rời khỏi nơi quỷ quái này, cửa lại mở ra, báo
đen nhẹ nhàng không tiếng động đi đến, Cica ở sau lưng nó đang cầm một cái chậu
thủy tinh, trong chậu có mảnh vải trắng, hắn đem mấy thứ đó đặt ở đầu giường, cúi
đầu chào báo đen rồi lui ra ngoài.

