Tôi và bạn trai kinh tế - Chương 11 part 1

1024x768

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:"Table Normal";
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:"";
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:"Times New Roman";
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:"Times New Roman";
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Chương 11: Những chuyện
liên quan đến hôn nhân

Thích một người có rất
nhiều cách bày tỏ nhưng dường như cách mà anh làm lại là cách ngốc nghếch nhất.

Tuần sau, Tiểu Quân lại
gặp ông bà Trần ở nhà Khởi Trung.

Một tuần vừa rồi, cô đã
làm rất nhiều việc: nhận lời mời của công ty Khởi Hoa, xin thôi việc tại công
ty cũ. Trước khi thôi việc phải báo trước một tháng nên cô đành dùng hết số
ngày phép của năm nay mà cô vẫn chưa dùng đến. Khi cô đưa đơn xin thôi việc,
nét mặt của trưởng phòng vô cùng thản nhiên. Thêm vào đó, khi bước ra khỏi công
ty, ánh mắt của Triệu Tinh nhìn cô vô cùng phức tạp. Đã lâu lắm rồi cô không có
được cảm giác thoải mái như vậy. Mỗi lần nghĩ lại thì đều cảm thấy rất vui.

Khởi Trung cũng rất vui.
Tiểu Quân có cả một tháng nhàn rỗi. Như vậy cô có thể dốc toàn bộ tâm trí vào
việc chuẩn bị cho chuyện kết hôn. Cô gặp mặt bố mẹ anh thêm vài lần, chắc chắn
họ sẽ nhanh chóng kéo gần khoảng cách. Đúng là một công đôi việc.

Tất nhiên là Tiểu Quân
đồng ý. Thực ra cô cũng muốn tìm cách rút ngắn khoảng cách với bố mẹ Khởi
Trung. Anh đã nói rằng bố mẹ anh có nghĩ ngợi về chuyện của cô. Tuy cô vẫn cố
cãi nhưng trong lòng cũng cảm thấy không ổn.

Cô đã nghĩ kỹ rồi. Cô
muốn lấy Khởi Trung. Chí Hào thì khác. Anh đã cho cô hiểu rằng lấy một người có
tiền là điều ảo tưởng. Mấy tháng qua ở bên Khởi Trung, cô chưa bao giờ cảm thấy
yên ổn, vui vẻ và tràn ngập niềm tin vào cuộc sống đến thế. Cô và Mỹ Mỹ đã thảo
luận với nhau về chuyện này. Hôn nhân dựa vào điều gì? Phần lớn các cuộc hôn
nhân đều không phải là thành quả của tình yêu. Trong quá khứ, cô đã trúng độc
tình yêu quá nặng. Thực ra, phần lớn hôn nhân đều dựa vào cảm giác an toàn. Cô
thiếu cảm giác an toàn và Khởi Trung đã cho cô điều đó. Đó chính là lý do cô và
anh lấy nhau. Những lý do khác đều không cần thiết.

Mỹ Mỹ gật đầu tán thành.
Cô ấy nắm chặt tay Tiểu Quân bày tỏ sự ủng hộ nhiệt tình và còn nói:

- Tiểu Quân, Khởi Trung
thật sự là người đàn ông tốt. Tớ chưa từng thấy ai đối xử tốt với cậu như vậy.
Cậu phải biết trân trọng, đừng để mất anh ấy. Nếu để mất thì cậu sẽ không tìm
được người đàn ông nào khác tốt hơn đâu.

Tiểu Quân cảm thấy Mỹ Mỹ
nói rất đúng. Với người đàn ông bị cô nôn lên người mà vẫn đưa cô về nhà, vừa
là quần áo cho cô vừa cầu hôn thì dù thế nào cô cũng phải trân trọng Khởi Trung.

Nếu đã như vậy thì cách
nghĩ của bố mẹ Khởi Trung về cô là một chuyện vô cùng quan trọng. Tuy Tiểu Quân
không phải là người con gái có tư tưởng cổ hủ, cũng không sống trong xã hội cũ
mà một câu của bố mẹ chồng có thể quyết định sự sống chết của con dâu nhưng nếu
bố mẹ chồng tương lai không hài lòng về cô thì cũng sẽ ảnh hưởng đến hạnh phúc
trong tương lai của cô và Khởi Trung. Đương nhiên cô không thể qua loa đại khái
được.

Cô và Khởi Trung đã bàn
bạc rất lâu. Cuối cùng, họ quyết định sẽ làm theo cách mà Khởi Trung đã làm.
Người Trung Quốc coi việc ăn uống quan trọng như trời. Một cô dâu tốt hiền lành
đảm đang thì phải bắt đầu từ một bàn ăn. Mọi người cùng ngồi ăn một bữa, vấn đề
gì rồi cũng được giải quyết.

Họ quyết định Tiểu Quân
sẽ vào bếp chuẩn bị một bàn thức ăn mời bố mẹ chồng tương lai. Nhưng sau khi cô
hạ quyết tâm thì lại phải học một cách nghiêm túc. Kết quả là cô chẳng học được
gì.

Tiểu Quân là con gái
Thượng Hải điển hình. Từ nhỏ, cô đã lớn lên bên bà ngoại, lại không có bố mẹ ở
nhà, thế nên chẳng hề giỏi giang chuyện bếp núc. Với chuyện này, cô chỉ có lòng
nhiệt tình chứ chẳng hề có chút kinh nghiệm hay kỹ năng gì cả. Dù có muốn vội
cũng chẳng được. Tuy Khởi Trung vô cùng nhẫn nại nhưng cuối cùng anh cũng đành
phải quyết định tự mình làm. Đến lúc đó, Tiểu Quân chỉ cần bê ra là được rồi.
Tiện hơn rất nhiều.

Ngày nghỉ mà mới sáng
sớm Tiểu Quân đã ra ngoài. Bước vào nhà thấy Khởi Trung đã bận rộn với việc bếp
núc, không biết trong nồi áp suất hầm thứ gì nữa? Mùi thơm tràn ngập trong
phòng.

Tiểu Quân đến rất sớm.
Cô còn chưa kịp ăn sáng. Bước vào cửa ngửi thấy mùi thơm là cô đã muốn bước
ngay vào bếp xem rốt cuộc là món gì nhưng Khởi Trung ngăn cô lại.

- Em đừng vội. Chưa được
đâu.

Cô thở dài:

- Anh không cho em vào,
đợi bố mẹ anh đến, chỉ cần ngửi mùi trên người chúng ta thì họ cũng biết ai nấu
món này. Giả vờ thì cũng phải giả vờ cho giống một chút chứ?

Khởi Trung cười phá lên:

- Được. Vậy em đeo tạp
dề vào. Bố mẹ anh nói mười một giờ mới đến. Vẫn còn một lúc nữa. Khi nào gần
đến giờ thì em hãy vào.

Tiểu Quân gật đầu rồi đi
tìm tạp dề đeo vào. Anh đang tìm bát đĩa trong chạn bỗng nhiên dừng lại nhìn
cô. Cô cảm thấy rất lạ, liền bước đến hỏi anh:

- Sao vậy anh?

Anh mỉm cười nói:

- Tiểu Quân, thế này
trông em xinh lắm!

Cô vòng hai tay ra sau
lưng tiếp tục buộc dây, rồi đáp lại anh một câu:

- Thì em vốn xinh sẵn
mà. – Nhưng bỗng nhiên lòng cô thấy ngài ngại, nói không nên lời mà mặt lại đỏ
lên.

Hết rồi. Dạo này, cô
càng ngày càng có biểu hiện kỳ lạ trước mặt người đàn ông này. Có lẽ đây gọi là
hội chứng tiền hôn nhân. Hội chứng này hết sức nghiêm trọng.

Tiểu Quân đã mặc xong
tạp dề. Khởi Trung vẫn tiếp tục bận rộn chuẩn bị đồ ăn. Thường ngày, cô rất ít
khi vào bếp, Khởi Trung cũng không yêu cầu. Anh nấu nướng rất ngon. Lần nào cô
đến cũng chỉ có mỗi nhiệm vụ ăn mà thôi. Ăn xong thì anh lại rửa bát.

Cô chưa từng phải làm gì
ở đây cả, cũng không phải là không chịu giúp. Thỉnh thoảng, khi anh nấu nướng,
cô đề nghị phụ giúp nhưng anh đã dung túng cho cô lười biếng.

Thích một người có rất
nhiều cách đề thể hiện. Có thể tất cả những gì anh làm là ngốc nghếch nhất
nhưng ít ra anh cũng đã cố gắng làm mọi thứ mình có thể và chiều hư cô.

Cuối cùng, khi bố mẹ
Khởi Trung đến nhà con trai thì người ra đón họ là cậu con trai. Bước vào nhà,
họ thấy Tiểu Quân đang mặc tạp dề bê bát canh ra nhìn họ chào:

- Bác trai, bác gái.

Tiểu Quân búi tóc, đeo
tạp dề rất khác với người họ đã gặp lúc trước. Ông bà Trần lại thấy kỳ lạ rồi
cùng nhìn nhau. Không hẹn mà gặp, cả hai đều tỏ vẻ hài lòng.

Tiểu Quân và Khởi Trung
cũng nhìn nhau, cảm giác họ đã thành công.

Lần này, Tiểu Quân đã
thể hiện rất tốt. Hỏi dạ bảo vâng. Ăn cơm xong, cô còn tranh vào bếp rửa bát.
Bà Trần cũng vào phụ giúp. Thấy cô nhanh nhẹn nên bà cũng nở nụ cười nói chuyện
vài câu. Sau đó, bà Trần nhớ ra điều gì đó nên bổ sung thêm:

- Tiểu Quân à, Khởi
Trung nhà bác không biết ăn nói, tính khí bướng bỉnh. Sau này, nếu có tranh cãi
với nó chuyện gì thì cháu cứ mặc kệ nó. Cháu nói với bác, bác sẽ cho nó một
trận.

Tiểu Quân cười đáp:

- Bác gái, tính tình anh
Khởi Trung rất tốt. Hơn nữa, nếu có chuyện gì thì đều nói rõ ràng. Nếu vẫn
không được thì cả hai cùng đi ăn cơm. Ăn xong thì sẽ quên cả chuyện vì sao mình
tranh luận. Bác thấy có đúng không ạ?

Đúng là con gái Thượng
Hải thật giỏi giang. Mới có từng ấy tuổi mà đã thấu hiểu đạo lý như vậy khiến
cho bà Trần nghe xong mà thấy nhẹ lòng. Khởi Trung bước ra và hỏi:

- Mẹ, hai người nói
chuyện gì mà vui thế? – Bà xua tay tỏ ý không có gì. Để anh và cô ở lại, bà
cười rồi bước ra.

Khởi Trung bước đến bên
Tiểu Quân. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô rửa bát. Hai bàn tay ngập trong bọt
xà phòng, cô còn đeo cả tạp dề nữa, trông rất chuyên nghiệp.

-Sao vậy? Anh chưa nhìn
thấy em hiền thục đảm đang thế này bao giờ sao?

Thật sự là anh chưa bao
giờ cả nhưng trong lòng vẫn rất vui. Khởi Trung xắn tay áo thì thầm:

-Mẹ ra ngoài rồi. Anh
rửa giúp em nhé?

-Anh ra ngoài đi. Chúng
ta thống nhất là để em thể hiện cho tốt một lần rồi mà. Ngộ nhỡ bố mẹ anh vào
thì họ lại nghĩ không hay về em mất. – Tiểu Quân không thể nào quên câu nói đó.

Bà Trần đã đi ra ngoài
phòng khách. Ông Trần đang ngồi xem ti vi, nhìn thấy vợ đi ra, ông hỏi:

- Hai người nói chuyện
xong rồi à?

Bà Trần ngồi xuống, hít
một hơi rồi mới nói:

- Cô gái này rất được
đấy.

Ông Trần cười:

-Vẫn là con trai chúng
ta biết chọn người. Được rồi. Bà đừng nghĩ ngợi chuyện lần trước nữa. Chúng ta
còn phải chuẩn bị hôn lễ cho hai đứa đấy.

Bà gật đầu nhưng lát sau
lại thở dài:

- Cũng chẳng biết phải
làm thế nào nữa. Tôi luôn cảm thấy chuyện này có chút vấn đề.

Cứ đợi gặp bố mẹ người
ta rồi hãy tính. Muốn hiểu một người phải xem hoàn cảnh sống từ nhỏ của người
đó như thế nào. Bố mẹ chính là tấm gương cho con gái.

- Ồ! Bao giờ thì hai nhà
sẽ gặp mặt vậy? Bên nhà trai chúng ta phải chuẩn bị một chút chứ.

- Cứ đợi gặp họ rồi tính
đi. Bà chuẩn bị thì cũng phải đợi người ta đưa ra yêu cầu trước chứ. – Ông Trần
tiếp tục xem ti vi, trong lòng ông nghĩ, đàn bà đúng là đàn bà, chuyện gì cũng
hấp tấp vội vàng. Hôn nhân là chuyện lớn, phải thực hiện từng bước một, có muốn
vội cũng không thể vội được.

Sự thực đã chứng minh,
tuy đàn ông nhà họ Trần không giỏi quan sát, ăn nói nhưng khả năng dự tính lại
cao hơn người khác một bậc. Lần nào họ cũng biết nhìn xa trông rộng.

Với chuyện hôn nhân, mỗi
nơi đều có những phong tục riêng của nơi đó. Ở Thượng Hải, chuyện bố mẹ hai bên
gặp mặt nhau là điều không thể nào thiếu được.

Lần đầu tiên hai gia
đình gặp nhau vẫn là ở nhà hàng.

Bà Hà đi mà không vui.
Nguyên nhân đơn giản. Đến tận bây giờ, bà vẫn cảm thấy con gái mình có người
bạn trai như Khởi Trung là quá thiệt thòi.

Bao nhiêu năm nay, bà
luôn hy vọng Tiểu Quân có thể nhờ chuyện hôn nhân mà thay đổi số phận. Không
ngờ, con gái bà chọn đi chọn lại, cuối cùng lại chọn đúng một người đàn ông tầm
thường như vậy. Bà vốn định phản đối đến cùng nhưng hai tháng nay, Khởi Trung thường
xuyên đến nhà, họ hàng và hàng xóm đều đã coi anh như con rể tương lai của nhà
họ. Thế nên cho dù có kịch liệt phản đối thì cuối cùng ai ai cũng đều cho rằng
Tiểu Quân sắp lấy chồng. Có người cô họ ở nước ngoài còn gọi điện về, bà nghe
điện thoại, cô họ đã hỏi luôn:

- Tiểu Quân và Khởi
Trung đã đính hôn chưa? Bao giờ thì chúng tôi được uống rượu mừng đây? Chúng
tôi cũng chuẩn bị đến Thượng Hải rồi.

Bà tức đến mức mãi sau
không thốt nên được lời nào.

Chuyện đã vậy, con gái
bà lại còn cương quyết nên những người khác đều ngầm công nhận mối quan hệ của
chúng. Bên nhà bà quá ít người thân nên chẳng ai có thể nói giúp bà. Dì Lan
thấy chuyện không thành nên đã quay về Mỹ. Bà có muốn giữ cũng chẳng giữ nổi.
Hơn nữa, con gái mà lại từ chối người ta như vậy thì bà làm gì còn mặt mũi nào
mà giữ chứ.

Nghĩ cũng thật đau lòng.
Con gái lớn rồi thì không cần mẹ nữa. Hồi nhỏ thì cứ suốt ngày bám lấy chân mẹ,
thế mà bây giờ lớn rồi thì mẹ lại không giữ nổi chân con gái nữa.

Nói là vậy nhưng trước
khi đồng ý chuyện bố mẹ hai bên gặp mặt thì bà vẫn cương quyết với con gái một
lần nữa:

- Ăn cơm thì được. Nhưng
chuyện hôn nhân thì hai bên phải bàn bạc kỹ lưỡng mới được. Bố mẹ vất vả lắm
mới nuôi dạy được con khôn lớn. Bố mẹ đâu thể tùy tiện gả con cho người ta
được.

Khi Tiểu Quân thuật lại
những lời mẹ mình nói cho Khởi Trung nghe. Anh nghe xong mà thở phào nhẹ nhõm,
vậy là những cố gắng của anh trước đây cuối cùng cũng được đền đáp. Tiểu Quân
không lấy gì làm lạ với phản ứng của anh. Qua quá trình đấu trí lâu dài với mẹ,
cô đã đúc kết ra được những kinh nghiệm và bài học quý báu. Mẹ người khác nói
như vậy có thể là đã chấp nhận chuyện này nhưng mẹ cô nói như vậy thì có nghĩa
là rất có thể mọi thứ mới chỉ bắt đầu.

Vì vậy, để tranh thủ
thời gian, Tiểu Quân còn phải hỏi bố xem nội dung của cuộc bàn bạc mà mẹ mình
nói đến là gì. Lúc đó, ông Hà đang ở dưới nhà chăm sóc cây cối. Nghe con gái
hỏi, ông phủi tay quay đầu lại an ủi:

- Mẹ con đã nói chuyện
này với bố rồi. Vẫn là chuyện nhà cửa xe cộ thôi. Hôn nhân là chuyện nhà nào
chẳng phải nói tới. Dù thế nào, bố cũng luôn ủng hộ các con.

Tiểu Quân thở dài. Mẹ cô
cực kỳ độc đoán, cho dù có nghĩ ra điều gì cũng chưa chắc đã bàn bạc hết với bố
cô. Thôi vậy. Giặc đến thì tướng đánh, nước dâng thì lấp đất, đợi đến khi vấn
đề nảy sinh rồi giải quyết cũng không muộn.

Họ hẹn gặp nhau ở nhà
hàng Làn Sóng Xanh. Ba người nhà họ Hà không đến muộn. Cuối cùng, hai gia đình
cũng ngồi cùng nhau. Lần đầu gặp mặt, ông bà Trần cực kỳ khách sáo. Họ đứng dậy
mời ông bà Hà ngồi. Khi ăn cơm, họ nói chuyện của hai đứa trẻ hồi nhỏ. Không
khí cực kỳ hòa hợp!

Khi thứ ăn được dọn lên,
ông Trần nói:

- Ông Hà, bà Hà, hai đứa
trẻ đã tìm hiểu nhau được một thời gian. Chúng tôi rất quý Tiểu Quân nên hy
vọng chúng có thể sớm trở thành người một nhà. Hay là nhân tiện hôm nay, hai
nhà chúng ta cùng bàn bạc chọn ngày nhé. Trước hôn lễ cần làm rất nhiều việc.
Chọn ngày để chúng tôi còn chuẩn bị nữa. Ông bà thấy thế nào?

Ông Hà gật đầu, bà Hà
cũng gật đầu. Thật không ngờ mẹ mình lại dễ dàng đồng ý như vậy. Điều này khiến
cho Tiểu Quân cứ tròn mắt há mồm ngạc nhiên. Nhưng thái độ sau đó của bà Hà
hoàn toàn không như Tiểu Quân dự tính. Sau khi gật đầu, câu đầu tiên bà nói là:

- Ngày thì chắc chắn
chắc phải chọn rồi. Nhưng trước mặt nhà bên đó, gia đình chúng tôi cũng có vài
yêu cầu để hai bên cùng bàn bạc.

Ông bà Trần nghe xong
câu này đều gật đầu:

- Có chứ. Có chứ. Bên
nhà gái có điều kiện gì thì xin ông bà cứ nói. Bên nhà trai chúng tôi sẽ cố
gắng hết sức.

Mọi người hưởng ứng
nhiệt liệt như vậy khiến Tiểu Quân ngồi bên cứ ngây người ra, tim đập thình
thịch liếc nhìn mẹ.

Trên đường về, không khí
trong xe nhà Khởi Trung cực kỳ nặng nề. Cả chặng đường, ông bà Trần đều không
nói câu nào. Sau khi xuống xe, cuối cùng bà Trần cũng nói. Dựa vào cửa xe, bà
nhìn con trai với nét mặt rất nghiêm túc:

- Khởi Trung, con lên
nhà một chút. Bố mẹ có chuyện muốn nói.

Khởi Trung ngồi trong xe
thở dài. Đỗ xe xong, anh mới đi lên nhà.

Căn nhà bố mẹ anh ở trên
tầng năm của một khu nhà cũ, cầu thang rất hẹp. Đèn cảm ứng bật sáng từng tầng
theo tiếng bước chân. Khởi Trung đã ở nơi này nhiều năm nên anh đã quen leo cầu
thang của khu nhà này. Trước đây, anh chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi nhưng lần
này, anh lại cảm thấy bước chân mình nặng đến mức có cảm giác không thể leo lên
đến nơi được.

Cuối cùng cũng đến cửa.
Cánh cửa chỉ khép hờ, có ánh sáng từ trong nhà hắt ra. Anh bước lại gần thì
nghe thấy giọng mẹ. Bà nói rất nhanh có phần kích động.

- Ông nói xem chuyện là
thế nào? Có thể nêu điều kiện như vậy sao? Lại còn muốn chúng ta dọn nhà đến ở
gần nhà họ nữa chứ. Lại còn để con gái họ đứng tên. Nhẫn cưới, tiệc cưới đều có
hết điều kiện này đến điều kiện khác. Họ định kiếm tiền bằng việc gả con gái
chắc. Nhà chúng ta có phải cái máy in tiền đâu?

Bố nói chuyện có phần
nhẫn nại:

- Tín Hoa, bà đừng kích
động như vậy. Chuyện này phải từ từ bàn bạc.

Cửa không đóng. Tuy
giọng họ không lớn lắm nhưng bên ngoài vẫn có thể nghe rõ mồn một. Khởi Trung
cau mày, anh bước vào nhà rồi đóng hẳn cửa lại.

Bố mẹ anh cùng quay lại
nhìn. Bà Trần nhìn thấy anh thì tỏ ra thái độ tức giận. Bà ngoảnh mặt đi rồi
ngồi lên ghế sô pha không thèm nói gì.

Ông Trần bước tới vỗ vai
con trai:

- Khởi Trung, bố mẹ hoàn
toàn ủng hộ chuyện hôn nhân của con nhưng chúng ta cần phải bàn bạc vài việc.

- Bàn bạc gì chứ? Có bàn
bạc thì cũng chẳng bàn ra nổi một ngôi nhà đâu. Tôi thật không hiểu nhà họ nghĩ
gì nữa? – Bà Trần xen vào.

Khởi Trung nhìn bố mẹ.
Thực ra, anh cũng không ngờ là mẹ Tiểu Quân lại đưa ra điều kiện như vậy ở bàn
ăn. Có điều kiện có thể đoán trước nhưng có điều kiện thì đúng là không thể nào
ngờ nổi. Đặc biệt là điều kiện anh phải mua nhà gần nhà cô. Nhà Tiểu Quân sống
ở một trong những nơi sầm uất nhất của Thượng Hải. Chỉ cần một căn phòng nhỏ
cũng đắt gấp hai lần căn nhà của người khác. Tuy anh cũng có nhà ở Thượng Hải
nhưng yêu cầu về chuyện nhà cửa này chắc là không được rồi.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.