Chương 09: Muốn hỏi xem cô có dám phát điên vì tình như tôi không - P2

Dương
Duệ chủ động phá vỡ sự im lặng vô nghĩa này trước, Hạ Thần lập tức gật đầu
theo: “Nửa đêm qua thầy đã đưa chị em đến đây rồi, đợi cũng lâu rồi đấy, Tiểu
Lãng, nếu vì thất bại của trận đấu bóng mà em thấy khó chịu thì hoàn toàn có thể
nói ra, thầy và mọi người đều tin em đã dốc toàn tâm toàn lực rồi, tại sao lại
bỏ đi không nói một lời vậy? Từ sau đừng hành động giống như trẻ con thế nữa,
có được không? Em là cậu bé hiểu chuyện, thầy tin là sau này em sẽ không phạm lại
sai lầm nữa. Bây giờ chúng ta về nhà thôi, được chứ?”

“Về
nhà” – hai tiếng “về nhà” đồng thời xộc thẳng vào đầu óc rối loạn của hai chị
em, kéo hồn vía cả hai trở lại, Tô Tiểu Lãng rầu rĩ cúi đầu xuống, mơ hồ nói:
“Bây giờ em còn có nhà nữa không?”.

Đầu
óc Tô Tiểu Lương đau đớn như bị kim đâm, nỗi đau bắt đầu lan tỏa khắp mọi nơi
trong cơ thể, cô gượng gạo nở một nụ cười, mệt mỏi nói:

“Nói
cái gì ngốc nghếch thế? Chẳng lẽ đến người chị này em cũng không thèm nhận à?
Chỗ nào có chị thì chỗ đó chính là nhà của em”.

Hình
như không ngờ Tiểu Lương lại nói ra câu này, Tô Tiểu Lãng chỉ biết cúi đầu, ánh
mắt cậu hiện lên vẻ mơ hồ hết sức phức tạp mà kín đáo. Thờ ơ trước sự lôi kéo
ngược gió của chị, cậu chỉ cảm thấy trong lòng mình đang ẩn giấu một con thú
hoang, nó đang điên cuồng cắn xé tim gan cậu ra thành từng mảnh, máu tươi cứ âm
thầm chảy, đau đớn đến nỗi không muốn sống nữa. Cậu hiểu rõ con người Tô Tiểu
Lương, chị là một Cự Giải điển hình, mỗi khi gặp phải đau khổ tận cùng, thường
có xu hướng ẩn mình và trốn tránh, giả vờ như không nghe không thấy gì hết, tất
cả đều không hề tồn tại, có phải vậy không?

Kiên
quyết không dịch chuyển bước chân, Tô Tiểu Lãng ngẩng đầu, ngông nghênh đón nhận
cái nhìn thẫn thờ chờ đợi của chị.

“Tự lừa
mình và lừa người là sở trường của chị, em không như chị. Em không phải con
cháu nhà họ Tô, cũng không phải là em trai của chị”.

“Sao
có thể”.

Lặng
nhìn cậu em, Tô Tiểu Lương gượng gạo cười đau khổ, nước mắt cũng bắt đầu ứa ra:
“Sao em có thể không phải con cháu nhà họ Tô được? Năm đó, sau khi bố chị và mẹ
em quen biết một thời gian thì mang thai em, trong suốt một quãng thời gian
dài, hai người đã sinh em rất kín, còn đưa em về quê cho bảo mẫu nuôi nấng, vì
thế chị và mẹ chị đâu có biết đến sự tồn tại của em. Giấy không bọc được lửa,
cái kim trong bọc cuối cùng cũng có ngày lòi ra, chị còn nhớ rõ ngày hôm đó,
khi biết chuyện bố và mẹ em có con riêng, cả một ngày trời mẹ chị chẳng nói chẳng
rằng một câu nào. Tiểu Lãng, sao em có thể không phải là con của bố được?”

Dương
Duệ bước lên, đặt tay lên vai Tô Tiểu Lương, anh ôn tồn nói: “Nhóc, đừng quá
xúc động!”

Đôi
lông mày nhướn cao lên, gạt tay Dương Duệ ra, Tô Tiểu Lương hoàn toàn mất kiểm
soát: “Sao em có thể không xúc động được? Thằng em em, người thân duy nhất trên
đời này của em, nó lại nói nó không phải em trai em! Nếu nó không phải thì lòng
nhân từ của mẹ em được coi là gì đây? Bao nhiêu năm trời em với nó dựa dẫm vào
nhau mà sống được coi là gì đây? Bọn họ không chỉ đã lừa em, mà còn lừa gạt cả
mẹ em nữa! Mẹ em đã đáng thương lắm rồi, nhịn nhục cả đời để sống thế mà đến
lúc chết vẫn bị lừa. Các anh có biết không, có biết chuyện này đau khổ thế nào
đối với người phụ nữ không?”

“Coi
như cậu ấy không phải máu mủ ruột già nhà họ Tô, thì tình cảm chị em gắn bó keo
sơn của chị em em cũng không thể vì thế mà đứt đoạn mất, không phải sao?”

“Tiểu
Lãng, kể cả em không phải là con ruột của bác Tô, nhưng cũng không thể không nhận
người chị này chứ, có phải không?”

Tô Tiểu
Lãng cắn chặt môi, hàm răng trắng bóng để lại một vết dài trên làn môi cậu.

Rất
muốn trả lời là không phải, vì cậu yêu chị ấy, yêu theo kiểu của một người đàn
ông mến mộ chị ấy. Trong đáy mắt Tô Tiểu Lãng, cô ấy của hiện tại và của sáu
năm trước chẳng có gì khác nhau cả. Thậm chí cậu còn tin rằng, cả đời này hình ảnh
cô ở trong lòng cậu không bao giờ thay đổi, lúc nào cũng xinh đẹp dịu hiền như
lần đầu tiên cậu bắt gặp khuôn mặt tươi cười chứa đựng nước mắt của cô. Tình
yêu này của cậu đã được định mệnh an bài là không được xem nhận, nhưng chẳng lẽ
chỉ vì vậy, mà đến nói cũng không được nói ra sao?

Vẫn
chưa hoàn toàn mất hết lý trí, Tô Tiểu Lương nhìn thẳng vào mắt cậu em, cô nhận
ra sự không cam lòng, không muốn thừa nhận câu nói trên của cậu. Trước khi bị sốc
về chuyện thân thế này, cô cũng đã nghe và kinh ngạc không kém về những chuyện
khác nữa. Muốn yêu mà không được yêu cũng là một chuyện châm biếm đầy chua xót.
Ngoảnh mặt sang nhìn vào mộ phần của mẹ, bỗng trong đầu cô nảy ra ý định muốn
làm rõ trắng đen, cô lập tức nói chen vào: “Em muốn xác minh chính xác nhất sự
thật”.

“Nhóc,
ý em là muốn xét nghiệm ADN?”

Trong
chớp mắt, Dương Duệ hiểu ngay ra những gì Tô Tiểu Lương muốn nói, thế nhưng anh
vẫn mơ hồ không hiểu rốt cuộc cô ấy đang nghĩ điều gì.

Nếu
đã muốn cậu ấy quay về, sao còn yêu cầu làm xét nghiệm xác minh làm gì?

Ánh mắt
lạnh ngắt như tờ, sắc mặt Tô Tiểu Lương cũng lạnh như băng, cô lãnh đạm đáp:
“Đúng thế”.

Câu
trả lời khẳng định chắc nịch của chị như một hòn đá nặng nề rơi thẳng xuống đáy
lòng Tô Tiểu Lãng, lệ thường đã quen trong mấy năm trời làm cậu không thể nói
không trước những quyết định của chị.

Tiểu
Lãng ngập ngừng, cuống họng nhấp nhô, hơi rung rung, khó khăn lắm mới thốt được
một câu: “Chị, nếu như đây là quyết định cuối cùng của chị thì em cũng không có
ý kiến gì”.

Không
ai có thể xác minh chính xác sự thật rõ hơn cậu ngoài xét nghiệm ADN. Một khi
có kết quả xét nghiệm thì có lẽ đến tiếng gọi chị thân quen cũng không dùng được
nữa. Ngày nhỏ cậu không dám nói ra sự thật vì sợ sẽ bị Tô Tiểu Lương bỏ rơi và
một phần cũng vì nhớ khắc cốt ghi tâm lời dặn dò của mẹ Lý Y Nhân là “nhất định
không được nói ra”. Khi lớn lên, những chuyện có liên quan đến thân thế đều đã
là dĩ vãng, vì vậy cậu cũng không dám nói. Khi biết nhận thức về câu chuyện, cậu
hiểu rất rõ, nếu nói chuyện này ra, nhất định Tô Tiểu Lương sẽ chịu một cú sốc
tinh thần rất lớn. Bây giờ dù có không thể nói hay không muốn nói thì cũng nói
ra hết mất rồi, biết làm sao được, đành ngồi đấy và chờ đợi lời tuyên án thôi.

Sáu
năm trời tươi đẹp hình như là quãng đời cậu ăn cắp được, chắc đã đến lúc phải
trả lại rồi.

Về đến
thị trấn, vừa lên xe trở về thì trời đổ mưa, tiếng mưa rơi lộp độp, lộp độp như
thể mang theo nỗi xót xa không nói được thành lời. Một khi Tô Tiểu Lương đã quyết
thì không bao giờ thay đổi quyết định, họ quyết định đến thẳng trung tâm xét
nghiệm ADN của thành phố Y. Từ xưa đến nay rất ít khi dựa dẫm vào quan hệ của mẹ
để đi đường tắt, nhưng lần này Hạ Thần phá lệ, được biết anh là con trai của
phó thị trưởng Kiều, đối tác bên viện xét nghiệm vui vẻ đồng ý làm xét nghiệm.
Hành trình trở về trở nên chậm và dài hơn bao nhiêu do không khí trầm mặc gây
ra, lại được thêm mưa gió bên ngoài khiến lòng người lại càng u ám.

Tại
viện xét nghiệm, nhân viên ở đây nhiệt tình niềm nở đón tiếp đoàn của Hạ Thần.
Trước khi đi vào trong lấy mẫu xét nghiệm, Tô Tiểu Lương bỗng đứng khựng lại:

“Trước
khi đi vào chị muốn biết một chuyện, bố… có phải ngay từ đầu bố chị đã biết em
không phải là con của ông phải không?”

Giọng
nói cô vẫn nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng lại âm thầm gắng sức khắc chế một nỗi đau
lòng, Dương Duệ và Hạ Thần đứng ngẩn người, rồi nhanh chóng hiểu ra câu trả lời
có nghĩa là gì: Nếu câu trả lời là đúng, thì đó là một sự châm chiếm nặng nề với
Tô Tiểu Lương và mẹ cô. Theo như tính cách thì Tô Tiểu Lương có thể không cần bận
tâm đến mình, thậm chí cơ chế làm dịu trái tim của cô cũng tương đối dễ. Thế
nhưng, nếu đã đả động đến người mẹ khổ mệnh của cô, thì chẳng ai có thể khẳng định
được cô có thể bùng nổ như thế nào.

Tô Tiểu
Lãng cũng đồng thời đứng ngây người ra trong chốc lát, khuôn mặt bi thảm của cậu
cũng không bộc lộ chút giận dữ gì dưới ánh đèn, chỉ đờ đẫn như một khúc gỗ.

Không
làm sao để né tránh được ánh mắt sôi sục của chị, cậu cúi gằm mặt xuống.

“Có
phải không?” Tô Tiểu Lương kiên quyết, khăng khăng hỏi bằng được, không cần
nhìn sắc mặt Tiểu Lãng ra sao.

Mặc
dù vẫn dạy em từ bé là không được phép nói dối, nhưng lần này cô lại mang tâm
lý muốn lừa mình lừa người hi vọng Tiểu Lãng sẽ nói dối một lần.

Chỉ cần
nó nói một câu “không phải”, cô sẽ lập tức tin ngay.

“Đúng!”

Một
tiếng “đúng” ngắn cũng phải đấu tranh mãi mới thoát được ra khỏi cuống họng Tô
Tiểu Lãng, nghe nó lại bức bối trầm mặc làm sao.

Hình
bóng một người đàn ông khôi ngô tuấn tú thấp thoáng trước mắt, Tô Tiểu Lương
xoay ngược ký ức trở về bên người cha thân thương của mình. Người ta đều nói,
con gái sẽ gần gũi với bố hơn, khi còn nhỏ cô cũng không phải trường hợp ngoại
lệ. Trước khi xảy ra sự vụ gì liên quan đến Lý Y Nhân, cô đã từng nghĩ mình là
cô bé hạnh phúc nhất trên đời, không chỉ có một người mẹ hiền dịu mà còn có một
ông bố tâm lý, vô tư và bao dung vô cùng. Hai bờ môi trắng nhợt, Tô Tiểu Lương
đứng tựa vào bức tường bên cạnh, lãnh đạm nói: “Thì ra chỉ có mẹ con tôi là những
kẻ ngốc”.

“Xin
hỏi có thể vào trong tiến hành lấy mẫu xét nghiệm được chưa ạ?”

Nhìn
hai chị em Tô Tiểu Lương vẫn chưa nguôi ngoai được chút đau khổ nào, Hạ Thần lịch
sự nói: “Cảm phiền chị đợi một lát, hai chị em họ vẫn còn chút chuyện cần nói”.

Đã được
viện trưởng thông báo, người đàn ông có khí chất ôn hòa này chính là con trai
phó thị trưởng, cô nhân viên không dám có thái độ gì khác, đành gật đầu đồng ý.

Tiện
tay kéo chiếc cà vạt vướng víu trên cổ xuống, nhét vào trong túi áo, Dương Duệ
không để ý đến những người xung quanh, anh hơi khom người, đặt bàn tay lên má
Tô Tiểu Lương, dịu dàng nói: “Nhóc, bác trai che giấu chuyện xuất thân của Tiểu
Lãng chắc chắn là phải có nguyên nhân gì đó, anh tin là không phải bác muốn lừa
dối em và bác gái đâu. Đợi làm xong xét nghiệm, chúng ta đến đâu đó ngồi ăn cơm
rồi nghe Tiểu Lãng nói chuyện xem sao. Mà coi như không có nguyên nhân nào
khác, Tiểu Lãng che giấu thân phận của mình cũng chỉ vì cậu ấy sợ mất em mà
thôi…”

Tiếng
điện thoại vô duyên réo ầm ĩ, Dương Duệ nhăn mày, lôi điện thoại ra nhìn mấy
giây rồi tiếp tục cau có ấn nút nghe:

“Helen,
tôi đang bận, có chuyện gì thì tìm Thạch Nhất đi”.

“…”

“Cô
không thấy cô bịa chuyện như thế là ác lắm à? Tôi không có thời gian chơi đùa với
cô”.

Không
biết Helen đang léo nhéo muốn nói chuyện gì nữa, dù thấy có phần mất kiên nhẫn
nhưng bỗng dưng trong lòng Dương Duệ lại lờ mờ trỗi lên nỗi bất an và ngập ngừng.

Im lặng
mất mấy giây, đôi lông mày của anh càng nhíu lại chặt hơn, anh hầm hừ nói: “Để
chứng minh là cô không nói dối tôi, bảo Thạch Nhất gọi điện cho tôi ngay lập tức!”

“Có
chuyện gì thế?” Thái độ gấp gáp xen lẫn lóng ngóng của anh làm ba người còn lại
phải tập trung ánh mắt về phía anh, Tô Tiểu Lương lặng im không nói gì, nhưng
cô cảm thấy hình như có chuyện gì đó khá nghiêm trọng đã xảy ra, nếu không thì
con người vốn điềm tĩnh của Dương Duệ sẽ không tỏ thái độ mất bình tĩnh và sốt
sắng như vậy đâu. Hạ Thần vừa cất tiếng hỏi xong thì điện thoại Dương Duệ lại đổ
chuông thêm lần nữa, Dương Duệ nghe ngay lập tức: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện
gì?”

Loáng
thoáng nghe thấy giọng nói Tống Thạch Nhất trong điện thoại gấp gáp lắm, ánh mắt
Dương Duệ cũng càng lúc càng thẫm sâu theo, trái tim Tô Tiểu Lương và Hạ Thần lại
càng lúc càng bị kéo vút lên cao.

Tắt
điện thoại, Dương Duệ nhíu mày trầm giọng nói: “Anna cắt cổ tay tự sát trong
phòng tắm…”.

Chẳng
lẽ cứ phải tìm những cách cực đoan như thế này để chứng minh mình phát điên vì
tình yêu sao?

Nghĩ
trong đầu câu này, đôi môi Tô Tiểu Lương rung rung, cô không ngờ Anna lại thật sự
chọn đường cùng này, dường như chính mắt cô đang nhìn thấy máu me be bét khắp
nơi, Anna đang nằm tả tơi trong bồn tắm, mắt nhắm tịt lại nhưng khuôn mặt vẫn
thấp thoáng có nụ cười trên mặt, tóc tai nổi lềnh bềnh trên mặt nước, máu vẫn
nhỏ giọt từ vết cắt trên cánh tay đặt trên thành bồn.

Tôi sẽ
không ký vào đơn ly hôn, trừ khi tôi chết.

Câu
nói quyết không nhân nhượng của Anna vang vọng bên tai, nước mắt Tô Tiểu Lương
vỡ òa, trái tim cô nhức nhối như thể đang bị hàng ngàn con sâu đục khoét.

Mình
chính là thủ phạm.

“Cô..
cô ấy…” Hạ Thần đờ đẫn trong giây lát, anh không dám tin vào những gì vừa nghe
thấy.

“May
là Helen đến và phát hiện ra sớm, bây giờ được đưa vào bệnh viện rồi, tạm thời
chưa xác định được là có nguy hiểm đến tính mạng hay không. Vốn dĩ trong người
cô ấy đã mắc bệnh hiểm nghèo về máu, giờ lại cắt mạch máu như thế này sợ là…”.
Dù không muốn nhưng trong đầu Dương Duệ bắt đầu tưởng tượng nếu Anna chết thật
thì sóng gió sẽ nổi lên thế nào, anh khẽ khàng nói: “Trước nay tính cách cô ấy
vốn hòa nhã hiền lành, không hiểu sao lại kích động đến nỗi đi làm cái chuyện
ngốc nghếch này”.

Dưới
ánh đèn sáng trắng đến ghê rợn, một người lặng lẽ đờ đẫn đứng trong kinh hãi.

Những
gì Dương Duệ nói cứ vọng đi vọng lại bên tai Tô Tiểu Lương, hệt như một lời
nguyền ma quỷ réo mãi không thôi. May nhờ có bức tường phía sau để dựa vào, nếu
không có lẽ cô đã ngã quỵ xuống đất.

Cánh
tay chầm chậm buông thõng xuống, mắt dần dần mờ đi vì làn nước mắt lưng tròng,
cô hít vào một hơi thật sâu, nói: “Hôm qua em có gặp cô ấy”.

“Chị,
chị đang nói gì vậy?”

“Tiểu
Lương, chẳng phải hôm qua đi làm về là cô đi tìm Tiểu Lãng với tôi luôn còn
gì?”

Ngay
lập tức, Hạ Thần và Tô Tiểu Lãng cùng đồng thanh cất tiếng hỏi tỏ rõ sự nghi ngờ,
rõ ràng như muốn phủ định sự thật cô vừa nói ra.

Chỉ riêng
Dương Duệ không nói gì, anh kinh ngạc nhướn mày, trong ánh mắt sâu thăm thẳm của
anh dường như có một ngọn lửa đang le lói chực bốc cháy, nhưng cuối cùng lại bị
khả năng tự kiềm chế của anh ngăn lại.

Một
lúc sau, anh mới hơi mấp máy môi, nói: “Em đã nói gì với cô ấy?”

Câu hỏi
của anh không phải là “em và cô ấy nói chuyện gì với nhau”, mà lại là “em nói
gì với cô ấy?”.

Thoáng
nghe thì tưởng ý nghĩa hai câu hỏi này không khác gì nhau. Thế nhưng cô là người
hiểu Dương Duệ quá rõ, biết anh là người đàn ông nói năng hay hành xử đều cân
nhắc đến từng tiểu tiết nhỏ. Nếu không phải là đang nghi ngờ, thậm chí là nhận
định rằng chính cô đã nói điều gì đó khiến Anna tìm đến cái chết, thì chắc chắn
anh sẽ không hỏi cô theo cách này đâu. Ánh mắt đang bình lặng như mặt nước dần
dần chuyển sang trạng thái u ám, Tô Tiểu Lương xuống giọng đáp: “Cô ấy nói trừ
khi cô ấy chết, còn không thì sẽ không ký tên”.

Nói
xong một câu lạnh thấu xương, đối mặt với ba ánh mắt phức tạp đầy vẻ đau buồn
trước mặt, cô không dám ngẩng đầu nhìn ai hết, chỉ chăm chăm cúi xuống sàn nhà,
nói tiếp:

“Em
nói với cô ấy rằng, sinh mệnh mỗi người chỉ có một lần, nếu chỉ vì một người
đàn ông mà kết thúc nó thì thật sự là rất lãng phí”.

“Nhóc,
tại sao em không nói cho anh biết chuyện cô ấy hẹn gặp? Ngoài chuyện này ra,
còn nói thêm gì nữa không?”

Đầu
óc Dương Duệ lúc này chỉ nghĩ đến những hậu quả tồi tệ mà không có cách nào
ngăn chặn, chỉ muốn làm cho rõ chuyện để tính toán xem có cách nào cứu vãn được
tình thế hay không, thế nên anh có phần hơi sốt sắng, không để ý thấy tâm trạng
Tô Tiểu Lương đã rơi đến điểm đóng băng rồi. Thế nhưng, đối với Tô Tiểu Lương
mà nói, thái độ của anh lúc này đáng thất vọng tràn trề, lạnh lùng từ đầu đến
chân. Kể tóm tắt lại cuộc nói chuyện ngày hôm qua với Anna xong, thể xác và
tinh thần Tô Tiểu Lương mệt mỏi rã rời, bắt gặp khuôn mặt u ám đến cực độ của
Dương Duệ nữa, cô tiếp tục thấy tim mình nhói đau, khó thở.

“Em…
em không nghĩ là cô ấy sẽ tự sát, em xin lỗi”.

Vốn
cô không định nói xin lỗi, nhưng không hiểu sao câu xin lỗi lại trôi ra khỏi miệng
nhanh đến vậy. Nói xong, Tô Tiểu Lương mới nhận ra tại sao cô không thể kiềm chế
được bản thân như vậy, là vì một thứ có tên là sợ hãi, cô sợ Dương Duệ không
tin mình, cô sợ sự cố bất ngờ này sẽ trở thành chướng ngại vật tâm lý về sau. Nếu
như Anna có xảy ra chuyện gì, cô tin là chuyện tình cảm của cô và Dương Duệ
không thể có được cái kết tốt đẹp. Nghĩ mà xem, từ xưa đến nay, tình yêu khi đã
bước đến con đường đổ máu thì cuối cùng có thể đi được bao xa?

Câu
trả lời giờ đây cô đã biết rất rõ.

Một
bước cũng khó mà nhích nổi.

Dương
Duệ cũng không ngờ được Anna lại đi kết liễu đời mình như vậy, nhưng dù sao thì
cô ấy cũng đã làm rồi, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của anh.

“Trừ
khi tôi chết, còn không đơn ly hôn…”

Tiểu
Lương lại không để cô ấy nói hết câu, ý cô ấy muốn nói là gì? Với sự thông minh
của cô ấy, chắc chắn cô ấy biết khi mình lựa chọn cách ly hôn sẽ gây ra sóng
gió dữ dội thế nào, đồng thời cô ấy cũng thừa hiểu ông bố hung hãn của cô nhất
định sẽ làm mọi cách để ngăn trở, thậm chí là cho sát thủ ra tay. Vì thế, khi
Anna nghe Tiểu Lương nói về thái độ của cô ấy về tình yêu cũng như chuyện tình
của mình và cô ấy xong, Anna quyết định sẽ tác thành cho mình và Tiểu Lương, lấy
tính mạng để tác thành?

“Chị,
chị đâu có nói gì quá đáng để ép chị ấy đi tự tử đâu, sao phải xin lỗi? Lấy cái
chết để uy hiếp chẳng phải là một thủ đoạn quá bỉ ổi sao?”.

Hằn học
đưa mắt sang nhìn Dương Duệ đang trầm ngâm cắn chặt môi suy nghĩ, Tô Tiểu Lãng
không cam lòng để chị mình chịu tủi hổ.

“Không
phải cô ấy lấy cái chết để uy hiếp, mà là để tác thành”.

“Cái
gì cơ?” Vừa nghe Dương Duệ nói xong, Tô Tiểu Lãng lập tức gầm lên một tiếng như
trái bom phát nổ làm rung chuyển trời đất.

“Tác
thành? Ý của anh là chị ta lấy cái chết để tác thành cho anh và chị gái tôi phải
không? Nếu chị ta chết đi, anh nghĩ rằng chị tôi có thể đến với anh được sao?
Anh làm ơn nghĩ cho kỹ, chị ta làm như thế này là lấy cái chết để cưỡng ép đấy!
Chỉ cần chị ta thành công, thì cả đời này anh sẽ nhớ về chị ta, chị tôi thì đau
khổ mặc cảm tội lỗi cả đời. Đến lúc đó, người sống có dám tranh giành với người
chết nữa không? Thế mà họ vẫn bảo anh thông minh hơn người, đến lúc quan trọng
thì sao trí tuệ chẳng khác nào thằng ngốc thế này?”

Không
ai có thể phủ nhận những lời Tô Tiểu Lãng nói là hoàn toàn có lý, Hạ Thần chỉ
có thể góp vào một câu:

“Grand,
Tiểu Lãng không có ý xấu”.

“Anh
đến bệnh viện đi”.

Nãy
giờ đứng co cụm trong góc tường, bỗng Tô Tiểu Lương bất ngờ lên tiếng, cô chẳng
hề có ý chỉ trích, cũng không phải kể khổ sở gì, chỉ nói một câu rất thông thường,
như thể chuyện xảy ra chẳng có liên quan gì đến mình.

Bất kể
là cưỡng ép hay tán thành, nhưng đã phải trả giá bằng máu thì sức nặng của nó
cô không thể gánh nổi.

Nhìn
sâu vào đôi mắt cứng rắn cố tỏ ra bình thản của Tô Tiểu Lương, Dương Duệ bước lại
gần cô, ghé vào tai cô nói: “Nhóc, đợi anh, anh sẽ quay lại ngay”.

Sau
đó, anh vội vã chạy đi.

Tiếng
trái tim rạn vỡ lại vang vọng đến, từng mảnh, từng mảnh găm vào da thịt đau
nhói.

Hai
hàng nước mắt lăn dài trên má, Tô Tiểu Lương quay người đi, gạt nước mắt, rồi tỏ
ra không có chuyện gì to tát ảnh hưởng đến mình, cô bình thản nói: “Chúng ta đi
vào trong thôi”.

Cánh
cửa nhẹ nhàng đóng lại, Hạ Thần tựa vào chỗ Tô Tiểu Lương vừa đứng, thở dài.
Trên tường vẫn còn hơi ấm cơ thể cô để lại, nhưng anh biết, trái tim cô thì
đang lạnh như băng giá.

Tại bệnh
viện tư nhân Từ Tâm.

Khi
Dương Duệ chạy đến, các bác sĩ đang nỗ lực cấp cứu.

Trong
bộ đồ mang phong cách bô-hê-miêng, Helen lo lắng đứng bên ngoài chờ đợi, hai mắt
đỏ au, thấy Dương Duệ đến, cô nàng bắt đầu bài ca oán trách: “Grand, anh muốn
ép Anna chết phải không? Nó đã làm gì có lỗi với anh? Anh lạnh nhạt bỏ mặc nó,
nó không oán than nửa lời, còn vượt đường xá xa xôi bay đến Trung Quốc với anh,
chẳng lẽ anh muốn nó phải chết oan uổng ở đây sao? Thử hỏi trên đời còn có người
đàn ông nào nhẫn tâm hơn anh không? Nếu không có nó, thì họ Dương nhà anh đã đi
đời từ lâu rồi, anh nhớ không! Anh là con cáo ăn cháo đá bát, đồ vong ân phụ
nghĩa!”

“Dương
Duệ, chẳng phải chú đã nói với cháu rồi sao, cháu thật là không biết tốt xấu gì
hết. Anna tốt với cháu như vậy, sao lại…”

Dương
Việt Phong hầm hừ lườm Helen một cái, dáng điệu chú vẫn cao thẳng tăm tắp, hai
tay chắp sau lưng, đi đi lại lại quẩn quanh trước cửa phòng cấp cứu, đôi lông
mày nhíu chặt lại.

Dương
Duệ hoàn toàn không bất ngờ trước sự xuất hiện của chú ba trong bệnh viện, anh
sớm đã đoán được không có chuyện gì ông chú lúc nào cũng coi thời gian và tiền
bạc như tính mạng này của mình lại trở về thành phố Y để hoài niệm theo như lời
đầu lưỡi chú ta nói đâu. Chỉ có điều anh không biết chắc được là chú ấy chủ động
đến đây hay là Anna yêu cầu chú ấy cùng về thôi. Những lời chỉ trích chụp lên đầu
này đều nằm trong dự liệu của anh. Chẳng buồn so đo tranh cãi làm gì, Dương Duệ
quay sang hỏi chuyện Tống Thạch Nhất đang ngồi tựa vào chiếc ghế nhựa:

“Tình
hình thế nào rồi?”

“Biết
tính chất máu của cô ấy vốn có vấn đề bất thường nên các bác sĩ chỉ nói sẽ cố gắng
hết sức”.

Dễ
dàng bắt gặp vẻ lo lắng trên khuôn mặt Tống Thạch Nhất, anh nhìn người bạn thân
bằng ánh mắt vô cùng lo âu mà lại hàm chứa rất nhiều.

Nhận
ra ngoài sự quan tâm thể hiện rất rõ trong ánh mắt Tống Thạch Nhất, còn có điều
gì đó anh muốn nói nhưng không thể nói rõ ra được, tinh thần Dương Duệ bắt đầu
trùng xuống, mắt chăm chăm nhìn vào phòng cấp cứu sáng quắc ánh đèn phía trước,
dường như muốn nhìn xuyên thấu qua cánh cửa mỏng yếu ớt đó để xem rốt cuộc tính
mạng Anna có thể cứu được không. Nếu có, thì tất cả vẫn còn nói chuyện được. Nếu
không, thì mưa bão cuồng phong sẽ đổ bộ đến đây ngay lập tức, làm long trời lở
đất, sẽ nuốt trôi tất cả mọi thứ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.