Ngày vắng mưa thưa - Chương 05 part1

CHƯƠNG 5/8
ao buồn vậy, Viễn chưa về à?
- Chưa.
- Cần quái gì, tối nay anh mời em đi chơi. Vui lên, buồn làm chi cho tàn phai nhan sắc!
Thông khui bia rót vào ly và ngửa cổ uống. Nhìn cái cổ của Thông đỏ ửng như cổ gà chọi, tự nhiên Xuyến buồn cười:
- Anh tán tỉnh em làm gì, mình quen nhau quá mà! Không nhằm nhò gì đâu anh Thông ơi, đi mà tán tỉnh mấy cô gái khác cho em nhờ!
- Có công mài sắt có ngày nên kim. Cổ nhân đã dạy vậy mà - Thông cười - Vả lại, thằng Viễn đúng là một đứa ngụ Nó đi đâu lâu quá vậy?
- Thăm một người bạn ở Di Linh.
- Nó nói dối em rồi, không chừng đi Ðà Lạt với nhỏ nào rồi đó. Không có, đem đầu anh ra mà chặt!
Xuyến cười:
- Thí dụ như em nhận lời đi chơi với anh tối nay thì anh dẫn em đi đâu?
- Ði bất cứ nơi nào em thích và cảm thấy vui vẻ, yêu đời - Thông cười.
- Nếu như em không vui được thì sao?
- Thì cứ đè đầu anh ra mà chặt, nói thiệt đó - Thông vừa nói vừa vân vê hàm râu kẽm.
- Ðầu anh đổ bê tông rồi, ai mà chặt được. Thôi, nếu không vui, em sẽ lấy kéo lia đứt hàm râu kẽm của anh được không? - Xuyến nói.
- Hết chuyện rồi sao, em đùa ác thế hả Xuyến?
Xuyến rút từ bao thuốc của Thông ra một điếu 555 gắn lên môi, Thông nhanh nhẩu bật quẹt.
- Bây giờ nhiều quán ăn, nhà hàng ồn ào quá, em không thích đâu - Xuyến nói.
- Vậy mình đến chỗ nào yên tĩnh, có sao đâu?
Xuyến uống một ngụm cà phê đá. Cô nhìn ra hồ tắm phía trước mặt, nơi người ta vẫn chen nhau tới tắm.
- Anh có thích mấy cô gái ở ngoài bờ hồ kia không?
- Thích chứ!
- Hèn chi anh không bao giờ về sớm, chơi quần vợt xong là vào quán này "rửa mắt".
- Anh là một người rất cô đơn.
- Anh mà cũng cô đơn à? - Xuyến ngạc nhiên.
- Ðừng tưởng một người có bề ngoài vui vẻ hạnh phúc mà không buồn rầu cô đơn. Người ta lúc nào cũng sống với hai bô mặt đó cô bé ạ!
- Anh nói nghe hay quá - Xuyến cười.
- Còn em thì giả bộ ngây thơ cụ cũng rất tài!
- Em ngây thơ bà đấy chứ!
Thông cười nhẫn nại:
- Anh tuy lớn tuổi nhưng thú thật, nếu đấu khẩu thì hoàn toàn bại trận trước em đấy Xuyến ạ!
Từ lâu, Xuyến đã nhìn Thông như một người anh trai từng trải sẵn sàng khuyên nhủ những điều hay lẽ phải cho cô em gái trước ngưỡng cửa cuộc đời. Tuy nhiên, Xuyến luôn lo sợ đề phòng trước nanh vuốt của anh tạ Thông đã đeo đuổi Xuyến bền bỉ, nhẫn nại và đôi lúc đến tội nghiệp, tuy Xuyến không mảy may rung động. Hôm nay, sau nhiều ngày mong đợi và hờn trách Viễn bỏ đi xa mà không báo trước một tiếng, vừa buồn khổ, vừa cô đơn, Xuyến mới có ý định đi chơi với Thông.
- Nghĩ gì mà thừ người ra thế? - Thông hỏi.
- Nghĩ về anh đấy, một gương mặt đáng ghét nhất với em từ trước tới nay!
- Kẻ này biết điều ấy từ khuya rồi cô bé ạ!
- Thế mà anh vẫn không ghét hay giận em?
- Tất nhiên là không rồi.
- Anh chì thiệt.
- Chì hay là lì?
- Cả hai - Xuyến bật cười - Hỏi thật, anh có thất bại bao giờ chưa?
Thông vân vê bộ râu kẽm đáp giọng tàng tàng:
- Làm ăn đôi lúc có thất bại, nhưng quyến rũ phụ nữ thì chưa thất bại bao giờ!
Xuyến cảm thấy thích thú trước sự thẳng thắng của Thông, dù có làm cho Xuyến bị chạm tự ái.
- Sao tự nhiên phỏng vấn anh tới tấp vậy? - Thông hỏi.
Xuyến cười, đứng lên, quàng cái túi xách du lịch đựng cây vợt vào vai:
- Tối nay, đúng bảy rưỡi tới đón em. Nhớ nhé, không được sớm cũng không được trễ phút nào!
- Tại sao không bảy giờ mà bảy rưỡi?
- Phụ nữ luôn có lý do chính đáng!
Xuyến háy mắt như trêu chọc Thông rồi đi thẳng ra bãi giữ xe. Ra đường, nỗi buồn chợt xô đến như cánh cửa đập phía sau lưng làm Xuyến đau nhói và chao đảo. Mọi người vẫn xuôi ngược trên phố với vẻ tất bật muôn thuở và ai nấy đều mang gương mặt lạnh lùng. Xuyến nhìn hàng cây bên đường. Một ít nắng chiều còn vương lại trên tán lá óng ả như những dải lụa. Màu hoa vàng long lanh gợi nhớ. Xuyến chợt đưa tay lên dụi mắt.
Về tới nhà, Xuyến lao ngay vào nhà tắm. Nước mát mang lại cho cô cảm giác dễ chịu và những cơn xúc động lắng dần. Bây giờ Viễn đang ở đâu? Tại sao anh đi xa mà không báo cho cô lấy một tiếng? Xuyến chợt thấy xót xa...
Không biết mình chợp mắt được bao lâu nhưng khi nghe tiếng chuông gọi cổng và tiếng con chó berger sủa inh ỏi, Xuyến giật mình choàng dậy bật đèn rồi chạy nhanh xuống nhà. Mở cổng, Xuyến giật mình nhận ra Thông. Anh ta tới đây bằng chiếc Volswagen sơn màu trắng đậu ngay trước cổng. Thông nhìn Xuyến, cười:
- Ðúng bảy giờ rưỡi được chứ?
Xuyến ngỡ ngàng:
- Tưởng nói đùa cho vui, không ngờ...
- Anh không có thời gian để giỡn chơi.
- Nhưng em đang ngủ mà!
- Anh sẵn sàng chờ nửa tiếng nữa!
- Vậy anh ngồi trong xe đợi em nhé!
Thông gật đầu. Xuyến quay vào nhà, hồi hộp khi ngồi trước bàn trang điểm. Nếu trong giờ phút này, tình cờ Viễn tới mà bắt gặp thì sao? Xuyến vừa thoa kem lên mặt vừ tự hỏi lòng mình: đây có phải là một trò chơi nguy hiểm?
Xuyến lộng lẫy trong bộ váy đầm bước lên chiếc Volswagen màu trắng Thông đã mở cửa sẵn:
- Ði đâu vậy anh Thông?
- Ði ra miệt ngoại ô.
Chiếc Volswagen chồm lên, lao vút trên con đường đêm với hai dãy phố sáng đèn.
Nhà hàng nằm trên một khu đất rộng sát quốc lộ 4, gần cầu Bến Lức. Ðây là khu nhà hàng nổi mới xây dựng, Xuyến chưa đặt chân tới lần nào.
- Anh tới đây nhiều rồi phải không?
- Ðộ năm lần tất cả, từ ngày khai trương tới giờ - Thông cười - Lần này là lần thứ sáu.
Thông và Xuyến được hướng dẫn tới chiếc bàn ở góc trái nhà hàng. Bàn được trải khăn trắng và đều có bình hoa thật lịch sự. Từ chỗ ngồi này. Xuyến có thể nhìn bao quát tất cả một khu vực bên dưới, đó là cảnh đồng quê với những cánh đồng và vườn cây khuất dần sau vầng sáng của ánh đèn.
- Ở đây yên tĩnh thật - Xuyến nói.
- Em thích không? - Thông hỏi.
- Thích, nhưng sao ít khách tới quá vậy?
- Thế mới yên tĩnh chứ - Thông cười.
Thông cầm tấm thực đơn đưa cho Xuyến:
- Em thích ăn gì cứ gọi.
- Ở đây có món gì đặc biệt?
- Món gì cũng đặc biệt hết - Thông cười.
Xuyến gọi hai món đặc sản và giao lại tấm thực đơn cho Thông. Cô cười:
- Anh gọi tiếp đi.
- Em thích... dê xối xả không? - Thông đùa.
- Bộ có món nữa à?
Xuyến hỏi và chợt hiểu, cô đỏ mặt quay nhìn chỗ khác.
- Uống bia nhé? - Thông hỏi.
- Vâng!
Món ăn ở đây cũng không quá tệ như Xuyến lo sợ. Thông gọi thêm món ếch và cuạ Xuyến rất ghét cua rang muối nhưng Thông lại có vẻ thích món này. Anh ta cầm cái càng cua mút ngon lành, cười:
- Qua bên đó có món này không nhỉ?
- Có tiền là có thôi, sao anh lo xa quá vậy?
- Mình phải nhìn cuộc sống bằng "thiên lý nhãn" chứ!
- Lo xa mệt quá, tới đâu hay tới đó! - Xuyến nói.
Khi những lon bia đã chất đầy mặt bàn và dưới chân, Xuyến cảm thấy chuếch choáng saỵ Cô nằm dựa đầu lên thành ghế, đầu óc trôi bềnh bồng hư ảo. Lon bia cuối cùng Thông khui chỉ mình anh ta uống, giọng Thông lè nhè:
- Em say à?
- Kh... Ô... n... g.
- Uống một mình buồn thấy mồ! Thôi chờ đó, anh uống hết lon bia này rồi về.
Xuyến bắt đầu không còn làm chủ được mình, người mềm nhũn và dường như đang bốc hơi. Chưa bao giờ Xuyến cảm thấy buồn chán như vậy. Cô muốn thả trôi tất cả và mơ hồ thấy mình đang chạy đuổi theo một gương mặt dường như quen thuộc lắm, nhưng không nhớ là ai.
- Thôi về, cô bé xinh đẹp ơi...
Tiếng Thông thầm thì bên tai. Xuyến lảo đảo bước theo.
- Ði đâu đấy? - Xuyến hỏi như trong mơ.
- Ði về nhà.
- Không, em không muốn về nhà đâu.
- Sao vậy?
- Anh có hiểu sự cô độc là thế nào không?
Thông mỉm cười, nhấn ga cho chiếc xe chồm lên. Ðường khuya vắng vẻ, trải rộng dưới hai vệt đèn pha, sâu hun hút đến vô tận. Không phải người mê tốc độ, nhưng khi say, Thông thích lái xe thật nhanh và khi gió ào ào lùa vào xe, cây hai bên đường vun vút lùi về phía sau, Thông lại càng tỉnh táo.
Chỉ khi về đến nhà, Thông mới trở lại cơn saỵ Anh ta mở cổng rồi lái xe vào sân đậu dưới cái mái chẹ Khi trở ra đóng cửa lại, Thông phải ngồi một lúc mới bớt chóng mặt. Gió mát của trời đêm làm Thông tỉnh táo dần. Thông tìm chìa khóa mở cửa nhà và tới xe lay Xuyến dậy. Thấy Xuyến nằm ngoẹo đầu lên thành ghế, Thông bẹo má cô:
- Tới nhà rồi người đẹp, dậy đi chứ!
Xuyến cựa mình, vẫn giọng mơ màng:
- Không, em không về nhà đâu anh Viễn ơi!
- Thằng Viễn ngu ngốc đã ở phương trời nào rồi - Thông cười phá lên - Anh là Thông đây!
Thông bế xốc cô lên như một đứa trẻ con.
° ° °
Tỉnh dậy, nhận ra mình đang nằm trong căn phòng tối om, Xuyến run rẩy quơ tay khắp mặt nệm tìm quần áo. Hiểu ra mọi chuyện, Xuyến trườn xuống nền gạch lạnh toát, ngồi khóc tức tưởi. Ngoài trời đêm tối đen, hình như có cơn mưa nhỏ. Như con thú đã no nê, Thông nằm im lắng nghe. Tiếng khóc của Xuyến dần trở thành những mũi kim đâm anh ta nhoi nhói và khó chịu. Anh ta cất giọng dỗ dành:
- Ðừng khóc nữa cô bé! Hãy ngủ và quên mọi chuyện, sáng hôm sau đâu sẽ vào đấy...
Nếu Thông nói câu gì khác, có thể Xuyến sẽ còn tủi thân khóc nữa. Nhưng khi nghe Thông gọi "cô bé" và cái giọng dỗ dành khó chịu ấy, Xuyến đột nhiên nín khóc. Cô im lặng nghe mưa rơi bên ngoài một lúc rồi nói, giọng ngắn gọn khô khốc:
- Anh bật đèn lên giùm tôi đi.
Thông cảm thấy e dè. Ðèn bật sáng, căn phòng vàng vọt lạnh lẽo. Xuyến nhìn Thông bằng đôi mắt lạnh căm. Mặt Thông đờ đẫn như cái mặt nạ.
- Ðây là nhà anh hay phòng khách sạn?
- Nhà của anh.
- Sao không có ai hết vậy?
- Anh ở một mình, bộ em không biết sao?
- Bao nhiêu người như tôi đã sa bẫy của anh? Tôi thấy mặt anh bây giờ giống như cái mặt nạ.
Thông nỗi nóng, bộ râu kẽm giựt giựt:
- Không được hỗn! Tôi là người lớn.
- Nhưng lớn như anh thật không đáng một đồng xu! - Xuyến cười nhạt.
Thông bật dậy, Xuyến lùi lại thủ thế. Sau một lúc gầm gừ như con cọp đói mồi, bỗng nhiên Thông phá lên cười. Anh ta cười sặc sụa, cười chảy nước mắt, giống như một kẻ lên cơn động kinh.
Trời lạnh nhưng Xuyến cảm thấy nóng bức, nhớp nháp. Cô lao vào phòng tắm đóng sầm cửa lại. Thông đứng bên ngoài nói vọng vào:
- Này cô bé đừng có tự tử đấy nhé!
Tiếng nước chảy xối xả. Xuyến im lặng nhìn bóng đèn tròn mắc trên trần phòng tắm đang tỏa sáng yếu ớt xuống quanh mình tự hỏi: Tại sao lại xảy ra chuyện này? Có phải tại Viễn không? Xuyến bỗng cảm thấy ghét cay ghét đắng Viễn.
Tắm xong, Xuyến thấy người tỉnh táo hẳn.
- Mấy giờ rồi? - Xuyến hỏi cộc lốc.
- Gần sáng - Thông đáp.
- Anh phải giấu kín chuyện hôm nay, tuyệt đối không cho anh Viễn biết đấy - Xuyến gằn giọng.
- Em khỏi cần dặn, thằng này biết luật giang hồ mà.
Xuyến buông người xuống mép giường. Cô lắng nghe tiếng mưa đổ bên ngoài, lòng buồn rười rượi và cảm thấy cô đơn khôn xiết.
- Em nghĩ gì thế? - Thông hỏi.
- Thế là cuối cùng tôi đã thua anh! - Xuyến nói.
- Ăn với thua gì trong chuyện này, đây là vấn đề tình cảm - Thông nhăn mặt nói - Em cũng biết là anh yêu em chứ?
- Cám ơn anh!
- Ðừng mỉa mai anh như thế! Rồi tất cả sẽ qua!
- Không đâu! Nhưng tôi dặn anh một lần nữa, đừng bao giờ hé môi cho anh Viễn chuyện này, ngày nào anh còn ở đây hay qua Mỹ rồi cũng vậy. Có thể tôi và Viễn sẽ không lấy được nhau, nhưng đó là chuyện khác. Nếu Viễn biết, tôi sẽ không để yên cho anh đâu. Tắt đèn đi! Tôi muốn nằm trong bóng tối chờ sáng, hãy tránh xa tôi ra!
Xuyến nói như ra lệnh. Thông lẳng lặng làm theo. Căn phòng lạnh lẽo lại chìm vào bóng tối...
° ° °
Ngàn thức giấc trong tiếng ồn ào của khu phố. Vẫn những cuộc rượt đuổi, nô đùa của đám trẻ con, âm thanh hỗn tạp của khu chợ xế chiều và mùi cá, mùi trái cây, mùi rác rưởi trộn vào trong cái nắng nóng bức làm cho Ngàn khó thở, bực bội. Nhưng thử tưởng tượng nếu một ngày nào đó Ngàn phải rời bỏ khu phố này đến một chỗ khác, chắc Ngàn sẽ nhớ đến quay quắt.
- Chị Ngàn ơi, thức dậy chưa? - Ngân đi ngang qua cửa phòng lên tiếng hỏi.
- Thức rồi đây! - Ngàn đáp.
Ngân vào ngồi xuống mép giường, nhìn Ngàn mỉm cười. Con nhỏ vừa tắm gội xong, người phảng phất mùi xà bông thơm. Trong bộ quần áo giản dị có in những bông hướng dương, trông Ngân lúc này thật tươi tắn. Nó nói:
- Học bài xong, em tắm một cái mát quá! Ước gì mình được đi Vũng Tàu một chuyến để ngâm mình trong nước biển nhỉ!
- Nước biển ăn da xấu lắm!
- Chị sợ đen da hả? - Ngân cười khúc khích - "Trắng da nhờ bởi phấn bồi, đen da vì bởi em ngồi chợ trưa" mà! Mình gần chợ nên da đen là phải rồi!
- Chị không sợ đen da đâu. Nhưng làm sao đi được Vũng Tàu?
- Ừa, khó thật! Người ta đi xe du lịch chạy cái vèo là tới. Còn mình, chiếc xe gắn máy cũng không. Chẳng lẽ lại đi xe đò?
- Ði xe đò vất vả lắm.
- Em có cách rồi! - Ngân reo lên.
- Cách gì?
- Nhờ anh Viễn.
Ngàn cụp mắt xuống:
- Thôi, khỏi nhờ.
- Bộ chị giận người ta rồi phải không?
- Ai hơi đâu mà giận người dưng.
- Nói vậy mà không phải vậy chứ?
- Nghĩa là sao?
- Nghĩa là bà chị thân mến ơi, con nhỏ này biết tỏng trái tim đen của bà chị rồi! Thấy anh Viễn lâu ghé nhà, bà chị giận dỗi rồi chứ gì?

Báo cáo nội dung xấu