Phế hậu tướng quân - chương 17 - 18 - 19 - 20

Edit : Túy Yên Vân.
Beta : Tử Yên.

————————-

Đệ thập thất chương : Sủng vật.

Tả tướng quân lúc đi săn té bị thương, sợ không thể dùng Phong Hỏa Liên Hoàn Tiễn được nữa. Hoàng ân to lớn đặc biệt cho phép ở lại trong cung điều dưỡng.

Tin tức đồn trong dân gian là thế, chỉ có Tả Vi Vi không tin, nàng hung hăng ném khăn mặt vào trong nước nóng : “Tả Thương Lang, nô tì thực sự đã nhìn lầm người, nhớ người dù cho chỉ nắm trong tay vạn quân mà vẫn vô địch, nhớ người bách chiến bách thắng mặc cho thân là phụ nữ trùm khăn đánh bậc mày râu, vậy mà hôm nay nhìn coi, người có khác gì thiếu nữ khuê phòng yếu đuối đâu ? Hắn bảo người đi người liền đi, hắn bảo người ở lại người liền ở lại, lúc hắn lấy người thì người làm phi tử của hắn, lúc hắn phế người thì người một câu cũng không nói !!! Dám giờ hắn có phế đi cánh tay phải của người, người cũng vẫn cứ im lặng cho xem, té bị thương, người tưởng ai cũng mù à ? Người chính là bị đánh ngã đó !!!”

Tả Thương Lang chịu đựng nỗi đau đớn trên vai mặc cho nàng ta trút tức giận, Tả Vi Vi trõ vào mũi nàng nói đáng đời người, chết cũng đáng, Tả Thương Lang lẳng lặng nhìn nàng ta, nàng ta vốn do lửa giận bừng bừng, mắng rồi lại mắng, nước mắt rồi lại rơi, sau đó ôm nàng, khóc không thành tiếng.

Tả Thương Lang chịu đựng nỗi đau đến thấu xương trên vai, cảm thấy ngực hô hấp khó khăn, thực ra đau một chút cũng tốt thôi, tuyệt đối không nên có hy vọng xa vời. Ngoài cửa sổ trời lại mưa, mưa hè ào ạt. Tả Vi Vi khóc một trận, cuối cùng cũng thôi nước mắt, lại thấy bản thân vừa nãy quả thực quá đáng, vết thương người ta bị cấu rách ra, mình lại còn muốn xát muối vào.

“Tướng quân, ngủ trước đi.”

Nàng khẽ gật đầu, lắng nghe tiếng mưa gió bên ngoài, cảm thấy bản thân tựa con chim ướt đẫm cánh, cơ thể lại cũng nặng trĩu như vậy, lúc giương cánh thì phát hiện ra bản thân không thể bay được nữa.

Buổi tối Mạc Dung Viêm có ghé qua, thấy nàng đang ngủ sâu cũng không làm phiền. Đèn đuốc Nam Thanh cung vẫn sáng trưng, giống như trong cung này vẫn cứ vắng lặng như vậy. Tiếng bước chân ban đêm vô cùng rõ ràng, Vương công công giơ đèn lồng, mơ hồ chiếu sáng con đường nhỏ lát đá, đó là lần đầu tiên hắn rời đi nhanh như vậy.

“Vương Duẫn Chiêu.”

“Có nô tài.”

“Ra lệnh thái y viện cho nhiều thuốc chút, mỗi ngày đều phải quan tâm săn sóc, cho đến khi Tả tướng quân khỏi hẳn thì thôi.”

“Vâng.”

Vết thương của Tả Thương Lang dần dần lành lại, hoàng cung này có thuốc quý nhất cùng đại phu vô cùng cao minh, có này có kia, vết thương xác thịt bao giờ cũng chóng khỏi.

Tả Thương lang sau khi khỏe lại thực sự rất an phận, an phận đến mức trong cung này cơ hồ không cảm thấy được sự tồn tại của nàng. Có đôi tối Mạc Dung Viêm ghé qua, cũng không quan tâm miệng lưỡi người ngoài, ở lại qua đêm.

Tả Thương Lang rất cố gắng phối hợp với hắn, hết thảy đều vẫn như lúc đầu, ngoan ngoãn, thần phục, nhưng Mạc Dung Viêm lại thấy có chút khang khác, cơ thể dưới thân không hề dễ dàng thỏa mãn như lúc trước nữa. Có đôi khi hắn thậm chí còn không thể xác định được nàng có vui sướng hay không.

Mỗi lần hắn vuốt ve cơ thể nàng đều ngửa mặt cố không run rẩy, khi Mạc Dung Viêm tâm tình tốt thì sẽ trấn an nàng : “Đừng sợ, ta sẽ không làm ngươi bị thương đâu. Đừng sợ.”

Nàng không nói lời nào, trăm phương nghìn kế lấy lòng hắn, khiến hắn thỏa mãn đến mức quên mất cảm thụ của nàng.

Thời gian Mạc Dung Viêm ở lại Nam Thanh cung dần dần có phần lâu hơn, một lần ngắm trăng với Khương Bích Lan, Khương Bích Lan vòng qua cổ hắn, dựa vào trước ngực hắn : “Viêm, người phải chăng không hề yêu thần thiếp ?”

“Yêu.”

“Yêu bao nhiêu ?”

“Rất yêu rất yêu.”

“Thế… hơn Tả tướng quân chứ ?”

“A Tả ?” Mạc Dung Viêm nở nụ cười, dưới ánh trăng mặt giãn ra, ngay cả Khương Bích Lan cũng có chút mê mẩn : “Sao lại nghĩ tới nàng ta rồi ?”

“Không được lảng sang chuyện khác.”

“Được rồi Bích Lan, so sánh thử nhé, nàng là thê tử của ta, nàng ta là sủng vật của ta. Thế đã rõ chưa ?”

“Ngài nói thật ?”

“Ta nói thật.”

“Nhưng mà ngài đã lâu không ngủ lại ở Tê Phượng cung rồi.”

“Hóa ra là nhớ ta à.”

“Người…” Tiếng vui đùa ầm ĩ của hai người vang vọng trong vườn, Khương Bích Lan cười rất rất hài lòng, sủng vật sao…

 

Đệ thập bát chương : Yêu nữa cũng vô ích

Hoàng hậu lại có thai, lực chú ý trong cung hầu như đều bị dời đi, Mạc Dung Viêm dần dần ít lui tới hơn, cả tháng này hầu như toàn ở lại chỗ Khương Bích Lan.

Hắn là vua, gìn giữ giang sơn Viêm triều, vốn cũng đã bề bộn nhiều việc. Tả Thương Lang có chút kén ăn, gần đây càng lúc càng thèm ngủ, Tả Vi Vi có chút lo lắng, lúc gần đêm nàng với Tả Vi Vi đổi quần áo lại muốn xuất cung, Tả Vi Vi hỏi nàng thì nàng chỉ cười : “Ngươi không phải muốn ta đi khám đại phu sao, ngự y thì chúng ta mời không được, ta ra ngoài khám.”

Tả Vi Vi có chút lo âu, hô một tiếng đi sớm về sớm nhé. Vốn tưởng cung viện lẻ loi lạnh lẽo vậy cũng không có người để ý, nào ngờ buổi tối Tê Phượng cung ầm ĩ chuyện thích khách, Khương hậu bị thương, trong cung giới nghiêm.

Ngài Vương Nam hỏi đủ kiểu, Tả Thương Lang cũng không chịu nói mình đi nơi nào, Vương Nam đương nhiên biết nàng không liên quan tới chuyện thích khách, cho nên cũng lướt sơ qua rồi diếm đi. Mạc Dung Viêm lo lắng cho Khương Bích Lan, làm gì có thời gian để ý tới nàng, thế nên cũng không ai hỏi nhiều.

Ngày thứ hai Mạc Dung Viêm thế mà lại ghé, hai đầu lông mày trông đặc biệt khác thường (TYV : Chắc là nhăn nhó gì đây ?), Tả Thương Lang sớm đã biết cách xem sắc mặt hắn, ngoan ngoãn đứng đằng sau giúp hắn xoa bóp vai.

“Chủ thượng, ta…”

“Dọn đồ, ngày mai lên đường đi Vưu quốc một chuyến.”

“Vưu quốc ?” Tả Thương Lang mặt biến sắc : “Vì sao ?”

“Lan nhi bị thương, chỉ có Huyết Chi Hoa của Vưu quốc, mới có thể giữ được mẫu tử bình an.”

“Chủ thượng, giờ đi Vưu quốc, chạy đi chạy lại nhanh nhất cũng phải hơn một tháng, nếu là trị thương cứu mạng, e là…”

“Bọn họ đã giao Huyết Chi Hoa qua đây rồi,” Mạc Dung Viêm nghiêng đầu không hề nhìn nàng, mỗi chữ lại dừng một lát : “Điều kiện là chi bằng ngươi tới Vưu quốc làm khách một tháng.”

Tả Thương Lang phải rất lâu sau mới thấu được những lời này, cuối cùng nói trong ngây ngốc : “Nhưng chính quyền Vưu quốc nghe nói đã rơi vào tay Long Tử Đồng rồi. Long Bình đã chết, hắn ta sẽ không tha cho ta.”

Mạc Dung Viêm chẳng mảy may động đậy, rõ ràng là đã nghĩ tới từ lâu : “Sẽ không sao đâu.”

“Nhưng… Nhưng…” Tả Thương Lang tay lôi kéo hắn, lúc sắp chạm đến cơ thể của nàng thì hắn lạnh lùng mở miệng : “Không nhưng nhị gì hết, ngươi phải đi.”

Ngay sau đó ánh sáng trong mắt nàng chậm rãi bong ra từng mảng, tay lôi kéo chậm rãi buông ra, Mạc Dung Viêm quay ra ngoài, rồi lại dừng bước, giống như đang an ủi : “Sẽ không sao đâu.”

Sau đó rời đi, không hề ngoảnh lại.

Người biết nàng phải đi không nhiều lắm, Tả Vi Vi vẫn còn rất lấy làm lạ là vì sao hắn lại đột nhiên muốn nàng đi sứ Vưu quốc như thế, Mạc Dung Viêm không hề tới tiễn nàng, lúc nàng đi, hắn ngồi bên giường Khương Bích Lan, tâm tư rối loạn.

Trong đầu hết thảy đều là thần sắc của nàng ngày đó, hắn không xác định được nếu như phải nhìn thấy nàng một lần nữa, bản thân có thay đổi quyết định không. Không, không thể khác được, Lan nhi không thể có chuyện gì được. Hơn nữa Vưu quốc đã ký kết cam đoan tuyệt sẽ không làm hại đến mạng sống nàng.

Từ màn cửa sổ bằng lụa mỏng thêu rồng vẽ phượng trông ra ngoài, là một khoảng ngói lưu ly của các lầu các nơi thâm cung, sẽ không làm hại đến mạng sống nàng, chỉ là, ta rốt cục đang dằn vặt cái gì ?

Tả Thương lang cũng đang ngóng về Tê Phượng cung, nhưng ánh mắt lại không thể xuyên qua tường cung dày đặc.

“Tướng quân, đi thôi.” Sứ giả của Vưu quốc âm dương quái khí mà giục, ánh mắt Vương Nam mang theo lo lắng sâu sắc. Tả Thương Lang vẫn ngóng cửa cung trống trơn, ánh mắt chầm chậm trống rỗng.

 

Edit : Túy Yên Vân.
Beta : Tử Yên.
TYV : Từ giờ sẽ đổi xưng hô, Mạc Dung Viêm sẽ được gọi là “người” thay vì “ngài”, vì xem ra nó có vẻ thích hợp hơn. Khi nào mình edit xong Phế hậu tướng quân thì sẽ đổi lại xưng hô một loạt cùng một số chỉnh lý, mong các bạn thông cảm.

——————-

Đệ thập cửu chương : Yêu nữa cũng vô ích 2

Mạc Dung Viêm trước sau không hề ngẩng đầu lên, Khương Bích Lan ngủ mê mệt, Vương Duẫn Chiêu tiến lên, hắn thấp giọng hỏi một câu : “Đi rồi ?” Vương Duẫn Chiêu gật đầu : “Có đứng lại ngoài cung lâu lắm.”

“Viết thêm bức thư nữa cảnh cáo Long Tử Đồng, một khi người có chuyện không hay, Vưu quốc trên dưới, toàn thể chôn cùng.”

Vương Duẫn Chiêu lần đầu tiên thấy Mạc Dung Viêm thâm độc tàn nhẫn như vậy, hắn ta không dám nói gì nữa, vâng một tiếng, cung kính mà lui xuống. Mặc Dung Viêm hôn lên cái trán bóng nhẫy của Khương Bích Lan, nàng ta đã không sao rồi, thế mà vì cớ gì trái tim này vẫn cứ đau âm ỷ ?

Buổi tối vốn đang ngủ ở Tê Phượng cung, nhưng đêm khuya lại giật mình tỉnh giấc, rồi lại không buồn ngủ nữa. Cẩn thận đứng dậy, Vương Duẫn Chiêu vốn ở ngoài hầu hạ, thấy hắn đi ra cũng không dám nhiều lời, yên lặng theo ra ngoài.

Bước chân tùy ý, như thế nào lại đến Nam Thanh cung, chỉ là cung đình thâm sâu đã không còn ánh nến thâu đêm, hôm nay cũng đứng lặng cùng với toàn thể cung điện, lặng im không nói, phải rồi, nếu như người trong nhung nhớ không ở đây, còn có ai đi châm đèn chờ đến sáng chăng ?

Không biết vì sao, chợt nhớ tới năm tháng trước đây hai người cùng chinh chiến, thì ra trong chớp mắt đã qua lâu đến thế rồi. Vương Nam dẫn quân đi tuần tra, cũng có trông thấy vị đế vương này, màn đêm đèn đơn độc, hắn in dấu chân trong bóng đêm lành lạnh, nhìn không ra suy nghĩ trong lòng.

Khương Bích Lan tỉnh lại, hết thảy đều vẫn như cũ, chỉ là người bên mình chẳng bao giờ yên ngủ. Hắn phái hết thảy tình báo không ngại hết thảy cái giá phải trả lẻn vào Vưu quốc, nhưng lại chẳng được tin nào, hễ bước vào trong hoành thành của Vưu quốc, thì liền mất hết tin tức.

Người kia, sự tồn tại của nàng ta yên tĩnh không tiếng động. Hắn gần đây luôn nhớ đến nàng, nói là nhớ cũng không có ký ức gì ghi lòng tạc dạ, cùng lắm dục vọng trong quân trướng đêm động phòng chống cự rồi lại nghênh đón, trên sa trường lần lau đi hăng hái màu xám bạc kia, bóng dáng giương cung tựa song cửa nơi Nam Thanh cung, ẩn nhẫn buông đầu dùng tay trái khó khăn sửa sang lại trang phục sau khi xong việc ở Trấn Nam sơn, bóng dáng bình thản như nước, chỉ là tại sao bây giờ hết thảy chúng lại cứ dập dờn trong lòng chứ.

A Tả, hôm nay ngươi lại đang nghĩ gì.

Khương Bích Lan sắp đặt rất nhiều tiết mục giúp vui, nhưng cuối cùng cũng không giữ được hắn, trông bóng lưng xa xa của hắn, Khương Bích Lan bỗng nhiên có chút sợ hãi, nàng ta thoáng mất đi tự tin, người này có còn là nam nhân xem nàng ta là toàn bộ thế giới trước kia không ?

Không còn, ít nhất thì lòng hắn giờ đang ở bên một người khác, cho dù hắn không hề muốn thừa nhận.

Mạc Dung Viêm vẫn nhịn không được đặt chân đến Nam Thanh cung, Tả Vi Vi đang dọn dẹp cung điện lớn như vậy. Thấy hắn tới, thật lâu sau mới miễn cưỡng quỳ xuống, Mạc Dung Viêm cũng không so đo với nàng ta, trong sân cũng không hoa cỏ xanh tươi như sân mấy cung khác, đứng yên một hồi, cảm thấy lòng cũng trống không tựa sân cung này.

“Hoàng thượng, Vi Vi có thể hỏi người một câu không ?”

“Nói.”

“Người có biết điều bất đắc dĩ nhất của một tướng quân là gì không ?”

Mạc Dung Viêm ngắm ánh nắng rải lên sân, giọng hắn ngẩn ngơ : “Cửa thành cuối cùng bị phá, viết thư quy hàng, chiến tranh kết thúc, lang yên tắt ngúm, năm tháng làm tướng bị chôn vùi.”

“Một lần kia, cửa thành Lạc Liêu mở ra, Long Bình tướng quân dẫn thuộc hạ theo tháo chạy, Tả tướng quân đứng ở lầu cao trên tường thành, khi đó ngài ấy mặc váy dài màu trắng, xung quanh hơn mười vạn tướng sĩ tiếng hô rung trời, danh hiệu tướng quân được xem như khẩu hiệu chiến thắng, không dứt bên tai. Thế nhưng ngài ấy đứng nơi lầu cao trên tường thành lại hỏi nô tì, Vi Vi, ngươi có biết điều bất đắc dĩ nhất của một tướng quân là gì không ?”

Tả Vi Vi tay thôi lau lan can : “Hoàng thượng, Vi Vi chỉ là một nữ tử bình thường, không có được tài hoa cùng tấm lòng khí khái của Tả tướng quân, Vi Vi chỉ biết là người muốn bẻ gãy một bên cánh của chim diều hâu mà nuôi dưỡng ngài ấy như họa mi. Nhưng mà chim diều hâu, lại chưa chắc đã hợp với lồng sắt của họa mi.”

Ban đêm lại bị giấc mộng lúm đồng tiền (TYV : Bản gốc : “梦靥” ?) làm giật mình tỉnh giấc, Mạc Dung Viêm khoác áo đứng dậy, Vương Duẫn Chiêu cẩn thận hầu hạ, hắn cũng muốn rượu, rưới vào họng hết một bình, sặc khù khụ một trận mới mở miệng : “Vương Duẫn Chiêu, nàng đang gọi ta.”

“Hoàng thượng, ai ạ ?”

Mạc Dung Viêm túm lấy cổ áo của hắn ta, siết chặt đến mức hắn ta suýt nữa nghẹt thở : “Nàng đang gọi ta.”

Vì vậy cuối cùng Vương công công cũng có phản ứng : “Hoàng thượng, người lo lắng quá rồi, Tả tướng quân giờ còn đang ở Vưu quốc, cho dù là ngài ấy gọi người, người cũng không thể nghe thấy a.”

“Nhưng mà ta nghe thấy, ta nghe thấy !”

“Dạ dạ, hoàng thượng người không nên lo lắng, nô tài giờ phái người lần nữa đi dò la tin tức của Tả tướng quân.”

“Một lũ phế vật !!!”

“Dạ, nô tài đáng chết !”

“Cút !”

“Dạ dạ dạ.”

Mạc Dung Viêm một mình độc ẩm, A Tả, không phải là ta nhẫn tâm, Lan nhi nếu như không cẩn thận, thực sự rất dễ mất đi hai cái mạng. Đừng sợ, trở về rồi ta thề là sẽ bồi thường ngươi cho thật tốt, nhé ?

Mạc Dung Viêm tình cờ gặp một người tự xưng là đại phu ở ngoài Nam Thanh cung, tay cầm yêu bài của Nam Thanh cung tìm Tả tướng quân. Thủ vệ nói với ông là Tả tướng quân đi sứ Vưu quốc rồi, ông không tin, kéo rồi lại đẩy, lôi cả Mạc Dung Viêm vào.

Vương Duẫn Chiêu biết hắn gần đây đặc biệt để tâm tất cả những chuyện liên quan đến Tả tướng quân, cũng không dám cản trở. Mạc Dung Viêm nhận lấy thuốc trên tay ông, hơi cau mày, có thuốc gì mà trong cung không có sao ? Dặn Vương Duẫn Chiêu vào Nam Thanh cung cất thuốc, hắn xoay người lại : “Tả tướng quân đi sứ nước khác rồi, ngươi về trước đi.”

“Thực sự đi sứ nước khác rồi ?” Phó đại phu có phần không dám tin, do dự một lát vẫn không nhịn được mà nói : “Nhưng mà Tả tướng quân có thai gần ba tháng rồi a.”

 

TYV : Quyết định chuyển xưng hô của TTL thành “ta”… Có gì… sẽ sửa lại mấy chương trước sau… *ôm đầu né gạch đá*
——————–

Đệ nhị thập chương : Yêu nữa cũng vô dụng 3

“Thực sự đi sứ nước khác rồi ?” Phó đại phu có phần không dám tin, do dự một lát vẫn không nhịn được mà nói : “Nhưng mà Tả tướng quân có thai gần ba tháng rồi a.”

“Ngươi nói gì ?” Tay Mạc Dung Viêm túm lấy cổ hắn, mắt đỏ tựa như mãnh thú đang muốn cắn người : “Ngươi nói gì ?!”

Phó đại phu không nhắc lại lần thứ hai, hắn biết hắn đã nghe rất rõ ràng.

Long Tử Đồng ngồi xổm trên mặt đất, Tả Thương Lang ngẩng đầu nhìn hắn ta, hắn ta lạnh lùng đón lấy ánh mắt của nàng : “Ngươi cho là ngươi đáng thương nhất thiên hạ phải không ?”

Nàng không nói gì, hắn giật căng tóc nàng : “Thế nhưng Tả Thương Lang, ngươi là đúng người đúng tội !” Tả Thương Lang không đáp lại hắn, nàng một tay siết lấy vạt áo ngổn ngang trước ngực mình, trái tim thắt lại, càng lúc càng nghẹt thở, ngay cả tim đập cũng có vẻ mệt mỏi.

Mạc Dung Viêm, trái tim ta sớm đã chết rồi, nó đã không còn đập nữa, từ nay về sau, yêu nữa cũng vô dụng… Yêu nữa cũng vô dụng…

“Khóc đi nào, sao lại không khóc ?” Long Tử Đồng tỉ mỉ nhìn hòng muốn thấy rõ vẻ mặt nàng, nhưng nàng lại không hề rơi nước mắt. Nàng đang cười, chỉ là nụ cười xa cách kia còn khiến người ta xúc động hơn cả khóc : “Ta chỉ khóc trước mặt một người, bởi vì trước đây ta vẫn cho rằng hắn là nam nhân của ta,” Giọng Tả Thương Lang trầm thấp, câu tiếp theo, càng thấp đến mức không thể nghe thấy : “Nhưng mãi đến sau này mới ngộ ra, hắn là chủ nhân của ta… chỉ là chủ nhân mà thôi.”

Cơ thể của nàng đã đến cực hạn nhẫn nãi, thế nhưng ý thức lại vô cùng rõ ràng, đây là yêu cầu của Mạc Dung Viêm dành cho thuộc hạ từ trước đến giờ, dùng tư thế minh mẫn, nhận lấy tổn thương.

“Ta thực sự rất muốn giết ngươi, Tả Thương Lang.” Long Đồng Tử siết chặt kiếm trong tay, lại chậm rãi buông ra : “Thế nhưng ta sẽ không, ta muốn ngươi vĩnh viễn nhớ kỹ mấy ngày này, đây là cái giá ngươi phải trả cho sự đê hèn của mình.”

Một tháng sau, Vưu quốc đưa Tả Thương Lang về Viêm triều. Mạc Dung Viêm phái Vương Nam đi đón, Vương Duẫn Chiêu do dự mà hỏi : “Hoàng thượng người không đi sao ?”

Tay Mạc Dung Viêm cơ hồ bấm sâu vào lan can trổ hoa đỏ thắm, muốn đi, đương nhiên là muốn đi, nhưng làm sao mà đối mặt, làm sao mà đốt mặt đây…

Tả Thương Lang lặng lẽ trở về phủ tướng quân, cũng không để bất luận kẻ nào tới gần, Tả Vi Vi cũng nhận thấy có điều không ổn, nàng ta đuổi hết thảy đại phu ra ngoài.

Hoàng cung phái ngự y tới, ngay cả cửa phòng nàng cũng không hề đặt vào được một chân. Tả Vi Vi cũng phải nhờ ban đêm, lúc nàng ngủ say rồi mới bước vào, vén lên màn mỏng lại thất kinh, người đúng là chẳng còn ra hình người.

Mạc Dung Viêm ban đêm mới tới, Vương công công sớm đã chuẩn bị tốt.

Đứng trước cửa phòng, lại có cảm giác gần giống với nỗi nhớ quê nhà, cứ do dự mãi không dám gõ cửa. Tả Vi Vi đương nhiên mặt mày không hề khá khẩm gì, nàng thậm chí chợt nghĩ lần này do dự như thế, e là sẽ lại làm chuyện gì có lỗi với tướng quân.

Mạc Dung Viêm nhẹ nhàng đẩy cửa, nàng đang ngủ say, chỉ là ngay cả trong mơ cũng không yên, mắt nhắm, nước mắt ướt đẫm bên gối. Hắc cởi y phục trên giường, tay nhẹ nhàng kéo nàng vào trong lòng, Tả Thương Lang mở mắt, bốn mắt nhìn nhau, lại không biết nên mở miệng thế nào.

“Chủ thượng, nó rất sợ. Nó mỗi đêm đều nói cho ta biết là nó rất sợ.”

“Ai ?”

Tả Thương Lang lấy tay hắn đặt ở bụng dưới của mình, hắn liền hiểu. “Nhưng ta lại rất vô dụng, ta không thể bảo vệ được nó.” Mạc Dung Viêm trước kia thực sự không biết, có một loại đau đớn có thể chảy tràn ra từ trong lòng : “Đừng sợ, đã không sao rồi.”

“Nó chỉ sống được có ba ngày, bọn họ dùng nước nóng tẩy rửa cơ thể ta, nước kia thực sự rất nóng rất nóng, ta cầu xin bọn họ, nhưng bọn họ nghe không hiểu…” Sắc mặt của nàng trắng như tờ giấy, cũng không hề ôm chặt lấy hắn : “Ta một mực kêu gọi tên người, ta vẫn hy vọng xa vời là người có yêu ta, cho dù chỉ một chút thôi, như thế biết đâu người sẽ phái người tới cứu ta, như thế nó đã sẽ không phải chết.”

“Đừng nói nữa, A Tả. ” Mạc Dung Viêm ôm chặt lấy nàng, cơ thể hắn run rẩy tựa lá rụng mùa thu : “Sau này sẽ không bao giờ thế nữa, ta cam đoan.”

Tả Thương Lang chỉ là ngơ ngác trông màn mỏng màu trắng, lại nhẹ nhàng cười : “Nhưng ta cũng đã biết người sẽ không tới, bởi vì Khương hậu quan trọng hơn ta, giang sơn Viêm triều quan trọng hơn ai, thể diện của người quan trọng hơn ta. Hết thảy tất cả… đều quan trọng hơn ta.”

“Ngươi hận ta sao ?”

“Không hận.” Tả Thương Lang xoay người thoát khỏi cái ôm của hắn : “Bởi vì người là vua, ta hạ thần.”

Đúng vậy, người là vua, ta hạ thần. Người muốn ta hi sinh, ta cho người hi sinh.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3