Nụ hôn của quỷ (Tập 1) - Chương 39 - 40 - 41
CHƯƠNG
39
HI
HI! TẤM ẢNH ĐÁNG YÊU!
Qua sự kiện trộm
vở ghi chép lần trước, tôi quyết tâm dựa vào chính mình để đạt được thắng lợi.
Tôi không tin, nếu dựa vào trí tuệ hơn người của Quách Tiễn Ni này, kỳ thi thử
hung hãn kia sao có thể làm khó tôi được? Tuy tôi chưa bao giờ có kỷ lục vượt
qua tất cả các môn trong một kỳ thi, nhưng đó là do tôi chưa nghiêm túc học
thôi. Tất cả chuyện khó trên thế gian, chỉ sợ hai chữ “nghiêm túc”! Ha ha! ^O^
Thế nhưng, khi tan học xong trở về nhà Kim Thuần Hy để bắt đầu ôn tập, tôi mới
phát hiện ra một điều vô cùng khủng khiếp: “làm”, thật sự khó hơn nhiều so với
“nói”.
“Chết tiệt, không
hiểu ai phát minh ra mấy quyển sách này vậy, rảnh rỗi tạo đề bài làm khó người
ta hả!”
“Ôi chao~, làm
sao đây? Giống như sách trời ấy, ông trời ơi, sao ông tạo ra một đứa ngốc như
con làm gì, phải chăng có lúc ông còn ngốc hơn con?” Tên Kim Thuần Hy đáng chết
kia chắc đang thư thái ôn tập bên phòng kia nhỉ?
Haizzz~, đúng là
phiền phức, tôi chưa bao giờ thấy phiền như thế.
“Tiễn Ni, khuya
rồi vẫn chưa nghỉ ngơi à? ^O^” Lúc tôi đang vò đầu bứt tóc bực bội muốn chết ở
trong phòng, thì bác gái xinh đẹp đẩy cửa bước vào.
“He he, con vẫn
muốn ôn tập thêm chút nữa!” Tôi vội vã cười giả lả, tôi không muốn bác bị ảnh
hưởng tâm trạng vì mình.
Từ lần xem trộm
“Nhật ký quan sát” của Thuần Hiến, biết được bác gái yêu thương tôi như con
ruột, thì nhìn thấy bác lại thấy thân thiết như mẹ tôi vậy! “^o^ Đúng là một
đứa trẻ chăm chỉ, chắc cháu vất vả lắm nhỉ!” Bác gái dịu dàng vuốt tóc tôi.
Tiếng nói hiền từ của bác như ngọn gió xuân ấm áp phớt qua mặt tôi, khiến mọi
nỗi ưu phiền trong tôi giảm đi rất nhiều.
Hu hu hu hu……
~~~~~>_<~~~~~ Cảm động quá, lâu rồi không được hưởng cảm giác được mẹ yêu
chiều.
“Đúng rồi, bác
ơi, Thuần Hy chắc vẫn đang ôn tập ạ?” Tôi chỉ phòng kế bên, hỏi.
“Nó có chăm chỉ
như con đâu, chưa bao giờ học đêm cả.” Cái gì? Chưa bao giờ học đêm? Vậy mà
thành tích tốt như thế? Đúng là đồ thiên tài đáng chết, bác gái thật lợi hại,
sinh ra một cậu con trai thiên tài như thế.
Hứ hứ, Kim Thuần
Hy anh đừng vội đắc ý, trí thông minh của anh cũng có một nửa công lao mẹ anh
đó! He he, nghĩ như thế, tôi thấy tâm lý mình bình ổn hơn.
“Tiễn Ni, bác đến
để cho con xem một thứ thú vị này, phấn chấn lên nhé!” Bác gái thấy tôi ngáp
ngắn ngáp dài thì cười tươi nói. Lúc bác cười trông thật đẹp, hoàn toàn không
giống một bà mẹ đã có hai đứa con~.
“Cái gì ạ?”
“Cái này này.”
Chớp mắt, trong tay bác gái biến ra một quyển album như có phép thuật.
Mở album ra, ⊙_⊙
woa~, toàn bộ đều là những tấm ảnh Thuần Hy lúc nhỏ, nhưng bị trang điểm ăn mặc
thành con gái, thú vị quá đi mất, thì ra thiên tài cũng có mặt mà không ai biết
đến! Hi hi.
“Đáng yêu quá hả!
Vì bác cứ mong sinh một đứa con gái, lúc mang thai cũng nghĩ mình sẽ sinh con
gái nên mua một đống quần áo con gái. Ai ngờ lại sinh ra con trai, lại không nỡ
vứt đám quần áo đó, thế là lúc nhỏ đã cho nó ăn mặc như con gái! Suỵt~, đây là
bí mật giữa con và bác đó nhé, chính Thuần Hy nó cũng không biết.”
“Bác gái, mấy tấm
ảnh này đáng yêu quá, có thể cho con mấy tấm được không?” Trong đầu tôi bỗng
nảy ra một ý nghĩ quỷ quái.
“Ừ, con cứ chọn
đi, dù sao bác cũng giữ phim gốc rồi, nhưng đừng nói cho ai biết nhé.”
“Dạ, con cám ơn
bác. He he. ^O^” Tôi hí hửng chọn mấy tấm hay ho nhất. Kim Thuần Hy, anh chết
với tôi! Ha ha! Ha ha! Sáng hôm sau, tôi vẫn ngồi lên xe Thuần Hy để đến trường,
đây là một trong những điểm bắt buộc mà bác trai bác gái yêu cầu Thuần Hy phải
hoàn thành mỗi ngày. Hi hi, sảng khoái quá! …~^O^~… “Deng ~ Deng ~ Deng ~”Ngồi
lên xe, tôi vẫy vẫy mấy tấm ảnh trước đôi mắt rất đẹp của anh ta, tên này quả
nhiên đã có phản ứng, giống như nhìn thấy ma ấy, tròng mắt như muốn lồi ra
ngoài, suýt nữa rơi xuống.
Bỗng dưng anh ta
tung một bàn tay ma quỷ chụp đến chỗ tôi, nhưng làm sao tôi để anh ta đạt được
mục đích, tôi tránh né với vận tốc còn nhanh hơn ánh sáng, và anh ta chụp vào
khoảng không.
Chiếc xe đảo qua
đảo lại vì anh ta buông tay lái ra, không kịp nổi giận, Thuần Hy vội vã ngồi
thẳng lại, hai tay ôm chặt lấy vô‑lăng.
“Cô lấy ở đâu ra
thế hả?” Cuối cùng đã lộ ra bản sắc ác quỷ.
“Hi hi! ~^O^~ Bác
gái cho tôi đấy! Hi hi!”
“Bà mẹ của tôi bị
sao thế nhỉ? Dù sao đi chăng nữa, trả đây!”
“Không! Tại sao
tôi phải trả cho anh?” He he, dáng vẻ này của Kim Thuần Hy thật hiếm thấy, tôi
thấy hối hận vì đã không mang máy ảnh theo.
“Cô dám không trả
tôi xem!” Chiếc xe bỗng dưng phanh lại rất gấp, và Kim Thuần Hy lúc này, bắt
đầu xoay gương mặt khuynh quốc khuynh thành (?) của anh ta sang phía tôi, dùng
ánh mắt tuyệt chiêu – lạnh lẽo như “kim loại” nhìn tôi chằm chằm, khiến tim tôi
như muốn mọc gai, tôi chưa bị biến thành cây kem cũng là kỳ tích rồi.
Cứ theo dáng vẻ
quỷ quái của anh ta bây giờ, tôi thật sự không rõ nếu không trả lại mấy tấm ảnh
thì sẽ phải gặp tai họa bi thảm nào nữa, trong lòng bỗng cảm thấy vô cùng lo
sợ.
Không được, Quách
Tiễn Ni, sao mày lại nhút nhát co vòi lại như vậy, hãy đưa tinh thần mỹ thiếu
nữ siêu dũng cảm ra xem nào! Phải! Thế rồi, tôi cố gắng ra vẻ anh hùng… “Có thể
trả anh, nhưng…”
“Cô dám uy hiếp
tôi?”
“Quãng thời gian
trước khi thi thử giữa kỳ, anh phải dạy tôi học. Nếu tôi qua hết tất cả các
môn, tôi sẽ trả cho anh. Thế nào?”
“Bảo ‑ tôi ‑ dạy ‑
cô? Đó là – chuyện không thể!”
“Tốt, vậy tôi sẽ
đi photo ra phát cho tất cả mọi người!”
“Đừng! Được
rồi, tôi dạy cô học, nhưng có một điều kiện!”
“Anh nói đi! Chỉ
cần anh giúp tôi thì một trăm, một ngàn điều kiện cũng được!” Vui quá! Có giáo
viên thiên tài dạy, chắc chắn tôi sẽ thành công rực rỡ! “Nếu tôi giúp cô học
thêm, cô phải bảo đảm xếp trong số một trăm những người đứng đầu!”
“⊙_⊙^
Hả?” Có nhầm không đó? Với người lúc nào cũng mấp mé ở bờ vực “sinh tử” như
tôi, bảo tôi chen vào 100 hạng đầu? Chắc thành thần thoại mất thôi! Nhưng dù
sao đi nữa thì đây cũng là một cơ hội hiếm có, nếu nhận lời anh ta, thì không
những không sợ thất bại, mà còn có thể đánh dấu một bước tiến trong “hành động
săn ác quỷ bản beta” của tôi nữa, há chẳng phải nhất cử lưỡng tiện hay sao?
“Được, cứ quyết
định vậy đi!” Tôi khẳng định chắc nịch.
CHƯƠNG
40
ÔN
TẬP CÁ NHÂN
Địa điểm ôn tập
được sắp xếp trong thư phòng lớn ở tầng hai.
Một căn phòng
rộng như vậy chỉ có hai chúng tôi, đúng là một cơ hội tuyệt diệu để phát triển
mối quan hệ, nhưng, tại sao, tại sao tôi cảm thấy căng thẳng một cách kỳ lạ
vậy? *~~~* Tôi bị sao thế này, quả thực là đứa nhát gan, sao lần nào cũng như
thế?
Chẳng lẽ, chẳng
lẽ tôi thích anh ta thật sao? Không thể nào! Không thể nào! Có lẽ là vì chúng
tôi đã từng hôn nhau ư? Phải, chắc thế rồi, nhất định là thế! Dù sao đi nữa thì
cũng là hai lần mà, lần đầu lại là nụ hôn đầu của tôi, tuy xem anh ta có vẻ đã
quên từ lâu rồi… “Quách Tiễn Ni, cô không hiểu môn nào? ‑_‑“ Tôi và Thuần Hy
cùng ngồi xuống bên một chiếc bàn lớn, anh ta nghiêng sang hỏi tôi, tay phải
gác lên tay trái tôi.
Woa woa~, tôi có
thể cảm thấy nhiệt độ cơ thể anh ta, hơi nóng ấy rất dễ hâm nóng gương mặt tôi.
Đáng chết, sao tim tôi lại đập nhanh thế chứ?
Chắc anh ta không
nghe thấy nhỉ? Chết tiệt, rõ ràng anh ta là người lạnh lùng, sao trên người lại
có nhiều “điện” như vậy.
“Hả~? Ồ, hừ, hừ…
hình như… hình như đều không biết!”
“Quả nhiên là ngốc!”
“Gì? Anh nói gì?” Tên chết tiệt, đúng là chết tiệt, sao
cứ gọi tôi là ngốc mãi vậy.
Tuy rằng, tôi cũng có hơi ngốc trong chuyện học hành,
nhưng đó là do tôi bận tiến hành săn ác quỷ nên không có thời gian học mà, còn
những mặt khác thì tôi rất thông minh đó! Hứ~! ︶︹︺
“Được rồi, đừng có gầm lên như hổ cái nữa, dạy từ môn tiếng Anh vậy.” Gì nữa,
tên đáng chết kia, lại đặt biệt danh cho tôi hả, tôi từ đồ ngốc biến thành hổ
cái từ khi nào vậy? Chết mất thôi, tức chết đi mất! “Cô học thuộc từ mới của
bài này trước đi đã!” O_O^ Hả~? Không thể nào, tôi có nhớ được chữ nào đâu. Mấy
thứ khác thì tôi không chắc chắn, nhưng điểm này thì tôi bảo đảm, chắc như đinh
đóng cột.
Quả nhiên, quả nhiên từng từ mới trải ra trước mắt tôi,
T_T sắp ngất mất thôi… Chẳng nhớ được từ nào! Tại sao, tại sao tôi phải học
tiếng Anh? Tôi đâu có muốn sống ở nước ngoài, chỉ cần biết cơ bản là được mà,
chẳng hạn “em yêu anh” chính là “ai lớp vờ du”, “em nhớ anh” chính là “ai mít
sờ du”… Hu hu hu~, tế bào não vĩ đại của tôi dùng để vạch kế hoạch săn ác quỷ,
chứ không phải chết chìm trong cái đống từ vựng vô duyên này! “Này, anh đừng có
nhìn tôi chằm chằm được không? >_<^ Tôi học xong sẽ báo anh biết.” Tôi
vốn đã căng thẳng, dưới ánh mắt uy hiếp của anh ta càng thấy căng thẳng hơn,
đương nhiên là không học nổi rồi! Bó tay thôi, chẳng biết một cái gì, thế thì
viết đi viết lại trên sổ vậy, biết đâu nhớ được thật thì sao. T_T
T_T… “Speech, Speech, Speech, Kim Thuần Hy, Kim Thuần Hy, Kim Thuần Hy…” Tôi
rất nghiêm túc viết ra từng chữ từng chữ.
Đang nhập tâm thì
bỗng dưng anh ta thò đầu vào, “Cô viết cái gì thế?”
“Thì viết từ vựng
mà~!” Tôi nhìn vào vở, ngây thơ.
Khoan đã, sao tôi
viết tên anh ta nhiều như thế từ lúc nào vậy? Ngoài ba chữ đầu tiên là từ vựng
thật, thì những từ khác đều là “Kim Thuần Hy”~! Ban nãy xảy ra chuyện gì vậy?
Đầu tôi không bị úng nước đấy chứ? Chẳng lẽ, chẳng lẽ tôi cứ nhớ anh ta mãi,
nên vô thức cứ viết ra tên anh…?
Nhưng không thể
để mình mất mặt trước cái tên kia, tôi vội vã đưa tay ra che vở lại.
“Đừng giấu nữa!”
Anh ta hung hăng cướp lại, “Dám viết tên tôi xấu như thế à!”
“Có xấu đâu? Do
tên anh vốn xấu xí đấy chứ!” Tôi tức giận. Hừ, cho dù tôi viết có xấu thật thì
anh ta cũng không có tư cách nói tôi như vậy~.
“Thế thì, từ vựng
tôi bảo cô học ở đâu rồi?”
“Hừm… cái đó…”
Ghét quá, sao lại nói đến đám từ vựng đáng ghét kia chứ, biết rõ tôi chẳng nhớ
được từ nào mà.
“‑_‑ Quách Tiễn
Ni – tóm lại cô đang làm gì thế hả? Trong đầu cô chứa cái gì? Hồ dính à?!”
Anh ta lên lớp tôi như giáo viên dạy dỗ học sinh, tôi cá là mặt tôi lúc này
chưa bao giờ đỏ như thế.
“Được, tôi dạy cô
từng từ, nhớ rõ cho tôi! Không thuộc thì đừng mơ đi ngủ!” Anh ta bắt đầu chuyên
tâm dạy tôi thật, Kim Thuần Hy đáng chết kia, hứ, lúc anh ta nổi điên hay tức
giận vẫn đẹp trai quá! Cố lên, Quách Tiễn Ni! p(>‑<)q Quách Tiễn Ni, cố
lên! Không thể để anh ta khinh thường mi, lúc thi tuyệt đối không để trượt môn
nào, cũng tuyệt đối không được phụ lòng bố! Thế là, tôi cố gắng nghe, cố gắng
nhớ, dần dần công phá từng từ mới đáng ghét kia…
CHƯƠNG
41
TRONG
ĐÔI MẮT ANH ĐANG CỐ GẮNG CHE GIẤU ĐIỀU GÌ
“Nào nào, tôi là
một chú ỉn con…” Tiếng chuông quen thuộc phá vỡ không khí học hành yên tĩnh
hiếm thấy, di động tôi đang reo vang.
Có nên nghe
không? Nhưng tôi chưa thuộc hết từ vựng mà, nghe điện thoại phân tâm lắm, Kim
Thuần Hy sẽ nổi điên mất! Tôi len lén ngước nhìn Thuần Hy một cái, đúng lúc
thấy cái lườm đầy tròng trắng của anh ta: “Đồ ngốc, di động cô đang kêu kìa.”
“Đương nhiên tôi
biết rồi! Đấy là anh bảo tôi nghe đấy nhé~!” Tôi đáp lại bằng một cái lườm
tương đương, nhấc di động lên: “Alô? Ai đó?”
“Tớ là Tú Triết
đây, chẳng phải có hiển thị tên tớ đó thôi? Chắc không phải cậu quên nhập số
điện thoại tớ vào danh bạ đó chứ?” Bên kia vẳng đến giọng nói quen thuộc của Tú
Triết.
“Sao lại không
lưu, tớ chỉ không nhìn màn hình hiển thị thôi!” Tên này, bệnh nghi ngờ nặng
thật.
“Sao lâu quá cậu
mới nghe điện thoại? Đang làm gì đó?” Giọng cậu ta có vẻ rất tức tối.
“Ồ, tớ đang học
bài, bận lắm, rất tập trung nên không nghe thấy chuông điện thoại. ^O^” Tôi làm
sao nói cho cậu ta biết nguyên nhân thật sự được.
Chúa ơi, tha thứ
cho con, con không có ý tổn thương tâm hồn non nớt của Tú Triết, mà đây là lời
nói dối có thiện ý và tốt đẹp.
Chết tiệt, Kim
Thuần Hy đang nhìn tôi chằm chằm bằng cặp mắt mê hoặc chết người mà không đền
mạng, đến nỗi tôi cảm thấy toàn thân ngứa ngáy quá.
Thật là, sao lại
nhìn tôi, làm như tôi đang tiến hành giao dịch mua sản phẩm độc hại không bằng
ấy. Tên đáng ghét kia. ︶︹︺ “Cậu đang ở nhà Thuần Hy à?”
“Ừ, thì tớ nói
cậu biết rồi đó thôi?”
“Có phải đang ở
cùng cậu ấy không?”
“Đâu có, làm gì…
sao thế được, tên ấy đâu có thích ở cùng tớ?” Tôi lại nói dối rồi, tại sao phải
nói dối? Sợ Tú Triết biết sự thật sẽ tức giận ư? Tại sao tôi phải quan tâm đến
việc cậu ta có giận hay không? Rốt cuộc tôi quan tâm đến cậu ta nhiều hơn hay
Kim Thuần Hy nhiều hơn? Tôi thích cậu ta hơn hay thích Kim Thuần Hy hơn?
*>_<* Trời
ơi, sao tôi lại như thế, sao lại thành ra như vậy? Có phải tôi lăng nhăng
không? Không thể nào!...
“Tớ có một chuyện
rất quan trọng muốn nói với cậu.”
“Gì thế?”
“Trước kia tớ đã
nói rồi, cậu đừng ở nhà Thuần Hy nữa, dọn đến nhà tớ đi, tớ đã bàn với bố mẹ
rồi, họ không có ý kiến gì.”
“Cái gì? Không
được!” Sao tôi có thể dọn đến nhà cậu ta được? Khó khăn lắm tôi mới có được cơ
hội ngàn năm có một này, tôi tuyệt đối không bỏ cuộc, không bỏ cuộc! “Tại sao?
Rốt cuộc là vì sao? Tại sao cậu không chịu? Nhà tớ có thua kém gì nhà cậu ta
đâu?” Trong điện thoại lại vẳng đến tiếng gào thét như giết heo của Tú Triết,
màng nhĩ của tôi chút nữa là thủng mất, chắc là Thuần Hy cũng đã nghe thấy.
“Đây là quyết
định của bố tớ, chỉ có để tớ ở nhà họ thì bố mới yên tâm.”
“Tại sao nếu ở
nhà tớ thì không yên tâm chứ? Chẳng lẽ bố cậu sợ tớ ăn thịt cậu?”
“Bố anh ấy và bố
tớ là bạn bè lâu năm, mẹ anh ấy và mẹ tớ cũng vậy, nên bố tớ rất tin tưởng bác
trai. Còn bố cậu? Bố cậu và bố tớ có quan hệ gì đâu, bố tớ vốn không quen biết
bố cậu.”
“Con người đều đi
từ không quen biết đến quen biết mà, cậu đưa số điện thoại bố cậu cho tớ, tớ sẽ
nói bố tớ gọi cho bố cậu ngay để quen nhau, yên tâm đi, khả năng xã giao của bố
tớ thì khỏi chê.” Ặc ặc, cái tên dai nhách này, không đạt mục đích không chịu
thôi à! “Không được, sao lại thế? Tuyệt đối không được!” Tôi nói như đinh đóng
cột, không ác một tí thì sao hoàn thành mục tiêu?
“Tại sao? Tại sao
chứ? Rốt cuộc là vì điều gì?” Tiếng hét giết heo của Tú Triết lại bắt đầu.
Tên điên này, tôi
muốn ngất đi mất thôi, thôi dứt khoát đi, tôi hạ quyết tâm, cúp luôn điện
thoại, sau đó tắt máy. Thật là… tên này…︶︹︺ “Nghe tiếp đi, sao
không nghe nữa, Tú Triết chưa nói hết mà.” Giọng nói lạnh lẽo của Kim Thuần Hy
vang lên.
“Sao… sao anh
biết là Tú Triết?”
“Giọng cậu ta to
như thế, điếc còn nghe được nữa là…”
“Cậu ta bảo cô
dọn đến nhà cậu ta ở, sao cô không đi?” Anh ta tiếp tục hỏi.
“Lúc nãy tôi
chẳng đã nói rồi đó thôi? Là vì bố tôi mà, tôi phải nghe lời bố.”
“Chỉ vì nguyên
nhân đó thôi à?”
“*>_<*
Đương… đương nhiên, chẳng lẽ anh nghĩ tôi có ý đồ gì khác?” Tên chết tiệt này,
tại sao, tại sao không tin lời tôi nói? Tôi không đáng tin thế sao? Chắc anh ta
không nhìn ra nguyên nhân thật chứ?
“Không biết.”
“Không biết còn
nói?”
“Thực ra cậu ta
gọi điện cho tôi cũng có nói chuyện đó, hai người rất hợp nhau, như một đôi
hoạt bảo vậy.”
“…” Gì chứ? Đó là
lời Kim Thuần Hy nói sao? Anh ta nói tôi và Tú Triết hợp nhau? Anh ta muốn tác
thành cho chúng tôi ư? Sao lại có ý nghĩ như vậy? Sao anh ta lại có ý nghĩ như
thế chứ?
Tại sao… tại sao
tôi không nói nổi câu nào? Tại sao… tại sao trong lòng lại khó chịu như thế?
“Tú Triết là bạn
thân nhất của tôi, cũng là duy nhất, ngoài mặt cậu ta làm ra vẻ là kẻ ương
ngạnh khó chịu, thực ra nội tâm rất đơn giản, rất thánh thiện, quan trọng hơn
là, cậu ta là kẻ cố chấp, một khi yêu ai thì sẽ rất nghiêm túc.” Tại sao lại
nói với tôi những lời này? Anh ta muốn gán ghép chúng tôi thật ư?
Kim Thuần Hy, tại
sao anh phải làm thế? Tôi vất vả khó nhọc theo đuổi anh bao lâu, để nghĩ ra
những chiêu theo đuổi anh mà tế bào não cũng muốn chết hết, mà anh lại đẩy tôi
cho kẻ khác? Chẳng lẽ anh không có chút tình cảm nào với tôi sao? Một chút xíu
xiu cũng không có sao?
Hu hu hu~~~ tôi
đau buồn quá, đau buồn thật sự… Tuy rằng, tuy rằng Tú Triết cũng rất tốt…
>_< “Anh muốn nói gì?”
“Đối xử tốt với
cậu ấy! ‑_‑“ Đôi mắt đen rất đẹp của Thuần Hy nhìn tôi, ánh lên sự nghiêm túc
chưa bao giờ có. Nhưng tại sao, tại sao tôi như nhìn thấy trong đôi mắt ấy có
một thứ khác lạ, một thứ gì đó đang cố gắng che giấu… Đôi mắt anh ta sâu quá,
sâu đến không thấy đáy, tôi nhìn thấy gương mặt mê muội của mình trong đôi đồng
tử đen nhánh ấy… “Sao? Cái gì mà đối xử tốt? Tôi đã quá tốt với cậu ấy rồi, anh
còn muốn thế nào nữa? Tôi không hiểu lắm.”
“Không hiểu thì
thôi, tôi cũng không mong gì đồ ngốc như cô hiểu được.”
“Cái gì? Sao cứ
bảo tôi ngốc hoài vậy?” Cái tên này, đáng chết thật.
“Được rồi, mau
làm bài đi!” Anh ta ra lệnh bằng cái giọng không cho phép cự tuyệt.
Đương nhiên tôi
chỉ có nước ngoan ngoãn phục tùng, bây giờ anh ta là thầy của tôi mà, tuy rằng
chỉ hơn tôi có hai tuổi.

