Nữ hoàng tin đồn - Chương 12 - Phần 1

Chương
12:

Ai
hiểu tấm lòng của kẻ phong lưu

Thực ra, người tò mò không chỉ có một
mình Lục quản gia, Đường Minh Tuyên còn tò mò hơn bà ta. Cô ta cũng không biết
rằng vì sao bà ngoại lại thay đổi thái độ, hơn nữa lại giữ kín chuyện tối hôm ấy,
không hé lộ một lời. Vì thế vừa nghe tin Phong Bình quay về, ngày thứ hai cô ta
đã đến thám thính tình hình.

Chiêu bài của cô ta là hẹn Phong
Bình đi dạo phố, nói là hàng quần áo nổi tiếng ở phố Trung Hoàn có hàng mới về,
cô ta muốn đi xem, biết Phong Bình rất sành về thời trang nên muốn mời cô tư vấn.

Thế là Phong Bình cùng cô ta đi dạo
phố.

Đường Minh Tuyên vừa lái xe vừa hỏi
Phong Bình: “Mấy hôm trước chị đi đâu vậy?”.

Phong
Bình đáp: “London”.

“Chị
đi du lịch à?”.

“Không,
đi họp”.

“Đi
họp?”, Đường Minh Tuyên tỏ ra rất ngạc nhiên, “Chị, chẳng phải chị không đi làm
sao?”.

“Có,
chỉ có điều công việc khá tự do”.

“Ồ”.

Mới
nói chuyện đã nhận được câu trả lời đáng ngạc nhiên khiến Đường Minh Tuyên cảm
thấy hơi hụt hẫng. Nhưng vì cô chịu ảnh hưởng của nền giáo dục phương Tây,
không quen dò hỏi chuyện riêng tư của người khác nên câu chuyện dừng lại ở đó.

Một
lúc sau, hai người vào cửa hàng quần áo, dưới sự tiếp đón nhiệt tình của nhân
viên, Đường Minh Tuyên mặc thử trang phục mùa xuân mới nhất của nhà thiết kế
Michael ở Paris, nhân tiện bảo Phong Bình chọn hai bộ quần áo mặc thử. Phong
Bình mỉm cười từ chối, sau đó liếc nhìn giá quần áo. Đường Minh Tuyên tưởng rằng
cô chê đắt nên không khỏi nhăn nhó: Lẽ nào cô ta không dùng thẻ tín dụng của
anh hai sao?

Đi
đi lại lại hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng mua xong quần áo, hai người đến
quán cà phê cạnh đó uống trà, nói đông nói tây một hồi, Đường Minh Tuyên không
kiềm chế được tò mò, trực tiếp hỏi: “Có một buổi tối, bà em tìm chị, hai người
đã nói chuyện gì?”.

Phong
Bình cười: “Mới nói được vài câu, bà đưa cho tôi một tấm ngân phiếu, bảo tôi rời
xa anh Nam, tôi không đồng ý”.

Đường
Minh Tuyên cũng có thể đoán được những điều đó, cô muốn biết chút gì đó đặc biệt
hơn.

“Thế
thôi à? Không có gì khác à?”.

“Không
có gì khác”, Phong Bình uống một ngụm hồng trà rồi hỏi lại, “Sao bỗng nhiên em
lại hỏi điều đó?”

“Không
có gì”, Đường Minh Tuyên cũng cười, “Em chỉ muốn hỏi thế thôi mà”.

Phong
Bình cũng nghi ngờ: Lẽ nào Đường Minh Tuyên vẫn chưa biết thân phận của mình?
Đường Trạm không nói cho cô ta biết sao?

Đường
Minh Tuyên không nhận được câu trả lời mà mình muốn, lại thấy Phong Bình nghi
ngờ, đành phải cúi đầu uống trà. Thực ra Phong Bình cũng rất tò mò về chuyện
nhà họ Đường, đặc biệt là ba cậu con riêng kia, nhưng có lẽ đây là điều cấm kỵ
của người ta, không tiện hỏi trực tiếp. Thế là hai người đều chuyên tâm uống
trà.

Im
lặng một lúc, bỗng nhiên Đường Minh Tuyên nói: “Lần này anh hai rất có mắt nhìn
người”.

Phong
Bình ngạc nhiên, sau đó mỉm cười.

“Trong
số những người bạn gái trước đây của anh ấy, chị là người đặc biệt nhất, không
lấy lòng bất kỳ người nào”.

“Cảm
ơn”. Phong Bình nói rồi mỉm cười, uống trà.

Đường
Minh Tuyên mỉm cười, đang định nói gì đó, bỗng nhiên ánh mắt hướng về phía sau
cô, nét mặt có vẻ ngạc nhiên. Phong Bình hướng theo ánh mắt của cô ta, quay đầu
lại nhìn, một người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc chỉnh tề đang đi về phía họ, chính
là An Duyệt Sinh.

Anh
ta bước nhanh đến trước bàn, nhẹ nhàng gật đầu với Đường Minh Tuyên, sau đó mỉm
cười với Phong Bình và nói: “Tôi gặp khách hàng ở tầng trên, thấy cô ở đây nên
qua chào một tiếng”.

Phong
Bình không có chuẩn bị gì, bỗng nhiên gặp anh ta nên không biết phản ứng thế
nào, chỉ mỉm cười.

Đường
Minh Tuyên tinh tế liếc nhìn hai người, sau đó nhìn An Duyệt Sinh, khuôn mặt của
anh ta khá tuấn tú, đôi mắt phượng dài, ẩn chứa vẻ gì đó rất dịu dàng, còn
Phong Bình tuy mỉm cười nhưng ánh mắt có gì đó khang khác.


không có nhiều chủ đề để nói với Phong Bình nên cô ta đã sớm muốn viện cớ đi
trước, bây giờ lại thấy tò mò, nhìn Phong Bình và hỏi: “Anh đây là…”.

Phong
Bình đặt cốc xuống, giới thiệu với cô: “An Duyệt Sinh”.

Đường
Minh Tuyên thấy cái tên này quen quen nhưng bỗng chốc không thể nhớ lại được là
mình đã nghe thấy ở đâu.

Phong
Bình tiếp tục giới thiệu Đường Minh Tuyên: “Cô ấy là em gái của Đường Ca Nam”.

An
Duyệt Sinh mỉm cười với Đường Minh Tuyên: “Xin chào cô Đường”.

Đường
Minh Tuyên khẽ gật đầu.

An
Duyệt Sinh nói: “Rất xin lỗi vì đã làm phiền hai người, tôi muốn mượn chút thời
gian của cô Phong, không biết có tiện không?”. Câu cuối cùng là nói với Phong
Bình.

Anh
ta nói rõ ràng thẳng thắn như vậy, Đường Minh Tuyên đành phải kìm nén trí tò mò
rồi từ biệt trước. Đến tận lúc lái xe ra khỏi Trung Hoàn, cô ta mới chợt nhớ
ra. An Duyệt Sinh, thời gian trước họ bí mật tìm người điều tra Phong Bình, Lục
quản gia đã từng nhắc đến cái tên này, nói là anh ta đã từng tặng hoa cho Phong
Bình, lẽ nào họ có quan hệ sâu sắc hơn?

An
Duyệt Sinh ngồi xuống chỗ của Đường Minh Tuyên, chỉ nhìn Phong Bình mà không
nói gì. Ba năm nay, anh đã tưởng tượng cảnh tượng này không biết bao nhiêu lần,
bây giờ điều đó đã trở thành sự thực, nhưng lại quên mất lời mở đầu.

Từ
khi anh ta tặng hoa, Phong Bình đã mơ hồ hiểu được ý của anh ta.

Thực
ra, cô không bận tâm đến việc đối diện với anh, chỉ có điều hai người đã không
còn gì để nói thì gặp nhau để làm gì? Lẽ nào cùng nhau hồi tưởng lại những ký ức
đã qua? Tuy cô cũng tin rằng trên thế giới này có những đôi tình nhân chia tay
rồi vẫn có thể làm bạn của nhau, nhưng bản thân cô, từ lúc bắt đầu đến lúc kết
thúc, cô không có ý nghĩ và dự định ấy.

Cả
hai cùng im lặng, một lúc lâu An Duyệt Sinh mới nói: “Anh đã tìm em”.

Phong
Bình cười và nói: “Em biết, em nhìn thấy tin nhắn tìm người trên báo”.

“Dù
thế nào đi nữa, dù anh có gì sai thì em cũng không nên bỏ đi như thế, hành động
ấy của em thực sự rất không đạo đức”.

“Em rất xin lỗi”.

An Duyệt Sinh lại im lặng.

Thái độ ấy của cô khiến anh có chút
ngạc nhiên, không giải thích với anh cũng không thanh minh cho mình, cô thực sự
đã thay đổi rồi. Trước đây anh nói cô hai câu, cô không thấy ấm ức mà vội vàng
giải thích, vì sao bây giờ lại hờ hững như vậy?

Anh khẽ ho một tiếng rồi nói: “Trước
đây em… không thế này”.

“Trước đây em thế nào?”.

“Ha ha”, An Duyệt Sinh khẽ cười hai
tiếng, thực ra anh cũng không hiểu rõ lắm về chuyện trước đây, chỉ có điều thái
độ của Phong Bình với anh thay đổi, trong lòng cảm thấy hụt hẫng nên không kìm
được nhắc lại chuyện đã qua.

“Bây giờ em chín chắn hơn nhiều rồi”.

“Ba năm rồi mà”.

Phong Bình mỉm cười, bưng cốc trà
lên uống một ngụm. Trà đã nguội, vừa đắng vừa chát. Cô cũng không kìm được,
trong đầu bỗng hồi tưởng lại trước đây mình như thế nào. Nhưng những ký ức ấy
đã chìm xuống nước, chảy về phía trước, sóng nước gập ghềnh, không nhìn rõ được.

Cô đã từng tưởng rằng, anh không
yêu cô là chuyện xót xa nhất trên đời này.

Về sau cô phát hiện mình cũng không
yêu anh, đó mới là chuyện xót xa nhất trên đời này.

An Duyệt Sinh thấy cô ngồi ngay trước
mặt, đầu hơi cúi xuống, miệng khẽ mỉm cười. Thời gian dường như rất “thiên vị”
cô, năm tháng chỉ nhẹ lướt qua người cô, êm dịu, nhẹ nhàng, dường như không để
lại chút vết tích nào. Nếu nhất định phải nói là có thì đó là sự tao nhã mà năm
tháng đã gọt giũa, mài mòn.

Anh không kìm được, thầm than thở
trong lòng: Một người như thế này, sao năm ấy anh lại nỡ từ bỏ cơ chứ, đúng là
phải khâm phục bản thân mình.

“Mấy năm nay em đều ở Thánh Anh
à?”.

“Không”, Phong Bình nói xong ngừng
lại một lát, thấy anh ta không nói gì, lại bổ sung thêm một câu, “Ở trong nước
rồi lại ra nước ngoài, năm ngoái mới quay về”.

“Quay về bao lâu rồi?”.

“Khoảng hơn nửa năm gì đó”.

“Anh nhìn thấy ảnh của em trên báo,
ảnh đính hôn của em và Đường Ca Nam…”, An Duyệt Sinh ngừng một lát, cười gượng
gạo, “Nói thật, lúc ấy anh thực sự cảm thấy ngạc nhiên”.

“Ha ha”, Phong Bình thản nhiên cười
một tiếng rồi nói, “Thực ra em cũng rất ngạc nhiên”.

Ý cô muốn nói là mình nhất thời
kích động nên đã nhận lời cầu hôn của anh ta, biến một trò đùa có thể cho qua
thành một chuyện lớn như vậy, bây giờ xem ra vẫn có xu hướng tiếp tục. Nhưng An
Duyệt Sinh lại nhầm tưởng rằng ý của cô là giấc mộng hão huyền được bước chân
vào nhà giàu nay thành hiện thực nên gật đầu, tỏ ra rất hiểu cô.

“Anh thấy mừng thay cho em”.

“Cảm ơn, em cũng mừng thay cho
anh”. Phong Bình nhìn anh chân thành và nói: “Thật đấy, anh là người có tài, chỉ
là không tìm được không gian để phát triển. Em biết lúc ấy anh rất chán nản, rất
đau khổ, bây giờ thành công rồi, em thực sự mừng thay cho anh”.

An Duyệt Sinh không ngờ cô lại nói
những lời ấy, hoàn toàn không có chuẩn bị, bỗng chốc thấy rối bời, cảm thấy
lòng chua chát nên vội quay đầu về phía cửa sổ.

Thì ra cô biết điều đó. Anh cứ tưởng
cô không hề quan tâm đến anh. Hồi ấy, anh đang ở trong thời kỳ đau khổ nhất của
cuộc đời, đang quá độ từ một chàng thanh niên ngây thơ thành một người đàn ông
chín chắn, lý tưởng và nhiệt tình bị hiện thực tàn khốc mài mòn, từng bước từng
bước học cách thỏa hiệp với xã hội. Lúc ấy, ngay cả bản thân mình anh cũng thấy
vô cùng căm ghét, dĩ nhiên cũng không có khả năng gánh vác một gia đình, không
phải vì anh không yêu cô mà vì họ gặp nhau không đúng lúc.

Anh không nói gì, Phong Bình cũng
chỉ lặng lẽ ngồi nhìn cốc trà, nó đã thực sự nguội hẳn, biến thành màu gỉ sắt,
chỉ nhìn màu sắc ấy thôi cũng đủ khiến người ta thấy miệng đắng ngắt.

Trong tĩnh lặng, điện thoại của An
Duyệt Sinh bỗng đổ chuông.

Anh rút điện thoại ra nhìn rồi nói
với Phong Bình: “Anh nghe điện thoại”.

Phong Bình gật đầu.

Anh bước sang một bên nghe điện thoại,
một lúc sau quay lại nói là công ty có chút việc, cần phải quay về xử lý.

Phong Bình gật đầu.

Nhưng An Duyệt Sinh vẫn chưa đi,
anh hỏi: “Anh muốn gặp em một lần nữa, có được không?”.

Phong Bình hơi ngạc nhiên, sau đó mỉm
cười.

Anh nói tiếp: “Anh còn nhiều điều
muốn nói với em”.

Phong Bình gật đầu và nói: “Được,
em cũng có vài điều muốn nói với anh”.

An Duyệt Sinh đưa cho cô tấm danh
thiếp: “Trên đó có số điện thoại của anh”.

“Ok”.

“Vậy anh đi trước đây”.

Phong Bình gật đầu.

Sau khi An Duyệt Sinh đi, cô ngồi ở
đó một lúc, nghe xong bản piano du dương rồi mới đứng dậy ra về.

Phố Trung Hoàn nằm ở trung tâm
thành phố Thánh Anh, cách khách sạn Thời Quang hai quãng phố đi bộ. Cô nhìn đồng
hồ, hơn bốn giờ chiều, vẫn còn một chút thời gian nên quyết định qua bên đó.

Vì mới gặp lại người yêu cũ nên
trong lòng có chút phiền muộn.

Những năm tháng đã qua, dù là vui vẻ
hay đau khổ, chỉ cần cho nó sống lại trong hồi ức thì trí nhớ sẽ tự động cắt bỏ
đi những phần không hay, sự cách biệt về thời gian cũng tạo cho nó những vầng
ánh sáng dịu nhẹ, giống như phong cảnh trong một bức tranh cổ xưa, nhìn thì rất
đẹp nhưng có chút gì đó mờ ảo, xa vời.

Cô vừa đi vừa suy nghĩ vẩn vơ, đến
khách sạn Thời Quang từ lúc nào không biết, không ngờ Phương Quân Hạo cũng quay
về, đúng là niềm vui bất ngờ.

Sau một hồi hàn huyên, anh ta hí hửng
cho cô xem những tác phẩm nhiếp ảnh của mình.

Phong Bình giở ra xem, không phát
hiện bức nào đặc biệt “chấn động” nên không hề khách khí đặt câu hỏi: “Quân Hạo,
không phải cậu ngộ nhận giữa hứng thú với nhiếp ảnh và sở trường của mình chứ?”.

“Cái gì?”. Phương Quân Hạo chau
mày.

“Giống như viết văn ấy, có người tưởng
rằng mình thích viết văn thì nhất định viết được những tác phẩm hay. Có phải cậu
cũng vậy không, ngộ nhận giữa hứng thú sở thích với tài năng thiên bẩm, tưởng rằng
mình thích là có thể chụp được những tác phẩm xuất sắc?”.

“Phong… Bình!”, Phương Quân Hạo
không thể kiềm chế được, giật lại cuốn album tuyệt đẹp rồi hét lên, “Không có
khả năng thưởng thức nghệ thuật, không có con mắt nghệ thuật, lại còn nghi ngờ
khả năng chuyên nghiệp của tôi, cậu sỉ nhục người quá đáng rồi đấy…”.

Anh ta không hề chú ý đến phong độ
của mình mà bất lịch sự đuổi khách: “Cậu đi ra, mau mau đi đi”.

Phong Bình vỗ tay và nói: “Được
thôi, bây giờ tôi sẽ đi nói với chú Phương là cậu không có tài năng nhiếp ảnh
gì cả, vẫn hợp với quản lý khách sạn hơn”.

Phương Quân Hạo vội vàng thay đổi
thái độ, cười trừ và nói: “Nữ hoàng của tôi ơi, bề tôi nhất thời lỡ lời, tội
đáng muôn chết, xin người hãy tha cho bề tôi”.

Phong Bình phì cười: “Xem cậu kìa,
làm gì mà căng thẳng thế, tôi đi tính sổ sách với chú Phương…”.

Phương Quân Hạo toát mồ hôi hột:
“Cung kính tiễn nữ hoàng”.

Phong Bình đã quá quen với trò đùa
này rồi, cô không thèm để ý đến anh ta mà đi thẳng vào phòng làm việc của
Phương Bá Thao, tìm ông ta tính toán sổ sách. Tuy trên danh nghĩa khách sạn Thời
Quang đã thuộc về nhà họ Phương, chỉ có điều chủ tịch Phương cổ hủ, bảo thủ vẫn
muốn tuân theo quy định, báo cáo lên trên.

Cô bước vào phòng làm việc, lấy chiếc
kẹp ngân phiếu trong túi, đặt một tập cuống phiếu lên bàn làm việc.

Phương Bá Thao cầm tập cuống phiếu
rồi lật ra xem, ông cười và nói: “Số tiền này ít hơn hai số 0 so với dự đoán của
tôi, khá lắm, biết tiết kiệm rồi”.

Phong Bình phì cười: “Chú Phương,
chú quên rồi sao, cháu đã tìm được phiếu cơm dài hạn, hai số 0 ấy do Đường Ca
Nam trả”.

Phương Bá Thao đập tay vào đầu, tỏ
ý đầu óc hồ đồ, sau đó cười và nói: “Thực sự chú vẫn chưa nghĩ đến điều đó, con
gái nhà họ Phong cũng biết tiêu tiền của đàn ông…”.

Phong Bình cười rất tươi rồi nói:
“Khi con gái tiêu tiền của đàn ông, nhất định không được ngần ngại, vì cơ hội
như thế này không có nhiều, hơn nữa nhà họ Đường cũng rất giàu có”.

Phương Bá Thao cười, cất cuống phiếu
vào ngăn kéo, sau đó bỗng chợt nhớ ra chuyện gì đó, đứng dậy đi đến chỗ két bảo
hiểm lấy một tờ báo đưa cho cô: “Cái này giữ lại cho cháu, không biết cháu xem
chưa?”.

Phong Bình cầm lên xem, là số báo của
mấy hôm trước, Jennifer và hai chị em nhà họ Chu trong bức ảnh hoành tráng.

Cô mỉm cười và nói: “Cái này cháu vẫn
chưa xem…”. Nói xong, cô cúi xuống đọc.

Đại ý của bài báo là: Jennifer nhận
lời phỏng vấn của đài truyền hình, qua ống kính nói lời xin lỗi với hai chị em
nhà họ Chu, nói chuyện tối ngày mười bốn chỉ là chuyện hiểu lầm, người dẫn
chương trình hỏi tỉ mỉ thì bà ta bày tỏ không tiện tiết lộ.

Phong Bình đọc xong, gấp báo lại rồi
mỉm cười.

Bỗng nhiên Phương Bá Thao nói:
“Chuyện này Đường Ca Nam giải quyết rất thỏa đáng. Từ trước đến nay cháu đều từ
chối vệ sĩ, vẫn nên kín đáo một chút thì tốt hơn. Vụ án của chủ thuyền Đào
Nguyên sắp được hai tháng rồi, cảnh sát vẫn không có chút manh mối nào…”.

Phong Bình nổi hứng tò mò, nhìn chằm
chằm vào ông ta và nói: “Thật không biết là do ai làm?”.

Phương Bá Thao nhìn cô một lúc lâu
rồi thở dài và nói: “Nghe Lão Thất nói thì là do tổ chức phản động của Nhật
làm”.

Phong Bình khẽ thở dài và nói:
“Chúng cũng thật là hung hăng”.

“Không liên quan gì đến chúng ta”.

“Dĩ nhiên”, Phong Bình gật đầu, sau
đó nhìn đồng hồ và nói, “Cháu phải về rồi”.

“Ăn cơm xong rồi đi. Chú thông báo
với nhà ăn làm món mà cháu thích ăn nhất”.

“Không cần đâu, chú Phương”, Phong
Bình đứng dậy ngắt lời ông ta, mỉm cười và nói, “Đường Ca Nam nói tối nay có bất
ngờ”.

“Vậy à?”, Phương Bá Thao gật đầu,
nét mặt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, “Vậy thì, xem ra hai người tiến triển khá
thuận lợi đấy chứ”.

Phong Bỉnh mỉm cười thẹn thùng,
không biết nên phủ nhận hay thừa nhận, chỉ biết lè lưỡi và nói: “Cháu đi đây”.

Thực ra, bất ngờ mà Đường Ca Nam
nói chẳng qua là bù ngày lễ Tình nhân.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3