Cảnh báo Bão ( 39 Manh Mối – Quyển 9) - Chương 14.1
Chương 14
***
Quay trở lại xe,
Dan đập tay chiến thắng với Amy mạnh tới nỗi tay con bé đỏ cả lên.
“Tụi mình làm được rồi!” nó reo lên. “Lũ Hổ Mang –
đã biến thành giun đất bò đi khỏi mình rồi và đang bò vô một cái hố ở đâu đó rồi! Ha!”
Amy cho phép bản
thân thưởng ngoạn cảm giác lấp lánh và hân hoan từ vẻ phấn khích của thằng bé
trong đôi phút. Phản ứng của con bé còn mạnh mẽ hơn vậy. Con bé cảm thấy gần
như choáng váng về việc tụi nó hoàn toàn săn đuổi Isabel Kabra và thành công
trong việc đoạt lấy chiếc răng nanh.
Sự nhiệt tình của
Dan bùng nổ làm thằng nhóc hoàn toàn quên mất việc cẩn trọng. “Giờ thì chúng ta
có biểu tượng của cả bốn nhà rồi!” nó la to, hoàn toàn không để ý đến cái nhìn
hoảng hốt của Amy.
Tuyệt. Nellie vốn
chỉ biết về con rắn và chiếc nanh trước đây, nhưng giờ thì cô nàng biết tất cả
mọi thứ.
Dan tiếp tục lảm nhảm.
“Nhưng chúng ta vẫn không biết mấy cái đó để làm gì, vậy nên chúng ta làm gì tiếp
đây?”
Amy đã nghĩ qua điều
này rồi.
“Nellie, chị có thể
gọi cho Miss Alice chứ? Hỏi bà coi bà có nhớ ra bà Grace đã thực sự quan tâm tới
cái gì khi bà ở đây không? Ý em là, cái gì đó khác ngoài chiếc bông tai.”
Cuộc gọi sau đó có
hiệu quả nhiều hơn tụi nó mong đợi. Miss Alice nhớ lại rằng bà Grace đã bị mê
hoặc bởi khu khảo cổ ở Cảng Hoàng Gia và giành rất nhiều thời gian ở đó. Theo gợi
ý của Miss Alice, tụi nó gọi tiếp cho Lester tại Nhà Lưu trữ. Vì Lester là một
nhà sử học, cậu chàng biết tất cả về Cảng Hoàng Gia. Anh chàng sẽ gặp tụi nó ở
đó khi anh ta tan sở.
Lộ trình đến Cảng
Hoàng Gia đưa tụi nó đến với Palisadoes, một dải đất nhô ra và uốn lượn ra biển
cả. Bán đảo nhỏ hẹm tới mức tụi nó cùng lúc có thể nhìn thấy nước của Cảng
Kingston ở một bên và biển cả mênh mông ở phía bên kia. Lester đã hướng dẫn
Nellie lái xe tới một nhà tờ tên là St. Peter. Nhà tờ không phải là một nhà thờ
to lớn, ấn tượng – chỉ là một nhà thờ trắng nhỏ bé.
Lester đã chờ sẵn ở
đó và chào mừng tụi nó với một nụ cười dễ thương của anh chàng.
“Đây là St. Peter,”
anh chàng nói. “Có vài thứ ở đây anh muốn tụi em nhìn quan.”
Anh chàng dẫn tụi
nó băng qua sân nhà thờ, tới một nghĩa trang nhỏ.
“Đây này,” anh chàng
nói, chỉ vào một ngôi mộ đá nằm ngang trên mặt đất.
Amy đọc dòng ghi
chú lớn lên cho cả bọn cùng nghe.
“Nơi đây an nghỉ
thi hài của Lewis Galdy người đã rời khỏi trần thế này tại Cảng Hoàng Gia vào
ngày 22 tháng 12 năm 1739, thọ 80 tuổi. Ông sinh ra tại Montpelier, Pháp nhưng
rời bỏ quê hương vì đức tin và đến định cư tại hòn đảo này nơi mà ông bị nuốt
chửng bởi trận Đại Động Đất năm 1692 và bởi thiên tai ông bị ném xuống biển và
được cứu thoát một cách diệu kỳ bằng cách bơi cho đến khi được một con tàu vớt
lên. Ông đã sống nhiều năm sau đó trong sự nổi tiếng tột cùng. Được yêu thương
và thương xót bởi tất cả mọi người khi từ trần.”
“Bị nuốt chửng bởi
Đại Động Đất?” Dan hỏi.
“Ngày 7 tháng 6 năm
1692.” Lester đáp. “Một trận động đất rất lớn, tiếp theo là sóng thần và dư chấn.
Có lẽ là, Lewis Galdy đã rơi vào một trong các khe nứt như các khe khác. Hầu hết
mọi người chết khi các cơn dư chấn khép các khe nứt lại. Nhưng bằng cách nào
đó, ông ta thoát được và ra tới biển cả dặm ngoài kia.”
“Đúng là một chuyến
du hành!” Dan thốt lên.
Lester cười toe
toét. “Anh đã nghĩ là em sẽ thích mà.”
“Thật tuyệt vời khi
ông ta trải qua bấy nhiêu chuyện mà vẫn còn sống!” Amy nói.
“Trận động đất đã
phá hủy hai phần ba thành phố,” Lester tiếp. “Em có thể nhận thấy điều đó trên
đường tới đây, giờ khá yên tĩnh, chỉ còn là một làng chài bé nhỏ.”
“Đó chắc hẳn là một
trận động đất ra trò,” Nellie nói.
“Em cá là có những
cơn sóng,” Dan lên tiếng. “Kiểu như mấy cơn sóng thần. Nó tràn vào phủ lên cả
vùng.”
“Gần như vậy,” Lester
nói, “nhưng chưa đủ. Cả thành phố đã được xây dựng trên cát. Trận động đất và
cơn sóng thần đã làm nền đất bất ổn, và gần như cả thành phố đã sụt xuống dưới
hố cát.”
Dan há hốc miệng.
“Cả thành phố ư? Trời ơi!”
“Giờ đây người ta gọi
là Sunken City – Thành phố bị chìm, theo cách đó.” Lester nói, chỉ tay về phía
Đông Bắc. “Anh đã làm vài nghiên cứu cho các đoàn khảo cổ. Thành phố Sunken được
coi là một trong những khu vực khảo cổ màu mỡ nhất ở khu Ca ri bê – thực ra là
cả khu vực Tây Bán cầu. Một thành phố từ thế kỷ thứ mười bảy, được bảo tồn dưới
làn nước!”
Amy cảm thấy nhiệt
huyết dâng tràn. Con bé luôn yêu thích lịch sử, nhưng Lester đã làm con bé nhận
ra rằng lịch sử không chỉ là những mốc thời gian và địa điểm và tên gọi. Quá khứ
đang sống quanh anh chàng, hàng ngày luôn.
“Cũng có một vài
con tàu quan trọng ở khu vực cứu hộ quan trọng.” anh chàng nói. “Chúng cũng
đang được khai quật một cách cẩn trọng.”
Amy để tâm hơn.
“Chúng ta tới đó được không? Chúng ta có thể coi công việc khai quật được
không?”
Grace, con bé nghĩ.
Miss Alice nói bà Grace đã dành nhiều thời gian ở đây. Có lẽ sàng lọc và tìm kiếm
xung quanh nhằm tìm thêm những gì liên quan tới Anne Bonny hoặc Vú Em. Khu vực
đào bới có lẽ là một nơi hoàn hảo để bắt đầu tìm hiểu xem bà đã tìm kiếm điều
gì …
“Em muốn đi xem ư?”
Nụ cười của Lester càng rộng hơn thường lệ. “Thường thì họ không cho khách du lịch
vào đâu, nhưng để anh xem anh có thể làm được gì,” anh chàng nói, và nháy mắt.
Dan ngước nhìn anh
chàng, “Lester, anh quẩy lên nào!”
Lester cười lớn.
“Cám ơn! Nhưng reggae(1) mới là phong cách của anh.”
“Ờ thì,” Dan nói cổ
vũ. “Lester, anh reggae đi!”
Trên xe, khi tụi nó
tới gần mép biển ở phía bên kia của bán đảo, Amy cảm thấy ngạc nhiên đến lần thứ
một trăm về sắc màu của biển cả.
“Xanh-công-ngọc,”
con bé thì thào.
Rồi con bé chớp mắt.
Amy lôi chiếc kính
lúp và sợi dây vàng ra khỏi ba lô của mình.
“Gì vậy?” Dan nói.
“Tụi mình đã bỏ lỡ gì à?”
Amy đảo mắt. “Chị
biết rồi!” con bé nói. “Đó không phải là từ ngữ. Đó là một dạng – giống như là
chữ viết tắt.” Con bé lục lọi một lúc trong ba lô và lấy a một cây viết và một
tập giấy ghi chú nhỏ.
“Nhìn nè,” con bé vừa
nói vừa viết.
EKTOMALUJA EK –
Ekaterina TOMA-Tomas LU – Lucian JA – Janus
“Tuyệt!” Dan nói.
“Hẳn là vậy rồi!” Rồi nó xịu mặt. “Nhưng vẫn là chuyện cũ à. Ngay cả khi chúng
ta biết nó là gì, chúng ta cũng chẳng biết làm gì với nó. Nó đấm vào lòng bàn
tay mình trong thất vọng. “Thật khó chịu mà!”
Amy đặt dải vàng lại.
“Chị biết,” con bé nói, “nhưng lùi một bước tiến hai bước– mọi chuyện diễn ra
vậy thôi.”
Dan kháng cự lại sự
xoa dịu đó.”KHÔNG có bước lùi nào sẽ tốt hơn,” nó lầm bầm.
Khu vực khai quật ở
Cảng Hoàng Gia là một khu khai quật khảo cổ, không phải là một điểm thu hút
khách du lịch. Mọi việc hầu hết được thực hiện tại lán trại Quonset không xa bến
tàu chính.
Lester dắt tụi nhỏ
đi vào trong lán trại. Đó là một khoảng không rộng lớn. Những chiếc bàn dài nối
vào nhau ở cả hai vách tường.
Dọc theo những bức
tường phía sau là bàn làm việc và máy tính. Có khoảng gần chục người trong căn
phòng, làm việc tại bàn dài hoặc trên máy tính. Xuống phía giữa mặt sàn, có nhiều
thùng chứa những vật kỳ lạ và cả những đồ phía trên và phía dưới tấm vải bạt.
Thật khó có thể nói rằng những “vật” đó là gì; mọi thứ đều có vẻ được bao phủ bởi
một sắc màu nâu nâu xám xám và xanh lá.
Amy cảm thấy chút
rùng mình xuyên khắp cơ thể. Mấy màu sắc này – rỉ sét và tảo và rong – nghĩa là
mọi thứ ở mấy cái đống này đều đến từ bên dưới mặt biển. Từ Sunken City, hoặc từ
những con tàu…
“Vật này được khai
quật từ năm tòa nhà bị nhấn chìm trong cát và đã được nhận thấy là được bảo quản
tốt,” Lester nói. “Ở trên các bức tường, em có thể thấy các bức vẽ kiến trúc về
những tóa nhà đó đã từng ra sao.”
“Có cái nào trong
đám này từ một con tàu cướp biển không?” Amy hỏi.
“Không thể nào,”
Lester đáp. “Những con tàu, chúng ta không làm việc trên chúng. Việc đó được thực
hiện bởi các công ty cứu hộ tư nhân. Nhưng Cảng Hoàng Gia đã từng là nơi trú ẩn
của cướp biển trong nhiều năm. Chúng ta có lẽ không thể biết chắc được, nhưng
các hiện vật chúng ta tìm thấy trong những tòa nhà này – có thể một vài trong số
chúng đã từng trong tay của cướp biển.”
Amy nhìn Dan đầy ẩn
ý. Vật gì đó Anne Bonny đã từng chạm vào có thể nằm trong chính căn phòng này.
“Đi đi và tìm
quanh,” Lester nói. “Làm ơn đừng chạm vào gì hết, nhưng anh sẽ vui lòng trả lời
những câu hỏi của tụi em. Ở phía này này” – anh chàng chỉ về phía bức tường bên
trái – “Họ đã phục chế những vật lớn, và phía bên phải là những vật nhỏ hơn.”
Amy và Dan hướng về
phía bên phải của lán trại. Ba người đang làm việc tại chiếc bàn dài, dùng nhiều
công cụ khác nhau. Một vài cái nhìn như dụng cụ nha sĩ – mấy cái máy đánh bóng
tỉ mẩn và đồ bẩy. Có cả kính lúp và kính soi kim hoàn và thậm chí cả một cái
kính hiển vi. Có đám bàn chải đủ mọi kích cỡ nữa, từ loại dùng để rửa chén tới
cả những cái cọ vẽ tốt nhất.
Một người phụ nữ
đang xử lý một vật trông như một cái tô lớn. Một người khác đang xử lý bộ đồ bằng
bạc dơ hầy trước mặt cô ta. Amy bước chậm theo chiều dài của căn phòng, rồi ngừng
bước và quan sát mọi việc. Thật tỉ mẩn, con bé có thể nói như vậy; có thể mất
nhiều ngày trời chỉ để làm sạch một cái nĩa.
[1]Reggae
là một phong cách âm nhạc từ Jamaica. Có thể Google để hiểu rõ hơn.
Đây là cách chơi chữ cho Dan nói với Lester là "Lester, you Rock"

