Dear Julie! - Finding Love 04 - Part 1

The real
lover is the man who can thrill you by kissing your forehead

or smiling into your
eyes or just staring into space.

― Marilyn Monroe
[1]

Sáng nay bầu trời
trong vắt nhưng cái lạnh vẫn se sắt như bao ngày khác. Nàng lái xe qua cánh cổng
để chạy dọc theo con đường ẩn mình bên dưới những hàng cây rậm rạp và đến với
căn nhà khuất sau những ánh nhìn của mọi người. Nơi này vốn dĩ đã yên tĩnh,
nhưng mùa đông đến càng khiến nó trầm mặc nhiều hơn. Đỗ xe lại một nơi quen thuộc,
nàng rảo bộ về phía căn nhà có Karl đang chờ.

Gõ nhẹ cánh cửa như mọi lần, anh mở cửa chào đón nàng và
khi cánh cửa ấy khép lại, anh đón nàng thêm một lần nữa bằng những nụ hôn cứ
như thể cánh cửa kia là chiếc cổng của thế giới thuộc về riêng họ.

“Em nhớ anh!” Giọng
nàng vang khẽ qua những chiếc hôn và vòng tay quanh cổ anh.

Tuy nhiên nụ hôn của
họ bỗng dừng lại trước sự ngạc nhiên của nàng. “Chuyện gì thế?” Nàng tròn mắt
nhìn anh đầy khó hiểu.

Anh chẳng nói gì, chỉ
nhìn nàng trong vài giây với ánh nhìn đầy suy tư để rồi sau đó lại kéo nàng vào
lòng và hôn lên tóc nàng. “Anh cũng nhớ em!” Đó là một nỗi nhớ mà anh chưa từng
trải qua trước đây bao giờ.

Sự băn khoăn của
nàng biến mất hoàn toàn khi anh ôm lấy nàng và đưa nàng vào bên trong căn nhà ấp
ám của mình. Nàng đứng đấy, nhìn quanh mọi thứ để nhận ra anh đã dọn dẹp căn
nhà này sạch sẽ đến thế nào tựa như đây là lần đầu tiên nàng đến. Rồi anh tiến
đến phía sau nàng.

“Anh đã dọn dẹp nhà
cửa để đón em sao?” Nàng hỏi vì không biết nên nói gì vào lúc này. “Nơi này chẳng
giống với căn nhà của một người đàn ông độc thân chút nào.”

“Anh có dọn một
chút.” Trong căn nhà chỉ có hai người, nàng có thể cảm nhận được sự hiện diện của
anh gần nàng như thế nào khi anh đến sát cạnh nàng. “Để anh giúp em cởi áo
khoác.”

Anh đặt tay lên hai
ve áo của nàng, nàng giúp anh cởi bỏ chiếc áo khoác dày của mình. Và rồi một nụ
hôn lại được đặt lên cổ nàng khiến nàng rùng mình dù nàng đang mặc một chiếc
váy len cổ lọ. “Thật tốt khi có em thế này.” Anh thì thầm và cắn nhẹ lên dáy
tai nàng. Một luồng điện chạy dọc nàng khiến cả cơ thể của nàng phản ứng lại giọng
nói của anh.

Chiếc áo choàng rơi
nhẹ xuống sàn nhà trải thảm, một cánh tay của anh vòng quanh hông nàng, ôm lấy
nàng từ phía sau. Bàn tay còn lại, anh cho phép mình vuốt ve làn da lạnh lẽo
nơi khuôn mặt của nàng. Nàng xoay người, đặt tay quanh làn da thô ráp chưa cạo
râu của anh, tìm kiếm bờ môi anh cùng những nụ hôn khác. Và anh trao nó cho
nàng. Anh chà xát môi mình lên làn môi của nàng, cảm nhận mùi son phảng phất
đâu đó và dư vị của cà phê còn vương lại.

Trong khi những nụ
hôn được trao một cách đầy sâu lắng, bàn tay anh lại bắt đầu lang thang theo
cách nó muốn. Khi anh đặt tay mình lên ngực nàng, giữ nó lại và siết nhẹ, một
tiếng rên khẽ chợt vang lên trong nàng. Ẩn bên dưới lớp vải lên và áo ngực, làn
da và cơ thể nàng đã nhanh chóng phản ứng lại với những cái vuốt ve của anh.

Khi môi anh rời môi
nàng, nó cứ thơ thẩn trên làn da nơi cổ nàng, rồi lại hậm hực vì không thể chạm
được trực tiếp vào nàng. Những ngón tay anh vương lại trên đôi gò bồng của nàng
mang đến nàng cảm giác như thể không khí xung quanh đã bị rút cạn. Nàng nhắm mắt
để tận hưởng sự vuốt ve của anh. Cuối cùng bàn tay anh cũng từ bỏ vị trí của nó
để tìm đến một nơi khác hoang dại hơn. Chúng lướt đi trên làn da nàng, rồi eo
nàng, lần tìm xuống mép váy của nàng. Những ngón tay của anh chạm vào làn da mỏng
manh trên đùi nàng, rồi đi lướt dần lên trên bên dưới chiếc váy. Chúng cứ đi
mãi, đi mãi cho đến khi chạm vào nơi bí ẩn của người phụ nữ.

Một âm thanh mãn
nguyện thoát ra từ anh khi anh chạm vào nơi sâu thẳm của nàng và nhận ra chúng
đã sẵn sàng để dành cho anh. Rồi anh để những ngón tay khám phá vùng đất hoang
dại của nàng. Hơi thở của nàng đứt quãng khi anh vuốt ve phần mềm mại ấy. Trong
khi nàng vẫn còn trong cơn mê đắm của những chiếc hôn nơi anh, ngón tay hư hỏng
của anh khám phá bên trong nàng. Những ngón tay của anh tra tấn, dày vò nàng
khiến đôi chân nàng mềm nhũn và nàng phải bám chặt vào anh để không bị ngã.
Phía sau nàng, cơ thể của anh đang bị ép chặt vào nàng. Và nàng có thể cảm nhận
được sự căng cứng nơi ấy của anh. Họ chạm vào nhau theo cách của riêng họ. Anh
cứ đưa nàng đi hoang bằng những cú vuốt ve và di chuyển của ngón tay mình. Nhịp
thở của nàng mỗi lúc một tăng dần cùng tốc độ của ngón tay anh. Rồi khi nàng cảm
thấy lý trí của mình bắt đầu rời xa khỏi tầm với thì anh đột nhiên rút tay mình
ra khỏi nàng, để nàng rơi tự do và rên rỉ một lần nữa. Nhưng trước khi nàng có
thể nói được điều gì, anh đột nhiên đẩy nàng đến chiếc bàn gần đó, và rồi anh để
vật nam tính của mình tiến thẳng vào nàng. Nàng hít sâu khi cảm nhận được sự to
lớn của anh trong mình. Rồi anh di chuyển, nàng muốn xoay lại để đối diện với
anh, nhưng anh đã ấn nàng xuống bàn, để khuôn mặt của nàng áp lên mặt bàn lạnh
lẽo trong khi lưng nàng áp vào lòng ngực anh, chiếc váy của nàng bị xốc lên đến
hông. Anh từ chối để nàng quay lại, anh đi vào nàng từ phía sau, thúc vào nhiều
hơn và nhanh hơn. Rồi anh kéo nàng lên, để họ đứng thẳng và áp sát vào nhau
trong khi anh cứ tiến đến không ngừng nghĩ. Anh cướp đi của nàng những nụ hôn,
và anh trao cho nàng những khoái cảm. Rồi lại một lần nữa nàng nghĩ mình sắp mất
dần lý trí, một ngón tay của anh chạm vào điểm nhạy cảm của nàng trong khi anh
cắn nhẹ nơi cổ nàng, thế là nàng hét lên khi anh đưa nàng lên đến thiên đường.
Anh cũng di chuyển nhanh hơn cho đến khi anh buông thả mình vào trong nàng.

Cuối cùng họ cùng
nhau ở đây, nơi đỉnh điểm của cuộc khiêu vũ tình ái này, nơi thiên đường của cả
hai.

Nàng gần như đổ gục
sau cuộc làm tình đầy nóng bỏng này giữa họ, và cũng như bao lần, nàng đổ gục
xuống sàn nhà trước khi anh mang nàng vào căn phòng ngủ với chiếc chăn ấm áp
đang đợi sẵn. Nàng cảm ơn bằng một nụ hôn khi nàng kéo anh xuống gần mình.

“Ngủ một chút đi
nào.” Anh nói với nàng, “trông em có vẻ hơi tệ đấy.” Anh hôn lên tóc nàng thêm
một lần nữa.

“Có lẽ là như thế đấy.”
Nàng mỉm cười và nhìn theo anh quay đi. Tuy nhiên nàng lại gọi anh khi anh ra đến
cửa. “Karl!” Anh xoay lại, và một vật gì đó bay thẳng về phía anh, “quà tặng
kèm đấy!” Nàng nói khi kéo chiếc chăn lên đến ngực mình, trong khi anh nhìn lại
để nhận ra trên tay mình chính là những lớp vải cuối cùng còn sót lại trên cơ
thể của nàng khi anh đưa nàng vào phòng. Anh cười khi hiểu ý của nàng là gì, bởi
vì những món quần áo còn lại của nàng đều đã bị anh lấy đi và ném nó ở ngoài
kia.

Tuy nhiên khi anh
đóng cánh cửa phòng ngủ lại sau lưng mình, một suy nghĩ chợt hiện ra trong đầu
anh, rằng nàng đã làm gì cả đêm qua đến mức mệt mỏi như vậy. Một cuộc tình khác
chăng? Một chuyến mây mưa khác chăng? Anh lắc đầu để đẩy những điều ấy ra khỏi
đầu và cảm thấy mình là một gã tồi tệ khi nghĩ về nàng theo cách đó.

---o0o---

Nàng giật mình thức
giấc khi trời đã gần trưa. Sau một đêm uống cạn những chai rượu cùng Jay cũng
như những mê mãi trong cuộc vui với Karl khiến nàng gần như dành cả buổi sáng
trên giường. Nàng nằm đó, vẫn còn chưa thoát khỏi cơn mộng mị, nhìn quanh bằng
đôi mắt ngái ngủ và chờ đợi những giác quan của mình trở lại bình thường. Xoay
người, nàng áp mặt vào chiếc chăn gối và nhắm mắt để cảm nhận mùi hương riêng
biệt của anh. Rồi nàng lại xoay người thêm một lần nữa, để nhìn những hạt bụi
đang bay phất phơ giữa những tia nắng của ngày đông lạnh lẽo. Nằng nằm đó, tai
lắng nghe những tiếng động bên ngoài kia để đoán xem anh đang làm gì. Nhưng chẳng
có gì ngoài sự im lặng.

Bước xuống giường ngủ
và để chiếc chăn rơi trên giường, nàng đi thẳng về phòng tắm để thay đổi vẻ
ngoài của mình. Nửa giờ sau, nàng rời khỏi phòng ngủ với chiếc váy len ôm sát
người cùng chiếc áo khoác mỏng bên ngoài. Nàng nhìn quanh quất cả căn nhà để
tìm xem anh đang ở đâu, nhưng chẳng có gì ngoài một căn nhà với sự im ắng đến
kinh ngạc. Đôi mày nàng nhíu lại một cách đầy khó hiểu nhưng rồi nàng cũng
nhanh chóng hiểu được vì sao lại thế.

Ở một nơi khuất khỏi
tầm nhìn, một cánh cửa đang khép lại nhưng một luồng ánh sáng lại đang tỏa ra từ
bên dưới khe cửa ấy. Nàng bước khẽ đến gần hơn và lắng tai nghe thêm một lần nữa.

“Ok! Tôi đã hiểu! Cứ
gửi chúng qua email của tôi. Cảm ơn!” Là giọng nói của anh vang lên từ phía bên
kia của cánh cửa.

Gật đầu hiểu chuyện,
nàng quay người đi ra xa căn phòng ấy và hướng về gian bếp gần đó. Ngay cả khi
họ có gần gũi với nhau như thế nào, trên giường hay bất kỳ nơi nào khác, thì họ
cũng đều cần có một không gian cho chính mình. Mỗi khi anh bước vào căn phòng
làm việc của anh thì điều đó cũng đồng nghĩa với việc nàng nên để cho anh được
một mình và đừng làm phiền anh, tựa như cách họ hiếm khi nào liên lạc với nhau
vào những ngày khác trong tuần để tôn trọng cuộc sống riêng tư cá nhân của đối
phương.

Để không chờ đợi anh
một cách vô nghĩa, nàng nghĩ mình nên chuẩn bị bữa trưa cho họ thay vì đi loanh
hoanh như một kẻ vô công rỗi nghề. Nàng đứng một hồi lâu trước tủ lạnh như để
nghĩ xem mình nên làm món gì cho một ngày cuối tuần trước khi nàng bắt tay vào
nấu nướng. Có lẽ trong cả hai, anh chính là người có khả năng bếp núc hơn ai hết.
Anh đã sống tự lập từ khi tốt nghiệp cấp ba, vì thế chẳng có gì lạ khi anh có
thể nấu được những món ăn cầu kỳ phức tạp. Trong khi đó, trái ngược với anh,
nàng sống với mẹ từ bé cho đến khi bà mất cách đây được vài năm, do đó nàng đã
được mẹ lo lắng cho những bữa ăn và cũng chính vì thế mà nàng chẳng tài nào nấu
được những món ăn như anh luôn làm khi họ bên nhau. Nhưng ít nhất, nàng thở dài
ngao ngán, nàng cũng có thể làm được những món cơ bản để có thể khiến họ no bụng
qua những ngày cuối tuần.

Mãi tập trung vào bữa
trưa, nàng quên mất thời gian trôi qua lúc nào mà chẳng hay, đến khi nàng nhận
ra thì đã quá giữa trưa. Dõi mắt nhìn về cánh cửa vẫn cứ mãi khép ấy, nàng nghĩ
mình không thể để những ngày cuối tuần của họ trôi qua một cách lãng phí như thế
này. Họ đã đủ bận rộn cho những ngày khác vì thế cuối tuần chính là ngày họ phải
được thư giãn thay vì cứ vùi đầu vào công việc như anh đang làm.

Trong không gian yên
ắng của căn nhà, một tiếng mở cửa vang lên rất khẽ báo cho anh biết nàng đã tỉnh
giấc và vừa rời khỏi phòng. Như có một tiếng chuông gõ nhẹ trong đầu anh, sự cảnh
giác của anh bỗng chốc được đánh thức. Tai anh đang làm việc hết công sức của
mình khi nó đang tiếp tục lắng nghe những âm thanh khác để đoán xem nàng đang ở
đâu trong căn nhà của anh.

“Ok! Tôi đã hiểu! Cứ
gửi chúng qua email của tôi. Cảm ơn!” Anh vờ như mình đang nói chuyện với một
ai đó qua điện thoại ngay khi nhận ra nàng đang đến rất gần với phòng làm việc
của anh, ngay cả khi bước đi của nàng rất khẽ khàng. Bóng nàng hiện qua khe cửa
một vài giây trước khi nàng rời khỏi để anh lại trong không gian riêng của anh.

Đợi nàng đi xa khỏi,
một hơi thở dài thoát ra khỏi anh. Chẳng ai hiểu vì sao, đến cả chính anh cũng
chẳng hiểu, lý do khiến anh lại cư xử như thế này. Anh đang cố tình tránh mặt
nàng. Thật khó để anh đối diện với nàng. Và anh đang chọn cách giam mình trong
nơi này và để mặc nàng ở ngoài kia trong những ngày cuối tuần quý giá của họ.

Đêm qua anh đã luôn
tự hỏi nàng đã làm gì với người đàn ông đi cùng nàng. Bữa tiệc đã diễn ra như
thế nào? Họ đã trải qua phần còn lại của buổi tối ra sao? Rất nhiều câu hỏi cứ
liên tục hiện ra trong đầu anh khiến tâm trí của anh quay cuồng suốt cả đêm.

Anh đã nghĩ về những
hình ảnh của nàng trong những chiếc váy mỏng manh thể hiện sự quyến rũ của nàng
đối với người đàn ông kia rồi sẽ biến mất khi nàng đến gặp anh vào sáng nay.
Nhưng không, điều anh hy vọng đã không đến. Ngược lại, chúng lại hiện ra rõ
ràng hơn trong tâm trí anh hơn nữa. Thậm chí ngay cả khi họ đang yêu nhau một
cách cuồng nhiệt thì những hình ảnh ấy vẫn nhập nhòe trong đầu anh như thể
chúng đang đùa giỡn với anh. Để giải thoát chính mình, anh đã yêu nàng mà tránh
không nhìn vào khuôn mặt của nàng. Cảm giác của nụ hôn nàng dành cho anh không
còn giống như trước và anh cũng đã khó để đáp lại nụ hôn đầy khơi gợi của nàng.
Anh thở dài chán nản. Anh không thể tin được mình đang trốn tránh trong chính
căn nhà của mình. Thật nực cười nhưng điều đó lại là sự thật.

Để giết thời gian,
anh chọn cho mình một cuốn sách và ép bản thân phải tập trung vào nó. May mắn
cho anh, những con chữ đã giúp anh được phần nào đó cùng với cốc rượu đặt trên
bàn. Những ngón tay của anh lướt vòng trên thành cốc trong khi mắt anh dõi theo
từng dòng trong cuốn sách.

Song, anh không thể
cứ trốn tránh mãi như thế này bởi nàng đã quyết định tìm đến anh để phá tan sự
im lặng giữa họ.

“Em vào được chứ?” Một
tiếng gõ nhẹ lên cửa xóa tan sự bình lặng trong tư tưởng của anh.

Nhanh như thể đã được
chuẩn bị từ trước, anh xếp cuốn sách đang đọc lại và đặt nó lên bàn, trong khi
xoay mặt về màn hình máy tính cũng như tập tài liệu gần đó như thể anh đang làm
việc.

“Vào đi!” Anh trả lời
vài phút sau đó, vờ như đang chú tâm vào những việc còn dang dở.

Và cánh cửa mở ra một
cách chậm rãi, nhưng chẳng ai nói gì cả. Một hồi sau, nàng là người bắt đầu cuộc
nói chuyện của mình sau khi đứng đấy và nhìn vào người đàn ông đang cuối đầu
vào những trang giấy trên bàn anh ta.

“Công việc bận đến
thế sao?” Nàng nhắc anh rằng họ đã thỏa thuận trước đây sẽ không mang công việc
về nhà vì cuộc hẹn của cả hai. “Bận đến mức anh không thể dành một phút để nhìn
vào em sao?” Nàng cố gắng lôi kéo sự chú ý của anh vào mình.

Như có một lực hấp dẫn
trong từng câu nói của nàng, anh rời mắt khỏi việc đang làm và ngước mắt nhìn
nàng. Nàng đang đứng đấy, tựa vào khung cửa với tách cà phê trong tay. Vẻ ngoài
hiện giờ của nàng chẳng hề giống với một người phụ nữ trong trí tưởng tượng của
anh. Nàng đang mặc trên mình một chiếc váy ôm sát khoe trọn từng đường cong
trên cơ thể nhưng lại khoác thêm một chiếc áo len khác bên ngoài để tôn thêm
nét nữ tính đến ngọt ngào của mình. Chẳng ai có thể nghĩ rằng người phụ nữ đầy
tao nhã đang nhâm nhi tách cà phê kia lại là một người đầy cuồng nhiệt trên chiếc
giường cùng anh. Và cùng một ai khác nữa chăng, anh tự hỏi?

“Anh xin lỗi!” Anh
chẳng biết nên nói gì vào lúc này ngoài một lời xin lỗi. Đó không chỉ đơn giản
là xin lỗi vì sự bận rộn của mình mà còn vì những suy nghĩ về nàng trong anh dù
đúng hay sai.

Nàng mỉm cười, rồi
nàng di chuyển, rời khỏi vị trí của mình để tiến về phía anh. “Em mang cho anh
một tách cà phê để giúp anh tỉnh táo đây!” nàng đặt nó lên bàn nhưng cũng nhanh
chóng nhận ra anh đã có một thức uống khác. “Anh đang uống rượu sao?” Nàng thay
đổi quyết định của mình và ngừng việc đặt tách cà phê của anh xuống.

Song anh đã nắm lấy
tay nàng để ngăn cản. “Không cần mang trở lại đâu, cảm ơn em!”

“Không có gì,” chỉ một
hành động đơn giản ấy của anh nhưng sự hài lòng lại hiện rõ trên gương mặt của
nàng. “Nhưng anh chỉ định uống thôi sao?” Nàng rút tay ra khỏi anh nhưng sau đó
lại đặt lên khuôn mặt anh, “trông anh còn tệ hơn cả em nữa đấy, anh biết
không?” Nàng biết những ngày gần đây, áp lực lẫn khối lượng công việc đều đặt
lên vai anh nhưng nàng không nghĩ chúng lại nhiều đến mức anh lại cần lại cả một
ngày thứ bảy như thế này.

Nhưng đột nhiên anh
lùi về phía sau như thể anh đang cố tránh bất kỳ sự va chạm nào giữa họ.

“Sao thế?” Đôi mắt
nàng tỏ vẻ khó hiểu trước thái độ của anh.

“À…” anh rời khỏi ghế
của mình, “…anh chợt nhớ ra một điều.” Anh vờ đi đến kệ sách và tìm kiếm một cuốn
sách không tên. Những ngón tay anh dò lên từng gáy sách để cố giữ khoảng cách của
họ càng xa càng tốt.

Nàng vẫn đứng đấy,
nhìn anh qua tấm lưng rộng của anh và chờ đợi anh quay về với cuộc nói chuyện
đang dang dở của họ. Song nàng không thể chờ đợi được nữa, vì thế nàng lại bước
đến bên anh một lần nữa.

“Để sau hãy làm!”
Nàng lại chạm tay vào bắp tay anh để dừng anh, “tìm kiếm gì đó hãy để sau. Em
đã làm bữa trưa, ra ăn cùng em đi nào!”

Những múi cơ trên cơ
thể anh bỗng chốc căng cứng khi những ngón tay của nàng tiếp xúc với làn da của
anh gián tiếp qua lớp vải quần áo.

“Cảm ơn, nhưng em
hãy ăn trước. Anh cần phải làm xong chuyện này.” Anh lảnh tránh nàng lẫn sự gần
gũi của nàng, bởi anh không thể đẩy những hình ảnh tưởng tượng ấy ra khỏi tâm
trí anh ngay cả khi anh đã cố gắng.

Đến lúc này, chính
nàng cũng nhận ra một sự kỳ lạ trong cách cư xử của anh khi mà anh lại rời khỏi
nàng và đi về phía chiếc bàn làm việc của anh một lần nữa. Nàng đứng đấy, một cảm
giác hụt hẫng chợt hiện lên, tim nàng cũng hẫng đi một nhịp vì thái độ của anh.
Khuất sau ánh nhìn của anh, nàng nhắm mắt, cố gắng gom lại những mảnh lý trí của
mình để không mất bình tĩnh vì chuyện này. Rồi sau đó, khi đã bảo với bản thân
rằng anh đang trong giai đoạn khó khăn, anh cần được yên tĩnh, anh cần được cảm
thông, thế rồi nàng lại mở mắt và đối diện với mọi chuyện.

Anh ngồi đấy, dù
không nhìn vào nàng nhưng anh cũng đoán được cảm giác của nàng hiện giờ là như
thế nào. Nhưng anh không thể điều khiển được bản thân anh. Nếu nàng đến quá gần
anh, nếu nàng chạm vào anh như nàng vẫn từng làm thì anh sẽ gần như phát điên
lên vì những suy nghĩ về nàng đang nằm trong vòng tay của người đàn ông khác
ngay cả khi việc đó vì bất cứ lý do nào.

Vuốt lại mái tóc của
mình, nàng lại đi về phía anh như một thỏi nam châm, nhưng lần này, nàng không
để họ bị ngăn cách bởi chiếc bàn như ban nãy. Lúc này, nàng đến gần anh song
nàng không chạm vào anh.

“Có chuyện gì sao?”
Giọng nàng lạc đi khi nàng hỏi, “có chuyện gì đang xảy ra giữa chúng ta sao?”
Nàng không phải là một người thích quanh co, vì thế nàng đi thẳng vào vấn đề
đúng như linh cảm của một người phụ nữ mách bảo. “Có chuyện gì giữa anh và em
sao?”

Một sự im lặng bao
trùm cả căn phòng khi họ chờ đợi câu trả lời của anh. Tuy nhiên, thay vì trả lời,
anh lại quay về phía nàng, ngước nhìn nàng rồi vòng tay quanh hông nàng và kéo
nàng về phía mình như một lời an ủi. “Chẳng có gì cả, anh xin lỗi!” Anh bảo anh
xin lỗi nhưng nàng muốn biết thật sự thì lời xin lỗi này chính xác là dành cho
điều gì.

Vì anh đã chạm vào
nàng nên nàng cũng sẵn sàng gạt bỏ lòng tự trọng để vòng tay quanh vai anh và
xoa nhẹ bờ vai căng cứng cửa anh. “Anh có biết rằng em có cảm giác anh đang
tránh né em không Karl?” dường như anh đã quên một trong những giao kèo của họ
ngay từ đầu vì thế nàng nghĩ mình nên nhắc anh nhớ một chút về chúng. “Đã đến
lúc chúng ta dừng lại rồi sao Karl?”

Câu hỏi của nàng như
một cú thúc mạnh vào anh khiến anh nhìn thẳng vào mắt nàng lần hiếm hoi trong
cuộc nói chuyện giữa họ. “Ý em là sao?” Anh chưa bao giờ nghĩ về điều này dẫu
chỉ một lần trong suốt khoảng thời gian họ bên nhau. Nhưng tại sao nàng lại đề
cập đến chuyện này vào lúc này, phải chăng là bởi vì người đàn ông tối qua?

Không căng thẳng như
anh, nàng nhìn mọi thứ với một sự nhẹ nhàng và khá bình thản. “Chẳng phải chúng
ta đã thỏa thuận với nhau ngay từ đầu rồi sao? Khi một trong hai chúng ta cảm
thấy đã chán ngán đối phương, hoặc khi chúng ta tìm được một người nào khác
thay thế thì mối quan hệ này sẽ chấm dứt. Và linh cảm đang mách bảo với em rằng
anh đang cảm thấy như thế về em.” Giữa họ chẳng có điều gì ràng buộc cả, vì thế
sự chia tay là một điều gì đó sẽ xảy ra, không sớm thì muộn. Và nàng luôn ở tư
thế chuẩn bị cho mình những điều đó ngay cả khi họ trao cho nhau những chiếc
hôn nồng nàn

Nàng kéo cánh tay
đang choàng quanh hông của nàng ra một cách chậm rãi, không đột ngột như cách
anh đã làm với nàng, rồi nàng bước lùi lại phía sau để một khoảng cách xuất hiện
giữa họ. Song bàn tay kia của nàng vẫn không rời khỏi vai anh. Nàng xoa nhẹ vai
anh thêm một lần nữa, trước khi nở một nụ cười nhạt trước ánh mắt đầy bối rối
cùng tâm trí rối bời của anh. “Hãy bảo em bất cứ khi nào anh muốn. Em sẽ trả tự
do cho anh và biến mất một cách gọn gàng nhất có thể.” Và nàng bảo anh tiếp tục
làm việc của mình trước khi buông rơi bàn tay còn lại và xoay người bước đi.

Không một nụ hôn.
Không một sự tiếp xúc nào khác. Ngột ngạt, buồn bã. Ngay cả khi đó là nàng và
anh, hai kẻ trước giờ luôn bên nhau vì những xúc cảm trên giường và không để
tình cảm nào khác xen vào.

__________________

[1] Một người tình
đích thực là người đàn ông khiến ta điên đảo chỉ bằng một nụ hôn nhẹ lên trán,
hay bằng một nụ cười mỗi khi nhìn vào mắt ta, hoặc chỉ đơn giản là những ánh
nhìn mông lung.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.