Phượng Tù Hoàng - Tập 1 - Chương 26

Chương 26: Nhà dột từ nóc

Đối với sự mất tích của Phương Nam, không một
ai nhắc đến, hộ vệ tùy tùng trong phủ đều biết khi nào nên mắt nhắm mắt mở làm
ngơ.

Việt Tiệp Phi chỉ phụ trách việc bảo vệ an toàn
cho Sở Ngọc, những chuyện khác cho dù có nhìn thấy cũng quên ngay tắp lự.

Sở Ngọc lấy từ chỗ Hoàn Viễn một khoản tiền bạc
và hàng hóa, y biết nhưng không gặng hỏi nhiều.

Còn Dung Chỉ thì sao?

Trong khu rừng trúc xanh biếc, trên bàn cờ mười
chín đường ngang dọc, quân đen và trắng đang bình tĩnh sát phạt lẫn nhau. Dung
Chỉ dựa nửa người vào bệ đá, khuôn mặt thâm trầm lộ vẻ biếng nhác, bên cạnh là
một bát thuốc đen kịt, mùi thuốc đắng tỏa ra rồi tan biến trong hương thơm của
rừng trúc.

Dung Chỉ cười thờ ơ: “Phương Nam?”

Mặc Hương ngồi phía bên kia bàn cờ, suy nghĩ một
chút rồi đáp, “Đúng vậy.”

“Không cần để ý đến làm gì”. Dung Chỉ nâng bát
thuốc, nhẹ nhàng thổi một hơi cho bớt nóng, đôi môi nhợt nhạt khẽ hé mở, hàng
mi dài như bức mành che đi đôi mắt sâu không thấy đáy của hắn, “Cứ mặc kệ đi.
Hiện giờ không giống với lúc trước, Công chúa đang bồi dưỡng Hoàn Viễn, chúng
ta cứ đừng ngoài cuộc là được rồi.”

Mặc Hương hơi do dự, y không nén được bất mãn
trong lòng, “Mấy năm gần đây, mọi việc trong phủ Công chúa đều do một tay công
tử xử lí mà.”

Dung Chỉ uống một ngụm thuốc rồi mỉm cười, cắt
ngang lời y, “Nhưng suy cho cùng, tất cả đều thuộc về Công chúa”. Bát thuộc kia
đắng chát vô cùng, lúc Mặc Hương đưa đến, y đã từng lén nếm thử một chút, nó đắng
đến nỗi suýt chút nữa thì y nôn mửa, nhưng không ngờ Dung Chỉ lại uống vào rất
thản nhiên, giống như thứ hắn vừa uống là nước đường ngọt ngào vậy.

Ngước mắt lên, nhìn ra được suy nghĩ của Mặc
Hương, Dung Chỉ mỉm cười, “Ta không phải là người thích nói lý lẽ, vì ngươi mà
hai năm qua ta đã phá lệ rất nhiều lần, thường ngày nói cho ngươi biết mọi
phương pháp, ngươi cũng nên hiểu dụng ý của ta chứ, sao bây giờ vẫn nôn nóng
như vậy hả?”

Mặc Hương giật mình, cúi đầu đầy hổ thẹn.

Dung Chỉ lại cười, “Ta biết ngươi làm vậy là vì
quan tâm ta, nhưng việc này không cần thiết, đợi đến khi thương thế của Hoa
Thác khỏi hẳn, ta sẽ giao ba việc cuối cùng cho Hoàn Viễn xử lí, đến lúc đó ta
sẽ buông tay hoàn toàn.”

“Công tử…” Mặc Hương muốn nói gì đó, nhưng bắt
gặp ánh mắt trầm tĩnh mang theo nét cười của Dung Chỉ, y lại thôi.

Dung Chỉ nhìn y, cười khẽ, “Buông tay, bởi vì
ta không quan tâm”. Giao cho Hoàn Viễn cũng được mà giao cho người khác cũng chẳng
sao, công việc hơn ba năm qua, nói buông tay chẳng qua cũng chỉ trong chớp mắt,
nhưng hắn chẳng để tâm chi hết.

“Vậy người quan tâm chuyện gì?” Mặc Hương thắc
mắc.

Dung Chỉ không đáp, ánh mắt hắn xuyên qua khe hở
giữa những lá trúc, lướt nhìn bầu trời bên ngoài bức tường, ở nơi xa xăm chợt
nhá lên một tia sáng nhàn nhạt, khóe miệng vẫn nở nụ cười bí ẩn. Qua một lúc
lâu, Dung Chỉ mới đặt cái bát không xuống, chậm rãi thở dài, ngắt một lá trúc
non ngậm vào trong miệng, “Hiện giờ Công chúa đang ở trong cung à?”

*

Sở Ngọc đang ở trong cung, nói chính xác hơn,
cô đang ở bên cạnh Hoàng đế bệ hạ.

Cách hai chị em bọn họ ở chung vẫn như mọi lần,
Lưu Tử Nghiệp gối đầu lên đùi Sở Ngọc, vẻ hung ác trên khuôn mặt dần dần biến mất,
còn Sở Ngọc thì tiện tay cầm tấu chương lên đọc qua. Cô đọc một lúc thì thấy mệt
mỏi, Sở Ngọc đưa tay day mi tâm, hai mắt khép hờ như đang nghỉ ngơi nhưng trong
lòng lại bận tâm về một vấn đề.

Làm thế nào để Lưu Tử Nghiệp bỏ cái tính hung
hăng hiện nay đây?

Dựa vào sức ảnh hưởng của Sơn Âm Công chúa với
Lưu Tử Nghiệp, chắc Sở Ngọc có thể làm cho chàng thanh niên này thay đổi đôi
chút, cô không ôm hi vọng xa vời rằng Lưu Tử Nghiệp có thể trở thành vị minh
quân được lưu danh sử sách, chỉ cần y không trở thành bạo quân bị người đời oán
trách, đừng hung ác đến mức bị người khác lật đổ, giết chết, thì đó đã là một
thắng lợi vô cùng to lớn rồi.

Nhưng mà, cô phải làm thế nào đây?

Tính tình hung bạo của Tiểu Hoàng đế dù đến nửa
non là do chứng đau đầu, nhưng bản tính hung ác của hắn lại ăn sâu bén rễ trong
tim rồi. Sở Ngọc đã từng thử trò chuyện với y vài lần, ở trước mặt cô, Tiểu
Hoàng đế không hề che giấu bản tính khát máu của mình, niềm vui sướng tàn ác ấy
lần nào cũng khiến cô thấy ớn lạnh.

Muốn một người như vậy thay đổi, đúng là một
nhiệm vụ bất khả thi!

Sở Ngọc cũng thầm oán vị phụ thân đã mất của
hai chị em họ, cũng chính là Hoàng đế bệ hạ tiền nhiệm, rốt cuộc ông ta đã dạy
dỗ con trai mình thế nào mà khiến y trở thành một tên biến thái đến vậy, lại
còn để y kế thừa Hoàng vị nữa chứ?

Ngẫm lại, Sơn Âm Công chúa có nhiều huynh đệ tỉ
muội như vậy, có lẽ vị phụ thân kia đã dành trọn cuộc đời ngắn ngủi của mình
cho sự nghiệp sinh đẻ vô kế hoạch nên không rảnh chú ý đến việc nuôi dạy con
cái. Cuộc ganh đua đầy tàn khốc của Hoàng thất đã khiến cho Lưu Tử Nghiệp bị
méo mó về nhân cách, tâm tư tội lỗi, đây chính là hậu quả của việc ‘nhà dột’,
và cũng chính nguyên nhân ấy đã đẩy tư tưởng của y xuống vực sâu không lối
thoát.

Mà giờ đây, cô lại muốn kéo Lưu Tử Nghiệp rời
khỏi cái vực ấy.

Vẫn biết là không dễ dàng gì, cũng không lường
trước được bao nhiêu trắc trở đang chờ đón mình ở phía trước, nhưng Sở Ngọc vẫn
muốn thử một lần.

Thời gian trôi qua trong lúc Lưu Tử Nghiệp thư
giãn đầu óc còn Sở Ngọc thì suy đi tính lại mọi việc, lúc chuẩn bị về, Sở Ngọc
dùng ngón tay vuốt mép tay áo, hương thơm nhàn nhạt lại tỏa ra xung quanh. Mấy
ngày nay, cô luôn chịu khó xông hương từng bộ y phục, lúc ngủ cũng đốt hương liệu
trong phòng, mặc dù có hơi bức bối nhưng vẫn phải cố gắng chịu đựng vì sau này.

Hiện tại không cần lo về chuyện hương liệu,
nhưng sau này cô vẫn phải nghĩ cách hỏi Dung Chỉ, nếu Sơn Âm Công chúa đã để lại
công cụ này cho cô, cô phải triệt để tận dụng nó mới được.

“Tỉ à, bao giờ tỉ lại tới nữa?”

Sở Ngọc vừa vuốt lại y phục cho thẳng thắn vừa
suy tính từng bước cho sau này, đột nghiên nghe Lưu Tử Nghiệp hỏi vậy, cô bất
giác đưa mắt nhìn y.

Thanh niên hung ác, nóng nảy, háo sắc, cực đoan
và biến thái ấy đang nhìn cô đầy mong mỏi với khuôn mặt tái nhợt. Y mặc triều
phục trang nghiêm, nghiêng người nằm bò lên bàn, đôi mắt hẹp dài dán chặt vào Sở
Ngọc, “Tỉ à, bao giờ chúng ta lại cùng ra ngoài chơi nhé?”

Tỉ sao? Sở Ngọc khẽ cắn môi.

Kiếp trước cô là con một, không có anh chị em.
Sau khi xuyên không, Sở Ngọc cũng không ngây thơ coi vị Hoàng đế biến thái này
là em trai, thế nhưng dù sao trái tim con người cũng là từ máu thịt, sau khi nỗi
sợ ban đầu qua đi, Sở Ngọc dần dần cảm nhận được sự quyến luyến không hề phòng
bị mà Lưu Tử Nghiệp dành cho mình. Những tiếng gọi ‘tỉ’ của y, mặc dù nghe xong
là quên nhưng trong lúc vô tình, vẫn có dư âm chạm vào lòng Sở Ngọc, nhẹ nhàng
đi vào trong tim cô.

Tên biến thái này chẳng có điểm nào khiến người
ta thấy thương xót cả. Mặc dù đã nhiều lần cảnh cáo mình như vậy song trái tim
Sở Ngọc vẫn có đôi lúc dao động, bởi vì tướng mạo của thanh niên này và cái
bóng cô vẫn soi thấy dưới nước, thật sự có vài phần giống nhau.

Nhưng sự lưỡng lự ấy cũng tan biến trong nháy mắt,
Sở Ngọc nhanh chóng khôi phục lại sự bình tĩnh sáng suốt, nhanh chóng rời đi với
vẻ mặt rất thản nhiên.

Đang đi ra ngoài cung, một thanh niên mặc y phục
màu tím lại đi tới.

Cứ cách nửa tháng sau, Sở Ngọc lại nhìn thấy
cái người được mệnh danh là Thiên sư, nhưng trong mắt cô thì đó chẳng qua chỉ
là tên lừa đảo Thiên Như Kính.

Lúc Sở Ngọc phát hiện ra Thiên Như Kính thì khoảng
cách giữa bọn họ chỉ còn khoảng hơn hai mươi trượng, tuy vẫn chưa nhìn rõ mặt
nhưng cứ thấy áo tím toàn thân, lại thêm dáng vẻ bay bổng nhẹ nhàng cứ như chân
đi không chạm đất là Sở Ngọc có thể nhận ra chính xác người trước mặt là ai.

Giữa cung điện trang nghiêm lộng lẫy, hình bóng
của thanh niên ấy tựa như đang đi giữa một không gian khác biệt không nhiễm
chút bụi trần.

Thiên Như Kính… Sở Ngọc khinh thường bĩu môi,
cô có chút không ưa tên lừa đảo này.

Lớn lên trong thời đại duy vật bùng nổ thông
tin, Sở Ngọc khó có thể nảy sinh tín ngưỡng mù quáng đối với tôn giáo nơi đây.
Mặc dù cô không thể giải thích được vì sao mình lại tới nơi này nhưng những
phương sĩ[1]
hầu hạ Hoàng đế trong lịch sử, ai cũng đều luyện một ít đan dược có chứa kim loại
nặng cho Hoàng đế uống, chẳng những không thể trường sinh mà còn khiến người uống
mau chóng được đoàn tụ với tổ tiên, nói chung đều là một đám lừa đảo.

Đừng nói chi đến cái vị có bộ dạng thanh cao
không nhiễm khói lửa nhân gian trước mắt cô, nếu y thật sự là người thanh cao
thì sao còn đón nhận chức quan này, chẳng phải vì muốn được hưởng vinh hoa phú
quý sao? Chỉ điều này thôi cũng đủ để Sở Ngọc thầm khinh bỉ Thiên Như Kính cả
trăm lần rồi.

Nhìn dáng vẻ này của Thiên Như Kính, có lẽ y vừa
giúp vị nương nương nào đó trong cung xua ma đuổi quỷ rồi. Đi trước dẫn đường
là hai tiểu cung nữ khoảng chừng mười lăm mười sáu tuổi; trong đó có một cung nữ
trông khá là căng thẳng, chắc đây là lần đầu tiên nàng ta dẫn đường cho vị
Thiên sư đại nhân vĩ đại, lúc nhìn thấy Sở Ngọc đang ở phía trước thì nàng ta
giật nảy người, vội vàng lùi lại, chân sau vừa vặn lại giẫm lên giày của Thiên
Như Kính.

Sau khi ý thức được mình đạp lên cái gì, tiểu
cung nữ hoảng sợ đến nỗi khuôn mặt trắng bệch, nàng ta hoảng hốt quỳ xuống cầu
xin Thiên sư đại nhân tha thứ.

Lúc này Sở Ngọc đã đi tới gần, bước chân cô chậm
lại, lạnh lùng quan sát bọn họ. Nếu như Thiên Như Kính định trách phạt tiểu
cung nữ kia thì cô sẽ mở miệng ngăn cản ngay.

Thiên Như Kính phất tay áo rồi hơi cúi xuống
nâng tiểu cung nữ đang run rẩy đứng lên, thản nhiên nói: “Đừng có dừng lại, đi
tiếp đi.”

Sở Ngọc dừng bước, cô khẽ “ồ” một tiếng. Đúng
là khác xa sự tưởng tượng của Sở Ngọc, Thiên Như Kính không hề trách phạt tiểu
cung nữ, cũng chẳng nhẹ nhàng an ủi nàng ta để tỏ rõ lòng khoan dung độ lượng của
bản thân, vẻ mặt y hờ hững tựa như đã rời khỏi nhân thế, như chưa từng bị người
nào giẫm lên chân, như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Điều này làm cho Sở Ngọc có hơi bất ngờ.

Bắt gặp ánh mắt hiếu kì của Sở Ngọc, cũng giống
như lần đầu gặp nhau, ánh mắt y chậm rãi lướt qua, sau đó cứ thế bỏ đi, coi như
không nhìn thấy gì cả.

Vô tình chạm mặt hai lần, lần đầu tiên ấn tượng
Sở Ngọc dành cho Thiên Như Kính đi từ vô cùng tốt đẹp đến cực kì tệ hại. Lần thứ
hai gặp lại, bởi vì sai sót bất ngờ của một tiểu cung nữ, lại để cho Sở Ngọc có
nhận xét tốt hơn về y.

Sở Ngọc có thế nhận ra Thiên Như Kính không hề
làm bộ làm tịch trước mặt cô, vẻ lãnh đạm coi mọi thứ như hư không ấy chính là
bản chất trời sinh của y, thái độ của y đối với cô còn có chút vô lễ, nhưng
chính sự vô lễ ấy lại khiến Sở Ngọc bớt thấy ác cảm.

Nhưng Thiên Như Kính chỉ khiến Sở Ngọc phân tâm
đôi chút, một lát sau suy nghĩ của Sở Ngọc lại quay về vấn đề khiến cô đau đầu
và mệt mỏi, phải làm sao để thay đổi tính tình của Lưu Tử Nghiệp.

Nếu dùng đạo lí để giảng giải, chắc chắn lúc
Lưu Tử Nghiệp còn là Thái tử, thầy giáo của y đã làm việc này rất nhiều lần rồi.
Nhìn bộ dạng hiện nay của Lưu Tử Nghiệp là có thể thấy việc giáo dục suông
không mang lại hiệu quả, nếu vậy, cô phải làm sao mới tốt đây?

Sở Ngọc ngồi vào xe ngựa, xe vừa mới chuyển động,
Sở Ngọc đã vội vã nói với người đánh xe, “Tạm thời đừng đi vội.”

Ngồi trên xe suy nghĩ một lúc, Sở Ngọc nghiêng
người, mò đến mép thùng xe. Trong góc có đặt mấy cái rương, Sở Ngọc mở cái thứ
hai, bên trong có xếp một bộ nam trang được gấp gọn gàng.

“Công chúa…” Việt Tiệp Phi theo sát phía sau Sở
Ngọc, y gọi khẽ.

Sở Ngọc cầm cây quạt, xoay người gõ một cái lên
trán y, cười híp mắt bảo: “Gọi công tử đi”. Trên xe ngựa của cô luôn chuẩn bị
trang phục nam nữ sạch sẽ để đề phòng bất kì tình huống nào, đặc biệt còn lấy ở
chỗ Dung Chỉ loại thuốc che giấu dung mạo mà hôm ấy hắn dùng, rất thuận tiện để
cô dịch dung đi chơi.

Sở Ngọc của bây giờ đang ăn vận như ở hội thơ mấy
hôm trước, sau vài lần luyện tập, cô đã có thể tự búi tóc cho mình rất thành thục.

“Vâng thưa công tử”. Việt Tiệp Phi nhíu mày sửa
lại, nhưng vẫn không quên nhắc nhở Sở Ngọc, “Công tử, sao ngài không dẫn thêm
vài thị vệ theo? Chuyện thích khách lần trước vẫn chưa điều tra ra, ta thật sự
không yên tâm được.”

Sở Ngọc cười: “Lẽ nào ngươi không tin tưởng vào
kiếm thuật của mình sao, ngươi cảm thấy không thể bảo vệ được ta à?”

Bảo Việt Tiệp Phi nói kiếm thuật của mình tồi
thì đó là điều tuyệt đối không thể, bởi vậy y đành ngậm miệng, ngoan ngoãn theo
sau Sở Ngọc.

Nói ra thì hình như Sở Ngọc không có duyên với
mấy chuyện cải trang đi chơi. Lần đầu tiên, vì bộ dạng tuấn tú xinh đẹp quá nên
bị người ta đuổi chạy khắp phố; Lần thứ hai tham gia hội thơ thì gặp phải thích
khách. Nhưng nếu bắt cô ngoan ngoãn ở yên trong phủ Công chúa, hay chỉ được đi từ phủ Công chúa tới Hoàng
cung, thì thà cô ra ngoài rồi gặp chuyện còn hơn.

Mỗi lần giả trang để ra ngoài, được vứt bỏ hết
những thứ rườm rà tượng trưng cho thân phận Công chúa, là khoảng thời gian vui
vẻ nhất của Sở Ngọc, mặc dù từng trải qua hai lần xui xẻo nhưng cô vẫn không thể
kìm nén sự phấn khích trong lòng.

Hỏi thăm người đi đường, Sở Ngọc đi dọc theo
con phố đến thẳng Hâm Lan Phường. Trong hội thơ lần trước cô từng nghe Liễu Thuật
nói đây là nơi buôn bán phấn son thượng hạng, tại đây không chỉ buôn bán phấn
son mà còn bán đủ loại hương liệu. Sở Ngọc tìm được Hâm Lan Phường, đứng trước
cửa tiệm có cánh cửa mở hé đã ngửi được hương thơm dìu dịu của son phấn.

Sở Ngọc bước qua cánh cửa, đảo mắt một vòng xem
xét tình hình bên trong, nơi đây không chỉ có con gái mà còn có vài thanh thanh
niên tuấn tú đến chọn mua son phấn hoặc hương liệu.

Nghĩ đến gu thẩm mĩ của thời đại này, khẽ thở
dài một tiếng, Sở ngọc đi thẳng tới nơi nhìn có vẻ giống quầy thanh toán, nói với
nam tử đang tính toán sổ sách ở phía sau: “Nơi này có ai am hiểu về hương liệu
không? Ta có vài thứ muốn thỉnh giáo.”

Nam tử sau quầy ngước khuôn mặt gầy gò lên quan
sát Sở Ngọc một chút, giống như muốn đánh giá xem hầu bao của cô có căng không,
sau đó mới quay vào trong gọi một tiếng, hình như là gọi tên ai đó. Tiếng gọi của
y khiến cho tất cả mọi người bên trong cửa hàng đều nhìn về bên này.

Sở Ngọc chợt nghe thấy một âm thanh đầy kinh ngạc,
“Tử Sở huynh?”

Sở Ngọc nghĩ bụng cái tên này hơi quen tai, mà
giọng nói kia như cũng từng quen biết. Cô quay đầu sang thì thấy vẻ mặt đầy
kinh ngạc của Liễu Thuật, lúc đó mới nhớ ra lần trước mình dùng tên giả “Dụ Tử
Sở” để kết giao với Liễu Thuật.

“Tử Sở huynh cũng đến đây mua phấn thơm à?” Liễu
Thuật vui vẻ bước đến. Y nhìn chung quanh, lưỡng lự một lúc mới hỏi, “Dụ Tử Viễn
không đi cùng huynh sao?”

Thấy có người đi ra, Sở Ngọc đưa tay ra hiệu bảo
y chờ một chút. Từ trong tay áo, cô lấy cái túi nhỏ làm bằng tơ tằm đưa cho người
kia, mỉm cười nói: “Phiền ngươi xem giúp ta, ở trong này rốt cuộc có bao nhiêu
loại hương liệu?”


[1] Người tu luyện
phép tiên và nghiên cứu thuật bói toán, trừ tà ma.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.