Hẹn Ước Ba Sinh - Ngoại truyện 1
Ngoại truyện – Bạch Mai
…{…
Ngài nhận một nửa huyết thống Hồng Bàng
tộc, chào đời đã mang nguyên thể Kim Long cùng sức mạnh nguyên tố Thủy trong
Ngũ Hành, tương lai đã định đoạt trở thành Thủy Thần. Thần linh thuần huyết
thời gian sinh trưởng cũng khác á thần hay người phàm, để trưởng thành cần hai
ba vạn năm. Ngài sống mấy trăm năm thể trạng vẫn là một đứa trẻ, tâm tính cũng
là một đứa trẻ.
Ngài được nhũ mẫu Thạch Diệp chăm sóc từ
thuở bé, tình cảm với nàng cũng tốt như thân mẫu. Lúc ngài vừa hơn bốn trăm
tuổi, Thạch Diệp thành hôn với Tử thần Quân Vũ, chuyển đến sống ở Âm Dương Đảo.
Mấy mươi năm ngài mới gặp nàng một lần. Vào dịp Tết Nguyên Đán, ngài được cha
mẹ dẫn đến Thần Y Cốc, vừa du ngoạn vừa thăm nhũ mẫu. Nhưng ở đó, ngài chẳng
được vui chơi đùa giỡn, còn phải ngồi nghiêm chỉnh nghe người lớn bàn chuyện
khó hiểu.
Khi ngài gục đầu che miệng ngáp đến lần thứ
ba, nhũ mẫu liền bảo chị gái tên Bạch Mai dẫn ngài ra ngoài. Ngài nghe vậy vui
mừng vô cùng, vội vàng nắm tay người đối diện chạy đi, nhanh chóng thoát khỏi
nơi chán ngắt đó.
Tiết xuân se lạnh, hoa mai trong vườn nở
trắng xóa như mây, ngàn cánh hoa rơi như tuyết bay ngập trời. Không gian bình
yên nghe rõ tiếng chim ríu rít, tiếng suốt róc rách, tiếng gió rì rào. Từng đàn
bướm ngũ sắc chập chờn bay lượn. Ngài thích thú nhìn đàn thỏ trắng thong thả
gặm cỏ dưới mấy gốc mai, phấn khởi chạy qua định bắt chúng liền vấp rễ cây ngã
nhào trên đất, chân bị trầy rướm máu, người dính đầy bụi cát.
Nàng vội vàng đỡ ngài dậy phủi sạch khố áo,
lo lắng ôm ngài đi vào tiểu đình, lấy khăn nhúng nước lau sạch vết thương, rắc
thuốc bột lẩm bẩm thuật chú. Ngài im lặng nhìn nàng ân cần chữa trị cho mình,
cắn chặt răng không than một tiếng. Ngài chợt nhớ ngày xưa nhũ mẫu cũng chăm
sóc mình chu đáo như vậy.
Khi vết thương đã lành, ngài lập tức chạy
đến chỗ đàn thỏ nhưng chúng thấy lạ liền hoảng sợ nhảy mất. Ngài quay sang nhìn
nàng phụng phịu, kéo kéo tay áo nàng lắc lắc, hứa sẽ không làm chúng bị thương.
Nàng im lặng nhìn ngài một lúc bật cười, bảo ngài ngồi xuống bãi cỏ non, lấy
cây sáo giắt nơi thắt lưng ra thổi.
Khúc nhạc êm ái du dương làm cỏ cây chim
muôn đều im lặng lắng nghe. Giai điệu trầm bổng nhẹ nhàng như ru hồn mọi vật dù
vô tri vô giác. Khi thanh âm cuối cùng tan vào trong gió, đàn thỏ trắng đã xuất
hiện xung quanh. Chúng ngoan ngoãn gặm cỏ cọ lông, không sợ hãi chạy trốn như
trước.
Ngài nhìn nàng ôm một con thỏ trắng đi đến
chỗ mình. Váy áo thướt tha trắng bạc nhẹ lay trong gió lất phất hoa rơi. Mái
tóc nâu đồng óng ánh màu nắng vương vài cánh bạch mai mỏng manh. Nụ cười ánh
mắt đều thuần khiết băng thanh. Phong thái cao nhã dịu dàng thoát tục.
Ngài phát hiện ra nàng hình như xinh đẹp
hơn nhũ mẫu, mỉm cười cũng khả ái hơn nhũ mẫu, giọng nói cũng hay hơn nhũ mẫu.
Cả ngày ở Thần Y Cốc, ngài được nàng dẫn đi
khắp nơi. Ngài được ăn bánh đậu xanh, được ăn mứt bí, được cắn hạt dưa… còn
được nghịch nước, chơi ném pao thả diều, chơi ô ăn quan... Nàng không giận dữ
trách mắng như mẫu thân khi ngài nghịch nước lỡ tay làm ướt sũng y phục cả hai.
Nàng không nhiều lời dạy bảo như nhũ mẫu khi ngài làm rách con diều phá hỏng đồ
chơi. Nàng cũng không lớn tiếng oán trách như hai cô em họ khi ngài ném quả pao
quá mạnh trúng người đau buốt.
Bạch Mai lúc nào cũng rất bao dung hiền dịu
nhìn ngài, mỉm cười với ngài.
Đến lúc phải về, ngài kéo nàng ngồi thấp
xuống, cài lên tóc nàng hai đóa bạch mai. Ngài ôm chặt nàng, vui mừng cười nói.
- Em rất thích chị Bạch Mai.
Nàng im lặng một lúc rồi bật cười đưa tay
xoa đầu ngài.
Một năm sau, ngài lại đến Thần Y Cốc lần
thứ hai. Đất trời tươi thắm vào xuân, hoa bạch mai nở trắng xóa hoa viên như
mây bay sương phủ. Ngài vẫn bám theo nàng như lần đầu gặp mặt, cùng nàng cười
đùa, cùng nàng đi chơi.
Lúc hai người cho thỏ ăn trong hoa viên,
một chàng trai bất ngờ xuất hiện. Chàng có dung mạo giống Bạch Mai như tạc, chỉ
thấp hơn một chút, nhìn mảnh khảnh hơn một chút, cười hồn nhiên vui tươi hơn
một chút.
Ngài biết đó là Ngạo Tuyết, anh song sinh
của nàng.
Chàng nói vài câu với nàng về ai đó mang
tên Đình Phương. Nàng vội vàng rời đi, lát sau trở lại cùng giỏ thuốc. Chàng
nhanh chóng cầm lấy, trước khi đi trừng mắt nhìn ngài, đưa tay nhéo má ngài đỏ
ửng, bảo ngài không đáng yêu cũng chẳng dễ thương. Nàng không nói gì, mỉm cười
hiền dịu xoa chỗ đau cho ngài, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo dáng chàng khuất sau
bờ tường đá. Ngài cũng nhăn nhó nhìn theo một lúc.
- Chị Bạch Mai không thích em?
Ngài kéo kéo tay nàng, vẻ mặt bất an. Nàng
muốn đi cùng Ngạo Tuyết, không muốn chơi cùng ngài, muốn bỏ rơi ngài.
- Chị rất thích em.
Nàng mỉm cười đưa tay xoa đầu ngài.
- Vậy từ nay về sau, mỗi lần em đến đây,
chị phải đi chơi cùng em, được không?
- Được.
Tết Nguyên Đán năm sau, ngài không được cha
mẹ dẫn đến Thần Y Cốc, thay vào đó nhũ mẫu cùng bá phụ đến hồ Động Đình. Ngài
hay tin vui mừng phấn khởi nghĩ rằng Bạch Mai sẽ cùng đến, lúc ra đón mới biết
mình thất vọng. Ngày đó, Hoàng Lạc cùng Bạch Hy cũng sang chơi. Hoàng Lạc bám theo
ngài phiền nhiễu không ngừng, tâm trạng ngài không tốt lại càng xấu đi. Cuối
cùng, ngài bỏ mặc hai nàng ở hoa viên chạy tìm nhũ mẫu.
Ngài đến nhà khách, đứng bên cầu thang một
lúc, định bước lên lại nghe tiếng nhũ mẫu vọng ra, bảo rằng Bạch Mai đã đến Dương
gian thực hiện kiếp số, cũng sẽ thành hôn với con người một lần. Ngài không
hiểu thành hôn chính xác những gì, nhưng hiểu rằng nó vô cùng hệ trọng, thế nên
nàng mới không sang thăm. Ngài chợt nhớ sau khi nhũ mẫu thành hôn đã không ở
cạnh mình, không chơi đùa cùng mình. Nếu Bạch Mai thành hôn, sau này có thể
cũng như vậy.
Ngay lúc đó, Hoàng Lạc lại chạy đến, bướng
bỉnh kéo ngài đi chơi cùng, ồn ào rắc rối không chịu nổi. Ngài dùng sức đẩy
nàng ra, bực dọc quay lưng bỏ đi. Nàng ngã xuống cỏ, khóc la một trận long trời
lở đất. Ngài bị cha phạt quỳ cả ngày tê cứng tay chân, cơm không cho ăn, nước
không cho uống. Mẹ cùng nhũ mẫu cầu xin hết lời ngài mới được tha tội. Sau lần
này, bao nhiêu thiện cảm với Hoàng Lạc đã vơi gần hết.
Tết Nguyên Đán năm sau, ngài xin cha mẹ dẫn
đến Thần Y Cốc, hy vọng có thể gặp Bạch Mai. Nhũ mẫu thành hôn ngài vẫn được
gặp, nàng thành hôn chắc cũng như vậy. Nhưng khi đến nơi chỉ có mình Ngạo
Tuyết. Ngài không thích Ngạo Tuyết, không thích bị nhéo má đỏ ửng, không thích
ánh mắt ác cảm và chán ghét của chàng lần trước nhìn mình.
Khu vườn bạch mai vẫn nở hoa trắng xóa nhưng
nàng đã không còn. Nàng không giữ lời hứa. Người lớn hứa với trẻ con thì không
cần giữ lời.
Cảm giác chính là vừa tức giận vừa bi
thương.
Từ đó về sau, ngài không bao giờ đến Thần Y
Cốc, cũng không bao giờ hỏi về Bạch Mai.
Một cái chớp mắt đã mấy ngàn năm, mọi
chuyện khi xưa quên quên nhớ nhớ, nhưng ấn tượng đã vô thức khắc sâu. Đó là
hình ảnh rừng mai trắng xóa bạt ngàn lả tả hoa rơi cùng bóng dáng người con gái
váy áo trắng bạc đứng trong nắng sớm, mái tóc nâu đồng óng mượt xõa dài, nụ
cười thuần khiết dịu dàng, phong thái tao nhã băng thanh. Người con gái tên
Bạch Mai luôn đối với ngài bao dung hòa nhã, ân cần quan tâm.
Ký ức tuy đẹp nhưng rất xa xăm.
Ngài biết chuyện đính ước chưa tức giận đến
mức giết người, tuy tâm trạng thật sự rất không tốt, nhưng nghe đến hai chữ
thành hôn thì không kiềm chế được. Đính ước vẫn còn thời gian gặp mặt tìm hiểu,
nhưng bức ép thành hôn ngay lập tức thì không thể vãn hồi. Cho nên chuyện gì
sau đó cũng chẳng cần nghe.
Cuối cùng, hôn nhân đại sự đành hoãn lại.
Không phải vì ngài cương quyết từ chối,
không phải vì nàng đổi ý khước từ, mà vì Tam tầng Tứ giới xảy ra Thiên kiếp.
Xích Quỷ quốc phân định, Quỷ Yêu tộc nổi loạn. Nhân gian chìm trong khói lửa
chiến tranh, thiên tai loạn lạc. Ngài và thần nữ kia chính là duyên phận chưa
đến, cả gặp mặt cũng chưa có cơ hội.
Hai mươi năm qua xương rơi máu chảy, Nhân
gian cũng đến lúc thái bình. Chuyện hôn nhân cha mẹ lại đôi lần nhắc đến, chỉ
nhẹ nhàng chứ không bức ép như xưa. Nhưng ngài đã trải qua chiến trận chém
giết, đối mặt với sinh ly tử biệt, tâm tính không còn đơn giản là nông nổi
bướng bỉnh của thanh niên, bao nhiêu trầm tĩnh lãnh đạm hòa với khinh ngạo cố
chấp đã hình thành khí chất khó lòng lay chuyển.
Hôn nhân đính ước vào tai ngài cũng chỉ là
gió thoảng mây bay.
Lâm Nguyên Sơn Thần, ân nhân của ngài, bằng
hữu của ngài, lớn hơn ngài hai ngàn năm tuổi, đôi lúc hỏi ngài về thần nữ kia
khi uống rượu thưởng trà. Ngài chỉ cười phẩy tay cho qua, nghĩ đến càng thêm
phiền lòng.
Ngài suy tính nhiều năm, ngoài Bạch Hy với
Hoàng Lạc thì chẳng còn ai. Mẹ ngài trước nay đều xem họ như con gái trong nhà,
vừa lòng thuận ý. Nhưng ngài thì không thể chấp nhận, bất quá là em gái mà
thôi. Ngài không muốn ai trong bọn họ bước vào cuộc sống của mình, gây bao
nhiêu phiền phức rắc rối, nhất là Hoàng Lạc.
Ngài không cần một cuộc hôn nhân, ngài chỉ
cần một người hiểu tâm sự của mình. Người không bỏ rơi ngài, không lừa dối
ngài, không phản bội ngài.
Người không thất hứa với ngài.
Người như thế ở bên cạnh ngài cũng chỉ có
Lâm Nguyên.
Ngài đã có thiện cảm với anh từ lần đầu gặp
mặt bởi ánh mắt ôn hòa bao dung, nụ cười thân thiện ấm áp cùng khí chất trầm
tĩnh điềm đạm. Mỗi khi trò chuyện với anh, ngài luôn cảm thấy tâm hồn mình bình
yên thanh thản, bao nhiêu ưu tư phiền não đều tan biến. Anh đối với ngài luôn
ân cần quan tâm đến mức che chở bảo vệ như anh em huyết thống.
Anh là người không thể so sánh, càng không
thể thay thế.
Nhưng bằng hữu thâm giao cũng không phải là
người thuộc về ngài, cho dù tình cảm gắn bó keo sơn qua mấy trăm năm. Ngày biết
tin Lâm Nguyên cùng Bạch Hy thành hôn, cảm giác mất mát thất vọng hoá bi thương
cuồng nộ, ngài không thể khống chế bản thân.
Không lừa dối, không bỏ rơi, không phản
bội. Tất cả đều thất hứa bởi hai chữ thành hôn.
Mấy trăm năm qua, ngài thường ngắm rừng
bạch mai trắng xóa, một mình uống rượu, một mình thưởng trà, dần dần hối hận về
những việc đã làm. Ngài đã vị kỷ đến mức tổn thương những người mình yêu mến
quý trọng. Ngài đã ngộ nhận đến mức hành động sai lầm. Cả ngàn năm qua, ngài
vẫn luôn chìm đắm trong ảo ảnh của rừng mai trắng xóa, vẫn luôn tìm kiếm sự dịu
dàng bình yên, quan tâm bảo vệ. Nhưng ngài không còn là một đứa trẻ, ngài đã
trưởng thành, ngài phải đối diện với hiện thực.
Bạch Mai hay Lâm Nguyên đều không thuộc về
ngài.
Nhưng lời xin lỗi đôi khi không dễ nói.
Áp lực hôn nhân với ngài ngày càng lớn, lớn
đến mức thở cũng không nổi. Mẹ ngài nhắc đến cũng không nói tên người, chỉ bóng
gió xa gần ngài đã gặp, cùng bên thông gia giao hảo nhiều năm. Nhưng Bạch Hy đã
thành hôn, cô dâu của ngài chỉ là Hoàng Lạc. Nếu phải kết hôn với nàng thì cả
đời ngài sống cô độc tốt hơn. Ngài không phải khinh thường nàng, cũng không
phải quá ghét bỏ nàng, nhưng để vĩnh kết đồng tâm, răng long đầu bạc thì rất xa
vời.
Ngài cũng muốn thật lòng thật dạ yêu thương
một người nhưng tìm kiếm mấy trăm năm cũng không thể gặp. Những cô dâu giả mạo
mẹ ngài phát hiện cũng chẳng phải giả mạo hoàn toàn. Những giao ước yêu thương
đối phó thường “lộng giả thành chân” nhưng chuyện tình của ngài đều “lộng chân
thành giả”. Quen biết bao nhiêu người, lựa chọn bao nhiêu người, cuối cùng chỉ
mang lấy tiếng đào hoa.
Đa tình chẳng khác nào vô tình.
Hoàng Lạc từng phẫn uất hét vào mặt ngài.
- Họ đều nhìn anh giống như em nhìn anh,
yêu thương đến tuyệt vọng.
Ngài im lặng để nàng tức giận bỏ đi, chén
trà lạnh trên tay không vơi một giọt, mảnh trăng bàng bạc trên cao soi vóc dáng
cô liêu. Thái Âm Thần Nữ thật sự đang trêu đùa ngài, trừng phạt sự ngoan cố của
ngài, không muốn ban cho ngài một tình duyên viên mãn. Ngài kiên quyết chống
đối chỉ liên lụy kẻ khác, càng cố chấp tránh né, càng bi thương phiền não.
Cõi lòng trống rỗng mệt mỏi đến lạnh giá
hóa băng.
Cuộc hôn nhân sắp đặt là vận mệnh. Nhưng ngài
vẫn muốn cược thêm một lần.
Lúc gặp mặt Tế Nữ, ngài đột nhiên nghĩ rằng
vận mệnh đã đổi thay nhưng sự thật phơi bày làm mọi hy vọng mong manh đều tan
biến. Ngài nổi giận không chỉ vì sự nhầm lẫn tai hại khi hiến tế mà vì chưa đặt
cược đã chắc chắn thua. Màn trút giận đẫm máu thể hiện sự bất lực của chính bản
thân ngài, từ bỏ mọi thứ xuôi theo vận mệnh. Tuy nhiên, ngài không vội viết thư
đồng ý gửi cha mẹ, vẫn muốn yên bình sống những ngày tháng tự do còn lại.
Nhưng kẻ mới đến Thủy cung không để ngài thanh
tĩnh.
Chàng sở hữu một vẻ đẹp thuần khiết băng
thanh đến mức vừa nhìn đã thán phục tận tâm. Chàng mang phong thái cao nhã an
nhiên mà thần linh cũng hiếm ai đạt được. Chàng có khí chất ôn hòa điềm đạm
nhưng không kém phần kiên cường thách thức làm kẻ khác phải âm thầm tán thưởng.
Chàng cũng là dược sư mang huyết thống dòng tộc Thạch Diệp mà gia đình ngài
giao hảo lâu năm.
Tất cả đều hoàn hảo trừ một điều duy nhất.
Chàng là nam nhân.
Nhưng từ lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt
chàng, đôi mắt trong suốt như làn nước hồ thu, đôi mắt bình thản tĩnh lặng
không vương chút sợ hãi bất an khi đối diện cái chết, ngài đã bị thu hút. Sức
mạnh vô hình không cách nào kháng cự luôn bắt ngài vô thức dõi theo chàng.
Ngài nhiều lần không nhẫn tâm trừng phạt
nên cuộc sống của chàng ở Thủy cung rất tự tại an nhàn, chỉ trong giữ Tàng Thư
Các và quản lý mấy chuyện liên quan đến dược liệu cỏ cây. Ngài thường vô thức
nhìn chàng chăm chú đọc sách, vô thức nhìn chàng âm thầm đứng dưới hiên ngắm
mưa, vô thức nhìn chàng cẩn thận cắt tỉa từng chậu hoa bụi cỏ, vô thức nhìn
chàng lặng lẽ đi lại trong rừng mai trắng xóa bạt ngàn…
Mỗi lần vô thức như vậy, ngài đều cảm thấy
nhân ảnh kia thân quen kỳ lạ, đôi mắt lạnh nhạt cũng thấp thoáng nét ôn hòa,
chỉ là ngài không nhận ra.
Ngài bắt đầu mơ hồ tức giận mỗi khi vô thức
nhìn chàng. Ngài muốn thấy nhiều hơn những biểu cảm trên gương mặt chàng chứ
không chỉ duy nhất ôn hòa bình thản. Ngài muốn nhìn tận cùng con người thật của
chàng chứ không phải vỏ bọc hoàn hảo vô song. Và ngài thực hiện việc đó bằng
mệnh lệnh vô tình vô lý. Ngài đặt chàng vào nhiệm vụ bất khả thi như một cách
trêu đùa, như vở tuồng đã biết trước đoạn kết.
Chỉ là việc đã vượt ngoài mong đợi, đành
phóng lao thì phải theo lao, tâm trạng của ngài cũng không ngừng phiền não.
Ngài không lo sợ quá nhiều phía cha mẹ.
Ngài sợ hãi cảm giác bản thân mình.
Khi gặp chàng trong váy áo thần nữ đứng
trên thềm nhà vương hoa ngập nắng, ngài thật sự kinh ngạc bàng hoàng, không chỉ
vì nét tương đồng mà huyết thống dược sư mang lại, mà chính vì ngài bỗng dưng
có ham muốn chạm vào. Ngài hiểu rõ chàng là một nam nhân, càng hiểu hơn hậu quả
khôn lường phía trước nhưng lý trí áp đảo tình cảm quá khó khăn, trong bất lực
lại hóa thành tức giận mà dựng lên rào chắn lạnh lùng.
Ngài nhìn chàng cam chịu lớp hóa trang, mệt
mỏi chìm vào giấc ngủ cuối khuê phòng, cảm giác vẻ thuần khiết băng thanh trong
bóng tối tịch liêu bỗng nhuộm màu bi thương cô độc. Ngài chậm rãi bước đến gần
chàng, nhẹ nhàng đưa tay vuốt lọn tóc rối, đôi mắt sâu thẳm trong một khắc lại
hiện nét say mê. Ngài ngắm chàng một lúc lâu, nhận ra mình vừa thấy qua một góc
khác nơi con người an nhiên bình thản.
Ngài muốn thấy nhiều hơn trước khi để mọi
thứ trôi vào quên lãng và chuyện sáng sớm đã mang đến ý hay, vừa tiễn bước
Hoàng Lạc, vừa thử thách được chàng.
Đáng tiếc ngài không thấy thêm điều gì
khác, chỉ rõ hơn cảm giác của chính mình. Nếu người kia không thản nhiên đối
diện ngài với đôi mắt tĩnh lặng bình yên, nếu rừng bạch mai không nhắc nhở
những tháng ngày xưa cũ, có lẽ những kiềm chế cuối cùng đều vỡ vụn tan tành và
hành động đùa cợt khiêu khích cũng không theo dự định.
Ngài đã hiểu thế nào là bỏng tay khi chơi
đùa với lửa.
Ngài mệt mỏi với tâm tư rối loạn, khi nhận
thư lại mệt mỏi hơn, chỉ muốn ngồi yên tĩnh một mình, muốn suy nghĩ tận tường
mọi chuyện, nhưng kẻ vô tình gây nên cớ sự lại thản nhiên xuất hiện không màng
cảnh cáo. Chuyện quá khứ, chuyện hiện tại quấn vào tâm trí như mạng nhện giăng
lối vườn hoang, cảm giác bản thân hơn cả quẫn bách cùng đường.
Tuy nhiên, vẻ buồn thảm nao lòng cùng tình
yêu đơn phương hòa trong tiếng sáo làm trái tim lạnh giá ngập tràn thương cảm,
tâm hồn phiền não cũng trở nên thanh thản bình yên.
Ngài nhìn thấy trong đáy mắt trong vắt tĩnh
lặng sự trống rỗng bi thương, nhìn thấy sự cô độc hoang mang như cảm giác bị bỏ
rơi thất hứa. Ngài đã nhìn thấy một con người khác, một vẻ mặt khác của chàng
nhưng càng không thỏa nguyện, càng muốn nhiều thêm, không phải vì hiếu thắng tò
mò, mà vì muốn hiểu hơn con người trước mắt.
Phải yêu để có thể hiểu và phải hiểu để có
thể yêu.
Mấy lời trải lòng vô tình hữu ý lại mang
đến nhiều hơn một sự cảm thông.
Sự quan tâm âm thầm trong hành động cử chỉ
không còn vô thức, sự yêu thương lặng lẽ trong đôi mắt lãnh đạm tăng thêm từng
ngày. Ngài nhìn chàng cố gắng không ngừng để thực hiện mệnh lệnh bất khả, cõi
lòng chất chứa bao nhiêu xúc động. Ngài thấy chàng đôi khi lúng túng thể hiện
sự dịu dàng, bất giác bối rối trước vài lần trêu chọc, tâm tình thú vị lại bao hàm ấm áp. Vở tuồng
kia, vai diễn kia đối với ngài đã biến thành hiện thực.
Nhưng bức tường vô hình của hoài nghi định
kiến vẫn tạo nên khoảng cách dù sự kiềm chế đã gần đến giới hạn cuối cùng.
Ngài nhìn chàng bình yên chìm trong giấc
ngủ, bóng tối hắt hiu làm vẻ đẹp say đắm lòng người. Ngài không thể ngăn mình
vươn bàn tay chạm vào gương mặt thuần khiết băng thanh, lướt những ngón tay
trên làn da trắng xanh mềm mại, đặt nụ hôn lên đôi môi mê hoặc mang tư vị ngọt
ngào. Chàng vô thức trở người. Ngài giật mình choàng tỉnh. Ngài vội vàng đến
máng nước ngoài hiên, để dòng thác thanh
tĩnh thần trí. Ngài bất giác cười nhạo chính mình khi toàn thân đã ướt sũng
lạnh băng, gần đến sáng mới bình tâm an giấc.
Đống chăn nệm trên sàn đã ngăn giữa hai
người.
Cánh tay đẫm máu như ngọn lửa thiêu rụi sự
điềm tĩnh lạnh lùng. Cơn tức giận hòa cùng lo lắng như ngàn vạn mũi kim đâm vào
tâm trí. Ngài không muốn nhìn thấy chàng tổn thương, nhìn thấy chàng đau đớn.
Ngài muốn ôm lấy chàng, muốn ghì chặt chàng trong vòng tay che chở. Ngài mặc kệ
chàng là nam hay nữ cũng muốn giữ chặt không buông.
Nhưng quá khứ vẫn chưa giải quyết, còn hiện
tại thì vẫn mơ hồ, có thể nào dễ dàng hạnh phúc. Nếu lần nữa ngộ nhận yêu
thương, ngài lo sợ sẽ không thể quay đầu.
Khi hai ánh nhìn tĩnh lặng chiếu thẳng vào
nhau, ngài hiểu rằng không chỉ mình khao khát, không chỉ mình kiềm chế đến tột
cùng. Tầng rào cản sau cuối bị quét sạch bởi cuồng phong bão táp ẩn tàng trong
đôi mắt thường bình thản an nhiên.
Ngài biết mình sẽ không buông tay, không
hối tiếc.
Ngài biết chàng sẽ không thất hứa, không
phản bội.
Yêu thương sẽ không phải sai lầm nếu như đó
là yêu thương chân thật.
Đồng Tháp – 23:16 PM –
22/07/2012

