Nhất chân tâm (Tập 3) - Chương 03 - 04

Chương 3: Cuộc sống trong núi

Nghĩ tới hai ngày trốn trong đống tuyết, có kinh nghiệm
“đông lạnh nhanh chóng”, Kim Lục Phúc lắc đầu thở dài, sau đó oán giận lão cha
hắn, rảnh rỗi không có việc gì làm lại giở kinh thư, sao lại không chịu nghiên
cứu một chút về kỳ môn độn giáp thuật cơ chứ, như thế thì hắn cũng không đến mức
bị vây khốn ở nơi này. Chẳng lẽ thật sự phải chờ hắn và Tiểu Bạch Ngan trở
thành phu thê mới có thể trở về gặp lão nương hắn sao?

Còn có một năm - tuy rằng phần lớn thời gian trong năm,
nơi này tươi đẹp giống như tiên cảnh, nhưng mà liệu có ai tốt bụng đem gió lạnh
hây hây ở đây đổi thành gió phong ấm áp được không? Còn nữa, hắn đang tuổi xuân
phơi phới mà phải lãng phí ở nơi này, thật là có lỗi với bản thân. Chính là,
không biết Đỗ mỹ nhân đã đem giấu những quyển sách kia ở nơi nào?

Nghĩ tới nghĩ lui, lại muốn ngủ gật, một con báo tuyết
dùng mũi cọ cọ vào hắn, Kim Lục Phúc mở mắt, vỗ vỗ đầu báo tuyết: “Ngươi là nữ
nhân nhà người ta, cũng biết đọc sách thánh hiền đi cùng công danh, tuyết rơi
nhiều như vậy, đi ngủ là hợp lý nhất. Ngươi ồn cái gì mà ồn? Tiểu nương tử, bao
giờ ăn cơm thì gọi ta.”

Mũi báo tuyết phả hơi nóng hầm hập lên mặt hắn, Kim Lục
Phúc xoay người ôm lấy báo tuyết, dùng sức xoa nắn lông nó: “Tiểu nương tử, có
phải ngươi rất rảnh rỗi phải không? Đi tìm Tiểu Bạch Ngan hoặc là Đỗ mỹ nhân hoặc
là Quý lão đầu hoặc là Quý lão đại, Quý lão nhị đi.”

Nhìn thấy báo tuyết vẫn không chịu quay đầu bước đi như ý
muốn, Kim Lục Phúc không thể làm gì khác hơn là đứng dậy đi ra ngoài, vừa đi vừa
than thở: “Chưa từng thấy đại miêu nhà ai khó nuôi như vậy, làm cho người ta
cùng luyện khinh công, Tiểu nương tử, ngươi hãy bớt thương cảm chính là tại hạ
ta đi...” ra cửa, Kim Lục Phúc tăng nhanh tốc độ, báo tuyết cũng theo sát phía
sau.

Xa xa bên cửa sổ của một tòa tiểu lâu ba tầng, một đôi vợ
chồng trung niên tặc tặc lưỡi cười: “Cũng là ông trời tác hợp cho a, báo tuyết
này trừ... Ngạc nhi ra không hề để ý tới người khác. Ngay cả đại mỹ nhân như ta
đây cũng không để vào mắt.”

“Phu nhân có bao giờ tính sai, nói là hắn thì nhất định
chính là hắn, không phải cũng là phải.” Lão đầu tử lập tức nói.

“Chỉ một năm nữa thôi là chúng ta có con rể rồi.” Đỗ mỹ
nhân nói.

“Nhưng mà phu nhân...” Dường như Quý lão đầu có nghi vấn,
Đỗ mỹ nhân trừng mắt nhìn lão: “Nhưng mà cái gì? Ta chọn con rể, ông có ý kiến
gì sao?”

“Không có, phu nhân anh minh như thế, lão đầu tử ta làm
sao dám có ý kiến gì? Chẳng qua, có con rể là chuyện tốt, nhưng mà phu nhân, đến
khi nào chúng ta mới có con dâu chứ? Tuy nói có con rể cũng sẽ có Tôn nhi để
ôm(cháu), nhưng dù sao vẫn còn có cái “ngoại tự”, song thân của Lục Phúc
sao có thể đồng ý để cốt nhục của Kim gia ở lại nơi này a?” Lão đầu tử nói.

Ngón tay thon nhỏ của Đỗ mỹ nhân gõ gõ vài cái vào trán
lão đầu tử: “Vấn đề nghiêm trọng như vậy sao không nói sớm? Hai năm nay ta chỉ
lo lắng cho con rể đừng chạy, đã quên mất chuyện con dâu. Ai nha, làm sao bây
giờ?” Tay chống cằm nghĩ ngợi, sau đó vừa cười vừa nói: “Lão đầu tử, có thể
bắt con rể đến đây cũng có thể bắt được hai con dâu tới, chúng ta lại... đi ôm
cây đợi thỏ là được.”

Quý lão đầu cười ha hả, trong lòng thầm nghĩ, làm gì có
nhiều con thỏ ngu như vậy đi tới cái nơi cao như thế này? Nhưng mà gia quy có dặn
lời của phu nhân là nhất, đợi thì cứ đợi thôi! Biết đâu lại có hai con thỏ dồi
dào sinh lực chạy tới nơi này.

Tới cơm tối, Kim Lục Phúc chậm rãi ngồi xuống bên cạnh
Quý lão đầu và Đỗ mỹ nhân, thấy hai người bọn họ đang cười rất tươi.

“Đỗ mỹ nhân, Quý lão đầu, có chuyện gì lại vui vẻ đến thế?”
Kim Lục Phúc mở miệng thăm dò. Không phải dự đinh hạ dược hắn, ép hắn động
phòng hoa chúc đấy chứ? Hắn cũng phải cẩn thận một chút, nếu không tới lúc về
nhà bị lão nương chém cho vài nhát cũng không vui vẻ gì.

“Con rể a, đợi qua thời gian cược với con, sẽ tìm tức phụ
(con dâu), sau đó các con cùng một ngày đều thành thân là được, như vậy,
chúng ta có thể đồng thời ôm cả tôn tử và ngoại tôn (cháu nội & cháu ngoại).”
Đỗ mỹ nhân nói.

“Nương, bây giờ con không muốn thành thân.” Người vừa nói
chuyện chính là Quý Bạch Ngạc.

“Tại sao?” Đỗ mỹ nhân lập tức cau mày, vất vả lắm mới tìm
được con rể về cho nàng, vì sao nữ nhi lại không chịu thành thân?

“Bởi vì hắn có Tiểu nương tử.” Quý Bạch Ngạc nắm tay quơ
quơ về phía con báo tuyết, đại miêu chết tiệt, tiểu gia hỏa, có mới nới cũ.

“Ngạc nhi, con có bị ấm đầu hay không? Báo tuyết cũng
không phải nữ nhân, con ghen cái gì chứ?” Đỗ mỹ nhân nói.

“Nương, hắn toàn gọi báo tuyết là ‘Tiểu nương tử’, không
biết sau này hắn sẽ lấy bao nhiêu Tiểu nương tử nữa, con không cần một nam nhân
vừa gặp đã yêu như vậy.” Quý Bạch Ngạc thong thả ăn cơm, liếc mắt nhìn Kim Lục
Phúc.

“Con... nha đầu này, nói linh tinh gì vậy, chỉ là một cái
tên tùy tiện gọi không phải sao? Nếu con không vui, nương bảo cha con bắt thêm
một con nữa về, gọi ‘Tiểu tướng công’ là được.” Đỗ mỹ nhân nói.

Kim Lục Phúc chỉ cảm thấy đầu đầy hắc tuyến.

Tiểu tướng công? Sao nghe như đang ăn cơm mềm vậy. (ăn
bám vợ
)

“Ừm, ừm.” Quý Bạch Ngạc gật đầu, trong miệng vẫn còn chưa
nhai xong cơm.

Kim Lục Phúc quay đầu nhìn Quý Bạch Ngạc, lại nhìn báo
tuyết: “Tiểu nương tử, ngươi muốn thành hôn, sau này phải tuân thủ nghiêm ngặt
nữ tắc (chuẩn mực của nữ nhân).”

Đỗ mỹ nhân hoan hỉ, ngây ngất nở nụ cười.

Lại qua mấy ngày, có chút nắng sớm, Kim Lục Phúc đang ngủ
say sưa, bỗng nhiên, cửa bị đẩy “rầm” một cái; ngay sau đó, một trận gió lạnh
thổi vào, đang ngủ say như chết, đột nhiên Kim Lục Phúc ôm chăn lăn hai vòng,
che kín toàn bộ cơ thể, chỉ ló mặt ra ngủ tiếp.

“Kim Lục Phúc, rời giường ăn cơm!” Thanh âm yêu kiều đượm
vẻ không vừa lòng: “Bánh nướng, tới giờ ăn cơm.”

“Không ăn, giữa trưa mới ăn.” Giọng nói của Kim Lục Phúc
đượm vẻ ngái ngủ.

“À.” Quý Bạch Ngạc à một tiếng, sau đó tặc lưỡi cười, tay
ngọc vừa nhỏ vừa dài di chuyển về phía “bánh nướng” nọ, ai ngờ bánh nướng sống
chết nhất định không động đậy: “Đại miêu, lại đây, ăn bánh nướng.”

“Nữ nhân a nữ nhân, tại sao lại phiền phức như thế.” Bánh
nướng mở ra, người trên giường hé ra đôi mắt mơ hồ: “Tiểu Bạch Ngan, lúc nam
nhân rời giường, cô không biết đường tránh đi chỗ khác sao?”

Quý Bạch Ngạc lườm hắn làm mặt quỷ: “Được, tránh thì
tránh.”

Sau đó xoay người, cúi xuống nô đùa với báo tuyết.

Kim Lục Phúc lắc đầu: “Tiểu Bạch Ngan, cô biết tránh là
có ý gì không?”

“Không nhìn thấy gì chính là tránh rồi.” Quý Bạch Ngạc
nói.

“Ta nhìn thấy cô.” Kim Lục Phúc nói.

“Hắc hắc, chính là ta không nhìn ngươi a, ta chỉ nhìn thấy
đại miêu.” Quý Bạch Ngạc nói xong, suy nghĩ một chút: “Nhanh lên một chút, đừng
có hại ta không có điểm tâm.”

Kim Lục Phúc ôm chăn gục ở mép giường, nhìn Quý Bạch Ngạc
nô đùa với báo tuyết: “Tiểu nương tử a Tiểu nương tử, ngươi đúng là không biết
lễ tiết, uổng công ta đối với ngươi tình nghĩa sâu đậm, tại sao trước mặt ta lại
hồng hạnh vượt tường? Quả nhiên, lòng dạ nữ nhân giống như mò kim dưới đáy biển
a.”

Tùy ý cởi y phục, Kim Lục Phúc kéo lê giầy loẹt xoẹt đi
ra ngoài, kéo cửa phòng đi ra ngoài, bốc một nắm tuyết áp vào mặt, Quý Bạch Ngạc
và báo tuyết nhìn hắn, Quý Bạch Ngạc đảo đảo mắt, còn báo tuyết thì chun mũi thở
khỉ, giống như xem thường.

“Kim Lục Phúc, ngươi không biết cái gì gọi là ‘y phục chỉnh
tề’ sao?” Quý Bạch Ngạc nói. Kim Lục Phúc quá lôi thôi, không, là càng ngày
càng lôi thôi.

Kim Lục Phúc lắc lắc đầu, ngũ quan lộ ra, có lẽ đã hoàn
toàn tỉnh táo. Ánh mắt giống như tuyết sáng lóng lánh. Quý Bạch Ngạc chớp chớp
mắt, ghé sát vào mặt hắn: “Kim Lục Phúc, ta phát hiện, chỉ có buổi sáng là lúc
mà mắt ngươi hoàn toàn mở to, vì sao bình thường không mở to như vậy?”

Kim Lục Phúc cũng ghé sát mặt lại: “Nhìn có được không?
Có sáng giống như sao không?”

Quý Bạch Ngạc bĩu môi cười: “Giống.”

Kim Lục Phúc cười vang, vuốt tóc một cái: “Đi, đi ăn
cơm.”

Tới khi xuất hiện ở phòng ăn - Kim Lục Phúc mặc trường
bào, mái tóc phóng khoáng buộc tùy tiện ở phía sau, nhìn giống như một ẩn sĩ thời
Ngụy Tấn, Đỗ mỹ nhân nhìn thấy hắn, che miệng cười: “Con rể nha, y phục hôm nay
thật đẹp mắt.”

“Ánh mắt của Đỗ đại mỹ nhân ngài thật không tệ!” Lảo đảo
ngồi xuống. Nhấp một ngụm trà súc miệng. Y phục của mọi người trong Quý gia đều
dựa theo quan điểm của Đỗ đại mỹ nhân, nam nhân đều giống phong cách thời Ngụy
Tấn, nữ nhân chính là những bộ váy áo thời Đường, váy dài bốn thước, cùng với
mép quần lướt đi trên tuyết, nhìn rất đẹp mắt, nhưng đó cũng chính là nguyên
nhân mà Quý Bạch Ngạc thường xuyên tự giẫm lên mép váy chính mình.

“Con đói bụng.” Quý Bạch Ngạc vừa nói vừa chạm tay vào đồ
ăn, bị Đỗ đại mỹ nhân ngăn cản.

“Ai nha, Ngạc nhi, không phải nương đã nói cho con biết rồi
sao, con sắp thành thân, ăn phải có tướng ăn, ngồi phải có tướng ngồi, nếu
không đến lúc đó cha nương Lục Phúc nhìn thấy con mà không thuận mắt thì làm thế
nào a?”

Kim Lục Phúc nhìn Quý Bạch Ngạc, nha đầu kia đang cúi đầu
chuyên chú ăn cơm, hoàn toàn không để mắt tới Đỗ đại mỹ nhân đang ân cần dạy bảo.
Cầm lấy đũa, ngẫm lại lão nương hắn rảnh rỗi không có việc gì lại nướng ngô với
khoai lang ăn, nha đầu này vẫn còn yên tĩnh hơn lão nương hắn nhiều.

“À, đúng rồi, Ngạc nhi a, hôm nay cha và nương có việc phải
ra ngoài, Ngô thẩm lại bị bệnh, hôm nay con và Hiểu Tuyết tự nấu cơm nhé.” Đỗ đại
mỹ nhân nói.

Quý Bạch Ngạc ngẩng đầu nhìn nương: “Nhưng mà, con không
biết nấu a.”

“Không biết thì phải học, nữ nhân không chỉ ra khỏi đại sảnh,
mà còn phải bước vào phòng bếp, con quên hôm trước nương dạy con thế nào rồi
sao:

“Tam nhật nhập trù hạ

Tẩy thủ tác canh thang

Vị am cô thực tính

Tiêu khiển tiểu cô thường.”

(三日入櫥下,洗手作羹湯 。未諳姑食性, 先遣小古嘗。)[1]

không chỉ muốn
mẹ chồng vừa lòng, còn phải vượt qua được bài kiểm tra của tiểu cô (em gái
chồng
) nữa mới được.” Đỗ đại mỹ nhân nói xong nhìn Kim Lục Phúc: “Lục Phúc
a, ta quên mất chưa hỏi, con có muội muội không?”

Kim Lục Phúc
gật đầu: “Có. Nhưng, yêu cầu của muội muội ta không cao.” Đồ ăn muội muội hắn
làm mặc dù không tệ lắm, nhưng mà cuối cùng thì người ăn cơm nàng nấu cũng
không phải hắn, nghĩ tới năm đó ăn thử, trải qua quãng thời gian đó thật là
gian nan a, không biết đã ăn bao nhiêu muối và đường.

“Yêu cầu
không cao? Chẳng lẽ rất cao a?” Đỗ đại mỹ nhân hỏi.

“Kém ngự trù
một chút.” Kim Lục Phúc nói. Hắn chưa từng nếm thử đồ ăn phòng bếp của lão cha,
đúng là phí hoài thân phận hắn, nhưng mà, cũng tốt, bây giờ… cái phòng bếp này
là của Tứ ca hắn, có thời gian, hắn phải tới kinh thành ăn thử mới được.

“Ngự trù?”
Quý lão đầu nói tiếp, mặt nhăn lại, ánh mắt chuyển từ Quý Bạch Ngạc đến lão bà
đại nhân ngồi cạnh: “Cái tiêu chuẩn này… đâu phải dễ xử lý a, phu nhân, ta biết
đi chỗ nào bắt cá ngự trù trở về dạy Ngạc nhi a?”

“Ngự trù,
đương nhiên là phòng bếp hoàng gia rồi. Nhưng mà cũng quá xa. Không thì, chúng
ta lẻn vào Trác phủ, phủ Tướng quân, Vương gia tóm một đầu bếp về được không?”
Đỗ đại mỹ nhân nói.

“Có lý, qua
mấy ngày nữa đi bắt về.” Quý lão đầu nói. Hai người bắt đầu nghiên cứu xem lẻn
vào nhà ai trộm đầu bếp. Kim Lục Phúc cảm giác bất lực, mặc dù đã gần ba năm, mỗi
lần hai lão nhân này hành động hay nói chuyện đều làm hắn dở khóc dở cười. Những
người lớn tuổi như vậy không phải nên giống lão cha âm trầm của hắn sao? Giống
như nương hắn từng nói qua… lão ngoan đồng.

Chờ bọn họ
nghiên cứu xong, Kim Lục Phúc vừa thương tiếc thay cho đầu bếp Trác gia nào đó,
vừa âm thầm chờ mong được thay đổi khẩu vị, chỉ hy vọng khi đầu bếp tới đây
không bị giá lạnh làm cho choáng váng.

[1] Bài thơ trên là bài “新嫁 ” – Tân giá nương (cô dâu mới) của
Vương Kiến. Ở trên mình đã post bản gốc và Hán Việt, nên sẽ post thêm bản dịch
nghĩa và dịch thơ ở đây cho đầy đủ.

Dịch
nghĩa
:

Cô dâu mới

Ba ngày xuống bếp làm cơm

Rửa tay, nấu bát canh

Chưa rõ khẩu vị mẹ,

Bảo cô em chồng nếm trước

Dịch
thơ
: (bản dịch
thơ của Trần Trọng Kim)

Nàng dâu mới

Ba ngày xuống bếp nấu cơm,

Rửa tay, nấu bát canh thơm đã rồi.

Chưa hay tính mẹ thường xơi,

Nhờ em nếm trước, xem mùi được không.

Chương 4: Ra
ngoài

Ăn cơm xong,
vị ẩn sĩ phong cách Ngụy Tấn - Kim Lục Phúc vốn dự đinh phe phởn chạy về ngủ tiếp
giấc nữa, nhưng lại nghĩ Đỗ mỹ nhân và Quý lão đầu muốn xuất môn, hơn hai năm
nay, đây chính là lần đầu tiên a, lão đầu không có ở nhà, hắn có thể do thám
xem cửa ra ở nơi nào. Hạ quyết tâm, vừa ngáp vừa nhìn về phía phòng ngủ, lại
nhìn về phía cặp đôi kia rời đi. Hắn chả cần nữa, Đỗ mỹ nhân chính là một người
cực kỳ gian xảo.

Đắc ý ngủ thẳng
một giấc tới giữa trưa, tỉnh dậy không nhìn thấy báo tuyết đâu, hắn đẩy cửa
phòng ra. Đứng trước gương, thuận tiện nhìn thoáng qua, đẹp trai sáng lạn thế
sao? Đẹp là như thế này à? Vì sao nương hắn chẳng bao giờ khen hắn một câu?

Ra khỏi cửa,
không thấy báo tuyết. Nhìn khắp mọi nơi, cũng không thấy báo tuyết đâu, ngay cả
Quý Bạch Ngạc cũng không thấy. Bỗng nhiên nhớ ra, Đỗ đại mỹ nhân sai Tiểu Bạch
Ngan nấu cơm, chẳng lẽ nha đầu kia thực sự xuống bếp sao? Nhẹ nhàng bước lại gần,
dường như ngửi thấy một mùi là lạ, hít sâu một hơi, chính xác… là lạ, giống như
đang hầm xương, trong nước hầm dường như bỏ thêm cả nước tương.

Mùi hương từ
nhà bếp đi ra, chỉ thấy những làn khói đang từ khe hở ở cửa sổ nhà bếp nối đuôi
nhau xông ra. Vui vẻ cười hì hì, chẳng lẽ Tiểu Bạch Ngan chơi trò Lửa thiêu nhà
bếp, làm kiểu Lâm Xung nửa đêm chạy trốn sao?

Giơ tay lên
đẩy, cửa sổ mở ra, một đám khói mù mịt xông thẳng vào mặt, mặc dù Kim Lục Phúc
nhanh chóng lùi lại phía sau, nhưng mùi gay mũi nọ vẫn chui một ít vào mũi. Sau
đó hắn nhìn thấy hai bóng dáng xám xịt từ trong đám khỏi chạy ra, vẫn còn đang
ra sức ho khan.

Khoanh tay,
Kim Lục Phúc lắc đầu, ngan ngu ngốc, nếu hắn không mở cửa sổ ra, có lẽ nàng ta
định biến mình thành ngan trắng hun khói luôn mất.

“Tiểu thư…
cơm… để em nấu đi, người đừng nhúng tay vào nữa.” Hiểu Tuyết nói, tiện tay day
day mắt. Bị sặc chết rồi.

“Không, ta
và em cùng nhau làm.” Quý Bạch Ngạc kiên trì nói.

“ Được a, tiểu
thư, một lát nữa, người phụ trách đống chén đĩa kia giùm em là được rồi.” Hiểu
Tuyết nói.

“A? Đơn giản
như vậy sao?” Quý Bạch Ngạc kinh ngạc hỏi.

“Tiểu Bạch
Ngan, cô nhúng tay vào thêm phiền, ta cũng không muốn ăn ngan trắng hun khói
đâu.” Kim Lục Phúc nói. Suy nghĩ cho cái bụng mình, hắn kiên quyết không để cho
Tiểu Bạch Ngan đốt nhà bếp.

Đang nói
chuyện, một làn gió thổi ngược đến, Kim Lục Phúc theo bản năng lui về phía sau,
đằng sau có một thân ảnh xám xịt đuổi theo. Rời xa khỏi nhà bếp, Kim Lục Phúc dừng
chân lại, khoanh tay cười nhìn khuôn mặt nhọ nhem của Quý Bạch Ngạc.

“Kim Lục
Phúc, ngươi trốn cái gì?”

“Cô đuổi
theo ta, đương nhiên ta phải chạy rồi.”

“Tại sao ta
phải đuổi theo ngươi?”

“Tại sao cô đuổi theo ta à?” Kim Lục Phúc làm ra vẻ tự hỏi,
rồi tự mình hiểu ra. “Bởi vì ta tương đối ngọc thụ lâm phong a.”

“Kim Lục Phúc, người như ngươi mà cũng được coi là ngọc
thụ lâm phong thì đại miêu nhất định là phong hoa tuyệt đại*, nếu mà so sánh chắc
Phan An phải tự sát mất.” Quý Bạch Ngạc nói, lại lộ ra cặp răng khểnh ra oai.

(*:ý chỉ nét đẹp như đóa hoa rung rinh trong
gió, đầy sức sống, xinh đẹp, không ai sánh được
.)

“Đó! Đây là một vấn đề.” Kim Lục Phúc giơ ngón trỏ gõ gõ
lên trán, giả bộ đức hạnh. “Nếu đại miêu trong mắt cô là trên trời khó tìm, dưới
đất không có, cô còn đuổi theo ta làm gì?”

“Ta, ta đuổi theo ngươi lúc nào?”

“Cô không đuổi theo ta sao? Vậy sao cô lại ở đây?”

“Ta lại đuổi theo ngươi.”

“Tại sao đuổi
theo ta?”

“Bởi vì
ngươi chạy.”

“Cô đuổi
theo ta, đương nhiên ta phải chạy.”

Trầm mặc hồi
lâu, Quý Bạch Ngạc trừng mắt nhìn Kim Lục Phúc. “Ta đuổi theo ngươi vì ngươi
nói ta là ngan trắng hun khói. Chê ta đần độn.”

Kim Lục Phúc
cười ha hả: “Ngan trắng hun khói cũng không sai a, đi về soi gương xem, nhìn bộ
dạng của cô, còn không phải là ngan trắng hun khói khó coi sao?” Nói xong bay
đi.

Quý Bạch Ngạc
sờ sờ mặt, cũng mất hứng thú đuổi theo Kim Lục Phúc, nghĩ muốn nhìn gương một
chút, liền chạy về phòng. Còn chưa tới nơi, đã thấy hai ca ca đi tới, nhìn thấy
nàng, đều sững sờ.

“Ngạc nhi, muội đốt núi à?” Quý Hàn Võ hỏi.

“Đi rửa mặt đi Ngạc nhi, nhìn rất khó coi.” Quý Chí Lưu
nói. Thấy nàng gật đầu tiếp tục chạy về phía trước, Quý Chí Lưu hỏi: “Ngạc nhi,
giữa trưa có cơm ăn không?”

Quý Bạch Ngạc quay đầu lại, lại nhe răng hổ: “Ca, huynh
nhìn ngan trắng hun khói thấy thế nào?” đó quay đầu bay đi, nhân tiện rút… nhuyễn
kiếm từ trong đai lưng ra rạch một đường trên tuyết.

“Lại bị Tiểu Lục bắt nạt.” Quý Hàn Võ vừa cười vừa nói.

“Muội muội nhà chúng ta có phải rất đáng thương không?”
Quý Chí Lưu nói.

“Tiểu Lục cũng rất đáng thương, ngốc nghếch chờ đợi ba
năm.” Quý Hàn Võ vặn lưng một cái. “Tiểu Lục ơi Tiểu Lục, tốt nhất nên từ bỏ ý
định đi thôi.”

Quý Chí Lưu ngẫm nghĩ chốc lát rồi gật đầu. “Hắn từ bỏ
cũng không thiệt thòi gì. Đúng rồi, Hàn Võ, đại mỹ nhân và lão đầu lén lút ra
ngoài làm gì nhỉ?”

“Bắt thỏ.” Quý Hàn Võ nói.

“Thỏ? Đã bắt được một con rồi chẳng lẽ còn muốn nữa? Chẳng
lẽ Đại mỹ nhân và lão đầu quyết định sinh thêm sao? Trời ạ!” Quý Chí Lưu nói.

“Hai con thỏ sắp bị bắt tới, sự yên tĩnh của ta sắp kết
thúc rồi sao?” Bỗng nhiên Quý Hàn Võ thì thầm.

“Gì? Quý Hàn Võ, huynh nói hai lão ngoan đồng kia đi bắt
hai con thỏ cái sao?” Quý Chí Lưu hỏi.

Quý Hàn Võ gật đầu, sau đó hai người liếc nhau.

“Huynh nói xem, nếu bắt được thỏ cái, có phải đại mỹ nhân
sẽ xử lý luôn cả con thỏ đực kia?”

“Chắc chắn.”

“Tiểu thỏ đó sẽ thích thú sao?”

“Hẳn là không thích rồi.”

“Vậy làm sao bây giờ?” Trong giọng nói có chút chờ mong.

“Hừm, đã lâu
không tìm Tiểu Lục luyện khinh công, tối nay khoa chân múa tay một chút.”

“Ừ, được.”

Đến bữa cơm
tối, Đỗ mỹ nhân và Quý lão đầu từ trong đêm tuyết phi thân “Vèo” một phát vào
trong cửa, trên mặt lộ rõ vẻ thất vọng. “Con rể ngoan, tại sao năm đó con lại
chạy tới núi Côn Lôn a?” Đỗ mỹ nhân hỏi.

“Nghe nói
trên núi Ngọc Hư này có một vị tiên nữ, nên tìm đến nhìn xem.” Kim Lục Phúc
nói. Hắn có thể nói là hắn đến tìm cao thủ so chiêu sao? Không thể, rất mất mặt,
cao nhân còn chưa tìm được, bản thân mình đã bị cướp mất.

“Ồ.” Đỗ mỹ
nhân gật đầu, lại rì rầm với Quý lão đầu một lát, rồi vui vẻ ăn cơm.

Kim Lục Phúc
và huynh đệ nhà Quý gia nhanh chóng trao đổi ánh mắt. Một đêm không nói chuyện,
bên trong sơn trang yên tĩnh chỉ còn nghe thấy tiếng tuyết rơi.

Lại thêm vài
ngày, thời gian Đỗ mỹ nhân và Quý lão đầu xuất môn càng ngày càng sớm, trở về
càng ngày càng muộn, có hai lần bọn họ trở về đi tìm Kim Lục Phúc, thấy hắn đã
ngủ cuộn tròn như cái bánh nướng, lại yên tâm.

Hôm nay ăn
xong cơm tối, hai vị “thợ săn” kia vẫn chưa về, bốn người đều tự ai về phòng nấy.
Bởi vì Đỗ đại mỹ nhân ra sức sắp xếp, cho nên phòng ngủ của Kim Lục Phúc và Quý
Bạch Ngạc chỉ cách nhau một bức tường. Nhớ lại năm đó, Đỗ mỹ nhân không ngừng
nhắc mãi bài thơ:

Đãi nguyệt
tây sương hạ.

Nghênh
phong hộ bán khai.

Phất tường
hoa ảnh động.

Nghi thị
ngọc nhân lai.”

Tạm dịch:

“Dưới thềm
đợi trăng mọc

Hé cửa chờ
gió Tây.

Thoảng
cành hoa, liễu động

Nghi người
ngọc tới đây.”

Lúc ấy Kim Lục
Phúc cười khan vài tiếng, tường hai bên không có hoa có cỏ gì hết, cho nên khẳng
định là không phải đọc cho mình nghe. Nhưng mấu chốt chính là, Tiểu Bạch Ngan lại
được coi như “ngọc”, không có cách nào suy nghĩ.., lão nương hắn có mấy bức tượng
sư tử được tạc từ hoàng ngọc còn đẹp hơn tiểu ngọc ngan kia.

“Tiểu Bạch
Ngan, vừa rồi ngươi làm gì?” Kim Lục Phúc hỏi.

“Tắm rửa cho
đại miêu,… gia hỏa này đã vài ngày không tắm.” Quý Bạch Ngạc vuốt ve báo tuyết
đi bên cạnh nàng. Có lẽ báo tuyết bị chà đạp, đuối lý nên cúi đầu.

“Tiểu nương
tử, cúi đầu giả bộ đà điểu là không đúng, cần phải thay đổi.” Kim Lục Phúc vuốt
ve tấm lưng mềm mượt của báo tuyết.

Quý Bạch Ngạc
liếc xéo Kim Lục Phúc: “Chó chê mèo lắm lông, đại miêu chính là bị ngươi làm
hư.”

Kim Lục Phúc
chớp mắt. “Tiểu Bạch Nga, cô bôi nhọ ta, ngày nào ta cũng tắm rửa hết.”

“Sao ta
không biết?” Quý Bạch Ngạc nói.

“Cô muốn
nhìn sao?” Kim Lục Phúc quay sang nháy mắt với nàng. “Vậy hôm nay cô tới xem,
ta lập tức đi tắm.”

Quý Bạch Ngạc
đỏ mặt, lôi báo tuyết bước nhanh về phòng. Kim Lục Phúc hắc hắc cười khan vài
tiếng, cũng trở về phòng. Qua một khắc sau, đột nhiên trong sơn trang truyền tới
tiếng sói tru, trước cửa phòng Kim lục Phúc lặng lẽ mở cửa ra, một bạch y nhân
xuất hiện, đang muốn nhảy lên mái nhà, lại thay đổi chủ ý, cẩn thận đi tới tường
phòng bên kia, chỉ nghe thấy bên trong có tiếng đùa giỡn.

“Đại miêu,
ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, cái gã Kim Lục Phúc kia là kẻ lôi thôi
nhất trên đời này, ngươi vẫn còn muốn học theo hắn, nhìn cái bộ dáng bẩn bẩn
này của ngươi coi, lần sau ra đường đừng nói mình là báo tuyết, ngươi là báo
bùn rồi.” Quý Bạch Ngạc nói.

Kim Lục Phúc
lắc đầu, Tiểu Bạch Ngan ưa thích sạch sẽ, mùa đông ở Côn Lôn, muốn tìm thấy đất
đen hoặc tảng đá mọc rêu cũng khó khăn, báo tuyết có muốn tự làm bẩn lông cũng
phải vất vả tìm địa điểm. Bĩu môi cười, Kim Lúc Phúc xoay người bay đi, đuổi
theo nơi phát ra tiếng sói.

Trên núi Côn
Lôn, tuyết vẫn rơi…

Dưới chân
núi Côn Lôn, ba nam tử mặc bạch y, kiểu tóc và quần áo không hài hòa với nhau,
nhìn nhau không nói gì.

“Tiểu Lục,
ngươi muốn đi đâu?” Quý Hàn Võ hỏi.

Muốn về nhà.
Nhưng nếu lão nương biết hắn chạy tới đây một chuyến mà bị giam hơn hai năm, nhất
định sẽ cười chết hắn, cho nên...

“Tùy tiện đi
vài nơi, ở lâu trên đỉnh núi như vậy, cũng nên xuống núi thư giãn gân cốt.” Tiện
thể nhớ vài cái phong tục nhân tình để lúc về còn khoe khoang với lão nương, ứng
phó với cặp mắt… âm trầm của lão cha.

“Tốt, muội
phu (em rể), ngươi cứ tiếp tục ngao du, ta và Chí Lưu muốn đi Trung
Nguyên một chút, chúng ta, gặp ở kinh thành.” Quý Hàn Võ nói.

Muội phu...?
Kim Lục Phúc cười cười nhìn huynh đệ Quý gia.

“Lời này
không nên nói lung tung, làm hỏng khuê danh của Tiểu Bạch Ngan.” Kim Lục Phúc
nói.

Quý Chí Lưu
vỗ vỗ vai hắn. “Tiểu Lục, ngươi may mắn trốn được lần này… nhưng mà không chạy
thoát được đâu. Đỗ mỹ nhân đã quyết chuyện này, cho dù là ông trời cũng không
có cách nào giúp người thay đổi ý định.”

Kim Lục Phúc
nháy mắt mấy cái: “Nói thế sai rồi, Đỗ mỹ nhân đã nói nếu ta có thể tự chạy
thoát ra khỏi sơn trang sẽ để cho ta tự do.”

Huynh đệ Quý
gia liếc nhau, đồng thời lắc đầu: “Ngươi cảm thấy có thể tin được sao...?”

Kim Lục Phúc
xoa xoa đầu: “Vậy đợi tới lúc đó hãy nói, được rồi, hai vị, gặp lại ở ngự thiện
phòng Thành Bắc Kinh.”

Vừa nói xong
đã phi thân đi thật xa, tay áo rộng phất phơ trong gió tuyết, rất có khí thế đạp
gió mà đi.

“Muội phu,
nhân lúc còn tự do, cố gắng chơi vui vẻ nha.” Quý Chí Lưu nhìn bóng dáng
chỉ còn lại chấm đen xa xa. Ngữ khí nghiêm túc.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.