Thế gia danh môn (Tập 1) - Chương 5 - Phần 3

Cận Thiệu Khang nghe những lời này thì sắc mặt lập tức
sa sầm hẳn xuống, nhìn muội muội nổi nóng: “Yên Nhiên, đây là những lời mà khuê
tú của một đại gia đình có thể nói sao? Gần đây muội càng ngày càng hỗn hào, lễ
nghi học suốt mười mấy năm nay vứt đi đâu rồi hả? Giờ lập tức quay về phòng cho
ta, chép một trăm lần cuốn ‘Nữ luận ngữ,’ chưa chép xong không được ra khỏi
phòng!”

Cận Yên Nhiên tức tới mức mắt đỏ hoe, giậm chân bình
bịch: “Ca ca, huynh không những không giúp Thu Nguyệt tỷ tỷ mà còn phạt muội,
muội mặc kệ huynh đấy!” Nói xong vừa khóc vừa bỏ chạy.

“Yên Nhiên, Yên Nhiên!” Vu Thu Nguyệt gọi với theo,
sau đó quay lại nhìn Cận Thiệu Khang đang sầm mặt đứng đó, khẽ gọi một tiếng:
“Hầu gia…”

Cận Thiệu Khang nhìn cô ta, chậm rãi nói: “Thu Nguyệt,
Hầu phủ có quy tắc của Hầu phủ.”

Vu Thu Nguyệt cúi đầu, khẽ đáp: “Hầu gia không cần
phải nói, Thu Nguyệt hiểu, Thu Nguyệt chỉ là… thiếp thất.” Hai từ “thiếp thất”
giống như mũi dao đâm vào tim cô ta, khiến cô ta cảm thấy đau đớn vô cùng.

Đây là những lời oán giận sao? Cận Thiệu Khang
thoáng chau mày, nói: “Ta phải về phủ nha nên đi trước.” Nói xong, cất bước đi
ra ngoài.

Vu Thu Nguyệt cảm nhận được sự lạnh lùng của hắn, lập
tức ngẩng đầu lên nhìn theo bóng dáng cao lớn ấy, mặt dần chuyển sang màu trắng,
đều tại mình, vừa rồi tại sao lại không chịu nín nhịn chứ?

Chỉ là, lẽ nào cô ta không nên oán giận sao? Tại sao
chàng không hiểu, không chịu an ủi cô ta một chút?

Nghĩ tới đây, Vu Thu Nguyệt thật sự cảm thấy ấm ức,
tủi nhục.

***

Ra khỏi Tùng Hương viện chưa được bao lâu, Tưởng Nhược
Nam bèn cảm thấy có người đi theo sau mình, bước chân điềm đạm không nhanh
không chậm, cũng không lỡ nhịp, nhưng gấp gấp như muốn đuổi theo. Ban đầu Tưởng
Nhược Nam không để ý, cho rằng chỉ là một kẻ hầu nào đó đi cùng đường. Nhưng suốt
dọc hành lang dài, bước chân đó vẫn theo sát phía sau nàng, không tụt lùi quá,
mà cũng không vượt lên, khiến nàng cảm thấy lạ.

Nàng vô thức quay đầu lại, cách nàng một khoảng cách
tầm hơn mười bước chân là Cận Thiệu Khang thân mặc triều phục.

Ánh mặt trời trải trên người hắn, khiến những đường
chỉ màu vàng trên triều phục sáng lấp lánh, sáng đến mức khiến cho người ta
không dám tin vào mắt mình. Tưởng Nhược Nam nhìn hắn một cái, thoáng ngẩn ngơ,
dừng hẳn bước lại, đứng sang một bên, nhường hắn đi trước.

Cận Thiệu Khang như không ngờ nàng lại đột nhiên
quay đầu, vẻ mặt có chút bối rối. Thấy nàng cúi đầu đứng lui sang một bên, mặt
hắn khôi phục lại vẻ điềm tĩnh thường thấy, bước về phía trước với tốc độ đều đặn.

Tưởng Nhược Nam thấy Cận Thiệu Khang mặc triều phục,
biết hắn sắp về phủ nha, con đường này không chỉ dẫn đến Thu Đường viện, cũng
là con đường duy nhất dẫn ra cổng chính, vì vậy nàng cũng không nghĩ ra nơi nào
khác để đi. Chỉ là hắn cứ đi theo phía sau khiến nàng rất không thoải mái, nên
nhường cho hắn đi trước.

Cận Thiệu Khang bước về phía trước, hắn không muốn để
ý tới nàng, nhưng ánh mắt lại vô thức hướng về phía ấy.

Nàng thoáng cúi đầu, mái tóc dài đen láy vấn cao, để
lộ chiếc cổ thon dài, sống lưng thẳng rất đẹp, đến eo đột nhiên thắt lại, rồi
thuận theo tà váy dài chạy dọc xuống dưới, khiến người ta có cảm giác nàng mang
một vẻ đẹp khỏe mạnh mà không kém phần nho nhã.

Ngay sau đó, hắn bèn cảm thấy mình có điều gì đó
không đúng, hắn đang nghĩ lung tung gì thế? Tại sao hắn lại không kìm được mà cứ
mãi nhìn nàng?

Vô thức, hắn đi đến cạnh nàng, mũi lại ngửi thấy mùi
hương thanh đạm như hương hoa lan, trái tim bất giác đập nhanh hơn.

Tưởng Nhược Nam cúi đầu, nhìn thấy tà áo màu đen
thêu chỉ bạc của hắn sắp lướt qua trước mặt mình, nhưng đột nhiên, hắn dừng lại.
Tà áo lay động, những đám mây được thêu bằng chỉ bạc trên đó lóng lánh dưới ánh
nắng mặt trời, vô cùng quý phái.

Bên tai vang lên giọng hắn trầm thấp: “Không ngờ Tưởng
Nhược Lan lại có tâm tư mẫn cảm như thế, cũng có tài biện giải đấy, thật khiến
người ta bất ngờ!”

Hắn nói thế là có ý gì? Tưởng Nhược Nam ngẩng đầu
lên nhìn hắn, điềm đạm đáp: “Hầu gia chưa bao giờ hiểu Nhược Lan, đương nhiên sẽ
bất ngờ!”

Cận Thiệu Khang nhìn nàng, khuôn mặt nàng sáng bừng
dưới ánh nắng, đôi mắt đen sẫm cũng trở nên trong suốt như thủy tinh, nàng mang
một vẻ đẹp khiến người ta không thể lãnh đạm lờ đi.

Không biết tại sao, tâm trạng Cận Thiệu Khang bỗng
trở nên thoải mái, “Ý của cô là, bổn Hầu nên chú ý để tìm hiểu cô?”

Tưởng Nhược Nam cứng họng, không biết phải trả lời
thế nào.

Cận Thiệu Khang nhìn bộ dạng lắp bắp của nàng, mỉm
cười, lúm đồng tiền bên má trái như nụ hoa bừng nở, sau đó nhanh chóng biến mất,
hắn đổi giọng: “Khiến Liễu Nguyệt không thể không đứng về phía cô, tăng thêm
tính đáng tin trong lời nói, cô rất thông minh!”

Tưởng Nhược Nam nhìn hắn chằm chằm, lòng bỗng nảy
sinh ý cảnh giác: “Thiếp không hiểu ý Hầu gia, thế nào gọi là khiến Liễu Nguyệt
không thể không đứng về phía thiếp, thiếp đâu có ép cô ta!”

Cận Thiệu Khang đảo mắt, đôi mắt nâu sẫm lóe lên những
tia sáng diễm lệ nhưng lại bức người, “Cô hỏi cô ta như thế, thân là đại a hoàn
hầu hạ bên cạnh mẫu thân đương nhiên chỉ có một đáp án, dù đáp án ấy có thật
lòng hay không. Tưởng Nhược Lan, xem ra đúng là cô coi người của Hầu phủ như ngốc
hết rồi!”

Tưởng Nhược Nam trong lòng run rẩy, nói như vậy thì
Thái phu nhân và những người khác cũng nhận ra sao? “Vậy tại sao khi ấy Hầu gia
không nói?”

Cận Thiệu Khang quay đầu đi, nhìn về phía hồ nước lấp
lánh xa xa: “Nhưng luận về tính chất sự việc, thì những gì cô nói không phải
không có lí!” Hắn bước về phía trước, giọng chậm rãi vọng lại: “Cô có thể học
xong lễ nghi chỉ trong một thời gian ngắn, việc quản giáo kẻ dưới đương nhiên
không phải việc khó. Muốn làm tốt bổn phận của Hầu phu nhân, đâu phải chuyện
đơn giản…” Hắn quay đầu lại, nhìn nàng, ánh mắt lấp lánh: “Khi cô yêu cầu Hoàng
thượng ban hôn, cô đã từng nghĩ tới việc này chưa?”

Nói xong, hắn quay đầu bước đi, càng đi càng xa.

Tưởng Nhược Nam nhìn theo bóng lưng hắn, như bị lạc
giữa mây mù, hắn rốt cuộc muốn nói gì?

Rồi ngay sau đó nàng lại từ bỏ, dù hắn có muốn nói
gì, thì hắn cũng không phải người đáng để nàng quan tâm!

Hồng Hạnh sau khi bị đánh được đưa về Thu Đường viện.
Nhìn máu loang trên mông trên đùi cô ta, Phương ma ma không kìm được đưa tay
lên lau nước mắt.

Trong phòng Hồng Hạnh, Phương ma ma đang cẩn thận xé
quần áo của cô ta đi, rửa sạch vết thương rồi bôi thuốc. Trong suốt quá trình
đó, Hồng Hạnh thỉnh thoảng lại khóc thét lên, đau tới chảy cả nước mắt.

Phương ma ma xót xa nói: “Hồng Hạnh, con cố chịu một
chút, bôi thuốc xong là sẽ khỏi thôi, thuốc này là do tiểu thư cho người mang đến,
là thuốc tốt!”

Nhắc tới Tưởng Nhược Nam, Hồng Hạnh khẽ hừ một tiếng,
nói: “Mẹ, con cảm thấy từ sau khi xuất giá tiểu thư đã thay đổi rồi!”

Phương ma ma sững lại, động tác trên tay cũng dừng hẳn,
“Sao lại nói thế?”

Hồng Hạnh vừa khóc vừa kể: “Con vì tiểu thư nên mới
đánh Ngọc Liên, nếu là trước kia, tiểu thư chắc chắn sẽ không để con phải chịu
đòn! Nhưng lần này dù con có nhìn người cầu xin thế nào, người cũng không thèm
nhìn lại con một cái, để mặc bọn người đó lôi con ra ngoài, đánh con thịt nát
xương tan! Con biết, người chỉ muốn lấy lòng Thái phu nhân và Hầu gia thôi!”

Phương ma ma vội vàng bịt miệng con gái lại rồi đi tới
bên cửa sổ nhìn quanh, sau khi chắc chắn không ai nghe được những lời nói ấy
xong mới quay về bên Hồng Hạnh cốc vào trán cô ta một cái, nói: “Hạnh nhi, con
không được vô lương tâm như thế, mẹ đã chẳng dặn con hành sự không nên bốc đồng
lỗ mãng ư, ở đây không giống trước kia, nhưng con không nghe lời mẹ. Hôm nay nếu
không phải nhờ tiểu thư, thì con sẽ có kết cục thế nào trong lòng con tự hiểu!
Tiểu thư từ xưa tới nay vẫn luôn hậu đãi mẹ con mình, mặc dù con sống cuộc sống
của một tiểu thư, nhưng không được quên thân phận mình, con vẫn là một a hoàn.
Chuyện lần này là do con gây ra, cho dù con có vì tiểu thư mà phải chịu đòn thì
cũng đáng thôi! Lần sau còn nói những lời hỗn láo như thế, thì mẹ là người đầu
tiên sẽ không tha cho con.” Nói xong, đặt lọ thuốc trên tay xuống, tức giận bỏ
ra ngoài.

Hồng Hạnh nhìn theo bóng lưng Phương ma ma bĩu môi,
khẽ lẩm bẩm: “Biết ngay mẹ sẽ nói giúp cô ta mà, không biết rốt cuộc ai mới là
con gái mẹ nữa!”

A hoàn, a hoàn, đúng, chính là vì ta là a hoàn nên mới
bị người khác tự do thao túng số mệnh, nếu ta trở thành chủ nhân, sinh con đẻ
cái, thì ai dám nói đánh là đánh, bán là bán chứ?

Cô ta cử động người, phần thân dưới đau đớn vô cùng
tận, đau tới mức mặt mày nhăn nhúm, Hồng Hạnh tức giận đấm vào chiếc gối thêu
hoa.

***

Buổi chiều, nha đầu Đỗ Quyên bên Thái phu nhân đến,
tới hành lễ trước mặt Tưởng Nhược Nam. Tưởng Nhược Nam thấy cô ta tầm mười lăm,
mười sáu tuổi, tính cách có vẻ trầm tĩnh, ngoại hình không được bằng Hồng Hạnh,
Ánh Tuyết nhưng khá đoan trang.

Đỗ Quyên lui ra ngoài rồi, Tưởng Nhược Nam nói với
Ánh Tuyết: “Sau này, Đỗ Quyên tới thì là người của chúng ta rồi, không cần phải
giấu cô ta bất kì chuyện gì.”

Ánh Tuyết do dự: “Nhưng cô ta là người của Thái phu
nhân…”

Tưởng Nhược Nam cười đáp: “Ở chỗ chúng ta đây có
chuyện gì cần phải giấu Thái phu nhân chứ, cứ thẳng thắn thoải mái, tránh khiến
người ta nghi ngờ.”

Ánh Tuyết mỉm cười: “Nô tì hiểu ạ.”

***

Ngày hôm sau, Tưởng Nhược Nam tới thỉnh an Thái phu
nhân như thường lệ, khi nàng đến nơi, Triệu di thái thái, Vu Thu Nguyệt đã đều ở
đấy cả rồi. Tất cả bọn họ như có thỏa thuận ngầm không nhắc đến chuyện ngày hôm
qua, chỉ uống trà, trò chuyện linh tinh.

Đang nói chuyện vui vẻ, Thái phu nhân đột nhiên chuyển
đề tài, nhìn Tưởng Nhược Nam, cười nói: “Nhược Lan, lần trước Lưu phu nhân phát
bệnh ở Hầu phủ chúng ta, theo lí mà nói chúng ta cũng phải qua đó thăm hỏi,
phái một kẻ hầu đi thì không thể hiện được thành ý, ta nghĩ đi nghĩ lại, thấy
dù sao con cũng là người cứu Lưu phu nhân, để con đi là thích hợp nhất! Ta đã
chuẩn bị quà xong rồi, lát nữa con hãy đến Lưu phủ một chuyến!”

***

Tưởng Nhược Nam mang theo quà mà Thái phu nhân đã
chuẩn bị sẵn, cùng với Trương ma ma ngồi xe ngựa tới Lưu phủ.

Lưu phu nhân được thông báo, đã sớm cử người ra cửa
nghênh đón. Tưởng Nhược Nam được một đám a hoàn ma ma trong Lưu phủ đưa vào
trong, đến thẳng viện tử của Lưu phu nhân.

Phủ đệ họ Lưu đương nhiên không thể rộng rãi phú quý
như của Hầu gia, nhưng viện đình từng đôi, hành lang nối tiếp, bố cục rất tinh
tế.

Vừa bước vào viện tử của Lưu phu nhân đã ngửi thấy
mùi thuốc nhàn nhạt, bước hẳn vào phòng, mùi thuốc càng nồng, lại thêm nhiệt độ
trong phòng cao hơn ngoài trời, không khí khá ngột ngạt, khiến người ta không
thoải mái.

Lưu phu nhân đang nằm dựa trên chiếc giường lớn khắc
hoa, rõ ràng vì có khách nên mới miễn cưỡng ngồi dậy.

A hoàn dẫn đầu nói: “Phu nhân, Hầu phu nhân đến thăm
người!”

Lưu phu nhân cử động, giơ tay gọi Vân Tiếu, định đứng
dậy hành lễ với Tưởng Nhược Nam, Tưởng Nhược Nam vội vàng bước lên phía trước,
ngăn bà lại: “Lưu phu nhân, bà còn chưa khỏe, không cần phải để ý tới mấy thứ lễ
nghĩa ấy, tôi tới là muốn thăm bà, nếu lại làm bà thêm mệt, khiến bà không thể
nghỉ ngơi, sao tôi có thể thoải mái đây?”

Nghe những lời chân thành của Tưởng Nhược Nam, Lưu
phu nhân mới thôi, lại giơ tay gọi a hoàn dâng trà.

Tưởng Nhược Nam bảo a hoàn kê ghế gần ngay giường của
Lưu phu nhân, còn mình thì ngồi xuống cạnh bà. Lưu phu nhân vội nói: “Hầu phu
nhân nên ngồi ra xa một chút, cẩn thận lây bệnh của ta.”

Tưởng Nhược Nam cười đáp: “Tôi cơ thể cường tráng,
không cần phải kiêng kị thế đâu!” Bệnh hen suyễn không lây truyền, hà tất phải
làm ra vẻ tiểu thư công tử cho người ta chán ghét?

Lưu phu nhân thấy nàng hoàn toàn không kiêng kị né
tránh mình, trong lòng cũng thoải mái hơn. Tâm trạng của bà với Tưởng Nhược Nam
vẫn rất phức tạp, vừa hận nàng đã hại con gái mình, nhưng cũng chính nàng đã cứu
mạng bà. Hôm đó khi bệnh tình tái phát bản thân bà là người hiểu hơn ai hết, nếu
không có nàng ra tay cứu giúp, bà sao có thể gắng gượng được tới lúc con trai đến.

Nghĩ đến đây, bà thở dài, cúi đầu nói với Tưởng Nhược
Nam: “Hầu phu nhân, lão thân còn phải cảm tạ ơn cứu mạng của phu nhân!”

Tưởng Nhược Nam cười đáp, “Chuyện không đáng nhắc đến,
Lưu phu nhân không cần bận tâm, phu nhân phát bệnh ở phủ chúng ta, nói đi nói lại,
cũng là do Hầu phủ tiếp đãi không chu đáo, Thái phu nhân đặc biệt phái ta tới
xin lỗi bà, không biết hiện giờ Lưu phu nhân đã thấy khá hơn chút nào chưa?”

Lúc này, a hoàn bên cạnh bưng bát thuốc nóng hổi
lên, nói: “Phu nhân, công tử dặn thuốc phải uống khi nóng.”

Lưu phu nhân đón lấy bát thuốc, nhìn Tưởng Nhược Lan
cười khổ một tiếng: “Thái phu nhân nặng lời rồi, đây vốn là bệnh cũ, năm nào
cũng tái diễn mấy lần, bản thân ta hầu như thường xuyên phải dùng thuốc! Hầu
phu nhân về bẩm lại với Thái phu nhân rằng, bà không cần lo lắng, bệnh này của
ta khi tái phát sẽ kéo dài một thời gian rồi mới yên được.”

Nói rồi chau mày uống thuốc, cố gắng uống được nửa
bát, bỗng thấy buồn nôn, không sao uống tiếp được nữa.

Tiểu nha đầu nhìn thấy trong bát vẫn còn lại một ít
thuốc, bối rối nói: “Phu nhân, công tử dặn rồi, nhất định phải uống hết mới được.”

Lưu phu nhân bị bệnh tật giày vò, trong lòng buồn
chán, khi nổi nóng cũng chẳng còn quan tâm tới việc đang có khách tới chơi,
nhìn a hoàn nghiêm giọng quát: “Ta ngửi thấy mùi thuốc đã muốn nôn, ngươi muốn
ta chết sao?” Sự kích động của bà khiến bệnh lại tái phát, bèn ôm ngực ho liền
mấy tiếng.

Tiểu nha đầu sợ quá vội vàng dập đầu xin tha mạng.

Vân Tiếu bước lên vừa vỗ lưng giúp Lưu phu nhân vừa
nhìn tiểu nha đầu nói: “Mau đi mời công tử đến đây!”

Tiểu nha đầu vội vàng đứng dậy, chạy ra khỏi phòng
nhanh như một làn khói.

Tưởng Nhược Nam thấy Lưu phu nhân ho nhiều khó chịu,
vội vàng đứng dậy làm như lần trước, bấm huyệt giúp bà, bệnh tình của Lưu phu
nhân từ từ dịu lại.

“Lại phải đa tạ Hầu phu nhân rồi!” Lưu phu nhân mặt
trắng bệch, yếu ớt nói: “Lão thân tính tình không tốt, khiến phu nhân cười
chê.”

Tưởng Nhược Nam khuyên nhủ: “Phu nhân có bệnh, không
uống thuốc sao được?”

Lưu phu nhân lắc lắc đầu: “Hầu phu nhân không biết đấy
thôi, năm nào ta cũng phát bệnh, năm nào cũng uống thuốc, giờ cứ ngửi thấy mùi
thuốc là buồn nôn…” Nghĩ đến nỗi thống khổ phải chịu mấy năm trước, bất giác mắt
bà đỏ hoe.

Tưởng Nhược Nam nhìn nửa bát thuốc đen ngòm bên cạnh,
nghĩ thuốc Bắc rất đắng nên nàng cũng hiểu cảm nhận của bà. Lúc này, đầu óc
nàng bỗng trở nên linh hoạt, nhớ ra những phương pháp trị bệnh hen suyễn bằng
thực phẩm mà mình đọc được trong sách ở kiếp trước. Loại bệnh mãn tính như của
Lưu phu nhân, dùng thực phẩm để chữa bệnh lâu dài chắc chắn sẽ có hiệu quả.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp, Lưu
Tử Căng bước vào trong.

Lưu Tử Căng nhìn thấy Tưởng Nhược Nam, thoáng sững lại,
sau đó bước lên hành lễ, rồi lại kiểm tra bệnh tình cho mẫu thân, Lưu phu nhân
cũng nói lại cho y nghe vì sao Tưởng Nhược Nam lại xuất hiện ở đây.

Lưu Tử Căng bày tỏ lòng cảm kích với Tưởng Nhược
Nam. Sau đó quay đầu nhìn nửa bát thuốc còn chưa uống hết, bất giác chau mày:
“Mẹ, bát thuốc này còn chưa uống hết.”

Lưu phu nhân ở trước mặt con trai lại có biểu hiện
giống như một đứa trẻ, bà nguây nguẩy lắc đầu: “Uống vào ta cũng sẽ lại nôn ra,
con cứ để mặc ta đi, dù phải nhắm mắt xuôi tay, cũng còn hơn sống mà phải chịu
tội!”

Lưu Tử Căng bất lực, y nắm tay Lưu phu nhân nói: “Mẹ,
đừng nói những lời giận dỗi ấy, uống thuốc rồi, bệnh sẽ khỏi nhanh hơn…”

Lưu phu nhân không nói gì, nhưng vẻ mặt kiên quyết.

Tưởng Nhược Nam thấy vậy đột nhiên lên tiếng, “Lưu
thái y, trong thuốc cũng có ba phần là độc, thuốc mà uống trường kì sẽ hại dạ
dày, tại sao không thử dùng thực liệu để điều trị cho Lưu phu nhân?”

“Thực liệu?” Lưu thái y chầm chậm đứng dậy, có chút
kinh ngạc nhìn Tưởng Nhược Nam, “Phu nhân nói là dùng thức ăn để trị bệnh?”
Thêm các vị thuốc vào trong thức ăn không phải chưa từng có ai làm, nhưng chủ yếu
là để bồi bổ cơ thể, còn dùng để trị bệnh thì không bao giờ được. Đổi lại nếu
là người khác nói những lời này, Lưu Tử Căng sẽ phản bác ngay tại chỗ, nhưng nó
được nói ra từ miệng của Tưởng Nhược Lan… Y đã chứng kiến Tưởng Nhược Nam xoa
bóp cho Thái phu nhân, rồi lại cứu mẫu thân, nên trong lòng nảy sinh hiếu kì,
Tưởng Nhược Nam rút cuộc biết bao nhiêu?

Tưởng Nhược Nam gật đầu cười: “Đúng, dùng thực liệu
để điều dưỡng, chắc sẽ có lợi cho bệnh tình của phu nhân!” Nàng ngẫm nghĩ, “Thế
này đi, để tôi viết vài phương thuốc thực liệu cho ngài, Lưu thái y nếu không
chê thì có thể thử dùng xem sao!”

Lưu Tử Căng vội vàng gọi a hoàn mang giấy bút lên,
Tưởng Nhược Nam nhìn văn phòng tứ bảo[1], nhớ tới nét chữ viết tháu xấu như
giun của mình, bất giác có chút ngượng ngùng, nhưng rồi nghĩ lại ngay, ai chẳng
biết Tưởng Nhược Lan không phải là một cô gái giỏi chữ nghĩa, sợ gì!

[1]
Văn phòng tứ bảo là bốn vật dụng thiết yếu của người học thư pháp, bao gồm:
Bút, nghiên, giấy và mực.

Nàng đi tới bên bàn, cầm bút lên, bắt đầu viết
phương thuốc.

“Canh chim cút hạt sen, chim cút một con, hạnh nhân
đắng chín đến mười lăm hạt, trần bì một tiền, củ mài sáu tiền, nước canh…” Tưởng
Nhược Nam vừa viết vừa nói, “Loại canh này bình thường mọi người vẫn ăn, tôi
nghĩ chắc cũng không khó nấu lắm.” Nàng ngẩng đầu nhìn Lưu Tử Căng cười cười.

Lưu Tử Căng nhìn nụ cười tươi tắn của nàng mà thất
thần, rồi lại nghe nàng nói: “Viết thêm mấy phương thuốc đơn giản nữa, hằng
ngày đều có thể ăn như món ăn vặt.” Lưu Tử Căng vô thức đi đến trước bàn, nhìn
chữ nàng viết, chỉ thấy nàng cầm chặt bút một cách không tự nhiên, nghiêm túc
viết: Nhân quả hồ đào, mang hai cân hạt hồ đào ra nghiền vụn, bổ cốt chỉ một
cân tán bột, trộn với mật ong, buổi sáng dậy dùng rượu uống một thìa lớn. Người
không uống được rượu thì dùng nước sôi để nguội uống, kị thịt dê…

Lưu Tử Căng đến đọc, Tưởng Nhược Nam ngước mắt nhìn
y, thản nhiên cười: “Chữ của tôi không được đẹp, Lưu thái y đừng cười.”

“Chữ của Hầu phu nhân rất… gọn gàng.” Lưu Tử Căng do
dự một lát mới nói.

Tưởng Nhược Nam nhìn y một cái, cúi đầu mỉm cười, thầm
nghĩ: Lưu Tử Căng thật không phải người giỏi nói dối.

Lưu Tử Căng cúi đầu tiếp tục nhìn phương thuốc mà
nàng viết, thỉnh thoảng không kìm được ngước mắt lên len lén nhìn nàng, nhưng lại
thấy nàng đang cụp mắt, đôi mi dài khe khẽ rung động, trong đầu bất giác nhớ đến
nụ cười vừa rồi. Đứng rất gần nhau, hắn phát hiện mắt nàng thật đẹp, đồng tử vừa
đen vừa sáng, như hắc bảo thạch vậy, trong lúc nói chuyện đôi mắt ấy lấp lánh,
vô cùng sinh động.

Lạ nhỉ, tại sao trước kia y lại chưa bao giờ nhận thấy
điều đó?

“Lưu thái y nhìn xem, có thích hợp không?” Tưởng Nhược
Nam ngẩng đầu, đưa tờ giấy vừa viết cho y.

Lưu Tử Căng đón lấy, thu lại tâm trí, chăm chú đọc
thật kĩ, những món ăn vặt ngoài hạt hồ đào còn có bạch quả nước đường, mật ong
trộn hạt hạnh nhân và hạt hồ đào, nguyên liệu cùng cách làm viết rất chi tiết,
hơn nữa cũng phù hợp với bệnh tình của mẫu thân.

Chỉ là thật sự có cách trị bệnh này ư? Lưu Tử Căng
không dám khẳng định.

Bên này Lưu phu nhân không nén nổi tò mò, gọi Vân Tiếu
ra mang phương thuốc tới đọc, vừa xem xong, cả khuôn mặt bà sáng bừng lên, quay
đầu sang nhìn Tưởng Nhược Nam và con trai cười: “Các phương thuốc thực liệu vừa
nhìn ta đã muốn ăn rồi, cho dù ngày nào cũng phải ăn ta cũng không có ý kiến
gì.”

Lưu Tử Căng do dự hỏi Tưởng Nhược Nam: “Không biết
phu nhân đã dùng cách chữa trị này cho bao nhiêu người rồi?”

Tưởng Nhược Nam đột nhiên bị hỏi thế bèn ngẩn người,
nói thật, nàng chỉ mới đọc trong sách, hiệu quả thực tế thế nào, nàng không dám
đảm bảo, “Việc này… Ta chưa thử dùng cách này để chữa cho ai cả…” Thấy Lưu Tử
Căng chau mày, nàng lại nói ngay, “Nhưng, đây là tôi nghe được người ta nói,
nghe nói rất hiệu quả! Hay là vừa uống thuốc vừa dùng phương pháp này của tôi rồi
xem có hiệu quả không, nếu Lưu phu nhân ăn ngon, thì cứ dùng lâu dài, những thức
ăn này không gây hại cho sức khỏe đâu!”

Lưu phu nhân sau khi được Tưởng Nhược Nam cứu, trong
lòng rất tin phục bản lĩnh của nàng, nghe nàng nói, lập tức phụ họa theo: “Hãy
làm theo lời của Hầu phu nhân đi! Thuốc ta vẫn uống, thực liệu cũng sẽ dùng, nếu
ta cảm thấy khỏe thì cứ thế ăn trường kì!”

Lưu Tử Căng nghe mẫu thân nói chịu dùng thuốc, bèn
yên tâm, hơn nữa y cũng rất muốn biết hiệu quả của phương pháp này. Y nhìn mẫu
thân, nói: “Nếu như vậy, thì hằng ngày mẫu thân phải uống thuốc đúng giờ.”

Lưu phu nhân nghĩ không bao lâu sau mình sẽ không phải
uống thứ thuốc khó nuốt kia nữa, tâm trạng vui vẻ liền hứa với con trai. Sau đó
như nhớ ra điều gì, đột nhiên nhìn Tưởng Nhược Nam, nói: “Hầu phu nhân, mời phu
nhân đến thăm tiểu nữ Tử Đồng, tiểu nữ cũng giống như ta, không chịu uống thuốc,
cơ thể lúc nào cũng yếu ớt!”

Tử Đồng không phải là cô gái bị Tưởng Nhược Lan đẩy
ngã xuống nước sao? Tưởng Nhược Nam nhìn Lưu Tử Căng, thấy sắc mặt y rất khó
coi, biết y đang nhớ lại chuyện ấy.

“Lưu phu nhân, dù bà không nói tôi cũng phải đi thăm
Lưu tiểu thư. Mục đích tới đây hôm nay, một là để thăm bà, hai là vì muốn nhận
lỗi với Lưu tiểu thư.”

Chẳng có cách nào, dù chuyện này không phải do nàng
làm, nhưng vết đen đó nàng phải mang theo, ai bảo nàng xui xẻo, xuyên không vào
“thể xác” này?

Lưu phu nhân sức khỏe không tốt, không thể đi cùng
Tưởng Nhược Nam, bèn gọi a hoàn Vân Tiếu và Lưu Tử Căng đi cùng nàng.

Vân Tiếu đi trước dẫn đường, Lưu Tử Căng theo sau,
Tưởng Nhược Nam và các a hoàn của mình đi cách y chừng ba mét, theo lí, Tưởng
Nhược Nam phải tránh Lưu Tử Căng, nhưng vì Lưu Tử Căng là đại phu, đến thăm muội
muội hắn mà không có mặt hắn thì cũng không được.

Cả đoàn người men theo con đường nhỏ lát đá xanh, đi
khoảng một tuần hương, Tưởng Nhược Nam thấy khung cảnh phía trước càng lúc càng
hẻo lánh, bất giác lên tiếng hỏi Lưu Tử Căng, “Lưu thái y, chúng ta đang đi
thăm Lưu tiểu thư ư?” Tiểu thư nhà họ Lưu không thể ở một nơi như thế này được?

Lưu Tử Căng nghe lời nàng hỏi, dừng bước, quay đầu lại,
khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ lãnh đạm: “Hầu phu nhân, từ sau khi tiểu muội ngã xuống
nước, vẫn rất sợ nước, vì vậy đành chuyển đến một nơi không gần bất cứ sông
ngòi nào như thế này.”

Lại nghiêm trọng như thế sao? Rõ ràng không phải lỗi
do mình gây ra, trong lòng Tưởng Nhược Nam không kìm được cảm giác hậm hực,
nàng bước về phía trước hai bước, đi tới một nơi cách Lưu Tử Căng không xa, lo
sợ hỏi y: “Nghe Lưu phu nhân nói, lệnh muội vì ngã xuống nước mà sinh bệnh,
không biết là bệnh gì?” Bồ Tát phù hộ, đừng quá nghiêm trọng, nếu không cái nút
này không biết bao giờ mới có thể tháo được…

Lưu Tử Căng nghĩ đến nỗi khổ mà muội muội vẫn phải
chịu đựng bao lâu nay, trong lòng bất giác trào dâng lửa giận, những thiện cảm
dành cho Tưởng Nhược Nam sau khi nàng cứu chữa cho mẫu thân y, nay đã dần dần
biến mất trước cơn giận này.

“Hầu phu nhân chẳng phải thông tỏ y lí hay sao? Gặp
muội muội ta là sẽ biết ngay thôi?” Giọng mặc dù lạnh như băng, nhưng ngoài mặt
vẫn duy trì được phong độ của một người quân tử, hai mắt sẫm lại, không hề vì
cơn giận trong lòng mà nổi nóng.

Tưởng Nhược Nam nghe vậy thì mặt thoáng đỏ ửng, cúi
đầu ngại ngùng nói: “Tôi nào hiểu y lí, chẳng qua trước kia có theo học một người
bạn của phụ thân một chút kiến thức về dưỡng sinh thực liệu, đối với một vài chứng
bệnh, có thể đưa ra phương pháp điều trị, còn về chẩn đoán thì tôi chẳng hiểu
gì.”

Lúc này, hai người đang đứng ở một khoảng đất trống,
ánh mặt trời không bị cỏ cây đình đài lầu các ngăn cản nên chiếu thẳng vào mặt
Tưởng Nhược Nam, khiến khuôn mặt ửng hồng của nàng trở nên vô cùng bắt mắt, lại
thêm bộ dạng ngượng ngùng lúng túng, giọng nói dịu dàng, cảm giác giống như được
nhìn một bông hoa vô cùng tươi đẹp đang từ từ bung nở. Lưu Tử Căng mặc dù quen
biết Nhược Lan đã lâu, nhưng Tưởng Nhược Lan luôn tạo ra cho y ấn tượng về một
cô gái hung dữ, ngang ngược vô lí, chưa từng thấy bộ dạng thiếu nữ yêu kiều như
thế này bao giờ, y ngẩn ngơ nhìn nàng, trong lòng nảy sinh một cảm giác kì lạ,
tê tê, dại dại, lại hơi đau, giống như bị kiến cắn vậy.

Báo cáo nội dung xấu