Mẹ, thơm một cái - Chương 03

25/11/2004

Sáng sớm anh cả đến
trực thay. Tôi lên tàu đi Đài Bắc.

Buổi chiều hẹn chụp
cộng hưởng từ ở đại học Y khoa Đài Bắc, kiểm tra mức độ đau thần kinh tọa của
tôi xem đã đạt ngưỡng đi nghĩa vụ thay thế vì lý do sức khỏe[1] hay
chưa. Ngày mai đến nhà trọ ở Bản Kiều gửi xe máy và áo quần mùa đông về Chương
Hóa. Ngày kia thì đến nói gì đó trong buổi tọa đàm ở đại học Sư phạm. Nếu có
chuyện hay ho xảy ra, sẽ ở lại thêm một ngày Chủ nhật ở Đài Bắc.

[1] Những nam thanh
niên đến tuổi mà vì lý do sức khỏe không thể tham gia nghĩa vụ quân sự ở Đài
Loan, sẽ được áp dụng nghĩa vụ thay thế, tức là chỉ cần tới làm việc trong các
cơ quan chính phủ, không phải nhập ngũ.

Thế rồi, hôm nay
tôi vẫn quên gọi điện thoại cho ông đạo diễn, tệ thật. Nghiêm trọng nữa là, bây
giờ đã nhớ ra việc đó tôi lại chẳng có sức lực thực hiện.

Mấy hôm nay nhiều
việc đột ngột, áp lực tâm lý khiến cơ thể dễ mệt mỏi. Ngồi trên con tàu Tự
Cường đi Đài Bắc, lần hiếm hoi đôi tay tôi đã bỏ thói quen duy trì suốt ba năm
nay, không lách cách viết truyện trên đầu gối nữa. Tôi ngủ khì khì.

Đến đại học Y khoa
Đài Bắc lấy tích kê khám, nút chặt hai lỗ tai, bắt đầu một việc mới chỉ từng
thấy qua phim ảnh, là kiểm tra cộng hưởng từ.

Tôi nằm yên trong
một không gian kín bưng, lúc thì yên lặng như tờ, lúc lại ầm ầm ù ù. Dần dà lại
muốn ngủ say một trận, đáng tiếc là tôi chán quá hé mắt ra một lần, phát hiện
mình đang ở trong một không gian chật hẹp, mặc dù đã nhắm mắt ngay lại, nhưng
toàn thân lập tức căng lên cảm giác ngột ngạt không sao chịu nổi.

Hình như tôi đã ngọ
nguậy và kêu một tiếng, chỉ muốn thoát ra ngoài lấy không khí.

Bấy giờ tôi mới
hiểu ra trong phiếu điền trước khi kiểm tra, do đâu mà có một mục rất nực cười:
“nếu người bệnh không thể nằm yên, đề nghị thông báo trước cho nhân viên hộ
lý”. Hóa ra không hề mang ẩn ý “xin lỗi nhé, tôi nghịch lắm, nên không làm theo
yêu cầu được.” Mà là “mẹ kiếp, tôi là hội viên cấp cao của câu lạc bộ sợ buồng
kín.”

Những thứ tôi sợ
quả thực là quá nhiều. Cuộc đời tôi dường như là quá trình phát hiện, tích lũy
những thứ mình sợ. Sợ độ cao, sợ ma, sợ người khác không tin mình, sợ mình
không được ôm Puma lúc nó qua đời, sợ gãy mất đôi tay trị giá hai trăm triệu,
sợ cắt bao quy đầu của mình hoặc người khác.

Nhưng tôi có thể
khẳng định rằng, tôi sợ nhất là không có mẹ.

“Việc gì các con
cũng phải bàn bạc với nhau đàng hoàng nhé… dù cuối cùng mẹ có qua khỏi hay
không.” Tối qua lúc ăn cháo mẹ tự nhiên nói như vậy, hại tôi choáng váng một
trận.

Mẹ! Mẹ đừng dọa con
như thế.

***

Xem lại những dòng
đã viết về việc chăm nom ngày hôm qua. Từ những giao hẹn của mẹ với thằng út,
có thể thấy mẹ có rất ít thú vui.

Nhưng ít thú vui
thật ra là vì quá nhọc nhằn vất vả, khiến thời gian dành để bồi đắp thú vui trở
nên hết sức khan hiếm. Nếu có thời gian rảnh, mẹ cũng lựa chọn đi ngủ. Mẹ bảo
chẳng có gì sánh bằng được một giấc ngủ ngon.

Mẹ thực sự cần nghỉ
ngơi.

Sự việc lần này
thật ra không phải không có dấu hiệu cảnh báo. Mẹ dễ bị đau đầu, kém ăn, đau dạ
dày, nhức mỏi toàn thân, đêm khuya khó ngủ, tay run v.v… Tách riêng những hình
ảnh khổ sở đau đớn này ra xem xét thì rất giống bệnh lao lực thông thường, dễ
cho rằng chỉ cần thuốc bình thường là giảm đau mỏi, thành ra cũng dễ chủ quan.
Nhưng nếu kết hợp toàn bộ những đau đớn mệt mỏi kia lại, thì sự thật đằng sau
nó lại khủng khiếp đến thế.

Hoặc là, diễn biến
một cách khủng khiếp như thế.

Điều khiến anh em
tôi ăn năn nhất là, lại cũng nhờ vào sự cảnh giác và năng lực của mẹ, mới có
thể sớm phát hiện ra sự thật nguy hiểm đằng sau những đau đớn đó, nếu không thì
không biết hậu quả ra sao.

Tôi cảm nhận sâu sắc
rằng, phận làm con, nên biến lòng quan tâm thành hành động thực tế.

Ba mẹ hễ có gì
không ổn, con cái không nên chỉ quan tâm nhắc nhở nơi đầu lưỡi, mà hãy ráng sức
bê ba mẹ chạy thẳng ra bệnh viện kiểm tra. Những “câu chuyện nhỏ ý nghĩa lớn”
nhan nhản này, ai cũng đã nghe đến phát ớn, nhưng khi chính mình trải qua lại
rất xa lạ.

Điều quan trọng hơn
nữa là, có những ước mơ đơn giản có thể bắt tay thực hiện, chứ đừng để ở “tương
lai có thể nhìn thấy”. Nếu có thể thấy trước, thì tương lai đã mất đi định
nghĩa thực sự rồi.

Lâu nay vẫn muốn
đưa mẹ, vốn chưa bao giờ xuất ngoại, đi chơi đâu đó, và cũng chưa bao giờ quyết
tâm thực hiện. Mẹ lúc nào cũng bảo công chuyện ở tiệm thuốc rất bận, thêm một
ngày cho nó là thêm một ngày thu nhập. Một suy nghĩ rất truyền thống và thực
tế. Đối với một gia đình lâu nay vẫn gánh khoản nợ tiền triệu, mẹ luôn gắng sức
tiết kiệm. So sánh như vậy khiến tôi cảm thấy ăn năn, nhất là nhìn thấy đôi
giày của mẹ đã đi từ rất rất lâu.

Có một lần tôi cố ý
mua một đống voucher của giày da ASO, định bụng sẽ bảo là tiền đằng nào cũng
xài rồi, thể nào mẹ cũng phải đồng ý mua đôi giày mới. Kết quả lôi được mẹ ra
tiệm giày da ASO để lựa giày, mới phát hiện ra chân mẹ nhỏ hơn cả tưởng tượng
của tôi. Lục lọi cả tiệm không ra đôi nào vừa.

“Không sao cả,
chúng tôi có dịch vụ đặt làm riêng theo kích cỡ mà.” Cô gái bán hàng quan tâm
gợi ý.

“Cảm ơn nhé, không
cần đâu.” Mẹ từ chối, quay sang bảo tôi: “Mấy voucher này để dành cho ba với
thằng út.” Cuối cùng thằng út đã dùng thật.

Có lúc hò hẹn với
Xù, ăn cơm bình dân ngoài trời hít khí lạnh, tôi bèn nghĩ, hôm nào phải thuyết
phục mẹ đi ăn tiệm với con trai. Nhưng mẹ chỉ cần ăn McDonald hoặc KFC đã hài
lòng. Nếu mở mồm mời mẹ đi ăn gì đó nhiều tiền một chút, tôi lại sợ sẽ bị mẹ
trách mắng, nên chẳng dám đả động.

Một mâu thuẫn rất
chua xót. Có lúc nghĩ đến tôi thấy sống lưng ớn lạnh.

“Mẹ ơi, sau này ở
với con, mẹ chỉ cần chịu trách nhiệm xem HBO và đi ngủ thôi nhé.” Lúc ngồi nhà
viết truyện, thỉnh thoảng tôi nói với mẹ như thế.

“Được rồi, được
rồi.” Mẹ luôn trả lời như vậy, với một nụ cười.

“Mẹ ơi, mấy khoản
nợ nần đó chẳng đáng gì. Mẹ đẻ ra ba thằng, nên nợ gì cũng chia ba là đơn giản
vô cùng. Chỉ cần vài năm nữa, bọn con tốt nghiệp và hoàn thành nghĩa vụ quân sự
xong, sẽ một phát trả hết sạch.” Từ thời đại học, tôi đã bắt đầu an ủi mẹ, “Sau
đó mình có thể mua nhà mới.”

Dường như mẹ chưa
từng nghi ngờ điều tôi nói, cảm thấy rất mãn nguyện về sự đoàn kết của ba anh
em tôi.

Nhưng còn bao lâu
nữa, mới đến ngày mẹ an hưởng nhàn rỗi, tôi ngồi viết truyện trong tiệm cà phê
còn mẹ ở bên cạnh xem tạp chí?

Nếu chỉ có kế
hoạch, mà không có “khao khát thực hiện ngay lập tức”, thì mãi mãi chỉ là kế
hoạch.

Đời người có quá
nhiều thứ xứng đáng trở thành cái cớ, phải đi học, phải làm thêm, phải đi làm,
phải thương thảo hợp đồng, mỗi lý do đều đường hoàng nghiêm chỉnh, đều là những
cái gọi là “việc chính”. Và như dự đoán, đại đa số mọi người đều lựa chọn bỏ lỡ
cống hiến. Để rồi bất giác cuộn vào trong cái kén hối hận do chính mình nhả ra,
mãi mãi bị giam cầm trong đó.

Có hai loại cảm xúc
“cực đoan” sẽ ám ảnh con người suốt đời.

Một là sự hổ thẹn
vì lòng tự trọng bị cưỡng đoạt, hai là sự hối hận lắng kết không ngừng.

Nói theo kiểu tiểu
thuyết, hai thái cực cảm xúc đó, một cứng một chậm, sẽ lần lượt tạo ra hai loại
người rất cực đoan. Nếu xảy ra tình cảnh “con báo hiếu mà song thân còn đâu
nữa…” thật khó tưởng tượng tôi sẽ làm sao ngăn nổi nước mắt, cũng không biết
liệu tôi có vì quá đỗi mất mát mà đánh mất phần lớn cảm xúc hay không. Nhưng
những thất vọng đó cũng không thể so sánh với việc đã không thể thỏa mãn hạnh
phúc mà mẹ mong mỏi.

Vì vậy, tôi phải
phá vỡ cái kén. Mỗi đứa con đều phải phá vỡ cái kén.

Nhưng phần lớn mọi
người đọc tới chương này, cảm nhận được cái kén sờ sờ trước mặt, vẫn sẽ không
nhấc điện thoại gọi về nhà.

Bởi vì luôn có
“việc chính” phải làm.

26/11/2004

Tối qua là thứ Năm,
theo kế hoạch, phải đăng tiểu thuyết mới lên mạng.

Tôi thấy rõ ràng,
trong thời gian không ở bên cạnh mẹ, cuộc sống cần chậm rãi nhẹ nhàng hết mức,
phải thả lỏng được tinh thần và cả thể xác đang trong tình trạng cảnh giác cao
độ, nếu không sớm muộn thân thể cũng xảy ra chuyện. Sức khỏe mà có chuyện, thì
không thể chăm sóc mẹ, nguồn lực trong nhà sẽ thiếu khuyết, người khác phải vất
vả hơn mà lại còn làm mẹ lo lắng. Đã sang mùa đông, mấy hôm nay trở lạnh rõ
rệt, lại còn mưa. Nhất định không được cảm lạnh.

Bên cạnh công việc
giữ sức khỏe, thả lỏng còn để ổn định nữa.

Từ phút đầu tiên
sau khi có kết quả xét nghiệm của mẹ, tôi đã quyết định phải duy trì cuộc sống
trong nhịp điệu ổn định. Cần viết vẫn cứ viết, mặc dù từ khi sáng tác đến giờ
tôi gần như không hề gặp cái gọi là vấn đề về cảm giác, nhưng sự trôi chảy
trong sáng tác rất có thể đã được duy trì nhờ thói quen tốt từ bao năm tháng
tích lũy, hễ ngừng nó lại, sau này phục hồi thế nào, tôi chẳng dại gì đi lãnh
ngộ lần nữa.

Muốn xuất bản dài
kỳ Truyền kỳ về thợ săn mạng sống, bắt buộc sáng tác phải đi trước
ba tập, tôi mới xử xong một tập, phải tiếp tục chiến đấu. Mẹ quan tâm nhất là
sự học của bọn tôi, vì vậy tôi cũng phải gửi bản thảo luận văn cho giáo sư
hướng dẫn nhận xét.

Sự ổn định này nhờ
vào những người liên quan đến tôi, giúp tôi duy trì, vì thế ngay lập tức tôi
thông báo bệnh tình của mẹ tới những bạn thân, các đối tác thân thiết trong
công việc, để họ biết tình hình của tôi.

Tại vì hai ngày
trước hôm mẹ nhập viện, trong nhà có thêm một chú cho con Kurumi (lấy tên từ
một bài hát của Mr. Children), mới chưa đầy hai tháng tuổi. Lúc này việc chăm
sóc nó thật là “lực bất tòng tâm”, đành nhờ người bạn tên Hòa nhà cũng mở tiệm
bán thuốc chăm giúp mấy ngày, nhân tiện huấn luyện nó biết đi tè ngoan. (Xin
lỗi nhé, Hòa ơi, nghe nói Labrado lúc bé thích cắn các thứ lắm!)

Khi từ bệnh viện về
nhà để cắt tóc và trám răng, hễ có mạng là tôi gửi thư cho các nhà xuất bản
liên quan, bảo cho họ biết việc mẹ tôi mắc bệnh, nhắc họ nếu có kế hoạch quảng
bá, viết trang bìa, hoặc thảo luận hội nghị v.v… thì gọi thẳng cho tôi, định
làm gì đều phải báo trước để tôi sắp xếp thời gian.

Nhưng mà, chỉ một
mình tôi ổn định cũng vô ích, mỗi người trong nhà đều cần mau chóng thích nghi
phải làm thế nào với những tháng ngày không có mẹ. Từ đơn giản như giặt giũ
phơi phóng, nấu cơm, cho tới phức tạp như kinh doanh tiệm thuốc.

Đây là một trận
chiến trường kỳ gian khổ. Mỗi người đều phải học cách làm thế nào “vừa không xa
rời lý tưởng, vừa chăm sóc được mẹ”. Sự ổn định này sẽ thể hiện rõ nhịp điệu
của nó sau không đầy một tháng tới, tôi mong vậy.

Một ngày của tôi có
khoảng hai tiếng đồng hồ trôi qua trên mạng, trao đổi, trả lời thư, đăng
truyện. Sau khi vào bệnh viện chăm mẹ, thời gian lên mạng thu hẹp rất nhiều,
nhưng bạn bè và độc giả đã “thương thì củ ấu cũng tròn”, khiến tôi thấy rất ấm
áp khi trải qua những giây phút ngắn ngủi trên mạng.

Đọc được rất nhiều
lời khuyên của mọi người đối với chữa trị và chăm sóc bệnh ung thư. Chẳng hạn
ăn gì để duy trì thể trạng kiềm nhẹ (nghe nói tế bào ung thư không tồn tại được
trong môi trường máu kiềm nhẹ), làm sao căn cứ vào danh mục bảo hiểm chi trả và
tự chi trả tìm được đơn thuốc chống nôn và kinh phí nằm viện phù hợp nhất với
bệnh nhân. Các thông tin tư vấn cần lưu ý quả là khổng lồ, trong đó còn có bạt
ngàn cách chữa mẹo, bài thuốc dân gian và phương pháp tôn giáo như khí công,
trường sinh công v.v…

Có lá thư của một
người bạn trên mạng làm tôi rất xúc động. Anh ấy nói đang cùng bạn bè tu đạo,
có thể tập trung năng lượng thành quả cầu ánh sáng truyền cho mẹ tôi, hy vọng
tôi có thể cung cấp họ tên và địa chỉ của mẹ v.v… Tôi đọc xong, phản ứng đầu
tiên là “Á! KUSO[1]” Nhưng sau đó là niềm xúc động khó tả. Một KUSO
rất chân thành đã đốn tim tôi hoàn toàn.

[1] Một cách chửi
tục trong tiếng Nhật, nghĩa là “cứt!”.

Trước khi ngủ còn
vào website PTT tìm thấy một chủ đề thảo luận về ung thư, đọc rất nhiều chia sẻ
của những người nhà bệnh nhân, những kiến thức trên mạng quả là rất rất nhiều,
lơ là một chút đã tới hai giờ sáng. Hôm nay ngủ suốt chặng đường đến trưa. Tệ
hại thật, thói quen ngủ sớm dậy sớm khó khăn lắm mới rèn được nhờ việc chăm sóc
mẹ đã tan tành mây khói. Lại phải điều chỉnh từ đầu.

***

Vẫn ở Đài Bắc.

Buổi tối hẹn hò với
Xù, lựa chọn phương thức hiệu quả nhất để giải tỏa tình cảm: xem phim. Hai đứa
rất tâm đầu ý hợp lựa chọn bộ phim kinh dị đầy máu me Run rẩy, thật
ra cũng vì chẳng có phim nào hay. Tuyệt đỉnh công phu của Châu Tinh
Trì còn phải đợi đến cuối tháng Mười hai mới chiếu.

Run rẩy hình như nói tiếng Pháp? Không quan trọng, bởi vì cảnh
máu chảy thành sông thì ngôn ngữ nước nào cũng chỉ còn lại tiếng gào thét kinh
hoàng nguyên thủy nhất. Run rẩy là một phim hay, rất sáng tạo,
chiếm lĩnh toàn bộ tâm trí của tôi suốt chín mươi phút.

Xù cũng xem trọn bộ
phim qua kẽ ngón tay, mắt nheo lại chỉ còn một sợi chỉ. Nếu không quen một con
nghiện phim như tôi, chắc Xù chỉ “kinh nhi viễn chi” với loại phim kinh dị này.

28/11/2004

Việc ở Đài Bắc tạm
khép lại một giai đoạn. Để sau sẽ nói về buổi thuyết trình ở đại học Sư phạm và
phát biểu cảm tưởng nhận giải sáng tác một triệu.

Ngày mai là ngày
cuối cùng của đợt hóa trị liệu đầu tiên. Người bình thường có khoảng 10000 bạch
cầu/mm3 máu, khi mẹ mắc bệnh vọt lên 20000, nhưng sau khi hóa
chất có tác dụng, chỉ còn 600.

Cũng có nghĩa là,
sức đề kháng của hệ miễn dịch của mẹ bây giờ rất yếu. Trông nom mẹ phải rất cẩn
thận, không được để mẹ bị cảm cúm hoặc lây nhiễm vi khuẩn. Phải luôn trang bị
khẩu trang giấy và nước sát trùng. Tình hình này phải từ chối mọi thăm hỏi, trừ
người thân đến trông nom. Vì vậy, người bạn trên mạng muốn dùng năng lượng chữa
bệnh cho mẹ tôi ở cự ly gần chắc phải chờ một thời gian nữa.

Đương nhiên, đối
tượng cách ly cũng bao gồm người trong nhà. Thằng út mặc dù đã về Chương Hóa,
nhưng không may bị cảm, thế là tạm thời thiếu mất một hộ lý có thể điều động.
Dĩ nhiên không được mắng mỏ thằng út, nhưng phải đề nghị nó “đừng có tái phạm!”.

Mấy hôm nay ở Đài
Bắc, gửi được xe máy và hai thùng to quần áo mùa đông về nhà. Sau đó chờ đến Chủ
nhật lễ trao giải Truyện phim Comic một triệu, tổ chức ở khu số ba Trung tâm
thương mại thế giới. Nhưng anh cả từ Chương Hóa báo tin xấu, làm tôi vừa lo
lắng vừa giận dữ.

Nhằm ngăn chặn mọi
nguồn lây nhiễm, ngay sau hôm tôi lên Đài Bắc mẹ đã chuyển từ phòng bốn người
sang phòng hai người, định là được yên tĩnh hơn, ít người sử dụng không gian
công cộng, nhưng cuối cùng lại hoàn toàn trái ngược. Ông cụ cùng phòng nôn ra
máu rất nhiều, tiếng cấp cứu, tiếng máy thở không dứt, làm cho không khí đầy ắp
căng thẳng chỉ chực chờ xảy ra điều gì nguy hiểm. Mặc dù tâm lý và giấc ngủ của
mẹ không tránh khỏi bị ảnh hưởng, nhưng người mắc bệnh phải thông cảm cho nhau,
không có gì phải nói.

Thế nhưng, người
nhà của ông cụ chẳng khác gì đám khách ngồi dai mà lại vô duyên, như tổ chức cả
một cuộc thi diễn thuyết trong không gian nhỏ bé của phòng bệnh, to tiếng sai
khiến nhân viên y tế thông trực tràng, chỉ huy quy trình cấp cứu, buôn chuyện
đâu đâu trong điện thoại với người khác, còn tùy tiện sử dụng nước rửa tay của
nhà chúng tôi mua đặt trong toa lét. Nghe anh cả nói, đến nửa đêm tiếng ồn ào
vẫn không hề thuyên giảm, làm cho huyết áp của mẹ tăng vọt, tâm trạng rất xấu.

Tại nhà kia lúc nào
cũng mồm miệng oang oang, nên cả anh trai lẫn mẹ tôi đều rất rõ bệnh tình của
ông cụ. Ông cụ ốm sắp chết, nhưng người nhà vẫn chờ giờ tốt để cho ông ra viện
về nhà. Cho rằng con người vãng sinh tại nhà vẫn tốt hơn, nên mặc dù ông cụ đã
mất ý thức, xuất huyết nhiều, đám khách ngồi dai chẳng mảy may nao núng; cấp
cứu vừa mới ổn định, lỡ mất giờ tốt, lại chờ lần nữa. Buổi tối cũng không ra
viện, sợ xui xẻo.

Mẹ khó chịu, anh cả
càng chịu không nổi. Nhưng mâu thuẫn với người nhà của bệnh nhân cùng phòng là
một việc hết sức ngu ngốc, anh cả đành lịch sự nhắc nhở nhà kia là mẹ cần được
nghỉ ngơi, thì họ lại mát mẻ nào là “Nếu sợ ồn thì sao không chọn phòng đơn?”
“Chỗ này là bệnh viện, làm sao mà không ai được nói gì được?”… Về sau ngày càng
lớn tiếng, càng tùy tiện, gọi y tá đến thì họ lại cao giọng “Chúng tôi chẳng
làm gì cả, người ta quá khó tính!” v.v…

Sau nữa lại có một
đứa bé gái là cháu nội ông cụ, cứ thế gào lên với ông cụ đang hôn mê: “Ông ơi!
Ông ơi!” Kêu đến khản giọng, nhưng không thấy tí đau buồn nào.

Chuyện thế này tôi
chưa nhìn tận mắt đã giận sôi gan. Nếu không vì tôn trọng mẹ, chắc anh cả đã
định dãn gân dãn cốt một tí. Nếu có Cáp Bổng[1], chắc tôi cũng muốn
“đại ca” chiếu cố đám khách dai kia. Bằng không, thì lấy tờ giấy trắng kẻ bảng
rồi đến gần hỏi: “Xin lỗi, có phải cuộc thi đoạt cúp ồn ào nhất bệnh viện lần
thứ hai đang diễn ra ở đây phải không ạ? A, chú không phải là vô địch giải lần
trước à?”

[1] Một nhân vật
trong truyện Cáp Bổng truyền kỳ của Cửu Bả Đao, là một giáo viên đồng thời là
người đứng đầu đám lưu manh.

May sao, đề nghị
đổi phòng của chúng tôi mau chóng được chấp nhận, mẹ được thằng út dìu sang căn
phòng đôi mới, thật yên tĩnh. Còn anh cả cũng chỉ chửi đám khách dai kia vài
câu gọi là. Chúng tôi vừa rời đi đã có một bệnh nhân chuyển đến cùng phòng với
đám khách dai, nhưng chỉ hôm sau đã dọn khỏi đó. Hoặc có thể nói là bỏ chạy
khỏi đó.

Về sau mới biết,
đám khách dai vốn là ở phòng đơn, nhưng chắc chi phí quá đắt mới chuyển sang
phòng đôi, rồi ồn ào náo loạn lên để đuổi bệnh nhân khác đi. Một phương pháp
thô lỗ để có được phòng đơn giá rẻ.

Nói thật, tôi rất
thương cho tình cảnh ngắc ngoải hấp hối của ông cụ, có nên tiếp tục cứu nữa
không tôi không có ý kiến, các bác sĩ y tá bị chỉ huy thế nào tôi cũng chỉ biết
bối rối. Nhưng tôi không bao giờ đồng ý cái trò bố láo biến bệnh viện thành nơi
tổ chức party thăm hỏi.

Chẳng ai muốn ốm
đau, người nhà cũng cần thông cảm lẫn nhau. Người bệnh rất cần nghỉ ngơi, dù
không phải là người nhà anh. Bắt nạt mẹ tôi, tôi sẽ chẳng thèm để tâm khi máy
thở của ông cụ nhà các người bị hỏng đột ngột.

Lòng cảm thông cũng
chẳng phải phẩm chất gì cao cả cho lắm, chỉ là điểm xuất phát của lòng tốt cơ
bản nhất trong linh hồn một con người. Không biết cảm thông, thì nên chui vào
thùng rác mà tìm phân loại của mình, xem là loại đốt được hay không đốt được,
loại tái sử dụng hay không tái sử dụng được.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.