Bản chúc thư - Chương 36

Chương ba mươi sáu

Bác sĩ gặp người bệnh ngáy khò khò trong bóng râm
của sân bệnh viện, vẫn còn ngồi trên giường, miệng há hốc, cái gạt
đã tháo ra, đầu ngoẹo qua một bên. Cậu bạn nhỏ trên sông cũng nằm
ngủ trên đất, gần đó. Bác sĩ nhìn cái túi dịch và đóng luồng dịch
truyền. Ông sờ trán Nate và thấy không còn sốt nữa.

“Senhor O’Riley”, bác sĩ gọi lớn trong lúc vỗ vào vai
bệnh nhân. Jevy phóng tới bên chân ông. Bác sĩ không nói được tiếng
Anh.

Ông muốn Nate quay lại phòng, nhưng khi điều này được
Jevy dịch lại thì nó không được hoan hỉ đón nhận chút nào. Nate cằn
nhằn với Jevy và Jevy năn nỉ bác sĩ. Jevy đã từng thấy những bệnh
nhân khác, những vết lở loét há miệng, những cơn co giật đau đớn,
những người chết ở các phòng bệnh, và anh hứa với bác sĩ sẽ ngồi
đây trong bóng râm với ông bạn cho đến tối. Bác sĩ ậm ừ. Thực ra ông
ta cũng không quan tâm mấy.

Bên kia sân là một dãy phòng cách biệt với những
thanh đen dày bằng xi măng. Các bệnh nhân thỉnh thoảng lang thang ra
ngoài, muốn len qua các thanh cột đó để đi vào sân. Nhưng họ không thể
lách qua được. Một kẻ la hét xuất hiện vào lúc nửa buổi mai và tức
tối với sự hiện diện của Nate và Jevy – tức tối không vì một lí do
gì cả. Hắn ta có làn da nâu lốm đốm, tóc đỏ bờm xờm như một con sư
tử già và trông rõ là một thằng điên. Hắn bâu vào hai thanh xi măng,
đưa mặt vào khoảng giữa và bắt đầu la hét. Tiếng hắn lanh lảnh vọng
quanh khoảng sân dội đến các phòng.

“Hắn nói gì vậy?” Nate hỏi. Tiếng hét của người
điên làm anh sửng sốt và cũng giúp cho đầu óc anh “sáng” ra.

“Tôi chẳng hiểu tiếng nào. Hắn ta điên mà.”

“Họ cho tôi ở chung cùng một bệnh viện với những
người điên?”

“Vâng, rất tiếc. Vì đây là một thị trấn nhỏ.”

Tiếng hét càng được khuếch đại. Một điều dưỡng từ
phía an toàn xuất hiện và nạt nộ cho hắn im. Hắn thóa mạ lại cô ta
bằng thứ ngôn ngữ “siêu tục” khiến cô bỏ chạy dài. Rồi hắn lại
hướng tiêu điểm trở về Nate và Jevy. Hắn bóp chặt mấy thanh chấn song
cho đến khi các khớp đốt ngón tay trắng bệch ra và bắt đầu nhảy lò
cò và tru tréo không ngừng.

“Khổ thân anh ta quá”, Nate nói.

Tiếng tru tréo trở thành tiếng khóc gào, và sau vài
phút rên rỉ không ngừng, một điều dưỡng nam xuất hiện phía sau người
điên, định kéo hắn đi xa. Hắn không muốn đi và một trận ẩu đả ngắn
diễn ra. Có nhiều nhân chứng, người điều dưỡng kiên quyết hơn nhưng
vẫn thận trọng. Tuy nhiên hai bàn tay của người điên dính chặt như dán
keo vào các chấn song không thể gỡ ra. Tiếng khóc gào trở thành
tiếng la hét đinh tai nhức óc khi người điều dưỡng muốn giật mạnh
hắn ta ra, từ đằng sau.

Cuối cùng, người điều dưỡng chịu thua, bỏ đi. Kẻ la
hét tuột quần xuống và bắt đầu đái xuyên qua các chấn song, cười
lớn trong lúc y nhắm về hướng Nate và Jevy, bắn súng nước một cách
khoái trá. May mắn là Nate và Jevy còn cách xa “tầm đạn” của y một
cự li khá an toàn! Trong khi hai bàn tay của hắn thọc qua kẽ chấn
song, người điều dưỡng bất thần quay lại đánh tập hậu bằng một thế
khóa gọng kèm, tay trái xốc nách tay phải chặn cổ, giật mạnh và
nhanh cho y bật ngửa ra và kéo tuột y đi xa. Một khi đã khuất tầm
mắt, tiếng la hét của y cũng đột ngột tắt ngấm.

Khi tấn kịch hàng ngày hạ màn và khoảng sân lại
thêm một lần yên tĩnh như cũ, Nate bảo, “Này Jevy, làm ơn đem tôi ra
khỏi đây ngay.”

“Ông muốn nói gì?”

“Đưa tôi ra khỏi đây. Tôi khỏe rồi. Cơn sốt đã qua đi,
tôi đang hồi sức. Ta đi thôi.”

“Chúng ta không thể ra đi cho đến khi bác sĩ cho ông
xuất viện. Và ông còn cái đó”, anh nói thêm, chỉ tay vào túi và ống
truyền dịch ở tay trái của Nate.

“Cái này có là gì đâu”, Nate nói và nhanh chóng rút
kim ra khỏi cánh tay mình. “Jevy, cậu đi tìm ít bộ quần áo cho tôi.
Tôi trả phòng đây.”

“Ông không hiểu rõ về sốt xuất huyết đâu. Bố tôi đã
từng bị và chết vì nó.”

“Khỏi rồi. Tôi cảm thấy rõ như thế mà.”

“Không, chưa đâu. Cơn sốt sẽ quay lại, và có thể còn
tệ hơn. Dữ dội hơn nhiều.”

“Tôi không tin chuyện đó. Jevy, cậu làm ơn đưa tôi đến
một khách sạn. Ở đó tôi sẽ khỏe. Tôi sẽ trả tiền để cậu ở bên tôi,
và nếu cơn sốt trở lại, cậu có thể cho tôi uống thuốc. Làm ơn mà,
Jevy.”

Jevy đang đứng ở chân giường. Anh ta liếc nhìn chung
quanh như thể có ai đó có thể hiểu được tiếng Anh. “Tôi không biết”,
anh nói, và khước từ vì anh nghĩ rằng đó là một ý tưởng không hay.

“Tôi sẽ trả cho anh hai trăm đô để đi mua cho tôi ít
quần áo và đưa tôi đến một khách sạn. Và tôi sẽ trả cho anh năm mươi
đô mỗi ngày để trông nom tôi cho đến khi tôi khỏe hẳn.”

“Không phải chuyện tiền bạc đâu, Nate à. Tôi là bạn
anh mà.”

“Và tôi cũng là bạn anh, Jevy à. Bạn bè phải giúp
đỡ nhau. Tôi không thể quay về cái phòng gớm ghiếc ấy. Anh đã thấy
những người bệnh khốn khổ ở đấy. Họ đều đang thối rữa, đang chết
dần và đái ra tùm lum. Đầy mùi hôi thối của những chất thải uế
tạp. Vậy mà đám điều dưỡng tỉnh bơ, bất cần. Bác sĩ chẳng màng
biết bệnh nhân sống chết ra sao. Còn khu cho người điên thì ngay trước
mặt. Jevy ơi, năn nỉ cậu đấy, hãy đưa tôi ra khỏi đây. Tôi sẽ hậu tạ cậu
xứng đáng.”

“Tiền bạc của ông trôi hết xuống sông cùng với chiếc
Santa Loura rồi.”

Câu đó bất chợt làm anh lạnh người. Nate đã không hề
nghĩ đến chiếc Santa Loura và những vật dụng riêng của anh – quần áo,
tiền bạc, passport và chiếc va li với tất cả những công cụ và giấy
tờ mà Josh gởi theo. Từ lúc chia tay với Rachel, rất ít khi anh có
những lúc đầu óc sáng suốt, chỉ có vài khoảnh khắc lúc anh suy tư
về sống chết. Chẳng bao giờ nghĩ về những đồ vật hay những tài sản
hữu hình. “Tiền bạc, tôi muốn bao nhiêu cũng có, Jevy à. Tôi gọi điện
về Mỹ thì bên ấy sẽ gởi tiền cho tôi ngay. Hãy cố giúp tôi nhé.”

Jevy cũng biết rằng sốt rét hiếm khi gây chết người.
Bệnh tình của Nate có vẻ đã nằm trong tầm kiểm soát, mặc dầu cơn
sốt chắc sẽ còn tái phát. Không ai có thể trách Nate muốn thoát
khỏi cái bệnh viện bẩn thỉu gớm ghiếc này. “Okay”, anh nói, lại
liếc mắt nhìn chung quanh lần nữa, không có ai ở gần họ. “Tôi sẽ quay
lại trong vài phút nữa thôi.”

Nate nhắm mắt và trầm tư về tình trạng hiện tại
của mình. Mất hộ chiếu, anh có thể bị cảnh sát Brazil giam giữ về
tội nhập cảnh trái phép. Và không còn tiền, dầu chỉ một xu. Không
quần áo, không cả bàn chải đánh răng. Không còn Sat-Fone, không có cell
phone (điện thoại di động), không cả thẻ gọi. Thân anh ở đây đã thế,
còn chuyện ở nhà cũng lại càng rối hơn mớ bòng bong. Từ khi sụp đổ
vì vỡ nợ, anh chỉ còn hi vọng giữ được chiếc xe thuê, quần áo, và
những vật dụng khiêm tốn và chút ít tiền bạc nhỏ nhoi. Không có gì
khác hơn. Việc thuê căn hộ nhỏ ở Georgetown đã bị lấy lại trong thời
gian anh cai nghiện. Chẳng có nơi nào để đến khi anh trở về Mỹ. Chẳng
còn gia đình để nói đến. Hai đứa con lớn thì ở xa và chẳng quan tâm
đến anh. Hai đứa con nhỏ còn đi học – con của bà vợ sau, thì mẹ
chúng đã mang chúng đi xa. Đã sáu tháng qua anh không thấy mặt chúng
và hiếm khi nghĩ đến chúng vào dịp lễ Giáng sinh.

Vào dịp sinh nhật lần thứ bốn mươi của mình, Nate
đã thắng trong một vụ kiện của thân chủ anh đòi bồi thường mười
triệu đô la chống lại một bác sĩ đã chẩn trị sai về bệnh ung thư.
Đó là vụ kiện lớn nhất trong quá trình hành nghề của anh và khi vụ
án ngã ngũ, hai năm sau hãng kiếm được trên bốn triệu đô tiền phí.
Nate được thưởng một triệu rưỡi đô. Anh đã là triệu phú được vài
tháng, cho đến khi anh mua căn nhà mới. Vợ chồng sắm áo lông thú đắt
tiền, kim cương, xe hơi đời mới, đi du lịch và đầu tư vào những công
việc kinh doanh ít nhiều phiêu lưu với những cơ may hấp dẫn và những
rủi ro cũng lớn. Thế rồi anh lại tằng tịu với một cô sinh viên thích
hít cocaine, và bức tường bắt đầu rạn nứt. Anh sụp đổ nặng và bỏ
nhà cửa vợ con để hút hít, hú hí cô bồ nhí trong suốt hai tháng.
Bà vợ thứ hai kiện xin li dị và giành được cả tài sản lẫn con cái
bởi phần lỗi về anh.

Anh đã từng là triệu phú, và giờ đây anh tưởng
tượng xem mình trông thế nào, từ trên mái cao của pháp đình nhìn
xuống – bệnh tật, cô đơn, đổ vỡ, đang bị truy tố, sợ phải về nhà và
kinh hoàng với những viễn tưởng hỗn mang nơi đó.

Cuộc truy tìm Rachel đã giúp anh có một tiêu điểm để
hướng về. Một cuộc săn đuổi hào hứng. Bây giờ chuyện đã qua rồi và anh
lại trở về gần như với hai bàn tay trắng, anh nghĩ đến Sergio và
trung tâm cai nghiện và những thói nghiện ngập và bao nhiêu những cái
rắc rối sự đời đang chờ đợi anh. Bóng tối lại lan dần vây bủa…

Anh không thể tiêu phí phần đời còn lại ngồi trên xà
lan ngược xuôi sông Paraguay với Jevy và Welly, để cách li khỏi rượu
chè, ma túy và đàn bà và quên đi những vướng mắc rắc rối với pháp
luật. Anh phải quay về thôi.

Một tiếng thét xé lòng làm anh nhảy dựng lên, dứt
anh ra khỏi cơn mộng ảo. Người điên tóc đỏ đã trở lại với tiếng rú
lanh lảnh như tiếng tru thảm thiết ghê hồn của con chó rừng đang đau
đớn đến hóa rồ vì bị con lợn lòi húc cho đổ ruột.

*

* *

Jevy đẩy chiếc giường đi dưới mái hiên, rồi xuôi theo
đường đi đến phòng lớn, quay đầu về phía trước của bệnh viện. Anh
đừng lại bên một buồng toa-lét tạm và giúp người bệnh xuống khỏi
giường. Nate còn yếu và run rẩy nhưng nhất quyết phải trốn viện. Bên
trong toa-lét, anh cởi bỏ áo choàng và mặc vào chiếc quần soóc thể
thao, một áo T-shirt đỏ, mang đôi xăng-đan bằng cao su, đội mũ vải và
mang cặp kiếng râm bằng plastic. Mặc dầu anh chỉ soi gương thấy phần
trên, anh cũng thấy mình không giống dân Brazil chút nào. Jevy không đủ
thời gian để chọn lựa bộ cánh cho phù hợp với anh. Anh đang điều chỉnh
lại cái mũ thì bỗng choáng váng bất tỉnh.

Jevy nghe tiếng anh đập đầu vào cánh cửa. Anh ta nhanh
chóng mở cửa ra và thấy Nate ngã xuống trên sàn. Anh xốc nách và
kéo Nate trở về chiếc giường, đặt Nate lên giường và lấy tấm drap
phủ lên.

Nate mở mắt và hỏi, “Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Ông bị choáng”, Jevy trả lời và đẩy chiếc giường
đi. Họ đi qua hai người điều dưỡng hình như chẳng để ý đến họ. “Ý
tưởng này coi bộ không ổn”, Jevy nói.

“Cứ tiếp tục đi.”

Họ đổ lại gần phòng khách lớn. Nate bò ra khỏi
giường, thấy choáng trở lại, và bắt đầu đi bộ. Jevy quàng một tay
quanh vai anh và giữ cho anh vững vàng bằng cách bấu chặt vào bắp tay
anh. “Cứ tự nhiên thoải mái”, Jevy nói. “Đi bình thường, chậm rãi
thôi.”

Không gặp cái nhìn trừng trừng dò xét nào từ mấy
người tiếp tân cũng như từ mấy người bệnh đang đi vào. Mấy người
điều dưỡng và y công đang ngồi hút thuốc ở bậc thềm cũng không tỏ
vẻ quan tâm gì. Ánh nắng dội xuống Nate gay gắt và anh tựa người vào
Jevy. Họ băng qua đường đến chỗ chiếc xe Ford to kềnh của Jevy đang đỗ.

Họ tránh được cái chết trong đường tơ kẽ tóc, ở
giao lộ đầu tiên. “Làm ơn lái chậm lại một tí”, Nate kêu lên. Anh tháo
mồ hôi và bao tử đang nhộn nhạo cuộn lên từng cơn.

“Xin lỗi”, Jevy nói, và chiếc xe chậm lại hẳn.

Với vẻ duyên dáng và lời hứa sẽ chi tiền hậu hĩ,
Jevy dụ được cô tiếp tân trẻ của khách sạn Palace chịu để cho một
phòng đôi đủ tiện nghi ở vị trí tốt. “Bạn của tôi ốm”, anh thì thầm
vào tai cô, vừa gật đầu với Nate – chắc chắn là anh có vẻ ốm rồi.
Jevy không muốn cô gái xinh đẹp có ý nghĩ không hay về quan hệ giữa
anh và Nate. Họ không mang theo hành lí nào.

Vào đến phòng, Nate đổ vật ra giường. Cuộc trốn
chạy khỏi bệnh viện đã làm anh mệt lử. Jevy bật ti vi, gặp cảnh
chiếu lại một trận bóng đá, nhưng sau năm phút anh thấy chán. Anh rời
phòng, xuống quầy tiếp tân để tiếp tục tán tỉnh cô bé.

Nate thử liên lạc qua tổng đài quốc tế đến hai lần.
Anh nhớ mang máng có nghe giọng Josh qua điện thoại và anh ngờ rằng
cần phải gọi tiếp theo. Thử lần thứ nhì, anh nghe đầy tai tiếng Bồ.
Khi cô phụ trách tổng đài cố nói bằng tiếng Anh, anh nghe loáng
thoáng được mấy từ “calling card” (thẻ gọi). Anh đành chịu, gác máy
và đi ngủ.

Bác sĩ gọi Valdir. Valdir gặp chiếc xe tải của Jevy
đậu trên đường phố bên ngoài khác sạn Palace, và gặp Jevy nơi hồ bơi,
đang nhấm nháp bia.

Valdir ngồi xổm trên mép hồ. “Ông O’Riley ở đâu rồi?”
ông hỏi với giọng giận dữ.

“Trên phòng ông ấy chớ đâu”, Jevy trả lời tỉnh bơ, và
chiêu tiếp một ngụm bia.

“Tại sao ông ta ở đó?”

“Vì ông ấy muốn rời bệnh viện. Ông muốn rầy la ông
ta?”

Valdir biết rằng chỉ ở Campo Grande, cách đó bốn giờ
xe hơi, mới có bệnh viện tươm tất, tiện nghi. Không người nào có tiền
lại muốn vào bệnh viện ở Corumbá.

“Ông ấy thế nào?”

“Tôi nghĩ ông ta đã bình phục.”

“Cậu hãy ở lại với ông ấy.”

“Tôi không làm việc cho ông nữa đâu, Valdir à.”

“Được thôi, nhưng còn chuyện chiếc tàu.”

“Tôi làm được? Tôi đâu có đánh đắm nó. Bão dập nó
chìm mà. Ông muốn tôi làm gì?”

“Tôi muốn anh trông chừng ông O’Riley.”

“Ông ấy cần tiền. Ông chuyển tiền cho ông ấy được
không?”

“Cứ coi là được.”

“Và ông ấy cần hộ chiếu. Ông ta mất hết mọi thứ.”

“Hãy chăm nom ông ấy. Mọi chuyện khác tôi lo.”

*

* *

Đêm – cơn sốt âm thầm quay lại, hâm nóng mặt anh trong
giấc ngủ, đủ thời gian để lấy đà cho trận cuồng phong nhiệt đới sắp
tràn tới trên khắp người anh. Thẻ gọi của nó chính là hàng mồ hôi
lấm tấm trên hai hàng lông mày, rồi mồ hôi trong tóc làm tóc dính
bết vào gối. Cơn sốt sôi liu riu trong khi anh ngủ, ninh nhừ dần cho
đến lúc sôi bùng lên, và trào ra. Nó gởi đến những tín hiệu vi ba ơn
ớn lúc đầu, rồi những cơn rùng mình lạnh buốt dọc sống lưng, rồi
lan tỏa ra khắp thân mình, nhưng anh quá mệt mỏi nên chưa nhận biết,
với lại lượng thuốc trần thống trong người anh còn nhiều, đủ sức
giúp anh tiếp tục ngủ. Cơn sốt tạo sức ép sau đôi mắt anh đến độ khi
anh thực sự mở mắt ra, anh muốn hét lên vì đau đớn, nó rút hết dịch
chất trong miệng anh khiến anh thấy cả miệng, lưỡi và cổ họng đều
khô rát.

Cuối cùng Nate rên rỉ. Anh thấy hai bên thái dương
nhức như búa bổ. Khi anh mở mắt, mặt nóng hừng hực như lửa đốt, đầu
gối và khuỷu tay cong lại vì nhức buốt. “Jevy”, anh thều thào “Jevy!”

Jevy bật công tắc chiếc đèn bàn để giữa họ, và Nate
càng rên lớn hơn. “Tắt đèn đi!” anh nói. Jevy chạy tới phòng tắm để
tìm một nguồn sáng ít chói hơn. Để đương đầu với thử thách, anh đã
mua nước vô chai, nước đá, aspirin, những loại thuốc giảm đau, và một
nhiệt kế. Anh nghĩ mình đã chuẩn bị khá đầy đủ.

Một giờ qua và Jevy đếm từng phút. Cơn sốt lên cao
đến 102 độ Farenheit; tiếp đến cơn lạnh ùa tới như những làn sóng dữ
dội rung lên, lắc lư trên sàn. Khi Nate không rét run, Jevy nhét thuốc
vào miệng anh và đổ nước cho thuốc trôi xuống họng. Anh ta lấy khăn
ướt dấp lên mặt Nate. Nate cố im lặng chịu đau, thu hết can đảm cắn
chặt răng để đừng bật ra tiếng rên la. Anh hạ quyết tâm phải chứng tỏ
dũng khí qua các cơn sốt trong sự xa xỉ tương đối của một phòng
khách sạn nhỏ. Mỗi lần muốn rên la, anh nhớ lại những mảng tường
với vôi vữa loang lở và mùi xú uế kinh hồn nơi bệnh viện.

Lúc 4 giờ chiều, cơn sốt lên đến 103 độ F và Nate
bắt đầu trôi dạt khỏi ý chí. Hai gối anh gần như đụng cằm. Hai cánh
tay anh vòng quanh bụng chân. Anh tự siết chặt. Rồi một cơn rét ập
đến, tháo tung anh ra khi thân hình anh run bắn lên.

Thân nhiệt cuối cùng lên đến 105 độ F và Jevy biết
rằng đến điểm nào đó bạn anh sẽ bị sốc. Cuối cùng Jevy phát hoảng,
không phải vì nhiệt độ đó, nhưng từ việc thấy mồ hôi chảy thành
dòng từ tấm trải giường xuống sàn nhà. Bạn anh chịu đựng như thế
đã quá đủ. Ở bệnh viện có thuốc công hiệu hơn.

Anh tìm được một người trực nằm ngủ nơi tầng ba, và
cả hai kéo Nate đến thang máy, xuống phòng khách lớn trống trơn không
một ai, đến chiếc xe của anh. Anh gọi cho Valdir lúc 6 giờ sáng, đánh
thức ông ta dậy.

Khi Valdir thôi chửi mắng Jevy, ông ta đồng ý gọi bác
sĩ.

Báo cáo nội dung xấu