Bản chúc thư - Chương 31
Chương ba mươi mốt
Thủ lĩnh chẳng phải là một nhà dự báo thời tiết giỏi gì cho
lắm. Cơn bão chẳng bao giờ thành hình. Trời mưa hai lần trong ngày trong lúc
Nate và Jevy chỉ còn biết xia đi nỗi buồn tẻ chán ngắt bằng cách cuộn mình đong
đưa “ru tôi trên võng nhạc tình” từ sáng đến chiều. Những cơn mưa rất ngắn, ào
xuống, rồi mặt trời lại hiện ra phóng những tia nắng nóng hầm hập sấy khô mặt
đất vừa được tưới nước làm hơi ẩm bốc lên nghi ngút. Ngay cả trong bóng râm,
chỉ di động khi cần thiết, hai người cũng muốn chết ngột vì nóng.
Họ nhìn mấy người da đỏ bất cứ khi nào có hoạt động, nhưng
công việc cũng như trò chơi đều thu mình dưới sức nóng. Khi mặt trời mở hết
công suất, người Ipicas rút lui vào các căn lều hay dưới những tàn cây dày râm
bóng ở sau lều. Trong những cơn mưa ngắn bọn trẻ ào ra nô đùa trong mưa. Khi
mặt trời bị mây phủ, đám phụ nữ nhào ra làm việc nội trợ và xuống bờ sông.
Sau một tuần sống trong vùng Pantanal, Nate bị tê cứng bởi
nhịp điệu sinh hoạt uể oải nơi đó. Mỗi ngày dường như là bản sao y hệt ngày
trước đó. Hàng bao thế kỉ vẫn chẳng có gì đổi thay.
Rachel quay về vào giữa buổi chiều. Cô và Lako đi thẳng đến
thủ lĩnh và báo cáo những biến cố ở làng bên. Cô nói đôi lời với Nate và Jevy.
Cô mệt lử và muốn ngủ một giấc ngắn trước khi bàn bạc về công việc của họ.
Phải làm gì cho hết những giờ trống rỗng đây? Nate nghĩ. Anh
nhìn cô đi xa. Dáng cô hơi nghiêng nhưng rắn rỏi và đủ sức để chạy marathon.
“Ông đang nhìn gì vậy?” Jevy hỏi, cười nhăn nhở.
“Có gì đâu”
“Cô ấy bao nhiêu tuổi?”
“Bốn mươi hai”
“Ông bao nhiêu?”
“Bốn mươi tám”
“Cô ấy có chồng không?”
“Không”
“Ông có nghĩ cô ấy đã từng... biết mùi đàn ông?”
“Sao cậu không đi mà hỏi cô ấy?”
“Ông dám hỏi không?”
“Tôi quan tâm làm chi chuyện ấy”
Họ lại thấy buồn ngủ, ngủ vì chẳng có chuyện gì để làm.
Trong vài giờ nữa cuộc đấu vật sẽ bắt đầu, rồi cơm tối, rồi màn đêm buông
xuống. Nate mơ màng nghĩ tới chiếc Santa Loura, một chiếc thuyền khiêm tốn nhỏ
bé thôi, nhưng với mỗi giờ qua, con thuyền càng trở nên lộng lẫy hơn. Trong
giấc mơ của anh, nó nhanh chóng trở thành một chiếc du thuyền cực kì sang
trọng!
Khi đám đàn ông bắt đầu tụ tập, cột tóc lại và sửa soạn cuộc
chơi, Nate và Jevy lảng ra xa. Một trong số những anh chàng Ipicas to lớn hơn
kêu lên gọi họ, hình như muốn mời họ vào cuộc đấu vật chật. Nate càng cố lảng
xa nhanh hơn. Một hình ảnh bất chợt đến với anh khi thấy mình được công kênh
qua khắp buôn làng bởi mấy anh chàng chiến binh thấp bè bè. Một hình ảnh thiệt
ngộ, nhưng không mấy hấp dẫn! Jevy cũng chẳng khoái tham gia ba cái trò vật
nhau huỳnh huỵch đó cho mệt xác. Rachel xuất hiện, cứu hộ họ kịp thời.
Cô và Nate rời mấy căn lều và đi về hướng bờ sông, đến chỗ
cũ trên băng ghế hẹp, dưới bóng cây. Họ ngồi gần nhau, đầu gối chạm nhau.
“Anh không vội đi là hay đấy”, cô nói. Giọng cô mỏi mệt.
Giấc ngủ ngắn chưa đủ giúp cô khỏe lại.
“Tại sao?”
“Mỗi buôn làng đều có một thầy thuốc, gọi là shalyun, chuyên
nấu cỏ và rễ cây để trị bệnh. Ông ta cũng kêu gọi âm binh để sai khiến làm mọi
chuyện.”
“À, ông thầy mo ấy mà”
“Đại khái là vậy. Một thứ phù thủy, pháp sư, vừa trị bệnh
vừa trị tà. Trong thế giới của người da đỏ, có vô số quỷ thần, yêu ma sống
chung với người trần, và shalyun được coi là kẻ điều khiển việc qua lại giữa
dương gian và âm cảnh. Dầu thế nào thì các shalyun cũng là những kẻ thù tự
nhiên của tôi. Tôi là một đe dọa đối với tôn giáo của họ. Họ luôn luôn tấn
công. Họ bạo hành những tín đồ Kitô giáo. Họ săn đuổi những tín đồ tân tòng. Họ
muốn tôi rời đi và vì thế họ thường xuyên vận động các thủ lĩnh đuổi tôi. Đó là
một cuộc chiến đấu hàng ngày. Nơi buôn làng cuối cùng sát bên sông, tôi có mở
một ngôi trường nhỏ để dạy trẻ đọc và viết. Trường nhắm dạy cho đám tín đồ
nhưng cũng mở rộng cửa cho bất kì ai muốn học. Năm trước đây vùng này bị cơn
dịch sốt rét và ba người bị chết. Tay thấy mo ở đó đã thuyết phục được thủ lĩnh
tin rằng bệnh dịch là sự trừng phạt của quỷ thần đối với buôn làng vì việc tôi
mở trường. Thế là trường học phải đóng cửa.”
Nate chỉ ngồi lặng nghe. Lòng can đảm của cô, mà anh đã rất
ngưỡng mộ, nay càng đạt đến những tầm cao mới. Cái nóng và nhịp điệu sinh hoạt
uể oải nơi đây đã đưa anh đến chỗ tin rằng mọi chuyện đều êm ả trong cộng đồng
người Ipicas. Không một du khách nào ngờ rằng đang có một trận chiến giằng xe
các tâm hồn của những cư dân đó.
“Bố mẹ của Ayesh, cô gái vừa mới chết, là tín đồ Kitô giáo
rất mộ đạo. Tay thầy mo đánh tiếng là lão ta có thể cứu sống cô gái, nhưng bố
mẹ con bé vẫn không mời lão ta. Dĩ nhiên là họ muốn tôi chữa trị cho nó. Loại
rắn bina vẫn luôn có mặt quanh đây và dân bản địa vẫn có những bài thuốc gia
truyền mà các tay thầy mo đều biết. Nhưng tôi chưa từng thấy một lần nào công
hiệu. Hôm qua sau khi con bé chết và sau khi tôi rời đi, lão thầy mo làm lễ cầu
hôn ma quỷ ngay giữa buôn làng. Lão nguyền rủa tôi về cái chết của con bé. Và
lão còn báng bổ cả Thiên Chúa.”
Những lời của cô tuôn ra nhanh hơn bình thường như thể cô
gấp rút muốn diễn đạt ý mình bằng tiếng mẹ đẻ cho một người đồng hương nghe.
“Hôm nay trong tang lễ, tay thầy mo cùng với một số kẻ khuấy
rối bắt đầu ca hát và nhảy múa gần đó. Bố mẹ đứa bé bị tràn ngập bởi nỗi đau
đớn và nhục nhã. Tôi không thể hoàn thành buổi lễ.” Giọng cô vỡ ra thành tiếng
nấc và cô cắn chặt môi.
Nate vỗ vào cánh tay cô. “Không sao. Chuyện qua rồi”
Khóc là điều cô không thể làm được trước mặt, những người da
đỏ. Cô phải chứng tỏ nghị lực mạnh mẽ, tinh thần khắc kỉ, đầy niềm tin và dũng
khí, dầu gặp bất kì hoàn cảnh nào. Nhưng cô có thể khóc với Nate, và có lẽ anh
hiểu. Anh chờ đợi điều ấy.
Cô lau đôi mắt và dần dần nén được cảm xúc. “Tôi xin lỗi đã
làm anh phiền lòng”, cô nói.
“Không sao”, Nate lặp lại, mong muốn làm được gì để giúp cô
khuây khỏa. Giọt lệ của người đàn bà làm tan đi băng giá, dầu trong một bar
rượu nơi chốn phồn hoa hay bên bờ sông hiu quạnh chảy quay khu rừng nguyên sinh
hoang dã.
Có tiếng hò hét nơi buôn làng. Cuộc đấu vật bắt đầu. Nate
nhanh chóng nghĩ đến Jevy. Chắc rằng cậu ta không bị cám dỗ lao vào cuộc chơi
đọ sức với đám thanh nhiên.
“Tôi nghĩ các anh nên đi ngay bây giờ”, cô đột ngột lên
tiếng, phá vỡ sự yên lặng. Cảm xúc của cô đã được kiểm soát, giọng cô đã trở
lại bình thường.
“Cái gì?”
“Phải. Ngay bây giờ. Thật gấp.”
“Tôi cũng rất nóng lòng muốn đi, nhưng tại sao phải gấp đến
vậy. Chỉ còn ba giờ nữa trời tối rồi”
“Có lí do để tôi ngại”
“Tôi xin nghe”
“Tôi nghĩ tôi đã thấy một trường hợp sốt rét nơi làng kia,
ngay trong ngày hôm nay. Muỗi mang bệnh đến và lan truyền rất nhanh.
Nate bắt đầu gãi và sẵn sàng nhảy lên xuống, rồi anh chợt
nhớ lại những viên thuốc. “Tôi an toàn. Tôi đã uống Chloro – gì đó rồi”
“Chloroquyne?”
“À, đúng rồi.”
“Anh bắt đầu uống lúc nào?”
“Hai ngày trước khi rời nước Mỹ”
“Thuốc bây giờ để đâu?”
“Tôi để lại trên thuyền lớn”
Cô lắc đầu phản đối. “Lẽ ra anh phải uống thuốc trước, trong
khi và sau cuộc hành trình.” Giọng của cô đầy uy quyền của một thầy thuốc, như
thể thần chết hiện ra ngay trước mặt.
“Còn Jevy thì sao?” cô hỏi. “Cậu ta có uống thuốc không?”
“Cậu ta đã từng ở trong quân đội. Chắc cậu ta ổn thôi”
“Tôi không muốn lí sự đâu, Nate à. Tôi đã nói với thủ lĩnh.
Ông ta đã gởi hai người đi câu ra ngoài trước khi mặt trời lên. Nước lũ hơi
thất thường trong hai giờ đầu, sau đó việc đi lại sẽ bình thường. Ông ta sẽ
cung cấp ba người hướng dẫn trong hai thuyền độc mộc, và tôi sẽ gởi Lako để
giúp thông dịch. Một khi các anh ra đến sông Xeco, thì cứ đi thẳng sẽ ra đến
sông Paraguay”
“Bao xa?”
“Đến sông Xeco khoảng bốn giờ. Đến sông Paraguay, sáu giờ. Và
các anh sẽ đi xuôi dòng nước.”
“Sao cũng được. Có vẻ cô đã sắp xếp mọi chuyện”
“Tin tôi đi, Nate. Tôi đã hai lần bị sốt rét, và anh chắc
không muốn bị. Lần thứ hai, tôi suýt chết đấy.”
Ý tưởng cô có thể chết chưa từng đến với đầu óc Nate. Chỉ
việc Rachel ẩn trong rừng già và khước từ việc kí giấy tờ cũng đủ gây hỗn loạn
cho việc phân chia tài sản của Phelan. Nếu cô chết đi thì càng phải mất hàng
bao năm trời để dàn xếp mọi chuyện.
Và anh ngưỡng mộ cô vô cùng. Cô hiện thân cho những điều tốt
đẹp mà anh ước ao: mạnh mẽ và dũng cảm, kiên định trong niềm tin, hạnh phúc với
cuộc sống đạm bạc, giản dị, biết chắc chắn về vị trí của mình nơi trần gian và
ở cõi mai sau. “Đừng chết nhé, Rachel”, anh nói.
“Chết không phải là điều tôi sợ. Với người Cơ đốc chết là
một phần thưởng. Nhưng hãy cầu nguyện cho tôi, Nate à”
“Tôi sẽ cầu nguyện nhiều hơn, xin hứa”
“Anh là người tốt. Anh có thiện tâm, thiện ý. Nhưng anh cần
được nâng đỡ”
“Tôi biết. Tôi không mạnh mẽ lắm”
Anh mang những chứng từ, bọc kĩ, để trong túi. Anh rút chúng
ra. “Chúng ta có thể bàn luận chuyện này được chứ?”
“Vâng, nhưng chỉ như một ân huệ cho anh. Tôi hình dung anh
đi xa thế này, ít ra tôi cũng phải bàn bạc đôi điều về chuyện pháp lí với anh,
để không phụ công anh gian nan vất vả.”
“Cảm ơn.” Anh đưa cho cô tờ thứ nhất, bản sao tờ di chúc của
Troy. Cô đọc chậm rãi, đánh vật khó khăn với chữ viết tay ngoằn ngoèo. Đọc
xong, cô hỏi, “đây là bản chúc thư hợp pháp”
“Cho đến lúc này”
“Nhưng sao sơ sài quá”
“Những bản chúc thư viết tay vẫn có hiệu lực. Luật pháp quy
định điều đó”
Cô đọc lại tờ di chúc. Nate nhìn bóng chiều buông xuống theo
hàng cây. Anh đã trở nên sợ bóng tối cả trên mặt đất cũng như mặt nước. Anh bồn
chồn lo lắng chuyện ra đi.
“Cụ Troy không quan tâm đến họ. Nhưng tôi không biết phải
nghĩ sao về cụ trong tư cách một người bố”
“Tôi nhớ lại cái ngày mẹ nuôi tôi nói chuyện với tôi về ông cụ.
Lúc đó tôi mười bảy tuổi. Thời gian khoảng cuối hè. Bố nuôi tôi vừa mới chết vì
bệnh ung thư và cuộc sống chúng tôi lúc đó khá là ảm đạm. Không biết bằng cách
nào Troy đã tìm ra tôi và vận động với mẹ nuôi tôi để đến thăm. Mẹ nói sự thật
cho tôi về cha mẹ ruột của tôi và điều đó chẳng có nghĩa gì với tôi. Tôi thấy
dửng dưng với họ. Tôi chưa từng biết họ mà cũng chẳng ao ước gặp họ. Về sau tôi
biết rằng mẹ đẻ tôi tự tử. Anh hình dung chuyện đó thế nào, Nate? Cả hai đấng
sinh thành của tôi đều tự tử. Có cái gì trong gien của tôi?”
“Không. Cô mạnh mẽ hơn họ nhiều.”
“Tôi luôn vui vẻ chào đón cái chết”
“Đừng nói thế. Cô gặp cụ Troy lúc nào?”
“Một năm trôi qua. Ông ta và mẹ nuôi tôi vẫn thường liên lạc
qua điện thoại. Mẹ tôi dần dà thuyết phục là ông ta có những động cơ tốt, và
thế là có một ngày ông ta đến nhà chúng tôi. Chúng tôi ăn bánh ngọt uống nước
trà, rồi ông ta đi. Ông ta gởi tiền cho tôi học Đại học. Ông bắt đầu gây sức ép
tôi nên lãnh một công việc nơi một trong các công ty của ông. Ông bắt đầu hành động
như một người bố, nhưng tôi càng không ưa ông. Rồi mẹ nuôi tôi chết và thế giới
trở nên trống rỗng quanh tôi. Tôi thay đổi tên họ và vào học trường Y. Tôi vẫn
cầu nguyện cho Troy trong bao năm qua, theo cách tôi cầu nguyện cho những con
người lầm lạc mà tôi từng biết. Tôi nghĩ là ông ta đã quên tôi.”
“Hiển nhiên là không,” Nate nói. Một con muỗi đen đáp xuống
bắp đùi anh và anh vỗ đánh bốp thật mạnh. Nếu nó mang mầm bệnh sốt rét, nó sẽ
lây lan chẳng mấy chốc. Một lằn đỏ tươi của dấu bàn tay hiện ra trên da anh.
Anh trao cho cô giấy khước từ di chúc và giấy xác nhận được
thông báo. Cô đọc chúng cẩn thận và nói, “Tôi sẽ không kí cái gì hết. Tôi chẳng
muốn tiền.”
“Thì cô hãy cứ giữ chúng. Và cầu nguyện cho chúng”
“Anh đùa tôi đây à?”
“Không. Chỉ vì tôi không biết làm sao đây.”
“Tôi không thể giúp gì cho anh về chuyện đó. Nhưng tôi muốn
xin anh một ân huệ.”
“Chắc chắn được thôi. Bất cứ điều gì.”
“Đừng nói với bất kì ai tôi đang ở đâu. Tôi van anh đấy,
Nate. Xin bảo vệ sự riêng tư của tôi”
“Tôi hứa. Nhưng cô nên thực tế hơn.”
“Anh nói thế nghĩa là gì?”
“Câu chuyện này có sức cuốn hút bất khả cưỡng. Nếu cô nhận
tài sản để lại, thì có lẽ cô là người đàn bà giàu nhất thế giới. Nếu cô từ
khước, thì câu chuyện sẽ lại càng... li kì hấp dẫn hơn!”
“Ai rỗi hơi đâu bận tâm đến chuyện ấy?”
“Phúc thay cho tâm hồn cô. Cô không bị lây nhiễm bởi những
phương tiện truyền thông đại chúng. Hiện này chúng tôi bị tràn ngập bởi những
lượng thông tin khổng lồ tuôn chảy liên tục, 24/24 giờ bao trùm mọi lãnh vực
không ngừng nghỉ. Từng giờ, từng giờ, các đài truyền thanh, các đài truyền hình
phát đi những chương trình mới, những tạp chí mới ra đời, những chuyện trà dư
tửu hậu, thôi thì đủ thứ tạp nhạp linh tinh. Người ta luôn rình mò chộp bắt mọi
chuyện, dầu nhỏ nhặt nhất, rồi cho con chuột đẻ ra trái núi, tranh nhau tung ra
những chuyện giật gân để câu khách”
“Nhưng làm sao họ có thể tìm ra tôi?”
“Một câu hỏi hay đấy. Chúng tôi may mắn vì Troy đã phát hiện
được con đường mòn cô đi. Tuy nhiên, theo chỗ chúng tôi biết, ông ta chẳng hề
nói với ai”
“Như vậy, tôi an toàn, đúng không? Anh sẽ không tiết lộ cho
ai là được chứ gì?”
“Đúng thế”
“Và anh bị lạc khi anh đến vùng này, đồng ý nhé?”
“Vâng, lạc lối, không biết đâu là đâu”
“Hãy bảo vệ tôi, Nate à. Quê nhà của tôi là nơi đây. Đồng
bào tôi là những con người hoang dã này. Tôi không trở về với thế giới văn minh
với quá nhiều điều rối rắm.”
MỘT NHÀ TRUYỀN GIÁO SỐNG NƠI RỪNG SAU KHƯỚC TỪ THỪA KẾ GIA
TÀI MƯỜI MỘT TỈ ĐÔ LA.
Một tựa đề quá ư hấp dẫn, sẽ khuấy đảo dư luận. Những bầy
diều hâu, kền kền của các phương tiện truyền thông đại chúng sẽ đổ bộ xuống
vùng Pantanal với trự thăng và dụng cụ đáp thủy bộ để moi cho được đầu mối câu
chuyện. Nate thấy ngại cho cô.
“Tôi sẽ làm những gì trong khả năng”, anh nói.
“Anh hứa danh dự với tôi chứ?”
“Vâng, tôi xin hứa”
Lễ chia tay do chính thủ lĩnh dẫn đầu có “phu nhân” và mười
hai vị chức sắc tháp tùng, rồi Jevy theo sau cùng với độ hậu quân khoảng mười
người nữa. Họ kéo rồng rắn theo con đường mòn, hướng về phía bờ sông. “Đã đến
lúc chia tay với các anh rồi đây”, cô nói.
“Vâng, đã đến lúc. Cô có chắc chúng tôi sẽ an toàn trong đêm
tối?”
“Chắc chứ. Thủ lĩnh đã gửi theo những ngư dân thành thạo
nhất. Chúa sẽ che chở các bạn. Hãy cầu nguyện”
“Vâng, tôi sẽ cầu nguyện”
“Tôi sẽ cầu nguyện cho bạn mỗi ngày, Nate à. Bạn là một
người thiện tâm. Bạn xứng đáng với sự cứu rỗi”
“Cám ơn. Cô có muốn lấy chồng?”
“Tôi không thể”
“Chắc chắn là cô có thể. Tôi sẽ chăm lo phần tiền của, còn
cô chăm lo cho những người da đỏ. Chúng ta sẽ xây một “túp lều lí tưởng” thật
to và ném bỏ đi mọi quần áo trên người.”
Cả hai cùng cười và vẫn còn cười khi thủ lĩnh đến bên họ.
Nate đứng thẳng lên để nói câu chào tạm biệt hay điều gì đó và trong một giây,
ảo tưởng của anh qua đi. Một cơn choáng váng cuộn từ ngực lên đến đầu anh. Anh
trấn tĩnh lại, xua đi ảo tưởng, và liếc nhìn Rachel xem cô có để ý hay không.
Cô không để ý gì. Mi mắt anh bắt đầu đau nhức. Khớp ở khuỷu
tay anh nhức nhối.
Có những tiếng lầm bầm bằng tiếng Ipicas nổi lên và mọi
người bước xuống song. Lương thực được đặt trong xuồng của Jevy và trong hai
chiếc xuồng nhỏ mà Lako và mấy người hướng dẫn sẽ sử dụng. Nate cám ơn Rachel,
đến lượt cô lại cám ơn thủ lĩnh và khi mọi người đã nói lời từ biệt thì đã đến
lúc chia tay. Đứng trong nước sâu ngập mắt cá, Nate huých nhẹ vào cô, vỗ vào
lưng cô và nói “Cám ơn”.
“Cám ơn về chuyện gì?”
“Ồ, tôi cũng không biết. Cám ơn về mọi chuyện”
Cô cười và nói, “Tôi mến anh, Nate, nhưng tôi không muốn
dính dáng đến tiền bạc và cũng rất ái ngại có chuyện với các vị luật sư.”
“Tôi cũng mến cô lắm”
“Nhưng xin đừng trở lại”
“Yên chí.”
Mọi người đang đợi. Mấy ngư dân đã sẵn sàng trên sông. Jevy
đã cầm tay chào, nôn nao đẩy thuyền đi.
Nate bước về chiếc xuồng và nói. “Chúng ta có thể hưởng tuần
trăng mật ở Corumbá.”
“Tạm biệt, Nate. Hãy nói với những người của anh là anh sẽ
chẳng gặp đươc tôi.”
“Tôi sẽ nói vậy Tạm biệt”. Anh dấn bước tới và ngồi vào
chiếc xuồng, đầu óc lại choáng váng. Khi thuyền trôi ra xa, anh vẫy tay chào
Rachel và dám người da đỏ, nhưng các khuôn mặt đã nhòa đi.
Nhờ dòng nước đẩy, các chiếc xuồng độc mộc lướt nhẹ trên
sông, mấy người da đỏ chèo nhịp nhàng thoải mái, không phải gắng sức và không
phí thời gian. Họ cũng vội. Đến cái giật thứ ba thì động cơ của chiếc xuồng máy
nổ và họ nhanh chóng bắt kịp mấy thuyền độc mộc. Khi Jevy giảm van tiết lưu máy
hơi khọt khẹt nhưng không tắt. Ở khúc ngoặt đầu tiên của con sông, Nate ngoái
cổ lại nhìn. Rachel và đám người da đỏ vẫn còn đứng yên ở đó.
Anh đổ mồ hôi. Trong lúc những áng mây che ngang mặt trời và
một làn gió mát thổi mơn man mặt mình, Nate nhận thấy mình đang đổ mồ hôi. Tay
chân anh ẩm ướt. Anh chà cổ và trán và nhìn vào mấy đầu ngón tay ướt mồ hôi.
Thay vì cầu nguyện như đã hứa, anh lại lẩm bẩm, “gay go, mình ốm rồi”.
Cơn sốt thấp, nhưng đến nhanh. Gió làm anh rung mình ớn
lạnh. Anh run lật bật và nhìn quanh quất tìm cái gì choàng thêm lên người cho
ấm, Jevy nhận ra và sau vài phút ngập ngừng hỏi: “Nate, anh không sao chứ?”
Anh lắc đầu nói không và cảm giác đau đớn chạy từ mắt anh
xuyên thẳng xuống xương sống. Anh hỉ nước mũi.
Sau hai khúc quanh nơi dòng sông, cây cối thưa dần và đất
thấp hơn. Dòng sông rộng ra rồi chảy vào một cái hồ với ba thân cây mục ở giữa.
Nate biết rằng họ đã không đi qua mấy cái cây lúc vào đây. Họ đang đi ra theo
một đường khác. Không còn luồng nước đẩy đi, mấy chiếc xuồng độc mộc chậm lại
một tí nhưng vẫn còn cắt ngang dòng nước khá nhanh. Mấy người dẫn đường không
cần quan sát mặt hồ. Họ biết rõ họ đang đi đâu.
“Jevy, mình nghĩ mình bị sốt rét mất rồi”, Nate nói.
Giọng anh ồ ề, cổ anh đau.
“Sao anh biết được?” Jevy hạ thấp van tiết lưu một lát.
“Rachel đã cảnh cáo tôi. Cô đã thấy điều ấy ngày hôm qua. Đó
là lí do tại sao chúng ta phải đi gấp.”
“Anh có bị sốt không?”
“Có, và tôi thấy mọi vật nhòe đi”
Jevy dừng xuồng và kêu mấy người da đỏ, gần như họ đã khuất
tầm nhìn. Anh lục lọi những đồ tiếp liệu, rồi nhanh chóng tháo tấm bạt ra. “Anh
sẽ bị hành nóng lạnh”, cậu ta nói trong lúc làm việc. Chiếc xuồng tròng tr ành
tới lui trong lúc cậu ta loay hoay.
“Anh từng bị sốt rét bao giờ chưa?”
“Chưa. Nhưng nhiều bạn bè của tôi đã chết vì bệnh đó”
“Cái gì?”
“Đùa tí thôi. Bệnh đó không giết chết ai đâu, nhưng nó hành
người ta mệt lắm.”
Di chuyển nhẹ nhàng, cố giữ cho đầu thật vững, Nate bò ra
sau chỗ ngồi và nằm vào giữa chiếc xuồng, gối đầu lên một thanh ngang. Jevy
trải tấm bạt phủ lên người anh và dùng hai bình đựng xăng chặn lại.
Đám người da đỏ xúm lại bên cạnh họ, tò mò về những gì đang
xảy ra. Lako hỏi thăm bằng tiếng Bồ. Nate nghe từ malaria (sốt rét) do Jevy nói
ra, và mấy người kia lẩm bẩm lại bằng tiếng Ipicas. Rồi họ tản ra.
Chiếc xuồng có vẻ lướt nhanh hơn. Có lẽ vì Nate đang nằm sát
đấy, nên anh cảm nhận được nó đang trượt trên mặt nước. Đầu anh đau nhức hơn
bất cứ dư vị khó chịu nào sau cuộc rượu mà anh từng trải qua. Các cơ bắp và các
khớp đau ê ẩm đến hết nhấc lên nổi. Và anh đang cảm thấy lạnh hơn. Cơn sốt rét
bắt đầu.
Có tiếng gầm gừ ở xa xa. Nate nghĩ có thể là tiếng sấm. Kì
diệu thật, anh nghĩ. Đó chính là điều chúng ta cần.
Mưa vẫn còn ở xa. Con sông quanh có thể về hướng tây một lần
nữa và Jevy còn nhìn thấy những dư ảnh màu vàng và màu cam của buổi hoàng hôn.
Rồi dòng sông lại quay về hướng đông, phía bóng tối đang lan dần qua khắp vùng
Pantanal. Hai chiếc xuồng độc mộc của người Ipicas đi trước dẫn đường. Jevy giữ
xuồng của họ đi theo sau khoảng chừng một trăm bộ, nhưng vì bóng tối đang tỏa
xuống dày hơn, bây giờ anh theo sát mấy xuồng kia hơn. Anh không nhìn thấy được
Nate đang chôn kín mình dưới tấm bạt lều, nhưng anh biết bạn mình đang khổ sở
lắm Jevy đã một lần tận mắt chứng kiến một người chết vì sốt rét ác tính.
Trong hai giờ hành trình, mấy hướng dẫn viên bản địa đã dắt
họ đi qua một dây chằng chịt những dòng nước hẹp và những đầm nước yên tĩnh và
khi họ tiến vào một dòng sông rộng hơn, mấy chiếc xuồng chậm lại một lát. Những
người da đỏ cần nghỉ ngơi. Lako gọi Jevy để giải thích rằng giờ đây họ đã an
toàn, rằng họ đã đi qua khoảng đường khó khăn và khoảng đường còn lại sẽ dễ đi
hơn nhiều. Sông Xeco còn cách khoảng hai giờ và dẫn thẳng đến sông Paraguay.
“Chúng tôi đi đến đó một mình được không?” Jevy hỏi.
“Không, câu trả lời là không được. Vẫn còn có nhiều nhánh
sông phải phân biệt, hơn nữa mấy người da đỏ biết một chỗ không bị ngập để có
thể ngủ lại được.”
“Ông Mỹ ra sao rồi?” Lako hỏi. “Không khỏe”, Jevy trả lời.
Ông Mỹ nghe họ nói và biết chiếc xuồng đang đứng yên. Con
sốt làm người anh nóng rần rật từ đầu đến chân. da thịt anh và quần áo đều ướt.
Đôi mắt anh nhắm híp lại, sưng phồng lên, miệng khô đến độ há miệng ra cũng
thấy đau. Anh nghe Jevy hỏi anh gì đó nhưng không thể trả lời. Lúc tỉnh, lúc
mê.
Trong bóng đêm, mấy chiếc xuồng di chuyển chậm hơn. Jevy
chạy sát theo, thỉnh thoảng dùng đèn chiếu giúp những người hướng dẫn quan sát
mấy nhánh sông và mấy chi lưu. Ở tốc độ chậm chiếc xuồng máy của anh nổ đều. Họ
dừng lại đúng một lần để ăn mỗi người một ổ bánh mì, uống nước trái cây, và
nghỉ ngơi thư giãn đôi chút. Họ buộc ba chiếc xuồng lại với nhau và để chúng
trôi bập bềnh khoảng hơn mười phút.
Lako thắc mắc về tình trạng của ông Mỹ. Tôi sẽ nói sao với
bà truyền giáo về ông ấy? Cậu ta hỏi Jevy. Nói với bà ấy là ông ta bị sốt rét.
Ánh chớp ở xa xa kết thúc bữa ăn tối và khoảng thời gian
nghỉ ngơi ngắn ngủi của họ. Những người da đỏ lại bắt đầu chèo cật lực như từ
trước. Trong mấy giờ liền họ không thấy chỗ đất cứng nào. Không có chỗ để trú
ẩn nếu chẳng may gặp bão.
Động cơ lại tắt, Jevy thay bình xăng đầy cuối cùng và khởi
động máy trở lại. Anh còn đủ nhiên liệu chạy khoảng sáu giờ, đủ để ra đến sông
Paraguay. Nơi đó sẽ có tàu bè qua lại, lác đác có nhà cửa, và ở một điểm nào
đó, con tàu Santa Loura. Anh biết địa điểm chính xác nơi sông Xeco hợp lưu vào
sông Paraguay. Đi xuôi xuống hạ nguồn, họ sẽ gặp Welly vào lúc rạng đông.
Chớp tiếp theo, nhưng không rọi chỗ họ. mỗi tia chớp càng
thúc giục những người dẫn đường cố chèo mạnh hơn lên. Nhưng họ đã bắt đầu mỏi
mệt.
Các bụi cây càng lúc càng dày hơn và con sông rộng thêm ra.
Hai bên bờ đều có đất cứng nhắc. Những người da đỏ nói xì xào nhiều hơn và khi
họ vào đến sông Xeco, họ ngừng chèo. Họ đã mệt lử và muốn nghỉ ngơi. Đã qua giờ
ngủ thường lệ của họ hơn ba giờ. Họ tìm chỗ và neo xuồng lại.
Lako giải thích rằng cậu ta đã phụ tá cho bà truyền giáo
trong nhiều năm. Cậu ta đã thấy nhiều người bị sốt rét, bản thân câu cũng đã bị
ba lần, cậu ta kéo tấm vải lều khỏi đầu và ngực Nate, và sờ trán anh. Sốt cao
lắm, cậu ta bảo Jevy đang cầm đèn chiếu, hai chân ngập trong bùn, và nôn nao
quay về với chiếc xuồng.
Ông không thể làm gì được hết, câu ta nói khi hoàn tất cuộc
chẩn bệnh. Cơn sốt sẽ qua đi, rồi trong bốn mươi tám tiếng, lại một cơn sốt mới
tấn công kịch liệt hơn. Cậu ta bối rối khi nhìn thấy đôi mắt sưng vù, một điều
trước giờ cậu chưa thấy nơi người bị sốt rét.
Người hướng dẫn lớn tuổi nhất bắt đầu nói với Lako và chỉ
vào dòng sông tối đen. Jevy được dịch cho nghe hãy giữ khoảng giữa, đừng để ý
các nhánh nhỏ, và trong hai giờ anh sẽ tìm đến sông Paraguay. Jevy nồng nhiệt
cám ơn họ và nhổ neo.
Cơn sốt không dứt hẳn. Một giờ sau, Jevy kiểm tra lại Nate
và mặt của anh ta vẫn còn nóng bừng bừng. Anh ta nằm cuộn mình lại giống tư thế
của thai nhi, nửa tỉnh nửa mê và lẩm bẩm đứt quãng, Jevy cố đổ nước vào miệng
anh và rưới nước lên mặt anh.
Sông Xeco khá rộng, dễ lưu thông. Họ đi qua một ngôi nhà,
căn nhà đầu tiên mà họ thấy từ cả tháng nay, hình như vậy. Giống một ngọn hải
đăng soi đường cho chiếc tàu bị lạc, mặt trăng xuyên qua các đám mây và chiếu
sáng nước phía trước mặt họ.
“Nghe tôi nói không, Nate?” Jey nói, hình như chưa đủ lớn để
nghe, “Vận may của chúng ta đã xoay chiều”
Anh theo ánh trăng xuôi về Paraguay.

