Săn Thần 1: Cuộc di tản - Chương 03
Chương 3: Sự
thật
Sâu trong lòng
núi Achador, Oracle vẫn đang thắc mắc tại sao tên Kaido đó lại kích thích bọn
Darion và nhân mã tới vậy.
“Ngươi… đã thất
bại.” Một giọng nói thì thầm qua nội điện, nơi Oracle đang đi lòng vòng.
“Nghe này, tôi
đã cố hết sức rồi.” Oracle nói “Nếu ông muốn, ông và hội đồng của ông có thể tự
đi mà đánh.”
“Chúng ta… không
có đủ khả năng…” Giọng nói bí ẩn đó lại thì thầm. “Canh giữ các Cổ thần quá
lâu… sức mạnh… đã cạn. Cậu… có đủ sức mạnh…
để giúp chúng ta…”
“Tôi đã và đang giúp
các người,” Oracle nói. “Tới lượt các người giúp tôi. Gã Kaido này là ai? Và
tại sao anh ta lại có khả năng kích thích tính hiếu chiến của bọn nhân mã và
Darion tới vậy?”
“Cần thời gian…
để xem xét… ” Giọng nói vang vọng dần rồi im bặt, để lại Oracle một mình.
“Xì, các người
lúc nào cũng nói vậy.”
“Thưa thủ lĩnh.”
Một con quái thú nửa thân trên trông giống người, nửa thân dưới cùng cái đầu
giống nhện bước vào, một Broodmother. “Thủ lĩnh của tộc Parlox lại tới nữa
rồi.”
“Hắn lại muốn gì
nữa chứ.” Oracle gầm gừ rồi bước ra, một chiến binh mặc bộ giáp trắng đính thêm
vài mảng pha lê đang đợi. “Ông muốn gì hả Karios?”
“Ta các ngươi
đang chật vật ở đây, các Thánh nhân đang mất dần kiên nhẫn rồi đấy Oracle. Liệu
ngươi có tiêu diệt tên Cổ thần Enthiria đáng nguyền rủa đó đi không?” Karios
chất vấn.
“Tôi nói rồi.”
Oracle nói bằng giọng khó chịu. “Tôi không thể tiêu diệt hắn, nếu hắn chết
nguồn sức mạnh của hắn sẽ được giải phóng lên vùng đất này. Và ông biết chuyện
gì sẽ xảy ra nếu nguồn năng lượng đó được giải phóng mà.”
“Ta biết,”
Karios rầu rĩ nói. “Nhưng thực sự là chúng ta phải tuân theo những lời của các
Đấng tối cao…”
“Đi mà nói
chuyện với các Đấng tối cao của CÁC ÔNG đi!” Oracle gắt lên. “Tôi làm việc này
cho tôi, chẳng vì ai hết, và tôi không nhớ là tôi có nói tôi nhận lệnh từ các
ông!”
Karios chống cây
búa của mình xuống đất, ánh mắt ông tóe lên sự mất kiên nhẫn và thịnh nộ.
Oracle cảm thấy hơi sợ hãi, cậu lùi một bước nhưng mắt vẫn khóa chặt lấy mắt
của Karios.
“Ngươi và ‘thần
dân’ của ngươi là những sinh vật đầu tiên các Thần… ừm, tạo ra.” Karios nói.
“Ta đã hứa là sẽ coi chừng ngươi khi ngươi giao mình cho họ.”
“Tôi giao mình
cho Bầy đàn, không phải cho bất kỳ Thần nào.” Oracle vươn đôi cánh ra thị uy.
“Có thể các Thần tạo ra loài Cred, nhưng tôi là người điều khiển chúng cũng như
số phận của chính tôi, không phải các Thần. Hãy nhớ là ông đang ở trong lãnh
địa của tôi, đây không phải là Thánh địa Sanctuary.”
“Được, vậy ta sẽ
nói với các Đấng tối cao là ngươi đang thực hiện tốt công việc của mình. Các
Drakan, dịch chuyển ta về. Chúng ta sẽ còn gặp lại, Prince of Claws.”
Karios nói rồi
biến mất trong một cột ánh sáng, Oracle biết việc mình làm sẽ ảnh hưởng tới
toàn bộ đế chế của mình, nhưng cậu đâu còn cách nào khác, nếu cậu và đế chế của
mình có thể tiếp tục, Oracle phải tìm một nguồn sức mạnh mới và những đồng minh
mới.
***
Kaido ung dung
ngồi hóng gió trên một ngọn đồi đầy cỏ ngước lên bầu trời xanh thẳm, anh nhắm
mắt lại để cảm nhận cơn gió thổi vào da thịt, bây giờ đã bước sang tháng Chín,
gần tới mùa đông rồi. Cơn gió mang hơi lạnh từ những vùng đất phía Bắc về vùng
núi này, Kaido không ngờ mình lại có lại được cái cảm giác thanh bình mà bấy
lâu nay anh tưởng đã đánh mất. Cái cảm giác ấy, khi anh còn là một đứa trẻ, mẹ
anh từng dắt anh lên những quả đồi gần bãi chăn dắt của làng, hát bài ca mà anh
yêu thích trong khi anh ngồi kề bên bà nhẩm theo từng lời từng chữ. Chợt một
mùi hương lạ lẫn trong gió kéo anh khỏi những kỉ niệm, mùi hương lạ, không phải
ma sói, nhân mã, Darion cũng chả phải bọn Cred, mà là một thứ… đen tối, cổ đại
và đói khát.
Kaido vào vị trí
của mình, đảo mắt nhìn quanh, xung quanh ngọn đồi lại có khá nhiều cây cối và
đá nên tầm nhìn cũng không tốt cho lắm. Anh có thể nghe thấy tiếng loạt soạt
bên dưới đám cây, bọn này ít nhất cũng bốn năm tên, khá to con, Kaido chỉ có
thể tính ra như thế. Chợt bọn phục kích xông lên tấn công, lần đầu chỉ có một
tên, Kaido hạ nó dễ dàng, kẻ tấn công là một thứ mà anh chưa từng thấy, da tím,
thay vì có mặt nó lại có những xúc tu và hai con mắt vàng rực. Hơn cả chục
thằng nữa lao vào Kaido, anh đã tính toán nhầm, có ít nhất hơn hai chục thằng
nấp ở dưới, chúng đồng loạt xông lên, bị áp đảo về quân số, Kaido chọn cách
chuồn lẹ để bảo toàn tính mạng.
“Hạ những tay
sai của Cổ thần nhân danh Oracle!” Một giọng nói khàn khàn nhưng mạnh mẽ vang
lên.
Từ dưới mặt đất
gần chỗ của bọn xúc tu, hàng chục rồi hàng trăm con Credling trồi lên, theo sau
là những con Roach giáp sắt phun a-xít. Kaido cắm đầu cắm cổ mà chạy, ý nghĩ
duy nhất có trong đầu anh lúc đó là phải chạy về chỗ trại. Mặt đất rung lên
từng chập, những xúc tu khổng lồ mọc lên rồi bắt đầu giúp bọn mặt xúc tu tiêu
diệt bọn Cred. Mò được tới trại, Kaido thấy Bathazar đang làm điều mà anh ta
làm giỏi nhất: nhậu. Nốc hết li rượu này tới li rượu khác nhưng anh ta vẫn còn
đủ sức để nhậu nhẹt. Sau trận chiến hôm trước, Gar’thar đã cho người của ông
xây một hệ thống thang dây vững chắc dẫn lên vách núi, vừa an toàn, vừa hữu
dụng.
“Này Kaido, cậu
vừa đi đâu thế? Hic!” Bathazar hỏi. “Cậu đang lỡ mất cuộc vui đấy! Hic!”
“Tôi vừa bị phục
kích đấy đồ bợm nhậu!” Kaido gắt lên, lời nói của anh làm tất cả ngưng bữa
tiệc.
“Bị phục kích là
sao?” Eraclion hỏi.
“Tôi bị một lũ
quái dị mặt xúc tu tấn công, cùng lúc bọn Cred cũng xông lên đánh nhau với
chúng.” Kaido thuật lại câu chuyện của mình, không để ý thấy tiếng vò vò như
tiếng cánh côn trùng.
“Kaido! Cẩn
thận!” Một thợ ma sói hét lên cảnh báo nhưng đã quá trễ.
“Cái gì…?” Một
con Cred giống chuồn chuồn túm lấy Kaido bằng những cái chân của nó và cất
cánh.
Những cái chân
của con chuồn chuồn nhanh chóng gói Kaido và cả ngọn giáo của anh thành một cái
kén bằng chất nhầy và bay về phía ngọn núi. Bathazar, hội ma sói, Darion và các
nhân mã sững sờ trước sự việc diễn ra quá nhanh.
“Con chuồn chuồn
đó đang đi đâu?” Bathazar nắm lấy áo của ông Darion già. “Nói tôi nghe coi!”
“Về núi Achador,
đại bản doanh của bọn Cred.” Gar’thar nói. “Chúng ta phải cứu cậu ta trước khi
quá muộn.”
“Ý ông nói quá
muộn là sao?”
“Những kẻ bị bắt
tới ngọn núi đều sẽ trở thành những xác sống không hồn.”
***
Oracle đi đi lại
lại trong cung điện của mình, sao giờ này con thú cưng mà cậu gửi vẫn chưa về,
phải chăng nó đã bị Kaido giết? Không, Oracle đã đích thân huấn luyện nó mà.
Chợt cánh cửa trên nóc mở ra, một con Cred chuồn chuồn đang tha một cái kén
nhớt màu xanh hạ cánh xuống trước mặt Oracle. Cuối cùng thì cũng về, Oracle
lệnh cho con chuồn chuồn cùng các Queen và Broodmother khác lui ra, để lại cậu
với cái kén màu xanh. Vung cây đao của mình, Oracle cắt đôi cái kén, một thanh
niên hơn cậu một tuổi với mái tóc đen nhánh và ngọn giáo bê bết máu lộ ra,
Kaido, kẻ mà Oracle coi là đối thủ và cũng có thể là đồng minh duy nhất mà cậu
có lúc này.
“Chuyện gì thế
này?” Kaido ngơ ngác, trông thấy Oracle liền đứng dậy nhưng ngọn giáo đã bị tên
nhóc lấy mất. Nhận thấy mình thất thế, Kaido vào thế phòng thủ, chuẩn bị tấn
công bất cứ lúc nào.
“Chịu
thua đi Kaido,” Oracle nói. “Thiếu vũ khí thì anh không thắng tôi đâu.”
“Nếu
mày nghĩ thế thì tao sẽ chứng minh là mày sai vậy.” Kaido nói rồi lao bổ vào
đối thủ của mình. Bỗng nhiều dòng điện bắn ra từ những cây cột trong cung điện
giáng vào anh làm anh bị tê liệt, Kaido thở hồng hộc sau khi lãnh một cú như
vậy.
“Anh
thực sự nghĩ tôi đơn thương độc mã đối đầu với anh mà không chuẩn bị gì hả
Kaido?” Oracle khinh miệt. “Tưởng gì, hóa ra thợ săn Kaido khét tiếng lại chỉ
là một tên hữu dũng vô mưu.”
“Gi…
giết tao… giết tao đi!” Kaido thét lên.
“Tôi
không nghĩ thế.” Oracle nói rồi ném trả ngọn giáo cho Kaido. Kaido chụp ngay
lấy, vẻ lưỡng lự.
“Được
rồi, mày làm tao rối rồi đấy. Muốn gì nói ra xem?” Kaido nói.
“Đi
với tôi nào, tôi có một đề nghị cho anh.” Oracle nói rồi quay đi.
Kaido
lưỡng lự không biết làm thế nào, linh tính mách bảo rằng không thể tin tên nhóc
này được, nó kiểm soát một đội quân giết chóc khổng lồ, những con Cred mà anh
thấy trên chiến trường có thể chỉ là một phần siêu nhỏ trong đội quân đó. Còn
tên nhóc Oracle này nữa, mái tóc trắng kỳ lạ và nụ cười khinh khỉnh, như thể nó
đang coi thường anh vậy. Kaido rảo bước theo tên nhóc mà anh không mấy tin
tưởng, thôi thà vậy còn hơn trở thành bữa điểm tâm cho bọn này. Oracle dẫn
Kaido qua một loạt các hành lang, mỗi cái đều có tầm nhìn ra một phần của trại
lính bên dưới, một hang ổ thì đúng hơn, những con Cred đang nằm nghỉ ngơi hoặc
đang tuần tra xung quanh những kiến trúc hoặc một sinh vật giống kiến trúc. Dù
ấn tượng bởi số lượng của đám Cred, Kaido vẫn liên tưởng là bọn Cred phải giống
bò sát hơn.
“Này
Oracle, tao đã suy nghĩ cái này.” Kaido nói.
“Anh
tò mò tại sao chúng tôi lại giống côn trùng chứ gì?” Oracle nói ra ngay suy
nghĩ của Kaido.
“Sao
mày biết?” Kaido đứng sững lại, tò mò hỏi.
“Chúng
tôi không phải lúc nào cũng vậy.” Oracle nói. “Một thời loài Cred là một giống
loài hùng mạnh. Cho tới khi các Thần… tha hóa chúng.”
“Ôi
không.” Kaido đặt tay lên mặt, anh không tới đây để nghe giảng đạo.
“Thôi
được, nếu anh không muốn tôi cũng không nói.” Oracle tỏ vẻ khó chịu khi quay về
phía Kaido, lông mày cậu nhướng lại khi nhìn vào người lớn hơn mình một tuổi
này. “Tôi sẽ vào vấn đề chính vậy. Chuyện là thế này, bọn Cred này do các Thần
tha hóa mà thành, họ tạo ra một con vật để điều khiển nó. Tôi giết nó, con rết
trên cây đao của tôi đây, và trở thành thủ lĩnh mới của bọn chúng. Giờ bọn tay
sai của các Thần, lũ mộ đạo Tal’darim, Kalir và một vài tên Templar chúng muốn
giết tôi vì tôi không tuân thủ mệnh lệnh của Thần. Đồng thời ngọn núi này có
một tù nhân đen tối và cổ đại trong nó, tôi sợ là chúng tôi đang yếu dần.”
“Và
mày muốn tao gia nhập mày?” Kaido hỏi, mắt nheo lại.
“Không
hẳn, tôi chỉ muốn nhờ anh tìm giùm một món vài cổ vật thôi.” Oracle nói.
“Anh
mày là thợ săn tiền thưởng chứ không phải thợ săn cổ vật,” Kaido nhún vai. “với
lại mày làm gì có tiền mà trả tao.”
Oracle
không nói gì, chỉ móc trong túi ra một cái túi da và ném nó cho Kaido. Anh mở
nó ra, trong đó toàn đá quý và vàng, mắt Kaido sáng lên nhưng vẻ mặt chẳng có
gì thay đổi.
“Được
rồi, mày muốn tìm những gì?” Kaido hỏi.
“Một
vài món cổ vật trong vùng thuộc địa của Golden Members, tôi cần chúng cho vũ
khí mới của tôi.” Lời nói của Oracle làm Kaido phấn khích, nhưng anh cũng đang
muốn tránh mặt chúng một thời gian.
“Hiện
giờ anh mày không thể xuất hiện ở chỗ của Golden Members được.” Kaido ném túi
vàng cho Oracle. “Nhưng có thể tao sẽ cân nhắc việc này.”
“Thời
gian là thứ duy nhất mà chúng ta không có,” Oracle nói, móc một phần đá quý và
vàng bỏ vào trong một cái túi nhỏ hơn rồi lại ném cho Kaido. “hãy giữ một ít,
khi chúng ta gặp lại tôi sẽ giao nốt chỗ kia.”
“Nghe
được đấy.” Kaido nói. “Thế mày còn đề nghị gì nữa không?”
“Không,
nhưng…” Oracle chưa nói dứt lời thì cung điện rung lắc như bị công phá.
“Thưa
hoàng tử, chúng ta đang bị tấn công!” Một Queen chạy vào báo.
“Gì cơ?!” Oracle ngạc nhiên.
“Thưa hoàng tử, bọn tù nhân xổng luôn
rồi!” Một Broodmother chạy vào.
“Hôm nay có thể tệ hơn được nữa không
chứ?!” Oracle vò đầu rồi hít một hơi để định thần lại. “Được rồi, điều động tất
cả các Brood, tập trung lực lượng tiêu diệt bọn tù binh.”
“Thế còn những kẻ tấn công?” Kaido
hỏi khi Oracle định tham chiến.
“Họ tới đây để cứu anh đấy, ra nói gì
với họ đi.”
“Thưa ngài chúng đã tới đại sảnh.”
“Ôi giời ơi, thật tức quá mà.”
Oracle nói rồi lao ra khỏi căn phòng
rồi chạy sâu vào trong lòng núi, Kaido cũng chạy ra nhưng lại hướng về phía đại
sảnh nơi bọn Cred đang bị công kích bởi cả hai đội quân. Chưa tới nơi, Kaido đã
có thể nghe thấy bọn Cred kêu gào cũng những tiếng rít của bọn mặt xúc tu, đây
là những tù binh mà Oracle đã nói. Kaido thắng gấp tại đại sảnh, nhìn từ trên
xuống, một trận hỗn chiến đang diễn ra, máu me, đầu, chân, cánh, gai, cầu lửa
văng tứ lung tung, Kaido nhắm mắt lao xuống vung ngọn giáo của mình vào tên mặt
xúc tu gần nhất. Cùng lúc đó, cánh cửa sụp đổ, Darion, nhân mã và ma sói tràn
vào, trông họ có vẻ lúng túng trước cảnh hỗn chiến này, và chắc là họ cũng thắc
mắc tại sao Kaido lại chiến đấu chung với bọn Cred.
“Kaido, chuyện gì đang xảy ra vậy!?”
Bathazar hỏi.
“Khó nói lắm!” Kaido vừa đánh vừa
nói. “Nhưng bọn Cred giờ là đồng minh rồi! Tấn công bọn mặt xúc tu ấy!” Vừa dứt
lời, Kaido đâm ngọn giáo xuyên một tên mặt xúc tu. “Mà tiện thể anh có đem súng
của tôi không?”
“Có! Bắt lấy!”
Bathazar ném khẩu súng về phía Kaido,
anh chụp ngay lấy nó, vắt ngọn giáo lên, Kaido bắt đầu nã những phát súng chí
tử vào bọn mặt xúc tu. Giờ bọn Cred mới hiểu tại sao thủ lĩnh của chúng lại
thấy hứng thú với chiến binh Huyết tộc này, nhanh nhẹn, mạnh mẽ, chính xác. Với
sự giúp đỡ của đội quân mới, bọn Cred nhanh chóng tiêu diệt bọn tù nhân. Một
lượng lớn bọn mặt xúc tu bị giết trong trận chiến, số khác rút lui về lòng núi,
bọn Cred cũng đuổi theo, để lại Kaido ở lại với đội quân của mình.
“Kaido, chuyện gì đang diễn ra vậy?”
Bathazar hỏi.
“Oracle thực ra không phải đang tìm
cách tiêu diệt các Darion và nhân mã, thực ra nó đang cố bảo vệ họ.” Kaido giải
thích.
“Là sao?”
“Thấy cái lũ mặt xúc tu đó không?”
Kaido trỏ về phía những cái xác. “Bọn chúng đã định tiêu diệt các Darion và
nhân mã kể từ khi họ tới đây, những chiến binh chỉ giáp mặt với bọn Cred sau
khi chúng đánh đuổi bọn mặt xúc tu đi thôi.”
“Vậy ra… suốt thời gian qua chúng ta
đã đánh nhau với những người bảo vệ chúng ta sao?” Một nhân mã nói.
“Khoan đã, Gar’thar đâu rồi?”
Giờ thì mọi người mới sực nhớ ra ông
Darion già, ông ta dù tuổi đã cao nhưng vẫn còn khá gân, mới chốc còn thấy đánh
nhau với bốn năm con mặt xúc tu quay qua đã biến mất. Trong khi đó, sâu vào
trong lòng núi, trận chiến thực sự mới bắt đầu diễn ra, bọn mặt xúc tu không
chỉ có bộ binh mà còn có không quân kìm hãm các Mutalisk và Broodlord, thậm chí
bên dưới mặt đất, bọn giun Nydus của Oracle cũng đang vật lộn với những xúc tu
của Cổ thần. Oracle vung thanh đao của mình không ngừng nghỉ, mái tóc bạc của
anh nhuộm đỏ màu của máu, dù quân Cred rất đông, nhưng bọn mặt xúc tu cũng đông
không kém. Với sức mạnh không tưởng, bọn mặt xúc tu đang dần đẩy đội quân Cred
xa khỏi ngục chính nơi giam giữ Cổ thần Entheria, Oracle nhất quyết không để
chuyện đó xảy ra. Chợt cậu thấy một cái bóng lướt qua trận chiến, cấu trúc khác
với Cred nhưng lại quá nhỏ so với bọn mặt xúc tu, Oracle giật mình nhận ra đó
là tộc trưởng của bọn Darion, ông ta đang hướng về phía ngục chính.
Oracle ra lệnh cho đám quân của mình
cầm chân cho tới khi viện binh tới rồi lao theo ông Darion già, nỗi lo lắng tóm
lấy Oracle khi cậu suy nghĩ về ông già, ông ta muốn gì ở ngục chính chứ? Không
lẽ ông ta muốn giải phóng nguồn năng lượng đó? Nghĩ tới hậu quả của việc nguồn
năng lượng được giải phóng, Oracle lại run lên vì sợ. Ngay khi tới cửa ngục
chính, Oracle thấy Gar’thar đang đứng trên lan can nhìn xuống nơi tên Cổ thần
Entheria đang cố vùng vẫy thoát ra khỏi xiềng xích của mình mặc dù đã có nhiều
con Roach bắn chất dính vào nó.
“Thật là nguồn năng lượng khủng
khiếp.” Gar’thar nói, mắt dán chặt vào Entheria.
“Gar’thar!” Oracle hét lên. “Tránh xa
hắn ra, sức mạnh của hắn sẽ làm ông bốc hơi đấy!”
“Không đâu, Oracle.” Gar’thar nói.
“Ta sẽ là người làm ngươi bốc hơi.”
Lão già lộ bộ mặt thật là một tên
thèm khát trả thù, hắn lao vào tấn công Oracle với cây rìu hai lưỡi của hắn, dù
đã già nhưng Gar’thar di chuyển như hắn còn trẻ lắm. Cây rìu của hắn cũng chả
phải hạng vừa, vung một cú mà cây cột đá đã bị cắt ngọt, lực vung khủng khiếp
khiến Oracle chật vật né và chặn đòn. Một lần Gar’thar vung rìu, Oracle đưa đao
lên đỡ nhưng sóng xung kích mạnh khủng khiếp, cậu có thể cảm nhận được nó, cơ
đau thấu xương lan khắp cánh tay phải của cậu, Oracle ngã lăn ra đất, rít lên
trong đau đớn trong khi Gar’thar đang tiến tới gần.
“Cái chết của ngươi sẽ là một cái
chết đau đớn đấy.” Gar’thar vừa vung rìu lên định chém thì một phát đạn làm
văng cây rìu của hắn đi, Kaido và viện binh đã tới.
“Tránh xa nó ra tên khốn già.” Kaido
nói.
“Cậu trẻ, cậu tới đúng lúc quá, giết
hắn giúp tôi đi.” Gar’thar nói.
“Tôi không định giết một mối làm ăn đâu.”
Kaido nói rồi chĩa nòng súng về phía tên Darion. “Ông mới là người sẽ phải xơi
kẹo chì đó. Tôi biết rằng ông muốn dùng sức mạnh của Entheria để trả thù.”
“Vậy thì ngươi đã ép buộc ta phải
giết ngươi.” Gar’thar chụp lấy cây rìu và lao về phía Kaido.
Kaido lăn sang một bên né, cất khẩu
súng và lấy ngọn giáo ra, anh xông vào giáp lá cà với tên Darion. Oracle mở to
mắt nhìn người thanh niên chiến đấu với gã Darion già, dù mặt Kaido chả biểu
hiện điều gì, nhưng Oracle có thể thấy ngọn lửa căm thù đang cháy bỏng trong
mắt anh. Ngọn lửa đó như giúp Kaido nhìn thấu mọi chuyển động của Gar’thar,
Kaido di chuyển nhanh nhẹn nhưng đầy quyết đoán. Chợt Oracle thấy Kaido liếc
qua mình, như thể đang ra hiệu cho cậu, Oracle bây giờ mới hiểu, Kaido thật ra
đang kéo dài thời gian cho cậu để cậu có thể phong ấn Entheria lại. Oracle lại
để ý thấy cánh tay chảy máu của Kaido, anh đã dùng huyết tế để trở nên hung tợn
hơn. Không để sự hi sinh của Kaido vô ích, Oracle lao tới chỗ lan can, chuẩn bị
phong ấn Entheria và đồng bọn vào ngục tù của chúng. Gar’thar giờ thấy việc
Oracle đang làm và nhận ra Kaido chỉ là mồi nhử.
“Không!” Hắn đẩy Kaido ra một bên và
lao tới dùng cả thân mình để hất Oracle về một bên.
Oracle bị hất ra xa và nghi thức bị
gián đoạn, nguồn năng lượng của Entheria bắt đầu lan tỏa, tất cả đều có thể cảm
thấy vậy, Gar’thar quay sang chỗ Kaido đang giúp Oracle đứng dậy, hắn vừa nở
một nụ cười thì đã bị Kaido cho một phát đạn vào đầu, cơ thể tàn tạ của hắn rơi
xuống chỗ của Entheria. Kaido vừa đỡ Oracle dậy, vừa móc trong túi ra một cây
thuốc nổ.
“Khoan đã.” Oracle nói. “Anh định làm
gì vậy?”
“Cho nổ tung chỗ này,” Kaido nói rồi
châm lửa. “Nếu vụ nổ không giết nó thì đống đất đá sẽ làm.”
“Nhưng…”
“Chúng ta sẽ rời khỏi đây!” Kaido
nói như ra lệnh. “Ra lệnh cho tất cả sơ tán khỏi thung lũng.”
Tất
cả mọi người, Cred, Darion, nhân mã, ma sói, Kaido và Oracle, trẻ cõng già, anh
cõng em, những con lớn quắp những con ấu trùng, tất cả hớt hãi chạy nhanh ra
khỏi thung lũng khi thời gian đang cạn dần. Ngay sau khi tốp người cuối cùng
thoát ra, một vụ nổ làm cả ngọn núi sụp xuống, một nguồn năng lượng được phóng
khích. Oracle ngó nhìn lên, cuối cùng cậu cũng thoát được gánh nặng phải trông
coi tên tù nhân khủng khiếp kia.
“Giờ
thì sao đây?” Eraclion hỏi.
“Tới
phương Nam đi.” Kaido nói trong khi mắt hướng về phương Bắc. “Phiến quân sẽ rất
vui khi có các anh.”
“Còn
anh?” Oracle hỏi.
“Tôi
và nhóm đi săn sẽ tới phương Bắc, về nhà và chuẩn bị.” Kaido không thèm nhìn
Oracle mà ra hiệu cho nhóm đi săn lên đường.
“Anh
cũng giống tôi mà phải không?” Câu hỏi của Oracle làm Kaido phải dừng bước. “Là
kẻ duy nhất còn sót lại của gia đình.”
“Không.”
Kaido nói, liếc mắt về phía Oracle. “Mày chỉ là kẻ sống sót, mày trốn chui lủi
để sống, tao là thú săn mồi, tao giết chóc để tồn tại.”
“Tạm
biệt. Chúng ta sẽ còn gặp lại, Kaido của phương Bắc.” Oracle nói rồi đi về phía
bọn Cred vừa tìm được một con Leviathan.
Hai
con người đó tách làm hai hướng để đi, không thèm để ý tới thứ mà họ vừa phá
hủy, một sai lầm chết chóc. Bên dưới đống đổ nát, xác của Gar’thar đang bị bọc
trong một lớp xúc tu dày đặc. Nguồn năng lượng được giải phóng thu hút sự chú ý
của những tên mặt xúc tu sống sót vụ nổ và đống đất đá. Chúng xúm lại quanh
khối xúc tu, nó dần dần mở ra, Gar’thar, không Entheria đang sống trong thân xác
của Gar’thar, một Cổ thần đầy uy lực đã thực sự thức giấc.

