Lạc chốn phù hoa (Tập 2) - Chương 14 - Phần 05
5.
Tô
Mạt vừa chợp mắt, điện thoại di động lại đổ chuông. Cô mở mắt, rèm cửa sổ khép hờ,
ánh hoàng hôn le lói ở đường chân trời.
Cô
cầm điện thoại nhưng không nghe vì không biết giải thích với đối phương thế nào.
Tầng dưới im lặng như tờ, Tô Mạt do dự không biết có nên xuống hay không, nếu xuống
thì với bộ mặt nào. Trong lòng rối bời, cô ủ rũ nghĩ thầm: làm xong chuyện xấu thì
đi tắm, bụng đói đòi ăn cơm.
Tô
Mạt mặc bộ đồ ở nhà, đứng trước gương chỉnh trang tử tế. Vẻ mặt của cô giống bộ
váy bị vứt dưới sàn nhà, thể hiện sự trống rỗng sau cuộc ái ân.
Cô xuống tầng dưới, phòng khách không có người. Đi ngang qua
phòng bếp, thức ăn vẫn còn nguyên. Cửa nhà tắm và thư phòng mở toang, ban công cũng
không một bóng người. Quần áo thay ra vứt đầy trên nắp máy giặt... Lần này cô chẳng
có tâm trạng mà thu dọn nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Dép
lê dành cho đàn ông đặt bên cửa, Tô Mạt bỏ lên giá giày. Vừa ngẩng đầu, cô liền
nhìn thấy cái bát gốm hoa văn đáy xanh nhạt nằm trên giá, cầm lên ngắm nghía, cô
hơi buông lỏng tay, muốn xem nó rơi tự do sẽ như thế nào nhưng lập tức giữ chặt,
lại nhét nó về giá giày.
Vài
ngày sau đó, Vương Cư An không xuất hiện, cũng chẳng trả lại chìa khóa nhà. Tô Mạt
đi làm, đúng lúc Phó Lệ Lợi đi công tác, khi chị ta trở về, Tô Mạt sợ bị hỏi tội
nên luôn giả vờ bận rộn hay về trước. Mặc dù vậy, cô vẫn chạm mặt chị ta ở thang
máy.
Vừa
nhìn thấy Tô Mạt, Phó Lệ Lợi lập tức kéo cô lại, hỏi: “Tiểu Tô, hôm đó xảy ra chuyện
gì? Sao cô vô duyên vô cớ cho người ta “leo cây”. Đối phương nói...”
Tô Mạt rất áy náy, cũng hơi căng thẳng. “Anh ta... nói gì
vậy?”
Phó
Lệ Lợi đáp: “Anh ta bảo đang nói chuyện điện thoại với cô, cô đột nhiên im hơi lặng
tiếng, gọi điện thoại cũng không nghe. Anh ta hỏi tôi chuyện này là thế nào?”
Tô
Mạt giật mình, cố trấn tĩnh. “Chị Phó, lúc đó điện thoại bị hỏng,tôi không cẩn thận
nên đánh rơi xuống bồn cầu.”
Phó
Lệ Lợi bày ra bộ dạng “cô có nhầm không đấy”. “Cô bảo tôi phải ăn nói với người
ta thế nào?”
“Chị
cứ nói như vậy đi!” Tô Mạt đáp.
Phó Lệ Lợi có vẻ tức giận. “Đã mấy ngày rồi. Nếu cô không
có ý với người ta thì cũng nên nói rõ. Đúng là chẳng ra sao!”
Tô
Mạt thầm nghĩ, trên đời này có vô số chuyện không thể nói rõ, chuyện chẳng ra sao
cũng không ít.
Cô
cất giọng mềm mỏng: “Chị Phó, tôi cũng không muốn vậy nhưng bây giờ tình hình thay
đổi, ngày mai tôi có khả năng mất việc. Người chị giới thiệu cho tôi đúng là rất
tốt nhưng tôi cũng không muốn liên lụy đến người ta. Hơn nữa... nếu mất việc, nhiều
khả năng tôi sẽ về Giang Nam. Một khi đã có ý định rời đi thì không nên cho người
ta hy vọng.”
Phó
Lệ Lợi ngẫm nghĩ, gật đầu. “Cô nói cũng phải, thời thế thay đổi nhanh quá, chúng
ta đều không ngờ tới.” Chị ta có lòng tốt nhắc nhở: “Tiểu Tô, hay là cô chuyển công
tác đi! Nam Chiêm lớn như vậy, kiểu gì cũng có cơ hội.”
Tô Mạt thầm thở dài, lắc đầu. “Tôi vào công ty chưa được bao
lâu, luôn đi theo kỹ sư Vương. Bây giờ thời thế thay đổi, miễn cưỡng ở lại cũng
ngượng ngập, tìm công việc khác thì mất nhiều thời gian, hơn nữa bố mẹ và con gái
tôi đều không ở Nam Chiêm, sớm muộn gì tôi cũng phải quay về. Về sớm một chút, không
biết chừng sẽ có nhiều cơ hội hơn.”
Phó Lệ Lợi cảm thấy thật đáng tiếc. “Tôi cũng hiểu hoàn cảnh
của cô. Nói thật, tôi cảm thấy hai người rất xứng đôi. Vì vợ trước ngoại tình nên
anh ta mới ly hôn. Tôi cũng nhận ra anh ta có cảm tình với cô... Cô không nhận điện
thoại, anh ta nhờ tôi hỏi. Hai người mới gặp nhau mấy lần mà anh ta đã giống như
bị mất hồn... Hơn nữa, một người phụ nữ dù giỏi giang, xuất sắc cỡ nào nhưng nếu
đã có con thì cũng không dễ tìm đối tượng. Nhân phẩm của đối phương rất quan trọng,
người đó phải thích trẻ con, phải có lòng khoan dung, độ lượng, chịu hy sinh. Theo
tôi, cô vẫn nên suy nghĩ lại.”
Tô Mạt nghe xong, trong lòng không thoải mái. Cô liếc mắt về
phía sau Phó Lệ Lợi, hạ thấp giọng, nói: “Suy nghĩ cũng cần thời gian. Bây giờ tôi
không có tâm tư để suy nghĩ, làm liên lụy đến người khác thì không hay lắm. Thôi
khỏi chị ạ!”
Phó
Lệ Lợi lắc đầu. Thấy Tô Mạt cứ nhìn ra sau, chị ta mới biết có người đang đứng cách
đó không xa. Vừa rồi mải nói chuyện, chị ta cũng không biết hai người đàn ông xuất
hiện từ lúc nào. Chị ta vội mỉm cười, chào hỏi: “Chủ tịch Vương!”
Vương
Cư An gật đầu. Thang máy tới nơi, Triệu Tường Khánh bấm nút đi xuống. “Chủ nhiệm
Phó, ưu tiên phụ nữ!”
Phó
Lệ Lợi lùi lại. “Chủ tịch Vương, mời anh!”
Vương
Cư An cười cười, đi vào thang máy. Anh cất giọng: “Chỉ là đợi thang máy thôi, Chủ
nhiệm Phó khách sáo quá!”
Bốn
người cùng vào thang máy, lão Triệu đột nhiên hỏi Tô Mạt: “Tiểu Tô, cô định về nhà
sao?”
“Vâng!”
Tô Mạt đáp.
“Không
phải, ý tôi là có phải cô định rời khỏi nơi này, về Giang Nam?” Lão Triệu đứng một
bên, mỉm cười với cô. “An Thịnh chúng tôi không thể giữ cô lại?”
Tô Mạt hơi ngẩn người, né tránh câu hỏi: “Sắp đến Tết rồi,
tôi cũng muốn về thăm nhà. Năm ngoái tôi không về ăn Tết.”
“Cũng
đúng. Nếu không phải gần đây sắp xếp lại lãnh đạo cấp cao thì cũng không cần kéo
dài đến ngày Ba mươi mới được nghỉ. Tết đông người đi lại, cô đã mua được vé máy
bay chưa?”
“Rồi.”
“Ăn Tết xong mau quay lại, ra Tết công ty tương đối bận.”
Tô
Mạt không đáp.
Trong
mấy tuần này, tầng lớp lãnh đạo cấp cao của An Thịnh có sự thay đổi về cơ bản.
Báo
chí không ngừng đưa tin về “chính biến An Thịnh”, cho biết cựu Chủ tịch Vương Á
Nam chuyển nhượng sáu mươi phần trăm quyền nắm cổ phần của công ty đầu tư Bảo Thuận,
tức cổ đông lớn nhất tập đoàn An Thịnh. Như vậy, công ty điện tử An Thịnh lại trở
thành cổ đông số một, đồng thời hóa giải nguy cơ nợ nần của tập đoàn dưới phương
thức đầu tư và chuyển vốn. Ngoài ra, hội đồng quản trị cũng thông qua việc bổ nhiệm
nguyên Tổng giám đốc Vương Cư An làm chủ tịch tập đoàn.
Tùng
Dung vừa đọc báo vừa chậc chậc. “Tô Mạt, ông xã cô lợi hại thật đấy! Anh ta đoạt
quyền nhanh như chớp, Vương Á Nam chắc chắn không kịp trở tay.”
Tô Mạt vừa gấp quần áo vừa nói: “Chị đừng nói lung tung!”
“Ai
bảo tôi nói lung tung!” Tùng Dung cười. “Đống quần áo này là của ai hả? Hai người
sống chung gần ba tháng, không phải ông xã thì là gì?”
Tô
Mạt không trả lời, chỉ nói: “Tôi sẽ dọn hết quần áo vào va li của anh ấy.”
Tùng
Dung nhìn Tô Mạt. “Mấy hôm nay không thấy sếp đâu cả, hai người cãi nhau đấy à?”
Tô
Mạt lắc đầu.
Tùng
Dung thăm dò: “Vậy... anh ta có người đàn bà khác? Tới sống ở nhà khác?”
Tô
Mạt vẫn lắc đầu. “Tôi thật sự không rõ.”
“Sao
hỏi gì cô cũng không biết thế?” Tùng Dung liếc nhìn cô. “Cô phải cố lên! Chả trách
lão Triệu bảo cô về quê ăn Tết. Còn chưa hết năm, người ta đã chạy mất.”
Tô
Mạt nói: “Chị và lão Triệu vô vị thật đấy!”
Tùng
Dung sốt ruột thay cô. “Tôi nói thật lòng, cô ngượng làm gì, nghĩ nhiều cũng vô
dụng. Điều kiện của sếp bây giờ khác hoàn toàn. Bây giờ sếp là người đứng đầu tập
đoàn có tên trên sàn chứng khoán, lại không có con cái. Đúng là đối tượng độc thân
vàng, số phụ nữ lao đến chỉ có tăng chứ không có giảm. Cô cứ lờ đờ như vậy, sẽ bỏ
lỡ cơ hội tốt.”
“Điều
kiện của anh ấy tốt đến đâu cũng chẳng liên quan đến tôi.” Tô Mạt tỏ ra hết kiên
nhẫn. “Còn nữa, đừng nhắc đến chuyện con cái. Dù hoành tráng cỡ nào cũng không thể
đổi lại.”
Bắt
gặp vẻ mặt nghiêm túc của Tô Mạt, Tùng Dung im lặng một lúc mới lên tiếng: “Thực
ra, về lý mà nói, người rơi vào cảnh ngộ này sẽ khóc than đến chết đi sống lại,
chỉ hận không thể đi theo con trai, vậy mà anh ta còn có tinh thần để bày mưu tính
kế, đoạt vị thành công. Thảo nào nhiều người nói anh ta tàn nhẫn, con trai không
còn nữa, lại đi ức hiếp mẹ góa con côi.”
Chị
ta dừng lại, quan sát nét mặt của Tô Mạt. “Tôi làm việc với sếp bao năm còn chẳng
nhìn thấu được con người anh ta. Thật lòng khuyên cô một câu, cô mưu cầu tiền bạc
hay tiền đồ đều được nhưng đừng để mình lún sâu.”
Ngoài cửa sổ, mưa rơi rả rích, ánh đèn ẩn hiện phía xa xa.
Tô
Mạt gấp cái áo cuối cùng, cất giọng nhàn nhạt: “Anh ấy đang tìm những chuyện kích
thích để khiến bản thân tê liệt. Nếu không gây ra điều gì đó, tôi đoán...” Cô ngừng
lại vài giây. “Anh ấy sẽ suy sụp mất.”
Tùng
Dung nhìn cô một lúc mới lên tiếng: “Rốt cuộc cô định thế nào?”
Tô Mạt không trả lời, cầm tờ báo lên đọc. Trên báo đề cập đến
một số sự kiện lớn xảy ra ở An Thịnh trong thời gian gần đây.
Bắt
đầu từ vụ thu mua cổ phần của Thương Nam nửa năm trước, nhiều vấn đề về đảm bảo
cầm cố bị phơi bày. Tiếp theo là hành động thu mua cổ phần Thương Nam quy mô lớn,
dẫn đến nghi ngờ tập đoàn vi phạm quy định về việc đảm bảo vốn vay. Cuối cùng là
tin đồn Vương Á Nam gánh trên vai “hố đen” nợ nần. Công ty điện tử An Thịnh tuyên
bố hội đồng quản trị đã quyết định chuyển nhượng toàn bộ quyền nắm cổ phần chứng
khoán Thương Nam của hai công ty con, khẳng định tin đồn Vương Á Nam thất bại thảm
hại ở thị trường vốn. Báo chí còn đưa tin tường tận về việc bãi miễn, đề cử và bổ
nhiệm tại đại hội cổ đông vào tháng trước.
Người đàn ông đó sắp đặt từng nước cờ, dù sống chung dưới
một mái nhà với cô nhưng không để lộ một chút manh mối.
Tô
Mạt đọc đi đọc lại cả bài báo. Tùng Dung ra về lúc nào cô cũng không để ý.
Sau
đó, cô mở máy tính, lên mạng tìm kiếm tư liệu có liên quan. Một bài báo đưa tin,
cuộc “chính biến” đầu năm chính là đấu tranh nội bộ giữa những người ruột thịt ở
Vương thị, đồng thời kết luận đây là “năm Tân Mão đen đủi” của Vương Á Nam.
Tô
Mạt thở dài, tắt máy tính. Cô gọi điện về nhà, thông báo đến ngày Ba mươi mới được
nghỉ, tối Ba muơi cô sẽ ăn cơm tất niên ở nhà cậu, ngày mồng Một đi chúc Tết lãnh
đạo, mồng Hai mới có thể về nhà.
Ông
Tô ủng hộ: “Con nên đi thăm người ta, tuy bây giờ bà ấy rút lui nhưng cũng có ơn
với con, làm người phải biết báo đáp. Lãnh đạo của các con bị bãi nhiệm, công việc
của con có bị ảnh hưởng không?”
Tô
Mạt nói không ảnh hưởng, bố mẹ hãy yên tâm. Nghe thấy giọng nói ngọt ngào của Thanh
Tuyền, trong lòng cô rất dễ chịu, chỉ hận không thể ôm con bé vào lòng.
Thanh
Tuyền nhõng nhẽo: “Mẹ ơi, Tết mẹ có cho con tiền mừng tuổi không?”
“Có
chứ!”
“Vậy
mẹ muốn quà gì?”
Tô
Mạt ngẫm nghĩ rồi nói: “Tiểu Thanh Tuyền, món quà mẹ muốn nhất chính là con được
bình an cả đời.”
Thanh
Tuyền cất giọng ngọt như mía lùi: “Nguyện vọng lớn nhất của con chính là mẹ, mẹ
cũng bình an nhé!”
Tô
Mạt thầm nghĩ, mẹ cũng hy vọng như vậy nhưng không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện
gì?
Vương
Cư An vừa nhậm chức, tất nhiên xuất hiện nhiều kẻ a dua nịnh nọt, liên tục được
mời tham gia những buổi tụ tập ở trong ngành. Triệu Tường Khánh vừa phải đi chúc
Tết họ hàng và bạn bè vừa phải lo sắp xếp lịch cho sếp tổng nhưng cũng không phiền
lòng. Anh ta tự an ủi bản thân: ngày Tết để sếp ra ngoài nhậu nhẹt còn hơn ở nhà
một mình, coi như mình làm việc thiện tích đức, đợi đến mồng Năm đi chùa cầu thần
Tài, năm nay khỏi cần lo lắng.
Vương
Cư An không có hứng thú với những buổi tụ tập kiểu này, nếu có thể từ chối liền
từ chối. Lão Triệu đành thuyết phục. Sếp hỏi trong điện thoại: “Người nào tham gia,
có ích lợi gì không?”
“Có,
chắc chắn có.” Triệu Tường Khánh khoác lác tới tận mây xanh, liệt kê một loạt tên
trong hai giới chính trị và doanh nhân. Anh ta lại nói buổi tối sẽ lái xe tới đón
sếp.
Triệu
Tường Khánh ăn mặc chỉnh tề, lái xe đến ngôi biệt thự gần bờ biển. Cổng không khóa,
anh ta đi thẳng vào trong, tới sân sau mới tìm thấy người.
Dưới
ánh chiều tà, Vương Cư An mặc com lê, ngồi bên bể bơi đốt tiền vàng. Anh ném từng
tờ tiền vào đống lửa, định nói: “Vương Tiễn, bố của con không ra tay thì thôi, một
khi ra tay thì phải chấn động thiên hạ. Bây giờ, An Thịnh đã thuộc về chúng ta rồi.”
Nhưng
anh lại nói: “Thằng nhãi, Tết đến rồi, cần tiêu tiền thì tiêu, cần hưởng thụ thì
hưởng thụ, đừng tiết kiệm quá. Con hãy ăn nhiều một chút, nhớ rèn luyện sức khỏe,
đừng suốt ngày chơi điện tử, cẩn thận không hỏng mắt đấy!”
Triệu
Tường Khánh định gọi anh nhưng không thể thốt nên lời, trong lòng anh ta rất xót
xa.
Cổ
họng nghẹn ngào, viền mắt cay cay, Triệu Tường Khánh vội quay người nhìn vào trong
nhà. Anh ta cố gắng kìm nén một lúc mới cảm thấy khá hơn.
Trời
nổi gió lớn, thổi dạt ngọn lửa. Vương Cư An cầm chai rượu, đổ nửa chai, ngọn lửa
lại cháy rực. Chẳng bao lâu sau, tiền vàng biến thành tàn tro, bay lên không trung.
Anh
ngồi thêm một lúc mới đứng dậy, đi vào nhà, nhìn thấy Triệu Tường Khánh liền cất
giọng nhàn nhạt: “Anh đến rồi à?”
Triệu
Tường Khánh không dám nhìn anh nhưng thấy thần sắc của anh vẫn bình thường, anh
ta thở phào nhẹ nhõm. “Tôi vừa đến. Sếp, cổng ra vào vừa rồi không đóng.”
“Cánh
cửa đó có vấn đề.” Mùi khói nồng nặc bay vào nhà, Vương Cư An cất giọng bình thản:
“Thằng nhóc đi bốn tháng rồi, tôi đốt cho nó ít tiền vàng.”
Bình
thường lão Triệu nhanh mồm nhanh miệng nhưng lúc này anh ta chỉ im lặng gật đầu.
Hai
người lên xe, Vương Cư An ngồi ở ghế sau, gần như không nói gì suốt quãng đường.
Tới chỗ hẹn, anh mới tươi cười vỗ vai, bắt tay mọi người, chào hỏi hàn huyên, nhanh
chóng hòa nhập vào đám đông.
Lúc này Triệu Tường Khánh lại cảm thấy mình làm chuyện hồ đồ.
Nơi này có bao nhiêu người đẹp nhưng anh ta chẳng có tâm trạng thưởng thức. Anh
ta đi lấy khay đồ ăn, cũng không nhìn rõ là thứ gì, sau đó ngồi một bên, đưa ly
rượu vang lên miệng.
Có
người chụp ảnh với Vương Cư An. Có mỹ nữ chạy đến khoác tay anh, anh liền vòng tay
qua vai cô gái, kéo người ta vào lòng. Những người xung quanh đều cười, cùng nâng
ly chúc mừng năm mới.
Triệu
Tường Khánh thở dài một tiếng.
Tối
nay, Vương Cư An uống khá nhiều rượu trong khi hầu như không động đũa. Đến lúc hơi
ngất ngây, anh chỉ lão Triệu, nói: “Đi thôi”, nhưng không nói rõ đi đâu.
Lão
Triệu lái xe, trong đầu mù mờ. Anh ta liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Vương
Cư An đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Anh ta đột nhiên tỉnh ngộ, thầm mắng mình ngu ngốc,
sau đó đánh tay lái, rẽ sang đường khác.
Không
bao lâu sau, ô tô dừng lại, lão Triệu khẽ ho một tiếng. “Sếp, đến rồi ạ!”
Vương Cư An hơi hé mắt, chau mày. “Nhanh vậy sao?” Anh nghi
hoặc quan sát xung quanh, nhất thời không có phản ứng.
Triệu
Tường Khánh cũng im lặng.
Vương
Cư An ngồi một lúc, ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ của căn hộ đó, bên trong có ánh đèn
mờ mờ. Anh hỏi: “Mấy giờ rồi?”
“Gần
hai giờ.”
Anh đẩy cửa, xuống xe. Triệu Tường Khánh thở phào nhẹ nhõm.
Vương
Cư An lên nhà, đứng ngoài cửa một lúc, thấy Triệu Tường Khánh đi ra từ một thang
máy khác, anh hỏi: “Anh theo tôi làm gì?”
Lão
Triệu cố ý lên sau để tránh mặt sếp, anh ta ngượng ngùng chỉ tay vào căn hộ trước
mặt Vương Cư An. “Sếp vào nhà này”, sau đó chỉ sang căn hộ khác. “Tôi vào nhà này.”
Vương
Cư An chau mày nhìn anh ta vẻ dò xét, hơi lắc đầu, sau đó, anh rút chìa khóa, mở
cửa vào nhà. Bên trong quả nhiên bật ngọn đèn bàn nhưng không thấy người. Anh mở
tủ giày lấy dép đi trong nhà, cái bát nhỏ chợt lăn vào tay anh, anh lại ấn cái bát
vào tủ giày.
Tô
Mạt nằm mơ, nghe thấy tiếng mở khóa cửa, mơ thấy tiếng bước chân, tiếng nước chảy
trong nhà tắm... Cô đột nhiên nghĩ ở trong giấc mơ, cái bát đó có thể dùng để đựng
chìa khóa.
Tiếng
bước chân lên tầng trên, đến bên cạnh giường của Tô Mạt. Cô giật mình tỉnh giấc,
toàn thân nổi da gà, túm chăn vội vàng bò dậy.
Vương
Cư An bật đèn ở đầu giường. “Là tôi.”
Tô
Mạt sợ đến mức tim nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đờ người nhìn anh một lúc mới định
thần, cầm cái gối đập vào người anh, đập mấy cái cũng không hả giận, sau đó, cô
ném cái gối sang một bên, cất giọng nghẹn ngào: “Sợ chết đi được! Sao anh lại dọa
tôi như vậy? Anh đúng là bị bệnh...”
Vương
Cư An cầm cái gối đi sang một bên giường. “Được rồi, ngủ thôi!”
Tô
Mạt kéo hết chăn về phía mình, không cho anh đắp.
Vương
Cư An chui vào trong chăn, áp sát lưng cô. Anh không lên tiếng, cũng không cử động,
tiếng thở nhẹ vang lên gần cổ cô.
Tô
Mạt lấy lại bình tĩnh, giơ tay đẩy anh. “Bẩn...”
“Tôi
tắm rồi.” Vương Cư An nói.
Cô khép chặt chân, hơi nhích người ra xa. “Vẫn... rất đau...”
Anh
mặc kệ, thò tay vào áo ngủ, vuốt ve cơ thể cô.
“Tôi
mệt rồi...”
Vương
Cư An vẫn im lặng, sau đó, anh từ từ tiến vào rồi anh dừng lại ở trong cơ thể Tô
Mạt, tựa hồ kìm nén bản thân.
Cảm giác ấm nóng dần lan tỏa trong huyết mạch. Bốn
bề vắng lặng như tờ, hai người chìm vào giấc ngủ trong trạng thái đó.

