Lạc chốn phù hoa (Tập 2) - Chương 11 - Phần 02
2.
Chỉ
một, hai câu nói ngắn ngủi đã khiến suy nghĩ của Tô Mạt thay đổi hoàn toàn. Do kinh
ngạc và nghi hoặc, cô nhất thời không lên tiếng.
Vương
Á Nam hỏi lại: “Vừa rồi cô muốn nói gì?”
Tô
Mạt lặng lẽ giấu đơn từ chức ra sau lưng. Đầu óc cô xoay chuyển rất nhanh. “Liên
quan đến Thiên Bảo.”
Vương
Á Nam hỏi ngay: “Thiên Bảo sao vậy?”
Tô
Mạt nói: “Có lần Thiên Bảo tự bê cái thang, định trèo tường ra ngoài. Nếu không
có vệ sĩ chặn lại, sẽ chẳng ai ngăn nổi anh ấy. Tôi nghĩ, trồng cây cỏ thấp ở dưới
chân tường sẽ ngăn chặn tình trạng này. Hay là Chủ tịch tìm người giúp việc nam
chăm sóc anh ấy?”
Vương
Á Nam tiếp lời: “Người giúp việc nam sống trong nhà không tiện. Tôi sẽ bảo hai vệ
sĩ thay phiên nhau ăn cơm và nghỉ ngơi, để lúc nào cũng có một người theo sát nó.”
Tô
Mạt gật đầu. “Cũng phải!”
Vương
Á Nam cười cười. “Hình như cô có thứ gì đó muốn cho tôi xem.”
Tô
Mạt đành đưa tập tài liệu. “Là buổi lễ thành lập công ty và mừng Tết Trung thu vào
đầu tháng Chín. Trước đó, tôi đã phác thảo một số phương án. Thời gian này nhân
buổi tối rảnh rỗi, tôi đã hoàn thành. Chủ tịch có muốn xem không?”
Vương
Á Nam chỉ lật trang đầu tiên mà không xem tiếp, bà nói: “Cô khỏi cần bận tâm đến
việc cỏn con này. Khi nào quay về công ty, cô đưa cho trợ lý hiện tại của tôi, để
cô ta xem là được!”
Tô
Mạt vâng dạ, nhận lại tập tài liệu bao gồm cả tờ đơn xin nghỉ việc ở bên dưới. Tim
cô đập thình thịch. Cô nghĩ thầm: Đã có trợ lý mới, sao bà ấy còn bảo mình quay
về công ty? Không biết mình bị nhét đi đâu?
Vương
Á Nam hỏi: “Tôi nhớ trước đây cô nói, cô muốn làm công việc marketing?”
Tô
Mạt không đoán ra ý tứ của bà nên nói một cách uyển chuyển: “Đúng vậy! Lúc đó tôi
cảm thấy làm trợ lý của Chủ tịch cần có năng lực toàn diện, vì thế tôi mới muốn
làm marketing một thời gian để tích lũy kinh nghiệm.”
Vương
Á Nam lại hỏi: “Bây giờ thì sao?”
Tô
Mạt biết bà muốn hỏi dự định của cô về nghề nghiệp. Thời gian gần đây, hồ sơ xin
việc của cô chủ yếu nhắm đến hai phương diện, thứ nhất là tiếp tục công việc trợ
lý cho chủ tịch, thứ hai là chuyển sang làm marketing. Nhưng công việc marketing
có hạn chế nhất định, còn trợ lý cho chủ tịch cần tiếp xúc và làm quen với ông chủ
mới từ đầu, quá trình thích ứng tương đối gian nan.
Trầm
tư một lát, Tô Mạt cho rằng việc này không cần giấu giếm, liền thật thà trả lời:
“Trước kia, tôi cho rằng công việc của tôi có hai con đường có thể thăng tiến, một
là tranh thủ từ chức vụ trợ lý của chủ tịch đến thư ký của chủ tịch. Hai là phát
triển theo hướng quản lý, nhưng ở phương diện quản lý, tôi nghĩ mình còn thiếu kinh
nghiệm.”
“Cô
cảm thấy mình có thích hợp làm quản lý không?” Vương Á Nam hỏi.
Tô
Mạt ngẫm nghĩ. “Trước mắt, lĩnh vực này không phải thế mạnh của tôi.”
Vương
Á Nam cười. “Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ tùy tiện đánh giá tiềm lực phát
triển của một cá nhân nào.” Bà chuyển sang chuyện khác: “Dù cô muốn chuyển sang
làm marketing nhưng bộ phận marketing do một người có năng lực là Triệu Tường Khánh
đứng đầu, cô qua bên đó cũng chỉ là một nhân viên quèn, chẳng có gì thú vị. Hơn
nữa, trước đây cô đâu phải chưa từng làm công việc bán hàng ở tuyến đầu. Chút kinh
nghiệm này vẫn cần tích lũy hay sao?”
Tô
Mạt nhìn bà, không lên tiếng.
Vương
Á Nam nói tiếp: “Vậy đi, cô hãy tiếp tục làm trợ lý của chủ tịch, nhưng cô không
cần phụ trách công việc hành chính thường ngày mà chuyển sang chuyên theo dõi các
dự án lớn, cấp bậc tương đương Triệu Tường Khánh.” Bà lẩm bẩm: “Thằng đó muốn đưa
người của tôi đi làm trợ lý nhỏ của bọn nó, vớ vẩn thật đấy!”
Tô
Mạt ngẩn người, trong lòng mừng rỡ. Cô thầm cảm khái, đúng là tái ông thất mã, trong
họa có phúc.
Khi
cô cáo từ, chuẩn bị ra về, Vương Á Nam lại lên tiếng: “Về nghiệp vụ, bình thường
tôi không trọng dụng nhân viên nữ, điều này không phải là kỳ thị giới tính, bởi
tôi cũng là phụ nữ nên biết rất rõ, phụ nữ thường hành động theo cảm tính, dễ bị
tình cảm chi phối. Dù sao phụ nữ cũng yếu đuối hơn, không thực tế và lý trí như
đàn ông, rất dễ trở mặt. Vì vậy, cô đừng khiến tôi thất vọng!”
Tô
Mạt hơi giật mình trước những lời nói này nhưng cô không thể kìm nén sự hưng phấn
trong lòng. Lần đầu tiên trong đời, cô rời khỏi ngôi biệt thự của Tống gia với tâm
trạng phơi phới. Cô vội tới trung tâm thương mại mua mỹ phẩm, giày cao gót và bộ
đồ công sở mốt mới của mùa hè năm nay. Thời gian qua chỉ tập trung hầu hạ Tống Thiên
Bảo, Tô Mạt coi mình là ô sin, không có tâm tư chải chuốt, trang điểm nên toàn để
mặt mộc.
Nghĩ
đến Tống Thiên Bảo, Tô Mạt cảm thấy có chút áy náy. Trong hai ngày bàn giao công
việc với người giúp việc mới, cô cố ý né tránh đề tài nghỉ làm nhưng Tống Thiên
Bảo vẫn nhận ra, tâm trạng của anh ta tệ hơn thường lệ. Trước khi đi, Tô Mạt đến
chào tạm biệt anh ta. Tống Thiên Bảo chỉ ngẩng đầu nhìn cô, không nói một lời.
Ngày
thứ ba, Tô Mạt thức dậy từ sáng sớm. Cô chọn đi chọn lại quần áo, cuối cùng chọn
cái áo tay lỡ trễ vai màu xanh nhạt. Áo này chiết eo nên mặc vào trông thon thả
hơn, trong phòng điều hòa cũng không cảm thấy lạnh. Cô lại đeo sợi dây chuyền mảnh
màu bạc, đồng hồ dây da đen mặt bạc, mặc chân váy màu xám và đi đôi xăng đan đế
cao vừa phải màu da.
Ban
đầu cô vấn tóc, nghĩ thế nào lại thả xuống. Cuối cùng, cô buộc kiểu đuôi gà không
cao, không thấp, để lộ trán và hai bên mai. Tô Mạt có bờ trán rất đẹp, càng tôn
nước da trắng ngần và ngũ quan thanh tú. Hai ngày nay nghỉ ngơi đầy đủ, làn da của
cô cũng sáng mịn hơn, vì thế cô không đánh phấn, chỉ kẻ lông mày đậm hơn một chút
và tô son bóng.
Tô
Mạt soi gương, cảm thấy bản thân không tồi, nhẹ nhàng, đoan trang, trông rất có
tinh thần.
Đến công ty, trong lòng Tô Mạt hơi căng thẳng và mong ngóng.
Lên tầng trên, thư ký mới của Vương Á Nam đang sắp xếp phòng làm việc cho cô. Phòng
làm việc mới nằm ngay bên cạnh văn phòng chủ tịch, diện tích không lớn, trước đây
do một mình trợ lý Hồ sử dụng. Trên bàn đặt máy tính cũ của cô.
Tô
Mạt hỏi cô thư ký mới biết, trợ lý Hồ đã nghỉ việc từ mấy hôm trước, nguyên nhân
không rõ.
Tô
Mạt chợt nhớ đến cuộc điện thoại Vương Á Nam nhận được hôm bà bảo cô đi làm.
Không
bao lâu sau, cô nhận được thông báo, nhóm dự án ô tô có cuộc họp, Chủ tịch nói rõ,
cô sẽ tham dự cuộc họp thay trợ lý Hồ.
Trong
lòng hưng phấn, Tô Mạt đến phòng hội nghị sớm hơn mọi người. Cô ngồi một mình ở
đó, nghiên cứu tài liệu.
Một lúc lâu sau, các đồng nghiệp mới lục tục kéo đến. Họ đều
kinh ngạc khi nhìn thấy Tô Mạt nhưng vẫn lịch sự chào hỏi. Vương Cư An và Triệu
Tường Khánh xuất hiện sau cùng.
Lúc
vào cửa, Triệu Tường Khánh vốn đang nghe sếp tổng chỉ đạo công việc, ai ngờ Vương
Cư An đột nhiên im bặt. Triệu Tường Khánh thuận theo ánh mắt anh ta, liền nhìn thấy
Tô Mạt.
Tô
Mạt đang ngồi bên bàn, tay phải cầm cây bút. Đúng lúc này, cô cũng đưa mắt về phía
họ. Ánh mắt cô hơi hoảng hốt, khóe miệng nhếch lên, lúm đồng tiền mờ mờ trên má
như ẩn như hiện. Cô vẫn như trước đây, dù ăn mặc, trang điểm già dặn cỡ nào cũng
không thể che giấu vẻ yếu đuối, đáng yêu. Sau đó, cô lại cúi xuống, chăm chú đọc
tài liệu.
Vương
Cư An cũng thu hồi ánh mắt.
Triệu
Tường Khánh có thể khẳng định, người khiến cô gái nảy sinh cảm giác bất an và kháng
cự không phải là anh ta. Đợi sếp tổng nói xong, anh ta vừa ngồi xuống cạnh Tô Mạt
vừa mỉm cười, chào hỏi: “Tiểu Tô đã quay lại rồi à?”
Tô
Mạt nở nụ cười dịu dàng với anh ta.
Bên
cạnh có người hỏi nhỏ: “Trợ lý Hồ vẫn chưa tới, anh ta lại đi muộn rồi?”
Không
ai trả lời, Tô Mạt cất giọng thản nhiên: “Kỹ sư Vương bảo tôi tạm thời tiếp nhận
công việc của trợ lý Hồ.”
Người
của Phòng Kỹ thuật cười với Triệu Tường Khánh. “Phó phòng Triệu, bây giờ anh không
thể tùy tiện xưng hô, cấp bậc của cô ấy đã bằng anh, lên nhanh thật đấy!”
Triệu
Tường Khánh cười. “Tôi biết rồi! Trợ lý Tô thăng chức là chuyện vui, hay là tối
nay tìm nhà hàng nào đó, mọi người vui vẻ một bữa?”
Tô
Mạt còn chưa lên tiếng, người ở phòng Kỹ thuật lại nói: “Người ta làm gì có thời
gian! Nghe nói gần đây trợ lý Tô làm không ít việc khiến kỹ sư Vương phải nhìn bằng
con mắt khác. Nơi này không thể thiếu cô ấy, nơi kia cũng cần cô ấy, chắc chắn vô
cùng bận rộn.”
Tô
Mạt mỉm cười, không nói gì. Cô tiếp tục nghiên cứu tài liệu.
Triệu Tường Khánh nghĩ xem có nên giúp người ta giải vây?
Vương
Cư An ngồi ở vị trí đầu tiên, im lặng từ đầu đến giờ, lúc này mới khẽ gõ tài liệu
xuống bàn: “Họp thôi!”
Nội
dung cuộc họp liên quan đến một vụ đấu thầu. Bên mời thầu là một doanh nghiệp nhà
nước ở địa phương. Trước đó, Tô Mạt chỉ phụ trách hồ sơ thầu kỹ thuật. Bây giờ thay
thế vị trí của trợ lý Hồ, cô bắt đầu được tiếp xúc với khách hàng và mảng thương
mại.
Vương
Cư An làm việc tuyệt đối không lề mề, chậm chạp. Vừa nhận được tin tức, anh ta lập
tức triển khai công việc, đồng thời yêu cầu mọi người phối hợp với hiệu suất cao.
Cả buổi chiều, Tô Mạt nghiên cứu ưu thế sản phẩm của công
ty, làm một bản phân tích theo nhu cầu của khách hàng. Trong lúc làm việc, cô nhận
được điện thoại của Mạc Úy Thanh, hẹn buổi tối gặp. Ai ngờ trước khi ra về, cô lại
nhận được thông báo từ trợ lý tổng giám đốc, yêu cầu cô nộp văn bản ủy quyền và
hướng dẫn đấu thầu ngay trong ngày hôm nay.
Bây
giờ, Tô Mạt có tâm lý đề phòng Vương Cư An và những người xung quanh. Cô cũng biết
vấn đề hao tốn nhiều thời gian của dự án này là mảng kỹ thuật, hơn nữa, cần phải
đợi nhân viên định giá đưa ra kết quả mới bắt đầu tiến hành thẩm tra tư cách bên
dự thầu. Vì vậy, cô không cần vội vàng làm hồ sơ thầu kinh tế.
Tô
Mạt nộp bản phân tích nhu cầu và văn bản ủy quyền. Trong lúc đợi Tổng giám đốc và
Chủ tịch ký tên, cô hỏi dò: “Phần còn lại có thể để ngày mai nộp được không?”
Trợ
lý tổng giám đốc truyền đạt ý của Vương Cư An: Ngày mai còn công việc khác, kiến
nghị làm thêm giờ.
Tô
Mạt trình bày tiến độ công việc và kế hoạch làm việc trên Power Point, gửi vào hộp
thư của Vương Á Nam và Vương Cư An, nói rõ cô hoàn toàn có thể hoàn thành kế hoạch
trong thời gian cho phép.
Gần hết giờ làm, cô lại kiểm tra hộp thư, vẫn không nhận được
hồi đáp của đối phương. Tô Mạt không muốn đối phương kiếm cớ gây phiền toái, đang
do dự có nên đi nói rõ một tiếng không thì điện thoại nội bộ trên bàn đột nhiên
đổ chuông.
Trợ
lý tổng giám đốc nói: “Trợ lý Tô, sếp tổng còn đợi lấy hồ sơ.”
Tô Mạt đáp: “Tôi đã gửi email cho sếp tổng, nói rõ tình hình
công việc của ngày hôm nay. Lát nữa tôi bận chút việc, nếu không cần gấp, sáng sớm
ngày mai tôi sẽ gửi cho sếp tổng, cô thấy có được không? Bên các cô cũng làm thêm
giờ à?”
Cô
trợ lý thở dài. “Đúng vậy, chúng tôi đều phải làm thêm giờ. Tôi cũng không rõ tại
sao sếp tổng giục gấp như vậy. Hay là thế này đi, tôi giúp chị nối điện thoại, chị
hãy trực tiếp giải thích với sếp tổng.”
Tô
Mạt còn chưa lên tiếng, tín hiệu chờ điện thoại đã vang lên. Vài giây sau, đối phương
bắt máy.
Vương
Cư An “a lô” một tiếng, giọng nói có vẻ mệt mỏi.
Tô
Mạt im lặng một, hai giây, sau đó giải thích về tình hình của mình.
Vương
Cư An nói: “Đây là lần đầu tiên em tiếp xúc với mảng thương mại, cần thời gian thích
ứng. Phần việc em nộp, bên chúng tôi cũng phải kiểm nghiệm, chỉnh sửa. Nếu để lâu
quá sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất của tập thể.”
Biết
anh ta dù vô lý cũng phải tìm lý do biện hộ cho mình, Tô Mạt nhất thời im lặng.
Vương
Cư An hỏi: “Em bận lúc mấy giờ?”
“Hơn
tám giờ.”
“Vậy
thì em làm thêm đến tám giờ.”
Thấy
không thể thương lượng, Tô Mạt thở dài, đồng ý.
Tô
Mạt làm đến tám giờ, công việc còn lại định mang về nhà làm nốt. Lúc cô rời khỏi
phòng làm việc, bên ngoài tối om. Đi đến hành lang, đèn cảm ứng chiếu sáng. Tô Mạt
đưa mắt về phía văn phòng tổng giám đốc, người đã không thấy bóng dáng, vị trí trợ
lý tổng giám đốc cũng trống không.
Tô
Mạt gọi điện cho Mạc Úy Thanh, nói phải làm thêm đột xuất, đến nhà cô ta muộn một
chút.
Giọng
điệu của Mạc Úy Thanh có vẻ ngập ngừng.
Tô
Mạt cảm thấy kỳ lạ. Cô vừa định quay người rời đi, cửa phòng làm việc của tổng giám
đốc đột nhiên mở toang, Vương Cư An đi ra ngoài.
Vương
Cư An cầm máy di động và chìa khóa ô tô đi thẳng ra thang máy, cất tiếng hỏi: “Em
làm xong chưa?”
“Chưa, còn một chút nữa, tôi mang về nhà làm.” Tô Mạt đáp.
Lần
này, Vương Cư An không gây khó dễ. “Sáng mai nộp cho tôi. Tôi vừa xem bản phân tích
nhu cầu, vẫn còn một số vấn đề.”
Tô Mạt gật đầu, đi vào thang máy. Vương Cư An đứng ở giữa,
Tô Mạt cố gắng đứng cách xa anh ta. Hai người đều im lặng.
Thang
máy sắp xuống tầng một, Vương Cư An đột nhiên hỏi: “Tống Thiên Bảo gần đây thế nào?”
Tô
Mạt cố ý nói: “Không tốt lắm, tôi nghe nói buổi tối anh ấy ngủ không yên giấc, thường
nằm mơ rồi giật mình tỉnh giấc. Hơn nữa... hễ gặp phụ nữ là sợ hãi.”
Vương
Cư An phì cười, ngoảnh đầu liếc nhìn cô. “Em đúng là ngày càng xấu xa!”
Anh
ta vừa dứt lời, cửa thang máy mở toang, Tô Mạt đi ra ngoài. Thang máy tiếp tục chạy
xuống tầng hầm, Vương Cư An đi lấy ô tô. Tô Mạt đứng đợi taxi ở bên đường. Không
bao lâu sau, xe của Vương Cư An chạy ngang qua, cô thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ
không biết camera theo dõi trong thang máy có chức năng thu âm hay không?
Tô
Mạt đến nhà Mạc Úy Thanh. Cô tưởng Tùng Dung cũng ở đó, ai ngờ chỉ có hai người.
Trên bàn là hai đĩa thức ăn đã nguội lạnh. Tô Mạt đói bụng từ lâu, ngồi xuống ăn
ngay. Mạc Úy Thanh không động đũa, cô ta ngồi bên cạnh, vừa hút thuốc vừa nhìn cô.
Tô Mạt bị cô ta chiếu tướng nên cảm thấy không thoải mái.
“Bộ
quần áo này đẹp đấy chứ! Cuộc sống hiện tại của chị có vẻ không tồi?” Mạc Úy Thanh
lên tiếng.
Tô
Mạt quan sát cô ta. Gương mặt cô ta vàng vọt, trên người là bộ đồ ngủ, không cầu
kỳ như trước. Chẳng biết nhận xét thế nào, Tô Mạt đành cười cười. “Cô tìm tôi có
việc gì?”
Mạc
Úy Thanh hỏi lại: “Chị và người đàn ông hôm trước chị nói sao rồi?”
Tô
Mạt dừng đũa, bình tĩnh trả lời: “Chẳng thế nào cả, chúng tôi không ở bên nhau.”
“Tại
sao?”
Tô
Mạt nói: “Tôi không lọt vào mắt anh ta, anh ta cũng biết tôi có mục đích với mình.”
Cô nở nụ cười tự giễu. “Loại người này bên cạnh chẳng thiếu đàn bà, chắc chắn cũng
không ít người thật sự thích anh ta, là tôi không biết lượng sức mình. Hơn nữa,
địa vị kinh tế quyết định tất cả...” Còn chưa nói hết câu, chợt nhớ đến hoàn cảnh
của Mạc Úy Thanh, Tô Mạt lập tức ngậm miệng, chuyển sang chuyện khác: “Gần đây cô
thế nào? Sức khỏe khá hơn chưa?”
Mạc
Úy Thanh trầm tư suy nghĩ, hỏi: “Chị nói đơn giản thế, lẽ nào chị không rung động
trước anh ta?”
Tô
Mạt hơi ngẩn người, cúi đầu ăn tiếp. “Chúng tôi cùng làm một dự án. Có anh ta ở
bên cạnh, tôi cảm thấy yên tâm... Chỉ như vậy thôi!”
Mạc Úy Thanh mỉm cười. “Đã lên giường chưa? Mấy lần rồi?”
Tô
Mạt hỏi: “Cô tìm tôi để hỏi chuyện này?”
Mạc
Úy Thanh khẳng định: “Chị đã lên giường rồi, hơn nữa không chỉ một lần.”
Tô
Mạt lặng thinh.
Mạc
Úy Thanh nói tiếp: “Xem ra cảm giác không tồi! Vừa rồi chị nói có nhiều cô gái thích
anh ta, vậy thì điều kiện của anh ta rất khá... Để tôi nghĩ xem nào... Hai người
cùng làm việc, anh ta là cấp trên của chị... Nếu là cấp trên bình thường, cũng chỉ
là người làm công ăn lương, điều kiện không có gì nổi trội... Chắc anh ta là ông
chủ của chị, đúng không? Chị đang làm việc ở công ty nào nhỉ? An...”
Tô
Mạt đặt đũa xuống bàn. “Đều là chuyện quá khứ, tôi không muốn nhắc đến nữa.”
Mạc Úy Thanh cười cười. “Được thôi, nhưng tán gẫu mà không
nhắc đến đàn ông thì nói chuyện gì? Công nhận chị cũng có bản lĩnh thật, mới đến
đây chưa lâu đã câu được ông chủ! Nói chung, bị bỏ rơi cũng đáng, coi như nộp học
phí, hơn nữa...” Cô ta nhếch miệng. “Chị có cảm thấy người đàn ông như vậy càng
có sức hút hay không? Anh ta ngủ với chị rồi “đá” chị, có phải khiến chị hận đến
mức nghiến răng ken két?”
Tô
Mạt đứng dậy. “Nếu cô không có việc gì, tôi về đây!”
Mạc Úy Thanh vội kéo tay cô. “Tôi đùa cho vui ấy mà! Tất nhiên
tôi có việc muốn tìm chị. Tôi không tin Tùng Dung nên chỉ có thể nhờ chị.” Cô ta
tỏ ra nghiêm túc một cách bất thường. “Không hiểu tại sao Châu Viễn Sơn biết tôi
sống cùng Thượng Thuần, bây giờ anh ấy không xuất hiện, cũng chẳng nghe điện thoại.
Tôi muốn... nhờ chị chuyển lời giúp tôi. Chị hãy nói với anh ấy, Mạc Úy Thanh tôi
cho anh ấy cơ hội cuối cùng, hỏi xem anh ấy có muốn bắt đầu lại với tôi không?”
Tô
Mạt thấy ánh lệ ẩn hiện trong khóe mắt Mạc Úy Thanh, cô không đành lòng. “Tôi thật
sự không tiện tham gia vào chuyện của ba người.”
“Chị
không cần tham gia, chỉ chuyển lời mà thôi! Chị nói với anh ấy, tôi cho anh ấy ba
ngày để suy nghĩ... Việc thứ hai...” Mạc Úy Thanh rút một chiếc chìa khóa nhỏ trong
túi áo ngủ đưa cho Tô Mạt. “Đây là chìa khóa hộp thư ở dưới nhà tôi. Nhà tôi là
số 1001, còn số hộp thư là 1004. Chị hãy nhớ kĩ, nếu tôi bỏ đi cùng anh ấy, chị
đến nhận thư giúp tôi.”
Tô
Mạt có cảm giác Mạc Úy Thanh rất kỳ lạ. Cô nửa tin nửa ngờ nhận chìa khóa. “Sao
số không giống nhau?”
Mạc
Úy Thanh cười. “Đúng thế, có lẽ ban quản lý khu chung cư nhầm lẫn. Ngay cả Thượng
Thuần cũng không biết chuyện này.” Cô ta im lặng một lát rồi xua tay, nói tiếp:
“Được rồi, chị có thể đi được rồi!”
Bắt
gặp thái độ chẳng thiết thứ gì của cô ta, Tô Mạt an ủi: “Nếu cô cần sự giúp đỡ,
có thể nói với tôi. Chỉ cần không tham gia vào việc của ba người, tôi...”
Mạc
Úy Thanh ra mở cửa, vẻ lười nhác. “Chị về đi!” Cô ta dặn dò: “Chị nhớ cất kĩ chìa
khóa!”
Cánh
cửa vừa mở ra, bên ngoài có người đi vào.
Thượng
Thuần cười cười. “Hôm nay em đỡ hơn chưa?” Hắn đảo mắt quanh phòng. “Em có bạn đến
thăm à?”
Mạc
Úy Thanh không lên tiếng, Tô Mạt cũng im lặng.
Thượng
Thuần không để tâm. Hắn liếc nhìn Tô Mạt, cười cười. “Để tôi nhớ xem đây là ai...”
Hắn tiến lại gần, cúi đầu nhìn cô. “Tô tiểu thư, lâu rồi không gặp!”
Tô
Mạt vốn ghét người này, cô liền bước mấy bước đến bên Mạc Úy Thanh.
Bắt
gặp dáng vẻ yểu điệu của cô, trong lòng Thượng Thuần lại cảm thấy ngứa ngáy nhưng
nhớ đến chuyện trước kia, hắn cố gắng kìm nén, lạnh mặt với cô. “Tôi...”
“Anh
làm sao?” Mạc Úy Thanh hỏi.
Thượng
Thuần cười cười. “Tôi biết cô ta là bạn của em.”
Nhân lúc hai người nói chuyện, Tô Mạt mau chóng đi ra ngoài.
Thượng
Thuần di chuyển ánh mắt lên mặt cô. Hắn hơi nghiêng người, nhường chỗ cho cô đi
qua cửa.
Tô
Mạt không muốn chào hỏi hắn, cứ thế lách qua người Thượng Thuần. Hơi thở và thân
nhiệt của người đàn ông sát gần khiến cô toát mồ hôi.
Vào
thang máy, khi quay người lại, cô phát hiện người đàn ông đó vẫn dõi theo mình.
Mạc
Úy Thanh đứng trong nhà nhìn Thượng Thuần, đôi mắt ngấn lệ.
Thượng
Thuần quay đầu, ôm cô ta đi vào nhà. “Bảo bối, em nhìn tôi chòng chọc làm gì, ghê
chết đi được!”
Mạc
Úy Thanh nhếch miệng. “Anh cũng biết sợ à? Ngày nào tôi cũng ở nhà đợi anh, khó
khăn lắm anh mới đến đây một lần, vậy mà chỉ ngắm người phụ nữ khác.”
Thượng
Thuần cười. “Ngắm thì sao chứ? Trước đây em rất thoải mái, sao bây giờ lại hẹp hòi
như vậy? Bệnh trầm cảm của em lúc nào mới khỏi? Cũng phải công nhận, cô ô sin nhà
chúng ta ưa nhìn thật đấy...”
Mạc Úy Thanh tức giận cầm gối ôm trên sofa ném vào người hắn,
sụt sùi. “Đồ khốn nạn, anh đúng là đồ khốn nạn!”
Ban đầu Thượng Thuần còn nhẫn nhịn. Sau đó, hắn mất hết kiên
nhẫn, túm cổ tay Mạc Úy Thanh, đẩy cô ta xuống sofa. Hắn định vung tay nhưng đột
nhiên dừng lại, nghiêm giọng: “Đủ rồi, ngày càng không thể chịu nổi cô! Nể tình
cô theo tôi nhiều năm nên tôi mới dỗ dành cô, đừng có chọc tức tôi...”
Thượng
Thuần nghiến răng, ánh mắt lạnh lẽo. Mạc Úy Thanh có chút hoảng sợ nhưng cô ta không
phục, chỉ cười nhạt. “Anh không thấy thái độ của người ta đối với anh à? Anh không
được ăn mới không cam lòng. Tôi nói cho anh biết, người ta có đối tượng tốt hơn
nên chẳng thèm để ý đến anh đâu!”
Thượng
Thuần chỉnh lại quần áo, “hừ” một tiếng lạnh lùng. “Tôi chẳng cần biết cô ta có
đối tượng nào! Tôi đã nói từ lâu, loại phụ nữ này xách giày cho em cũng không xứng,
tôi không thèm phí công!”
Mạc
Úy Thanh không tin. “Chị ta câu được ông chủ của An Thịnh, sao có thể kém tôi?”
Thượng Thuần ngây người. “Vương Cư An?” Hắn cười
nhếch mép. “Cái thằng này...”

