24. Sớm rời xa trường học

Sớm rời xa trường học

(Y, nữ, 16 tuổi)

Trong mắt mọi người, mình là một cô gái vui vẻ, cởi mở, chẳng
bao giờ âu lo, muộn phiền. Nhưng không ai biết rằng, thực ra đằng sau những nụ
cười tươi tắn ấy là bao nhiêu nước mắt, mình luôn phải cố gắng tỏ ra vui vẻ để
che giấu nỗi đau trong lòng.

Tốt nghiệp cấp hai, mình bỏ học để đi làm. Bạn bè có đứa còn
ngưỡng mộ mình: không phải lo thi cử, không còn bị cấm đoán bởi nội quy nhà trường,
có thể ngồi xem ti vi cả buổi tối, được tự do để kiểu tóc cũng như cách ăn mặc
mình thích và quan trọng nhất là: tự lập về kinh tế!

Thế nhưng thực ra mình đâu có vui vẻ như các bạn vẫn tưởng.
Một cảm giác mất mát, hụt hẫng càng ngày càng đè nặng trong lòng, thôi thúc mình
trở lại trường học. Bố mẹ rất tôn trọng sự lựa chọn của mình và luôn tin vào
năng lực của con gái. Vậy là mình lại thi vào cấp ba, vừa đi học vừa đi làm,
tuy có vất vả đôi chút nhưng mình rất vui, tự nhủ càng phải cố gắng hơn nữa.

Nhưng không ai biết rằng, nguyên nhân lớn nhất khiến mình muốn
tiếp tục đi học và thi vào ngôi trường cấp ba hiện tại là vì M, mình muốn hằng
ngày được gặp cậu ấy.

Trước kia M đã từng gửi thư cho mình, nhưng hồi đó mình vô ý
để bố phát hiện, bố nói mình còn nhỏ, không được sớm kết thân với bạn trai. Vì
chuyện này mà mình đã tốn bao nhiêu nước mắt. Tuy vậy mình vẫn nghe lời bố,
không viết thư trả lời. Nhưng cũng từ đó, mình không ngăn nổi bản thân chú ý đến
cậu ấy và dần dần nhận ra mình cũng có cảm tình với cậu ấy. Cậu ấy không tỏ
thái độ gì đặc biệt, còn mình thì vẫn ấp ủ hy vọng.

Vài năm trôi qua, cô bé ngốc nghếch là mình vẫn giữ trong
lòng mối tình câm. Yêu thầm được ví với một trái táo xanh, chỉ có vị chát mà
thôi. Hằng ngày lên lớp, tan trường, chỉ cần được nhìn thấy cậu ấy cũng đủ khiến
mình ấm áp. Cho đến một ngày, cậu bạn thân nhất của mình vô tình đọc được tâm sự
của mình trong nhật ký, đã khuyên mình viết thư cho M. Mình lấy hết can đảm làm
theo, nhưng chỉ như hòn đá ném xuống biển sâu, bặt vô âm tín. Mình không nỡ
nhìn tình cảm bấy lâu bị phí hoài, bèn viết tiếp lá thư thứ hai, nói hết tất cả
những gì chôn giấu trong lòng. Cuối cùng thì M đã trả lời, cậu ấy nói đã quên
mình rồi và hiện tại đã có bạn gái, không muốn cậu ấy phải khó xử. Cậu ấy còn
nói, việc mình thích cậu ấy là một sai lầm, đừng vì cậu ấy mà phân tâm thêm nữa.
Điều khiến mình buồn nhất là cậu ấy còn không muốn làm bạn với mình.

Mình khóc suốt cả đêm và đem đốt cuốn nhật ký, nhưng không
sao đốt được nỗi niềm nhung nhớ trong lòng. Rõ ràng cậu ấy và bạn gái đã chia
tay rồi, tại sao lại dối mình? Hôm sau, vì không kiếm được lý do để thuyết phục
bố mẹ và thầy cô, mình tự ý làm thủ tục xin nghỉ học và tự nhủ: “Thế này thì cậu
ấy khỏi phải khó xử nữa nhé!”.

Bạn bè biết tin đều khuyên giải, thậm chí mắng mỏ mình, nhưng
mình vẫn cố chấp. Hiện giờ mình chỉ muốn được yên tĩnh một thời gian. Cậu bạn
thân nhất viết thư khuyên mình rằng: “Cậu không thể vì một người mà dễ dàng từ
bỏ con đường phía trước. Thành tích của cậu đang rất tốt, luôn trong tốp mười của
lớp, tớ và bạn bè đều rất tin tưởng cậu, thật không ngờ cậu lại đối xử với bản
thân như vậy. Cậu nghĩ mà xem, chỉ vì M mà cậu để mất đi bao nhiêu bạn bè, mất
đi quãng thời gian tươi đẹp trên ghế nhà trường, quan trọng hơn cả là mục tiêu
phấn đấu cho tương lai. Như thế có đáng không?”.

Đọc xong thư, nước mắt mình rơi lã chã, mình cảm thấy có lỗi
với bố mẹ, bạn bè, với tất cả những người yêu thương mình. Mình không biết mình
đã đúng hay sai nữa, nhưng chính mình cũng thấy thất vọng về bản thân. Mình phải
làm gì bây giờ?

Tình cảm tuổi học trò có một điều kỳ lạ, càng bị trở ngại lại
càng cháy bỏng. Y không biết rằng tình cảm của con trai và con gái là khác
nhau. Con trai chỉ chú trọng vào hiện tại, còn con gái thì thích đắm chìm trong
những ký ức của quá khứ, thích tưởng tượng, khao khát những tình yêu vĩ đại vượt
qua trở ngại. Tình cảm chân thành và trong sáng của Y khiến người khác cảm động,
có thể vì một người con trai mà từ bỏ cả mục tiêu của tương lai. Mấy năm đã
trôi qua, tình cảm xưa cũ của M đã không còn, không thể trách cậu ấy được. Những
điều cậu ấy trả lời Y có phần hơi tàn nhẫn, nhưng lại rất thẳng thắn. Một người
con trai có thái độ sống nghiêm túc sẽ không tùy tiện nhận lời bất cứ cô gái
nào tỏ tình với mình, việc cậu ấy lấy lý do là đã có bạn gái hoàn toàn chỉ là
vì tôn trọng Y chứ không phải là lừa dối.

Việc Y đột ngột xin nghỉ học là một quyết định sai lầm. Vì
điều gì? Vì thể diện của bản thân hay vì muốn gây chú ý với M? Vô ích! Nếu Y thực
sự coi trọng thể diện và có lòng tự trọng, thì không những không nên làm thế,
mà còn phải nỗ lực hơn nữa để chứng tỏ với cậu ấy trong những kỳ thi quan trọng.
Điều đó vừa tốt cho tương lai, đồng thời giúp Y thoát khỏi gánh nặng tình cảm
suốt những năm qua.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.