Trúc mã là sói - Chương 15
Chương 15
Nam phụ nào cũng là
người nặng tình
Bữa cơm bắt đầu, dĩ nhiên bầu không khí vô cùng kỳ dị.
Trước mâm cơm thịnh soạn, lần đầu tiên Nhan Tiếu không thấy
ngon. Không khí trong phòng như bị rút đi hơn một nửa, khiến cô cảm thấy rất ngạt
thở, kẻ duy nhất vẫn được coi là bình thường chính là con mèo háu ăn Tiểu Thái,
nó cứ đi lại dưới chân bàn, vẻ như chỉ muốn tha luôn con cá trên đĩa ra ngoài.
Yêu nghiệt phá vỡ bầu không khí căng thẳng, ngước mắt hỏi:
“Thế nào? Thức ăn hợp khẩu vị của giám đốc Hạ chứ?”.
Hạ Hà Tịch cười nhạt: “Hôm nay không phải đã nói là bạn bè gặp
nhau đó sao? Tại sao tự nhiên lại giám đốc, chủ tịch gì vậy?”.
Văn Dịch nhún vai vẻ bất cần: “Không còn cách nào cả, ai bảo
hiện tại ông là sếp của vợ tôi? Tiếu Tiếu nhỉ?”.
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu hắng giọng một tiếng, cúi đầu tiếp
tục ăn bít tết, coi như không nghe thấy gì.
Hạ Hà Tịch cười, quay về với chủ đề chính: “Văn Dịch, món
cơm hải sản của ông sánh được với nhà hàng đó, xem chừng ông có vẻ hay vào bếp
đó nhỉ?”.
Yêu nghiệt nhướng mày vẻ khiêu khích: “Đúng vậy. Chỉ cần Tiếu
Tiếu thích ăn, ngày nào nấu cũng không có vấn đề gì”.
Hắn vừa nói dứt lời, Hạ Hà Tịch liền hỏi ngay: “Nhưng tôi
nghe nói, người phụ nữ dùng đồ ăn và tình dục để giữ chân đàn ông là đáng
thương nhất, không biết câu này có đúng với đàn ông không”.
Sắc mặt Văn Dịch hơi tái đi, Nhan Tiếu nghe thấy câu này khi
đang nhai tôm, suýt thì nghẹn chết. Cô ho sặc sụa, nước mắt giàn giụa, cuối
cùng đành đặt đũa xuống, bữa cơm này thực sự không thể nuốt nổi. Văn Dịch và Hạ
Hà Tịch cùng quay đầu lại.
Văn Dịch hỏi: “Sao em không ăn nữa? Sặc à?”.
Hạ Hà Tịch nói: “Nếu nghẹn thì vào uống một chút giấm là đỡ
thôi”.
Nhan Tiếu lắc đầu, thở dài nói: “Em no rồi”. Thực ra ngay từ
đầu nhìn thấy hai người, tôi đã no lắm rồi.
Hạ Hà Tịch gật đầu: “Mình cũng ăn kha khá rồi, hôm nay rất cảm
ơn sự tiếp đãi của hai bạn”. Nói xong, lại móc từ trong túi ra một vật gì đó,
Nhan Tiếu định thần nhìn lại, hít một hơi thật sâu: trên chiếc phong bì màu đó
có in chữ “song hỷ”, bên cạnh có hai câu chúc: Hỷ kết lương duyên, bách niên hảo
hợp.
Vừa nhìn thấy phong bì, yêu nghiệt cười tươi như hoa, cắn
đũa vui vẻ nói: “Cái gì vậy?”.
Không ngờ Hạ Hà Tịch cũng trả lời rất nghiêm túc: “Cho dù thế
nào tôi cũng là bạn cùng trường với hai bạn ngày xưa, lúc hai bạn đăng ký kết
hôn tôi chưa kịp chúc mừng, bây giờ dĩ nhiên là phải mừng rồi”.
Nhan Tiếu chỉ muốn độn thổ trước chiếc phong bì đỏ này. Cô
luống cuống đứng dậy xua tay: “Không… không cần… Bọn em cũng không thông báo với
ai, hơn nữa cũng không tổ chức đám cưới”.
“Người ta là sư huynh, sư huynh đã mừng thì em cứ cầm đi!”
Nhan Tiếu chưa nói dứt lời, yêu nghiệt đã đứng sau Nhan Tiếu thò tay nhận phong
bì, kẹp giữa hai ngón tay nghịch nghịch, cười đầy ẩn ý. “Cho dù thế nào thì
cũng là lời chúc mừng của anh Hà Tịch dành cho hai chúng mình.”
Nhan Tiếu ngoảnh đầu lại trợn mắt nhìn hắn: Anh nhận mà
không biết ngượng à?
Yêu nghiệt lườm lại: Anh ta mừng thì anh nhận thôi, có tiền
tội gì không nhận! Hôm nay anh ta đến ăn cơm, mừng tiền cũng là đúng thôi!
Nhan Tiếu nghiến răng: Anh…
Sấm chớp rền vang giữa hai người, Hạ Hà Tịch nhẹ nhàng nói:
“Ừ, thôi cứ nhận đi. Không phải hiện giờ đang mốt khi mừng lại phải mừng nhiều
hơn đó sao, coi như anh kiếm lời từ Văn Dịch thôi”.
Nghe thấy vậy, Văn Dịch như được nghe một câu chuyện cười rất
buồn cười. Hắn ngoác miệng cười nói: “Đúng vậy, thế thì chúc cho anh sớm tìm được
ý trung nhân, sớm lấy được cả gốc lẫn lãi nhé!”.
Nhan Tiếu cúi đầu, trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết, cô bị kẹp
ở giữa, biết phải làm gì đây?
Ăn cơm xong, Nhan Tiếu chủ động vào bếp rửa bát, hai người
đàn ông ngồi trên sofa, vừa uống trà vừa nói chuyện. Bầu không khí khá thoải
mái. Đứng trong bếp, thỉnh thoảng Nhan Tiếu còn nghe thấy có tiếng cười vọng
vào, dường như kẻ vung gươm giương nỏ ban nãy là người khác, không biết hai gã
nói chuyện về thời học cấp hai hay ôn lại những giây phút khi ở cùng đội bóng,
nói tóm lại là rất vui vẻ.
Nhan Tiếu rất thắc mắc, dỏng tai lên lắng nghe “câu chuyện
giữa hai người đàn ông”, nhưng tiếc là bếp cách phòng khách khá xa, cộng với tiếng
vòi nước chảy lúc rửa bát nên gần như không thu hoạch được gì. Cô rửa bát xong,
Hạ Hà Tịch lại ngồi thêm một lát nữa rồi cáo từ ra về, nghe thấy vậy yêu nghiệt
uể oải “ờ” một tiếng, không hề tỏ ý giữ khách lại.
Nhan Tiếu nghĩ một lát, thay dép mở cửa trước: “Giám đốc, để
em tiễn anh”.
--------------------Tôi là dải phân cách “hỏi người đàn ông
một vở kịch”----------
Vì lúc đến mang theo hoa nên Hạ Hà Tịch đỗ xe ở phía đối diện
với tòa nhà, Nhan Tiếu đi bộ tiễn Hạ Hà Tịch. Bước đến cổng khu nhà, cả hai đều
dừng chân.
Hạ Hà Tịch phá vỡ bầu không khí im lặng trước: “Em có muốn
nói gì không?”.
“Dạ?” Nhan Tiếu vẫn đang đắm mình trong thế giới nhỏ của
mình, đột nhiên bị đánh thức, cũng có phần ngơ ngác.
Hạ Hà Tịch cúi đầu nhìn các nét thanh tú trên khuôn mặt Nhan
Tiếu, lắc đầu nói: “Rõ ràng là em biết tiễn anh về Văn Dịch sẽ ghen mà vẫn làm
như vậy, không phải là có điều gì muốn nói với anh sao?”.
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu liền cắn chặt môi, im lặng một lúc
lâu rồi mới rút từ trong túi ra chiếc phong bì ban nãy, rụt rè nói: “Mong anh
nhận lại cái này, nếu không em sẽ rất áy náy. Dù sao thì em và Văn Dịch kết hôn
cũng giấu mọi người, đám cưới gì đó, hiện tại chưa nghĩ đến. Em…”.
Cô chưa nói dứt lời, Hạ Hà Tịch đã ngắt lời bằng giọng chắc
nịch: “Không phải là áy náy mà là không yên tâm, đúng không?”.
Nhan Tiếu sững người, chưa kịp phản ứng gì, Hạ Hà Tịch đã
nói tiếp: “Bởi vì kết hôn giả nên mới ngại nhận tiền mừng của người khác, đúng
không?”. Lúc nói ra câu này, đôi mắt Hạ Hà Tịch lấp lánh nhìn Nhan Tiếu, miệng
cười cười, tỏ ra rất hào hứng.
Nhan Tiếu không có tâm trạng nào để ngắm, trong lòng hơi giật
thột, lùi ra sau một bước nói: “Hê hê, anh đang nói gì vậy?”.
Hạ Hà Tịch vẫn cười rất tươi, đưa tay vuốt cằm nói: “Không
phải sao? Thế tại sao trên giá treo quần áo trong phòng ngủ lớn chỉ có quần áo
của một mình em?”. Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu liền luống cuống cúi đầu, ngay lập
tức cô nghe thấy trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười thích thú: “Tiếu Tiếu, em dễ
bị lừa thật đấy”.
“Là sao ạ?”
Hạ Hà Tịch chu môi, ngần ngừ đáp: “Nếu hỏi Văn Dịch câu hỏi
như thế, chắc chắn cậu ta sẽ phản ứng được ngay, ai quy định trên giá quần áo bắt
buộc phải có quần áo của cả hai vợ chồng? Em bảo có đúng không? Chỉ tiếc rằng…
có một số câu khi hỏi em, nét mặt của em đã cho anh biết câu trả lời chính
xác”.
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu biết mình đã rơi vào bẫy, đang định
nói thêm thì Hạ Hà Tịch đã đẩy chiếc phong bì đó về phía Nhan Tiếu, lắc đầu
nói: “Cứ nhận đi, anh đã nói rồi, đến một ngày, Văn Dịch phải trả lại gấp nhiều
lần chiếc phong bì này…”.
Trong tích tắc, Nhan Tiếu cũng không biết phải làm gì. Cô
không biết cái gọi là trả lại gấp nhiều lần mà Hạ Hà Tịch nói có liên quan đến
mình hay không, nhưng cuộc gặp gỡ hôm nay đã cho Nhan Tiếu thấy, Kính Nhỏ không
còn là Kính Nhỏ năm xưa, nhìn ngoài thì tưởng số cô rất đào hoa, tự dưng lại gặp
hai ông đa mưu quỷ kế.
Hạ Hà Tịch chậm rãi bước đi, bình thản nói: “Nhưng ông chồng
giả này đối xử với em cũng không tồi, giấy chứng nhận sở hữu nhà, công ty đều
ghi thêm tên em, nghe nói còn có ý định cho nhạc mẫu góp cổ phần, thế cũng là hết
lòng rồi”.
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu, người từ đầu đến cuối đi theo Hạ
Hà Tịch, đột nhiên dừng chân, sửng sốt hỏi: “Anh đã điều tra em hả?”. Nói như vậy
có nghĩa là anh ta đã biết chuyện mình có chồng từ lâu rồi ư? Nhưng tại sao anh
ta lại điều tra mình? Thậm chí ngay cả công ty của Văn Dịch… Nhan Tiếu cau mày,
đầu óc tự nhiên rối bời, nhưng trong lòng cảm thấy không vui.
Chỉ vì thích nên phải điều tra đối phương ư?!
Dường như Hạ Hà Tịch đã lường trước được phản ứng của Nhan
Tiếu. Anh cười vui vẻ, quay đầu đi rồi nói tiếp: “Anh không thích làm những việc
mờ ám, anh có thể dùng nhân cách của mình để đảm bảo rằng, việc điều tra những
chuyện này không phải là vì em, em vào tập đoàn Chính Uy làm việc cũng là hoàn
toàn tình cờ. Tối hôm đó ở trường anh đã nói rồi, lúc nhìn thấy hồ sơ của em,
anh cũng giật nảy mình, sau đó đến khi phát hiện ra công ty của Văn Dịch có một
nửa là cổ phần của em, anh càng sửng sốt hơn”.
Nhan Tiếu cau mày, càng nghe càng không hiểu Hạ Hà Tịch nói
gì, mặc dù tập đoàn Chính Uy rất mạnh, nhưng việc đó không liên quan gì tới người
làm trong ngành sản xuất đồ chơi. Nếu là cùng ngành thì việc điều tra công ty mới
còn có thể lý giải. Vậy thì việc Hạ Hà Tịch điều tra công ty của yêu nghiệt được
coi là việc công hay việc tư?
Dường như Hạ Hà Tịch nhìn thấu được mọi suy nghĩ của Nhan Tiếu,
anh lắc đầu, nói: “Đừng hỏi anh, anh không tiện tiết lộ cho lắm”.
“Thế anh nói cho em biết những điều này là có ý gì? Để em
chơi trò đố vui ư?”
Hạ Hà Tịch đút hai tay vào túi quần, làm bộ như vô tình nhìn
lên trên, nói: “Chỉ muốn nói chuyện anh đã từng điều tra công ty của Văn Dịch với
em trước, anh chân thành như vậy là vì… vì anh thật lòng với em”.
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu không kìm được, hai má đỏ bừng, lặng
lẽ cúi đầu.
Hạ Hà Tịch liền lảng sang chuyện khác: “Thực ra, hôm nay ông
xã em thể hiện rất xuất sắc, chỉ tiếc rằng trong bài biểu diễn tuyệt vời lại
thiếu một chút chín chắn, cẩn trọng. Cậu ấy càng muốn thể hiện vẻ hạnh phúc trước
mặt anh thì lại càng để lộ nhiều sơ hở”.
Hạ Hà Tịch thở dài, cười nói: “Lúc đầu anh còn tin là bọn em
đã đến với nhau rồi, nhưng cậu ta lại chủ động gọi điện thoại cho anh tỏ ý muốn
thể hiện, thế nên anh biết mình vẫn còn cơ hội”. Hạ Hà Tịch ngừng lại một lát,
đôi mắt đẹp nhìn Nhan Tiếu, nói với vẻ chân thành: “Chính vì tình cảm không ổn
định, chính vì sợ em chạy mất nên Văn Dịch mới dùng biện pháp ấu trĩ này để đuổi
đối thủ là anh. Em thấy có đúng không, Tiếu Tiếu?”.
Vừa nói dứt lời, trong lúc Nhan Tiếu chớp mắt, một nụ hôn nhẹ
nhàng, dịu dàng đặt lên má trái của cô. Nhan Tiếu ngẩn người nửa giây, sợ hãi định
né tránh thì Hạ Hà Tịch đưa những ngón tay thon dài của mình, vén đám tóc mai rối
cho cô, dịu dàng nói: “Đây là món quà trao lại cho Văn Dịch trong buổi tối nay.
Tiếu Tiếu, chúc em ngủ ngon!”.
“Anh!” Nhan Tiếu đẩy Hạ Hà Tịch một cách thảm hại, đối
phương đứng nguyên tại chỗ không hề nhúc nhích, thậm chí tóc cũng không có sợi
nào rối, vẫn mỉm cười nhẹ nhàng, dường như hành động lưu manh ban nãy không phải
là do anh làm. Trước khi Nhan Tiếu mở miệng, Hạ Hà Tịch đã lịch sự gật đầu: “Tạm
biệt”.
Nói xong, Hạ Hà Tịch ra về, không ngoảnh đầu nhìn lại. Má
trái Nhan Tiếu đỏ bừng lên, trong lúc lòng cô đang rối bời thì đột nhiên sau
lưng cô có ánh mắt nóng bỏng. Cô vội ngẩng đầu lên theo phản xạ, quả nhiên…
Yêu nghiệt đang như lên cơn điên trước cửa sổ, thảo nào Hạ
Hà Tịch nói là “món quà trao lại”. Thấy vậy, bất giác Nhan Tiếu đưa tay lên vuốt
má trái, tâm trạng dường như khá hơn rất nhiều. Mặc dù bữa tiệc Hồng Môn không
ngon lắm, nhưng chọc tức được yêu nghiệt là tốt lắm, tốt lắm rồi.
-------------Tôi là dải phân cách "cuối cùng sóng yên
biển lặng"--------------------
Mấy hôm sau, mọi thứ bình yên trở lại, hoặc giả nói… sóng lớn
vẫn ẩn giấu dưới vẻ bề ngoài bình lặng.
Sau khi Hạ Hà Tịch đến nhà ăn cơm, Nhan Tiếu đã gọi điện cho
Trình Mỹ Giai. Chị Mỹ Giai còn cười và nói đúng là “ông trời có mắt”, ác giả ác
báo. Lúc đầu hai người còn định bắt tay với nhau để xử lý yêu nghiệt, bây giờ
xem ra chỉ cần có Hạ Hà Tịch, yêu nghiệt đã đủ khổ sở rồi.
Nhan Tiếu cũng muốn chứng kiến cảnh yêu nghiệt phải khổ sở,
nhưng dần dần cô phát hiện ra điều bất thường.
Trong nhà, Nhan Tiếu vẫn chưa bắt tay vào xử lý yêu nghiệt.
Sau khi được nếm mùi ngon, yêu nghiệt tỏ ra thèm thuồng. Tiết mục tối nào hắn
cũng diễn là đi đi lại lại trước phòng cô như con sói hoang đói khát. Lúc thì
nói lạnh, chạy đến lấy chăn, lúc thì nói dạo này công việc sức ép lớn quá,
không ngủ được, muốn tâm sự tình cảm với Nhan Tiếu… Tóm lại là đuổi hết lần này
đến lần khác, kẻ nọ mới lưu luyến bước ra khỏi phòng nhưng vẫn ngoái đầu nhìn lại.
Tại công ty, Nhan Tiếu vẫn cố gắng tránh mặt Hạ Hà Tịch, lúc
nào cũng sợ đầu óc lại ghép hình ảnh anh giám đốc Hạ cao to, đẹp trai trước mặt
với hình ảnh Kính Nhỏ năm xưa. Thỉnh thoảng vì việc công không thể tránh được,
Nhan Tiếu cũng đứng bên cạnh chị Hoa với vẻ thờ ơ, cúi đầu không nói gì.
Nhan Tiếu không biết rõ tình cảm của mình đối với Văn Dịch,
nhưng hiện tại chấp nhận còn hơi sớm. Mặt khác, thái độ của cô với Hạ Hà Tịch
thì rõ ràng hơn nhiều, không nói chuyện, không cười, không rung động. Đối với một
người phụ nữ đã có chồng như Nhan Tiếu, Hạ Hà Tịch chỉ có thể là một người qua
đường, cái mà cô thiếu bây giờ chỉ là cách từ chối mà thôi.
Trong lúc Nhan Tiếu đang phải đối mặt với thù trong giặc
ngoài, đang phải tính toán xem nên từ chối Hạ Hà Tịch như thế nào thì xảy ra một
số chuyện.
Hôm đó là thứ Năm, Nhan Tiếu đang đối chiếu, kiểm tra lại
bài phát biểu của Hạ Hà Tịch trong cuộc họp buổi chiều thì thấy chị Hoa, người
rất ít khi đến muộn, mặc bộ váy liền đến đầu gối bó sát vui vẻ bước vào, miệng
còn nở một nụ cười rất khả nghi. Vừa nhìn thấy nụ cười đó, màu sắc đầu tiên hiện
lên trong đầu Nhan Tiếu là màu hồng phấn.
Đúng vậy, nụ cười của chị Hoa có màu hồng phấn. Thực ra, cả
người chị toát lên những bong bóng màu hồng phấn, ngay cả cô nhân viên dọn vệ
sinh ngoài hành lang cũng nhận ra chị có chuyện vui, hơn nữa chắc chắn đó là
chuyện tình yêu.
Buổi trưa, chị Hoa gọi riêng Nhan Tiếu sang nhà ăn chuyên đồ
ăn Tây phía đối diện ăn cơm, lúc này Nhan Tiếu mới biết chị Hoa đã xin nghỉ việc.
Chị Hoa là trưởng ban thư ký, kiêm nhiều trọng trách khác, giúp Hạ Hà Tịch rất
nhiều việc vặt trong bộ phận quy hoạch doanh nghiệp, việc chị xin nghỉ việc ắt
sẽ ảnh hưởng đến công việc của hai bộ phận, chắc chắn nhân sự sẽ bị xáo trộn một
thời gian, vì thế cô và Hạ Hà Tịch đều hiểu ý nhau và giấu chuyện này, tạm thời
chưa để người trong công ty biết.
Dù đã đoán được phần nào kết quả này, nhưng được nghe chính
chị Hoa nói, Nhan Tiếu vẫn không giấu nổi vẻ sửng sốt: “Sao mà nhanh vậy chị, bất
ngờ quá!…”.
Chị Hoa mỉm cười lắc đầu: “Cũng không quá nhanh đâu, có thể
chị sẽ ở lại công ty một, hai tháng, đào tạo nhân viên mới ổn ổn rồi mới đi. Dù
sao thì sự xáo trộn này là do chị gây ra, dự án mới của công ty đã tiến hành được
một nửa, chị không bàn giao rõ ràng thì giám đốc Hạ cũng không cho chị đi đâu”.
Nghe thấy ba chữ “giám đốc Hạ”, Nhan Tiếu lại liên tưởng đến
việc hôm nay chị Hoa mời riêng cô ra đây, lòng cũng giật thột, bèn hỏi nhỏ: “Thế
chị nói cho em biết chuyện này…”. Lẽ nào đã có ứng cử viên tiếp nhận công việc
này rồi ư? Thật may mắn vì người đó chính là mình ư?
Nhìn sắc mặc tối sầm của Nhan Tiếu, chị Hoa gắp một miếng thức
ăn rồi nhướng mày: “Không đủ can đảm để nhận à? Hay là cảm thấy mình không có đủ
khả năng đảm nhận?”.
Nhan Tiếu im lặng. Vừa là không có đủ can đảm, vừa là không
có đủ khả năng, vị trí trưởng ban thư ký này chắc chắn không đơn giản. Ở các
công ty khác, thường chỉ giám đốc các bộ phận mới có thư ký, thư ký chịu sự quản
lý của bộ phận hành chính, hoặc là có phòng thư ký riêng.
Nhưng tập đoàn Chính Uy lại có rất nhiều điểm khác, có phòng
thư ký, nhìn thì có vẻ rất có trật tự nhưng thực tế lại giống như cái vỏ rỗng,
các thư ký dưới tay chị Hoa được phân về các bộ phận, trong đó ngoài văn phòng
chủ tịch hội đồng quản trị, bộ phận quy hoạch doanh nghiệp, còn có vị trí văn
thư của các dự án cũng thuộc phòng thư ký.
Vị trí trưởng ban thư ký của chị Hoa nhìn thì có vẻ oai
phong, trách nhiệm nặng nề, nhưng khó tránh khỏi việc bị thư ký các bộ phận coi
nhẹ, mấy cô thư ký của chủ tịch hội đồng quản trị lại càng tỏ rõ thái độ “tướng
ở ngoài, không quan tâm đến quân lệnh”. Với vai trò là nhân vật có tiếng trong
công ty, chị ấy còn trấn áp được, còn mình là con tép riu…
Ngay lập tức, trong đầu Nhan Tiếu đã tính toán xong, đây thực
sự là cơ hội học tập rất tốt, nhưng cái gọi là vị trí cao, lương cao đồng nghĩa
với việc phải gánh vác nhiều trách nhiệm và đối mặt với nhiều rủi ro hơn. Sau
khi cân nhắc một hồi, câu hỏi đầu tiên Nhan Tiếu đưa ra là: “Tại sao lại là
em?”.
Đây đúng là một câu hỏi đáng phải suy nghĩ, xét về năng lực
chuyên môn và năng lực quản lý thì chắc chắn công ty có nhân viên nhiều kinh
nghiệm hơn cô. Chị Hoa ngừng một lát, rồi nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý, nói:
“Không phải em đã biết câu trả lời rồi đó sao? Phần lớn công việc của phòng thư
ký đều nằm trong bộ phận quy hoạch doanh nghiệp, nếu thay đổi nhân sự chắc chắn
đầu tiên phải hỏi lãnh đạo của bộ phận này”.
Thấy Nhan Tiếu cau mày, chị Hoa nói tiếp: “Em yên tâm, Hạ Hà
Tịch không ngốc như vậy đâu, không dưng lại đề cử một nhân viên mới vào làm quản
lý, anh ta chỉ nói rằng cấp trên có ý đào tạo em, có thể thời gian này sẽ điều
động tạm nhân viên quản lý ở bộ phận khác đến đảm nhận một thời gian”.
Nói xong, chị Hoa khẽ thở dài rồi tiếp tục giải thích:
“Nhưng Hạ Hà Tịch cũng nói chủ yếu phải xem ý em thế nào, vì thế chị mới gọi em
ra đây. Em không muốn làm thì không ai ép được. Theo chị, hai người đã theo chị
lâu năm là Tiểu Hà, Tiểu Trương đều hơn em. Haizz, ai bảo Hạ Hà Tịch lại chấm
em chứ?”.
Nghe đến câu cuối, Nhan Tiếu thấy trái tim mình như bị ai
xách ngược lên. Chị Hoa nói như vậy, không biết là cố tình hay thăm dò. Nhan Tiếu
nghiến răng, trả lời lấp lửng: “Chuyện này em phải suy nghĩ thêm đã”.
Chị Hoa gật đầu: “Bình thường thôi. Em cứ suy nghĩ đi, không
phải vội”.
Thấy bầu không khí đã có phần dịu đi, Nhan Tiếu lảng sang
chuyện khác: “Lần này chị Hoa xin nghỉ là do có chỗ mới tốt hơn hay… chuẩn bị lấy
chồng?”. Nhan Tiếu nói rất rụt rè, vì trong thế giới của chị Hoa, ít nhất là
trong thế giới gần đây của chị, “lấy chồng” luôn là một cụm từ nhạy cảm.
Không ngờ hôm nay nghe xong câu này, chị Hoa lại cười khúc
khích: “Thực ra, chị lấy chồng rồi”.
“Lấy chồng rồi hả?” Nhan Tiếu trợn tròn mắt. “Từ bao giờ vậy
chị?”
Chị Hoa nói rất vui vẻ: “Tuần trước, sau khi quen nhau được
một tháng, hôm đó là sinh nhật lần thứ hai mươi lăm của anh ấy”.
Cuộc hôn nhân sét đánh! Lại còn là tình yêu chị em! Nhan Tiếu
một lần nữa giật mình vì hành động của chị Hoa. Tình yêu chị em, cuộc hôn nhân
sét đánh, xin nghỉ việc… Khó có thể tin tất cả những hành động này của người đẹp
mặt lạnh! Không phải chị vẫn đề xướng chủ nghĩa nữ quyền, phụ nữ phải có cuộc sống,
công việc của riêng mình đó sao?
Thấy Nhan Tiếu mắt chữ O, mồm chữ A, chắc chị Hoa cũng biết
cô đang nghĩ gì. Chị vừa cười vừa rút điện thoại di động ra mở cho Nhan Tiếu
xem ảnh chụp của hai vợ chồng, ngoài những bức ảnh ngoài đời thường, ảnh cưới
cũng chụp rồi. Lúc này Nhan Tiếu mới tin.
Xem ảnh xong, chị Hoa hỏi: “Em thấy anh ấy thế nào?”.
“Ổn lắm chị ạ…” Đúng là rất ổn, đẹp trai, khôi ngô, rạng rỡ.
Chỉ có điều lại một lần nữa lật đổ tiêu chuẩn của chị Hoa. Nhan Tiếu còn nhớ rất
rõ lần trước đi ăn cơm, chị Hoa bảo đàn ông đẹp trai không đáng tin cậy, còn
nói hiện nay con gái đều mụ mẫm, chỉ vì một khuôn mặt điển trai, bị người ta lừa
tài lừa sắc còn không biết.
Chị Hoa không quan tâm đến vẻ sửng sốt trên khuôn mặt Nhan
Tiếu, cười hỏi: “Nhìn nghiêng có phải anh ấy rất giống Hoắc Kiến Hoa không?”.
Thấy chị Hoa nói như vậy, Nhan Tiếu cũng cảm thấy khuôn mặt
này có nét gì đó quen quen. Cô gật đầu liên hồi nói: “Giống thật! Hóa ra chị
Hoa cũng là fan của lady killer à?”.
Chị Hoa liền bật cười, nói: “Thực ra, chị ghét nhất anh
chàng bạch diện thư sinh đó! Vác khuôn mặt điển trai đi khắp nơi lừa con gái,
có gì là hay ho?”.
“Thế sao chị còn…”
Chị Hoa ngắt lời Nhan Tiếu, nói một cách chân thành: “Nhan
Tiếu, em bảo trong cuộc đời, con người mong có những gì? Ăn, ngủ, làm việc kiếm
tiền, chỉ có vậy mà thôi. Lúc đầu chị tưởng rằng sống đến ngần này tuổi rồi, kiếp
này chị không còn tin vào tình yêu nữa. Tìm chồng cũng phải thực dụng một chút,
có nhà có xe là tốt nhất, kể cả không có xe cũng phải có tiềm lực kinh tế, bằng
cấp tương đương với mình. Chắc chắn không cần phải quá đẹp trai, nhưng cũng
không thể xấu kinh hồn, phải tốt với mình, chia sẻ công việc gia đình cùng
mình, không can thiệp vào cuộc sống riêng của mình…”.
Chị Hoa vừa bấm ngón tay tính vừa cười: “Liệu đây có phải là
kén chọn quá hay không? Haizz, Nhan Tiếu, chị nói cho em biết nhé, chị đã hiểu
hết rồi, cái gọi là tình yêu này không liên quan gì đến dung nhan, tiền bạc, sức
khỏe, nếu nó là của em thì sẽ là của em. Em nhìn anh xã nhà chị, phá bỏ mọi
tiêu chuẩn mà chị đã đưa ra, nhưng trong tích tắc bọn chị nhìn thấy nhau, chỉ một
ánh mắt là chị biết mình không thể chạy thoát được nữa. Chị biết em sẽ nói tình
yêu từ cái nhìn đầu tiên không đáng tin cậy, nhưng Nhan Tiếu ạ, cái mà em theo
đuổi là gì? Kiếp này, chị không thiếu tiền, không thiếu danh, chị chỉ mong có
được tri kỷ để sống một cuộc sống yên bình. Những lúc buồn bực kéo anh ấy ra để
tâm sự. Chị mong chỉ cần nhìn ánh mắt của chị, anh ấy đã biết chị muốn gì, đó
chính là thấu hiểu nhau”.
Nhan Tiếu nghe mà thấy xa lạ như thiên ngoại phi tiên. Cô là
người sống nội tâm, không vồn vã, người nào chơi với cô sẽ phải mất một thời
gian mới hiểu cô. Từ nhỏ cô luôn thận trọng trong mọi việc và trong quan hệ với
mọi người, cô là người ít nói. Đối với cô, những chuyện như “yêu nhau ngay từ
cái nhìn đầu tiên” chỉ có trong tiểu thuyết ngôn tình.
Giờ nghe chị Hoa nói vậy, dĩ nhiên là Nhan Tiếu không thể hiểu
được cảm giác của người phụ nữ trong lúc tình yêu đang nồng thắm. Cô liền hỏi một
câu khiến người ta cũng hơi cụt hứng: “Nhưng… đợi đến khi hết giai đoạn nồng thắm
này, anh ấy ít hơn chị nhiều tuổi như vậy, lại đẹp trai, chị không sợ anh ấy chạy
à?”.
Chị Hoa càng cười duyên dáng hơn: “Sợ chứ, dĩ nhiên là phải
sợ rồi. Nhưng cuộc hôn nhân nào mà chẳng có khủng hoảng. Hai người đều cần một
thời gian để thích nghi với nhau. Chị tin chị có thể chuyển hóa tình yêu này
thành tình thân, sau đó lại biến thành những thói quen đáng sợ để anh ấy không
bao giờ xa được chị”.
Nói đến đây, chị Hoa dừng lại, nhìn Nhan Tiếu chăm chú rồi
nói: “Tiếu Tiếu, một ngày nào đó gặp phải tình huống như chị em sẽ biết. Gặp được
một người hiểu mình là vô cùng khó, nên nếu đã gặp rồi, cho dù có tan xương nát
thịt cũng phải chiến đấu một lần”.
Buổi chiều, Nhan Tiếu tham gia hội nghị mà đầu óc mông lung,
cũng không biết là do cảm lạnh hay không tiêu hóa được “thuyết hiểu nhau” của
chị Hoa, mà hắt xì hơi liền ba cái. Kết quả là sau khi hội nghị kết thúc không
lâu, Nhan Tiếu quay về chỗ ngồi của mình thì thấy trên bàn có thêm một hộp thuốc
cảm.
Nhan Tiếu bèn nắm chặt hộp thuốc, dường như hộp thuốc vẫn
còn chút hơi ấm, người mang thuốcđến vẫn chưa đi xa. Nhan Tiếu vừa quay đầu lại
thì thấy Hạ Hà Tịch đang ngại ngùng định tránh sang một bên, nhưng không tránh
được, đành mỉm cười gật đầu với cô.
Đôi mắt này đã khiến Nhan Tiếu đứng chôn chân. Dường như ánh
mắt này đã ẩn chứa hàng nghìn câu nói, không cần phải hỏi, Nhan Tiếu đã biết hộp
thuốc này là do anh mang đến. Ngay lập tức máu nóng trong người cô sôi sùng sục,
trời đất quay cuồng, dường như không còn gì quan trọng nữa, trong mắt chỉ có
hình ảnh của Hạ Hà Tịch mà thôi.
Nhan Tiếu chưa bao giờ nghĩ đến cái gọi là yêu nhau từ cái
nhìn đầu tiên mà chị Hoa vừa nói, trong mắt cô, trái tim chỉ rung động khi hai
người tìm hiểu nhau một thời gian và cùng trải qua mưa gió bão táp.
Nhưng giây phút này, Nhan Tiếu lại thấy mặt đỏ, tai nóng bừng,
tim đập thình thịch. Cô nhớ đến tấm lòng của Hạ Hà Tịch. Có cơ hội anh lại muốn
giúp cô để cô có được vị trí cao hơn và cơ hội học tập tốt hơn, nhưng lại sợ cô
ngại vì quan hệ của hai người nên cố tình sai chị Hoa đến thăm dò.
Nghĩ lại thời gian qua, Nhan Tiếu cố tình tránh mặt Hạ Hà Tịch.
Hạ Hà Tịch cũng hiểu ý nên không hỏi han gì, cố tình tỏ ra mọi việc chỉ vì việc
công. Tấm lòng của anh, chỉ qua ánh mắt này, Nhan Tiếu đã hiểu…
Nắm chặt hộp thuốc trong tay, Nhan Tiếu hít một hơi thật
sâu, muốn nói ngay với chị Hoa rằng, hình như em đã hiểu được phần nào cái mà
chị gọi là rung động trái tim, cái mà chị gọi là “thấu hiểu nhau” đó. Chỉ tiếc
rằng… chỉ tiếc rằng…
Đầu óc Nhan Tiếu quay cuồng, không nghĩ ra được vế sau, rồi
đột nhiên trong đầu cô lại hiện lên câu nói không biết là ở trong cuốn tiểu
thuyết nào: Nam phụ nào cũng là người nặng tình. Chỉ tiếc rằng, dù rất nặng
tình nhưng anh vẫn là nam phụ. Nhan Tiếu nhắm mắt lại, ý thức đã được phục hồi
phần nào, tự hỏi: Tại sao nhất định phải là nam phụ? Nhan Tiếu à Nhan Tiếu, lẽ
nào ngươi đã chấp nhận Văn Dịch rồi ư? Nghĩ đến đây, Nhan Tiếu chợt nhớ đến ánh
mắt yêu nghiệt nhìn mình trước đây, phải chăng mình… cũng nhìn hắn bằng ánh mắt
đó nên cũng có cảm giác sẽ làm vợ người ta suốt đời?
Chỉ tiếc rằng, Nhan Tiếu nghĩ đi nghĩ lại, cái mà cô nhìn thấy
trước mắt, chỉ có… dử mắt của yêu nghiệt.

