Cảm lạnh mùa hè - Chương 01
Chương 1. Đối với việc ra đi, anh thật cố chấp
Tôi muốn nói, trong thế giới của mỗi người, tình
yêu rốt cuộc không vượt qua được khoảng cách, mà khoảng cách rốt cuộc lại không
vượt qua được hiện thực. Thật bất hạnh, tôi chính là một minh chứng sống.
Cho đến khi Y Dương biến
mất khỏi cuộc sống của tôi, tôi mới nhận ra sức sống của mình đang cạn dần vì sự
ra đi của anh ấy.
Trước lễ tốt nghiệp mấy ngày,
toàn trường như ngập trong nước mắt, tôi cũng bị ảnh hưởng bởi không khí xung quanh,
nước mắt lăn dài. Bốn năm đại học cuối cùng cũng kết thúc.
Buổi tối hôm đó, tôi tạm
thời quên đi Y Dương, bịt tai nhắm mắt cuộn mình trong chiếc chăn ấm áp của Mỹ Tuệ,
ôm chặt con thỏ bông đã bị hỏng một mắt, nhất định không ngồi dậy. Mỹ Tuệ khều khều
khiến tôi nhột nhột, thiếu chút nữa là ngã lăn xuống đất. Cũng may, cô ấy kịp ôm
tôi lại.
Đúng lúc đó, điện thoại bên
gối kêu vang, màn hình nhấp nháy sáng cả một góc phòng ngủ.
“Y Thần, anh đang đứng dưới
ký túc xá của em, có thể xuống gặp anh không?” Giọng Y Dương rất trầm, khiến tôi
nghe xong mà muốn khóc. Nhìn thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại, bây giờ
đã là mười một giờ đêm.
“Có việc gì vậy? Đợi ngày
mai nói không được à?” Tôi hỏi.
Đầu máy bên kia rất lâu không
lên tiếng, xem ra chuyện có vẻ rất nghiêm trọng. Nhớ đến nụ cười hút hồn của Y Dương,
không gì có thể ngăn cản tôi gặp anh.
Hành lang rất yên tĩnh, chỉ
nghe tiếng đôi dép chuột Mickey của tôi gõ xuống nền đá hoa lộp cộp. Bầu trời đêm
hôm nay đầy mây đen, không nhìn thấy ánh trăng tươi đẹp, chỉ có bóng dáng của Y
Dương thấp thoáng di chuyển trước cổng ký túc xá. Tôi rón rén lại gần, từ phía sau
đưa tay bịt mắt anh ấy. Anh nhẹ gỡ tay tôi xuống, sau đó cười mệt mỏi nhìn tôi.
“Có chuyện gì vậy? Sao muộn
thế này rồi mà còn muốn gặp em?” Tôi kéo tay anh ấy đi đến chỗ bồn hoa trước tòa
nhà ký túc xá rồi cùng ngồi xuống. Anh ấy vẫn yên lặng, không trả lời, lấy từ túi
áo ra một bao thuốc, vỏ bao còn chưa bóc, sau đó anh đưa tay tìm khắp người, cuối
cùng móc được chiếc bật lửa từ túi quần. Tôi nhìn vẻ mặt nặng nề của anh, lòng hồ
nghi, dường như có chuyện gì đó rất nghiêm trọng đã xảy ra. Anh cúi đầu, lặng lẽ
hút thuốc. Vòng khói xanh nhạt bay lơ lửng, giống như vòng sáng của ánh trăng ló
ra đằng sau đám mây, vừa ảm đạm vừa lạnh lẽo.
Tôi dùng chân kẹp một hòn
sỏi, xoay tròn vẽ từng vòng tròn trên cát, dấu vết trên cát rất rõ, rất sâu, từng
vòng, từng vòng.
Anh ấy nhìn xa xăm, đột nhiên
thở dài. Tiếng thở dài của anh ấy đối với tôi có một ý vị sâu xa. Bầu không khí
như đông cứng, ngột ngạt, giống như đã bị rút hết oxy. Tôi giật lấy điếu thuốc cháy
còn một nửa kẹp giữa tay anh, vứt xuống đất, sau đó dùng chân di di. Đốm sáng của
tàn thuốc lập tức biến mất trong đêm tối.
Lúc này, anh không kiềm chế
được nữa, quay sang chuẩn bị nói với tôi điều gì đó. Tôi nín thở, một dự cảm xấu
trào lên trong tim, đột nhiên nhớ đến một câu nói, là phúc thì không phải là họa,
là họa thì tránh cũng không được, huống hồ anh ấy không phải là người tàn nhẫn như
vậy. Không hiểu sao tôi rất sợ linh cảm của mình là đúng. Tôi nhìn lên, thấy nước
mắt anh ấy rơi xuống, có vẻ như anh ấy cũng không hay biết điều đó.
Rất lâu sau, anh ấy lên tiếng:
“Y Thần, ngày mai anh phải đi Bắc Kinh rồi. Công ty anh thực tập trước đây đã đồng
ý nhận anh vào làm việc tại tổng công ty.” Anh ấy ngừng lại một lát, tôi lại chỉ
có thể cảm nhận dường như anh ấy đã lấy hết oxy trong không khí, làm cho tôi nghẹt
thở. “Huống hồ, đó là một doanh nghiệp khá lớn, em cũng biết, Bắc Kinh phát triển
thế nào. Cho nên anh không muốn bỏ lỡ cơ hội lần này.” Anh ấy dùng tay vuốt khuôn
mặt vẻ mệt mỏi, sau đó thở nhẹ, kết thúc toàn bộ câu chuyện.
Lúc nói ra những lời này,
anh ấy nhìn lên bầu trời đêm tối sẫm, giọng rất buồn, tôi có thể cảm nhận được nỗi
đau ẩn giấu trong đó. Nhưng mỗi từ trong câu nói của anh ấy như hàng ngàn hàng vạn
mũi kim tẩm thuốc độc đâm sâu vào trái tim tôi. Chẳng bao lâu nữa tôi sẽ ngấm độc
mà chết.
“Y Thần, anh không biết phải
làm thế nào với quan hệ của chúng ta. Anh muốn phát triển sự nghiệp vững vàng rồi
mới xây dựng gia đình. Cho nên… hay là… chúng ta chia tay nhé?”
Chia tay? Hai từ này đột
nhiên khiến toàn thân tôi run rẩy. Hình như anh ấy còn đưa ra hàng nghìn hàng vạn
lý do chúng tôi nên chia tay, nhưng tôi không có tâm trạng để nghe nữa.
“Đủ rồi!” Tôi bật đứng dậy,
cắt ngang lời anh ta. Tôi kìm nén cảm xúc, tự nhắc nhở bản thân phải lý trí. Anh
ta vẫn nhìn xa xăm, ánh mắt lạnh lùng khiến tôi rùng mình. Tôi nhìn anh ta trừng
trừng, thậm chí còn cảm thấy người đàn ông trước mặt mình có chút độc ác. Anh ta
không còn yêu tôi, không muốn ở bên cạnh tôi nữa, nói chia tay mà không cần quan
tâm tới cảm nhận của tôi.
Đúng thế, tôi không cần anh
ta cảm thông và thương hại, không bao giờ!
Trên thế giới này, mỗi giây
mỗi khắc đều có vô vàn tình yêu chết đi với muôn ngàn lý do. Trong đó lý do khoảng
cách chiếm tỷ lệ lớn nhất, cũng là lý do phổ biến nhất.
Bầu trời đêm rộng lớn lóe
lên ánh chớp, sượt qua khuôn mặt trắng bệch của Y Dương. Tôi không muốn nghĩ tiếp
gì nữa, cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy. Trên thực tế, lý trí, danh từ này đã chiến thắng
tất cả. Bồn hoa trước ký túc xá chỉ còn lại một mình anh ta, người đàn ông ngọt
ngào trong hồi ức của tôi.
Sét rạch ngang bầu trời,
lóe sáng trên hành lang từng đợt, kèm theo tiếng sấm chói tai. Âm thanh đó như đánh
thẳng vào tim tôi không thương tiếc. Nước mắt không ngừng rơi, nhưng tôi vẫn ngoan
cố tỏ vẻ kiên cường.
Phòng ngủ tối om, mọi người
đều đã ngủ say, tôi mò mẫm tìm về giường mình, ôm lấy con thỏ chột mắt. Trời bắt
đầu đổ mưa, gió thổi làm rèm cửa bay bay. Bên dưới tòa nhà ký túc xá, bóng người
quen thuộc vẫn đứng yên tại đó, tôi tìm di động, gửi tin nhắn cho Y Dương.
“Con thỏ không có tình yêu,
tôi không cần.”
Nhắn xong, tôi ném con thỏ
và anh chàng đã ở bên tôi ba năm từ tầng năm ký túc xá xuống đất. Bất kể nó sống
hay chết, bị thương hay tàn phế, từ nay về sau, tôi và Y Dương không còn liên quan.
Tôi sạc điện thoại, quay về giường trùm chăn, lặng lẽ khóc một mình.
Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng
nếm qua mùi vị của thất tình. Lần này Y Dương thật là độc ác. Mưa rơi ngoài trời,
còn nước mắt tôi rơi trên chăn, đều là từng giọt tí tách, tí tách.
Cả đêm tôi không hề chợp
mắt, chỉ để nhớ lại những điểm tốt của anh ta. Sau đó tôi mới phát hiện ra mình
thật ngốc nghếch, tại sao bị anh ta vứt bỏ mà tôi lại không hận anh ta, có lẽ là
không hận nổi.
Sáng sớm, tôi có cảm giác
chiếc chăn ấm sũng nước, chiếc gối thì như có thể vắt ra nước. Mấy người ở cùng
phòng với tôi, ai ai cũng mắt tròn mắt dẹt, giống như phát hiện ra UFO(1).
Tôi bị những ánh mắt hiếu kỳ vây chặt, muốn thoát thân cũng chẳng có khe hở nào
có thể chui lọt.
(1) UFO là chữ
viết tắt của Unidentipied Flying Object trong tiếng Anh, tức là “vật thể bay không
xác định”.
Hôm nay phòng tôi có hai
người chuyển đi, tất cả mọi người trong phòng đều đi tiễn họ, chỉ có mình tôi không
đi. Bởi vì tôi biết người hôm nay phải đi không chỉ có hai bọn họ, mà còn có cả
Y Dương mà tôi yêu sâu sắc.
Tôi lặng lẽ đứng bên cửa
sổ, nhìn ra ngoài qua lớp kính. Đoàn người dưới lầu lác đác rời đi khiến tôi thấy
lòng mình trống trải.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ
tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
Y Dương nhất định sẽ xuất
hiện, tôi nhìn chằm chằm vào những bóng người dưới lầu, cảm giác mình như tên trộm
đang nhìn trộm người ta. Nhưng Y Dương mới là một tên trộm, anh ta đã lấy đi tất
cả tình yêu và kỷ niệm của tôi.
Tôi nhớ, hồi mới theo đuổi
tôi, anh ta hoàn toàn khác, khi ấy anh ta lẽo đẽo bám đuôi tôi cả ngày chỉ để hỏi:
“Y Thần, em ăn sáng chưa?
Anh mua bánh trứng đào cho em ăn nhé!”
“ Y Thần, trời lạnh đấy,
em nhớ mặc thêm áo trước khi ra khỏi nhà nhé!”
…
Tôi đã bị anh ta từng bước
thu phục như vậy, nhưng cũng chẳng ngờ được rằng, tình yêu suốt ba năm qua cuối
cùng chỉ là đường ai nấy đi. Nghĩ mãi, mắt tôi đột nhiên mờ nước. Trời đất mơ hồ,
suy nghĩ mơ hồ, bao nhiêu hy vọng với người ấy cũng mơ hồ nốt.
Từ bốn giờ sáng đến giờ,
tôi đều nhìn như vậy, chỉ sợ lơ là một chút là Y Dương sẽ đi qua tôi mà tôi không
hay biết. Nhìn như vậy cả ngày khiến mắt tôi đau nhức, tự nhiên nước mắt cứ chảy
ra. Nhấc di động để trên bàn lên, tôi không kìm được bèn mở máy. Lời chào quen thuộc
xuất hiện khiến nước mắt thi nhau rơi xuống đầy màn hình điện thoại: “Chúc Y Thần
ngày ngày đều khoe răng”, tôi cứ đọc đi đọc lại hàng chữ ấy, lại không kiềm chế
được mà nhớ đến anh ấy. Lời chào này là anh ấy cài cho tôi lúc mới mua điện thoại,
từ đó đến giờ, tôi chưa từng đổi một lần nào.
Chín giờ mười hai phút sáng,
sân vận động xuất hiện hình bóng mà tôi vĩnh viễn không thể nào quên được. Anh ấy
kéo theo một chiếc va li to màu đen, dưới ánh mặt trời, cái bóng cao to kéo dài
trên đường đất. Trước khi đi qua cổng trường, anh ấy còn quay lại nhìn về phía cửa
sổ phòng tôi, đúng là anh ấy nhìn về phía cửa sổ phòng tôi, tôi chắc chắn thế. Chỉ
là tôi đứng yên sau bức rèm cửa, cứ nhìn theo anh ấy không chút e dè, nhưng anh
ấy lại không hề biết.
Y Dương đúng là đồ keo kiệt,
ngay cả lời chào tạm biệt cũng chưa nói mà đã nhẫn tâm bỏ đi!
Nhìn bóng anh ấy đang dần
dời xa, tôi chỉ muốn một bước vượt qua cả trăm bậc cầu thang chạy xuống đuổi theo.
Đúng, tôi vẫn muốn nắm lấy hy vọng cuối cùng, không muốn sau này phải hối hận vì
ngày hôm nay đã không cố gắng cứu vãn. Tôi chạy xuống dưới lầu, như con thiêu thân
lao vào lửa. Tôi đã chậm hơn anh rồi. Không thấy bóng dáng anh đâu, chúng tôi đã
chia tay như vậy. Anh chàng ấy đã đặt tôi vào sự đã rồi, thực sự là sắp xếp rất
tài. Cuộc sống phồn hoa ở Bắc Kinh thật sự quan trọng hơn tôi sao? Tôi không thể
trả lời, đành tự hỏi mình hết lần này đến lần khác.
Tôi ngồi xuống trước bồn
hoa, chỗ mà Y Dương mới ngồi tối hôm qua. Nhớ lại người con trai thanh tú đó, từng
chút, từng chút một. Dưới chân vẫn là mẩu thuốc lá hôm qua chính chân tôi di lên
dập lửa, chỉ có điều nó đã bị nước mưa làm cho biến dạng. Tôi cố gắng nhặt nó lên
nhưng nó cứ bám chặt trong bùn đất, không chịu rời ra. Đồ cứng đầu, ngươi mau lên
“thiên đường” mà gặp lại chủ cũ đi!
Tôi bọc đầu thuốc lá đầy
bùn đất vào khăn giấy, dứt khoát ném vào thùng rác, sau đó ngán ngẩm bước lên cầu
thang.
Sau khi Y Dương rời đi, trong
trường trở nên trống vắng lạ thường. Trải qua mấy ngày hồn lìa khỏi xác, tôi là
người cuối cùng dọn khỏi ký túc xá. Chuyển ra khỏi trường nhưng tôi không chuyển
về nhà mà thuê một phòng bên ngoài để ở.
Hứa Y Nam, anh trai tôi mới
kết hôn. Nghĩ chuyển về nhà, cả ngày sẽ phải ra đụng vào chạm với chị dâu mới, tôi
cũng ngại. Huống hồ tính cách tôi hiếu động, luôn tay luôn chân, không chịu được
sự bó buộc.
Đối với việc tôi thuê nhà
sống ở ngoài, bố mẹ tôi không nói gì nhiều, con gái lớn rồi, chỉ cần không xảy ra
chuyện động trời thì có thể mắt nhắm mắt mở cho qua. Ai bảo tôi có phúc, có được
hai bậc sinh thành tuyệt vời đến thế.
Sau khi chuyển ra khỏi ký
túc xá của trường, tôi tự cho phép mình “biến mất”, không tin nhắn, không gọi điện,
ngay cả địa chỉ chỗ tôi ở cũng chỉ có một mình cô bạn Mỹ Tuệ biết. Chuyển ra khỏi
trường đã lâu, tôi vẫn chưa có ý định đi tìm việc.
Tôi vẫn ngày ngày nhớ tới
Y Dương, khiến ký ức được bồi đắp từ ngày này qua ngày khác. Tôi phát hiện tinh
thần mình ngày càng sa sút, cả ngày chẳng có việc gì ngoài việc đứng ngây người
trước cửa sổ nhìn lên bầu trời, thật không biết phải làm thế nào để vượt qua những
ngày sắp tới đây, giống như linh hồn đã thoát khỏi thể xác, chu du khắp bốn phương.
Tôi nghĩ không ra, sau khi phần hồn rời khỏi cơ thể thì sẽ phải tiếp tục sống như
thế nào trên thế giới này. Y Dương nói lời chia tay dễ dàng làm sao, chỉ hai chữ
ngắn gọn mà khiến tôi cả nửa tháng nay giống như linh hồn lang thang, không có nơi
quay về.
Tháng Sáu ảm đạm, tôi rơi
nước mắt không biết bao nhiêu lần.

