Trang - Chương 13 - Phần 2

Trang lui về,
lòng buồn vô hạn. Nàng sai một tên gia nhân đến hỏi cậu chủ có cần sai bảo gì
không. Rồi nàng trở về phòng riêng một mình. Trời đã tối, nàng cảm thấy mệt mỏi
và tương lai trước mắt nàng dường như chẳng có gì sáng sủa.

Lúc sinh thời,
ông Era không có thì giờ nói cho ông Khương Sơn biết lý do tại sao Đavít và
đoàn gia nhân đã đột ngột rời khỏi Bắc Kinh trở về. Còn Đavít thì vì quá phiền
muộn, quên khuấy đi mất. Đavít bận lo nhiều việc, đã có tin các tàu hàng từ Ấn
Độ đến, sắp cập bến. Từ bến tàu về nhà rất xa, phải khuân vác hàng hóa bằng
đường bộ. Nhưng trong tình trạng chiến tranh hiện tại, đói khổ và cướp bóc khắp
nơi, chàng phải mướn người canh gác và xin quân lính các tỉnh hộ tống mỗi khi
đoàn khuân vác đi ngang qua địa phận của họ. Ngay cả cái chết của thân sinh
chàng, Đavít cũng không có thì giờ để than khóc. Chàng phải trở về với công
việc, chưa có thì giờ để nói cho ông Khương Sơn biết những gì đã xảy ra ở Bắc
Kinh.

Đavít cảm thấy
bối rồi về những gì đã diễn biễn trong chính bản thân cũng như các việc xảy ra
ở bên ngoài. Chàng nhận thấy ngay Trang đã xa lánh chàng. Và mặc dầu điều này
đã làm cho Đavít phiền rầu không ít, chàng cũng biết rằng nàng hành động như
vậy là khôn ngoan.

Khi công việc đã
bớt bề bộn, hàng hóa đã chất hết vào kho, và khi mà nỗi buồn bất tận về cái
chết của người cha thương mến đã nguôi ngoai đôi chút, bấy giờ Đavít sẽ tự vấn
lương tâm xem phải cư xử với Trang như thế nào.

Trong khi Đavít
cùng người con trưởng của ông Khương Sơn đang bận kiểm điểm số lượng hàng hóa
mới về, ước tính giá cả số hàng vải Ấn Độ đã nhập kho, thì ông Khương Sơn đến,
vẻ mặt hốt hoảng. Cả hai rất lấy làm ngạc nhiên khi nghe ông gọi, vẻ mặt nghiêm
trọng:

- Đavít vào đây
cha hỏi, cả con nữa.

Cả hai theo ông Khương
Sơn vào một gian phòng nhỏ. Ông Khương Sơn khép cửa lại, mặt ông xanh ngắt, đôi
môi nhợt nhạt vì lo sợ. Ông nói rất khẽ:

- Ta vừa mới
được tin từ Bắc Kinh cho hay rằng Hoàng cung đang phẫn nộ về con Đavít ạ.
Thương điếm của chúng ta ở kinh đô đã cho người mang thư về. Quan Tổng Thái
giám bắn tin rằng, một trong số gia nhân của con đã tỏ ra khiếm lễ với Tây Thái
Hậu. Thế nghĩa là thế nào?

Đavít thất kinh.
Chàng hiểu ngay mọi chuyện và ấp úng kể lại những gì đã xảy ra. Hai cha con ông
Khương Sơn lẳng lặng ngồi nghe.

Khi Đavít dứt
lời, ông Khương Sơn nói:

- Chắc chắn quan
Tổng Thái giám muốn bắt dẫn Trang về kinh, lấy cớ là để trách phạt. Nếu chúng
ta không chịu, khó hy vọng làm ăn lớn. Uy thế của vị sủng thần của Thái Hậu rất
lớn, bao trùm cả nước.

- Con sẽ đi Bắc
Kinh một chuyến. Con sẽ xin triều yết Thái Hậu để trình bày sự thật. - Đavít
lớn tiếng nói.

Ông Khương Sơn
kêu lên:

- Ồ! Điên, điên!
Con liệu sức có chống nổi quan Tổng Thái giám hay không? Làm như vậy con chỉ
chuốc lấy cái họa diệt thân vì quan Tổng Thái giám rất được nhị vị Thái Hậu tin
cẩn. Không, không… chúng ta không còn trông mong gì khác ngoài việc gởi Trang
về kinh.

- Không, con
không thể làm thế…

Hai người nhìn
chàng với đôi mắt khác lạ khiến Đavít xốn xang trong lòng. Họ lại nhìn nhau và
cùng nghĩ đến sắc đẹp của Trang. Chính ông Khương Sơn đôi khi đã nói với con
trai ông rằng thật khó lòng có một người đàn ông nào có thể dửng dưng được với
một nàng tỳ nữ xinh đẹp như thế, thông minh và học thức như thế!

Hoàn cảnh của
chàng thật khó nói.

- Cha và anh
ngạc nhiên cũng phải, nhưng con xin xác nhận rằng những gì cha và anh đang
nghĩ, là điều không thể có được. Trong tôn giáo của con – nghĩa là tôn giáo của
dân tộc Do Thái – người đàn ông chỉ được phép có một vợ mà thôi. Con nhận thấy…
nhận thấy biết ơn người nữ tỳ xưa nay vẫn được xem như là em gái. Con không thể
nộp nàng cho… cho một tên hoạn quan được.

Ông Khương Sơn
vẫn còn hy vọng:

- Nhưng nếu cô
ta tự ý đi Bắc Kinh thì con tính sao?

Đavít cảm thấy
khó thể tỏ bày sự thật và không biết cái gì đã ngăn chàng không nói ra. Bạn hữu
chàng sẽ không chê trách gì nếu chàng thẳng thắn nói rằng chàng yêu nàng và
muốn cưới nàng làm vợ lẽ. Họ sẽ vui vẻ tìm cách giữ nàng lại cho chàng. Nhưng
chàng không thể nào nói được. Chàng cúi đầu lẩm bẩm:

- Nếu chính nàng
muốn đi thì phải chịu vậy chứ sao?

Họ quay trở lại
với hàng hóa, sổ sách. Chàng cố gắng chú tâm vào công việc. Nhưng chàng có lòng
dạ nào để nghĩ đến những con số, những hàng hóa hoặc ngay cả tiền lời? Ông
Khương Sơn sẽ cho gọi Trang đến để nói cho nàng hiểu, nếu nàng từ chối, sẽ gây
thiệt hại rất lớn cho Đavít và cho cả hai gia đình. Có thể, Trang sẽ quên mình
chấp nhận sự hy sinh.

Đavít cảm thấy
bối rồi vô cùng, chàng không thể tiếp tục công việc nên đã nói với người con
trưởng của ông Khương Sơn:

- Tôi cảm thấy
khó chịu trong người. Tôi phải về nghỉ ngơi một chút, ngày mai sẽ trở lại.

Người anh vợ
nhìn sững chàng mà không đáp. Đavít nhận thấy một vẻ soi mói hiện ra trong đôi
mắt ti hí của anh, chàng liền hấp tấp ra về. Chàng không thể ở nán lại thêm
phút nào được cả.

Khi về đến nhà,
chàng sai người đi gọi Trang và ngồi đợi nàng một cách hết sức kiên nhẫn. Trang
vừa vội vã bước vào, vừa lau hai bàn tay vào tấm vải xanh mang trước ngực.

- Tôi ở trong
bếp. Người ta đến bảo tôi rằng hũ tương mới làm không được đặc, nên tôi phải
đến xem.

Đavít không để ý
gì đến câu nói này của Trang: Nàng quá xinh đẹp, quá ngon lành, và là cái cột
trụ của gia đình này; chàng không thể nào sống thiếu nàng.

- Trang, ngồi
xuống đây! - Chàng nói cụt lủn.

Nàng ngồi ghé
xuống ghế. Vẻ mặt và giọng nói của chàng đã làm nàng lo lắng…

- Việc gì đã xảy
ra thế?

Chàng kể sơ công
chuyện cho nàng nghe. Chàng nói rất nhanh như để mau trút bớt một gánh nặng
trong lòng. Chàng biết nàng có thể chịu đựng được tất cả. Nhưng chàng đâm sợ
khi thấy khuôn mặt hồng hào của Trang đột nhiên tái mét và cơ hồ nàng muốn té
xỉu.

- Trang đã nói
với cậu là Trang phải đi tu thôi. - Nàng nói rất nhỏ. - Trang không thể giúp
cậu bằng cách nào khác được cả.

Nàng đứng dậy,
cởi tấm vải xanh mang trước ngực mà khi vội vã chạy đến đây đã quên cất đi.

Đavít nói:

- Khoan. Có một
cách khác để giữ Trang lại với anh.

Trang biết Đavít
muốn nói gì rồi, nhưng lòng nàng đã trở nên sắt đá, nàng không muốn dịu ngọt
với chàng nữa. Trang hỏi:

- Cách nào?

Đavít nhìn đi
nơi khác và nói rất khẽ:

- Em đã biết rõ
rồi mà.

Trang bực mình
vì chàng không dám ngó thẳng vào nàng. Nàng nói, giọng rắn rỏi:

- Có phải anh
muốn nói rằng, anh cưới tôi làm vợ lẽ?

Nàng nhìn vẻ mặt
tiều tụy và bất động của Đavít. Không có một chút vui nào trong đôi mắt.

Trang buông tấm
vải xanh rơi xuống nền gạch.

- Anh đã khóa
trái cửa phòng lại, không cho tôi vào. Tại sao?

- Làm sao anh
biết được?

- Anh biết, anh
biết rất rõ. Anh sợ phải nói với tôi những lời mà anh đã nói vừa rồi. Anh sợ cả
chính mình anh… anh sợ những gì đang còn ở trong anh và sẽ còn mãi cho đến ngày
anh nhắm mắt.

- Không phải
thế! - Đavít thét lên.

- Anh không có
thể chối cãi được điều ấy… Nó đã có trong anh từ thuở mới lọt lòng.

Đavít lẳng lặng
cúi đầu, tay chống cằm. Chàng nhìn thấy Lịch, rõ ràng như khi nàng còn sống,
nghe tiếng nói của nàng và cũng là tiếng của mẹ chàng, tiếng của tất cả những
người đã sống trước chàng; đó chính là tiếng của Đấng Dêhôva.

Trang bình tĩnh
nói với cái giọng nói hoạt bát thường nhật:

- Nếu tôi chấp
thuận, lương tâm anh sẽ chỉ có thể có giá trị hơn lên khi tình yêu của anh đối
với tôi ngày một giảm xuống. Không, Đavít ạ! Em không dám. Hãy để cho em đi.
Phải, tự ý em muốn đi, nhưng không phải đi vào cung!

Nàng hấp tấp
chạy ra khỏi phòng, Đavít không thể chạy theo. Nàng đã nói thật. Những gì bà
Era đã nhét vào tâm hồn bất kham của con bà, đã đâm chồi mọc rễ. Chàng đã vùi
dập nó, đã thách đố nó, nhưng nó không chết, nó vẫn còn sống mãi trong chàng.
Đức tin và tinh thần dân tộc đã làm cho kẻ chết được hồi sinh và yêu sách đòi
hỏi người sống. Chàng không thể nào tự do được. Chàng sụp quì gối, đầu gục
xuống hai cánh tay xếp trên bàn, thầm thì:

- Ôi! Dêhôva,
Thiên Chúa Độc Nhất và Chân Thật! Xin nhận lời con, xin tha thứ cho con.

*

* *

Chân đất, tay
không. Trang cúi đầu chạy trốn xuyên qua thành phố. Cổng tu viện bỏ ngỏ, nàng
bước vào. Bên trong rất vắng vẻ. Nàng kêu lên:

- Ni viện
trưởng! Con đây. Ni bà đâu rồi?

Một ni bà đã
già, vẻ mặt hiền từ, bận áo màu lam, tiến đến cầm lấy tay nàng.

- Mô Phật! Vào
đi con, tội nghiệp!

Trang hổn hển
nói:

- Con đang gặp
một điều hết sức nguy hiểm ni bà ạ.

- Ở đây Thần
Phật sẽ phù trợ chúng ta, tất cả.

Nàng năn nỉ:

- Xin ni bà hãy
khóa chặt cổng lại.

Bây giờ đây,
nàng chợt cảm thấy hốt hoảng vì những gì đã diễn biến trong nội tâm nàng. Nàng
cầm lấy tay vị ni sư già cả:

- Nếu con có xin
về, ni bà đừng có cho, ni bà nhé, nhé!

- Không, ni bà
không cho đâu…

Rồi vị ni viện
trưởng cài then cửa lại.

*

* *

Không bao giờ
Đavít có thể tưởng được rằng Trang ra đi, không trở lại. Chàng chờ đợi giờ này
sang giờ khác, lòng rối như tơ. Rồi sốt ruột vì đợi chờ quá lâu, Đavít sai thím
Hoàng đến kiếm nàng ở tu viện.Thấy cậu chủ quá đỗi âu sầu, thím Hoàng không dám
hỏi han; thím ra đi một mạch.

Trong thâm tâm,
Đavít chỉ sợ Trang gieo mình xuống nước quyên sinh, nhưng khi thím Hoàng trở
lại cho biết quả thật nàng đang ở trong tu viện chàng mới yên lòng.

Đavít im lặng
ngồi nghe thím Hoàng nói, và sợ cái tin này chẳng mấy chốc sẽ được loan truyền
khắp nhà nên chàng liền đến cho Quí Lan hay trước. Chàng chỉ nói rằng Trang sợ
không cách nào tránh khỏi bị quan Tổng Thái giám cưỡng đoạt nên nàng đã đi tu.
Chàng không nói gì về cái tình trạng mập mờ của lòng chàng, mà cũng không nói
gì về sự bình an kỳ lạ mà chàng đã cảm thấy kể từ khi khép lại cánh cửa lớn
ngăn cách chàng và Trang. Nhưng chính nàng lại là người đã từ bỏ chàng, và đồng
thời chàng cảm thấy hổ thẹn vì đã làm cho nàng phải trốn đi như một tên nô lệ
bị đánh đuổi. Nàng, người mà chàng đã yêu thương từ thuở bé và khi lớn khôn đã
biến thành một mối tình sâu đậm lúc nào không hay. Chàng e sợ sự thật, lẩn
tránh tình yêu. Chàng đâm ra trách Trang “Nàng không có quyền lìa bỏ ta một
cách đột ngột như vậy”, chàng tự nhủ. Đavít cảm thấy mình bị xử tệ và đâm ra
oán hờn; giận Trang, chàng đi sang ngôi nhà mà Quí Lan đang ở.

May mắn thay,
Quí Lan đang ở trong một hoàn cảnh tốt đẹp nhất. Nàng ước ao được làm một bà
chủ gia đình thật sự vì trên nàng bây giờ không còn có ai. Các thành phần Tây
phương của gia đình không còn nữa, cho nên Quí Lan đã tỏ ra tươi cười, niềm nở
với con cái cũng như với các gia nhân. Khi Đavít hiện ra ở ngưỡng cửa vòng
nguyệt, chàng nhìn thấy một khung cảnh tuyệt diệu trước mắt khiến chàng hết sức
hân hoan trong lòng. Quí Lan, người vợ xinh đẹp của chàng đang ngồi đùa giỡn
với lũ con. Hôm nay Trang không tới dạy học nên các con chàng rỗi rảnh. Một đứa
đang chơi kiệu, một đứa đang đùa nghịch với con dế buộc đầu sợi chỉ. Còn đứa
thứ ba thì đang ngồi trên lòng mẹ nó. Dọc chân tường, hoa cúc đang hồi thịnh
nở, và nắng chiều chiếu xuống lũ trẻ xinh tươi, chiếu xuống các cụm hoa vàng
rực rỡ. Đavít bỗng cảm thấy xúc động trước cái vẻ yêu kiều diễm lệ của vợ, một
điều mà đôi khi chàng đã quên không để ý tới. Dưới ánh nắng chiều, làn da sữa
của nàng cũng mịn màng như da đứa bé. Đôi môi hồng thắm và mái tóc đen bóng nhờ
sự săn sóc chuyên cần của Trang. Sáng hôm ấy chính Trang đã cài vào đầu tóc
nàng những chiếc trâm ngọc hòa hợp với đôi hoa tai ngọc cùng màu và cái áo cụt
màu xanh vỏ táo.

“Vợ như thế, con
như thế, sao ta không sung sướng nhỉ?” - Đavít tự hỏi.

Đavít dừng lại ở
ngưỡng cửa Quí Lan ngẩng nhìn chàng, và lũ trẻ chạy đến bên chàng. Gia nhân
chẳng có ai, chúng bận việc ở nơi khác. Quí Lan ngắm nhìn chồng. Nắng chiều đã
tỏ ra thích hợp cho chàng cũng như nàng. Trong khi Đavít đang chiêm ngưỡng Quí
Lan thì nàng cũng nhìn ngắm chồng, khâm phục dáng dấp cao lớn và vẻ xinh trai
đang độ chín muồi của chàng. Chàng để râu theo lối ngoại quốc, không để dài,
làn da nhẵn thin, đôi mắt đen, to, miệng chàng cương quyết, nhất là tấm thân
vững chãi của chàng đã làm cho lòng nàng xúc động. Nàng yêu chồng, nhưng ngày
lại ngày tiếp tục qua đi mà không biết đã yêu chàng ở điểm nào! Nàng ngồi bên
chồng và khi nhìn nhau, mắt họ long lanh ngời sáng.

Đavít đỡ lấy đứa
bé trong tay vợ.

- Mình để anh
xem con đã bao lớn rồi?

Quí Lan hấp tấp
chuồi cái tã lót phía dưới đứa bé.

- Chưa có lớn
bao nhiêu. Lót cái này kẻo thằng nhãi đái tè ướt cả quần áo.

Đavít bật cười,
nghe vậy hai thằng anh chạy đến đứng tựa cùi tay vào gối cha nó. Ngang qua ba
đứa trẻ, hai vợ chồng lại nhìn nhau mắt trong mắt, họ mỉm cười.

- Sao giờ này
mình còn ở đây?

Đavít đáp:

- Một sự lạ vừa
xảy ra. Mình có nhớ cái lão hoạn quan đã muốn mua Trang hồi mình lên Bắc Kinh
chứ?

Đavít nói tỉnh
bơ đến nỗi chàng lấy làm ngạc nhiên về sự bình tĩnh của mình.

- Lão ấy còn
muốn mua cô ta nữa sao? - Nàng hỏi, vẻ chăm chú.

- Trang không
muốn vào cung, chỉ còn một cách độc nhất để thoát khỏi tay tên quan hoạn ấy mà
không hại gì đến gia đình mình cả.

Quí Lan quan sát
thật kỹ khuôn mặt của chồng. Không bao giờ chàng có thể nói cho vợ chàng biết
những gì đang tiềm ẩn tận đáy lòng chàng. Vả lại, chính chàng cũng không biết
rõ những gì đang tiềm ẩn ở đấy? Làm sao một người đàn ông có thể biết những gì
thương mến nhất, quí báu nhất đời mình, trong khi tất cả những gì mà hắn có hắn
đều cân nhắc, đắn đo, ngay cả
trong tình yêu cũng thế.

Chàng chậm rãi
nói:

- Trang đã đi tu
rồi!

Quí Lan tròn xoe
mắt:

- Đi tu? Ở mãi
trong chùa sao?

- Biết tìm nơi
đâu khác để cô ta yên sống được?

Mấy đứa nhỏ bắt
đầu lao nhao. Thằng con lớn hỏi:

- Cô Trang không
còn ở với chúng ta nữa sao má?

Quí Lan đáp:

- Nếu làm ni cô
thì cô ấy phải ở trong chùa.

Thằng em nó khóc
òa:

- Không, không.
Em thương cô Trang, em muốn gặp cô Trang.

Mẹ nó dỗ:

- Nín đi con!
Nín đi. Cô Trang sẽ trở lại đây thăm chúng ta khi nào cô ấy hết tu tập.

Đavít thinh
lặng. Chàng đang mân mê bàn tay tí xíu của thằng bé nhỏ nhất. Lòng tay đứa bé
ấm ấm trong tay chàng.

Quí an trầm ngâm
nghĩ ngợi. Nàng cũng cân nhắc, cũng đắn đo điều hơn lẽ thiệt. Trang bỏ đi, nàng
thấy thiếu thốn rất nhiều. Nhưng sau kỳ tu tập, khi nào cô ta muốn, cô có thể
trở về thăm. Tối lại, cô ra trở về chùa. Nhưng có lẽ cũng không nên để cô về
luôn và ở lại lâu.

Kể từ khi song
thân Đavít qua đời, sự hiện diện của Trang ít cần thiết hơn. Trong nhà đâu có
cần giữ gìn theo lề luật, theo truyền thống nữa mà cần đến cô ta. Quả thật cô
ta đi tu mà hay đấy! Đôi khi cô ta có vẻ như là một bà chủ nhà!

Một sự ghen
tuông ngấm ngầm lâu nay yên ngủ trong lòng Quí Lan vì nàng đang còn cần đến
Trang, bây giờ chợt trỗi dậy. Trang quá xinh đẹp! Trang có học thức và Đavít
thường thích bàn chuyện với cô ta.

Đột nhiên nàng
nói với chồng:

- Trang vào chùa
tu thế mà hay đấy. Cô ta không muốn lấy chồng, trong trường hợp này, người đàn
bà có thể làm gì khác nếu không đi tu? Biết bao lần em nói với cô ta rằng chúng
mình sẽ kiếm cho cô ấy một người chồng, nhưng cô ấy không chịu nghe. Đàn bà đâu
có trẻ đẹp mãi được. Thế nào cũng phải lấy chồng hoặc sớm hoặc muộn, nếu cô ấy
không chịu vào cung. Không thế, dĩ nhiên…

- Không thể
được. - Đavít đột ngột nói, hai mắt vẫn nhìn xuống.

Quí Lan lại cảm
thấy ghen hờn:

- Nếu cô Trang
yêu quý chúng ta như cô thường nói thì cô đã vào cung rồi. Thật không có gì
sung sướng, hân hạnh cho gia đình ta bằng có được một người tiến cung! Cô ta sẽ
có thể giúp đỡ anh và khi con cái chúng ta đã khôn lớn, chúng nó và cả em nữa,
sẽ vào cung thăm viếng; như vậy có phải là chúng ta được nhờ cậy biết bao!

Đavít không nói
gì. Chàng vẫn tiếp tục đùa giỡn với cái bàn tay bé nhỏ của đứa trẻ. Đột nhiên
chàng đứng dậy đặt đứa trẻ trở lại vào lòng mẹ nó.

Chàng nói:

- Vắng Trang,
trong nhà có vẻ khác lạ. Nhưng cô ấy đã biết chọn con đường phải. Anh ra thương
điếm một lát nhé!

Chàng khẽ vuốt
má vợ và bước đi. Tâm hồn chàng đã bình tĩnh. Một quãng đường đời đã chấm dứt.
Chàng cũng cảm thấy cuộc chiến đấu đã ngừng hẳn. Chàng đã làm chủ con tim chàng
cũng như đã làm chủ cửa nhà gia thế.

oOo

Khi thím Hoàng
đến kiếm Trang, vị ni cô giữ cửa chùa không cho thím vào trước khi có lệnh của
ni bà trụ trì. Dọc các hành lang, các ni cô và các chị tập tu thì thào bàn tán
về sự hiện diện của cô nữ tỳ xinh đẹp nhà Era trong chùa. Họ biết rõ lão chủ
nhân đã qui tiên trước đó ít lâu, vì tại Khai Phong không ai là không biết cái
đám tang to lớn và sang trọng ấy. Ni bà trụ trì biết những lời bàn tán đó,
nhưng chưa hỏi Trang. Phải để cho thời gian làm nhẹ bớt cơn đau buồn của nàng.

Theo lệnh của ni
bà, người ta đưa Trang đến ở trong một gian phòng lớn, yên tĩnh, cạnh mấy khóm
trúc. Các chị tập tu mang nước nóng đến cho nàng tắm rửa. Họ cũng mang đễn cho
nàng mấy cái áo màu lam bằng hàng mỏng. Trang tắm rửa xong, thay áo quần mới
màu lam. Các chị tập tu liền đi trình cho ni bà trụ trì biết. Ni bà dạy cất áo
quần cũ của nàng vào tủ rồi mang đến cho nàng những đĩa cơm chay nấu bằng rau
đậu và một ấm trà thật ngon.

Khi vị trụ trì
biết có một người đàn bà lớn tuổi đang đợi ở cổng chùa, bèn đích thân đến thông
báo cho Trang. Nàng đang ngồi bên cửa sổ, hai tay chắp trên gối. Trong bộ áo
quần màu lam, Trang có vẻ như xinh đẹp hơn lên, đến nỗi ni bà cảm thấy tim mình
thắt lại.

Ngày xưa, khi
chồng bà nhắm mắt lìa đời sau lễ thành hôn chưa đầy một tháng, bà đến tu tại
chùa này. Sau khi biết chắc mình không có mang thai, bà quyết hiến dâng cuộc
đời cho Trời, Phật… Bà có thể đọc được ý chí biểu lộ trên khuôn mặt một người
đàn bà khi người ấy quyết hiến thân sống cuộc đời cô độc.

Bà dịu dàng nói:

- Ngoài cổng
chùa có một bà già tên là Hoàng, muốn gặp con, con ạ. Ta có nên cho mời bà ấy
vào không?

Trang đứng dậy,
đôi mắt to đau buồn nhìn khuôn mặt khoan hòa hiền hậu của ni bà. Trang định lắc
đầu từ chối nhưng nàng cảm thấy không thể… Nàng bỗng quyết định nhanh chóng!
Nếu không lầm thì chắc Đavít đã sai thím Hoàng đến kiếm nàng.

Nàng nói:

- Con nghĩ, nên
để cho bà ấy vào thì hơn.

Thím Hoàng bước
vào và nhìn thấy Trang trong bộ áo quần lam, thím nghẹn ngào không nói được,
hai dòng lệ chảy dài xuống gò má nhăn nheo. Thím dang hai tay ra, và không cầm
lòng được, Trang lăn mình vào vòng tay thím. Hai người cùng khóc như mưa, trong
khi ni bà cúi đầu đứng đợi.

Thím Hoàng nín
khóc trước tiên.

Thím ngồi xuống
ghế. Thím nói:

- Chân tôi run
quá.

Trang vẫn đứng,
nước mắt chảy ròng ròng.

Thím Hoàng hỏi:

- Cậu ấy đã làm
gì chị?

Trang lắc đầu,
chùi mắt vào cánh tay áo.

- Không gì hết.
- Nàng nói rất nhỏ.

- Vậy, cậu ấy
không làm gì cả sao? - Thím Hoàng hỏi lại, mắt thím chăm chú nhìn Trang.

Trang nhìn xuống
nền nhà. Cũng với cái giọng nhỏ ấy, nàng nói:

- Tên quan hoạn
ấy còn cho người đến quấy rầy nữa.

- Trong lúc đó,
chị không phải vợ cũng không phải là nàng hầu…

- Tôi không có
ai bảo bọc cả.

Thím Hoàng thở
dài thườn thượt:

- Bây giờ nếu
chị về nhà thì có muộn lắm không?

- Tôi còn mong
đợi gì, ngoài sự đau khổ?

- Chớ gì chị
cũng làm như tôi, chịu lấy người đàn ông mà người ta chọn lựa cho mình.Tôi vẫn
tiếp tục sống chung với gia đình, hầu hạ ông chủ của tôi cho đến ngày ông xuống
suối vàng. Bây giờ đây lão chồng già của tôi lại là nguồn an ủi của tôi đấy.

Trang không có
thể nói rằng Đavít khác với ông Era, cũng như nàng khác thím Hoàng. Nàng mỉm
cười, nhưng hai mắt đầy lệ.

- Thím có nhớ
không, một hôm thím đã nói với tôi rằng đời buồn?

Trang nói những
lời này với một giọng hết sức dịu dàng, hết sức diệu vợi, đến nỗi thím Hoàng
không biết trả lời ra sao. Hai bàn tay kẹp giữa đầu gối, thím ngồi bất động,
nhìn sững Trang, thở dài thườn thượt. Rồi thím quay sang hỏi ni bà trụ trì:

- Ni bà có cạo
trọc đầu chị ấy không?

- Tôi tuân theo
luật lệ tu hành. - Trang nói ngay, không để bà kịp đáp.

Thím Hoàng đứng
dậy thở dài buồn bã:

- Nếu lòng trí
chị đã hướng về Trời thì tôi ở nán lại đấy có ích gì. Nhưng trước khi tôi về,
chị không muốn nhắn gì cậu chủ sao?

Ni bà nhìn Trang
như đọc rĩ cả tâm can nàng. Khuôn mặt mỹ miều của nàng ửng hồng. Đôi môi tươi
thắm đang run rẩy và lệ lại trào lên mí mắt.

Nàng cúi đầu khẽ
nói:

- Có lẽ tôi sẽ
không bao giờ gặp cậu ấy nữa!

Báo cáo nội dung xấu