Lời nguyền Lỗ Ban (Tập 1) - Chương 7 - Phần 4a

Chương 7.4 ĐI TRONG TUYẾT

Bên ngoài cửa vẫn còn hiểm nguy
rình rập. Là ai?

Bách tuế anh đều đã bị tiêu diệt,
gã hộ pháp cũng đã thiệt mạng, Dưỡng Quỷ Tỳ không hiểu tại sao đã mở đường sống
cho họ. Vậy thì chỉ còn lại một khả năng duy nhất, đó chính là bóng người màu
xám!

Lỗ Nhất Khí rút súng cầm trong
tay, chạy vụt lên phía trước. Cậu muốn nhanh chóng chiếm lĩnh được vị trí có
lợi nhất trước khi nguy hiểm và sát khí kịp bao trùm toàn bộ cánh cổng.

Lỗ Nhất Khí dừng lại trên bậc tam
cấp phía trước cổng chính, đứng từ trên cao nhìn xuống dưới, Quỷ Nhãn Tam và
lão mù ở ngay sát phía sau. Tuy Quỷ Nhãn Tam khắp người chìm trong những cơn
đau đớn kịch liệt, song vẫn gắng gượng giương Vũ Kim Cương đứng ở bên trái, che
chắn trước ngực Lỗ Nhất Khí. Lão mù cầm cây gậy thép bảo vệ phía bên phải, chĩa
đầu gậy nhọn hướng lên góc trời đông nam, những giọt máu lớn vẫn chảy theo cán
gậy nhỏ xuống tí tách.

Trời đã sáng bạch. Qua màn hoa
tuyết mù mịt kín trời, họ đều nhìn thấy trên khoảng không đầy tuyết phía trước
cổng đang đậu một cỗ xe ngựa có mái che. Một người đang đứng trước cỗ xe, mình
mặc áo bông dài màu xám, đầu đội mũ da che kín hai tai. Ông ta đứng quay lưng
vào cánh cổng, nhìn về phía ông chủ quán trà đang hối hả dựng lều, sắp xếp bàn
ghế.

Người áo xám nghe thấy tiếng động
từ cửa chính, vội vã quay đầu lại. Hóa ra chính là chú Tư của Lỗ Nhất Khí. Nhìn
thấy Lỗ Nhất Khí, ông vội vã chạy lên bậc thềm, song vừa bước lên bậc thứ nhất,
ông đã lập tức khựng lại. Bởi lẽ họng súng của Lỗ Nhất Khí đang chỉa thẳng vào
ông.

Ông chủ Trần Tứ lập tức dừng lại,
không dám động đậy một li. Ông quá hiểu tài thiện xạ siêu phàm của Lỗ Nhất Khí,
đừng nói là cự li gần như thế này, cho dù có xa trăm bước, vẫn có thể bách phát
bách trúng.

Nhưng vẫn còn một người nữa không
dám động cựa đó chính là ông chủ quán trà đang dọn hàng. Ông ta vừa dựng xong
mấy thanh chống, đang chuẩn bị tung tấm bạt lên, nhìn thấy cảnh tượng này, thì
sợ đến nỗi ôm nguyên đống vải bạt đứng như trời trồng trong tuyết mặc cho tuyết
rơi xuống đất đầy trán và mũi.

Họng súng di chuyển từ khuôn mặt
kinh hãi của chú Tư sang bên cạnh, dừng lại tại đầu vai của ông, hướng tới một
mục tiêu khác. Chính là ông chủ quán trà.

Lỗ Nhất Khí biết hai người ở bên
mình đã không gắng gượng thêm được nữa, nhất là Quỷ Nhãn Tam. Cây Vũ Kim Cương trong
tay hắn đã rung lên khe khẽ.

- Cái tai che bên dưới mũ lông
vẫn ổn chứ? Có cần ta tặng cho ông chiếc khuyên tai không?

Lỗ Nhất Khí cố gắng nói bằng một
giọng điệu ung dung nhất có thể. Cậu muốn để đối phương không chú ý đến trạng
thái của Quỷ Nhãn Tam.

Tuy nhiên, tia sáng sắc lạnh lóe
ra từ khóe mắt của ông chủ quán đã cho thấy, ông ta đã phát hiện ra tình trạng
suy kiệt của Quỷ Nhãn Tam.

- Ông đang bận gì thế? Thu dọn
quán xá hay là thu dọn tàn cục? Chúng ta đã phải bận rộn suốt cả đêm, giờ đây
người anh em của ta mót tiểu quá rồi. Trời thì lạnh cắt da cắt thịt, ta chỉ
mong mau về nhà uống bát sữa đậu nóng. Nếu không phải vậy, chúng ta cũng sẵn
sàng giúp ông thu dọn một tay!

Những lời nói của Lỗ Nhất Khí
khiến ông chủ quán cảm thấy hơi bực bội trong lòng. Ông ta còn nhìn thấy khóe
miệng khẽ nhếch lên của Lỗ Nhất Khí.

- Ta cũng lấy làm lạ là tại sao
ông lại tự tin đến thế, lần nào cũng phơi người trước nòng súng của ta. Song
lần này, ta vẫn cho ông một cơ hội. Ta sẽ đếm đến ba. Đếm đến một, ông chuẩn bị;
đếm đến hai, ông có thể chuyển động; đếm đến ba, ta bóp cò.

Tia sáng lạnh lẽo chiếu ra từ
khóe mắt ông chủ quán đã biến thành tia lửa. Ông ta nghiến chặt răng, dù gì ông
ta cũng là một cao thủ hiếm có trong giang hồ, vậy mà giờ đây lại bị một đứa
trẻ ranh vắt mũi chưa sạch đùa giỡn như một con khỉ diễn trò.

Song cao thủ suy cho cùng vẫn là
cao thủ, ông ta không dễ dàng bộc lộ sự giận dữ của mình, bởi lẽ đây là điều
tối kị trong thời điểm sắp nổ ra cuộc quyết đấu sinh tử. Ông ta cũng không lập
tức đưa ra quyết định tấn công hay bỏ chạy. Cao thủ sở dĩ trở thành cao thủ,
chính là vì họ không làm những việc chưa chắc chắn. Họ không dễ dàng đặt cược
tính mạng của mình.

Ông chủ quán trà đang ngấm ngầm
tính toán, tình thế hiện tại quả thật cực kì có lợi đối với Lỗ Nhất Khí, còn
thuận lợi hơn cả lúc ở cổng viện thứ hai. Trước hết, Lỗ Nhất Khí đang đứng từ
trên nhìn xuống, có Vũ Kim Cương che chắn nửa người, còn bản thân ông ta hoàn
toàn nằm trong tầm ngắm của cậu. Thứ nữa, người đánh xe kia là một trợ thủ mới
xuất hiện, bản lĩnh thế nào vẫn còn là một ẩn số. Cuối cùng, lại có thêm một
lão mù, một người mù đã dám cùng họ tới đây, lại có thể thoát chết trở ra, chắc
chắn không phải tầm thường. Tư thế cầm gậy của lão cũng đủ để chứng minh lão là
một cao thủ bất phàm.

- Bắt đầu được chưa? – Lỗ Nhất
Khí đã thay đổi ngữ điệu, giọng nói trở nên bình thản đến kì lạ.

Bàn tay đang ôm tấm bạt của ông
chủ quán giật mạnh một cái. Ông ta biết rõ, dựa vào uy lực của món đồ nằm trong
tay mình, cho dù là một chọi bốn, chỉ cần quăng nó ra, chí ít cũng lấy được ba
mạng người. Nhưng khi đó, liệu ông ta có còn toàn mạng hay không?

- Một!

Giọng nói vang lên như sét đánh
ngang tai, mang theo một khí thế xuyên địa phủ thấu trời xanh.

Thần kinh cột sống của ông chủ
quán kéo căng như một đường thẳng, cơ bắp ở vai và hai cánh tay nổi cuộn lên,
đầu ngón chân bên phải len lén thọc vào trong đống tuyết, ông ta muốn tìm một
điểm tựa vững chắc.

- Phù….

Lỗ Nhất Khí chỉ hà ra một hơi.
Buổi sớm tuyết rơi lạnh như cắt, cậu chỉ mặc độc một chiếc áo mỏng manh, nhưng
vẫn cảm thấy lớp áo lót bên trong ướt đẩm mồ hôi dính chặt vào da thịt.

Lỗ Nhất Khí còn chưa kịp mở miệng
chuẩn bị đếm đến “hai,” ông chủ quán đã đột ngột thả lỏng bàn tay đang ôm khư
khư đống vải bạt, cả thân người bay vụt lên cao, lộn ngược ra phía sau nhanh
như một tia chớp. Khi tiếng “hai” của Lỗ Nhất Khí biến thành một hơi thở hắt
ra, thì cao thủ áo xám đã chạy ra sát vạt cây to ở phía tây. Lúc này dù có nổ
súng, viên đạn cũng không thể đuổi kịp ông ta.

- Cậu cả, làm sao cậu biết được
hắn chính là nhân khảm? – Quỷ Nhãn Tam hỏi với vẻ vô cùng khâm phục.

- Hắn ta bày hàng quá sớm, trong
thời tiết như hôm nay lại càng không hợp lí. Gió tuyết mù mịt nhường kia, liệu
có bán nổi mấy chén trà? Còn chẳng đủ cả tiền củi lửa! Hơn nữa, hắn còn phạm
phải một sai lầm lớn, khi tôi bảo đứng im, tại sao hắn biết tôi đang nói hắn?
Nếu hắn đúng là người bán nước, nếu hắn ta chưa từng chạm trán với chúng ta,
liệu hắn có ngoan ngoãn đứng im như vậy không? Người bình thường chắc sẽ nghĩ
tôi là thằng điên! – Lỗ Nhất Khí vừa dìu Quỷ Nhãn Tam đi xuống bậc thềm vừa
giảng giải.

- Còn anh cả…

Chú Tư vừa thốt lên vài tiếng đã
ngậm miệng lại ngay, ông biết hỏi câu này là thừa thãi. Hơn nữa, bốn người vào
có đến ba người trở ra, điều đó hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của ông, thực sự đã
tốt hơn quá nhiều so với tưởng tượng.

Bước xuống bậc thềm, tới bên xe
ngựa, Quỷ Nhãn Tam đã không nhấc nổi chân nữa, được Lỗ Nhất Khí và chú Tư xốc
nách kéo đi. Hai bàn chân hắn kéo rê thành hai rãnh dài trên mặt tuyết.

Xốc được Quỷ Nhãn Tam lên xe, chú
Tư ngoảnh đầu lại, chợt phát hiện ra một thứ quái dị, ông bật kêu lên:

- Cái gì kia? Sâu à? Mưa tuyết
lớn thế này ở đâu ra mà nhiều sâu bọ thế?

Lỗ Nhất Khí cũng quay đầu lại
nhìn. Đúng vậy, từ bên dưới tấm bạt màu trắng mà ông chủ quán vừa ném xuống bò
ra một đàn sâu bọ đủ màu sặc sỡ.

Lão mù vội vã hỏi xem hình thù
của chúng ra sao, Lỗ Nhất Khí bèn miêu tả đại khái cho lão nghe.

Lão mù hít sâu một hơi khí lạnh,
điệu bộ kinh hãi khác thường:

- Tinh la kì bố! Là tinh la kì
bố! Loại ám khí này kết hợp trùng độc với ám khí, trong đó có bảy loại trùng
độc như tằm ăn xác, bò cạp đen, bọ hung có sừng, số lượng có tới một trăm mười
con; ngoài ra còn có các loại tật lê độc*, đinh tám cạnh, phi tiêu con quay,
phi tiêu cánh hoa, tổng cộng cũng tầm một trăm hai mươi cái. Vừa rồi may mà
nhân khảm đã rút lui, nếu không, trừ phi cậu cả đây kịp một súng kết liễu hắn
trước, nếu không, chí ít hắn cũng có thể dẫn theo bốn chúng ta cùng về chầu
Diêm Vương.

*
Là một loại ám khí làm bằng sắt, gồm rất nhiều gai nhọn, móc nhọn tỏa ra theo
nhiều hướng, có tẩm độc tố.

- Không, hắn sẽ tận diệt toàn bộ
chúng ta! – Lỗ Nhất Khí bình thản nói, lời lẽ tuy thản nhiên, nhưng trong lòng
vẫn chưa hết run sợ – Khi ra khỏi cổng thùy hoa, tôi đã hết đạn rồi. Mà cho dù
có đạn, cũng chưa chắc đã làm gì được hắn!

Cậu vừa dứt lời, đến lượt ba
người kia toát mồ hôi lạnh. Họ không khỏi băn khoăn, cậu trai trẻ đang ở trước
mặt họ rốt cục là thần tiên hay là một gã khùng.

Nói xong Lỗ Nhất Khí trèo lên xe
ngựa, cầm chiếc roi da lên. Lão mù nghe thấy tiếng Lỗ Nhất Khí lên xe, cũng bám
vào mui xe nhảy lên. Nhưng chú Tư không lên. Ông còn có vợ con, ông không thể
bước chân vào giang hồ. Lỗ Nhất Khí cũng không muốn để ông lên, lão mù vừa trèo
vào xe, cậu đã lập tức vung roi quất lên mình ngựa. Con ngựa lao vút đi như tên
bắn.

Lỗ Nhất Khí không biết đánh xe,
người biết đánh xe chỉ quất roi thành tiếng chứ không quất lên mình ngựa. Song
trong ba người, cậu bị thương nhẹ nhất, nên đành phải để một kẻ không biết gì
như cậu điều khiển xe ngựa. Trợ thủ của đối thủ có thể xuất hiện bất cứ lúc
nào, cậu phải rời khỏi nơi nguy hiểm này càng nhanh càng tốt.

Chú Tư chạy theo vài bước, sau đó
dừng lại hét lớn:

- Đi về phía tây, ra khỏi Môn Đầu
Câu.* Bảo trọng!

*
Môn Đầu Câu là một khu vực nằm ở phía tây Bắc Kinh ngày nay, khu vực này hầu
hết đều là đồi núi.

Vào hôm nhà tổ của Lỗ gia bị
thiêu hủy, trong “Bắc Bình thành kí”* có chép: “Ngôi nhà lớn phía đông Thiên
Đàn, không rõ chủ nhân là ai, trong một đêm có hai lần phát lửa, nhưng chưa
thành hỏa hoạn. Sau khi trời sáng, toàn bộ trạch viện lại cháy trụi thành đống
tro tàn. Rừng cây lớn xung quanh đều cháy đen, nước hồ khô kiệt.”

*
Là một bộ sử kí đồ sộ, ghi chép lại những sự việc quan trọng xảy ra trong dân
chúng thành Bắc Kinh. Đầu tiên do người phụ trách ghi chép chuyện dân sự thuộc
thuộc phủ Kinh Doãn biên soạn. Sau thời Dân quốc, do những người đức cao vọng
trọng được dân chúng tiến cử để biên soạn.

Chiếc xe ngựa lao đi trong mưa
tuyết mịt mù. Nhìn vào những tấm bia đá dựng ở hai bên đường, có thể biết đây
là con đường dẫn tới Thương Châu, Hà Bắc.

- Chẳng bao xa nữa là tới Bá Châu
rồi! – Lão mù quay đầu lại nói.

Lỗ Nhất Khí không đi về phía tây.
Cậu không biết vì sao chú Tư lại muốn họ đi về phía tây, song cậu biết cần phải
thực hiện lời bác mình đã hứa, tới Thương Châu tìm Vĩ Kinh Đạo khêu trứng tò vò
cho Quỷ Nhãn Tam. Mặt khác, cậu vẫn ghi nhớ lời trăn trối của Lỗ Thịnh Hiếu: đi
về phía nam gặp cha, không được tin bất kì ai, trừ khi người đó đã hi sinh tính
mạng vì mình. Bác cậu đã chết rồi, bởi vậy cậu cảm thấy nên tin bác hơn là tin
chú Tư.

Lúc này đã đổi sang lão mù đánh
xe. Cách đánh xe của lão rất đặc biệt. Lão ngồi xổm trước mui xe, không dùng
tới roi da, mà dùng cây gậy thép gõ vào mông ngựa và càng xe để điều khiển
phương hướng. Kĩ thuật đánh xe của lão, Lỗ Nhất Khí không thể bì kịp, dù có là
người đánh xe lão luyện cũng chưa chắc đã điều khiển hay bằng lão.

Lỗ Nhất Khí ngồi ở đuôi xe, còn
Quỷ Nhãn Tam đang ngủ mê mệt trong mui xe. Chú Tư không chỉ chuẩn bị đầy đủ đồ
ăn thức uống cho họ, mà còn để sẵn mấy bộ quần áo và thuốc trị thương trong xe.
Ba người thay quần áo, ăn uống no nê, song không dùng tới thuốc, bởi thuốc của
lão mù và Quỷ Nhãn Tam tốt hơn gấp bội.

Lão mù không ngủ được. Xe ngựa
chòng chành rất dữ, toàn thân lão đầy vết dao cứa, khẽ chạm một cái đã khiến
miệng vết thương vỡ ra, đau thấu xương tủy. Bởi vậy lão quyết định để Lỗ Nhất
Khí nghỉ ngơi, còn mình ra đánh xe. Ngồi trên khung xe, vết thương sẽ không bị
thứ gì va đập vào, chỉ có điều gió tuyết quá mạnh, tuyết đập rào rào vào mặt
mũi rất khó chịu. Lão đành phải kéo tấm bạt mui xe trùm lên đầu, che kín khuôn
mặt. Dù sao lão cũng không nhìn thấy gì, che kín mặt cũng không ảnh hưởng.

Lỗ Nhất Khí cũng không ngủ được.
Chiếc xe lắc lư rất mạnh, từ xa xăm không ngừng vọng đến tiếng gió thổi ù ù.
Cậu ngồi ở đuôi xe, nhìn hoa tuyết vần vũ kín trời, trầm tư suy nghĩ hồi lâu,
sau đó lôi “Cơ xảo tập” từ trong túi áo trong ra. Cậu trải tấm lụa ra trước
mặt, trong đó có rất nhiều câu cậu không thể lí giải nổi, đành phải tìm đọc
những câu có thể hiểu được. Cho dù như vậy, những điều thần kì và huyền diệu
thoáng chốc đã cuốn cậu vào trong đó, khiến cậu quên bẵng mọi thứ xung quanh.

Con mắt duy nhất của Quỷ Nhãn Tam
đang khép hờ, không thể biết được hắn đang ngủ hay đang nhìn chăm chú vào thứ
gì. Lão mù hơi nghiêng đầu sang một bên, tấm bạt che đầu vén lên một nữa, dường
như lão đang nghe ngóng.

Tiếng vó ngựa gõ trên mặt đường
lớn bằng đất đá khác hẳn với tiếng vó ngựa đạp trên mặt bùn cỏ ở hai bên đường.
Lão mù lắng nghe tiếng vó ngựa để điều khiển ngựa chạy đúng theo đường lớn.
Nhưng lúc này, lão đột nhiên nghe thấy những âm thanh lạ, giống như tiếng gào
khóc, thảm thiết âm u. Trong ngày gió to tuyết lớn như thế này, nghe thấy tiếng
gió cũng là chuyện bình thường, song bất thường ở chỗ tiếng gió đó giống như
bão cát thình lình trên sa mạc, ập tới một cách đột ngột và cuồng bạo.

Trong tiếng gió gầm thét điên
cuồng, bất ngờ vọng lại những tiếng kêu chói tai. Lão mù và Quỷ Nhãn Tam đều
nghe rất rõ, đó là tiếng kêu của chim ưng. Quỷ Nhãn Tam ngồi bật dậy như đang
mộng du, tay nắm chặt Vũ Kim Cương.

Trong cơn gió tuyết mịt mù trời
đất, có chim ưng đang bay lượn, đang kêu rú từng hồi dài. Tiếng gió rít điên
cuồng, tiếng ưng kêu rền rĩ, càng khiến cho trận gió tuyết hôm nay thêm giá
buốt và quái đản.

Chỉ có Lỗ Nhất Khí vẫn đang chìm
đắm trong sự thần kì và huyền diệu của “Cơ xảo tập.” Từ nãy tới giờ cậu không
hề ngẩng đầu lấy một lần, từ đôi mắt chăm chú bừng lên những tia sáng kì lạ,
những tia sáng này nối liền với “Cơ xảo tập” trên tay cậu, dung hòa thành một
thể.

Tiếng gió rít và tiếng chim ưng
kêu rền đang vọng lại từ phía sau họ. Có thể nghe thấy âm thanh đang nhanh
chóng tiến lại gần.

- Cậu cả? – Lão mù gọi như muốn
hỏi.

Nhưng Lỗ Nhất Khí vẫn không có
phản ứng gì.

- Cứ tránh đi trước đã! – Quỷ
Nhãn Tam lên tiếng, như thể trả lời thay cho Lỗ Nhất Khí.

Lão mù giơ cao chiếc gậy, rồi đập
mạnh xuống càng xe, một tiếng “cách” vang lên, còn vang hơn cả tiếng quất roi
da của thợ đánh xe, nghe giòn giã như tiếng súng nổ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.