Lời nguyền Lỗ Ban (Tập 1) - Chương 2 - Phần 3
Chương 2.3 THUYỀN ĐỖ CỬA
Mới hơn một phút trôi qua mà bốn
người bọn đều cảm thấy lâu như hàng thế kỉ.
Một tràng những tiếng rung bỗng
bật lên rào rào như mưa lớn.
- Tổng huyền* động rồi, tan rã
hết rồi! – Lão mù lẩm bẩm.
*Tổng
huyền, tức phần dây lò xo khống chế rất nhiều tầng nút lẫy, cũng là bộ phận
trung tâm khống chế toàn bộ khảm diện.
Sau mưa lớn là cuồng phong, những
tiếng rú rít bắt đầu dậy lên từng đợt.
- Ám thanh tử*, hắc cống tử** đều
nhả cả rồi! – Lão lại lẩm bẩm.
*
Ám khí kích cỡ nhỏ như phi tiêu, phi đao, tật lê, đinh, kim…
**
Ám khí kích cỡ lớn như giáo mác, phi thương, đá tảng, lao, côn gậy…
Kì thực, nếu lão không nói, Lỗ
Nhất Khí cũng đã nhìn thấy rõ. Từ dưới mái che của hai bức chiếu bích phóng ra
hàng loạt những ám khí như tên, phi tiêu, giáo mác, còn kèm thêm hai hàng hỏa tiễn,
vài chục ngọn lửa chiếu sáng rực khoảng đất trống trải phía trước cổng chính.
Hướng bắn của tên, phi tiêu, giáo mác rất loạn xạ, không theo một quy luật nào,
chỉ lác đác vài cái lao về phía Lỗ Thịnh Hiếu và Quỷ Nhãn Tam, song đều bị Vũ
Kim Cương cản lại.
Sau cuồng phong, tiếp tục đến sấm
sét nổi lên, vọng đến một tràng những tiếng nổ đùng đoàng vang dội, Lỗ Nhất Khí
nhìn thấy toàn bộ phần mái của hai bức chiếu bích kì dị đang đổ sập xuống.
Lão mù kêu lên:
- Thế nào rồi? Thế nào rồi? Cửa
mở rồi phải không?
Lỗ Nhất Khí cười thầm nghĩ bụng:
“Thì ra cũng có những lúc chú không biết được,” sau đó điềm đạm nói:
- Mái che của chiếu bích sập hết
rồi!
- Phần dầm đua ra của mái che dài
hơn và thẳng hơn so với mái hiên thông thường đúng không?
- Đúng vậy, cháu đã nói mà, phần
mái che của chiếu bích trông rất bất thường, đây chính là chỗ bất thường nhất.
- Đây là kiểu mái kéo cung, nếu
không phá được tổng huyền, cho dù đứng ở góc độ nào trong phạm vi của nó, đều
sẽ bị vật nhọn bắn trúng. Cách thiết kế đến bác của cậu cũng không nhìn ra
được, thực là cao minh, thực là cao minh!
Nói xong, lão mù bất giác đưa tay
phải ra túm chặt lấy ống tay áo của Lỗ Nhất Khí, như thể một người rơi xuống
nước túm được con thuyền cứu mạng.
Lỗ Nhất Khí không dám cười nữa.
Lời nói của lão mù đã cho cậu biết, đối thủ của họ quả thực vô cùng lợi hại.
Động tác của lão mù cũng vô tình khiến cậu ý thức được về trọng trách lớn lao
của mình. Trong cậu bắt đầu xuất hiện cảm giác về một mối đe dọa rình rập và
cậu cũng ý thức được rằng, mối đe dọa chỉ vừa mới bắt đầu.
Lỗ Thịnh Hiếu đã rút cây đục ra,
đi về phía cánh nhạn mé phía tây của chiếu bích ma. Trông bộ dạng của ông cũng
đoán được, ông đang chuẩn bị phóng cây đục tiếp tục phá tường, bởi lẽ cánh cổng
vẫn chưa được mở.
Tuy nhiên, khi đã đứng trước phần
tường cánh nhạn ông vẫn chưa hành động ngay, mà ngẩng đầu nhìn về phía cánh
cổng, rồi lại ngoảnh sang nhìn Lỗ Nhất Khí, trong mắt ánh lên vẻ quyết đoán và
kiên nghị của một tráng sĩ sẵn sàng xả thân vì nghĩa. Song Lỗ Nhất Khí không
nói gì, đúng ra là cậu không biết nên nói gì.
Chính trong khoảnh khắc hai bác
cháu nhìn nhau im lặng, thì lão mù dường như chợt ý thức được điều gì, vội vã
kêu lên:
- Này anh cả, vẫn cứ phá đi là
hơn, hôm nay có phải là thi đấu tài năng đâu!
Lão mù đã đoán đúng, Lỗ Thịnh
Hiếu đang tính đến việc không phá tổng huyền mà trực tiếp giải nút thắt đuôi
chó hai dơi, vớt vát lại chút thể diện vừa mới đánh mất trước mặt cháu trai.
Quỷ Nhãn Tam cũng nhanh chóng
hiểu ý, bèn nói:
- Hay để tôi?
Lỗ Thịnh Hiếu không đáp, thu ánh
mắt lại, bất thình lình giẫm mạnh chân phải. Viên gạch ở rìa mái đang nằm ngang
bỗng chốc dựng đứng, tiếp đến, vọng lại một tràng những tiếng cót két khe khẽ.
Bốn người lập tức quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. Nhờ chút ánh sáng còn
sót lại từ những chiếc hỏa tiễn sắp tắt lửa trên mặt đất, họ đã nhìn thấy một
cảnh tượng quái lạ xuất hiện trên bức tường phía tây: bức hình điêu khắc trên
gạch đang chuyển động, thiên quan từ từ di chuyển về phía tây, còn mặt trời di
chuyển về phía đông. Khi chuỗi âm thanh chấm dứt, bức hình lại đứng im. Tiếp đó
vang lên những tiếng nổ đanh như pháo phía trên cánh cổng, trên vòm cổng từ từ
hạ xuống hai sợi dây thừng, một trái một phải, buộc lấy hai đầu của một khối đá
xanh rộng chừng hai mặt ghế. Tiếng nổ như pháo khi nãy có lẽ là tiếng vỡ của
các ống trúc nhốt rắn hoàng vĩ. Còn khối đá xanh này được giấu trên phần mái
của cổng nếu có người công phá nút thắt đuôi chó hai dơi, nó sẽ không từ từ thả
xuống như vừa nãy, mà sẽ giáng thẳng cánh từ trên xuống.
Một lát sau, Lỗ Thịnh Hiếu mới
lẩm bẩm:
- Chắc là được rồi!
Nói đoạn rảo bước tới phía trước
bức hình điêu khắc, đưa tay nắm lấy cánh tay đang chỉ vào mặt trời của thiên
quan, bẻ mạnh một cái. Hai tiếng “rắc rắc” vang lên, bàn tay thiên quan đã
chuyển hướng, chỉ về phía mặt trời ở đằng đông.
Lúc này, cơ quát* đã đến đúng vị
trí, cánh cổng cọt kẹt lên một hồi, rồi từ từ mở ra.
* Cơ
quát tức là toàn bộ những thiết bị dùng để dự trữ năng lượng và giải phóng năng
lượng cho cơ quan.
Lỗ Thịnh Hiếu cười lớn, tiếng
cười át cả tiếng cọt kẹt của cánh cổng. Trong thoáng chốc, Lỗ Nhất Khí thấy đôi
mắt ông bừng sáng rạng ngời, hào khí muôn trượng.
Tiếng cười ngưng bặt, từ khuôn
miệng hơi khuất dưới vệt râu bạc trắng, vang lên một giọng nói sang sảng:
- Vặn nghiêng Bát quái, Chấn Tốn
đổi Càn Khôn, dùng dây bắn hoàng vĩ, dùng thừng giật đá xanh. Độc địa, độc địa
thay! May mà đám người chúng ta vẫn chưa ai bỏ mạng!
Những lời hào sảng của ông như xé
toang màn đêm dày đặc bên trong cánh cổng. Lỗ Nhất Khí hơi chau mày lại, cậu
cảm thấy trong giọng nói hùng hồn của bác dường như có thoáng chút thiếu tự
tin.
Dư âm câu nói còn chưa dứt, bên
trong cổng bỗng bùng lên hai đốm sáng cỡ bằng quả trứng vịt, đối xứng nhau ở
hai bên trái phải, sắc lam pha lục. Đốm sáng không mảy may lay động cho dù gió
Bắc vẫn đang thổi liên hồi.
Lỗ Nhất Khí vốn ngỡ rằng đó là
đèn điện, song cậu lập tức nghĩ ra, tuy hiện nay cũng có một số rất ít nhà đã
sử dụng đèn điện, nhưng ở một nơi như thế này, điều đó chắc chắn là không thể.
Sở điện lực chưa thể kéo dây điện tới khu vực hoang vu chỉ duy nhất một ngôi
nhà trơ trọi như thế này. Vậy phải chăng chúng cũng là một loại đá phát sáng
giống như viên đá cậu đang cầm trong tay? Cũng không thể, ánh sáng của đá không
sáng đến mức như vậy.
Bốn người tụ lại với nhau, cùng
tiến lại phía cánh cổng. Bởi vì họ biết, bên ngoài cánh cổng đã không còn nguy
hiểm, nhưng ở bên trong cổng là cạm bẫy trùng trùng. Sau khi đi vòng qua khối
đá xanh treo lơ lửng dưới vòm cổng họ cùng dừng bước, đứng lại trước bậu cửa.
Giờ đây khi đã đến sát gần, Lỗ
Nhất Khí đã nhìn thấy rõ hai đốm sáng bên trong cổng quả thực là hai ngọn đèn,
là hai đĩa đèn dầu treo phía trên cây xà dưới vòm cổng. Nhưng kì lạ là ở chỗ,
ngọn lửa trên hai đĩa đèn không khác gì ngọc thạch lưu li, gió thổi cũng không
lay động, không biết là được đốt bằng loại dầu gì.
Nhìn sang hai bên, không thấy có
phòng bên cổng, một trạch viện quy mô lớn như vậy lại không có phòng bên cổng,
mà chỉ có tường đặc. Lại nhìn vào phía trong, đường cổng sâu hun hút, có lẽ
phải dài gấp ba, bốn lần chiều sâu của cổng Thanh Long trong tứ hợp viện thông
thường. Phía cuối của đường cổng dường như là một bức tường chắn. Lẽ nào bên
trong cổng không có đường thông? Hay là đường đi trước đây đã bị lấp kín? Hay
là đang ngầm tuyên bố với những kẻ xâm nhập rằng, có vào rồi bất quá cũng chỉ
đi được vài bước mà thôi, hãy mau mau trở ra là hơn!
Bấy giờ, viên đá phát sáng trong
tay Lỗ Nhất Khí đã trở nên dư thừa, cậu đưa trả lại cho bác, song ông lắc đầu
mà nói:
- Con hãy giữ lấy, về sau có lẽ sẽ
cần dùng tới.
Lỗ Nhất Khí nghe vậy, bèn tiện
tay cất nó vào trong túi vải thô.
Lão mù nghe Lỗ Thịnh Hiếu nói
vậy, bèn hỏi:
- Sao thế anh cả? Có đèn à?
Lỗ Thịnh Hiếu bèn đáp:
- Đúng vậy, nhưng không biết
chúng có ổn hay không!
Quả thực, Lỗ Thịnh Hiếu vẫn cảm
thấy bất an. Trong trạch viện này, bất cứ vật gì đều có khả năng là một cái
nút* trí mạng, huống hồ ngọn đèn này thực sự rất quái dị.
*
Nguyên văn là khấu hay khấu tử, nghĩa là nút, nút thắt, tức là một hoặc một
nhóm cơ quan được bố trí trong khảm diện, dùng để ngăn chặn hoặc giết chết
những ai lọt vào trong khảm diện.
Lão mù lại hỏi:
- Anh cả, vậy giờ có vào không?
- Vào!
Đã tới nước này, đây là sự lựa
chọn duy nhất.
Vừa nghe thấy lời đáp dứt khoát
của Lỗ Thịnh Hiếu, Quỷ Nhãn Tam thoắt cái đã nhảy vào trong cổng, Vũ Kim Cương
trong tay hắn nhanh chóng bật ra, che chắn toàn bộ cơ thể. Lỗ Thịnh Hiếu cười
ha hả, nói:
- Này cháu, vội gì thế, đợi chúng
ta cùng vào chứ!
Nói đoạn, nhấc chiếc hòm gỗ che
trước ngực, sải bước vào trong. Nhưng khi ông còn chưa kịp bước qua bậu cửa,
lão mù đã nhanh chân vào trước, rồi rảo thêm hai bước ngắn nữa, tới sát sau
lưng Quỷ Nhãn Tam, vịn một tay lên vai hắn, tay còn lại cầm chiếc gậy chọc loạn
xạ lên hai vách tường hai bên.
Lão mù đang chọc bừa chăng?
Không, cả ba người gồm cả Lỗ Nhất Khí đều đã nhận ra, vị trí lão chọc gậy vào
chính là phương vị thất tinh chính phản. Nó có tác gì? Ngoài Lỗ Nhất Khí ra,
hai người còn lại đều biết, lão mù đang thăm dò cạm bẫy Đối hợp Thất tinh
kháo*. Nếu ở đây quả thực có bố trí Đối hợp Thất tinh kháo khi giẫm phải vị trí
chính Thất tinh hay phản Thất tinh, cơ quát đều khởi động, vách tường hai bên
sẽ khép lại hoặc sập vào nhau, để giam giữ hoặc kẹp chết người sa chân vào đó.
Thủ pháp của lão mù rất chuẩn xác, đứng tại vị trí ba sao rưỡi để điểm chính
phản Thất tinh, nếu như có bố trí loại cơ quan này, cho dù không thể hóa giải,
cũng có thể biết được sự tồn tại của nó. Nhưng lão đã thất vọng, vì ở đây không
bố trí loại cạm bẫy này, lão bất giác đứng trầm ngâm. Bước vào sau lão mù nửa
bước, Lỗ Thịnh Hiếu nhìn vào quỹ đạo điểm đầu gậy của lão mù, cũng nhận ra rằng
ở đây không hề có cơ quan Thất tinh kháo, ông khẽ chau mày.
*
Có nghĩa là Thất tinh khép lại, tức là hai bức tường hai bên có thể chuyển động
khép lại với nhau, để giam giữ hoặc kẹp chết người sa vào khảm diện. Hai bức
tường không phải xây bằng gạch thông thường, mà được đúc bằng đồng sắt, bên
ngoài ngụy trang bằng đất bùn, gạch đá, giết người dễ dàng giống như dùng hai
tay đập muỗi. Nó dùng vị trí Thất tinh trên mặt đất làm điểm khởi động, còn vị
trí Thất tinh tương ứng trên vách tường là điểm hóa giải, chặn dừng.
Bớt đi một cạm bẫy chẳng phải là
chuyện đáng mừng hay sao? Đương nhiên là không! Đây là điều mà các Khảm tứ gia*
đều hiểu rõ, nếu như đối thủ bỏ qua một cách bài trí thường gặp, cũng đồng
nghĩa với việc sẽ có một thủ đoạn ghê gớm hơn, tàn độc hơn đang đợi ở phía
trước. Như vậy, còn ai dám vui mừng được nữa?
*
Chỉ những môn phái chuyên bố trí Kì môn Độn giáp, cơ quan cạm bẫy.
Lỗ Nhất Khí đương nhiên là không
hiểu được điều này. Cậu vẫn đứng bất động ở bên ngoài bậu cửa, không phải là
không muốn, mà là không dám động cựa. Cậu cảm giác như có một cặp mắt đang nhìn
mình chằm chằm. Một luồng khí lạnh từ vị trí xương cụt bò dần lên phía trên,
nhích từng chút từng chút một, tựa như một con rắn lạnh buốt, cứng đờ, đã bò
lên đến tận gáy. Cậu bất ngờ xoay người lại, rút súng nhắm về phía phát ra ánh
nhìn đó, nhưng cậu phát hiện ở đó không hề có gì.
Hành động thình lình của cậu
khiến cho ba người đang đứng phía trước thoáng ngạc nhiên. Lỗ Thịnh Hiếu vội
hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Không có gì đâu, chắc là tại
con căng thẳng quá! – Lỗ Nhất Khí đáp.
Lỗ Thịnh Hiếu và Quỷ Nhãn Tam đi
đầu tiên, hai người lại bước thêm hai bước vào bên trong. Lão mù tay vẫn bám
trên vai của Quỷ Nhãn Tam, đi sát sau lưng hắn. Lỗ Nhất Khí đi sau cùng, không
phải là cậu sợ, cũng không phải cậu nhát gan, mà là vì ba người ở phía trước đã
xếp thành một hình tam giác ngược chắn hết đường, khiến cậu không có lí do và
cũng không cần thiết phải đi chen vào giữa họ.
Khi họ tiến thêm một bước nữa,
thì trên đầu bỗng nghe “phụt” một tiếng, trong nháy mắt lại thêm hai đĩa đèn
dầu nữa bật sáng, giống y hệt cặp đèn dầu ở cổng. Chúng vụt sáng một cách quá
đột ngột, khiến hai người đi đầu giật bắn mình. Toàn thân Quỷ Nhãn Tam rùng mạnh
một cái, khiến lão mù ở phía sau cũng lập cập theo.
Bất động một lát, không có chuyện
gì xảy ra, nên bốn người lại tiếp tục bước về phía trước. Khi bước được thêm
năm, sáu bước, lại thêm một cặp đèn dầu nữa bừng sáng trên xà nhà. Lần này Lỗ
Thịnh Hiếu, Quỷ Nhãn Tam và lão mù không còn giật mình nữa, dường như họ đã
đoán được rằng chuyện đó sẽ xảy ra, bởi vậy họ gần như không có phản ứng. Nhưng
vào lúc đèn sáng lên Lỗ Thịnh Hiếu và Quỷ Nhãn Tam rảo một bước dài về phía
trước, bước chân này rõ ràng có phần gấp gáp hơn những nhịp bước trước đó…
Lỗ Nhất Khí chỉ muốn cười, nét
cười đã rạng ngời trên gương mặt cậu. Cậu đã nhìn thấy một thứ ở phía trước.
Thứ đó, tựa như duyên phận trong kiếp trước, tựa như định mệnh trong kiếp này,
tựa như thứ mà cậu vẫn không ngừng tìm kiếm trong mơ.
Thứ đó, chính là một con thuyền!
Một con thuyền gỗ với cột buồm cao vút và cánh buồm căng lộng gió.
Nét mặt cậu càng bừng lên rạng
rỡ. Dường như cậu đã tìm thấy chốn êm đềm nhất trong cuộc đời mình. Cậu thấy
dường như mình đang áo chùng đai lỏng, khoác giỏ ôm bầu, thung dung đẩy mái
chèo trong gió nhẹ mưa bay. Cậu muốn lao về phía trước, giao sinh mệnh mình cho
con thuyền nhẹ sắp rời bờ, băng băng rẽ sóng chốn mây ngàn, du ngoạn tới thiên
khê.
Cậu đã đứng trên mũi thuyền, cậu
đã sắp tháo được dây neo, cậu đã hào hứng dâng tràn, chống sào đẩy lái.
Chính trong thời khắc đó, thời
khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời cậu, một dải màu đỏ chói bỗng phủ nhòa đôi
mắt, khiến cậu phải chớp vội vàng lại rồi lại mở mắt ra. Và cậu nhìn thấy một
thứ màu đỏ sẫm đang nhỏ máu lay động giữa hai con mắt, lướt qua trên ấn đường.
Thứ gì vậy?
Một chiếc lưỡi! Là một chiếc lưỡi
ròng ròng những máu!

