Án mạng đêm động phòng - Chương 04 - 05

Chương 04

Gã Tiêu Ngân Đông đúng là một kẻ chẳng ra gì. Tiểu
Chúc thầm nghĩ, mà ở bên kia, Thư Đông Thế cũng sa sầm nét mặt nhưng hắn ngừng một
chút vẫn nghiêm túc nói: “Những lời ta nói ra đều là thật lòng, không hề có ý châm
biếm...”

Tiêu Minh Duệ hừ lạnh: “Ta không quan tâm! Còn không
mau dọn dẹp rồi thay y phục bình thường đi, còn về phần cô...”

Ông ta liếc nhìn qua Tiểu Chúc: “Lát nữa cô tới chỗ
quản gia lĩnh ít tiền, chuyện tối hôm qua coi như chưa từng xảy ra.”

Tiểu Chúc: “...!”

Thư Đông Thế nói ngay: “Không được!”

“Vì sao lại không được?” Tiêu Minh Duệ nổi giận đùng
đùng. “Ngươi còn dám nói 'không được à'?” Thư Đông Thế nói năng vụng về, mấy lần
định mở miệng phản đối nhưng lại không biết phải diễn đạt như thế nào. Tiểu Chúc
liếc mắt thấy vậy, vội bổ nhào về phía Tiêu Minh Duệ, quỳ xuống kêu gào thảm thiết:
“Tiêu đại nhân, dù con và Ngân Đông chưa bái đường thành thân nhưng cũng đã động
phòng, dù chưa được Tiêu gia thừa nhận nhưng đã nên nghĩa phu thê! Con...”

Nàng liếc mắt về phía Thư Đông Thế, nháy mắt một cái
để hắn biết đường nói tiếp. Thư Đông Thế hiểu ý, nghiêm nghị nói: “Ta sẽ không phụ
Lâm cô nương... Tiểu Chúc.”

Vẻ mặt Tiểu Chúc nháy mắt một cái đã thay đổi thành
vẻ cảm động sâu sắc, sau đó nhìn về phía Tiêu Minh Duệ.

Thư Đông Thế thầm nghĩ: sắc mặt vị Lâm cô nương này
thay đổi cũng quá nhanh.

Mà Tiêu phu nhân vẫn dựa thành giường nãy giờ nay đã
bình tĩnh lại, bà giận dữ quát: “Ngân Đông, con đừng để hồ ly tinh này mê hoặc!
Cô ta muốn một bước leo lên cao!”

Thư Đông Thế: “Tiểu Chúc không phải người như vậy!”

Lời này của hắn rất thật lòng, hắn hiểu Tiểu Chúc bị
ép buộc phải làm vậy, nàng không phải hạng người thấy người sang bắt quàng làm họ.
Tiểu Chúc cũng phối hợp nói: “Tiêu phu nhân, dân nữ biết người coi thường dân nữ
chỉ là dân thường, nhưng dân nữ đã quen Ngân Đông một thời gian, chàng, chàng cũng
không nói cho dân nữ biết chàng là Tiêu nhị thiếu gia... Dân nữ vốn tưởng rằng,
dân nữ chỉ quen biết một người bình thường...”

Lâm Tiểu Chúc diễn rất nhập tâm, ánh mắt mơ màng giống
như đang thật sự nhớ lại chuyện đã qua.

Tiêu phu nhân nhìn nàng chằm chằm, sau đó chậm rãi
gọi: “A Vũ.”

Một người hầu cao lớn dạ một tiếng bước vào. Tiểu Chúc
trông thấy hắn, thầm cảm thấy ko ổn.

Tiêu phu nhân nói: “Lần đầu tiên Ngân Đông và Lâm cô
nương gặp nhau đã xảy ra chuyện gì?”

“Lúc ấy thiếu gia trông thấy Lâm cô nương vừa mắt,
đầu tiên là nói thân phận của bản thân muốn Lâm cô nương ngoan ngoãn theo người,
nhưng Lâm cô nương lại không chịu, thiếu gia ngang ngược cưỡng ép, không ngờ Lâm
cô nương lại liều chết không theo.” A Vũ thành thật trả lời.

Tiêu phu nhân: “...”

Lâm Tiểu Chúc: “...”

Tiêu phu nhân giận dữ vỗ đầu A Vũ: “Hừ, cái gì mà ngang
ngược cưỡng ép, chẳng qua Ngân Đông nhất thời bị mê hoặc mà thôi!”

Lâm Tiểu Chúc nghĩ thầm, lại nữa rồi!

Rồi Tiêu phu nhân nhìn nàng, thản nhiên nói: “Lâm cô
nương, cô vừa nói gì nhỉ? Cô không biết nó là ai ư? Ngay từ đầu nó đã nói thân phận
của mình rồi!”

Tiểu Chúc hít sâu một hơi: “Đã có rất nhiều chuyện
xảy ra, ngày hôm qua coi như trôi vào dĩ vãng. Những chuyện trước kia không còn
quan trọng nữa. Quan trọng là... Hiện tại!”

Tiêu phu nhân lạnh lùng cười: “Nhà ta làm sao chứa
chấp một kẻ không rõ lai lịch, toàn nói những lời dối trá, ý đồ bất minh như cô?
Ngân Đông nhà ta mềm lòng nhưng ta thì không, ta chỉ cần nhìn mặt cô đã biết cô
là hạng người chuyên dụ dỗ người khác, đã cảm thấy cô...”

“A Thấm.” Thấy Tiêu phu nhân càng nói càng khó nghe,
Tiêu Minh Duệ nhíu mày, ý bảo bà không cần nói tiếp. Tiêu phu nhân họ Trịnh, tên
chỉ có một chữ “Thấm.” Mặc dù Trịnh Thấm và Tiêu Minh Duệ thành thân nhiều năm nhưng
vẫn rất tình cảm, ông luôn gọi bà là “A Thấm”.

Dù sao Tiêu phu nhân cũng rất sợ chồng mình, nên chỉ
bĩu môi không nói thêm gì nhưng ánh mắt lại không hề che giấu sự chán ghét người
con gái trước mặt. Thư Đông Thế nhíu mày không hài lòng, sau đó áy náy nhìn qua
Tiểu Chúc, lại thấy Tiểu Chúc bỗng nhiên quay đầu về phía mình, nàng mấp máy môi
nói với hắn: “Xin lỗi nhé.”

Không đợi Thư Đông Thế suy nghĩ xem “xin lỗi nhé” có
ý nghĩa là gì, Tiểu Chúc đã đứng bật dậy, hai tay chống nạnh, thân thể nhỏ bé ngang
ngược đứng đó: “Ta thiếu suy nghĩ mới tán dóc vài câu, sao Tiêu phu nhân đã phải
bực tức quá độ như thế? Bà tưởng rằng con gái trong thiên hạ ai cũng muốn bước chân
vào cửa nhà các người chắc? Hừ, Tiêu Ngân Đông nhà bà chỉ là đồ khốn, bên
ngoài dát vàng mà bên trong thối rữa, cũng chẳng ngại nói cho bà biết, bà nói đúng
rồi đấy, miệng ta toàn nói những lời dối trá, vừa rồi ta nói cái gì mà tâm đầu ý
hợp, tất cả đều là giả... Ta đâu có thừa hơi đi để mắt tới Tiêu Ngân Đông nhà bà,
chỉ là một cái thùng rỗng kêu to cơ chứ?”

Tiêu phu nhân không
hiểu vì sao lại đột nhiên bị bật lại, chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, tức đến mức
không thở nổi. Mà Thư Đông Thế ở trong thân thể Tiêu Ngân Đông, coi như cũng bị
Tiểu Chúc mắng cho một trận nhưng hắn cũng không cảm thấy tức giận, chỉ cảm thấy
dở khóc dở cười mà thôi.

Tiểu Chúc tới gần
Thư Đông Thế, lớn tiếng quát: “Ngươi là đồ ngu ngốc, là đồ bất tài, thùng rỗng kêu
to... Mắt ta bị mù mới có thể vừa ý ngươi. Xin ngươi mở lòng từ bi thả ta đi thôi!”

Sau đó nhanh chóng
thì thào một câu: “Thư tướng quân, xin lỗi nhé, tuy Tiểu Chúc rất muốn giúp ngài
nhưng không thể nuốt trôi cơn giận này...”

Thư Đông Thế cũng
nhanh chóng trả lời: “Lâm cô nương, không cần nói xin lỗi, là Thư mỗ liên lụy cô
nương.”

Tiểu Chúc nhìn hắn
lần nữa, rồi lại nói lớn: “Được rồi, những lời cần nói đã nói cả, các người không
chấp nhận ta, ta cũng không muốn ở lại đây, vậy xin thương tình mà để ta đi đi.”

Tuy Trịnh Thấm ao
ước Tiểu Chúc nhanh chóng cuốn xéo nhưng thấy nàng mới lúc nãy còn ăn nói khép nép,
nói mình yêu Ngân Đông mà ngay sau đó đã trở mặt, không kịp phản ứng lại thêm nghi
ngờ: “Cô ngoan ngoãn rời đi như thế ư? Cô không có âm mưu gì đấy chứ?”

Tiêu Minh Duệ cũng
nói: “Đương nhiên Lâm cô nương có thể rời đi, nhưng Lâm cô nương là người thẳng
thắn như thế, chỉ e sau khi ra ngoài lại nói những lời không nên nói.”

Tiểu Chúc nghiến
răng, nghĩ thầm tuy Tiêu phu nhân ngoài miệng muốn làm hỏng chuyện này nhưng tâm
tư cũng không ác độc, mà Tiêu Minh Duệ lại khác, rõ ràng là sợ nàng ra ngoài nói
linh tinh, muốn giết người diệt khẩu! Nếu nàng cứ rời đi như thế, đúng là khiến
người ta nghi ngờ, nên nàng đành nói: “Ta... ai bảo ta không muốn gì chứ? Ta...
đương nhiên ta muốn có phí bịt miệng! Cho ta năm mươi lượng vàng, ta cam đoan sẽ
không để lộ chuyện!”

“Đấy, ta nói có sai
đâu, hóa ra là muốn có tiền.” Tiêu phu nhân cười mỉa mai, gọi một nha hoàn đứng
ngoài cửa vào, sai cô ta lĩnh năm mươi lượng vàng ném cho Tiểu Chúc, sau đó miễn
cưỡng nói: “Lão gia nhà chúng ta là quan phụ mẫu thanh chính liêm minh, nhưng dù
sao cũng là một Thượng thư, phí bịt miệng này cô đã nhận thì biết điều làm cho tốt,
đừng tưởng bở sẽ có lần thứ hai... biết chưa?”

Tiểu Chúc giữ chặt
năm mươi lượng vàng, trong lòng tức tối vô cùng, chỉ giận dữ nói: “Biết rồi.” rồi
nhanh chóng đi ra ngoài. Gã người hầu tên A Vũ chưa hoàn hồn, còn định đưa tay cản
nàng, Tiểu Chúc giơ túi vàng trong tay: “Ta lấy tiền đè chết ngươi bây giờ!”

A Vũ: “...” Hắn đành
ngoan ngoãn rút tay về.

Tiêu phu nhân nói:
“A Vũ, ngươi đi theo cô ta, bảo những người khác đừng cản đường, hộ tống cô ta ra
khỏi cửa lớn, trông chừng đến bao giờ cô ta về nhà mình mới thôi.”

A Vũ dạ một tiếng,
rồi nhanh chóng đi theo phía sau Tiểu Chúc.

Xử lý xong Lâm Tiểu
Chúc, trong phòng chỉ còn lại Tiêu Ngân Đông vốn đã chết đứng đó. Lúc này Tiêu phu
nhân không còn dáng vẻ cay nghiệt hồi nãy, đau lòng xoa mặt hắn: “Ngân Đông đáng
thương, lại bị con hồ ly tinh đó lừa gạt, còn mất trí nhớ... Lão gia, ông bảo phải
làm thế nào bây giờ?”

Thư Đông Thế: “...”

Tiêu Minh Duệ điềm
đạm nhìn thoáng qua: “Còn có thể làm gì? Trước hết cứ để người hầu dẫn nó đi thay
y phục, giờ tôi vào cung mời Từ thái y.”

Tiêu phu nhân buồn
bã gọi một người hầu tên là A Văn có vẻ nho nhã hơn A Vũ, đều là người hầu thân
cận bên cạnh Tiêu Ngân Đông dẫn hắn về phòng thay y phục, còn mình thì ra lệnh cho
đám người hầu nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ căn phòng, coi như chuyện ngày hôm qua
chưa từng xảy ra.

Thư Đông Thế bình
thản đi theo A Văn, dọc đường đi A Văn liên tục quan sát Nhị thiếu gia, sau đó nhỏ
giọng nói: “Nhị thiếu gia, cậu giả vờ đúng không?”

Thư Đông Thế: “...”

Thấy hắn không nói
gì, A Văn cười nói: “Tôi biết mà, Nhị thiếu gia. Đợi lát nữa lão gia và phu nhân
đi rồi, có phải cậu lại muốn chuồn đi không? Lần trước cậu sai tôi tìm hiểu chồng
của Vương thị, tôi đã liên hệ với Trương bộ khoái rồi, nói hắn là kẻ cắp đáng bị
tình nghi, nên hắn đã bị bắt giam vào ngục rồi. Bây giờ Vương thị đang đi cầu cứu
khắp nơi, bây giờ là lúc thích hợp để cậu xuất hiện, sau đó... ha ha...”

Thư Đông Thế ngẩn
người rồi nổi giận nói: “Vớ vẩn!”

A Văn giật mình:
“Dạ?”

Thư Đông Thế đáp:
“Tình cảm vợ chồng người ta tốt đẹp, sao lại có thể chia rẽ nhân duyên của họ, còn
vu oan cho người chồng nữa? Còn không mau đi liên hệ với Trương bộ đầu, nhanh chóng
thả người ra đi?”

Thư Đông Thế cảm
thấy gã Tiêu Ngân Đông này đến chết rồi vẫn chưa hết tội, nhìn A Văn là biết gã
khốn Ngân Đông đã từng làm không ít chuyện xấu!

Hành động cặn bã
này, biến chất như thế... Nếu hắn đã nhìn thấy, thì chắc chắn sẽ không để yên!

Tuy hiện giờ bản
thân hắn đã trở thành phần tử cặn bã...

A Văn trợn mắt, sau
đó bỗng nhiên bật cười: “Đúng, đúng, cậu nói rất đúng!”

Thư Đông Thế nhìn
hắn, thầm nghĩ đầu óc người hầu này vẫn còn có thể cứu rỗi.

A Văn nói: “Chồng
của Vương thị vốn là kẻ trộm, không phải chúng ta sai Trương bộ đầu đi bắt người!
Nhưng cậu lại không đành lòng thấy vợ chồng họ chia lìa, nên đặc biệt đi tìm Trương
bộ đầu để hắn thả người! Vậy thì Vương thị sẽ mang ơn cậu, ha ha ha, Nhị thiếu gia,
kế hay, kế hay, cậu giỏi quá!”

Thư Đông Thế: “...”

Hắn đỏ mặt, thực
sự rất muốn đánh cho cái gã A Văn đang cợt nhả trước mặt một trận, nhưng Tiêu Ngân
Đông nhiều năm đắm chìm trong tửu sắc, nữ sắc, tuổi còn trẻ mà đã thận hư, tay trói
gà không chặt, hiện giờ đầu hắn vẫn còn đau nên không thể đánh người.

Mất một lúc lâu sau,
Thư đại tướng quân tuy võ công cao cường nhưng lại không được học hành tử tế, vì
thế uất ức hồi lâu vẫn không biết phải nói thế nào, chỉ có thể lặp lại câu cũ: “Vớ
vẩn!”

A Văn ngạc nhiên
gãi đầu, thầm nghĩ, kế hay thế mà cũng không được ư?

Hắn khiêm tốn thỉnh
giáo chủ nhân: “Nhị thiếu gia, chẳng nhẽ cậu còn nghĩ thêm được lý do nào quang
minh chính đại hơn ư? Xin lắng tai nghe, hắc hắc, xin lắng tai nghe!”

Thư Đông Thế không
nhịn được nữa, đấm thẳng vào mặt A Văn.

Chương 05

“Mọi người... đừng
có nhìn tôi như vậy...” Tiểu Chúc ngượng ngùng gãi gãi đầu.

Sau khi ra khỏi cửa
nhà họ Tiêu, Tiểu Chúc dự định về thẳng căn phòng nhỏ của mình, trên đường đi ngang
qua tú phường nên rẽ vào chào hỏi mọi người, coi như báo với họ rằng nàng vẫn bình
an.

Ai ngờ khi mọi người
trông thấy nàng mặc y phục đỏ rực thì cả tú phường đều lặng ngắt như tờ, ngay cả
bà chủ cũng kinh hãi nhìn nàng. Tiểu Chúc cúi đầu, nhìn bộ y phục trên người mình,
hiểu ra vội nói: “À... Mọi người muốn nói tới y phục của tôi phải không... Tôi đi
thay ngay đây. Chẳng qua tôi muốn qua đây nói một tiếng, tôi không sao, bà chủ,
tôi sẽ quay lại làm việc ngay.”

Nói xong nàng xoay
người định rời đi, lại nghe thấy bà chủ nói: “Tiểu Chúc à, cô đợi một lát.”

“Dạ?” Tiểu Chúc ngỡ
ngàng quay đầu lại.

Bà chủ dè dặt hỏi:
“Cô… sao cô có thể quay trở lại rồi? Không phải hôm qua cô mới bị người nhà họ Tiêu
bắt đi ư?”

Tiểu Chúc nói: “À...
Tiêu Ngân Đông bị chấn thương ở đầu, hắn không nhận ra tôi, cho nên sáng nay Tiêu
thượng thư và Tiêu phu nhân đã thả tôi về.”

Bà chủ gật gật đầu:
“Chuyện là thế này... Tiểu Chúc, cô, cô qua đây một lát.”

Tiểu Chúc tò mò đi
theo bà chủ ra ngoài, hai người đứng ngoài sân, bà ta đưa cho nàng một ít tiền rồi
nói: “Tiểu Chúc, đây là tiền lương tháng này của cô, mặc dù vẫn còn chưa hết tháng
nhưng... Cô cứ cầm trước đi, cũng dư ra nhiều, coi như tôi bồi thường cho cô...”

Tiểu Chúc hiểu ra,
bà chủ không muốn thuê nàng làm việc nữa. Nhưng, vì sao chứ?

Tiểu Chúc thắc mắc:
“Bà chủ, vì sao... Tôi, tôi có gì sai sót ư?” Cho tới ngày hôm, nàng và mọi người
đều vẫn làm việc rất tốt mà.

Vẻ mặt bà chủ vừa
ngại ngùng vừa khó xử, nhìn bà như vậy, Tiểu Chúc hiểu ra: “À, bà sợ người nhà họ
Tiêu tới làm phiền phải không? Bà yên tâm đi, người nhà họ Tiêu chắc chắn không
đến gây sự với chúng ta đâu, tuyệt đối không!”

Bà chủ nói: “Không
phải, Tiểu Chúc, không phải chuyện đó... Hôm qua cô bị người của Tiêu Ngân Đông
bắt đi, chúng tôi đều chỉ có thể trơ mắt nhìn mà không thể ngăn cản, nói thật là
tôi rất ngại, mọi người cũng thấy khó chịu trong lòng. Tuy cô không bị làm sao,
nhưng khi đối mặt với cô, mọi người đều cảm thấy... rất áy náy. Cô không thấy lúc
cô mới bước vào, tất cả mọi người đều không nói chuyện ư? Nếu cô tiếp tục làm việc
ở đây, sẽ ảnh hưởng tâm lý mọi người... Cho nên... Xin lỗi nhé.”

Bà dúi tiền vào trong
tay nàng, hi vọng nàng nhận lấy. Tiểu Chúc bất ngờ nói: “Nói vậy là có ý gì? Tôi
bị người ta bắt đi, mọi người khoanh tay đứng nhìn nhưng tôi cũng không trách mọi
người, đây là chuyện khó tránh khỏi. Dù sao bên kia là nhà họ Tiêu, mà chúng ta
chẳng qua chỉ cùng làm việc chung ở tú phường, mọi người không cứu được tôi cũng
là chuyện bình thường. Tôi nói thật đó! Tại sao, tại sao chỉ vì các người không
giúp được tôi mà nay lại muốn tôi nghỉ việc...”

Bà chủ vô cùng áy
náy nói: “Tôi biết cô vô tội, nhưng... nhưng mọi người là đa số, còn cô chỉ là thiểu
số. Tôi không thể vì một mình cô mà khiến mọi người đều xấu hổ không nguôi... Hơn
nữa, tuy rằng cô cam đoan người nhà họ Tiêu không tới gây sự, cũng chưa chắc...
Bởi vì cô vừa mới nói Tiêu Ngân Đông bị mất trí nhớ, không nhớ ra cô là ai đúng
không? Một ngày nào đó hắn nhớ ra, vậy thì...”

Bà chủ nhét tiền
vào tay nàng, nói: “Tiểu Chúc à, cô là người hiểu biết, lại thông minh, không lo
không tìm được việc làm. Cô hãy... đừng làm tôi khó xử được không?”

Tiểu Chúc nhìn tiền
lương trên tay, cảm thấy mọi chuyện thật vô lý, nhưng ngẩng đầu lên nhìn nét mặt
khẩn cầu của bà chủ, chỉ có thể nhắm mắt lai, nói: “... Cảm ơn bà chủ, không ngờ
ngày nay lại mang tới phiền phức cho bà.”

Nàng cầm tiền, cũng
không quay đầu lại rời khỏi tú phường, trên đường đi ngang qua đại sảnh, những người
làm ở đó thấy nàng rời đi, vẻ mặt vô cùng phức tạp. Tiểu Chúc thật sự muốn khóc.

Thật sự không thể
nào hiểu nổi.

Rõ ràng không phải
lỗi của nàng, vì sao lại đuổi nàng đi? Nhưng nàng không muốn tranh cãi thêm nữa,
bà chủ cũng đã kiên quyết như thế, dù có nói tiếp cũng chẳng thay đổi được gì, chỉ
càng khiến tất cả mọi người thêm khó xử.

Nàng cúi đầu nhìn
số tiền mà bà chủ nhét vào tay nàng, cảm thấy thật nực cười, bây giờ nàng không
thiếu tiền, nhà họ Tiêu vừa cho nàng năm mươi lượng vàng, đủ để nàng thuê một cửa
hàng nhỏ, kiếm chút tiền tiêu, mà tiền lương ở tú phường...

Chẳng qua nàng muốn
sống sót ở kinh thành, nên mới cần tìm một công việc ổn định, nếu không thì làm
sao có thể tiếp tục trụ vững? Mặc dù năm mươi lượng vàng là rất rất nhiều tiền,
nhưng miệng ăn núi lở...

Tiểu Chúc thở dài
rồi đi về phía phòng trọ nhỏ của mình, chỗ này là nơi cư ngụ của những người dân
từ nơi khác đến kinh thành, nhà cũng không phải của nàng, mà là nhà của một người
phụ nữ trung niên họ Tiền, gia cảnh không tồi, trước kia bà thấy Tiểu Chúc khó khăn
nên mới cho nàng thuê phòng với giá rẻ.

Không ngờ Tiểu Chúc
vừa trở về đã thấy Tiền thị đứng chờ trước cửa phòng, giật mình khi trông thấy nàng
trở về: “A... Lâm cô nương...”

Tiểu Chúc nhìn bà
ta, trực giác nhận thấy có chuyện không ổn, nhưng vẫn khách sáo nói: “Bà vẫn khỏe
chứ, có chuyện gì không ạ? Có phải bà đến thu tiền nhà không? Cháu nhớ là cháu đã
trả tiền tháng sau rồi...”

“Không phải...” Tiền
thị khoát tay: “Chuyện là thế này... Lâm cô nương, chuyện hôm qua cháu bị nhà họ
Tiêu bắt đi tôi cũng có biết... Cháu cũng biết rồi đấy, chồng tôi mất sớm, tôi là
một góa phụ, lúc ông ấy mất đi để lại cho tôi mấy căn nhà, cho thuê cũng thu được
chút tiền đủ sống qua ngày... Sống ở chốn kinh thành này, tôi trước không có quyền,
sau cũng chẳng nhiều tiền, không dám đắc tội với ai...”

“Bà không phải nói
gì thêm nữa đâu ạ.” Tiểu Chúc cười khổ. “Cháu hiểu rồi, hôm nay cháu sẽ thu dọn
đồ đạc rồi đi ngay.”

Tiền thị đỏ mặt nói:
“Lâm cô nương, xin lỗi cháu... Tôi...”

Bà đưa một túi tiền
nhỏ cho nàng: “Đây là tiền thuê phòng cháu đã đưa dư ra, thêm một ít tiền nữa coi
như là tôi bồi thường cho cháu... Cháu đến chỗ nào xa một chút tìm phòng ở nhé...
Xin lỗi cháu.”

Tiểu Chúc nhận tiền,
cười cười: “Cảm ơn bà.”

Tiền thị ngần ngại
không dám ở lâu, nói: “Cháu cũng không cần vội vàng, hôm nay cứ ra ngoài tìm chỗ
trọ xem sao, ngày mai tôi sẽ tới thu phòng...” Dứt lời liền nhanh chóng rời đi.

Tiểu Chúc nhìn túi
tiền, nhếch môi cười khổ, hôm nay là ngày lành hay sao mà mọi người đều cho nàng
tiền thế này? Hầy, thôi kệ, dù sao họ cũng đều là những người tốt, ai cũng rất áy
náy, nàng cũng không thể trách gì bọn họ. Tiền thị nói không sai, bọn họ chỉ là
những người dân thấp cổ bé họng, không tiền không quyền, sao có thể vì một người
lạ mà đắc tội với nhà họ Tiêu?

Lâm Tiểu Chúc bước
vào phòng, đun một ấm nước định tắm rửa, vừa chuẩn bị y phục vừa thì thầm mắng:
“Khốn kiếp, tất cả đều tại Tiêu Ngân Đông, Tiêu Ngân Đông chết tiệt...” Buột miệng
mắng rồi lại nghĩ ra, không phải mình đã đánh chết người ta rồi hay sao?

Chuyện này... Tiểu
Chúc thở dài, cởi bỏ y phục cưới rườm rà, bắt đầu tắm rửa. Tương lai thế nào, thật
sự không thể biết trước...

Mà người nàng muốn
tìm, rốt cuộc đang ở đâu? Kinh thành lớn như vậy, nhiều người đến thế, biển người
mờ mịt...

***

“Đây...”

“Từ thái y, rốt cuộc
Ngân Đông thế nào rồi?” Tiêu phu nhân sốt ruột buột miệng hỏi sau khi nhìn Từ thái
y đã cao tuổi bắt mạch cho Tiêu Ngân Đông, kiểm tra vết thương xong thì cứ ngồi
vuốt râu tự hỏi.

Từ thái y từ tốn
nói: “Theo lão phu thấy, Tiêu nhị công tử vẫn bình thường, mạch tượng bình ổn, chẳng
qua cuộc sống hàng ngày làm việc và nghỉ ngơi không điều độ, nên mạch tượng trống
rỗng, nay chỉ cần uống mấy thang thuốc bổ, chịu khó rèn luyện sức khỏe là được.
Mặc dù vết thương trên trán thiếu gia hơi sâu nhưng cơ thể khỏe mạnh, chỉ cần đều
đặn đắp thuốc sẽ lành. Nhưng còn... bệnh mất trí nhớ, thì đúng là có phần khó khăn.”

Tiêu Ngân Đông đã
thay một bộ y phục màu trắng, thản nhiên ngồi nghe Từ thái y và Tiêu phu nhân nói
chuyên với nhau, cũng không biểu lộ điều gì. Tiêu phu nhân lo lắng hỏi: “Nhưng bệnh
mất trí nhớ này mới cần chữa trị gấp. Từ thái y ông xem đi, Ngân Đông nó cứ ngây
ngốc như thế, ông xem đi.” Vừa nói, bà vừa kéo mặt Tiêu Ngân Đông cho Từ thái y
nhìn.

Thư Đông Thế thầm
nghĩ: ta vốn không thích bộc lộ cảm xúc, cũng không thích chuyện, không hề ngu ngốc...
Thôi kệ, thích nghĩ thế nào cũng được. Vì thế, trước cái nhìn của Tiêu phu nhân,
Tiêu Ngân Đông tiếp tục duy trì trạng thái “đần độn” để mặc bà sắp xếp.

Từ thái y nói: “Việc
này không thể nóng vội, chứng bệnh mất trí này không phải cứ dùng thuốc là chữa
khỏi. Lão phu sẽ thử giúp Tiêu nhị công tử châm cứu trị liệu, nhưng cũng thứ cho
lão phu nói thẳng, mất trí nhớ là chứng bệnh hiếm gặp, nhưng lão phu cũng từng thấy
qua, châm cứu thông thường đều không có hiệu quả đặc biệt. Cần phải có thời gian
để chữa trị, Tiêu phu nhân và Tiêu đại nhân nên thường xuyên dẫn công tử đến những
nơi quen thuộc, có thể khơi gợi lại trí nhớ của công tử.”

Từ đầu đến cuối Tiêu
Minh Duệ đều không nói gì, nghe Từ thái y nói như vậy mới chậm rãi mở miệng: “Vậy
làm phiền Từ thái y, cứ châm cứu giúp Ngân Đông đi.”

Từ thái y gật đầu,
bảo Tiêu Ngân Đông nằm xuống giường, ánh mắt hắn lóe lên nhưng cũng không nói gì,
ngoan ngoãn nằm xuống. Từ thái y lấy từ bộ kim châm từ trong hòm thuốc, rồi từ từ
cắm một cây kim lên đỉnh đầu hắn.

Tiêu Ngân Đông nhắm
mắt lại, không nói một lời, nằm thẳng băng giống như một cây tùng nằm vật xuống.
Tiêu phu nhân cắn môi thương xót; “Ngân Đông đáng thương, cần gì phải chịu khổ thế
này...”

Tiêu Minh Duệ nhìn
thấy, cũng nhíu mày, thấp giọng nói: “Trước kia Ngân Đông rất sợ đau, bây giờ châm
cứu lại không hề kêu một tiếng...”

“Thế nên tôi mới
nói Ngân Đông bị đần độn rồi.” Tiêu phu nhân gạt nước mắt.

Tiêu Minh Duệ: “...
Ý tôi là, cho dù Ngân Đông bị mất trí nhớ... Nhưng thay đổi như vậy cũng không tệ.”

Tiêu phu nhân khó
hiểu hỏi lại: “Gì?”

“... Bỏ đi, không
có gì.” Tiêu Minh Duệ lắc lắc đầu, không thèm nhắc lại. Tính khí và chỉ số thông
minh của Tiêu phu nhân thế nào, Tiêu lão gia là người hiểu rõ nhất. Tiêu phu nhân
không đành lòng nhìn Tiêu Ngân Đông bị giày vò, lau nước mắt rồi đi ra ngoài, kết
quả lại trông thấy khuôn mặt bầm dập của A Văn.

Tiêu phu nhân hoảng
hốt nói: “A Văn? Mặt ngươi bị làm sao thế? Chẳng lẽ cũng bị ngã giống Nhị thiếu
gia của ngươi sao?”

A Văn đau khổ nói:
“Không ạ... Là do tiểu nhân không biết giữ mồm giữ miệng khiến Nhị thiếu gia tức
giận, nên Nhị thiếu gia đã cho tiểu nhân một quyền...”

Tiêu phu nhân: “Sao
Ngân Đông có thể đánh ngươi thế này cơ chứ?” Trong ấn tượng của bà, tuy tính tình
Tiêu Ngân Đông hơi tinh nghịch một chút nhưng không phải là đứa trẻ mạnh mẽ, sao
có thể đấm một quyền đã khiến A Văn mặt mũi bầm dập thế này?

A Văn khóc ròng:
“Tiểu nhân cũng không biết... Thiếu gia ra tay rất dã man, đấm thẳng vào mũi của
tiểu nhân, nhanh đến mức tiểu nhân hoa cả mắt, không kịp phản ứng đã lãnh trọn một
quyền...”

Tiêu phu nhân xoa
cằm: “Không ngờ Ngân Đông lại còn có võ công trời cho... Ừm, không hổ là Ngân Đông
của ta.”

A Văn khóc không
ra nước mắt: “Vâng, thưa phu nhân.”

Tiêu phu nhân ngẫm
nghĩ rồi nói: “Vừa rồi Từ thái y có nói, muốn dẫn Ngân Đông đi tới những nơi nó
thích, Ngân Đông thích đến những nơi nào? Mỗi khi nó ra bên ngoài đều đi cùng ngươi
và A Vũ phải không? Chắc hẳn các ngươi biết rất rõ.”

A Văn ấp úng: “Chuyện
này...”

Tiêu phu nhân nói:
“Nói đi.”

A Văn nói: “Nói,
nói thật ra ạ?”

“Chẳng lẽ lại không?”

“Chuyện này... thiếu
gia thích nhất đi... Thúy Phương viên... và... Túy Hương viện...” A Văn dè dặt trả
lời.

Tiêu phu nhân: “...
Tên này, sao giống như mấy chỗ đó đó nhỉ?”

A Văn đáp: “Tuy không
biết ý của phu nhân có cùng ý tưởng với ý của tiểu nhân hay không, nhưng đúng là
chỗ đó đó đấy ạ.”

Tiêu phu nhân: “...”

Thấy dáng vẻ chủ
nhân giống như chuẩn bị ngất xỉu, nha hoàn Liên Nhi đứng phía sau vội vàng tiến
tới đỡ bà, Tiêu phu nhân day day trán rồi dùng chân đạp A Văn: “Ngươi lại dám dẫn
Ngân Đông đến mấy chỗ xằng bậy đó! Vớ vẩn!”

A Văn khóc thầm:
hu hu, sao tôi có thể dẫn Nhị thiếu gia đi được? Tôi có thể làm sao? Rõ ràng là
cậu ấy đưa chúng tôi đi mà! Nhưng ngoài miệng thì nói: “Hu hu, phu nhân, đều là
lỗi của tiểu nhân, là lỗi của tiểu nhân và A Vũ...”

Tiêu phu nhân hít
sâu một hơi, quyết tâm nói: “Đợi qua hai ngày nữa, hoàng thượng giải trừ lệnh cấm
vui đùa ca múa, ngươi... ngươi dẫn Nhị thiếu gia đi đi... Nếu có thể khiến Ngân
Đông khôi phục trí nhớ... như thế cũng đáng giá. Nhưng, đừng có để lão gia phát
hiện... Biết chưa?”

A Văn vội vàng nói:
“Vâng, tiểu nhân hiểu ạ.”

Mà tướng quân đại
nhân đang nằm trong phòng châm cứu kia vẫn còn chưa biết mình sắp bị dẫn tới một
nơi... một nơi chưa từng xuất hiện trong hiểu biết của bản thân.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.