Tình Bất Yếm Trá - Chương 12
Chương 12: Người nhà
Ôn Tửu nâng mắt, ung dung
nhìn Yến Luật.
Yến tiên sinh mắt nhìn phía
trước, trên khuôn mặt tuấn mĩ viết “bị bắt” cùng “không tình nguyện,” tuy rằng
anh nắm tay cô, nhưng bộ dáng uốn éo, không được tự nhiên kia, biểu cảm như bị
người ta vô lễ kia, thật đúng là... buồn cười quá.
Ôn Tửu rất rộng lượng mà dễ
dàng tha thứ “sự trả đũa” của Yến tiên sinh, thoải mái mặc cho anh nắm tay mình
bởi vì đã đến lúc cần diễn trò rồi.
Ôn Tửu phối hợp khiến Yến
Luật âm thầm nhẹ nhàng thở ra, bởi vì cho dù đã kí thỏa thuận, nhưng người phụ
nữ trước mắt này khiến cho anh không có cảm giác an toàn, cô đã có tiền án muốn
bội ước, lỡ như lúc này lại đột nhiên trở mặt, không chịu diễn trò cùng anh,
thì anh thật đúng là đâm lao phải theo lao, không công vất vả một đường làm nô
lệ hầu hạ cô.
Cũng may lúc này cô rất
ngoan.
Nắm bàn tay nhỏ bé có da thịt
nhẵn nhụi bóng loáng, hơn nữa lại ấm áp không ngờ, có rất nhiều phụ nữ khi tới
mùa đông liền lạnh buốt tay chân, cho nên Yến Luật không thích nhất chính là
phải bắt tay với phụ nữ vào mùa đông, quả thực có cảm giác như sờ vào gậy sắt,
đụng tay vào chỉ muốn rùng mình một cái.
Tay Ôn Tửu là bàn tay ấm áp,
mềm mại nhất mà anh đã từng cầm, cũng là bàn tay mang đến cho anh xúc cảm tốt
nhất, có chút cảm giác muốn nắm thật chặt, không buông ra.
Tuy trong lòng nghĩ như vậy,
nhưng trên mặt anh lại bày ra vẻ nhạt nhẽo, hờ hững, cao ngạo, thậm chí còn có
chút cố ý khinh thường và hời hợt, ra vẻ anh nắm tay cô chỉ là bất đắc dĩ, căn
bản không có ý muốn lợi dụng cô, nếu có thì tuyệt đối là cô lợi dụng anh.
Ừ, đúng, nhất định là như
vậy.
Từ nhỏ Ôn Tửu đã học judo,
lại hay dạy bảo Hứa Toản, cho nên thường xuyên tiếp xúc thân thể với người khác
phái, vì thế rất lạnh nhạt hào phóng. Yến Luật nắm tay cô, cô cũng chỉ cho rằng
đây là cái bắt tay với đàn ông trong công việc mà thôi.
Bố cục phòng khách của tòa
nhà này rất giống với dinh thự Khuynh Thành, đều mang phong cách cổ kính, chẳng
qua đồ dùng trong nhà hơi ít nên có vẻ hơi rộng rãi.
Tuy rằng thành phố X không
phổ biến hệ thống sưởi hơi, nhưng bên trong mở điều hòa, nên không khí vẫn ấm
áp như mùa xuân, hoa thủy tiên và lan hồ điệp trên bàn như đang đua nhau khoe
sắc, dưới cửa sổ có một cây quất vàng, ánh vàng rực rỡ phủ đầy trái cây, một
bên khác là cây ngâu tàu, ấy vậy mà vẫn còn đang nở hoa.
Hai ông bà tóc bạc đang ngồi
trên sô pha xem tivi.
“Bác trai, bác gái, A Luật và
Hoan Hoan đã trở về.” Yến Thanh Ngọc vừa dứt lời, hai ông bà đồng thời quay
người lại, đứng lên.
Ngoài miệng Yến Hoan nói
không thích về nhà, nhưng khi đã trở về lại như chim nhỏ nhào vào trong lòng bà
nội, ngọt ngào gọi một tiếng “bà nội.” Thật đúng là một đứa nhóc thông minh, vô
cùng lanh lợi.
Bà cụ vui vẻ ôm Yến Hoan vào
trong lòng, ông cụ thì cầm hai quả hạch đào, vào một giây nhìn thấy Ôn Tửu, vẻ
tươi cười trên mặt giống như đột nhiên bị gió lạnh đóng băng, hạch đào trong
tay, tạch một tiếng rơi xuống, lộc cộc lăn đến dưới chân Ôn Tửu.
Ôn Tửu khom lưng nhặt hạch
đào lên, ngẩng đầu, chợt nghe thấy Yến Luật không nhanh không chậm nói: “Ông
nội, bà nội, đây là Ôn Tửu, bạn gái của cháu.”
Ôn Tửu mỉm cười: “Cháu chào
ông bà.”
Hai ông bà kinh ngạc nhìn Yến
Luật và Ôn Tửu, sau đó nhìn xuống bàn tay hai người đang nắm chặt nhau, vẻ tươi
cười vui mừng vốn có lập tức trở nên cứng ngắc, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt
thoáng cái nguội lạnh, không khí có chút quỷ dị.
Tình huống trước mắt hoàn
toàn ngoài dự đoán của Ôn Tửu.
Yến Luật bỏ ra số tiền lớn để
thuê bạn gái, cô cho rằng nhất định là do các bậc phụ huynh trong nhà bức hôn
quá gấp, cho nên anh bất đắc dĩ mới dùng hạ sách này. Nhưng trước mắt, nhìn
phản ứng của ông bà anh, hiển nhiên đối với bạn gái anh đưa về, không hề kinh
ngạc vui mừng, mà trái lại còn giật mình, hoảng sợ.
Chuyện này rất kì lạ, chẳng
lẽ bọn họ căn bản không muốn cháu trai của mình dẫn bạn gái về nhà?
Ôn Tửu không khỏi âm thầm may
mắn bản thân mình không phải là bạn gái thật sự, bằng không lần đầu tiên tới
cửa, liền đối mặt với trường hợp như vậy, thật sự rất xấu hổ... đau lòng a.
Yến Luật coi nhẹ sự kinh ngạc
của hai ông bà, buông tay Ôn Tửu đang nắm ra, ngược lại đặt tay lên vai cô, nhẹ
nhàng kéo cô vào trong lòng mình, tư thế này càng thêm thân mật mập mờ.
Ngay sau đó, ánh mắt của hai
ông bà lại chuyển đến bả vai Ôn Tửu.
Yến Luật chậm rãi nói: “Bà
nội, không phải mỗi ngày bà đều giục cháu nhanh chóng kết hôn sao? Tại sao cháu
dẫn theo bạn gái trở về, ngược lại bà lại không nói gì?”
“A, mau ngồi đi.” Đúng lúc bà
cụ kịp phản ứng lại, vội vàng cười tiếp đón Ôn Tửu, “Đến đây, đến đây, ngồi bên
cạnh bà nội này, thằng nhóc A Luật này cũng thật kín miệng, im hơi lặng tiếng
dẫn bạn gái trở về, dọa chúng ta nhảy dựng.”
Bà nội vừa mở miệng, không
khí ở đây mới xem như dịu đi đôi chút.
Ôn Tửu cười cùng Yến Hoan một
trái một phải ngồi xuống bên cạnh bà.
Ông cụ Yến lại không thân
thiết giống như bà nội, chỉ thản nhiên nhìn thoáng qua Ôn Tửu, sau đó nói với
Yến Luật: “Cháu vào đây một lát, ông có chuyện muốn hỏi cháu.” Nói xong, liền
đứng dậy đi vào phòng sách đối diện với cầu thang.
Yến Luật đi theo phía sau ông
nội vào phòng, trước khi đóng cửa phòng, lo lắng nhìn thoáng qua Ôn Tửu.
Cô đang nói chuyện với bà cụ,
trên gương mặt xinh xắn không hề có vẻ căng thẳng hay gò bó mà chứa đựng ý cười
dịu dàng, mặt mày cong cong, lộ ra vẻ nhu thuận đáng yêu.
Anh âm thầm nhẹ nhàng thở ra,
cảm thấy không uổng công mình phải làm chân chạy vặt suốt đường đi, xem ra cô
thừa sức ứng phó với bà cụ.
Bà nội mỉm cười hỏi: “Cháu
ngoan, tên cháu là?”
Vừa rồi bà cụ quá kinh ngạc
nên chưa nghe rõ tên của Ôn Tửu.
Ôn Tửu cười, nắm lấy bàn tay
bà, sau đó viết tên của mình lên lòng bàn tay bà, động tác vô cùng tự nhiên,
thân thiết.
“Tên này rất đặc biệt.” Lòng
bàn tay hơi ngứa, trong lòng cũng ngứa, bà rất thích loại cô gái thoải mái như
vậy, gặp người không hề rụt rè, giống như trời sinh đã là người một nhà.
“Năm nay cháu bao nhiêu tuổi
rồi?”
“Bà nội, tháng trước cháu vừa
tròn hai mươi lăm tuổi.”
“Rất tốt rất tốt, tuổi này
rất hợp với A Luật, vẫn còn đi học hay đã đi làm?”
Ôn Tửu nở nụ cười: “Bà nội,
có phải bà đang khen cháu trông ít tuổi phải không?”
Bà cụ vui tươi hớn hở nói: “Còn
không phải sao, trông giống học sinh như vậy, thật đúng là trẻ đẹp.”
“Cháu đã đi làm ba năm rồi,
bà nội.”
Ôn Tửu phát hiện bà cụ nói
tiếng phổ thông vô cùng chuẩn, khác với tiếng địa phương của Yến Thanh Ngọc,
hỏi đến mới biết được, thì ra bà nội từng làm ở viện nông nghiệp tỉnh, sau khi
về hưu mới quay về quê hương.
Ôn Tửu cười nói: “Bà thật
sáng suốt, thành phố X là một trong hai mươi thành phố được cả nước bầu chọn là
có triển vọng nhất.”
Bà cụ lập tức cảm thấy mình
đã tìm được tri âm, vô cùng vui vẻ nói: “Còn không phải như vậy sao, thành phố
lớn có gì tốt, không khí ô nhiễm nghiêm trọng, nơi nơi kẹt xe, bà ở dinh thự
Khuynh Thành, mua đồ ăn phải lái xe, qua lại trên đường ba giờ, rất phiền phức.
Đợi lát nữa cháu lên tầng ba xem vườn rau và nhà ấm trồng hoa của bà đi.”
Ôn Tửu mỉm cười hỏi: “Bà nội,
bây giờ cháu muốn xem có được không ạ?”
“Được.” Bà cụ ước gì gọi
người đều đến xem thành tích của bà, nên lập tức đứng dậy đưa Ôn Tửu lên tầng.
Ôn Tửu đi đến đầu cầu thang,
chợt nghe trong phòng sách vang ra một tiếng ầm, có vẻ như là âm thanh vỗ bàn.
Hiển nhiên, người vỗ bàn nhất định là ông cụ, không phải là Yến Luật. Xem ra,
vị “bạn gái” này thật sự không được hoan nghênh a.
Bởi vì Ôn Tửu không phải là
bạn gái thật sự của Yến Luật cho nên cô tuyệt không tức giận vì ông cụ không
chào đón mình, ngược lại chỉ cần nghĩ đến Yến tiên sinh vừa cao ngạo, lạnh lùng
vừa khó chịu săm soi vậy mà cũng bị người khác vỗ bàn, thật đúng là… hả lòng hả
dạ a.
Bà nội làm như không nghe
thấy động tĩnh trong phòng, vẻ mặt như thường dắt Yến Hoan lên tầng, Ôn Tửu giơ
tay ra định đỡ tay bà.
Bà cụ cười nói: “Không cần
dìu bà, sức khỏe của bà rất tốt.”
Quả thật đúng như vậy, một bà
lão hơn bảy mươi tuổi lại có thể một hơi đi thẳng lên tầng ba, tuyệt không tốn
sức.
Đến tầng ba vừa nhìn, Ôn Tửu
thật cảm thấy mình như đang ở chợ hoa phía nam. Toàn bộ tầng ba làm thành nhà
ấm trồng hoa bằng thủy tinh, gỗ thông màu vàng nhạt chế thành giàn trồng hoa
cao thấp chằng chịt rất thú vị, phía trên đặt rất nhiều loại hoa cỏ, ánh mặt
trời chiếu vào khiến người xem lóa mắt, lá xanh của các loài hoa khiến cho con
người ta cảm thấy ấm áp như bây giờ đang là mùa xuân, chính giữa giàn hoa có
đặt bàn trà nước, ghế mây, đây thật sự là một chỗ thanh thản dễ chịu.
Bà cụ rất đắc ý chỉ vào góc
đông nam, “Đó là các loại rau xanh do bà trồng, chờ khi ăn cơm cháu nhất định
phải nếm thử, hương vị của nó tuyệt đối khác hẳn so với đồ ăn mua trong siêu
thị.”
Ôn Tửu mỉm cười nói: “Cán bộ
kì cựu đã về hưu của viện nông nghiệp thật sự không giống với người khác.”
Bà nội mừng rỡ, cười không
ngậm miệng lại được, dẫn Ôn Tửu đi thăm một vòng, sau đó nói: “Đi, chúng ta
xuống tầng xem phòng cháu.”
Ba người tới tầng hai, cửa
của mấy phòng ngủ đều mở ra, hiển nhiên là các phòng chuẩn bị cho hai anh em
Yến Luật. Bà cụ chỉ vào một gian phòng ngủ trong đó, nói: “Tiểu Ôn, cháu ở
phòng này đi.”
“Vâng.”
Yến Hoan nói: “Bà nội, cháu ở
phòng kia à?”
“Cháu ở tầng dưới, cách vách
phòng của ông bà nội.”
“Cháu muốn ở cùng với chị
gái.”
“Chuyện này không thể được,
chị ấy là khách.”
Ôn Tửu cười nói: “Không sao
ạ.”
“Không được không được, con
nhóc này ồn ào thế nào, bà biết rõ nhất. Trước tiên, cháu cứ rửa mặt nghỉ ngơi
đi, cứ xem đây như nhà của mình, đừng khách sáo.”
Ôn Tửu cười đáp vâng.
Bà cụ dắt Yến Hoan đi xuống.
Ôn Tửu đánh giá căn phòng
rộng rãi sáng ngời, cảm nhận sâu sắc điều kiện sống của thị trấn thật sự không
tệ, phòng ở nhà mình không cần phải cân nhắc lợi ích như các nhà phát triển,
toàn bộ đều được thiết kế theo sở thích và sự tiện lợi. Từng phòng đều có nhà
vệ sinh riêng, vừa rộng vừa thông gió.
Ôn Tửu đứng trước cửa sổ sát
đất, ngắm nhìn công viên cách đó không xa. Lúc này, di động trong túi áo vang
lên, cô liền lấy ra xem, là Yến Luật.
“Hành lí của cô” Yến tiên
sinh chỉ nói bốn chữ với giọng điệu cao ngạo, tích chữ như tích vàng.
Ôn Tửu nói: “Anh mang lên giúp
tôi đi.”
Yến Luật kinh ngạc nhìn di
động, anh muốn thông báo cho cô xuống tầng lấy hành lí được không…
Anh hít một hơi thật sâu, lại
nói với chính mình, chuyện nhỏ không nhịn sẽ hỏng chuyện lớn, cung đã kéo căng
không thể quay đầu lại, anh cần phải tiếp tục diễn cho xong vở kịch này, phải
làm cho rõ chuyện đã làm phiền anh mười năm nay.
Hai phút sau, Yến tiên sinh
tay trái nắm lấy tay kéo vali của Ôn Tửu, tay phải cầm ba túi giấy, xuất hiện
trước cửa phòng Ôn Tửu.
Xách túi làm việc thay phụ nữ
ở trong mắt Ôn Tửu, thuộc về hình tượng đàn ông tương đối vừa mắt. Yến tiên
sinh nom anh tuấn nổi bật, vóc người cũng anh tuấn rõ rệt, cho nên mặc dù xách
hành lí cũng vô cùng đẹp trai.
Ôn Tửu ôm cánh tay, nhìn anh
với loại ánh mắt thưởng thức nhưng hoàn toàn không có ý định bước tới đón lấy
hành lí trong tay anh.
Trong lòng Yến tiên sinh đã
tức giận đến run rẩy, anh đã có ý tốt xách hành lí lên tầng giúp cô, cô thế mà
chỉ đứng nhìn không nhúc nhích, không phải lúc này cô nên đi như bay đến nhận
lấy hành lí trong tay anh, sau đó cảm ơn không ngớt sao?
Thế nhưng cô lại dùng ánh mắt
“anh cứ buông xuống là được” để nhìn anh, giống như đối xử với nhân viên tạp vụ
trong khách sạn!
Có phải cô còn có ý định cho
anh tiền boa hay không a? A, rốt cuộc ai mới là ông chủ a!

