Loạn Thế Anh Hùng (Tập 2) - Chương 04 - Phần 04 (Hết Bộ 3)

Cũng may, Lạc Hàn có kiên nhẫn để chờ, mãi sau Cảnh Thương Hoài mới cất tiếng: “Hắn là cao thủ cả đời ta hiếm thấy. Năm nay hắn đã bốn mươi sáu. Thật ra hắn xuất thân cũng rất khổ, nửa đời sống trong loạn ly. Nghe nói, hồi nhỏ, vì trong nhà hắn có một hòn đá lạ, bị triều đình trưng dụng xây Hoa Thạch Cương, để chuyển hòn đá nọ liền hủy cả căn nhà của hắn. Trong cơn phẫn nộ, hắn bèn đi ra giang hồ, bái sư học nghệ nhưng rồi mấy lần bị đồng môn công kích, cũng vài lần bị ép phải phá môn mà đi. Nhưng hắn có tính kiên nhẫn trời sinh, mới đầu chỉ là tập luyện một môn Viên công kiếm tầm thường, vì có một chữ đồng âm với họ của hắn, vậy mà hắn đã mài giũa nó thành một bộ kiếm pháp tuyệt thế. Kiếm pháp hắn tự sửa đổi đó ta từng thấy qua, khi ấy Viên Thần Long mới hăm tư tuổi, có tài tình, có ngộ tính. Nhưng thứ đáng quý hơn mà hắn có là phách lực, là kiên nhẫn. Ta và hắn quen biết nhau vào năm Tuyên Hòa thứ bảy, chính vào lần đầu tiên quân Kim xuống nam. Khi ấy, võ nghệ của hắn chưa thành, nhưng thân đệ Viên Hàn Đình lại bị người Kim bắt đi, nghe nói hắn theo dấu nghìn dặm, mấy lần vào ra giữa mười vạn đại quân, vài phen đổ máu, còn một bận gặp phải cao thủ người Kim, thủ hạ của Tả tướng quân Kim Trương Tôn, trọng thương gần chết. Phải mất một năm hai tháng, hắn mới cứu được tiểu đệ mình từ trong tay người Kim. Cứu được rồi, hắn càng nỗ lực, dần dần lộ tài năng. Nhất kiếm tam tinh chính là bại trong tay hắn trong hai năm đó. Nghe kể, hắn lấy nghĩa khí kêu gọi, bấy giờ tụ tập được vài người, đó hẳn là tiền thân của cái bây giờ Mạc Dư gọi là Viên môn. Kể từ nạn Tĩnh Khang, ta nghe bảo hắn gia nhập đội quân của Tông Trạch, bởi tính tình quá cứng nên thăng giáng nhiều lần nhưng công lao hiển hách. Lúc Khang Vương qua sông, hắn theo hộ tống. Sau đó, quân Kim xuống nam, Khang Vương một dạo lao đao ngoài biển để tránh quân Kim, sở dĩ may mắn bảo toàn được tính mạng, công hộ vệ của Viên lão đại cùng một nhánh thân binh của hắn có thể nói là lớn lao, nhưng tới lúc triều đình mới ổn định lại, công lao của hắn lại mấy phen bị kẻ khác mạo nhận, Viên lão đại nhất thời chìm xuống hạng quan tép. Triệu Cấu một dạo bởi nghe gièm pha mà còn định phế bỏ Viên Thần Long. Nhưng hắn cũng không bỏ bê, trong giang hồ, thế lực của hắn dần bành trướng, lớp tay chân bắt đầu thành hình, lông cánh dần đủ, trong khoảng thời gian đó, hắn cũng có vài bận phục chức nho nhỏ. Một là giúp Lưu Kỳ tiễu phỉ dữ ở Tương Tây, thứ đến là phóng thích khách của người Kim, đều có được công lao. Triệu Cấu mãi không dám cách chức hắn hẳn, thực ra là vì sợ người trong giang hồ, lại thêm vẫn còn Tông thất song kỳ tồn tại nên vẫn không dám vứt bỏ Viên lão đại. Tới năm Thiệu Hưng thứ tám, có vùng nổi loạn, hắn thụ mệnh phục chức, chỉnh lại Đề kỵ, từ đây thế lực khuếch trương, đã phát là không thể thu hồi. Tới giờ, tin tức tình báo trong triều, việc truy bắt, xét xử, tất thảy đại sự an nguy, hắn đều được tham dự, có thể nói là quyền khuynh một đời. Từ đó về sau, Giang Nam thành ra cục diện ngày nay.”

Cảnh Thương Hoài nói rồi thở dài, hắn bất mãn với Viên lão đại, có lúc thấy Đề kỵ tàn bạo, hận không thể giết đi cho thỏa lòng. Có điều... hắn lấy mình ra mà xét: Nếu bản thân ở vào vị trí của Viên lão đại, bảo vệ triều đình lớn là vậy, quản thúc cho được những cự tộc cường hào nọ cùng muôn dân trăm họ, Cảnh Thương Hoài rất lấy làm nghi hoặc liệu bản thân có thể làm tốt hơn Viên lão đại không, hay là ngược lại, tiến lui sai lầm, khiến cho thiên hạ tan nát, hỏng bét tất tần tật?

Cảnh Thương Hoài thở dài, chính trị dơ bẩn có lẽ là bởi... con người dơ bẩn. Tuy điểm này Cảnh Thương Hoài không muốn thừa nhận nhưng hắn vẫn cảm thấy, mọi loại uy hiếp đều là bẩn thỉu. Bất đắc dĩ chính là, đời đời kiếp kiếp, từ lúc có con người tới nay, mọi người đều sống trong sự dơ bẩn, nhơ nhớp này, đồng thời uất ức mà sinh tồn dưới những hèn hạ và mưu mô, hy sinh và lợi dụng.

Lạc Hàn im lặng lắng nghe, không chen vào, đợi Cảnh Thương Hoài nói xong một lúc mới lại hỏi: “Võ công của hắn thế nào?”

Cảnh Thương Hoài chững lại, nhất thời không biết nên trả lời thế nào, chuyện này thật không tiện đánh giá, mỗi người mỗi khác, tiêu chuẩn của mỗi người không giống nhau, hắn không biết tiêu chuẩn của Lạc Hàn ra sao, liền cười, hỏi lại: “Theo ta nhớ, hình như hồi ở Giang Tây, ngươi từng bám theo ta, thấy ta xuất thủ, ngươi cảm thấy võ công của ta ra sao?”

Lạc Hàn “ừm” một tiếng, ngầm thừa nhận chuyện bám đuôi, nghĩ một lúc rồi đáp: “Cũng được.” Sau đó nói thêm: “Quá mức quy củ.”

Cảnh Thương Hoài chẳng ngờ hắn lại đáp như thế, không khỏi bật cười, lại nghe Lạc Hàn rất thật thà nói tiếp: “Luyện võ như thế sẽ rất mệt nhưng chắc chắn tinh thâm.”

Nghĩ một chút, Lạc Hàn lại thêm một câu: “Ta không chắc sẽ thắng được huynh.”

Tựa như chưa hết ý, Lạc Hàn nhìn ra ngoài song cửa, cuối cùng nói thêm: “Nhưng có lẽ ta có thể giết được huynh.”

Cảnh Thương Hoài trước lấy làm ngạc nhiên, sau thì hiểu ra: Giết một người với thắng một người là khác nhau. Có điều, hắn không ngờ Lạc Hàn sẽ nói thế. Hắn không thấy thế là ngỗ ngược mà ngược lại cảm thấy thiếu niên này thẳng thắn tới mức đáng yêu, bèn khẽ cười, nói: “Nếu án theo lời ngươi, vậy thì võ công của Viên lão đại không quá quy củ, thậm chí có thể nói là rất không quy củ.”

Khóe mắt đảo nhìn Lạc Hàn một cái, mặt thoáng có nét cười, hắn nói: “Nhưng hắn luyện võ hẳn cũng không thể không vất vả.” Trên đời này có thứ võ công không vất vả mà có thể tu luyện tới tuyệt đỉnh sao? Lạc Hàn ngươi luyện công không gian khổ chắc? Cảnh Thương Hoài cười khổ nghĩ: Chẳng qua phương thức lấy khổ làm vui của mỗi người khác nhau mà thôi.

“... Công phu của Viên lão đại rộng và sâu hơn ta, ta hơn được hắn, chỉ là hắn không như dạng ngu nhân như ta khổ luyện mà có được một chữ “tinh” mà thôi, nhưng võ công của hắn khá bá đạo. Hắn nhiều lần gia nhập danh môn, hiểu sâu nhiều loại quyền pháp, gần như võ học thiên hạ không gì là chưa từng ngó qua, cho nên cũng gần như có thể xuất chiêu không theo quy củ nào, khí thế tựa sóng lớn cuồn cuộn, biển cát ùn ùn. Ta chỉ có hồi trẻ từng thử thân thủ với hắn, đã hơn chục năm chưa gặp lại, nhưng võ nghệ của hắn khi đó, nghĩ lại vẫn khiến người ta kinh hãi.”

Nghĩ một chút, Cảnh Thương Hoài nói tiếp: “Danh gia trong giang hồ, đa phần mỗi người có tuyệt kỹ riêng, ví như ta, dựa vào Thông tí quyền, Khối lỗi chân khí và Hưởng ứng thần chưởng cũng coi như có chút tiếng tăm, nhưng Viên lão đại lại khác, sở học của hắn quá nhiều, tuyệt học mật kỹ các phái, các nhà hắn thường chẳng hỏi xuất xứ, cứ thế đem ra dùng. Hắn lại thường bận bịu chuyện công vụ, không có lòng dạ nào chỉnh lý sửa sang, cho nên chẳng ai biết hắn sở trường môn võ công gì. Nếu muốn gọi ra, chỉ có thêm vào cái tên “Viên thị” trước các loại quyền cước, khí giới của hắn, ví như Viên thị La Hán quyền, Viên thị Thái Bình đao, Viên công kiếm, Viên môn tâm pháp... Ta cả đời ít phục ai, nhất là những người không cùng chí hướng, không đáng cùng mưu sự. Nhưng luận riêng võ công, nhắc tới ba chữ Viên lão đại, ta chỉ có thể nói ba lời bình: Bội phục, bội phục... cuối cùng vẫn là bội phục.”

Lạc Hàn lặng nghe, chẳng hề có cảm giác Cảnh Thương Hoài khoa trương. Hồi lâu, Cảnh Thương Hoài than thở kết luận: “Cho nên ta cũng không cung cấp được cho ngươi tư liệu gì liên quan tới hắn. Chỉ nghe bảo gần đây hắn có một môn tâm pháp tự sáng tạo, gọi là Ưu năng thương nhân, không biết ảo diệu trong đó ra sao. Ài, lại nói, với công phu của Viên Thần Long, thật sự đã tới mức có thể khai sơn lập phái rồi. Chỉ là việc hắn muốn làm trên đời quá nhiều, không rảnh đến thế, mà có rảnh đi nữa thì chỉ e cũng chẳng có hứng làm.”

Lạc Hàn nhất thời không nói gì, sau cùng mới hỏi một câu: “Vậy huynh cảm thấy võ công của ta thế nào?”

Cảnh Thương Hoài nghĩ ngợi, muốn nói nhưng lại không nói được rõ, nghĩ một lúc mới bảo: “Không dễ so, không dễ so. Ta cũng chỉ thấy ngươi xuất thủ một, hai lần mà thôi, mau lẹ, sắc hiểm, quả không phải người thường có thể bì kịp nhưng thứ cho ta nói thẳng, kiếm pháp của ngươi khí tượng không lớn, xuất thủ dường như vẫn có chút nhỏ hẹp.”

Câu này tựa như đánh thẳng vào lòng Lạc Hàn, từ đấy về sau, hắn một mực không nói gì, khiến Cảnh Thương Hoài hối hận, có phải mình nói thẳng quá không, nhưng cũng không tiện sửa lời. Thực ra, hắn đã xem Lạc Hàn là tiểu huynh đệ của mình. Chẳng qua là muốn làm đại ca của vị tiểu đệ này thật khó.

Sau đó, hai người lại tiếp tục đồng hành hai ngày. Nhân vì tạm thời không bận gì, Cảnh Thương Hoài dứt khoát đi cùng Lạc Hàn, xem hắn hành động thế nào. Chỉ thấy dọc đường Lạc Hàn vẫn chẳng nói chẳng rằng, tới lúc nghỉ trọ buổi tối cũng không hỏi Cảnh Thương Hoài điều gì. Tới đêm thứ hai, Cảnh Thương Hoài đang chìm trong mộng thì chợt nghe có tiếng mài kiếm, tỉnh dậy lắng nghe, tiếng vọng tới từ trên đầu. Hắn mở mắt, thấy Lạc Hàn đã không còn ở trong phòng nữa. Trong lòng hiếu kỳ, Cảnh Thương Hoài ra ngoài xem, thấy Lạc Hàn đang ngồi trên mái nhà, lấy ngói phòng hứng ánh trăng mà mài thanh đoản kiếm hai thước của mình.

Những đêm sau đó, Cảnh Thương Hoài cảm thấy, có lúc Lạc Hàn dường như cả đêm không ngủ, hoặc dùng ngón tay, hoặc dùng mu bàn chân, treo người lủng lẳng trên xà nhà, hoặc trên đại thụ ngoài cửa, luyện sức eo, sức chân của mình. Cảnh Thương Hoài thấy tư thế hắn khác lạ, cũng không biết xuất xứ môn công phu này của hắn, chỉ thầm ngạc nhiên.

Một đường này hai người họ đi về hướng đông. Chưa tới hai ngày, trên đường đã truyền tới tin Viên lão đại bất mãn với hành vi cướp tiêu giết quan, đả thương thân đệ hắn của Lạc Hàn, đã dẫn theo thủ hạ tinh binh tọa trấn Trấn Giang, thế ép Hoài Thượng, bảo nếu Lạc Hàn không ra sẽ tìm tới người nhận tiêu bạc là Dịch Bôi Tửu đòi giải thích. Lạc Hàn trước giờ đi đường toàn đi đường nhỏ nơi ven sông hoặc chỗ đồng hoang, ít người đi lại, mấy lời này đều do Cảnh Thương Hoài nghe ngóng được. Lạc Hàn nghe xong cũng không nói gì, chỉ là đi đứng càng lựa chỗ hoang vu hơn, không trọ ở khách điếm nữa mà trú nhờ trong nhà nông dân nơi thôn nhỏ vắng vẻ. Bởi hắn lựa đi đường vắng, dọc đường quả thật không gặp nhân vật giang hồ nào, càng không ai biết được hành tung của bọn họ, chỉ có tiếng mài kiếm hằng đêm của Lạc Hàn là càng lâu, càng dài.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com – gác nhỏ cho người yêu sách.]

Mấy ngày nay, giá lạnh ùa xuống nam, gió bấc lạnh căm căm, Cảnh Thương Hoài cũng cảm thấy áo quần mỏng manh. Đêm đó nghỉ chân, lúc nửa đêm, Cảnh Thương Hoài liền nghe thấy ngoài cửa loáng thoáng có tiếng kiếm phong. Mở mắt, liền thấy đèn dầu cạnh cái sạp của Lạc Hàn vẫn sáng, dưới đèn có một cuốn Kiếm thức tạp phổ giấy đã ngả vàng, chính là thứ mấy ngày nay lúc nhàn rỗi Lạc Hàn thường xem. Cảnh Thương Hoài đi tới cửa sổ, nhìn qua khe cửa ra bên ngoài, chỉ thấy trong sân nhà, giữa gió bấc, Lạc Hàn đang múa kiếm. Trông lên trên, bầu trời mây mờ trăng sáng, trải lên sân nhà khiến cả ngôi nhà cũng sáng.

Kiếm phong của Lạc Hàn nhanh, mạnh, trong tiếng “viu viu” của gió bấc vang lên tiếng “vù vù”, bỗng nghe Lạc Hàn thấp giọng ngâm rằng:

Tạc tiêu yến khởi phong mãn đường,

Nhất thất xuyên sương đại phong trường.

Phong vu môn ngoại sắt hàn mộc,

Nhất liêm phốc tác Tí dạ trường.

Độc hữu nhất tử đương tây song,

Hoảng hoảng mộng tỉnh tâm mang mang.

Dục trì cổ quyền ủng khâm khán,

Hoàn nhiễu nhất đăng ảnh hôn hoàng.

Nại hà vật hữu kê thanh khởi,

Khởi trước giáp y xuất hành lang.

Bất vi biến dạ tầm tinh Đẩu,

Chỉ khủng tâm sự cửu đê ngang.

Ngã tức thiếu niên mộ lỗi lạc,

Thùy năng giáo ngã thản đang đang?

(Đêm trước trời trong gió đượm nhà,

Buồng không hiên trống gió lùa qua.

Ngoài cửa gió cùng cây đàn gảy,

Mành lay le lắt khuya chửa qua.

Có người một bóng chốn tây song,

Hoảng hốt mộng tan mê man lòng.

Muốn cầm sách cổ ôm chăn đọc,

Lại thắp đèn khuya ánh loang loang.

Bỗng đâu vang tiếng gà gáy sớm,

Khoác áo ra ngoài dạo hành lang.

Chẳng vì đêm lạ tìm sao Đẩu,

Chỉ sợ việc lòng mãi ngổn ngang.

Ta gã thiếu niên ham lỗi lạc,

Ai người dạy được lòng thênh thang?)

Cảnh Thương Hoài muốn vỗ tay. Hay cho câu: “Bất vi biến dạ tầm tinh Đẩu, chỉ khủng tâm sự cửu đê ngang. Ngã tức thiếu niên mộ lỗi lạc, thùy năng giáo ngã thản đang đang?”. Đây chính là một thứ hào tình nửa đêm giật mình tỉnh giấc, múa kiếm trong sân bao lâu nay Cảnh Thương Hoài chưa từng thấy.

Ngày hôm sau, Lạc Hàn đi không lời từ biệt, hai ngày sau, Cảnh Thương Hoài nghe nói, cái ngày Viên lão đại ép lên Hoài Thượng, có bóng một thiếu niên dắt lạc đà thấp thoáng bên bờ Trường Giang cạnh Thạch Đầu thành. Cảnh Thương Hoài chỉ thấy huyết mạch căng ra. Trừ Lạc Hàn, trên đời còn ai dám một mình đón mũi nhọn của Viên lão đại?

Cảnh Thương Hoài cũng một đường đi về hướng đông, muốn xem trận quyết đấu không thể tránh này có kết quả thế nào. Trên đường, hắn trông mây trời ngày càng dày đặc, tích lại tầng tầng, thế đè xuống Giang Nam, một trường gió mây vần vũ chỉ sợ cũng sẽ phát sinh trên mảnh đất Giang Nam này rồi!

(Còn tiếp)

Thực hiện bởi

nhóm Biên tập viên Gác Sách

Du Ca – Nhocmuavn

(Duyệt – Đăng)


Báo cáo nội dung xấu