Loạn Thế Anh Hùng (Tập 2) - Chương 03 - Phần 03
Bấy giờ, chợt thấy Triệu Vô Cực cũng đã bơi tới cách Lạc Hàn chưa tới ba thước, hai người toàn thân chìm trong nước, đều không chịu ngoi lên trên mặt. Triệu Vô Cực nọ nhếch mép cười với hắn, hai tay không ngừng khoa múa với Lạc Hàn. Lạc Hàn vẫn chưa hiểu lẽ gì, bỗng thấy Triệu Vô Cực đã chìm xuống dưới, khoanh chân ngồi trên lớp cát dưới đáy sông. Hai chân lão gác lên nhau, cắm Tề mi côn xuống đáy, đưa ngón tay viết lên cát chữ: “Ngồi”.
Phải biết nước Trường Giang vốn chảy xiết, cộng thêm sức nâng của nước, muốn dễ dàng, đơn giản ngồi yên ổn dưới đáy sông như thế thực sự là một chuyện cực khó. Lạc Hàn “hừ” một tiếng, biết Triệu Vô Cực muốn so sự tĩnh với mình, bèn cũng chìm xuống đáy, ngồi xuống, có điều tư thế ngồi của hắn không giống với Triệu Vô Cực, không phải khoanh chân mà là một gối buông, một gối dựng, Triệu Vô Cực ngạc nhiên, biết đây là một lộ pháp môn luyện khí khác của Lạc Hàn.
Chỉ thấy lão lại đưa ngón tay, vạch lên lớp cát đáy nước: “Chúng ta so hơi xem sao? Xem ai không kìm được trước. Người hơi dài thì thắng, xem ai không kìm được trồi lên mặt nước trước.”
Lạc Hàn biết, kỳ thực ngón khó nhất của Triệu Vô Cực không phải là ngồi im đáy nước mà là mấy chữ lão viết xuống lớp cát dưới đáy sông. Nước lùa cát chảy, cát đáy sông vốn luôn phẳng lì như gương, muốn viết chữ lên mặt cát trong dòng nước chảy này, lại còn phải để người ta xem được nét chữ, điều này chẳng phải chuyện đùa, ắt phải khổ tu tiên thiên chân khí mấy chục năm mới làm được. Thật ra, Triệu Vô Cực nhảy xuống sông lần này cũng là việc đã tính toán kĩ từ trước. Lão biết lộ số võ công của Lạc Hàn thiên về nhẹ nhàng, tuấn dật, biến chếch, mau lẹ, trên bờ, trừ Viên lão đại ra, không biết có được mấy người ngăn nổi một kiếm sắc bén của hắn. Năm xưa, ở Đằng Vương các tại Nam Xương, Lạc Hàn mới chỉ mười bốn, bản thân lão từng ngồi trong thuyền ở xa xa ngoài các quan sát chận chiến của hắn cùng với người trong Giang thuyền chín họ. Một trận đó tới nay, trong hơn trăm trận so đấu của cao thủ giang hồ mà Triệu Vô Cực từng chứng kiến, xứng đáng với hai chữ “quan chỉ[43]”, mười mấy năm đã qua, Lạc Hàn hẳn càng có tiến bộ. Có điều, ở trong nước thì liền có sự khác biệt lớn, thân pháp “nhẹ nhàng” của Lạc Hàn chỉ e khó có thể ổn định trong nước; mà cái “tuấn dật” của kiếm thế, chịu lực cản của nước chỉ e cũng khó mà phát ra; còn cái đạo “biến chếch” vốn là kỳ chiêu trong kiếm pháp, nhưng trong dòng nước xiết chớp mắt có muôn vạn biến hóa lay động mũi kiếm, chỉ trong thoáng chốc, sợ rằng sai một ly đi ngàn dặm; mà luận tới “mau lẹ”, bị nước cản trở, nghĩ cũng biết ắt sẽ bị giảm trừ lớn.
Còn bản thân lão, từ nhỏ cẩn tu Đỉnh Nãi công. Môn nội công này Tống Thái tổ khen là “nhất phẩm đương triều”, xem nó là bảo vật của tông thất, đương nhiên cũng chẳng phải tầm thường. Môn khí công này xuất phát từ Đạo gia. Năm xưa, Trần Đoàn lão tổ chính là dùng ba trăm mười bảy câu mật quyết của công phu này đổi với Thái tổ Hoàng đế lấy tòa Hoa Sơn. Môn công phu này bên ngoài truy cầu cái nặng nề, bên trong chủ cái hư rỗng, mà tôn chỉ yếu quyết của nó thì quy vào bốn chữ “Thượng thiện như thủy[44]”. Bốn chữ này vốn xuất phát từ sách Đạo Đức kinh của Lão Tử, chỉ bốn chữ này thôi trong ca quyết của Cửu Nãi công đã xuất hiện lặp lại trước sau không dưới ba mươi mấy lần. Bộ công phu này Triệu Vô Cực tu luyện khắc khổ, trong lòng thầm đoán, Trần Đoàn truyền bộ công phu này cho Thái tổ tuyệt không chỉ đơn giản vì đổi một tòa Hoa Sơn, chỉ e là muốn dùng võ công mà khuyên răn:Thượng thiện như thủy, thượng binh phạt mưu[45] - đều liên quan tới đạo lý lớn về trị quốc bình thiên hạ. Cái gọi là có thể lập tức đoạt được thiên hạ thì cũng không thể lập tức khiến nó được yên bình.
[43] “Quan” là xem, “chỉ” là dừng, “quan chỉ” ý là xem đến đây là đủ, không cần xem thêm nữa, ám chỉ đây đã là toàn vẹn, hoàn mỹ lắm rồi.
[44] Hay “Thượng thiện nhược thủy”: là lời trong chương tám, sách Đạo Đức kinh của Lão Tử. “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”, ý nói cái thiện ở trình độ cao thì giống như nước, nước khéo làm lợi cho muôn vật mà không tranh chấp điều gì.
[45] Thượng binh phạt mưu: Một trong những tư tưởng quan trọng của binh pháp Tôn Tử, ý là dụng binh ở trình độ cao đó là bày mưu mà thắng được kẻ thù, không cần đánh mà khuất phục được đối phương.
Chiêu này của Triệu Vô Cực để đối phó với Lạc Hàn thì thật đáng xưng là “lấy cái cùn của ta, ngăn vào chỗ không sắc nhọn của địch”, chính hợp vào yếu chỉ quan trọng trong võ công Đạo gia.
Chỉ thấy lúc này Triệu Vô Cực lại dùng ngón tay vạch chữ, cười mà viết rằng: “Có dám không?”
Lạc Hàn nhướng mày, ở trong nước, hắn không cách nào lên tiếng, nội lực tu vi cũng không theo lối dày dặn, thuần hòa như Triệu Vô Cực, khó viết chữ dưới cát đáy sông, bỗng thấy hắn thình lình rút kiếm. Hắn không hề dùng kiếm vạch chữ lên lớp cát mà duỗi tay khua trong nước, thuận theo kiếm thế, mũi kiếm của hắn khua lên những hoa nước mảnh, nhìn kĩ thì cũng ra hình chữ, chính là: “Đọ đi.”
Triệu Vô Cực bật cười, điều một ngụm khí, hai mắt hơi khép, mắt nhìn mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn tim, đả tọa ngồi xuống, hệt như định ngồi dưới đáy sông cả năm. Môn nội công này của lão căn cơ nằm ở Tử Phủ tiên thiên chân khí. Công phu Đạo gia vốn lấy thân mình làm vũ trụ, hô hấp trong đó khác xa bình thường. Luyện tới chỗ cùng cực, từng lỗ chân lông trên da đều có thể thổ nạp qua lại với bên ngoài. Chỉ thấy sau khi Triệu Vô Cực ngồi xuống, thắt lưng vùng eo tự động nới ra, y phục toàn thân cũng bồng bềnh trong nước, trông rất rộng rãi, thoải mái. Mi mày của lão cũng theo nhịp điều khí mà dần mở ra, khuôn mặt nở nụ cười nhẹ, cơ bắp buông lỏng, rất nhanh đã tiến vào cảnh giới vật ngã hài hòa. Nhìn thật kĩ chỗ làn da lão, tựa như thấy được bọt khí cực nhỏ, cơ hồ mắt thường không thấy được đang nhẹ nổi lên, mặc kệ sinh diệt. Thần thái tướng mạo lão vốn bình thường, lại một thân ăn mặc như ngư phu, nhưng công phu vận tới chỗ thâm sâu, chỉ thấy dưới đáy sông, trong ánh sáng mờ mờ, mi mày Triệu Vô Cực bồng bềnh, y phục phất phơ, hình dáng tư thế đó ẩn hiện phong thái tông sư một phái.
Lạc Hàn hiếu kỳ nhìn lão. Hơi thở của hắn cũng rất dài, từng khổ luyện suốt ba mùa đông trong lòng hồ Thanh Hải, bởi thế mà có một dạo da dẻ nứt nẻ, nhưng cuối cùng cũng không so được với loại công phu dưỡng khí Đạo gia đã lắng trải hơn ngàn năm của Triệu Vô Cực. Dần dần, đã qua thời gian một tuần trà, khí tức của Triệu Vô Cực càng lúc càng thoải mái, chỉ thấy lão đưa tay vạch cát, viết: “Nhàn rỗi vô sự, vậy coi ta luyện chữ.”
Ngừng một lát, lại viết rằng: “Người xưa than thở viết chữ vào không khí, nay ta dưới sông viết chữ lên cát than thở, chưa biết ai có phong độ hơn.”
Lão nhàn nhã cao hứng, có tâm tư nói đùa. Kế đến, lão khoát tay áo, quả nhiên ở trong nước vẫn tiêu sái tự nhiên, đưa ngang dựng dọc, thật sự viết chữ, khởi bút chính là Bá Viễn thiếp của Vương Tuần thời Đông Tấn, cái phóng túng của bút ý, nét khỏe khoắn của hình chữ trong đó, Lạc Hàn tuy không hiểu nhưng cũng cảm nhận được.
Mới đầu, Lạc Hàn chỉ cho rằng lão đang viết chữ, chẳng bao lâu liền cảm thấy dòng chảy quanh người có dị biến. Triệu Vô Cực càng viết càng nhanh, dòng chảy cạnh người Lạc Hàn cũng càng cuộn nhanh. Thuật dùng dòng nước quấy nhiễu khí tức này hoàn toàn là pháp môn của Đạo gia. Tiếp đó, tay Triệu Vô Cực đột ngột chậm lại, đổi thành lối tiểu khải của người thời Đường, ngay ngắn, đẹp đẽ, một nét bút là một nét vạch, không chút cẩu thả. Đỉnh Nãi công của lão vốn luyện thành từ trong nước, để thể hội tinh nghĩa của bốn chữ: “Thượng thiện như thủy” nọ, mà thư pháp này của lão cũng là môn được tâm truyền thuở còn luyện công. Viết tới đoạn sau, Triệu Vô Cực đã giống như chủ nhân Thủy Tinh cung, phiêu du tiên tục, chẳng phải là người nơi trần thế. Khuôn mặt Lạc Hàn lại đỏ dần, một ngụm khí tựa không ép được nữa cuối cùng nhả ra.
Thấy Lạc Hàn thổ ra một hơi bọt khí dài, Triệu Vô Cực không nén được vui mừng, đang định viết xuống cát: “Ngươi thua rồi” thì thấy Lạc Hàn nhả khí xong, sắc mặt lại bình hòa, há miệng hút lấy một ngụm nước, hồi lâu thì nhả ra, rồi lại ngậm một ngụm nước rồi lại nhả ra. Hai tay ôm lấy một đầu gối, vênh vang làm như chẳng có chuyện gì. Triệu Vô Cực cả kinh, nghe nói ở miền cực bắc, người Đoạt Oa Nhĩ thạo thuật hoán khí dưới nước, tiện cho việc bắt cá Bắc Hải vào mùa đông, hành động của thiếu niên này tựa như chính là dị thuật đó, chỉ không biết hắn học được từ đâu?
Chỉ thấy Lạc Hàn thu kiếm, đưa ngón tay vạch trong nước: “So thế này, không biết chúng ta phải so tới năm nào tháng nào?”
Triệu Vô Cực chính là muốn cầm chân hắn, nề hà gì thời gian ngắn dài, liền đưa tay viết: “Bạn tốt khó được, tiểu lão nhi hiếm hoi có được bạn vong niên là ngươi, tĩnh tọa đáy nước, há chẳng hơn xa vất vả chốn bụi trần sao? Ta tuổi đã cao, ngày tháng còn lại không nhiều, ta không vội, ngươi vội cái gì?”
Hai người đều vạch nước truyền ý. Lạc Hàn viết tới nét cuối cùng, Triệu Vô Cực mới cảm thấy một luồng nước ngầm vọt tới mi mày mình. Lạc Hàn lấy ngón tay thay kiếm, ý không ở chữ mà ở kiếm ý.
Triệu Vô Cực mở miệng định “ha ha” cười lớn, miệng mở rồi mới nhận ra đang ở dưới nước, ở cuống họng chỉ có thể phát ra hai tiếng “khục khục” biểu thị cười to. Chưởng trái thì vạch hai chữ “ha ha”, hóa giải một chiêu đánh tới của Lạc Hàn.
Chỉ thấy Lạc Hàn lại viết: “Vì sao lão nhất định giữ ta lại?”
Triệu Vô Cực ngạc nhiên, có điều Lạc Hàn bút bút đều như kiếm thế, trùng điệp mà đến, không chừa chỗ cho lão chần chừ. Lão cũng dùng bàn tay vạch chữ, đáp: “Bởi vì ta muốn thấy ngươi đấu một trận với Viên lão đại. Không chỉ có ta, võ lâm Giang Nam không biết bao nhiêu người trông ngóng trận chiến này đấy!”
Lạc Hàn không nói nữa mà chỉ chợt chỉ chợt điểm, từng chiêu từng chiêu công tới. Triệu Vô Cực tiếp tục dùng chưởng thay bút, hóa giải thế chiêu dày đặc của Lạc Hàn, tay trái thì viết lên cát: “Ngươi có biết, trong võ lâm Giang Nam, Viên lão đại đã kết bao nhiêu oán thù không?”
Lạc Hàn duỗi ngón tay lạnh lùng đâm tới, tiện tay viết: “Có can hệ gì tới ta?”
Trầm ngâm chút rồi viết tiếp: “Cũng có liên can gì tới lão?”
Triệu Vô Cực sững người, tựa như bị câu hỏi này chọc giận. “Nhưng mà còn gã ở đó thì sẽ bảo hộ cho hôn quân gian tướng nọ, vĩnh viễn chẳng thể nghênh đón nhị thánh quay về!”
Nhị thánh mà lão nói cũng chính là thúc, huynh của lão - hai vua Huy Tông, Khâm Tông.
Lạc Hàn cười lạnh, viết: “Chỉ sợ nhị thánh đã chết cả rồi.”
Triệu Vô Cực thấy nôn nao trong ngực, tuy đang ở dưới nước, hai dòng lệ nóng vẫn tứa ra. Dùng chưởng vạch chữ, lúc này lão bi phẫn, trong chưởng vận thêm lực, vạch ra mà khiến thế nước ùng ục vang tiếng: “Thế cũng phải nghênh rước di cốt hai vị trở về.”
Lạc Hàn lạnh lùng vạch rằng: “Bao kẻ bần hàn đều phải phơi thây đồng hoang, chẳng ai lo liệu, mà nhị thánh này thì có tác dụng gì, nghênh hay không nghênh đã làm sao?”
Triệu Vô Cực liền viết: “Nhưng họ là hoàng đế.”
Lạc Hàn viết: “Hai gã hôn quân.”
Triệu Vô Cực bừng giận, hận không thể một chưởng chém chết Lạc Hàn. Nhưng nghĩ lại, lời hắn nói cũng không sai, bản thân lúc thường chỉ nói gian tướng hại nước, nhưng mà chỉ e nước là bị hại trong tay họ Triệu bọn họ, trong mắt lão bỗng ứa hai hàng lệ, từ từ viết rằng: “Nhưng bọn họ một người là thúc phụ, một người là đường ca của ta.” Rồi ngừng một chút mới viết tiếp: “... Cũng đều là bậc văn tài phong lưu, hai nghề thư họa quán tuyệt một thời, Tuyên Hòa họa viện tới nay còn nức tiếng.”
Chỉ thấy Lạc Hàn viết rằng: “Bắt cống nạp đá hoa, mệt nhọc cả thiên hạ, thân phải chết nơi dị vực ấy là phận đáng phải thế!”
Triệu Vô Cực nuốt giận, nói: “Thằng tiểu tử man di nhà ngươi thì hiểu cái gì?” Lạc Hàn cũng không chịu nổi bị lão dây dưa nữa, hai người càng nói càng giận, lửa giận lớn dần, kiếm ý trong tay Lạc Hàn nhanh dần, Triệu Vô Cực chỉ dựa vào một tay đã không địch lại được kiếm ý của hắn, dần phải dùng tới hai tay, thoáng cái chiếm được thượng phong. Lạc Hàn trong lúc chỉ chưởng giao nhau đấy đã cảm thấy không tiếp nổi lão, bèn đảo đầu kiếm, dùng chuôi kiếm vạch nước đánh trả, chiếm lại thượng phong. Chỉ thấy Triệu Vô Cực chợt duỗi tay, rút ra cây Tề mi côn cạnh người, ngay dưới đáy sông, mặc kệ lực cản, một chiêu Hoành tảo thiên quân đánh về phía trước.
Sóng nước cuộn ra, Lạc Hàn lùi về sau, hắn thật không ngờ dưới đáy nước mà Triệu Vô Cực có thể xuất côn. Có điều, lùi về thì vẫn trong dòng chảy, bị thế nước ngăn lại, còn có sóng nước ép vào trước ngực, Lạc Hàn không kìm được bật ho, tay phải rung một cái, kiếm đã đảo đầu, chém dòng chẻ sóng, đánh vỡ thế công kia. Hai người dưới lòng sông kiếm qua côn lại đấu nhau. Hai người họ vốn là tĩnh tọa, khí tức còn có thể xuôi thuận, nay vừa động thủ, máu chảy càng mau, dần thấy nôn nao trong lồng ngực. Bấy giờ trên mặt sông có mấy con thuyền đang qua lại, dân chài chiều hôm quay về, làm gì có ai biết lòng sông dưới thuyền họ đang có một già một trẻ ở trong bãi cát lắng, dòng nước ngầm đấu đá nhau?
Triệu Vô Cực một côn vung ra thường quấy động bùn cát, ảnh hưởng cũng lớn tới dòng chảy, người trên mặt sông chỉ cảm thấy đáy thuyền có điều lạ, không được yên ả, tựa như có loài cá lớn nào đó lồng lộn, ai biết đấy là một vị cao thủ tông thất, một gã thiếu niên tái ngoại đang ác đấu dưới đáy nước? Lạc Hàn khinh kiếm đâm chọc, theo dòng đưa thế, ấy vậy mà cũng không quá thua kém trên bờ. Triệu Vô Cực một côn tới lui, dòng sông biến sắc, càng làm tăng uy thế lão chưa từng có lúc còn trên bờ.
Triệu Vô Cực vốn đã mưu tính đầy đủ, ước đoán được bản thân không có năng lực thắng nổi thiếu niên này, nhưng tới giờ lão mới biết hóa ra lại khó nhằn đến thế. Lão mặt mừng, mặt lo, mừng là Viên lão đại tới đây phiền toái to rồi, lo thì là chỉ sợ mình không cầm chân được Lạc Hàn. Lão vốn muốn dẫn Lạc Hàn xuống đáy sông đánh một trận, nghĩ rằng lấy sở trường của mình đánh sở đoản của đối phương, đâu ngờ hắn có thể ép mình dùng tới Tề mi côn. Côn ở trong nước, lật sông khuấy biển, thế tuy kinh người nhưng khó duy trì được lâu, thời gian lâu dài, làm sao theo kịp một kiếm nhẹ nhàng, mau lẹ của Lạc Hàn?
Triệu Vô Cực đang thầm hối hận, chợt thấy Lạc Hàn một thức đánh tới, rất giống chiêu Thiên ngoại phi tiên trong kiếm thuật phái Thanh Thành, một thức này của hắn thừa dòng nước một côn của mình vừa rồi quấy ra, càng tăng tốc độ, khó che khó tránh. Triệu Vô Cực liền nhổ khí thật mạnh, sử ra chiêu Tề mi án, một tay nắm đuôi côn, một tay đỡ đầu côn, chắn ngang ra, quả thật có tư thái một người chặn ải, muôn người khó qua. Cây Tề mi côn này của lão vốn là bảo vật trong đại nội, là đồ ngự chế của Thái tổ, cứng rắn phi thường, lão chắn ra thế này, hai tay liền bẻ cây côn. Cái bẻ này khiến cây Tề mi côn bị uốn thành hình cung. Kế sau, thủ thế Tề mi án của lão đã biến thành Tiễn xạ Thiên Lang, một lão đầu mặt mày cằn cỗi, tháng Mười ngày đông, dưới đáy Trường Giang, chân trước cong, chân sau đạp, tay trái như giữ Thái Sơn, tay phải như ôm trẻ nhỏ, thổ khí cất tiếng, liền lấy côn làm cung, lại dùng nước làm tên, bắn tới Lạc Hàn!
Lão buông lỏng tay, liền như dây cung được thả, thứ lão bắn đi không phải là tên mà là dòng nước, là khí. Lạc Hàn chỉ cảm thấy một luồng đại lực xộc tới, thật là một chiêu hung mãnh bình sinh chưa từng gặp, vội một tay khỏa nước, liên tục lùi lại. Nhưng một chiêu này của Triệu Vô Cực đã dốc hết toàn lực, huống hồ còn là giận dữ ra tay, tốc độ nhanh như vọt, thế tựa núi sập, Lạc Hàn đã không lùi thoát được nữa, liền cắn răng, rút mạnh kiếm, kiếm vốn không vỏ nhưng cái rút này của hắn giống như rất gồng sức. Rút kiếm này xong, hắn liền dốc hết sức, chém xả thế nước đang tới. Nếu hắn nhắm chính giữa mà bổ, kiếm nhẹ côn nặng, chỉ sợ lập tức thụ thương, nhưng tôn chỉ Cửu huyễn hư hồ của Lạc Hàn chính là dùng một kiếm nhanh lẹ tránh thực tìm hư, chỉ thấy giỏi thay Lạc Hàn, thân thể chỉ vừa kịp nghiêng nghiêng né qua, kiếm trong tay đã xẻ sóng nước ập tới từ một thành chín, từ cạnh bên chém vào. Một bổ này tựa đón sóng mà tới, nghịch sóng Tiền Đường, thực tế chính là tránh cái thực, dẫn thế sóng, lạng sức sóng để tìm cái hư. Sóng nước kia bị một kiếm của hắn lần lượt chia thành một thành và chín thành, bổ thành hai phần, chỉ có một thành va vào ngực Lạc Hàn, chín thành kia ập thẳng lên mặt nước.
Tuy chỉ có một thành đập vào Lạc Hàn nhưng Lạc Hàn vẫn cảm thấy tứ chi bách mạch đều đau đớn, sau đó lúc nóng, lúc tê; Triệu Vô Cực cũng chẳng khá hơn, lão vừa dốc toàn lực, khí tức trong người đã loạn, miệng mở ra, uống phải một ngụm nước, tức thì ngũ tạng như xoắn lại. Có điều, kinh hoảng nhất vẫn là trên mặt sông. Dòng nước bị Lạc Hàn dẫn đi nọ mạnh mẽ bùng nổ trên mặt sông, nó mang công lực Đỉnh Nãi công mấy chục năm khổ tu của Triệu Vô Cực, giờ giống nước đổ chảo nóng, tiếng dội hoàng hôn, thực không phải tầm thường. Trên mặt sông vốn đang có một thuyền chài thu lưới quay về, ở đuôi thuyền là một hán tử tuổi hơn ba chục, trong thuyền có một cô bé đang ngồi nghịch cá, người phía sau hẳn là phụ thân nó, tay đang đưa chèo. Bấy giờ cô bé bỗng thấy trên mặt sông có một con lạc đà, không khỏi tò mò. Nó không nhận ra con vật này, ở đất Giang Nam vốn có câu: “Thấy lạc đà mà tưởng ngựa gù lưng” để cười kẻ không có kiến thức, lúc này cô bé cũng đang hiếu kỳ như thế, bèn gọi cha một tiếng rồi đưa cánh tay nhỏ với con lạc đà kia.
Ai ngờ, lúc này giữa con thuyền nhỏ và con lạc đà bỗng dâng lên một quả cầu nước, thế đi của quả cầu nước kỳ dị, rời khỏi mặt nước rất mau, không chỉ cô bé kia sợ ngây người mà phụ thân nó cũng đần mặt, tiếp đến liền cảm thấy con thuyền nhỏ đột nhiên chấn động, con lạc đà cũng kêu thảm một tiếng, đều phải chịu va đập nặng. Thế còn chưa hết, tiếp sau đó, quả cầu nước thình lình nổ tung, tựa Ngân Sơn nước tháo, tuyết lớn sụp nhào, như chín vạn thiên binh vào trận, kinh sợ trăm vạn ngọc long, lại như mộng hồn kinh giấc trong Thủy Tinh cung, rung vỡ vụn ngọc đầy trời. Bọt trắng bắn tung, tơ nước lả tả, còn may luồng lực ấy không nhắm chuẩn vào người hay lạc đà, quá nửa lệch về con lạc đà nọ, con lạc đà kêu thảm một tiếng, thân hình phải nặng tới năm, sáu trăm cân vẫn không khỏi xô lật, cả đầu lộn vào trong nước, nhất thời không dậy được, ắt hẳn đã bị thương. Cô bé con đang tựa cạnh thuyền, thuyền lại nhỏ, trọng tâm vốn đã không vững, chống đỡ làm sao được? Bị lực đẩy liền lật nhào! Cô bé sợ hãi kêu một tiếng, đã rơi xuống nước, phụ thân nó cũng bị thuyền úp lên, trước thì bị mái chèo của chính mình phang choáng, rồi lại bị ập xuống đáy thuyền. Cô bé chỉ biết khóc gọi: “Cha, cha!” Họa tới đột ngột, cô bé vốn biết lội nước cũng bị sặc liền mấy ngụm, mê man sắp chìm tới nơi.
Lạc Hàn nơi đáy nước trông thấy bóng áo hoa lấp loáng, kế đến thấy trên mặt nước hỗn loạn liền cảm thấy không hay, mặc kệ trong ngực đau đớn, hai chân quẫy một cái, đã nổi lên gần mặt nước. Trước tiên hắn trông thấy hán tử bị mắc dưới đáy thuyền, liền chộp lấy thắt lưng gã, gỡ ra, kế đến hắn mới trồi khỏi mặt nước, trông thấy cô bé kia. Cô bé cách hắn cũng chỉ bốn, năm thước, hắn thu kiếm, khoa tay một cái đã tới bên cạnh nó, cô bé nọ mắt nhắm mà vẫn khóc kêu: “Cha ơi, cha!”
Lạc Hàn đưa tay nắm lấy nó rồi chụm môi huýt một cái, con lạc đà đã lại nổi lên mặt nước nhưng vẫn đang thở dốc, nghe thấy tiếng liền bơi về phía hắn. Lạc Hàn thấy Đà Nhi hành động chậm chạp liền biết nó cũng đã bị thương, không khỏi càng giận. Lạc Hàn đặt hán tử lên lưng lạc đà, cô bé nhiễm chút nội lực, hơi thở hỗn loạn, đã hôn mê. Lạc Hàn nhìn mặt nó, đành áp miệng truyền khí, muốn cứu cô bé. Lúc bấy giờ, hắn không rảnh lên bờ, đành ở dưới nước cấp cứu, một lạc đà cùng ba người đều trôi xuống hạ lưu. Được một khắc, cô bé mới tỉnh, vừa mở mắt liền nhìn thấy một khuôn mặt sắc da nâu nhạt, cực kỳ tuấn tú, toàn thân bận đồ đen. Trên bầu trời, tà dương đã lặn khuất, chỉ còn lại ráng chiều sặc sỡ, dường như tất thảy sắc chiều đó đều tụ lại trong mắt hắn nên mới có thể sáng rạng như thế. Cô bé cảm thấy như đang mơ, Lạc Hàn cười với nó, không muốn nó lập tức tỉnh hẳn mà để nó ngủ một chút cho ổn định tâm thần, đồng thời cũng không muốn cô bé nhìn rõ mình, liền điểm huyệt ngủ của nó rồi cũng đặt nó lên lưng lạc đà, vỗ vỗ đầu Đà Nhi, sai lạc đà đưa cha con cô bé lên bờ.
Con lạc đà nghe lời bơi về bờ. Lạc Hàn quay đầu, liền thấy Triệu Vô Cực cũng trồi lên hoán khí, không kìm được tức giận quát: “Ngươi loạn thương người vô can, lại đả thương Đà Nhi của ta, còn muốn thế nào?”
Triệu Vô Cực cũng đã bình lĩnh lại, cười ha ha. “Chỗ này mặt sông, thuyền bè quá nhiều, tiểu lão nhi dùng sức quá đà, làm bị thương người vô can, ngươi cũng không nỡ vậy. Lạc tiểu ca nhi, ngươi rất được, nhưng có dám tìm chỗ không người cùng ta so đấu không? Lúc ấy, ngươi mà thắng, ta liền gọi con lạc đà của ngươi bằng ông, nếu ngươi bị ta vây khốn, vậy phải ngoan ngoãn đáp ứng ba điều kiện của ta.”
Lạc Hàn còn chưa kịp đáp, lão đã không đợi trả lời mà tự bơi xuống hạ du.
Lạc Hàn thấy Đà Nhi đã đưa hai cha con nọ lên bờ, mi mày dãn ra, thuận dòng đuổi theo sau.
Qua một khắc, cô bé kia mới tỉnh lại, lúc tỉnh, ráng chiều còn sót lại nơi chân trời đã rút mảnh hồng cuối cùng. Cô bé mở mắt, thấy cha mình còn đang hôn mê nằm đó, bên cạnh lại có một con lạc đà mũi thở phì phì, mình mẩy ướt sũng. Đầu óc cô bé choáng váng, không kìm được lại ngất đi - thật không biết tình này, cảnh này, ráng chiều tàn, bờ sông, bao gồm cả khuôn mặt lúc nãy dưới nước trông thấy, rốt cuộc đâu là thật, đâu là ảo, hay là cô bé còn đang trong mộng.

